Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Món Nợ Định Mệnh

Món Nợ Của Bố

Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/đang một mình dọn dẹp căn nhà thì nghe tiếng cửa bị mở mạnh/
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
An Hạ
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/giật mình quay lại/ Dạ… bố
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Tiền đâu
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tiền gì ạ
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
/tiến đến, vẻ mặt đầy tức giận/ Tao hỏi tiền đâu
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Con không có tiền mà bố
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Mày nói dối tao
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Con thật sự không có
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
/đập mạnh tay xuống bàn/ Tao đã bảo mày phải kiếm tiền đưa cho tao rồi mà
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Nhưng tiền học của con còn chưa đủ, con phải đi làm thêm mới có tiền
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Học hành có ích gì
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Con muốn sau này có thể tự nuôi sống mình
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
/cười lạnh/ Tự nuôi sống mình
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Mày nghĩ tao sẽ để mày sống yên ổn như vậy sao
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/im lặng, cúi đầu/
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Tao đang nợ người ta rất nhiều tiền
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Bao nhiêu vậy bố
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Một tỷ
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/sững người/ Một tỷ
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Đúng
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Sao bố lại nợ nhiều như vậy
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Chuyện của tao, mày không cần biết
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Nhưng nếu không trả thì sao
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Hàn gia sẽ đến lấy mạng tao
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/sợ hãi nhìn bố/ Hàn gia…
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Ngày mai mày đến trường thì tránh xa người của Hàn gia ra
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Người của Hàn gia cũng học trường con sao
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Là ai
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Hàn Dạ Thần
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/khẽ siết tay/
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Nếu nó biết mày là con gái tao thì chắc chắn sẽ không để yên
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Vậy con phải làm sao
Lâm Minh Khải
Lâm Minh Khải
Đừng để nó biết
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/nhìn bố, trong lòng bất an/
Nhưng An Hạ không biết rằng bí mật này sẽ không thể giấu được lâu
Bởi sáng hôm sau, người con trai lạnh lùng nhất trường lại xuất hiện ngay trước mặt cô
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/nhìn cô vài giây/ Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/khựng lại/ Anh… biết tên tôi sao
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Tôi không chỉ biết tên cô
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Tôi còn biết bố cô đang nợ gia đình tôi một tỷ đồng
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/sắc mặt lập tức trắng bệch/

Người Hầu Của Anh

Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/đứng chết lặng, không biết phải nói gì/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Sao vậy, không muốn thừa nhận sao
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi… tôi không biết chuyện này
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Không biết
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Bố tôi chỉ nói ông ấy có nợ tiền, tôi không biết lại nhiều đến vậy
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/cười lạnh/ Một tỷ đồng mà cô nói không biết
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi thật sự không biết
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Vậy cô nghĩ ai sẽ trả
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi không có tiền
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Tôi biết
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/ngước lên nhìn anh/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Vì vậy từ hôm nay, cô phải làm việc cho tôi
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Làm việc gì
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Những gì tôi bảo
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Nhưng tôi còn phải đi học
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Tôi đâu bảo cô nghỉ học
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Vậy tôi phải làm gì
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Mua đồ cho tôi, lấy nước, mang sách, dọn phòng và bất cứ việc gì tôi cần
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/khó tin nhìn anh/ Anh muốn tôi làm người hầu cho anh sao
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Đúng
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi không làm
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/ánh mắt lập tức lạnh xuống/ Cô chắc chứ
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/im lặng/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Nếu cô không làm, tôi sẽ đến thẳng nhà cô đòi tiền bố cô
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Đừng
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Vậy thì nghe lời
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/cắn môi, miễn cưỡng gật đầu/ Được
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Tốt
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Nhưng tôi chỉ làm những việc trong khả năng của mình
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Cô không có quyền mặc cả
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/cúi đầu, hai tay siết chặt/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Sau giờ học đến biệt thự Hàn gia
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Để làm gì
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Dọn phòng cho tôi
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi hiểu rồi
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Và nhớ kỹ một điều
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/nhìn anh/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Đừng bao giờ nghĩ tôi sẽ thương hại cô chỉ vì cô là con gái của con nợ
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/nhìn bóng lưng anh rời đi, trong lòng vừa tủi thân vừa bất lực/
Cô chưa từng nghĩ chỉ vì món nợ của bố mà mình lại trở thành người hầu cho chính bạn học của mình
Nhưng điều An Hạ không biết là người con trai đang lạnh lùng trước mặt cô cũng sẽ là người đầu tiên khiến cuộc sống của cô thay đổi hoàn toàn

Biệt Thự Hàn Gia

Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/đứng trước cánh cổng lớn của Hàn gia, nhìn căn biệt thự trước mặt rồi khẽ siết chặt quai túi/
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/nhỏ giọng/ Mình thật sự phải làm việc ở đây sao
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/từ phía sau bước đến/ Đứng đó làm gì
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/giật mình quay lại/ Tôi vừa mới đến
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Vào đi
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Từ hôm nay sau giờ học cô phải đến đây
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Mỗi ngày sao
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Đúng
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Nhưng tôi còn phải làm bài tập
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Làm xong việc rồi làm bài
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/khẽ thở dài/ Biết rồi
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/nhìn cô/ Cô vừa thở dài trước mặt tôi
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi chỉ hơi mệt
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Mệt cũng phải làm
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/im lặng bước vào trong/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Lên tầng hai
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Phòng anh ở đâu
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Cuối hành lang
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi phải dọn phòng anh trước đúng không
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Thông minh đấy
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/nhìn anh khó chịu nhưng không dám nói gì/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Còn đứng đó làm gì
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/vội bước lên cầu thang/
Một lúc sau
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp căn phòng rộng lớn/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/ngồi trên ghế nhìn cô/ Cô làm chậm quá
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Tôi chưa từng dọn một căn phòng lớn như vậy
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Vậy thì học
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/tiếp tục lau bàn/
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Cẩn thận
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/quay lại/ Gì
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Bình hoa bên cạnh cô
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
/vội tránh sang một bên/ À…
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Làm vỡ nó thì cô đền nổi không
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Không
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
Vậy cẩn thận vào
Lâm An Hạ
Lâm An Hạ
Biết rồi
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/nhìn dáng vẻ vụng về của cô, khóe môi khẽ cong lên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng/
An Hạ không biết rằng đây là lần đầu tiên Dạ Thần nhìn cô lâu đến vậy
Còn cô chỉ nghĩ rằng mình đang cố gắng chịu đựng để trả món nợ mà bố đã gây ra
Nhưng từ ngày hôm đó, hai người bắt đầu bước vào cuộc sống của nhau theo cách không ai ngờ tới
Hàn Dạ Thần
Hàn Dạ Thần
/ngồi trên ghế, nhìn Lâm An Hạ đang loay hoay dọn dẹp/ Cô làm xong chưa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play