[LinhGill] Mật Ngọt Trói Buộc.
#Chapter 1.
Ngoài trời, mưa phủ kín những ô cửa kính lớn, kéo cả khu vườn bên ngoài chìm vào một màu xám đục. Cây cối ướt sũng, những nhành lá nặng trĩu nước rũ xuống trước ban công.
Cậu nằm im trên giường, nhìn lên trần nhà, mắt mở nhưng chẳng muốn ngồi dậy. Căn phòng vẫn giống hôm qua, hôm kia, và cả những ngày trước nữa..
Rèm được kéo kín một nửa, trên chiếc bàn đầu giường vẫn còn ly nước Linh đặt từ sáng sớm. Mọi thứ ngay ngắn đến mức chẳng có gì phải bận tâm.
Có lẽ vì yên ổn quá mức nên Giang mới khó chịu..
Chính xác là bảy ngày kể từ ngày đầu cậu ở đây.
Mới đầu, Giang cũng chẳng bận tâm. Cậu đơn giản nghĩ rằng khi mọi chuyện ổn, Linh sẽ để cậu về.
Cậu cũng chẳng muốn làm lớn chuyện. Hai người quen nhau lâu vậy, trước giờ Linh chưa từng đối xử tệ với cậu. Ngược lại, hắn luôn là người kiên nhẫn khi Giang mất bình tĩnh, cũng là người xoa dịu nỗi đau mỗi lúc Giang thấy mệt mỏi.
Rồi đến ngày thứ bảy, cậu mới bắt đầu nhận ra mình đã quen với việc thức dậy ở đây.
Ý nghĩ ấy khiến Giang lạnh người.
Cậu ngồi dậy, xỏ dép bước ra khỏi phòng.
Cầu thang dẫn xuống tầng một vắng tanh, u ám đến lạ.
Giang vừa đi được vài bậc thì đằng sau chợt có cánh tay vòng qua eo cậu. Nhẹ nhàng, nhưng mang theo sự chiếm hữu tột cùng.
Bùi Trường Linh
Anh dậy rồi à?
Giọng Linh rất gần. Gần đến mức Giang thấy có chút khó chịu.
Bùi Trường Linh
Anh đi đâu?
Vũ Trường Giang
Xuống dưới.
Vũ Trường Giang
Biết thì hỏi làm gì?
Cánh tay vẫn đặt ngang eo Giang, giữ hờ nhưng chắc chắn. Cậu thử bước xuống thêm một bậc, hắn cũng bước theo, hoàn toàn không có ý định buông ra.
Vũ Trường Giang
Buông tao ra.
Giọng hắn bình thản tới mức Giang cũng chẳng biết phải nổi cáu kiểu gì.
Vũ Trường Giang
Em ngày càng quá đáng.
Bùi Trường Linh
Anh nói nhiều lần rồi.
Vũ Trường Giang
Vậy em còn làm?
Giang quay đầu lại thì bắt gặp Linh đang nhìn mình. Ánh mắt hắn bình thản, thậm chí mang theo sự khao khát độc chiếm lấy người trước mặt..
Trông chẳng có vẻ gì là vừa bị người lớn trách móc.
Bùi Trường Linh
Anh đáng yêu thật đó.
Một lúc sau, Linh mới buông eo Giang ra.
Nhưng hắn không đi xuống trước như Giang nghĩ. Linh đứng ngay sau, tiện tay vén lấy mái tóc đang lòa xòa trước mặt Giang.
Bùi Trường Linh
Đầu tóc anh rối hết rồi.
Vũ Trường Giang
Vừa ngủ dậy.
Vũ Trường Giang
Thấy rồi thì để tao tự chỉnh.
Giang còn chưa kịp phản ứng, Linh đã nhanh nhảu véo lấy má Giang một phát.
Vũ Trường Giang
Dm thằng này.
Giang cau mày, nghịch nghịch tay áo Linh.
Vũ Trường Giang
Xong chưa?
Vũ Trường Giang
Xong rồi thì bỏ tay ra.
Linh thu tay về, khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.
--------------------------
Trời thì sáng, vậy mà trong phòng khách nhà Linh lại âm u đến lạ..
Trên bàn ăn là một bát cháo nóng, bên cạnh là một cốc sữa đậu.
