Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Em Ở Phía Mặt Trời

Ngày tôi bước vào giấc mơ

Buổi trưa hôm ấy, bầu trời ngập tràn một sắc nắng vàng óng, trong trẻo đến lạ kỳ. Đó không phải cái nắng gắt gao chói cang, mà là thứ ánh sáng rực rỡ chiếu rọi qua từng kẽ lá, phản chiếu lên vạch đường dẫn thẳng vào cổng trường đại học. Đối với Thẩm Y Bình, đây không chỉ là một ngày nắng đẹp, mà là ngày đánh dấu khoảnh khắc ước mơ nguyện vọng 1 chính thức trở thành hiện thực.
Đứng trước cổng trường, Y Bình hít một hơi thật sâu. Lồng ngực dường như căng tràn thứ không khí vừa xa lạ lại vừa khát khao suốt những tháng ngày miệt mài bên bàn học. Nhìn dòng người hối hả ra vào, Y Bình từng bước tiến về phía hội trường lớn – nơi buổi lễ đón tân sinh viên đang diễn ra.
Cánh cửa hội trường khép lại sau lưng, mở ra một không gian hoàn toàn mới. Tiếng âm thanh vang vọng từ hệ thống loa hiện đại, ánh đèn sân khấu lung linh chiếu sáng hàng ghế bọc nhung đỏ, cùng sự hiện diện của hàng trăm con người xa lạ. Tất cả đều là những điều Y Bình chưa từng được tiếp xúc hay trải nghiệm trước đây. Nhìn quanh những thiết bị tân tiến, không khí học thuật vừa chuyên nghiệp vừa sôi động, một cảm giác bồi hồi khẽ dâng lên trong lòng.
Nối gót mọi người, Y Bình chọn cho mình một vị trí ngồi vừa vặn. Giữa đám đông tân sinh viên, vẻ đẹp trong trẻo, khí chất ngút ngàn của cô vô tình trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Nhận ra sự xuất hiện đầy cuốn hút này, đội ngũ truyền thông của trường lập tức chú ý. Những tiếng "tách, tách" liên tục vang lên. Các anh chị khóa trên vội vã đưa ống kính máy ảnh về phía Y Bình, liên tục bắt trọn từng khoảnh khắc, từng nụ cười thoáng qua để làm hình ảnh truyền thông cho bài viết chào mừng tân sinh viên của trường.
Nhưng điều bất ngờ nhất của buổi trưa hôm ấy lại nằm ở người ngồi ngay phía trước cô. Trong lúc Y Bình còn đang bồi hồi ngắm nhìn hội trường, người ngồi kế bên cất lời chào hỏi bằng một giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh. Qua vài câu trò chuyện xã giao đầy tình cờ, Y Bình mới ngỡ ngàng nhận ra người đang trò chuyện cùng mình với phong thái lịch thiệp, gần gũi ấy chính là Phó Giám đốc của trường. Cuộc nói chuyện ngắn ngủi nhưng đầy cởi mở với một vị lãnh đạo cấp cao đã giúp sự bối rối ban đầu của cô nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự tự tin và hy vọng về chặng đường phía trước.
