[RhyCap] Là Vì Em
1
Thành phố bước vào những ngày cuối hạ với cái nắng gắt chói chang, đủ làm bất kỳ ai đi trên đường cũng phải nhíu mày vội vã. Nhưng bên trong quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, không khí lại lắng đọng đến lạ kỳ. Tiếng nhạc Lofi trầm bổng hòa cùng mùi hạt cà phê rang xay thơm nồng tạo nên một khoảng không gian tách biệt hoàn toàn với vẻ xô xấp ngoài kia.
Ở góc bàn gần cửa sổ, nơi có những vệt nắng chiếu qua giàn dây leo xanh mát, Nguyễn Quang Anh đang ngồi lặng lẽ xoay xoay ly Americano đá đã tan gần hết. Ở tuổi 25, anh sở hữu gương mặt sắc sảo, sống mũi cao thẳng cùng thần thái chững chạc của một người đã sớm tự chủ trong công việc. Nhưng lúc này, đôi mày đậm của anh lại hơi nhíu lại, giấu sau ánh mắt là một khoảng trống xám xịt không đáy.
Hoàng Đức Duy - Captain
Anh lại làm sao thế?
Hoàng Đức Duy - Captain
Từ lúc ngồi xuống đến giờ cứ ngơ ngác như mất sổ gạo vậy.
Tiếng nói trong trẻo kéo Quang Anh trở về với thực tại. Người ngồi đối diện anh là Hoàng Đức Duy, cậu con trai 23 tuổi với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Đức Duy có đôi mắt tròn xoe sáng ngời, mái tóc hơi rối tự nhiên và phong cách ăn mặc trẻ trung, tràn đầy sức sống. Cậu vừa khuấy ly trà đào cam sả vừa nhìn anh bằng ánh mắt đầy thắc mắc.
Quang Anh giật mình, vội giấu đi nét u ủ trên gương mặt, nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Không có gì đâu Duy.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Dạo này công ty lắm việc quá, anh hơi mệt một chút thôi.
Hoàng Đức Duy - Captain
Anh xạo!
Duy bĩu môi, chồm người về phía trước, đưa tay nhéo nhẹ vào má anh.
Hoàng Đức Duy - Captain
Lần nào anh nói dối là đôi mắt lại nhìn đi chỗ khác, anh có chuyện gì giấu em đúng không?
Hoàng Đức Duy - Captain
Mẹ lại gọi điện giục anh chuyện gì nữa à?
Chữ "mẹ" vang lên làm tim anh thắt lại một nhịp. Anh im lặng vài giây, nhìn chăm chăm vào bàn tay Duy đang đặt trên mặt bàn gỗ. Anh vươn tay ra, nắm chặt lấy những ngón tay thon dài ấy, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc mà anh luôn muốn níu giữ suốt hai năm qua.
Chuyện tình cảm của hai người diễn ra vô cùng bình yên và hạnh phúc, ngoại trừ một rào cản duy nhất nhưng khổng lồ đó là gia đình anh. Mẹ Quang Anh là một người phụ nữ truyền thống, nghiêm khắc và đầy uy quyền. Đối với bà, anh là niềm tự hào duy nhất, là người sẽ nối dỗi tông đường và tiếp quản cơ ngơi của gia đình. Bà chưa từng và sẽ không bao giờ chấp nhận một đứa con trai yêu người đồng giới.
Chiều qua, cuộc điện thoại từ quê nhà như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt anh. Mẹ anh không còn dừng lại ở mức cằn nhắn hay khuyên bảo. Bà đặt thẳng ra một thời hạn: Cuối tháng này anh phải về xem mắt con gái một đối tác làm ăn, và việc kết hôn phải diễn ra trong năm nay. Nếu anh từ chối, bà sẽ dùng áp lực tài chính và sức ảnh hưởng để can thiệp vào sự nghiệp mà anh đang gầy dựng, thậm chí bà còn đe dọa sẽ tìm hiểu về "những mối quan hệ không rõ ràng" của anh.
Quang Anh biết rõ mẹ mình nói được là làm được. Anh không sợ bản thân chịu khổ, nhưng anh sợ Đức Duy bị tổn thương. Cậu còn quá trẻ, tương lai phía trước còn rộng mở, anh không muốn đẩy cậu vào vũng lầy áp lực từ một gia đình hà khắc.
Hoàng Đức Duy - Captain
Nhìn em làm gì mà dữ vậy?
Cậu bật cười, nghiêng đầu nhìn anh.
Hoàng Đức Duy - Captain
Thôi được rồi, nếu anh không muốn nói thì thôi.
Hoàng Đức Duy - Captain
Chiều nay Kiều với An rủ em đi xem đồ nội thất cho xưởng vẽ mới.
Hoàng Đức Duy - Captain
Tối nay anh có rảnh đi ăn chung với đám tụi em không?
Anh nhìn nụ cười hồn nhiên của cậu, trong lòng dấy lên một nỗi đau xót xa. Anh mỉm cười cay đắng, vuốt ve mu bàn tay cậu.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Tối nay anh có hẹn với thằng Dương, thằng Hùng rồi. Tụi nó hẹn anh ra quán cũ uống vài ly.
