[FORSAKEN] | All007n7 | Dấu Vết Cũ
1
Ánh sáng mờ xuyên qua những tán cây
Anh ta bất tỉnh nằm giữa nền cỏ xanh lạnh có những giọt sương còn đọng lại trên đấy, khiến anh lạnh khẽ rung lên
007n7
//hé mắt// ưm... đây là đâu vậy...
Anh không hiểu tại sao mình lại ở đây, ở 1 nơi anh không biết
Anh đưa tay sờ lên trán, đầu anh đau âm ỉ như vừa bị ai đánh vào đầu
007n7
//đưa mắt xung quanh//
Xung quanh anh chỉ có Rừng
Những thân cây cao vút nối tiếp nhau, che khuất phần lớn bầu trời. Gió nhẹ thổi qua những tán lá tạo nên nhưng tiếng xào xạc kéo dài trong không gian tĩnh mịch ấy
không có một thứ gì quen thuộc
007n7
//đứng dậy phủi bụi đất bám dính trên quần áo, rồi nhìn quanh 1 lượt nữa//
Ngoài tiếng gió không có gì khác
Trước mặt anh là 1 con đường nhỏ chạy xuyên qua những hàng cây, nhìn trong rất cũ kỹ vì phần đất bên dưới đã bị nhiều dấu chân làm cho lồi lõm
Dù anh không biết nó sẽ dẫn đến đâu, nhưng ít nhất nó vẫn tốt hơn việc đứng yên giữa một chốn không người
Từng bước chân chậm rãi vang lên trên nền đất ẩm
007n7
"rất cuộc nơi này là đâu..."💬
Sau một hồi đi, qua những thân cây anh ta nhìn thấy những căn nhà gỗ nằm ở giữa khu rừng
Những căn nhà gỗ nằm rải rác quanh khu vực
phần lớn đều im lìm như thể đã bị bỏ lại từ rất lâu
Nhưng thứ anh để ý là ngôi nhà nằm ở chính giữa khi vực có kích thước lớn hơn các căn còn lại
007n7
//nhìn vài giây// chắc là có người ở đây ha...?
007n7
//đi tới căn nhà gỗ lớn nhất//
Càng đến gần, tiếng bước chân của anh ta càng trở nên rõ ràng giữa một nơi tĩnh mịch
Cánh cửa nằm ở phía trước mặt anh
007n7
//đưa tay lên do dự định mở cửa//
một cảm giác bất an thoáng qua trong đầu anh
Bên trong hoàn toàn yên tĩnh không có tiếng ồn như ngoài khu rừng toàn tiếng gió loạn xoạn kia
trong lúc anh vẫn suy nghĩ thì không nhận ra có ba người đang nhìn mình
Mọi người nhìn anh
Người không nên xuất hiện ở trong căn nhà này
sự im lặng bao chùm cả căn phòng chỉ có thể nghe được tiếng tích tắc của tiếng đồng hồ
Người đầu tiên phá sự yên tĩnh này là một người có một thanh kiếm cầm ở tay
Shedletsky
//ánh mắt dò xét nhìn từ đầu đến chân anh, Đứng dậy khỏi ghế chậm rãi tiến về phía trước//
Shedletsky
//nhếch mép// ồ... Ai đây nhỉ? Bạn cũ này...
Nhưng ẩn dưới đấy là một thứ nghĩa khác
007n7
//đứng yên bên cửa ánh mắt có một chút dao động//
Chỉ một câu nói đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến hắn hiểu rằng cuộc gặp này sẽ không dễ dàng như hắn tưởng.
Không phải “ai đây” theo nghĩa thật sự.
Mà là một câu hỏi mang theo quá nhiều chuyện cũ.
Hắn biết Shedletsky đang nói gì.
Một câu hỏi mà cả hai đều đã biết câu trả lời.
007n7
lâu rồi không gặp...
Shedletsky
//nhìn hắn thêm vài giây// Lâu rồi?
Giọng Shedletsky nghe nhẹ tênh.
Nhưng cách hắn nhấn vào hai chữ ấy lại khiến câu nói mang một ý nghĩa khác.
Những chuyện đã xảy ra có thể đã cách đây rất lâu.
Không phải ai cũng xem chúng là chuyện đã qua.
