[W Môn - Nhuận Náo] Mèo Hư Của Lô Tổng
Chap 1 | ㄟ( ▔, ▔ )ㄏ
Có 1 chiếc thùng bìa cứng nằm ở 1 góc tối
🐱 Trương Nhuận
"ủa, khọm già đi đâu rồi?"
🐱 Trương Nhuận
/đi ra khỏi cái thùng/
🐱 Trương Nhuận
/ngó ngó qua lại + đi ra/
Cô vừa ngó nhìn mà vừa đi thì chắc chắn không để ý phía trước mà bị 1 người nào đó đến gần và tông trúng
Lô Tĩnh
/giật mình nhìn xuống/
🐱 Trương Nhuận
"ui da đau nha trời"
Lô Tĩnh
/giơ tay ra tỏ ý muốn bắt tay với Cô/
🐱 Trương Nhuận
/cảnh giác lùi lại/
Lô Tĩnh
/sắc mặt hơi buồn định rụt tay lại/
🐱 Trương Nhuận
/nhanh chóng đi lại đưa chân phải lên tay Nàng/ meo~
Lô Tĩnh
/cười + bế Cô lên/
🐱 Trương Nhuận
"Ê?! ế!!" /hoảng/
Lô Tĩnh
Yên nào, chị không làm hại em đâu /gãi đầu Cô/
🐱 Trương Nhuận
/yên phận mà hưởng thụ/
🐱 Trương Nhuận
[ má ơi nó phê vãi~ ]
[...]: thần giao cách cảm
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ hả, gì mà phê cơ? ]
🐱 Trương Nhuận
[ chị đang ở đâu vậy hả mụ già kia!! ]
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ bị 1 người lạ chặn đường không về được ]
🐱 Trương Nhuận
[ chị đang ở đâu vậy? ]
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ chị còn chả biết, tên đó đem chị vô đâu á, có cái gì mềm mềm nhún đã vãi~ ]
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ còn cho chị ăn cá hồi nữa ]
🐱 Trương Nhuận
[ bà già chị!, không lo mà về! ]
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ nói vậy chứ chút trốn quay lại chỗ cũ ]
🐱 Trương Nhuận
[ ê thấy mụ chưa, người này vác em đi đâu nè!! ]
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ mày nhớ đường chứ em? ]
🐱 Trương Nhuận
[ nhớ chứ ]
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ vậy tối gặp ]
🐱 Trương Nhuận
"ủa vác mình đi đâu vậy?"
🐱 Trương Nhuận
/dụi dụi vai Nàng/
🐱 Trương Nhuận
"ủa nhà cái gì mà chà bá vậy? Tỷ phú hả?"
Lưu Lực Phi
Hey yo fen /vừa mở cửa đi ra/
Lưu Lực Phi
Ủa mày lụm con mèo này đâu vậy?
Lô Tĩnh
Không có lụm, tao vác về
Lưu Lực Phi
"giống bắt cóc"
Lô Tĩnh
Tại thấy có vẻ đáng thương /gãi cằm Cô/
🐱 Trương Nhuận
"ay da~ đúng rồi chỗ đó chỗ đó~" /gương mặt hưởng thụ phê pha/
🐱 Trương Quỳnh Dư
/quấn lấy chân Y/
Lưu Lực Phi
Hửm? /nhìn xuống/
Lô Tĩnh
Úi chà đủ bộ luôn nè /thả Cô xuống/
🐱 Trương Quỳnh Dư
[ ụa..? ]
🐱 Trương Nhuận
[ trùng hợpp ]
2 chị em họ Trương bắt đầu quấn quít ấy nhau
Lô Tĩnh
Ê hay là mèo ai nấy giữ đi mày
Lưu Lực Phi
Ừ /tách hai người ra/
🐱 Trương Nhuận
"chị em người ta đang yêu thương cái tách ra hà"
🐱 Trương Quỳnh Dư
/ngoắc ngoắc Cô/
🐱 Trương Nhuận
/định chạy theo thì bị kéo lại/ !
Lô Tĩnh
Nào, chị bế cục cưng vào nhá? /bế Cô đi vào/
Chap 2 | <( ̄︶ ̄)/
Lô Tĩnh
/1 tay mò mò đầu Cô 1 tay bấm phím/
🐱 Trương Nhuận
"ê ý là không cho đi luôn á hả?"
Lô Tĩnh
/gập laptop xuống/
Lô Tĩnh
Bảo bảo, em đói chưa nè? /bê Cô lên/
🐱 Trương Nhuận
Meo~ /dụi vào tay Nàng/
Lô Tĩnh
Ở yên đây nha, tôi đi lấy cho em /thả Cô xuống/
🐱 Trương Nhuận
/âm thầm đi theo Nàng/
Lô Tĩnh
/đang lấy thức ăn cho mèo/
🐱 Trương Nhuận
/nhìn bao bì bịch thức ăn/
🐱 Trương Nhuận
?! "trời má, hết hạn rồi!?"
