Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bóng Tối Sau Căn Phòng Cuối [Rhycap]

𝟎𝟏

Bí tên
Bí tên
Hái xin chào
Bí tên
Bí tên
Lại gặp nhau ròi
Bí tên
Bí tên
Cũng kiệm lời đó
Bí tên
Bí tên
Nên vào luôn nha iu
_𝓐𝓷𝓱𝓓𝓾𝔂_
Đêm hôm trời mưa phùn phủ một lớp sương mù dày đặc lên con hẻm cụt dẫn vào dãy trọ số 20, căn nhà ba tầng cũ kỹ nằm lọt giữa những mảng tường gạch bám mốc đen, ánh đèn đường ngoài ngõ chỉ sáng một lúc rồi tắt ngụm trong bóng tối.
Hoàng Đức Duy run run trong chiếc áo khoác jeans, hai tay nắm chặt chiếc vali sờn mép, sau biến cố gia đình và những ngày tháng lang thang vì cạn sạch tiền, đây là nơi duy nhất chấp nhận cho Duy thuê phòng với mức giá rẻ đến phi lý. Cậu hít một hơi sâu, gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ đã mục nát.
Cạch.
Cửa mở ra, luồng khí lạnh buốt từ bên trong bay thẳng vào mặt Duy, mang theo mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Một người đàn ông đứng sau cánh cửa, che khuất gần như toàn bộ ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu đặt trên bàn gỗ.
Nguyễn Quang Anh, hắn mặc chiếc áo sơ mi đen xắn tay, khuôn mặt sắc lạnh, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến Duy bất giác lùi lại một bước.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Thuê phòng?
Giọng Quang Anh lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Vâng... Tôi là người đã gọi điện lúc chiều
Duy ngập ngừng, giọng run lên vì lạnh và sợ.
Quang Anh không đáp, hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt dò xét lướt từ đầu xuống bàn tay đang run rẩy của Duy, rồi dừng lại ở quầng thâm dưới mắt cậu, sự im lặng kéo dài khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Lên tầng hai, phòng cuối hành lang
Quang Anh quay lưng đi vào trong, ném lên mặt bàn chiếc chìa khóa gỉ sét.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Một triệu một tháng, trả trước hai tháng, không có tiền thì biến
Duy vội vàng móc hết số tiền còn lại trong túi đặt lên bàn, cậu cầm chìa khóa lên, nhỏ giọng.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Cảm ơn anh... Tôi có thể...
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Đọc kỹ cái này
Quang Anh cắt ngang lời cậu, ném một tờ giấy bìa màu vàng xuống cạnh đống tiền.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Không tuân thủ thì chuẩn bị tinh thần mà chết
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Ở đây không ai rảnh để nhặt xác cho cậu
Câu nói tàn nhẫn của Quang Anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Duy, cậu cắn chặt môi, uất ức nhận lấy tờ giấy rồi lặng lẽ kéo vali bước lên cầu thang. Cậu không hề biết rằng, ngay khi lưng cậu vừa quay đi, ánh mắt lạnh như băng của Quang Anh bỗng chốc đanh lại, dõi theo từng bước đi của cậu với một sự cảnh giác cao độ.
Căn phòng ở cuối hành lang tối tăm, sau khi dọn dẹp sơ qua, Duy mệt mỏi ngồi xuống giường, mở tờ giấy mà Quang Anh đã đưa. Trong tờ giấy là những dòng chữ gạch xóa nguệch ngoạc.
Quy tắc dãy trọ: 1. Sau 11 giờ đêm, có tiếng gõ cửa ba tiếng ngắn, một tiếng dài tuyệt đối không được mở. 2. Không nhìn vào gương khi đang bật đèn dầu. 3. Nghe tiếng khóc của mèo ngoài hành lang, nhắm mắt ngủ tiếp, cấm đi ra tìm.
Duy thở dài, khóc thầm trong lòng, đúng là một tên chủ nhà quái đản và thích dọa người khác, cậu mệt mỏi gục đầu xuống gối, hơi lạnh ngấm vào xương tủy khiến cậu co quắp lại.
Đúng 11 giờ 30 phút đêm.
