Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Diễn Đàn Parawatch

Parawatch

Thế Lực Đáng Lưu Tâm: Parawatch Wiki ID Cơ Sở Dữ Liệu: 1109 Khu Vực Hoạt Động: Bắc Mỹ, Châu Âu, các trang mạng trực tuyến Mức Độ Đe Dọa: Xanh Lục 🟢 Tổng Quan: Parawatch Wiki là một diễn đàn mạng trực tuyến của những người theo thuyết âm mưu, những người đam mê thế giới siêu nhiên và các nhà văn nghiệp dư, hoạt động với mục đích điều tra và phơi bày các hiện tượng dị thường. Về mặt địa lý, nhóm này phân tán rải rác, với người dùng chủ yếu đến từ Bắc Mỹ và Châu Âu. Không có xuất thân chung nào giữa họ: độ tuổi, nghề nghiệp và các yếu tố nhân khẩu học khác đều rất đa dạng. Hoạt động của nhóm chủ yếu dưới hình thức tổng hợp các câu chuyện trên diễn đàn của họ, trình bày chi tiết các cuộc chạm trán với các hiện tượng siêu nhiên, các sự kiện lịch sử và bất kỳ sự việc bất thường nào mà người dùng đã trải qua. Mặc dù công tác kiểm duyệt đã tạo ra một mức độ phối hợp lỏng lẻo, nhưng những nỗ lực tiến xa hơn lại bị cản trở bởi sự phân tán quá rộng của cơ sở người dùng. Bất kỳ tác động nào mà trang web này có thể gây ra đều bị giới hạn. Một số nhóm nhỏ các thành viên được ghi nhận có hợp tác với nhau trong việc khám phá các khu vực rừng núi ở Hoa Kỳ và Canada, mặc dù quy mô của chúng tương đối nhỏ so với toàn bộ nhóm. Phương Thức Quản Thúc: Tối thiểu. Mặc dù Parawatch đầu tư rất nhiều vào việc điều tra sự dị thường, nhưng quá trình giám sát liên tục cho thấy nhóm này thiếu sự hiểu biết toàn diện về: - Sự tồn tại của Tổ Chức. - Bức Màn. - Bản chất của các hiện tượng dị thường. Các giả thuyết do nhóm đặt ra thiếu đi bối cảnh về các tình huống thực tế, dẫn đến những niềm tin không chính xác làm hạn chế khả năng xảy ra một vụ vi phạm thông tin. Điều này, kết hợp với sự vô danh đối với công chúng và sự hoài nghi về tính chân thực trong các câu chuyện của họ, đã ngăn cản nhóm trở thành một mối đe dọa đáng kể đối với sự ổn định của Bức Màn. Do đó, Parawatch sẽ được phép tiếp tục hoạt động như một biện pháp tung tin giả nhằm cản trở và đánh lạc hướng các cuộc điều tra về sự tồn tại của Bức Màn. Bất kỳ manh mối nào cũng có thể bị các đặc vụ ngầm của Tổ Chức đánh lạc hướng theo quyết định của họ. Sự nhận thức đúng về các tình huống thực tế sẽ bị xử lý bằng cách xóa bỏ các nội dung vi phạm và tiến hành cấp thuốc lú dần dần cho cơ sở người dùng. Không có hành động trực tiếp nào cần được thực hiện vào thời điểm này.