Và rồi
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tôi gặp cô gái ấy
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Đó là lần đầu tiên. Một cuộc gặp mà lúc ấy tôi chẳng thể nào biết được rằng sau này nó sẽ có ý nghĩa đến mức nào.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Giữa hàng trăm con người ở hội trường ngày hôm ấy ánh mặt tôi lại vô tình đừng đúng chỗ cô ấy
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đến hiện tại tôi vẫn nhớ, tôi không biết tên cô ấy, không biết cô ấy học ngành gì lại càng không biết chúng tôi của sau này có là gì trong cuộc đời của nhau không.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tôi chỉ biết rằng ngày hôm ấy tôi và cô ấy chỉ là những người xa lạ đứng chung một nơi mà cả hai đứa chắc chắn đã cố gắng rất nhiều.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Ảnh mắt ấy nụ cười ấy vẫn ghi nhớ mãi trong tâm chí tôi khi cố nhớ lại mà ngày ấy tôi lại không suy nghĩ được như vậy
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tôi chỉ biết mình đã gặp cô ấy, và cũng không hề biết rằng…

Những ngày đầu tiên

Ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học, Thẩm Y Bình mang theo một tâm trạng chẳng thể gọi tên thành lời. Cô hồi hộp, lo lắng và có chút sợ hãi, bởi trước mắt cô lúc này là một tập thể hoàn toàn xa lạ, những gương mặt chưa từng gặp, những cái tên chưa từng biết và một môi trường mà cô chưa có bất kỳ sự quen thuộc nào. Cô bước vào lớp thật chậm, ánh mắt lặng lẽ nhìn quanh rồi chọn cho mình một chỗ ngồi, cố gắng thu mình lại giữa những tiếng nói cười đang rộn ràng xung quanh. Trong lòng cô lúc ấy có rất nhiều câu hỏi, liệu mình có thể hòa nhập được không, liệu mình có thể làm quen với mọi người không, liệu những năm tháng phía trước có giống như những gì cô từng mơ tưởng hay rồi sẽ có những ngày cô cảm thấy mình lạc lõng giữa chính nơi mà mình đã từng mong muốn được đặt chân đến. Cô vốn không phải một người dễ dàng bắt chuyện với người khác, càng không phải kiểu người có thể tự nhiên bước đến trước một người xa lạ rồi làm quen, vậy nên những phút đầu tiên trong lớp đối với cô dài hơn bình thường rất nhiều. Thế nhưng rồi tiếng giảng viên vang lên, kéo sự chú ý của cô khỏi những nỗi lo đang quẩn quanh trong đầu. Tiết học đầu tiên bắt đầu, và cũng chính từ khoảnh khắc ấy, một điều mà ngay cả Y Bình cũng không ngờ tới đã xảy ra. Những kiến thức mới lạ dần dần thu hút cô theo một cách rất tự nhiên. Có những điều ban đầu nghe qua tưởng chừng khô khan, khó hiểu, nhưng càng nghe cô lại càng muốn biết thêm, càng không hiểu lại càng muốn tìm cho ra câu trả lời. Cô bắt đầu chăm chú nhìn lên bảng, từng dòng chữ được ghi xuống vở, từng lời giảng đều được cô âm thầm ghi nhớ. Nỗi hồi hộp lúc mới bước vào lớp dần biến mất, những người xa lạ xung quanh cũng chẳng còn khiến cô để tâm quá nhiều. Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào ngôi trường này, cô cảm thấy mình thật sự thuộc về nơi đây. Cô nhận ra rằng những điều mình đang được học không chỉ là những kiến thức để vượt qua một kỳ thi hay hoàn thành một môn học, mà chúng mở ra trước mắt cô một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà càng bước vào, cô càng cảm thấy yêu thích. Có lẽ đó cũng là lúc Y Bình bắt đầu hiểu rằng lựa chọn ngôi trường này, lựa chọn con đường này, có lẽ thật sự là một lựa chọn đúng đắn.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Lý luận chung về nhà nước
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Một kiến thực thật sự rất mới
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
* cười nhẹ* cảm ơn vì đã lựa chọn nó Y Bình à * thầm nghĩ*
Đến giờ nghỉ, lớp học trở nên ồn ào hơn. Những tiếng nói chuyện, tiếng cười vang lên khắp nơi, những người xa lạ bắt đầu tìm cách làm quen với nhau. Y Bình vẫn ngồi tại chỗ, vừa xem lại những gì mình đã ghi vừa thỉnh thoảng đưa mắt nhìn xung quanh. Cho đến khi một người bạn ngồi gần chủ động quay sang bắt chuyện, cô hơi bất ngờ nhưng rồi cũng mỉm cười đáp lại. Cuộc trò chuyện ban đầu chẳng có gì đặc biệt, chỉ là những câu hỏi rất đơn giản về tên, quê quán, ngành học, vậy mà từ những câu hỏi ấy, khoảng cách giữa những con người xa lạ dần được rút ngắn. Y Bình vốn không phải người giỏi chủ động, nhưng khi nhận ra người đối diện cũng thân thiện giống mình, cô bắt đầu thoải mái hơn.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tui tên Y Bình, còn bạn?