Một tiếng 'Cộc... Cộc... Cộc...' vang lên nhẹ nhàng ngoài cửa phòng. Duy giật mình ngồi dậy, ngay sau đó là một tiếng 'CỘC' thật mạnh kéo dài, làm cánh cửa gỗ rung lên.
NVP
NVP
Duy ơi... Mở cửa cho nội... Nội lạnh lắm...
Tiếng gọi thì thầm quen thuộc của bà nội đã mất cách đây ba năm vang lên ngay bên ngoài cửa.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
N-Nội...
Duy run rẩy tay chân, nước mắt trào ra vì bàng hoàng và sợ hãi, trong cơn mê muội và cô độc, cậu vô thức đứng dậy, bước từng bước tiến về phía cánh cửa.
Tay cậu run rẩy chạm vào tay nắm cửa.
Cạch.
Cánh cửa bất ngờ bị một lực mạnh từ bên ngoài đạp văng ra.
Trước khi Duy kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một bàn tay to lớn, lạnh ngắt đã chộp lấy cổ áo cậu, giật mạnh cậu ngã ngửa ra phía sau.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Đồ ngu!
Quang Anh quát lên, âm thanh đầy giận dữ, hắn lao tới đứng chắn trước mặt Duy, tay cầm một con dao găm vạt ngang không trung, vai hắn rộng lớn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Duy hướng về khoảng không tăm tối ngoài hành lang, nơi một bóng đen cao, không có khuôn mặt đang bò trườn trên trần nhà.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Tôi đã dặn cậu thế nào?
Quang Anh quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Duy với sự tức giận tột cùng.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Muốn chết thì biến ra đường mà chết, đừng làm bẩn cái nhà này!
Nói rồi, Quang Anh lao ra ngoài hành lang và đóng mạnh cửa phòng Duy lại, khóa chặt từ bên ngoài.
Duy ôm cổ họng đau nhói, ngồi gục dưới sàn nhà lạnh ngắt, sự tủi thân, sợ hãi và cảm giác bị xua đuổi khiến cậu bật khóc nức nở trong bóng tối. Cậu oán trách người đàn ông độc ác kia, oán trách số phận đã đẩy mình vào bước đường này.
Cậu không hề hay biết, ở ngay bên ngoài cánh cửa gỗ ấy, Quang Anh đang gồng mình tựa lưng vào cửa, máu tươi từ một vết cào sâu xé nát bờ vai hắn đang nhỏ xuống sàn gỗ từng giọt, nhưng tay hắn vẫn siết chặt con dao găm, đứng canh giữ cho căn phòng bên trong suốt cả một đêm dài.
_ END _
Bí tên
Bí tên
Mọi người góp ý nha
Bí tên
Bí tên
Mãi iu

𝟎𝟐

_𝓐𝓷𝓱𝓓𝓾𝔂_
Sáng hôm sau, ánh nắng của buổi sáng sớm xuyên qua lớp sương mù, chiếu vào căn phòng tối tăm qua cửa kính bám đầy bụi bẩn.
Duy tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh ngắt, cả người cậu đau nhức như vừa bị xe cán qua, cổ họng khô rát và đôi mắt sưng húp vì khóc suốt một đêm. Những ký ức kinh hoàng của đêm qua tràn về khiến Duy bất giác rùng mình, tim đập liên hồi, cậu sợ hãi nhìn về phía cánh cửa gỗ vẫn đang đóng chặt.
Sau một hồi đấu tranh suy nghĩ, Duy lấy hết can đảm tiến lại gần cửa, xoay vặn khóa, cửa không còn bị khóa từ bên ngoài nữa, cậu hé mở một khe nhỏ, thò đầu ra nhìn quanh hành lang, quanh nhà yên tĩnh đến rợn người.
Cúi đầu xuống, Duy bàng hoàng nhận ra trên sàn gỗ trước cửa phòng có những vết máu khô, kéo dài từ trước cửa cho đến tận góc cầu thang, sự sợ hãi của cậu bỗng nhường chỗ cho một sự hoài nghi kỳ lạ, cậu bước theo dấu vết ấy đi xuống tầng.