Người dùng 🗿Blank_Spots đã đăng vào 20/09/2009 lúc 22:03:32 (Chủ Nhật) #12734582
🗿Blank_Spots
🗿Blank_Spots
Anh trai tôi từng là một tay sát cá. Cứ sáu giờ sáng, anh sẽ lết ra khỏi giường, dạt vào bếp, loay hoay làm bữa sáng mà chẳng để phát ra dù chỉ một tiếng lanh canh của bát đũa. Và đến khi tôi tỉnh giấc, căn nhà đã trống trơn. Anh thường lái xe ra cái hồ cách vùng ngoại ô thị trấn vài phút chạy xe, câu cho đến khi thỏa mãn rồi mới quay về. Luôn đúng giờ, đúng giấc. Luôn câu được cá, rồi lại thả chúng đi. Luôn chỉ luẩn quẩn quanh khu vực thị trấn, một lối sống an phận, thu mình. Anh từng bảo với tôi, anh thích cuộc sống như thế nhất. Tôi chưa bao giờ phải lo lắng cho anh ấy cả. Anh là một người đàn ông vạm vỡ và dù cái chất thô mộc, cục mịch tỏa ra từ anh nồng nặc đến mức đủ sức làm một cái máy đo phóng xạ Geiger phải rú lên, anh lại cực kỳ thông minh. Anh có thể tự tìm đường xuyên qua một khu rừng rậm và nhớ lại từng bước chân chuẩn xác đến mức lặp lại y hệt con đường đó vào ngày hôm sau. Anh thừa khôn ngoan để không bao giờ xách cần đi câu vào ban đêm đó, là lúc những thứ dị hợm bắt đầu bơi lội vẫy vùng, nhưng kể cả trong vài lần hiếm hoi phá lệ, anh vẫn luôn trở về nhà bình an vô sự. Đó là lý do anh là người duy nhất mà mọi người tin tưởng giao phó việc đi tìm tôi khi tôi mất tích. Đây là những gì mà chính tôi còn nhớ được: Lúc bốn giờ sáng, vì không tài nào chợp mắt nổi, tôi rời giường và đi vào bếp để nấu bữa sáng. Tôi đặt sẵn một bộ bát đĩa và thìa dĩa lên bàn, lôi bộ đồ câu của anh trai ra khỏi tủ quần áo và không phát ra dù chỉ một tiếng lanh canh, tôi lảo đảo bước ra khỏi nhà. Theo những gì tôi nghe kể lại, có vài người đã nhìn thấy tôi lê bước trên con đường mà anh trai tôi vẫn thường lái xe đi ra hồ. Tôi chưa từng đi lối đó bao giờ. Trong đầu tôi lúc bấy giờ chỉ quẩn quanh cảm giác về một cơn gió ấm hầm hập, ngột ngạt và một cơn đau nhói bấu chặt lấy vòm miệng. Không ai cản tôi lại cả. Họ đều đinh ninh rằng tôi đang đi tìm anh trai. Và rồi tôi mất nhận thức. Còn đây là những gì người khác kể lại cho tôi: Lúc sáu giờ sáng, anh trai tôi tìm thấy vết máu trong bếp. Vết máu đó kéo dài thẳng tắp xuyên qua khu rừng và dừng lại cách mép hồ chừng một mét. Dấu chân cũng biến mất tại đó. Anh đi gõ cửa từng nhà, hỏi xem có ai nhìn thấy tôi không và ngay sau đó xe cảnh sát đã bao vây quanh nhà chúng tôi. Họ bảo anh hãy cứ ở yên đấy, rằng họ có thể lo liệu cuộc điều tra tìm kiếm cứu nạn này, nhưng trong khi họ lùng sục quanh hồ, anh tôi đã tự vác đồ vào rừng lùng sục một mình. Hàng xóm xung quanh đều chúc anh may mắn. Lúc chín giờ sáng, anh trở về. Vài người hàng xóm hỏi thăm xem anh có tìm thấy tung tích gì của tôi không. Anh tôi lẳng lặng bước sầm sập qua mặt họ và khóa chặt cửa trước lại. Tất cả mành che đều bị giật sập xuống, rèm cửa kéo kín bưng. Những người nhìn thấy anh bước vào nhà kể lại rằng mắt anh trợn trừng, vô hồn, đờ đẫn. Anh giam mình trong đó suốt nhiều giờ liền. Lúc sáu giờ chiều, ngay khi mây bão đen kịt kéo đến che phủ cả khu vực, anh tôi mở khóa cửa