Hoàng Đức Duy - Captain
Lại là mấy ông anh già đó sao?
Hoàng Đức Duy - Captain
Được rồi, vậy tối nay em đi với đám bạn em.
Hoàng Đức Duy - Captain
Nhưng anh uống ít rượu thôi đó, dạo này dạ dày anh không tốt đâu.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Anh biết rồi, bé ngoan.
Tạm biệt Đức Duy tại quán cà phê, anh lái xe thẳng đến quán bar quen thuộc của nhóm bạn thân. Khi anh bước vào, hai người đã ngồi sẵn ở bàn VIP góc trong cùng.
Trần Đăng Dương – người trầm tính và "hơi khờ" nhất nhóm. Lê Quang Hùng – anh chàng tài hoa luôn làm hòa khí nhóm vui vẻ. Cả ba người chơi thân với nhau từ thời đại học, hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc của nhau.
Lê Quang Hùng - MasterD
Mặt mày như đưa đám vậy ông?
Quang Hùng lên tiếng ngay khi anh vừa ngồi xuống, đẩy về phía anh một ly Whisky.
Anh cầm ly rượu lên, uống cạn một hơi. Anh gục đầu xuống bàn, giọng nói khản đi vì mệt mỏi.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Mẹ tao ép tao cưới vợ.
Cả hai người ngồi xung quanh lập tức sững người. Hùng đặt mạnh ly rượu xuống bàn.
Lê Quang Hùng - MasterD
Cái gì? Cưới vợ á?!
Lê Quang Hùng - MasterD
Mẹ mày biết chuyện mày quen Đức Duy chưa?
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Chưa biết rõ, nhưng bà nghi ngờ.
Anh thở dài, ánh mắt vô định.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Mẹ tao ra thời hạn rồi. Bắt tao phải lấy con gái của bác Tùng.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Nếu tao không chịu, bả doạ sẽ phá nát công ty tao.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Cái đó tao không sợ.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Tao chỉ sợ... Bả đụng đến Duy.
Đăng Dương nhíu mày, tay rót thêm rượu.
Trần Đăng Dương - Domic
Rồi mày tính sao?
Trần Đăng Dương - Domic
Chấp nhận buông tay Đức Duy để làm một người con ngoan ngoãn à?
Trần Đăng Dương - Domic
Mày có biết làm vậy là tàn nhẫn với Duy lẫn người phụ nữ mày sắp cưới không?
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Tao không có sự lựa chọn...
Anh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Tao sẽ đồng ý cưới.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Tao sẽ cưới để mẹ tao vừa lòng, để bà dừng việc soi mói cuộc sống của tao lại.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Nhưng tao hứa với lòng, tao sẽ không bao giờ trao tình cảm cho người phụ nữ đó.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
Tình cảm của tao, cả đời này chỉ dành cho một mình Đức Duy.
Trần Đăng Dương - Domic
Mày điên rồi Quang Anh!
Trần Đăng Dương - Domic
Mấy kịch bản cưới giả để qua mắt gia đình chỉ có trên phim thôi!
Trần Đăng Dương - Domic
Thực tế nó là một đống bùi nhùi đấy!
Trần Đăng Dương - Domic
Rồi sẽ ra sao khi Duy biết tin mày lấy vợ?
Anh nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Anh biết chứ. Anh biết bản thân đang bước vào một con đường đầy tăm tối và dối lừa. Nhưng trước sức ép kinh hoàng từ gia đình, sự yếu đuối và muốn bảo vệ người mình yêu một cách sai lầm đang đẩy anh vào quyết định bi kịch nhất cuộc đời.
2
Cùng lúc đó, tại một quán ăn nướng nhộn nhịp ở trung tâm thành phố, Đức Duy đang cùng nhóm bạn thân của mình ăn uống vui vẻ. Thanh Pháp, em của Quang Anh – người bạn tinh tế luôn lắng nghe, mọi người thường gọi cậu là Kiều. Thành An – lém lỉnh, vui tính. Cả ba người bằng tuổi nhau, 23 tuổi, đầy nhiệt huyết và năng động.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Duy nè, dạo này tao thấy Quang Anh sao sao ấy.
Kiều vừa gắp thịt nướng vừa nhỏ nhẹ nói.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Hôm qua tao gặp ổng ở trung tâm thương mại, nhìn mặt bần thần lắm, tao chào mà còn không nghe thấy.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Tao đến nhà thì cứ ru rú trong phòng mãi.
Thành An gật gù hùa theo.
Đặng Thành An - Negav
Đúng rồi đó, tao thấy dạo này ổng ít xuất hiện trong mấy buổi tụ tập của tụi mình hẳn.
Đặng Thành An - Negav
Duy ơi, mày phải cẩn thận nha, mấy cha đang ở độ tuổi thành đạt hay có nhiều mối ngon lắm đó!
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Mày cứ nói vớ vẩn!
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Anh tao cưng Duy như cưng trứng hứng như hứng hoa, làm gì có chuyện bậy bạ!
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Chắc là do công việc áp lực thôi.