Dưới phòng khách, Quang Anh đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen ban đêm, nhưng tay áo bên trái đã được xắn cao, lộ ra băng gạc quấn quanh vai, bên trên vẫn còn rỉ ra vệt máu đỏ tươi.
Nghe tiếng bước chân của Duy, Quang Anh ngước mắt lên, ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo, tàn nhẫn như cũ.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Tỉnh rồi à?
Quang Anh cất giọng, tay lóng ngóng dùng một tay còn lại để thắt nút dải băng gạc nhưng không thành.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Nếu tỉnh rồi thì tự ra ngoài mà kiếm cái ăn, ở đây không phục vụ bữa sáng
Duy đứng ngơ ngác ở bậc cầu thang, ánh mắt dán chặt vào vết thương trên vai Quang Anh, nhớ lại tiếng động va đập dữ dội đêm qua cùng vết máu kéo dài ngoài hành lang, Duy bỗng nhiên ngộ ra điều gì đó.
Cậu tiến lại gần bàn, giọng nói vẫn còn hơi run nhưng đã bớt đi phần uất ức.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Vai của anh... Bị làm sao thế? Có phải đêm qua...
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Liên quan gì đến cậu?
Quang Anh cắt ngang lời cậu, khuôn mặt nhăn lại vì đau khi cố siết dải băng.
Hắn gạt tay Duy ra khi cậu có ý định tiến lại gần.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Đừng có tò mò, tôi đã nói rồi, bớt cái miệng lại thì mới sống lâu được
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Anh không tự quấn băng được đâu!
Duy gạt bỏ sự sợ hãi, tiến tới giật lấy băng gạc trên tay Quang Anh.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Đêm qua anh mắng tôi đồ ngu, anh bảo tôi muốn chết thì biến ra đường...
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
...Nhưng vết thương này là do anh đánh nhau với cái thứ ngoài hành lang để bảo vệ tôi đúng không?
Quang Anh khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn sâu vào Duy, sự im lặng đè nặng lên căn phòng, sau vài giây, hắn hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Tự đa tình
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Tôi chỉ không muốn có người chết trong nhà làm giá phòng bị giảm thôi
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Anh bớt dối lòng đi!
Duy nghiến răng, nhẹ nhàng dùng bông gạt lau đi vết máu khô quanh vết thương cho Quang Anh.
Dù miệng nói lời cứng rắn nhưng động tác của Duy lại cực kỳ cẩn thận vì sợ làm hắn đau.
Khi nhìn kỹ vết cào sâu hoắm, thịt da sưng tấy như bị một loài thú dữ nào đó xé rách, Duy không khỏi rùng mình, cậu nhận ra nếu đêm qua Quang Anh không kịp thời đạp cửa xông vào và lao ra chắn cho cậu, thì người mang vết thương ghê rợn này lúc này chính là cậu.
Quang Anh ngồi yên để Duy băng bó, hắn không nói thêm lời nào, nhưng cơ thể căng cứng ban đầu dần thả lỏng. Ánh mắt hắn khẽ hạ xuống, lặng lẽ nhìn nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, quầng thâm mắt còn rõ cùng đôi môi đang bĩu ra vì uất ức của Duy.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Lần sau...
Quang Anh đột ngột lên tiếng, giọng nói tuy vẫn cộc lốc nhưng đã dịu đi vài phần.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
...Dù có nghe thấy tiếng ai gọi, dù là người thân nhất, cũng tuyệt đối không được mở cửa, cái thứ đó biết cách đọc ký ức của cậu để dụ cậu
Duy dừng tay một chút, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Quang Anh.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Vậy sao đêm qua anh lại cứu tôi? Anh có thể mặc kệ tôi mà
Quang Anh vội vàng né tránh ánh mắt của Duy, hắn đứng dậy, giật lại tà áo sơ mi rồi quay lưng đi về phía căn phòng riêng ở góc tầng một, bỏ lại một câu nói lạnh ngắt.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Vì cậu chưa trả đủ tiền phòng tháng sau, chết rồi thì ai trả tiền cho tôi?
Cánh cửa đóng lại. Duy đứng ngơ ngác giữa phòng khách, nhìn hộp thuốc sát trùng cùng vài cuộn băng gạc còn dư trên bàn, cậu khẽ mỉm cười một cách chua chát.
