Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

//RHYCAP// Hôn Nhân Bằng Giấy, Tình Yêu Bằng Tro

Chap 1 : BẢN HỢP ĐỒNG MANG TÊN HÔN NHÂN

11 giờ đêm. Duy ngồi thong thả rót rượu vang ở phòng khách. Anh bước vào với gương mặt mệt mỏi, nhíu mày nhìn chai rượu trên bàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muộn thế này rồi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...sao em còn ngồi uống rượu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Khẽ nhếch môi, nhấp một ngụm // Nhà của em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thích uống lúc nào...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...là quyền của em chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Tháo cà vạt, giọng gắt nhẹ // Tôi không về ăn cơm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần sau đừng bày vẽ nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Bật cười mỉa mai // Anh bớt ảo tưởng đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cơm đó em nấu em ăn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai rảnh đâu mà chờ anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Tiến lại gần, ánh mắt tối sầm // Duy, em bớt cái thái độ đó lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng quên cuộc hôn nhân này...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...là nhà em cầu xin nhà tôi cứu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Anh không chút sợ hãi // Đúng! Nhà em cần tiền của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng nhà anh cũng cần cái danh tiếng...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...và mối quan hệ của gia tộc em!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta là hợp tác sòng phẳng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tiêu tiền, em cho anh cái mặt mũi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nên đừng làm như anh là ân nhân tối cao!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Siết chặt nắm tay, nghiến răng // Em gan to hơn rồi đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhếch mép, ghé sát tai anh // Em vốn dĩ như thế.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không thích thì cứ việc ký đơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để xem ai là người thiệt hơn?
Duy quay lưng đi thẳng lên cầu thang, dáng vẻ vô cùng kiêu hãnh. Anh đứng lại phía sau, ánh mắt vừa tức giận vừa kinh ngạc trước sự ngông nghênh của người em vợ trên giấy tờ này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Lấy điện thoại ra xem tin nhắn từ số lạ gửi tới // *Hóa ra dạo này có thằng khác chống lưng... nên em mới dám bật lại tôi sao?*
Anh giận dữ bước nhanh theo lên cầu thang, chặn đứng Duy ngay trước cửa phòng ngủ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa nói xong.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đứng lại đó cho tôi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Dừng bước, thong thả khoanh tay nhìn anh // Lại làm sao nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sếp lớn còn điều gì chỉ giáo à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Giơ điện thoại ra, gằn giọng // Thằng đàn ông đi cà phê với em trưa nay...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...rốt cuộc là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Liếc nhìn màn hình, bật cười giễu cợt // Cho người theo dõi em cơ đấy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rảnh rỗi quá nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Siết chặt cổ tay em // Trả lời vào trọng tâm!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Ánh mắt lạnh băng, giằng tay ra dứt khoát // Anh với em chỉ là hợp đồng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ra ngoài chơi đ×ĩ được...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...thì em gặp ai là quyền của em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bớt quản đời tư của em lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không có cửa đó đâu!
Duy bước vào phòng rồi đóng sầm cửa lại ngay trước mặt Anh. Tiếng khóa "CẠCH" dứt khoát vang lên, bỏ lại Anh đứng nghẹn đắng lửa tức trong lòng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Nghiến răng, đấm mạnh lên cánh cửa // Được lắm Duy..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...để tôi xem em ngông được bao lâu!

Chap 2 : LOẠI ĐÀN ÔNG CHO KHÔNG

8 giờ sáng hôm sau. Duy đang đứng trong bếp thong thả pha cà phê. Tiếng guốc cao gót cộp cộp vang lên từ hành lang, một cô gái ăn mặc sành điệu bước vào cùng Quang Anh
Trang
Trang
Anh Quang Anh ơi...
Trang
Trang
...căn hộ của anh rộng rãi và đẹp thật đấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Liếc nhìn Duy trong bếp, cố tình nói to // Em thích là được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhấp một ngụm cà phê, khẽ nhếch môi khinh bỉ // Sáng ra đã có ruồi vo ve...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...bụi bẩn bám đầy nhà rồi.
Trang
Trang
// Biến sắc, vội ôm lấy tay Quang Anh giả vờ tủi thân // Anh Duy... sao anh lại nói em như thế?
Trang
Trang
Em biết anh không thích em...
Trang
Trang
...nhưng em chỉ đến chào hỏi anh thôi mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Nhíu mày, gằn giọng lên với Duy // Duy! Em bớt cái kiểu xỉa xói đó đi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trang là đối tác quan trọng của công ty tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Thong thả đi ra phòng khách, dựa lưng vào sofa // Đối tác?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đối tác mà sáng sớm đã ẹo ẹo...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...khoác tay chồng người khác thế à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Loại này bên ngoài gọi là gì nhỉ?
Trang
Trang
// Nước mắt rơm rớm, giọng run rẩy // Anh Quang Anh... em không có ý đó đâu...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Tiến lại đập mạnh tay xuống bàn trà // Em câm miệng ngay!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng có vô học như thế!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng Quang Anh // Tôi vô học hay hai người vô liêm xỉ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dẫn bồ về tận nhà để chọc tức tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tưởng tôi sẽ khóc lóc ghen tuông à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mơ đi Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Loại đàn ông như anh...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...tôi cho không cô ta cũng chả buồn tiếc!
Duy xoay người thong thả đi lên tầng, không quên để lại một cái liếc mắt đầy coi thường. Trang nghiến răng trút vẻ mặt đáng thương, còn Quang Anh đứng lại tức đến nghẹn lời
Trang
Trang
// Thầm thì vào tai Quang Anh với ánh mắt xảo quyệt // Anh thấy chưa... anh ấy đâu có coi anh ra gì...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Siết chặt nắm đấm, mắt hằn lên tia giận dữ // Duy... em cứ ngông đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để xem em cứng đầu được bao lâu!