🐱 Trương Nhuận
/dụi vào chân Nàng/
Lô Tĩnh
/cảm giác cái gì mềm mềm áp sát vào chân liền nhìn xuống/
🐱 Trương Nhuận
/nhanh chóng khều khều chỗ in hạn sử dụng/
Lô Tĩnh
Ôi chết cha, hết hạn rồi?! /cầm cái bịch lên nhìn kĩ/
Lưu Lực Phi
/mở cửa ló đầu ra/ kêu cái gì mà lớn thế?
Lô Tĩnh
Mày xem cái bịch thức ăn này xem, hết hạn 2 tháng rồi đó!!
Lô Tĩnh
/ịn nguyên cái bịch thức ăn vô mặt Y/
Lưu Lực Phi
Ay da /đẩy ra cầm lên xem/
Lưu Lực Phi
Ui chết chưa, tao cho con kia ăn rồi.../nhìn Nàng/
🐱 Trương Nhuận
"mụ già kia không biết ổn không"
Lô Tĩnh
Phi ơi là Phi, mày không biết xem hạn sử dụng à?
Lưu Lực Phi
/gãi đầu/ từ lúc con mèo kia biến mất thì tao cũng không để ý cho lắm á..
Lưu Lực Phi
Nên để tới giờ
Lô Tĩnh
Mặt đẹp trai soái vậy mà...chậc chậc../lắc lầu/
Lưu Lực Phi
Mày vừa khen vừa trách hả con kia? /để cái bịch sang 1 bên/
Lô Tĩnh
Mày đi mua bịch mới đi
Lưu Lực Phi
Sao lại là tao? /chỉ mình/
Lô Tĩnh
Mày không đi thì con mèo kia chết với tao /bế Cô định đi/
Lưu Lực Phi
Ê thôi tao đi liền
Lô Tĩnh
Xớ! Phải đâm vô điểm yếu mới chịu đi...
Lô Tĩnh
Điểm yếu của nó..là con mèo kia à..?
🐱 Trương Nhuận
"wow, nay chị hai thành điểm yếu của người khác"
🐱 Trương Nhuận
/bất giác chân chạm vào ng.uc Nàng/
1 tia sáng lóe ra đến chói mắt. Nàng bất ngờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà nhắm mắt lại theo phản ứng
Trương Nhuận
/nhìn hai tay hai chân/
Trương Nhuận
Biến thành người rồi nè /nhìn tay/
Lô Tĩnh
/bất ngờ đẩy Cô ra tặng kèm cú đá rõ đau/
Trương Nhuận
Au!! /văng ra sàn/
Trương Nhuận
/vẫn đang trong cơn ngơ ngác/ hả? Mèo gì?
Lô Tĩnh
/đột nhiên lia mắt tới hạ bộ của Cô/
Lô Tĩnh
...YAHHH!! MAU CHE CÁI THỨ ĐÓ LẠI ĐI!
Trương Nhuận
/luống cuống/ ha..hả?
Trương Nhuận
Che..che..gì..? /ngơ ngác/
Lô Tĩnh
Trời ơi! Mau lấy nó che cái dài dài của cô ấy! /1 tay che mắt 1 tay vứt cái khăn cho Cô/
Trương Nhuận
Rồi..rồi...tôi..tôi che liền /lấy khăn quấn lại/
Lô Tĩnh
Rồi rốt cuộc cô là ai?
Trương Nhuận
Hả? Tôi.../đưa tay lên gãi đầu/
Trương Nhuận
A! Đây này, tôi là con mèo lúc nãy cô đeo cái vòng màu đỏ vào cổ nè /đưa tay ra chứng minh/
Lô Tĩnh
/thấy chiếc vòng đỏ lúc nãy đeo vào cổ con mèo trên tay Cô/
Lưu Lực Phi
/mở cửa trên tay là bịch thức ăn của mèo/
Lưu Lực Phi
Ủa, ai đây? /chỉ Cô/
Lô Tĩnh
Con mèo của tao đấy /day day thái dương/
Lưu Lực Phi
What? Mèo nào lại thành người thế này?
Lưu Lực Phi
/để bịch thức ăn xuống/
Lưu Lực Phi
/đi lại véo má Cô/
Trương Nhuận
/nhìn Y với ánh mắt phán xét/
Lưu Lực Phi
Cảm giác da thịt rõ ràng đây mà mèo mẹt gì?
Lưu Lực Phi
Mày dắt ai về chứ không thể nào là con mèo lúc nãy
Trương Nhuận
Này, cô véo đủ chưa hả
Lưu Lực Phi
Ủa biết nói chuyện hả
Trương Nhuận
/khóe mắt giựt giựt/
Lưu Lực Phi
/nghiêng đầu nhìn Cô/
Lưu Lực Phi
... /3 đường cào trên má/
Chap 3 | Bất Ngờ
Ghi chú:
/.../ hành động, biểu cảm
"..." suy nghĩ
'...' nói nhỏ
[...] thần giao cách cảm
______________
Phân biệt:
ZR: Cô
LJ: Nàng
LLF: Y
ZQY: Em
Trương Nhuận
Biết đau thì đừng nói những từ khó nghe
Lưu Lực Phi
Ê cưng /khều Cô/
Lưu Lực Phi
Con mèo trên kia có biến thành người như em được không?