Hạ Băng
Hạ Băng
Tui tên là Hạ Băng , rất vui được làm quen với cậu Y Bình
Câu hỏi đầu tiên ấy có lẽ chẳng có gì đặc biệt, nhưng nó lại trở thành lời mở đầu cho những tình bạn đầu tiên của cô ở đại học. Sau đó là thêm một người, rồi thêm một người nữa. Những câu chuyện vụn vặt cứ thế nối tiếp nhau, từ chuyện học hành đến chuyện cuộc sống, chẳng ai biết họ sẽ còn đi cùng nhau bao lâu, nhưng ít nhất vào ngày hôm ấy, Y Bình đã không còn cảm thấy mình bước vào đại học một mình nữa.
Khi buổi học đầu tiên kết thúc, Y Bình bước ra khỏi lớp với một cảm giác hoàn toàn khác lúc sáng. Cô vẫn chưa thể gọi tên hết những người mình vừa quen, vẫn chưa thuộc hết đường đi trong trường, vẫn còn rất nhiều điều phải học và rất nhiều thứ phải làm quen, nhưng nỗi sợ ban đầu đã không còn nữa. Cô đứng ngoài hành lang, nhìn ánh nắng rơi xuống sân trường rồi khẽ mỉm cười. Có lẽ đại học không đáng sợ như cô từng nghĩ. Có lẽ những điều mới mẻ không phải lúc nào cũng khiến người ta sợ hãi. Đôi khi chỉ cần bước qua nỗi sợ đầu tiên, người ta sẽ phát hiện phía sau nó là một thế giới mà mình chưa từng biết đến.
Ngày hôm sau, Thẩm Y Bình lại đến trường. Có lẽ mọi thứ vẫn chưa thực sự quen thuộc, nhưng cảm giác của cô đã khác ngày đầu tiên rất nhiều. Nếu hôm qua cô bước qua cánh cổng trường với sự hồi hộp và dè dặt, thì hôm nay trong lòng cô đã có thêm một chút mong chờ. Cô bắt đầu nhớ được đường đến lớp, nhớ vị trí mình thường ngồi và thậm chí còn có thể nhận ra vài gương mặt đã từng gặp hôm qua. Những điều nhỏ bé ấy khiến nơi này dần trở nên gần gũi hơn. Vừa bước vào lớp, Y Bình đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phía sau.
Hạ Băng
Hạ Băng
Y Bình! Bên này nè
Y Bình quay đầu lại, nhìn thấy cô bạn hôm qua vừa làm quen với mình đang vẫy tay.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Ủa, bà tới sớm vậy?
Hạ Băng
Hạ Băng
Tui tưởng bà mới là người tới sớm chứ. Hôm qua thấy bà ngồi im re hà, tưởng hôm nay bà trốn luôn rồi.
Y Bình bật cười.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tui mà trốn gì, mới ngày thứ hai thôi mà.
Hạ Băng
Hạ Băng
Vậy ngồi đây đi. Chỗ này còn trống nè.
Y Bình bước lại ngồi xuống cạnh Minh Anh. Chẳng hiểu từ lúc nào, những câu nói vốn còn ngượng ngùng của ngày hôm qua đã trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Một lúc sau, giảng viên bước vào lớp và bắt đầu giới thiệu nội dung buổi học. Nhưng hôm nay có một phần khiến cả lớp lập tức xôn xao.
Giảng viên
Giảng viên
Hôm nay lớp mình sẽ làm một bài tập nhóm. Các em sẽ tự chọn thành viên, mỗi nhóm mười hai . Sau đó nhóm sẽ cùng nhau thảo luận và hoàn thành phần trình bày theo yêu cầu của cô.
Ngay khi câu nói vừa dứt, cả lớp lập tức ồn lên.
Hạ Băng
Hạ Băng
Chết rồi! Tự chọn nhóm hả?
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Ừ…
Y Bình nhìn quanh lớp. Trong lòng cô bắt đầu có chút lo lắng. Tự chọn nhóm đồng nghĩa với việc cô phải chủ động tìm người, mà đó vốn chẳng phải chuyện dễ dàng đối với cô.
Hạ Băng
Hạ Băng
Mình chung một nhóm nha ?