trước. Anh bảo với hàng xóm rằng anh chuẩn bị đi câu cá. Anh mang theo một khẩu súng săn đã nạp sẵn đạn lên xe. Vẫn không một ai can ngăn. Cảnh sát chỉ ghi chép lại trong báo cáo rằng xe của anh đang đỗ bên bờ hồ. Rạng sáng ngày hôm sau, cách thị trấn hơn một rưỡi cây số, giữa bốn bề tĩnh lặng chỉ có cây, cây và cây, tôi tỉnh dậy. Có một cái lỗ thủng đâm xuyên qua vòm miệng tôi. Khẩu súng săn của anh trai tôi, dính đầy máu và đã bắn sạch đạn, nằm gọn trong tay tôi. Quần áo tôi sũng nước hồ. Tôi không thể nhớ được chuyện gì đã xảy ra đêm hôm đó. Tôi không thể nhớ anh trai mình đã đi đâu. Và tôi càng không thể nhớ tại sao... một nửa thi thể của anh ấy lại đang rỉ máu ròng ròng trên nền đất tơi xốp ngay cạnh tôi. Đội cứu thương tìm thấy tôi kể lại rằng, lúc đó, có một chiếc lưỡi câu đang móc chặt trong miệng tôi. Tôi đã rời bỏ thị trấn đó mãi mãi. Tôi dọn đến một căn hộ ở thành thị, một thành phố nơi ánh đèn đường không bao giờ thất bại trong việc che chắn bạn khỏi những góc khuất đầy bóng tối và tôi ở lỳ đó từ bấy đến nay. Nhưng đêm hôm ấy vẫn luôn bám riết lấy tôi. Dù là cảm giác bàng hoàng tê dại mà tôi phải gánh chịu, hay những khoảng trống ký ức tăm tối mà tôi cố vớt vát, những gì xảy ra ngoài kia đã để lại một vết sẹo vĩnh viễn trong tôi. Phải nghe những người khác trải qua những thảm kịch tương tự, có những người thậm chí còn đâm đầu vào ngõ cụt thê thảm hơn cả tôi, càng khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Đó là lý do tôi tham gia Parawatch. Tôi muốn tự mình ghi chép lại tất cả những sự kiện dị thường, phi tự nhiên mà bản thân tôi và những người khác từng nếm trải. Để cảnh báo mọi người về những thứ đang rình rập ngay ngoài rìa tầm mắt chúng ta. Để giúp đỡ bất cứ ai không may đụng độ phải nó. Tôi muốn mang đến cho mọi người một lối thoát, một lời giải đáp mà họ khao khát. Với những ai chỉ tình cờ lướt qua bài viết này, tôi hy vọng bạn sẽ dành chút thời gian đọc những gì chúng tôi đã dày công tổng hợp, để biết cách né tránh những rủi ro mà những người như tôi đã xui xẻo trở thành nạn nhân. Còn với những ai quyết định đồng hành cùng chúng tôi trên chặng đường dài này, chào mừng bạn đến với tổ chức The Watch. Chúng ta không hề đơn độc trong bóng tối này đâu.
Parawatch
Parawatch
Một số lưu ý trước khi bạn có ý định đọc thêm. Đây hoàn toàn là bản dịch, chứ không phải do tôi tự nghĩ ra. Cách kể chuyện trên Parawatch khá hay nên tôi mới nghĩ ra ý tưởng thử kết hợp với truyện chat xem thế nào. Bạn có quyền hỏi tôi trước khi làm gì đó với bản dịch này, tôi khá thoải mái trong vấn đề đấy.
Parawatch
Parawatch
Tôi SẼ KHÔNG bê bản dịch đã có sẵn trên wikidot. Các bản dịch trên đó thường được thực hiện bởi các dịch giả đã có kinh nghiệm, nên khá chắc là nó sẽ chất lượng hơn ở đây do tôi cũng mới bước chân thử làm dịch giả. Nhân tiện thì một số câu chuyện ở đó rất độc đáo, các bạn có thể đọc thêm trên đó và ủng hộ các dịch giả Việt Nam hay tác giả gốc của những câu chuyện này.
Cảm ơn bạn đã kiên nhẫn đọc.
____
____
____
____

Có Lẽ Gọi Là Ma Cà Rồng Thì Hơi Quá, Nhưng Mà...