007n7
Ừm...//hơi cúi mắt//...Tôi cũng không nghĩ mình sẽ gặp ông ở đây
Shedletsky
//khẽ bật cười//Thế à?
Shedletsky
//khoanh tay trước ngực// Vậy cậu nghĩ mình sẽ gặp ai?
007n7
...Tôi cũng không biết
Shedletsky không đáp ngay.
Ánh mắt ấy khiến 007n7 có cảm giác như mình đang bị kéo ngược về quá khứ
Những lần Shedletsky xuất hiện ngay sau khi hắn nghĩ mình đã thoát được
Tất cả những ký ức ấy vẫn còn nguyên
Người trước mặt hắn cũng nhớ tất cả.
Builderman cuối cùng cũng rời mắt khỏi tập tài liệu.
Chỉ là một ánh mắt lạnh đến mức gần như đã biết trước người đang đứng trước cửa sẽ là ai.
007n7
//mấp máy môi//ch-cho tôi hỏi... đây là đâu vậy...
Builder man
//quay sang chỗ khác//Không cần biết
007n7
//ngập ngừng//ý ông... Là sao?
Builder man
//nhìn 007n7//
Builder man
//khi nói gì quay qua chỗ khác uống nốt lon cola//
007n7
//cúi mắt , không hỏi thêm//
007n7 nhìn sang shedletsky
Shedletsky
Cậu vẫn hỏi những câu thừa thãi như ngày trước
007n7
...Tôi chỉ muốn chắc thôi
007n7
Cậu vẫn hỏi những câu thừa thãi như ngày trước
Shedletsky
//Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện trên môi hắn//
007n7
//Hơi nhíu mày//Ý ông là sao?
Nhưng cách Shedletsky nói câu đó lại rõ ràng mang theo một hàm ý khác
Hắn chỉ không muốn tiếp tục đào sâu
Bởi đôi khi, những câu nói tưởng như vô nghĩa lại là thứ khiến người ta nhớ về quá khứ nhiều nhất
Dusekkar vẫn đứng bên cửa sổ.
Từ đầu đến giờ, ông gần như không xen vào cuộc trò chuyện.
Nhưng ánh mắt ông chưa từng rời khỏi 007n7 quá lâu
Cuối cùng, Dusekkar cũng nói
Dussekkar
Vậy là cậu vẫn còn nhớ mọi chuyện à?
Hắn trả lời sau một thoáng ngập ngừng.
Dussekkar
//gật đầu không hỏi thêm //
Có lẽ ông cũng hiểu rằng câu trả lời đó đã đủ
007n7 nhìn ba người trước mặt
Một người liên tục mỉa mai.
Một người gần như im lặng quan sát.
Ai cũng biết về quá khứ hắn từng làm
T/g Mr_egg
TG bị ma lười ám rồi
2
anh vẫn đứng ngay bên ngoài, ánh sáng từ khu rừng phủ lên người anh, anh vẫn đứng đó không biết làm gì không phải vì sợ,ngại mà là không biết mình nên làm gì tiếp theo
Shedletsky nhìn về phía anh
Thấy anh vẫn đứng đó, hắn khẽ thở ra rồi dựa người vào ghế
Shedletsky
Thôi lỡ tới rồi thì vào đây ngồi đi
007n7
Nhưng... tôi đứng đây cũng được
anh hơi do dự trước khi bước tới chỗ người từng truy lùng mình
Shedletsky
//nhìn sang, thấy anh vẫn có vẻ do dự// Đừng nói với tôi là cậu định đứng đó suốt nhé
007n7
//khẽ lắc đầu//Không... tôi chỉ là...
Shedletsky
Cậu định đứng đấy đến khi nào?
007n7
Tôi chưa biết có nên vào không...
Shedletsky
//hơi nhướng mày//
Shedletsky
Đã đến trước cửa thì còn gì mà không nên
Đến lúc thật sự phải đối mặt thì lại chẳng dễ chút nào
Shedletsky
//dựa người vào ghế, ánh mắt vẫn đặt trên người 007n7//
Shedletsky
hay là cậu định đợi tôi xin cậu vào ngồi à
007n7
Không...Ý tôi không phải vậy....
007n7
//Nhìn sang chỗ khác//
007n7
Tôi chỉ là... chưa quen thôi...