Trương Nhuận
Hả, sao tôi biết
Lưu Lực Phi
Ủa chứ sao em biến thành người được?
Trương Nhuận
... /hơi e dè không muốn nói/
Trương Nhuận
Lúc nãy tôi nhớ là chân trước của tôi chạm vào giữa của chị ấy../chỉ Nàng/
Trương Nhuận
Đây /chỉ ng.uc Nàng/
Lô Tĩnh
Yahhhh! Biến thái!! /đánh vào người Cô/
Trương Nhuận
/hoảng né xa/
Trương Nhuận
Này! Tôi thật sự không biết chỗ đó là gì
Trương Nhuận
Nhưng tôi chỉ đang chỉ lại nơi xảy ra sự việc!
Lưu Lực Phi
Thiệt không vậy?
Trương Nhuận
Thật, tôi không biết chỗ đó là gì
Lô Tĩnh
/mặt đỏ gay vì ngại/
Lưu Lực Phi
Không phải là cái sợi dây này à? /móc sợi dây từ trong cổ áo ra/
Trương Nhuận
Tôi thật sự không biết
Lô Tĩnh
Ê sợi dây của tôi phát sáng này /cầm lên đưa ra/
Trương Nhuận
... /bất giác nhìn rồi đưa tay chạm vào/
1 tia sáng chói 1 lần nữa tỏa ra
Bỗng...1 tiếng “meo~” kêu lên, Y và Nàng liền mở mắt
Lưu Lực Phi
Cậu ta đâu rồi?
Lưu Lực Phi
/vén cái khăn lên/
🐱 Trương Nhuận
/nhìn Y với vẻ mặt không vui/
Lô Tĩnh
/bế Cô lên/ là cô à?
🐱 Trương Nhuận
/chớp chớp mắt rồi liếm tay Nàng/
🐱 Trương Nhuận
/vói tới muốn chạm vào sợi dây/
Lô Tĩnh
Ey, no no /chậc chậc lưỡi/
Lưu Lực Phi
Thôi, tao lên với mèo cụa tao /ngồi dậy/
Lô Tĩnh
Ê sẵn chút cho tao mượn cái áo với cái quần
Lô Tĩnh
/quay lại nhìn Cô/ tôi sẽ không để cô trở thành người đâu
🐱 Trương Nhuận
"ý gì đây?"
🐱 Trương Nhuận
/giật mình/
Lưu Lực Phi
Mèo của tao nằm bất động không tỉnh dậy rồi! /bế Em đi xuống/
🐱 Trương Quỳnh Dư
/ngủ say giấc không biết trời trăng mây đất gì/
🐱 Trương Nhuận
/😑/ "không phải là khọm già đó ngủ quá say à?"
Lô Tĩnh
Hả!? Vậy đi tới thú y đi!
🐱 Trương Nhuận
/canh Nàng không chú ý mà chạm vài sợi dây/
Trương Nhuận
Thật ra chị ấy đang ngủ quá say thôi
Trương Nhuận
Thật, tôi ở với chị ta lâu rồi
Trương Nhuận
Không cần lo lắng lắm đâu
Lưu Lực Phi
Ừ /đặt Em xuống sofa cạnh Nàng/
Lưu Lực Phi
Rồi cô theo tôi /đi trước/
Lưu Lực Phi
Đi Theo Tôi Lấy Đồ Cho Mặc!
Lưu Lực Phi
Náo Náo Không Thể Nhìn Cái Hạ Bộ Lủng Lẳng Kia Của Cô Mãi Được!
Lô Tĩnh
"+ 1đ tinh tế cho Daddy"
Trương Nhuận
/hơi ngượng/ à..ừ..rồi../lon ton đi theo Y/
Lô Tĩnh
"nhiều lúc bổ mắt dễ sợ"
Lưu Lực Phi
Cô mặc size bao nhiêu vậy? /dạc dạc mấy cái áo qua/
Trương Nhuận
Chắc bằng cô đó
Lưu Lực Phi
Đây! Mau lấy và vào nhà vệ sinh mặc ngay! /đưa cho Cô 1 cái áo sơ mi và 1 quần kaki ngắn/
Trương Nhuận
Mặc ở đây luôn không được à? /cầm lấy/
Trương Nhuận
Cô thấy hết rồi còn đâu /nhún vai đi vào nvs/
Lưu Lực Phi
/đập trán bất lực/
Lưu Lực Phi
"tuy cậu ta giống mình, nhưng mà lại thoại những câu thản nhiên đến đáng sợ🫠"
Lưu Lực Phi
/đi xuống nhà/
Lưu Lực Phi
Áp lực /nằm phịch xuống ghế/
Lưu Lực Phi
Cậu ta thoại bao câu thản nhiên, mà nó chấn động đến đáng sợ /day day thái dương/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play