Người dùng pickle-down-rickonomics đã đăng một bài viết vào 11/02/2017 (Thứ Bảy) lúc 19:34:07 #94668265
pickle-down-rickonomics
pickle-down-rickonomics
Thằng bạn thân đang bỏ rơi tao để đi chơi với một đám dị hợm mờ ám. Greg gần như là người bạn duy nhất của tao từ lúc tao còn nhớ được, chắc là từ hồi tiểu học và theo tao biết thì tao cũng là bạn duy nhất của nó. Cả hai đứa đều chẳng cần ai khác. Bọn tao đã chứng kiến mấy cái drama của mấy hội bạn đông người, nhất là hồi cấp 2 và quyết định là mình không cần mấy thứ đó. Không ai hiểu bọn tao hơn chính đối phương. Chính vì vậy mà mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ khi nó kể cho tao nghe về những người bạn mới mà nó đang đi chơi cùng. Tao nhớ lúc đó mình đã bật cười vì bọn tao từng đùa kiểu này rồi, mấy lúc tao làm nó bực: nó sẽ bảo nó có bạn mới, sẽ dành toàn thời gian cho người ta và bỏ rơi tao, kiểu hờn dỗi rất trẻ con. Nhưng lần này, nó hoàn toàn nghiêm túc và tao thực sự không kịp chuẩn bị tinh thần cho việc này. Bọn tao hay tâm sự đủ thứ chuyện nên việc nó kể về chuyện gặp gỡ người khác cũng không có gì lạ, nhưng thường chỉ là mấy chuyện bề nổi thôi. Cái cách nó miêu tả chi tiết về những người trong hội mới này giống như kiểu nó đang bị choáng ngợp thực sự ấy, đến mức tao còn phải tự hỏi liệu nó có "thẳng" 100% không khi nghe nó tả khuôn mặt của mấy gã đó. Bất kể đám người này là ai thì chắc chắn họ phải có gì đó rất đặc biệt. Ban đầu nó không tả tính cách họ ra sao, chỉ nói về vẻ ngoài và bảo họ "rất ngầu". Tao muốn ủng hộ bạn mình, nên tao bảo thế cũng tốt. Nhưng từ tận đáy lòng, tao đã không tin tưởng đám người này rồi, dù lúc đó chỉ là trực giác mách bảo. Chuyện đó mới xảy ra vài ngày trước thôi và trừ khi tao đang bị hoang tưởng, thì nó đang cư xử cực kỳ kỳ lạ. Nhắc lại lần nữa nhé, bọn tao gặp nhau mỗi ngày. Nó chưa bao giờ muốn có thêm bạn bè nào khác. Có thể tao hơi làm quá lên, nhưng tao nghĩ nó đang tự tạo khoảng cách với tao để có thời gian đi với bọn họ và chuyện này có gì đó rất cấn. Bình thường bọn tao hay ngồi nói chuyện ở nhà tao. Hai đứa đi bộ về nhà cùng nhau, hoặc nó qua chỗ tao sau giờ tập bơi rồi cả hai cùng làm bài tập và kể lể đủ thứ trên trời dưới biển. Từ mấy chi tiết lặt vặt đến những cảm xúc lớn lao. Mọi thứ đã diễn ra như vậy chắc từ hồi lớp 6 và giờ bọn tao học lớp 11 rồi, nên tao thực sự không hiểu sao tự nhiên nó lại dở chứng như thế, ngoài cái lý do là vì đám người mới kia. Tao không hiểu sao tự nhiên nó lại "quá mệt mỏi" để ở cạnh tao sau 5 năm hai đứa dính lấy nhau không rời. Vậy thì có gì kỳ lạ ở đây? Hôm qua, sau khi Greg làm xong bài tập, nó bảo nó sẽ về nhà ngủ. Sao cũng được. Tao đâu thể cản nó và lúc này tao cũng chưa thể vạch ra vấn đề gì quá nghiêm trọng về đám bạn mới của nó được. Tao đề nghị đi bộ cùng nó về, thì nó bảo không cần. Rất không bình thường nhé. Nó đi bộ về, tao đứng nhìn qua cửa sổ và đám người kia tiến lại gần nó. Cái cách nó phản ứng cho tao biết đây chính là những kẻ mà nó đã bỏ rơi tao để đi theo. Cả đám đều mặc áo choàng dài lùng thùng, làm bằng một lớp vải mỏng màu đen. Trước