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Được nhưng mà kiếm làm sao đủ mười người còn lại đây ?
Hai người vừa nói xong thì Quốc Huy từ bàn phía trước quay xuống.
Văn Dương
Văn Dương
Hai bà lập nhóm chưa?
Hạ Băng
Hạ Băng
Chưa. Ông vô không?
Văn Dương
Văn Dương
Vô chứ
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Vậy là được ba người ròi
Ngay sau đó, Ngọc Quyên cũng kéo ghế lại gần.
Ngọc Quyên
Ngọc Quyên
Cho tui vô với
Hạ Băng
Hạ Băng
Vô luôn
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Hay là mấy bạn đầu tụi mình gôm lại thành một nhóm đi cho nhanh ha
Hạ Băng
Hạ Băng
Nhất trí
Vậy là chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn, một nhóm mười hai người được hình thành. Mười hai con người với mười hai tính cách khác nhau, có người hoạt bát, có người ít nói, có người thích đùa giỡn, có người cẩn thận đến từng chi tiết, cũng có người nhìn qua chẳng có vẻ gì nổi bật nhưng sau này lại trở thành một trong những người quan trọng nhất trong nhóm. Họ vốn chẳng quen nhau từ trước, chỉ là những sinh viên tình cờ học chung một lớp, tình cờ ngồi gần nhau và tình cờ chọn cùng một nhóm. Nhưng tuổi trẻ đôi khi bắt đầu những tình bạn theo cách đơn giản như thế.
Cả nhóm kéo ghế lại gần nhau.
Hạ Băng
Hạ Băng
Rồi, giờ đủ mười hai người rồi. Mình giới thiệu tên nhau trước đi.
Hạ Băng
Hạ Băng
Mình tên là Hạ Băng
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tui là Y Bình
Ngọc Quyên
Ngọc Quyên
Tui là Ngọc Quyên
Văn Dương
Văn Dương
Văn Dương
Xuân Trường
Xuân Trường
Xuân Trường
Kim Trung
Kim Trung
Kim Trung
Tuệ Nhi
Tuệ Nhi
Tuệ Nhi
Chi Hàn
Chi Hàn
Chi Hàn
Thuý Hồng
Thuý Hồng
Thuý Hồng
Ngọc Anh
Ngọc Anh
Ngọc Anh
Quỳnh Hương
Quỳnh Hương
Quỳnh Hương
Mỹ Duyên
Mỹ Duyên
Mỹ Duyên
Giảng viên
Giảng viên
Các em chia nhóm xong hết chưa viết danh sách lại báo cáo lên cho cô nhé.
Giảng viên
Giảng viên
Vậy giờ chung ta tan học.
Hạ Băng
Hạ Băng
Mọi người kết bạn với tui đi về tui thêm mọi người vào nhóm rồi mình bàn nhé
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Oki
Bình khi ấy chưa thể biết nhóm mười hai người này rồi sẽ trải qua những chuyện gì cùng nhau. Có thể họ sẽ có những ngày cười đến đau bụng, cũng có thể sẽ có những lần tranh cãi vì một bài tập, những lần giận nhau vì bất đồng ý kiến, những ngày cùng nhau chạy deadline đến khuya, những lần một người mệt mỏi thì cả nhóm lại kéo nhau đi ăn. Nhưng tất cả những điều ấy đều còn ở phía trước. Ngày hôm đó, họ chỉ đơn giản là mười hai người xa lạ đang cố gắng hoàn thành bài tập đầu tiên cùng nhau. Và đối với Y Bình, điều quan trọng nhất không phải nhóm của cô sẽ đi cùng nhau bao lâu, mà là lần đầu tiên kể từ khi bước qua cánh cổng trường đại học, cô đã có cảm giác rằng mình không còn phải một mình nữa

Nhóm chat đầu tiên và hình bóng dần rời xa