Shedletsky
Chưa quen với việc gặp lại tôi?
007n7
//im lặng vài giây//
Shedletsky
Thế mà ta cứ tưởng cậu chẳng còn nhớ gì
007n7
Không, tôi không phải không nhớ...
shedletsky hơi khựng lại, như thể nhận ra câu trả lời vừa rồi nghe chưa đủ rõ
007n7
Nhớ cả những chuyện trước đây nữa...
007n7
Chỉ là... tôi không biết nên đối diện với nó thế nào
Shedletsky im lặng vài giây
Ánh mắt hắn vẫn dừng trên 007n7, như thể đang cân nhắc xem có nên tiếp tục câu chuyện này hay để mặc sự im lặng trôi qua
Shedletsky im lặng thêm một lúc, rồi mới lên tiếng
Shedletsky
Vậy thì đừng nghĩ nhiều nữa
anh nhìn Shedletsky một lúc, vẻ mặt vẫn còn chút do dự
007n7
...Tôi biết... chỉ là hơi khó một chút
Shedletsky không nói gì ngay
Ánh mắt hắn vẫn đặt trên 007n7, như thể muốn chắc rằng lần này cậu thực sự đã bình tĩnh lại
Sau vài giây, hắn mới quay mặt về phía lò sưởi
Shedletsky
một xíu nữa tôi sẽ sắp xếp phòng cho cậu
007n7
//Bước hẳn vào trong//
Cánh cửa phía sau được đẩy lại, ngăn bớt luồng gió lạnh từ bên ngoài tràn vào
007n7 đứng yên vài giây để mắt quen dần với ánh sáng trong căn nhà
Hơi ấm từ lò sưởi nhanh chóng xua đi cái lạnh còn vương trên người, nhưng cảm giác xa lạ vẫn chưa biến mất
Shedletsky vẫn ngồi gần lò sưởi, một tay chống lên thành ghế, ánh mắt liếc sang
Shedletsky
Ngồi đi, đứng mãi nhìn cũng chẳng làm căn phòng rộng thêm đâu
007n7
//nhìn chiếc ghế đối diện rồi bước tới//
007n7
//Kéo ghế - ngồi xuống//
Chiếc ghế phát ra tiếng cọt kẹt nhỏ trong không gian yên tĩnh
007n7 đưa mắt nhìn quanh một lần nữa
Builderman vẫn chăm chú với tập tài liệu trước mặt, thỉnh thoảng lật sang một trang khác
Còn Dusekkar vẫn đứng bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra khu rừng phía xa
Không ai chủ động bắt chuyện
Shedletsky cũng không thúc ép, chỉ đưa tay chỉnh lại vị trí ngồi rồi nhìn về phía lò sưởi
Một lúc sau, Builderman mới đặt tập tài liệu xuống bàn
Builderman vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua 007n7 nhưng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc
Builder man
//nhìn sang 007n7//
007n7
Không lâu... tôi cũng không rõ chính xác
Builderman gật đầu, không hỏi thêm
Dussekkar
//rời mắt khỏi cửa sổ//
Dussekkar
Không nhớ gì sao
007n7
//im lặng vài giây//
007n7
Tôi chỉ nhớ những chuyện trước đó
007n7
Còn lúc xuất hiện ở khu rừng thì... Tôi không nhớ gì cả...