hết, ai lại ăn mặc cái kiểu quái quỷ đó chứ? Và tại sao họ lại đi thành một nhóm? Theo tao biết thì quanh đây làm gì có cái lễ hội nào đâu. Bây giờ bọn mày phải cố gắng nghe tao nói đoạn này nhé, vì lúc đó tao đang zoom camera điện thoại lên để nhìn cho rõ. Mặt trời vừa lặn nên trời khá tối và họ cũng không quá xa, chỉ ở ngay bên kia đường nhà tao thôi. Khi đám người đó (khoảng 5 nam 1 nữ) đang nói chuyện với Greg, tao nhận ra một điều thực sự kỳ dị. Tất cả bọn họ đều có hàm răng nhọn hoắt như quái vật. Hình tam giác và cực kỳ sắc bén. Kiểu, sắc nhọn một cách hoàn toàn phi tự nhiên luôn. Nhưng rồi, chuyện còn kỳ dị hơn. Hôm nay, tao gặp Greg ngoài hành lang, nó chào tao như bình thường, nhưng cứ lấy tay ôm khư khư cái cổ suốt. Tao chưa kịp hỏi thì nó đã tự khai là bị đau cơ xô, nghe là biết xạo rồi vì chỗ nó che là cơ thang cơ mà. Tao không nhìn được bên dưới tay nó là cái gì, nhưng có vẻ nó tệ đến mức thằng chả phải cắm đầu cắm cổ chạy tót sang lớp học tiếp theo. Nó chào tạm biệt tao vội vàng, nhưng tao đã suy nghĩ về chuyện đó suốt cả ngày. Tìm đến chỗ Greg vào ban đêm, hàm răng nhọn hoắt, giấu giếm thứ gì đó trên cổ, quần áo thì kỳ quái, lại còn đi thành bầy đàn. Nghe này, mọi chuyện có thể có nhiều cách giải thích, nhưng hôm nay tao đăng bài này lên reddit, phòng trường hợp đây chỉ là một đám dở hơi vô hại. Có người bảo tao nên đăng lên sub này để xem liệu có uẩn khúc gì sâu xa hơn không. Chuyện này có thể là bất cứ thứ gì, từ một giáo phái nào đó đang định kết nạp nó, cho đến một đám quái vật giả dạng đang chực chờ giết nó. Tao có nên nói chuyện thẳng thắn với nó không? Có ai từng thấy chuyện gì giống thế này chưa? Bất cứ lời khuyên nào cũng có ích lúc này.
hugh-jass đã bình luận về bài viết của pickle-down-rickonomics vào 11/02/2017 (Thứ Bảy) lúc 21:17:58 #03856721
hugh-jass
hugh-jass
> "ừ đúng rồi chúng mày ơi, là quái vật đấy." > nguồn: một tấm ảnh tối mờ, với cả là bạn thân của t-tao không bao giờ bỏ rơi tao đâu!! t-tao ngầu lòi thế này cơ mà!! có gì đó sai sai rồi chúng mày ạ...
pickle-down-rickonomics đã phản hồi về bình luận của hugh-jass vào 12/02/2017 (Chủ Nhật) lúc 01:07:21 #30873672
pickle-down-rickonomics
pickle-down-rickonomics
Tao biết thừa và rõ như ban ngày những gì tao nhìn thấy.
lowdiffed-ragahelp đã phản hồi về bình luận của pickle-down-rickonomics vào 12/02/2017 (Chủ Nhật) lúc 08:27:43 #19874597
lowdiffed-ragahelp
lowdiffed-ragahelp
Đọc lại những gì mình đăng đi. Nếu ông không muốn chấp nhận việc cậu ấy đã tìm được những người bạn mà cậu ấy thích chơi cùng hơn ông, thì đó hoàn toàn là lỗi của ông. Đừng làm như thể đó là lỗi của cậu ấy.
gabriel-date-me đã bình luận về bài viết của pickle-down-rickonomics vào 14/02/2017 (Thứ Ba) lúc 14:56:01 #09476166
gabriel-date-me
gabriel-date-me
Này ông, tui thuộc dạng hoang tưởng level max rồi nhưng cái này thì tui đéo tin đâu. Nghe như kiểu ông bị một đám dị hợm friendmogged rồi đó lol.
walterhartwellwhite đã phản hồi về bình luận của gabriel-date-me vào 15/02/2017 (Thứ Tư) lúc 04:09:34 #93687558
walterhartwellwhite
walterhartwellwhite
m đang nói cái đéo jv?