Giang kéo ghế, Linh ngồi xuống bên cạnh.
Bùi Trường Linh
Anh chưa ăn gì từ tối.
Vũ Trường Giang
Đéo ăn cũng không chết được.
Linh nhìn bát cháo một lúc, rồi kéo về phía mình.
Bùi Trường Linh
Vậy để em đút.
Vũ Trường Giang
Mày thôi đi Linh..
Bùi Trường Linh
Thế tự ăn.
Giang cầm lấy thìa ăn cháo.
Linh ngồi bên cạnh, chống khuỷu tay lên bàn, yên lặng nhìn Giang ăn từng chút một.
Ánh mắt hài lòng ấy khiến Giang khó chịu vô cùng.. Nhưng thôi, cậu cũng chẳng muốn gây chuyện sáng sớm.
Ăn được hơn nửa bát. Giang đặt thìa xuống.
Bùi Trường Linh
Mới được có nửa bát.
Vũ Trường Giang
Không nhét nổi nữa rồi.
Nhỏ tg ảo otp
Bộ này tục-)
Nhỏ tg ảo otp
Chiếm hữu cao.
Nhỏ tg ảo otp
Không đọc dc thoi-)
#Chapter 2.
Tới tối, Giang lên phòng ngồi đọc sách.
Sách mở ra trước mặt, mà chẳng đọc được chữ nào..
Cậu chống cằm, nhìn vào khoảng không trước mặt. Chỉ toàn là màu xám xịt của trời mưa.
Bỗng, Linh mở cửa bước vào. Trên tay cầm khay nước cùng vài món đồ ăn vặt.
Vũ Trường Giang
Không biết gõ cửa à?
Bùi Trường Linh
Cần gì gõ.
Giang tặc lưỡi, rồi đóng sách vào. Quay ghế ra trước mặt Linh.
Vũ Trường Giang
Haiz. Thôi kệ em.
Vũ Trường Giang
Tao lấy đồ đi ra ngoài.
Bùi Trường Linh
Giờ này rồi còn đi đâu?
Bùi Trường Linh
Anh bị điên à?
Bùi Trường Linh
Mười hai giờ đêm đi dạo phố.
Giang bĩu môi, nhún vai thể hiện mình chẳng quan tâm tới giờ giấc.
Vũ Trường Giang
Yên tĩnh mà.
--------------------------
Giang kéo ngăn tủ ra, lục một lúc rồi cau mày.
Vũ Trường Giang
Áo khoác tao đâu?
Linh đang ngồi cuối giường bấm điện thoại, nghe vậy liền ngẩng lên.
Bùi Trường Linh
Cái màu đen?
Bùi Trường Linh
Trong ngăn bên trái.
Vũ Trường Giang
Không có..
Vũ Trường Giang
Tao đã bảo là không có.
Giang vẫn cúi xuống tìm, đến lúc nghe tiếng bước chân phía sau mới hơi nghiêng người tránh sang bên.
Vũ Trường Giang
Để tao tự tìm.
Bùi Trường Linh
Anh tránh ra.
Vũ Trường Giang
Để im tao đang tìm cái thằng chó này..
Bùi Trường Linh
Em lấy cho.
Bùi Trường Linh
Anh có tìm được đâu mà đòi.
Linh đưa tay mở ngăn kéo phía trên. Y rằng, chiếc áo nằm ngay ngắn trong đó..
Giang gãi gãi đầu, cười nhẹ như đang cố chữa quê.
Vũ Trường Giang
Sao tao tìm nãy giờ không thấy..
Bùi Trường Linh
Anh nhìn không kĩ.
Vũ Trường Giang
Tại tao mù.
Giang vừa nhận lấy thì hắn đã tiện tay kéo lại phần cổ áo đang bị gấp.
Linh chỉnh cổ áo, tay không yên phận mà lướt qua sau gáy Giang một lượt. Rồi mới buông ra.
Vũ Trường Giang
Xong chưa?
Cậu khoác áo lên người. Nhưng vừa kéo khóa được một nửa, Linh đã đưa tay lên "giúp".
Vũ Trường Giang
Em làm gì đấy?
Bùi Trường Linh
Chỉnh khóa.
Vũ Trường Giang
Để yên đó.