Dusekkar nhìn 007n7 thêm một lúc rồi quay lại phía cửa sổ
Dussekkar
Vậy thì giống phần lớn những người ở đây
007n7 không nói gì, chỉ ngồi yên như đang cố ghi nhớ câu nói ấy
Nhưng trước khi kịp hỏi thêm, một tiếng động nhỏ bất chợt vang lên từ phía hành lang
007n7 quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ
Shedletsky cũng dừng lại, ánh mắt chuyển sang ở phía ngoài khu rừng
Dusekkar nhìn giống như đã biết chuyện gì sẽ diễn ra
Chỉ vài giây sau, phía cuối hành lang bất chợt vang lên tiếng bước chân rất nhẹ, lúc đầu còn mơ hồ đến mức gần như bị tiếng lửa trong lò sưởi át mất, nhưng rồi âm thanh ấy nhanh chóng rõ hơn, như thể có ai đó vừa đi ngang qua khu phòng nghỉ rồi dừng lại ở góc khuất
Một khoảng lặng ngắn trôi qua
Phía cuối hành lang lại vang lên tiếng bước chân, lần này rõ ràng hơn lúc trước, từng tiếng chạm xuống nền gỗ rồi dần gần hơn với căn phòng
Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài căn phòng
007n7
//vô thức siết nhẹ bàn tay đang đặt trên đầu gối//
Shedletsky
//Liếc về phía cửa//
Cánh cửa vẫn chưa mở, nhưng tiếng động bên ngoài đã hoàn toàn biến mất
Một giây sau, tay nắm cửa chuyển động
một người mà 007n7 vừa nhìn đã biết là ai
Người đấy bước vào trước, trên người ấy có những dấu hiệu của bị thứ gì cào
Phía sau là vài người khác đang lần lượt đi vào, tiếng nói chuyện ban nãy cũng dần nhỏ xuống khi họ nhận ra bầu không khí trong phòng có gì đó khác thường
Ánh mắt của người ấy lập tức chạm phải người đang ngồi gần lò sưởi
T/g Mr_egg
Bye bye TG bị gank r
3
T/g Mr_egg
Vì hôm qua bị gank nên nay sẽ bù cho mấy con vk 😘
anh và người ấy nhìn nhau rất lâu
Một cái tên mà cậu đã nghe qua lập tức hiện lên trong đầu
Elliot cũng chỉ đứng đó, ánh mắt chứa sự lạnh lùng đặt trên người cậu
Sự im lặng kéo dài thêm vài giây
Shedletsky nhận ra bầu không khí đang trở nên ngột ngạt và không chịu
Shedletsky
//Nhìn sang Elliot rồi nhìn sang 007n7//
Cuối cùng shedletsky cũng lên tiếng để phá cái bầu không khí ngột ngạt này
Shedletsky
Thôi được rồi hai người ngắm nhau đủ lâu rồi đấy
Shedletsky
//Đứng dậy khỏi ghế//
Shedletsky
007n7, đi với tôi
007n7
//Đầu hơi ngẩng lên//
Shedletsky
lấy phòng cho cậu
Shedletsky
Không lẽ cậu định ngồi đây cả tối à
007n7
//nhìn Shedletsky vài giây//...À, không
Shedletsky
Vậy thì đi thôi
Shedletsky
//quay người về phía hành lang//
007n7 nhìn về phía Elliot lần cuối
Người kia vẫn đứng ở đó, ánh mắt vẫn đặt lên 007n7 trong mắt chứa sự căm ghét chưa từng có
007n7
//nhanh chóng dời mắt đi sợ bị ăn tươi nuốt sống//
007n7
//Bước theo Shedletsky//
Hai người đi ra khỏi phòng khách, tiếng bước chân dần vang lên trên hành lang gỗ
Shedletsky
//đi chậm lại một chút để 007n7 theo kịp//
007n7
//nhìn dọc theo hành lang//
007n7
à... Mà cho tôi hỏi...Ở đây có nhiều phòng vậy sao
Shedletsky
Nhưng không phải phòng nào cũng có người ở
007n7 gật đầu, ánh mắt vẫn quan sát xung quanh
Không khí ở hành lang yên tĩnh hơn phòng khách rất nhiều
Sau vài bước, Shedletsky dừng trước một cánh cửa gỗ
Shedletsky
Đây phòng của cậu ở trong này
Shedletsky
//Vặn tay nắm cửa//
Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng không quá lớn nhưng gọn gàng và đủ mọi thứ cần thiết
007n7
//đứng ngoài cửa nhìn vào//
Shedletsky
//tựa người vào khung cửa//
Shedletsky
Tạm thời là vậy
007n7
//Nhìn quanh phòng//
Căn phòng hoàn toàn xa lạ, nhưng ít nhất nó khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn việc phải ngồi giữa phòng khách và đối diện với những ánh mắt không mấy thân thiện
Shedletsky
Để đồ xuống đi cho bớt nặng
007n7
Tôi không có nhiều đồ
Shedletsky
Vậy càng đỡ phải dọn
007n7
//cười nhẹ// ...Ông lúc nào cũng có cách nói chuyện kỳ lạ thật
Shedletsky
Chắc cậu chưa quen thôi
007n7
//không trả lời, chỉ đặt tay lên thành chiếc bàn gần đó//
Shedletsky nhìn 007n7 một lúc rồi đưa mắt về phía căn phòng
Shedletsky
Phòng này trước giờ vẫn để trống, nên có gì thiếu thì cứ nói với tôi
007n7
Tôi thấy vậy là đủ rồi...