pickle-down-rickonomics đã bình luận về bài viết của mình vào 16/02/2017 (Thứ Năm) lúc 18:55:10 #11765893
pickle-down-rickonomics
pickle-down-rickonomics
Ok, có vẻ không ai hiểu vấn đề ở đây là gì, nhưng tao có tin mới đây. Đầu tiên, để cập nhật tình hình từ lần trước, Greg đang ngày càng tạo khoảng cách với tao hơn. Bọn tao vẫn chạm mặt ở trường, nhưng mọi thứ hời hợt đến mức tao phải tự hỏi cái gì khiến nó nghĩ như thế này là ổn. Cứ như thể nó chưa từng muốn biết tao là ai vậy. Sáng hôm qua tao gặp nó, nó chỉ vẫy tay hờ hững. Không chào, không đi theo tao, không gì cả. Tao biết con người ta rồi cũng sẽ xa nhau. Nhưng tại sao lại là lúc này? Khi mà cái đám dở hơi mờ ám này xuất hiện và cướp nó đi? Hôm qua tao đã biết thêm được nhiều điều về Greg và cái hội nó đang chơi cùng và tao đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Nó đi thẳng về nhà sau giờ học, không đến chỗ tập bơi hay qua nhà tao. Hoặc ít nhất đó là những gì nó nói với tao. Bố mẹ tao đi vắng một thời gian và đằng nào tao cũng muốn ra ngoài đi ăn, nên tao vứt cặp ở nhà và đi dạo quanh thị trấn. Tao tìm được một chỗ để ăn, một quán đồ Ý ở địa phương, tao ngồi xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ trong lúc đợi món. Lúc đó trời khá nhá nhem, khoảng 4h30 chiều gì đó, mặt trời đang lặn nhưng tao vẫn nhìn rõ. Khi đang nhìn qua lớp kính, tao lại thấy đám mặc áo choàng đó. Tao nhận ra mình đang nhìn cái gì và vội chuyển sang một chỗ ngồi gần cửa sổ hơn. Vẫn là những người đó. Thật may mắn. Ngoại trừ việc họ đang đi về phía tao. Hết may rồi. Cả đám bước vào quán. Mặt tao bắt đầu tái đi. 5 nam, 1 nữ và Greg. Giờ thì Greg cũng mặc áo choàng luôn, điều này càng quái lạ hơn vì nó luôn mồm bảo ghét cay ghét đắng mấy bộ đồ lùng thùng. Cả đám ngồi xuống chiếc bàn ở góc xa đúng lúc chị nhân viên gọi tao ra lấy đồ ăn. 1 miếng pizza, xúc xích tiêu và mật ong cay. Tao nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ từ bàn đó, không rõ họ nói gì, nhưng qua giọng điệu thì có vẻ họ đang khích bác ai đó. Tao bước ra quầy trung tâm để rắc thêm gia vị lên miếng pizza thì thấy Greg đột ngột đứng phắt dậy. Ghế của nó suýt đổ, tiếng gỗ trượt trên thảm. Cảm giác như thời gian chậm lại, vậy mà chỉ chớp mắt nó đã đứng lù lù trước mặt tao. Tao nhận ra mình vừa lỡ tay rắc đầy ớt bột lên miếng pizza. Tao thậm chí không thể che giấu sự tức giận của mình với nó, nhưng tao không muốn gây sự chú ý nên đành thể hiện hết ra mặt, tao có thể cảm nhận được hai lông mày mình đang nhíu chặt vào nhau. Tao hỏi nó muốn gì. Nó bảo nó không muốn gặp tao nữa. Bụng tao quặn lại và tao cảm thấy lông mày mình giãn ra. Cái quái gì thế? Tao hỏi tại sao. Nó bảo nó muốn bước tiếp. Tao hỏi thế là ý gì. Nó bảo tao không trưởng thành được như nó. Thế đéo nào là không trưởng thành? Nó gọi tao là trẻ trâu. Bảo là lúc nào tao sẵn sàng lớn thì nó sẽ ở đó. Tao hỏi việc chơi với cái đám dị hợm này thì có liên