Vũ Trường Giang
Tao tự làm được.
Bùi Trường Linh
Nhưng mà..
Vũ Trường Giang
Nhưng cái đếch gì?
Bùi Trường Linh
Nãy giờ anh cứ giật ngược nó.
Giang nhìn xuống. Quả thật.. cái khóa đang mắc ở giữa.
Bùi Trường Linh
Anh nghe lời em tí đi xem nào..
Lần này. Giang đứng yên, chẳng buồn tranh nữa.
Linh đứng ngay trước mặt anh. Một tay giữ phần vạt áo, tay còn lại kéo khóa áo lên.
Đến khi khóa chạm sát cổ, hắn vẫn chưa rút tay về.
Vũ Trường Giang
Thì bỏ tay ra.
Hắn đưa tay vén tóc Giang sang một bên.
Giang lập tức nắm lấy cổ tay Linh.
Vũ Trường Giang
Đừng có tiện tay là chạm.
Linh nhìn bàn tay đang giữ mình, nheo mắt lại.
Bùi Trường Linh
Anh khó tính từ bao giờ vậy?
Vũ Trường Giang
Từ lúc em ngày càng quá đáng.
Bùi Trường Linh
Em làm gì?
Vũ Trường Giang
Cái gì cũng làm.
Linh cười nhạt, cúi xuống ghé sát tai Giang.
Bùi Trường Linh
Nói rõ ra xem nào.
Giang định quay đi, nhưng rồi vẫn đứng im đó, chẳng biết nói gì..
Vũ Trường Giang
Chẳng có gì để nói..
Bùi Trường Linh
Vậy mà bảo em cái gì cũng làm?
Giang bĩu môi, giọng nhỏ dần.
Vũ Trường Giang
Đúng là như vậy mà.
Linh tiến tới, ngón tay khẽ lướt qua vành tai Giang, rồi dừng lại.
Một thoáng sau, hắn ghé sát, nói rất nhỏ nhưng đủ khiến Giang rùng mình.
Bùi Trường Linh
Anh càng cấm, em càng muốn làm.
Giang quay sang.. Khoảng cách gần tới mức đầu mũi hai người gần như chạm nhau.
Cậu chưa kịp lùi, Linh đã khẽ cắn vành tai anh một phát.
Giang lập tức đẩy vai hắn ra.
Vũ Trường Giang
Mày bị điên à, Linh?
Vũ Trường Giang
Còn cười được?
Bùi Trường Linh
Nhìn anh buồn cười.
Giang đưa tay sờ lên tai. Vừa tức vừa không biết phải nói gì.
Linh nhìn động tác ấy, khóe môi cong lên.
Bùi Trường Linh
Đỏ hơn rồi.
Nhưng chỉ được vài giây, mọi thứ lại đâu vào đấy..
Giang ném cái gối trên giường về phía em, hét lớn.
Vũ Trường Giang
Cút khỏi phòng tao ngay.
Linh nghiêng người tránh được, tiếng cười vang lên giữa phòng. Cợt nhả vô cùng..
#Chapter 3.
Giang đợi, đợi đến khi Linh ra khỏi phòng. Đến khi nghe rõ tiếng bước chân xa dần của hắn, cậu mới dám đứng dậy.
Cánh cửa phòng mở ra dễ dàng, không khóa.
Điều đó khiến cậu cảm thấy có chút hy vọng.
Nhưng có vẻ.. cậu đánh giá thấp mức độ phòng thủ của Linh rồi.
Giang đi xuống cầu thang, bước thật chậm qua phòng khách. Căn nhà về đêm yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn nghe đều đều tiếng đồng hồ chạy.
Cậu đi thẳng ra cửa chính, vặn tay nắm cửa.
Tiếng "cạch" vang lên như một giọt nước tràn ly.. Nỗi bất an, lo lắng lẫn vui sướng xen lẫn trong lòng Giang..
Nhưng bất chợt.. Giang khựng lại.
Cậu ngẩng đầu về phía trần nhà. Một chấm đen nhỏ vừa sáng lên.
Giang tròn mắt, đứng chết lặng vài giây.
Cậu nhìn quanh. Rồi chợt phát hiện camera chạy theo dãy.. chứ không phải lẻ mỗi chiếc trên trần nhà lúc nãy.