Shedletsky không nói ngay, ánh mắt lướt qua căn phòng như đang kiểm tra lại lần cuối
Shedletsky
Vậy tôi ra phòng chính đây thấy thiếu gì bảo tôi
Shedletsky
Với lại tôi cũng chưa ăn gì nên xuống bếp kiếm gì ăn, cậu đi không? Tôi thấy cậu cũng giống như chưa ăn gì đấy
007n7
ông chưa ăn gì hết à
Shedletsky
Ừ, từ lúc trận bắt đầu đến giờ vẫn chưa có gì vào bụng
007n7
//nhìn hắn vài giây rồi đứng dậy//
007n7
Vậy để tôi xuống nấu
Shedletsky
//bất ngờ// cậu mà cũng biết nấu à
007n7
Coi như hôm nay... tôi trả ơn ông cho tôi chỗ ăn ngủ là được rồi...
Shedletsky
vậy thì đừng làm cháy bếp nhá
007n7
Ông không tin tôi biết nấu à...
Shedletsky
tôi chỉ hơi bất ngờ thôi
007n7
Thôi được rồi... đi thôi
Hắn bước về phía cửa rồi dừng lại, quay sang nhìn Shedletsky
007n7
Đừng nói nữa, xuống ăn đi... tôi nấu
Shedletsky
Ồ... vậy là hôm nay ta khỏi phải ăn pizza rồi
007n7 không đáp, chỉ bước ra ngoài
007n7
//Đi về phía cầu thang//
Shedletsky bật cười rồi nhanh chóng đi theo
Shedletsky
Được rồi, tôi sẽ không nói nữa
007n7
//liếc hắn một cái//
007n7
...Ông vừa nói rồi đấy
Shedletsky
//im lặng vài giây//
007n7 không nói thêm, chỉ tiếp tục bước xuống cầu thang
007n7
//Đi xuống tầng dưới//
Shedletsky
//đi phía sau, lần này thật sự không lên tiếng nữa//
Căn bếp nằm ở cuối hành lang, ánh đèn vẫn còn sáng dù mọi người đã rời đi
007n7 dừng trước cửa bếp rồi nhìn vào bên trong
Shedletsky
Ta ngồi đây chờ được chứ
007n7
//liếc nhìn shedletsky//
007n7
Được, miễn là đừng làm phiền tôi
Shedletsky
//im lặng vài giây//
Shedletsky
ăn... ăn gà chiên đi Ha...?
007n7
qua ngồi đi, tôi nấu xong tôi đem qua cho
Shedletsky
//nhìn 007n7 một lúc hơi ngơ ngác//
Shedletsky
...Ông nấu thật à
007n7
Ngồi yên đó đi, hỏi nhiều mệt lắm
Shedletsky
//khẽ bật cười, kéo ghế ngồi xuống//
Shedletsky
Được rồi, tôi chờ
Shedletsky
//lén lút lú đầu vào nhìn từ phía chỗ 007n7//
Shedletsky
//đứng nhìn vài giây, mắt cứ dán vào chảo đồ ăn//
007n7
//không quay đầu lại//
007n7
Tôi thấy ông rồi ngồi yên giúp tôi cái
Shedletsky
//giật mình rụt đầu ra//
Shedletsky
Tôi có làm gì đâu
007n7
Tôi bảo ông ngồi chờ mà
Shedletsky
//lại từ từ ló đầu vào//
Shedletsky
Tôi chỉ kiểm tra xem ông có cần giúp gì không...
Shedletsky
vậy cho tôi xem được không
Shedletsky
//im lặng vài giây rồi lùi ra ngoài//
chưa đầy một phút sau, cái đầu lại từ từ xuất hiện ở cửa bếp
Shedletsky
Tôi đang chờ mà
007n7
Chờ mà sao lú đầu vào quài vậy lỡ đụng trúng tôi thì sao...