quan gì đến sự trưởng thành. Và tao hỏi cái gì làm nó nghĩ nó trưởng thành hơn tao nhiều đến thế. Đầu óc tao lúc đó gần như ong ong, nghe được những gì nó nói nhưng phải một lúc sau mới xử lý được ý nghĩa. Nó bảo bọn họ không ngồi cả ngày để nói về mấy cái cảm xúc ủy mị, giống như "một thằng gay loser như mày". Nó bảo tao hoàn toàn vô lý và nó đã phát ngán với sự than vãn rồi. Nó bảo giờ nó bắt đầu biết tự suy nghĩ cho bản thân và tao cần phải chấp nhận điều đó. Lúc đó tao thực sự không biết mình bị làm sao nữa và đáng lẽ tao không nên làm vậy, nhưng tao đã đẩy ngã nó. Chắc nó không ngờ tới nên đã ngã ngửa ra sau. Người tao nóng ran, một phần vì xấu hổ, phần vì sợ. Có cả một đám 6 con ma cà rồng bặm trợn có thể dư sức đập tao nhừ tử. Nhưng họ không nhúc nhích. Họ chỉ đứng xem. Greg đứng dậy và nhìn tao với một biểu cảm rất lạ. Tao còn chưa kịp chớp mắt thì nó đã đấm thẳng vào miệng tao và tao ngã lăn ra. Tao có thể nếm được mùi máu của chính mình. Chưa bao giờ Greg khỏe đến thế. Hình như nó gọi tao là đồ giẻ rách nhưng tai tao lúc đó đang ù đi. Tao nhớ khóe mắt mình cay cay. Tao cảm thấy mình đúng là một kẻ thất bại. Người bạn thân nhất và duy nhất của tao đang bỏ rơi tao vì đám dị hợm này. Một nhân viên nói gì đó rất to, nhưng tao cũng chẳng nghe thấy. Tao cắm đầu chạy ra khỏi nhà hàng sau đó. Bây giờ tao chẳng thể làm gì được nữa. Hôm nay Greg không đi học. Tao sợ nó sẽ bị thương, bằng cách này hay cách khác, mặc dù tao khá chắc là nó đã làm gãy cái gì đó trên mặt tao. Tao vẫn muốn giúp nó tỉnh ngộ. Tao không thể không tự hỏi liệu việc tao là gay có phải là nguyên nhân khiến mọi chuyện xảy ra không. Thật kỳ lạ là bọn tao chưa bao giờ thực sự nói nhiều về chuyện đó, nhưng tao cứ nghĩ nó thấy bình thường. Tao không hề có tình cảm với nó. Thế nên tao không hiểu sao chuyện này giờ lại trở thành vấn đề với nó. Có thể tao đang nghĩ quá nhiều. Giờ tao không thể giúp nó được nữa. Trước đây tao đã muốn nói chuyện với nó về vấn đề này nhưng chưa bao giờ làm. Tao cứ nghĩ mãi rằng có lẽ nó vẫn sẽ là bạn tao nếu nó chịu nói chuyện với tao. Ở cạnh tao thực sự khó chịu đến thế sao? Tao không biết phải làm gì với bản thân mình nữa. Bọn họ sẽ giết nó mất. Tao đã thấy cái cách bọn họ nhìn nhau. Nó sẽ chết. Tại sao không ai coi trọng chuyện này vậy???
🗿radsl1me đã phản hồi về bình luận của pickle-down-rickonomics vào 17/02/2017 (Thứ Sáu) lúc 02:24:44 #17398346
🗿radsl1me
🗿radsl1me
Này bro, tôi rất tiếc vì chuyện này xảy ra với ông, như rốt cuộc thì nó tâm linh ở chỗ nào vậy? :( với tôi thì chuyện này hoàn toàn bình thường, cùng lắm là nghe lạ lạ một tí thôi. Tôi không nghĩ đây là tài khoản đăng bài câu view, nên tôi sẽ không khóa bài hay cảnh báo ông đâu, tôi chỉ nhắc nhở là diễn đàn này hoạt động rất nghiêm túc, nên ông hãy cân nhắc kỹ về những khả năng thực tế có thể xảy ra trước nhé! Đừng làm mọi người nháo nhào lên vì một chuyện có khi còn chẳng tồn tại...