Thế là sau buổi học hôm ấy, mười hai người chúng tôi quyết định lập một nhóm trò chuyện trên mạng xã hội để tiện trao đổi về bài tập. Ban đầu nhóm khá im lặng, chẳng ai biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu ngoài những vấn đề liên quan đến công việc. Mỹ Duyên là người đầu tiên lên tiếng, gửi tin nhắn hỏi mọi người đã vào nhóm đầy đủ chưa, sau đó Quỳnh Hương bắt đầu gửi lại những yêu cầu mà giảng viên đã giao. Ngọc Anh thì chủ động chia nhỏ từng phần nội dung để mọi người dễ phân công, còn Thuý Hồng cẩn thận ghi lại những mốc thời gian cần hoàn thành. Chẳng mấy chốc, từng người trong nhóm cũng bắt đầu lên tiếng, Chi Hàn nhận phần tìm tài liệu, Tuệ Nhi phụ trách tổng hợp nội dung, Kim Trung và Xuân Trường cùng nhau tìm những thông tin cần thiết, Ngọc Quyên nhận phần kiểm tra lại bài, Văn Dương thì xung phong thuyết trình, còn Hạ Bằng nói rằng mình có thể hỗ trợ bất cứ phần nào mọi người cần. Tôi ngồi nhìn những dòng tin nhắn lần lượt hiện lên trên màn hình, thỉnh thoảng lại góp một vài ý kiến. Ban đầu tôi vẫn hơi ngại, bởi dù đã nói chuyện với họ ở lớp nhưng chúng tôi mới chỉ quen nhau được một ngày. Thế nhưng chẳng hiểu sao mọi người lại khá dễ nói chuyện, không ai tỏ vẻ khó chịu hay tranh giành phần việc của mình. Cuối cùng, sau một hồi bàn bạc, mọi người thống nhất để tôi phụ trách làm PowerPoint cho bài tập.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Vậy để tui làm PPT nha, mọi người cứ gửi nội dung qua cho tui, có gì cần sửa thì nói tui.
Tôi gửi tin nhắn ấy đi rồi ngồi chờ phản hồi. Trong đầu tôi lúc ấy vẫn hơi lo, sợ rằng sẽ có người không thích phần việc của mình hoặc cảm thấy tôi nhận phần PowerPoint quá dễ dàng. Nhưng trái với những gì tôi nghĩ, tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
Mỹ Duyên
Mỹ Duyên
Được á, bà làm PPT đi. Tui thấy bà làm được đó.
Quỳnh Hương
Quỳnh Hương
Ừ, vậy chốt nha. Tụi tui gửi nội dung sớm cho bà.
Kim Trung
Kim Trung
Có gì cần hình ảnh hay số liệu thì nói tui kiếm cho.
Xuân Trường
Xuân Trường
Phần nào cần chỉnh cứ quăng lên nhóm, mọi người cùng góp ý.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Oke, cảm ơn mọi người nha.
Chỉ vài câu nói đơn giản như vậy thôi nhưng chẳng hiểu sao lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm. Không ai phàn nàn, không ai khó chịu, cũng chẳng có ai khiến tôi cảm thấy mình đang phải cố gắng để được chấp nhận. Mỗi người đều có một phần việc riêng, ai cũng tự nguyện nhận lấy trách nhiệm của mình rồi cùng nhau hoàn thành. Tôi bắt đầu ngồi xem lại yêu cầu của bài tập, vừa đọc vừa tưởng tượng xem mình sẽ thiết kế bài PowerPoint như thế nào. Thỉnh thoảng nhóm lại có thêm một tin nhắn mới, có người gửi tài liệu, có người hỏi ý kiến, rồi từ chuyện bài tập chúng tôi bắt đầu nói sang những chuyện chẳng liên quan gì nữa. Hạ Bằng gửi một câu đùa khiến cả nhóm cười, Ngọc Quyên thì liên tục nhắc mọi người đừng quên deadline, còn Văn Dương cứ vài phút lại vào hỏi xem có ai cần mình hỗ trợ phần gì không. Không khí trong nhóm dần trở nên thoải mái hơn rất nhiều so với lúc mới lập. Tôi cũng bắt đầu tham gia vào những câu chuyện ấy nhiều hơn, không còn chỉ đọc tin nhắn rồi im lặng như trước.
Tuệ Nhi
Tuệ Nhi
Y Bình, bà làm PPT tới đâu rồi?
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Tui mới đang lên ý tưởng thôi, chắc tối nay làm.