Tên chủ nhà này đúng là một kẻ miệng nói tàn nhẫn đến mức đáng ghét, nhưng lại quan tâm người khác theo một cách kỳ quặc và đắt giá đến thót tim.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị dập tắt. Duy cúi xuống nhìn tờ giấy quy tắc đặt trên bàn, dòng chữ thứ hai bắt đầu hiện lên rõ mờ dưới ánh đèn dầu tắt ngụm.
2. Không nhìn vào gương khi đang bật đèn dầu.
Duy không hề biết rằng, tối nay, thách thức thực sự mới chỉ bắt đầu.
_ END _

𝟎𝟑

_𝓐𝓷𝓱𝓓𝓾𝔂_
Đến chiều thì trời đổ mưa. Không khí ẩm ướt kèm theo mùi đất làm không gian vốn dĩ âm u lại càng thêm nặng nề.
Duy trở về phòng sau khi chạy vặt cả ngày để kiếm chút tiền, cả cơ thể cậu rã rời, khi đi qua căn phòng của hắn, cậu vô thức liếc nhìn, cửa phòng đóng kín, không có một tiếng động. Cậu thở dài, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp vừa sợ hãi, vừa có chút bối rối khi nghĩ đến vết thương trên vai Quang Anh.
Khi Duy bước lên đến trước cửa phòng mình, cậu giật mình dừng lại.
Ngay trước cửa phòng là một túi nilon màu đen, bên trong có hai ổ bánh mì còn ấm nóng và một chai thuốc xoa bóp thảo dược.
Không có thư từ, cũng chẳng có lời nhắn, nhưng Duy biết cái dãy trọ ma quái này ngoài tên chủ nhà mặt lạnh kia thì chẳng còn ai khác.
Duy cầm túi đồ ăn lên, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười nhẹ.
Cậu thì thầm một mình.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
"Đã quan tâm người ta thì nói một tiếng, lúc nào cũng bày đặt tỏ ra tàn nhẫn"
________
Đêm xuống nhanh chóng, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. 10 giờ 30 phút, điện toàn dãy trọ đột ngột phụt tắt, căn phòng rơi vào khoảng không tối om, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ.
Nhớ đến lời dặn trong tờ quy tắc, Duy vội vàng lấy ra chiếc đèn dầu cũ đặt trên bàn, thắp lên.
Ánh lửa vàng bập bùng chiếu sáng một khoảng nhỏ trong phòng. Duy ngồi co ro trên giường, cố gắng gặm hết ổ bánh mì.
Thế nhưng, sự mệt mỏi sau một ngày dài mau chóng xâm chiếm lấy trí óc cậu. Duy quên mất một chi tiết sống còn, cậu đứng dậy đi về phía góc phòng để lấy chiếc khăn lau mặt, vô tình liếc mắt về phía tấm gương lớn treo trên tường gỗ, nơi ánh đèn dầu bập bùng đang hắt lên những luồng sáng chập chờn.
Ngoảnh mặt nhìn vào gương khi bật đèn dầu, cậu đã vi phạm quy tắc thứ hai.
CHOANG.
Một tiếng động như tiếng thủy tinh rơi vang lên. Duy giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn thẳng vào mặt gương.
Trong chiếc gương mờ đục bám bụi, ánh đèn dầu phản chiếu không phải là căn phòng trống trải của cậu, mà là một khoảng không gian đỏ ngầu như máu. Và kinh hoàng hơn, bóng phản chiếu của Duy trong gương không hề di chuyển theo cậu, hình bóng đó đang đứng yên, nở một nụ cười lệch lệch đến tận mang tai, đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng đang trố ra nhìn cậu.
Duy rụng rời tay chân, chiếc khăn trên tay rơi xuống sàn, cậu muốn lùi lại, nhưng hai bàn chân như bị đính chặt xuống sàn gỗ, không tài nào di chuyển nổi.
Từ trong bề mặt phẳng của tấm gương, một bàn tay xám xịt, gầy guộc với những chiếc móng tay dài, bẩn thỉu bắt đầu thò ra ngoài, nắm lấy không khí, hướng thẳng về phía cổ họng của Duy.