pickle-down-rickonomics đã phản hồi về bình luận của 🗿radsl1me vào 12/02/2017 (Thứ Sáu) lúc 03:43:59 #87246340
pickle-down-rickonomics
pickle-down-rickonomics
Dm mày và tụi mod chúng m. Thằng bạn thân của t sắp ch.ết cũng tại bọn m. Chẳng một ai thèm coi chuyện này ra gì và giờ thì nó sắp ch.ết thật rồi. T sẽ tìm thấy nó trong tình trạng khô quắt như cái xá.c mắm hoặc bị bắ.n, bị đâ.m má.u me be bét đến chế.t hay cái trò con m.ẹ gì đấy bởi vì ĐÉO CÓ AI CHỊU COI CHUYỆN NÀY LÀ CÓ THẬT. TẠI SAO KHÔNG AI THẤY CHUYỆN NÀY LÀ BẤT THƯỜNG VẬY??? CẢ NĂM NĂM TRỜI TAO Ở BÊN NÓ MỖI NGÀY NHƯ THỂ CHẲNG CÓ GÌ THAY ĐỔI, VẬY MÀ GIỜ MỌI THỨ LẠI ĐẢO LỘN TRONG MỘT TUẦN??? Ừ DM CHÚNG M. Tất cả cái bọn trên cái diễn đàn này ch.ết hết đi. Tao mong là ai cũng nhận ra mình phải chịu trách nhiệm cho cái gì. Tao hy vọng chuyện này sẽ cắn rứt lương tâm bọn mày đến hết đời. Tao đã có thể giúp nó nếu có ai đó chịu nói cho tao biết nó có an toàn để làm thế hay không. nhwõ tao thử rồu bọn nó đánh tao ngừ tử thì ao? Bọn nóa là lhx quái vật. Một lũ mù hạ dsẳnh nqu ngsoc.
NGƯỜI DÙNG ĐÃ BỊ BAN VÌ BÌNH LUẬN NÀY
🗿radsl1me đã phản hồi về bình luận của pickle-down-rickonomics vào 17/02/2017 (Thứ Sáu) lúc 07:16:13 #07386128
🗿radsl1me
🗿radsl1me
ok... thôi được rồi, coi như tôi chưa nói gì nhé! Mà thật sự thì chẳng có lí do gì để nghĩ họ sẽ làm hại cậu ấy đâu. Tôi không thấy họ định làm hại cậu ấy ở chỗ nào luôn. Nghe chừng chỉ là cậu ấy đang dần xa cách ông một cách tự nhiên thôi. Có vẻ họ không phải là những người bạn cho lắm, nhất là khi cậu ấy lại miệt thị ông bằng từ gay loser như thế, nhưng đó là bài học mà cậu ấy phải tự rút ra. Đâu phải họ muốn gi.ết cậu ấy hay gì đâu chứ. Bây giờ ông có thể tập trung vào việc làm một người bạn tốt và sẵn sàng trò chuyện nếu cậu ấy quay lại, cũng như kiềm chế cái tính nóng nảy của mình nữa nhé ^^
bleedmagic đã bình luận về bài viết của pickle-down-rickonomics vào 06/03/2017 (Thứ Hai) lúc 05:32:09 #48723689
bleedmagic
bleedmagic
Cái này buồn vl Andre, nói vs t đây ko phải m đi. Kiểu như cái thg corny chúa chẳng có việc gì tốt hơn để làm ấy
Người dùng ẩn danh đã phản hồi về bình luận của bleedmagic vào 08/03/2017 (Thứ Tư) lúc 13:12:58 #00367845
Ẩn Danh
Ẩn Danh
Khoan đã, đây chẳng phải là cái tài khoản từng đăng một bài đăng giống hệt thế này sao? Để tôi tìm lại xem, nhìn cái tên người dùng trông quen vl
Người dùng ẩn danh đã phản hồi về bình luận của mình vào 08/03/2017 (Thứ Tư) lúc 13:30:21 #37688136
Ẩn Danh
Ẩn Danh
Vl, cái gì đây? Tôi tìm thấy rồi nè, đúng chính xác tài khoản đó không lệch đi đâu được Bài đăng: Mấy con ma cà rồng ở quê vừa nhảy xổ vào đánh một đứa nhóc rồi hộ tống tôi về nhà
Tác giả: spaghett1man

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play