Giang quay người, đi ra cửa sau.
Cửa này dễ mở hơn nhiều. Lại còn góc khuất camera, chắc trốn được..?
Nhưng vừa bước xuống bậc thềm, đèn ngoài sân lập tức sáng lên. Một hàng dài đèn nhấp nháy sáng rực cả khoảng trời.
Giang men theo lối đó, ra đến cổng.
Giang ngước nhìn bức tường cao trước mặt. Bên trên là hàng dây cảnh báo đỏ chạy liên tục.
Vũ Trường Giang
Em làm thật à..?
Đáp lại cậu vẫn chỉ là tiếng gió rít lên từng đợt. Lạnh lẽo đến đáng sợ.
Cậu nhìn sang bên cạnh, phát hiện một bảng cảnh báo nhỏ gắn trên cột.
Giang bật cười. Tuyệt vọng vô cùng..
Vũ Trường Giang
Điên thật.
Cậu quay người định trở vào. Bỗng, giọng Linh vang lên phía sau.
Giang giật mình, quay phắt lại.
Linh đang đứng dưới mái hiên, cũng chẳng biết hắn xuất hiện từ lúc nào.
Trên người vẫn là bộ quần áo lúc nãy, tay cầm cốc nước, vẻ mặt bình thản đến mức gần như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Bùi Trường Linh
Anh làm gì vậy?
Vũ Trường Giang
Ra ngoài hít thở.
Bùi Trường Linh
Anh bị ấm đầu à?
Bùi Trường Linh
Ban đêm ra ngoài mai có mà ốm.
Vũ Trường Giang
Đếch tới lượt mày quan tâm.
Linh bước xuống bậc thềm. Giang lập tức chỉ tay về phía hàng rào.
Vũ Trường Giang
Cái đó là gì?
Chỉ một tiếng rất nhẹ, nhưng đủ làm máu trong người Giang sôi sùng sục hết lên.
Giang nghiến răng, hỏi lại.
Vũ Trường Giang
Mày làm cái này từ bao giờ?
Bùi Trường Linh
Chắc do anh không để ý ấy.
Vũ Trường Giang
Để làm gì?
Vũ Trường Giang
Mày định bảo vệ tao bằng thứ này thật á?
Bùi Trường Linh
Ừm.. Có lẽ?
Linh đến gần Giang hơn khiến cậu có chút.. rùng mình?
Bùi Trường Linh
Anh định trèo qua?
Vũ Trường Giang
Em nghĩ tao ngu à Linh?
Bùi Trường Linh
Em làm vậy cũng chỉ vì yêu anh quá thôi, Giang à.
Vũ Trường Giang
Mày bệnh hoạn vừa thôi..
Linh chẳng để ý tới lời Giang nói. Em vùi mặt, dụi dụi vào hõm cổ anh.
Vũ Trường Giang
Mày làm tao sợ đấy, Linh ơi..
Linh bật cười. Nụ cười chứa đầy sự thỏa mãn với những điều hiện có.
Bùi Trường Linh
Anh không thích à?
Giang nhìn em, càng nhìn càng tức.
Vũ Trường Giang
Mày còn gì không?
Vũ Trường Giang
Lôi ra hết đi.
Bùi Trường Linh
Còn, nhưng để xem thái độ của anh như thế nào đã.
Bùi Trường Linh
Có lẽ sẽ không cần dùng tới.
Bùi Trường Linh
Nếu anh ngoan.
Giang nghe xong, đứng chết lặng..
Cậu chẳng biết phải khóc hay cười nữa.. Quá bất lực rồi, quá nản rồi..
Bùi Trường Linh dịu dàng mà trước đây cậu quen đâu?
Giờ đã bị cậu chiều thành ra như thế này rồi à..?
Cậu đã nuôi ra thứ gì thế này.. Bệnh hoạn, chiếm hữu..?
Hay chỉ đơn giản là yêu..!?
Nhỏ tg ảo otp
Biết xàm r nhưng vẫn đăng🥰
Nhỏ tg ảo otp
Vì toi là 1 tg nổi loạn
Nhỏ tg ảo otp
Toi iu mng-)
Download MangaToon APP on App Store and Google Play