Đức Duy ngồi nghe bạn bè tranh luận, trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác bất an khó tả. Cậu nhớ lại ánh mắt u buồn của Quang Anh lúc chiều ở quán cà phê. Cái nắm tay siết chặt đến run rẩy của anh.
Cậu lấy điện thoại ra, bấm nhắn cho Quang Anh một tin nhắn.
Hoàng Đức Duy - Captain
💬 Anh uống ít rượu thôi nhé, xong việc thì nhắn em qua đón hoặc gọi taxi về nha.
Hoàng Đức Duy - Captain
💬 Em yêu anh.
Nhưng đáp lại tin nhắn của cậu chỉ là khoảng không vô tận, không gian im lặng đến lạ. Ở phía bên kia, Quang Anh nhìn màn hình điện thoại phát sáng, dòng chữ "Em yêu anh" hiện lên như một con dao đâm thẳng vào tim. Anh úp màn hình điện thoại xuống, nâng ly rượu đầy lên và uống cạn.
Bão tố, dường như chỉ mới bắt đầu kéo đến trong cuộc đời của bọn họ.
3
Ánh nắng chói chang của buổi sáng hôm sau rọi qua khe rèm cửa, hắt lên gương mặt phờ phạc của anh. Anh tỉnh dậy với một cơn đau đầu như búa bổ—hậu quả của việc nốc hàng đống rượu mạnh tối qua cùng đám bạn. Nhìn vào chiếc màn hình điện thoại đã tắt nguồn vì hết pin, tim anh chợt hẫng đi một nhịp. Anh vội vã cắm sạc, bật máy lên.
Hàng loạt thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Đức Duy hiện ra. Tin nhắn cuối cùng gửi lúc một giờ sáng.
: "Anh về nhà an toàn chưa? Em lo quá..."
Anh gục đầu vào hai bàn tay. Sự dằn dằn xé ruột gan khiến anh hít thở khó khăn. Anh biết mình đang dối lừa người mình yêu nhất, nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt cương quyết và những lời đe dọa lạnh lùng của mẹ qua điện thoại, sự dũng cảm trong anh lại hoàn toàn sụp đổ. Anh mở hộp thư, bấm một dòng tin nhắn ngắn ngủi.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
💬 Anh xin lỗi, tối qua anh say quá nên ngủ quên. Anh về nhà an toàn rồi.
Nguyễn Quang Anh - Rhyder
💬 Hôm nay anh phải về quê gấp có việc gia đình, chắc vài ngày mới lên. Em ở trên này nhớ ăn uống đầy đủ nhé.
Bấm nút gửi đi, Quang Anh cảm thấy như vừa tự tay cắt đứt một sợi dây liên kết giữa hai người. Anh dọn dẹp hành lý sơ sài rồi bước ra xe, bắt đầu chuyến đi trở về ngôi nhà mà anh luôn cảm thấy ngột ngạt.
Tại căn hộ nhỏ của Đức Duy, tiếng chuông thông báo tin nhắn vang lên. Cậu vội vàng chộp lấy điện thoại. Đọc những dòng chữ ngắn gọn, có phần xa cách của Quang Anh, đôi mày cậu khẽ nhíu lại. Hai năm yêu nhau, chưa bao giờ anh về quê đột ngột mà không báo trước cho cậu một tiếng, cũng chưa bao giờ anh nhắn tin một cách lạnh nhạt như vậy.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Sao thế Duy? Anh Quang Anh nhắn gì à?
Kiều vừa bước ra từ bếp, trên tay cầm hai ly sữa nóng.
Duy thở dài, thả điện thoại xuống sofa.
Hoàng Đức Duy - Captain
Anh ấy bảo phải về quê gấp vài ngày có việc gia đình.
Hoàng Đức Duy - Captain
Tối qua nhậu say quá nên ngủ quên, không đọc tin nhắn của tao.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Việc gia đình? Sao không ai thông báo cho tao hết nhỉ?
An từ trong phòng ngủ đi ra, vừa vươn vai vừa bĩu môi.
Đặng Thành An - Negav
Thấy chưa, tao đã nghi nghi rồi mà. Việc gia đình gì mà đột ngột dữ vậy?
Đặng Thành An - Negav
Đến Kiều còn không biết.
Đặng Thành An - Negav
Lại còn không nghe điện thoại cả đêm.
Đặng Thành An - Negav
Tao nói rồi, mấy cha nội ở tuổi trưởng thành này nhiều bí mật lắm.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
An, mày đừng có thêm dầu vào lửa!
Kiều đi tới vỗ nhẹ vai Duy.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Mày đừng nghĩ nhiều.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Chắc nhà có việc mà không kịp nói tao thôi.
Nguyễn Thanh Pháp - Kiều
Chiều nay tụi mình ghé xưởng vẽ xem tiến độ thi công thế nào, tiện thể đi xả stress luôn.
Hoàng Đức Duy - Captain
Ừm, chắc tao suy nghĩ nhiều rồi.
Tuy nói vậy, nhưng một linh cảm tồi tệ vẫn mơ hồ bao trùm lấy tâm trí Duy. Sự bất an giống như một mầm cây độc, đang bắt đầu cắm rễ vào lòng cậu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play