Cùng lúc đó, bóng đen trong gương cất tiếng cười ghê rợn, âm thanh dội thẳng vào màng nhĩ Duy khiến đầu cậu đau như búa gõ vào.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Cứu... Cứu tôi với...
Duy muốn gào lên, nhưng cổ họng cậu như bị một lực vô hình siết chặt, chỉ có thể phát ra những tiếng thều thào đứt quãng.
Bàn tay ma quái đã vươn tới, những chiếc móng nhọn xé rách da thịt nơi cổ Duy, mang theo cảm giác buốt giá như băng tuyết, nước mắt Duy trào ra, sự sụp đổ và tuyệt vọng bao trùm lấy cậu.
Cậu nhắm mắt lại, nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ chết ở đây đêm nay.
CHOANG!
Một tiếng động chói tai vang lên, chiếc gương bị một lực cực mạnh đập nát văng ra thành từng mảnh nhỏ.
Ánh sáng từ chiếc đèn dầu vụt tắt đi khi ai đó thổi mạnh, căn phòng rơi vào bóng tối hoàn toàn, nhưng ngay sau đó, Duy cảm nhận được một vòng tay quen thuộc ôm chặt lấy eo cậu, giật mạnh cậu lùi về phía sau, ngã nhào vào một lồng ngực vững chãi.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Tôi đã nói cái gì hả?!
Giọng nói giận dữ, thở dốc của Quang Anh vang lên ngay sát tai Duy.
Gió từ cửa sổ lùa vào, luồng khí lạnh buốt bao trùm nhưng Duy lại cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ bàn tay Quang Anh đang ôm chặt lấy lưng cậu.
Tay còn lại của Quang Anh cầm một cây búa sắt, hắn không ngần ngại vung tay đập nát toàn bộ khung gương gỗ còn sót lại trên tường để cắt đứt sự kết nối với thực thể bên trong.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Hộc... Hộc...
Quang Anh thở dốc, cả cơ thể hắn gồng lên, vết thương cũ trên vai vì dùng lực mạnh mà rách ra, máu tươi lại chảy thấm đẫm qua lớp áo sơ mi.
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
ʜᴏàɴɢ ᴆứᴄ ᴅᴜʏ | 𝘿𝙪𝙮
Quang Anh... Anh lại...
Duy run rẩy, giơ tay chạm vào bờ vai đang chảy máu của hắn, nước mắt rơi lã chã.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Câm miệng!
Quang Anh nghiến răng quát, nhưng vòng tay đang ôm lấy Duy lại siết chặt hơn một chút, như thể sợ chỉ cần thả ra một giây, người trong lòng sẽ biến mất.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Mắt cậu để làm cảnh à? Đã bảo không được nhìn vào gương! Cậu muốn hành tôi đến chết mới vừa lòng đúng không?!
Dù lời nói của Quang Anh tàn nhẫn và cộc lốc như muốn nhai nuốt sống cậu, nhưng Duy cảm nhận được trái tim hắn đang đập nhanh liên hồi vì hoảng sợ một nỗi sợ hãi không phải dành cho bản thân hắn, mà là sợ cậu gặp nguy hiểm.
Trong bóng tối của căn phòng vỡ vụn, Duy không đáp lại lời mắng chửi ấy, cậu xoay người lại, vùi mặt vào ngực Quang Anh, hai tay bấu chặt lấy gấu áo hắn mà khóc nức nở.
Quang Anh đứng ngây người trong giây lát, đôi tay đầy vết sẹo và dính máu của hắn khựng lại giữa không trung, cuối cùng chậm rãi hạ xuống, gạt nhẹ những giọt nước mắt trên má Duy rồi vỗ nhẹ lên lưng cậu, giọng nói hạ thấp đến mức gần như thầm thì.
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
ɴɢᴜʏễɴ ǫᴜᴀɴɢ ᴀɴʜ | 𝘼𝙣𝙝
Đừng khóc nữa... Ngoan ngoãn ở yên đây, còn tôi ở đây, không cái gì động được vào cậu đâu
_ END _

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play