Chi Hàn
Chi Hàn
Đừng làm đẹp quá nha, đẹp quá tụi tui áp lực.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Ủa, vậy làm xấu cũng bị nói nữa hả?
Chi Hàn
Chi Hàn
Không, xấu thì tụi tui giả bộ không thấy.
Tôi bật cười trước màn hình. Chẳng biết từ lúc nào, những người chỉ mới gặp nhau vài ngày trước đã có thể nói chuyện tự nhiên như vậy. Có lẽ tình bạn của tuổi trẻ đôi khi bắt đầu chẳng cần điều gì quá đặc biệt. Chỉ cần một nhóm người cùng ngồi chung một lớp, cùng nhận một bài tập, cùng nhau thức để hoàn thành công việc, rồi từ những chuyện nhỏ nhặt ấy mà trở nên thân quen lúc nào không hay. Tôi cũng không ngờ rằng mình sẽ nhanh chóng cảm thấy thoải mái với họ đến vậy. Những ngày đầu đại học vốn khiến tôi lo sợ rằng mình sẽ chẳng có ai bên cạnh, vậy mà chỉ sau một khoảng thời gian rất ngắn, tôi đã có một nhóm chat luôn sáng đèn, có những cái tên để nhắn tin khi cần hỏi bài, có những người cùng mình bàn bạc về một bài tập và có những tiếng cười dù chỉ cách nhau qua màn hình điện thoại.
Đêm hôm ấy, sau khi mọi người đã thống nhất xong công việc, nhóm chat dần im lặng. Tôi vẫn ngồi trước điện thoại, nhìn lại những tin nhắn từ đầu đến cuối rồi bất giác mỉm cười. Tôi thấy mình thật may mắn. Ít nhất trong những ngày đầu tiên còn đầy bỡ ngỡ này, tôi đã gặp được những người khá dễ nói chuyện và cũng khá nghiêm túc khi làm việc. Tôi bắt đầu nghĩ về bài PowerPoint ngày mai, nghĩ xem mình nên làm thế nào để phần trình bày của nhóm thật đẹp, rồi lại nghĩ đến những kiến thức mới mình vừa được học. Tôi bận rộn với quá nhiều điều mới mẻ đến mức những chuyện xảy ra trong ngày đầu tiên cũng dần bị đẩy ra khỏi tâm trí. Và rồi tôi nhận ra, mình đã không còn nhớ đến hình bóng của cô gái ấy nữa. Người con gái mà tôi từng vô tình gặp trong hội trường ngày đầu tiên, người đã từng khiến ánh mắt tôi dừng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn, lúc này đã hoàn toàn biến mất khỏi những suy nghĩ của tôi. Có lẽ cô ấy chỉ là một người xa lạ mà tôi tình cờ gặp giữa hàng trăm người trong ngày đầu tiên ấy. Tôi cũng chẳng biết tên cô ấy, chẳng biết cô ấy học lớp nào, càng không biết liệu sau này mình có còn gặp lại hay không. Cuộc sống đại học của tôi lúc ấy đã có quá nhiều điều mới để quan tâm: những người bạn đầu tiên, những bài học đầu tiên, những công việc đầu tiên và cả những ước mơ mà tôi đang từng bước theo đuổi.
Thẩm Y Bình
Thẩm Y Bình
Chắc đại học cũng không đáng sợ như mình nghĩ đâu ha…
Tôi đặt điện thoại xuống, nằm lên giường rồi khép mắt lại. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn còn sáng đèn. Tôi không biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng biết những người đang xuất hiện trong cuộc sống của mình hôm nay rồi sẽ ở lại được bao lâu. Tôi càng không biết cô gái mà mình vừa quên đi sẽ một lần nữa bước vào cuộc đời mình theo một cách hoàn toàn khác. Nhưng đêm hôm ấy, tôi chẳng nghĩ nhiều đến tương lai. Tôi chỉ đơn giản là một cô gái mười chín tuổi đang vui vẻ với những người bạn mới, đang háo hức với những điều mình được học và đang tin rằng những ngày tháng phía trước sẽ bình yên như thế.
Tôi đâu biết rằng… có những người chúng ta tưởng mình đã quên, nhưng thật ra chỉ là cuộc đời đang tạm thời cất họ đi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play