Chap 3 : LOẠI NÃO NGẮN NHƯ ANH BỊ GÀI LÀ ĐÁNG!

12 giờ trưa. Quang Anh đã lên công ty. Trong căn hộ chỉ còn Duy và Trang. Duy đang ngồi ở phòng khách đọc sách thì Trang ăn mặc mát mẻ bước từ phòng ngủ ra, thản nhiên mở tủ lạnh lấy nước uống
Trang
Trang
// Cầm ly nước tiến lại gần sofa, dựa lưng nhìn Duy cợt nhả // Anh Duy này...
Trang
Trang
...ở trong cái nhà này mà không được chồng ngó ngàng...
Trang
Trang
...anh không thấy tủi thân à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Vẫn thong thả lật trang sách, không buồn ngước mắt // Tôi có tiền, có không gian riêng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao phải tủi thân vì một người đàn ông?
Trang
Trang
// Bật cười mỉa mai, ghé sát lại // Anh ngông với ai chứ?
Trang
Trang
Anh Quang Anh đã hứa với em rồi...
Trang
Trang
...chỉ cần dự án này xong, anh ấy sẽ ly hôn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Từ tốn gập sách lại, ngước mắt nhìn thẳng Trang // Thế thì bảo hắn ký đơn ngay và luôn đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi lại gật đầu vội!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ sợ hắn tiếc cái danh tiếng nhà tôi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...nên không dám thả tôi ra thôi.
Trang
Trang
// Tức tối nghiến răng, hạ giọng thì thầm hiểm độc // Để rồi xem ai mới là người phải cuốn gói khỏi đây!
5 giờ chiều. Duy vào bếp chuẩn bị đồ ăn tối. Tiếng bước chân Quang Anh vừa về đến cửa phòng khách. Trang thấy cơ hội tới liền nhanh chân chạy tót vào bếp
Trang
Trang
// Giọng nhỏ to với Duy // Anh Duy ơi, để em giúp anh một tay nhé?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Lạnh lùng nhích người ra xa // Tránh ra. Tôi không mượn.
Trang
Trang
// Ánh mắt xảo quyệt lóe lên khi nghe tiếng Quang Anh đang tiến dần vào bếp // Anh... anh nói thế là ý gì? Em chỉ có ý tốt thôi mà...
Trang nhanh tay cố tình chụp lấy chiếc đĩa sứ trên bàn, gạt mạnh xuống sàn nhà rồi tự lùi lại ngã ngửa ra sau
XẢNG... Tiếng đĩa sứ vỡ tan tành dưới sàn gạch
Trang
Trang
// Tự cào nhẹ vào tay mình rồi ôm lấy khóc lóc thảm thiết // Á... Cứu em với anh Quang Anh ơi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Hớt hải lao vào bếp, thấy Trang nằm dưới sàn liền chạy lại ôm lấy // Trang! Em sao thế này?!
Trang
Trang
// Rúc vào lòng Quang Anh, nước mắt ngắn dài giả vờ run rẩy // Em chỉ muốn vào xin anh Duy làm lành...
Trang
Trang
...nhưng anh ấy bảo em không đủ trình độ ở trong nhà này...
Trang
Trang
...rồi xô em ngã vào đống mảnh vỡ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Thong thả khoanh tay tựa lưng vào tủ bếp, nhếch môi khinh bỉ // Diễn xuất chuẩn đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho cô 10 điểm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Đứng bật dậy chỉ thẳng mặt Duy, mắt đỏ ngầu giận dữ // Duy! Em quá lắm rồi đấy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã dặn em đối xử tử tế...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...sao em lại tàn nhẫn đến mức tay chân cô ấy chảy máu thế kia?!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// Nhìn thẳng mắt Quang Anh không chút sợ hãi // Tôi tàn nhẫn hay mắt anh bị mù?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó tự đập đĩa rồi tự cào tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tin hay không thì tùy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Loại não ngắn như anh...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...bị gài cũng đáng lắm!
Duy quay lưng bỏ đi thẳng về phòng, khóa chặt cửa "CẠCH" một cái. Quang Anh đứng lại trong bếp, vừa tức giận vừa cảm thấy bất lực trước sự kiêu hãnh của Duy
Trang
Trang
// Giấu mặt sau lưng Quang Anh, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười hiểm độc // *Cứ ngông đi... rồi anh sẽ phải trả giá đắt thôi...*
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play