007n7
//lắc đầu, tiếp tục đảo thức ăn trong chảo//
Shedletsky
//vẫn đứng ở kế bên//
007n7
Ông vẫn chưa qua kia ngồi à
Shedletsky khựng lại một chút rồi nhìn về phía chiếc ghế đối diện
Shedletsky
Tôi đang định qua...
007n7
Định từ nãy tới giờ rồi đấy...
Shedletsky chậm rãi đứng dậy, kéo ghế sang bên kia rồi ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía 007n7
007n7 đặt thêm một đĩa gà xuống bàn
007n7
Nhớ chừa phần cho tôi đấy
Shedletsky
//Khựng lại, tay đang định gắp miếng gà thì từ từ rút về//
007n7
Ông mà ăn hết thì coi chừng tôi
Shedletsky
…Tôi có ăn hết đâu
007n7
//Khoanh tay, nhìn chằm chằm//
007n7
Thôi được rồi ăn đi dù gì tôi cũng không có đói
Shedletsky
//ngồi im vài giây, ánh mắt chậm rãi chuyển xuống đĩa gà trước mặt//
Chắc chắn rằng không còn ai nhìn nữa
Shedletsky
//Kéo đĩa lại gần//
Shedletsky
//Cầm một miếng gà lên, cắn một miếng//
Shedletsky
//2 mắt sáng rực//
Shedletsky
//Nhai chậm rãi, vẻ mặt thỏa mãn đến mức chẳng buồn che giấu//
Ăn xong miếng đầu tiên, tay shedletsky lập tức chuyển sang cái thứ hai
Vừa chuẩn bị cắn thì phía cửa bếp bỗng có một cái đầu từ từ lú vào
builder man đứng đó, im lặng nhìn chằm chằm
Shedletsky
//Nhìn builder//...
Builder man
//Nhìn shedletsky + cái đùi gà//...
Shedletsky
//nhìn cái đùi rồi nhìn builder//...
Shedletsky
//cầm chặt cái đùi gà trong tay//
Builder man
Ông định không chia cho tôi à
Shedletsky
Không... Tôi nghĩ là vậy....
Builder man
//Hơi nhướng mày//
Builder man
ông định ăn một mình à
Shedletsky
//Im lặng một lúc, ánh mắt lại rơi xuống cái đùi gà//
Builder man
Ông không muốn chia đúng không
Builder man
Mặt ông nói hết rồi
Shedletsky
//Lập tức quay mặt sang chỗ khác//
Shedletsky
Tôi chỉ nghĩ xem nên ăn cái tiếp theo như thế nào thôi...
Nói xong, shedletsky cúi xuống cắn thêm một miếng, quyết tâm không để builderman có cơ hội xin phần
shedletsky vừa cắn thêm một miếng thì builderman kéo ghế ngồi xuống đối diện
Shedletsky
//shedletsky nhìn builderman đầy cảnh giác//
Builder man
Thôi được rồi, ăn tiếp đi
Builder man
Không ai giành đâu
Shedletsky
ông không ăn à...
Builder man
Có cho tôi ăn đâu mà ăn
Shedletsky
//nhìn vài cái đùi trên dĩa//
Shedletsky
vậy ông ăn đi...
Builder man
Ừm vậy cũng được...
Cánh cửa phòng khép lại phía sau
007n7 bước vào, đặt tay lên tay nắm cửa rồi thở ra nhẹ một tiếng
Căn phòng yên tĩnh hơn hẳn bên ngoài
007n7
//đi đến bàn, kéo ghế ngồi xuống//
007n7
//Ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ//
Một lúc sau, tiếng động nhỏ từ phía bếp vọng lại
007n7
//nghiêng đầu lắng nghe//
007n7
Hình như builderman cũng ở đó
007n7
//Nhìn về phía cửa//
007n7
Chắc ông ấy đang ăn với ông shedletsky...
Không để tâm thêm, 007n7 dựa lưng vào ghế, ngồi nghỉ một lúc
T/g Mr_egg
HIHI NAY MẤY VK THẤY TG SIÊNG KHÔNG 🤑🤑🤑🤑🤑
T/g Mr_egg
Nói chứ bù cho mấy friend do hôm qua bị gank
Download MangaToon APP on App Store and Google Play