Trúc Mã Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 1: Giới Thiệu
Chương 1: Giới Thiệu Nhân Vật Và Cuộc Sống
Ngô Trang Nhiên
Ngô Trang Nhiên – 17 tuổi
Cao: 1m55
Tính cách hoạt bát, hòa đồng nhưng được gia đình và đặc biệt là Gia Tô nuông chiều từ nhỏ nên đôi lúc bướng bỉnh, dựa dẫm và thiếu kiên trì. Nhiên không xấu tính, chỉ là cô chưa từng phải tự mình đối diện với quá nhiều khó khăn. Điểm yếu lớn nhất của cô là luôn nghĩ rằng Gia Tô sẽ ở bên mình.
Tân Gia Tô n9
Tân Gia Tô – 17 tuổi
Cao: 1m75
Tính cách: bình thường khá trầm, cứng đầu, học tốt, có trách nhiệm và luôn âm thầm quan tâm Nhiên. Từ nhỏ anh đã xem việc bảo vệ Nhiên như một thói quen. Sau một lần đánh nhau để bảo vệ cô lúc nhỏ, Gia Tô bắt đầu học boxing và võ. Càng lớn, anh càng nhận ra mình không thể mãi che chở cho Nhiên mà phải để cô tự trưởng thành.
Nhã Thanh Kỳ
Nhã Thanh Kỳ – 17 tuổi
Hoàn cảnh gia đình bình thường, có phần tự ti khi đứng cạnh những người có điều kiện như Nhiên và Gia Tô. Ban đầu Thanh Kỳ tiếp cận Gia Tô vì muốn thay đổi cuộc sống của mình. Tuy nhiên cô không phải nhân vật phản diện đơn thuần. Càng về sau, Thanh Kỳ càng nhận ra mình đã sai và bắt đầu tự xây dựng cuộc sống bằng năng lực của chính mình.
Đàm Tùng Trung
Đàm Tùng Trung – 17 tuổi
Đàn em khóa dưới của Nhiên, cùng tham gia câu lạc bộ với cô. Thông minh, quan sát tốt và đôi lúc tinh nghịch. Tùng Trung dần trở thành người giúp Nhiên nhận ra cô không thể cứ mãi dựa vào Gia Tô.
Nhược Anh Thu
Nhược Anh Thu – 17 tuổi
Bạn cùng bàn của Nhiên, vui vẻ, hòa đồng, thẳng tính. Là người đầu tiên dám nói thẳng với Nhiên rằng cô đang quá phụ thuộc vào Gia Tô.
Sính Thành Huy
Sính Thành Huy – 17 tuổi
Bạn cùng lớp với Gia Tô, vui vẻ, hài hước và thường xuyên phá tan bầu không khí căng thẳng. Thành Huy là người yêu của Anh Thu và cũng là bạn thân của Gia Tô.
----------------------------------------------
Ngô Trang Nhiên và Tân Gia Tô là đôi bạn lớn lên bên nhau từ nhỏ, cùng học, cùng chơi và luôn xuất hiện trong cuộc sống của nhau. Nhiên hoạt bát, nghịch ngợm nhưng khá vụng về, thường xuyên quên đồ, quên ăn và gặp rắc rối; ngược lại, Gia Tô trầm tính, học giỏi và luôn âm thầm quan tâm, giúp đỡ cô. Từ những lần cùng đi học, làm bài, chơi đùa đến những trận cãi nhau nhỏ nhặt, tình bạn giữa hai người ngày càng trở nên thân thiết. Gia Tô luôn đứng phía sau bảo vệ Nhiên, còn Nhiên dần nhận ra mình cũng muốn trở thành người ở bên Cạnh cậu khi cậu cần. Khi bước vào những năm học mới, cả hai bắt đầu có thêm bạn bè và dần trưởng thành, nhưng vẫn giữ lời hứa từ thuở nhỏ: **dù sau này có thay đổi thế nào, họ vẫn sẽ không bỏ nhau.** Đây cũng là quãng thời gian đặt nền móng cho mối quan hệ đặc biệt giữa hai người, trước khi những bí mật và biến cố lớn dần xuất hiện.
---------------------------------------------
Đón chờ chương 2 nhé. Cám ơn mọi người
Tác giả
Mình bị bay acc và bay vài bộ truyện nên mình làm bộ mới mong mọi người đón nhận và ủng hộ mình ạ. Cám ơn các độc giả nhiều ạ
Chương 2
Buổi chiều trong khu phố nhỏ, tiếng xe cộ hòa cùng tiếng trẻ con. Trước cổng nhà họ Tân, một cô gái nhỏ đang đứng chống nạnh, vẻ mặt vô cùng bất mãn.
Ngô Trang Nhiên
Gia Tô /hét lớn/
Ngô Trang Nhiên
Gia Tô! Tân Gia Tô!
Cánh cửa phòng trên tầng hai cuối cùng cũng mở ra. Một cậu con trai bước xuống cầu thang, trên tay còn cầm quyển sách.
Ngô Trang Nhiên lập tức chạy tới.
Ngô Trang Nhiên
Cậu đang làm gì vậy?
Ngô Trang Nhiên
Học gì mà học mãi thế?
Ngô Trang Nhiên
Không đi chơi với tớ à?
Ngô Trang Nhiên
Cậu từ chối tớ?
Gia Tô nhìn cô vài giây rồi bình thản hỏi
Tân Gia Tô n9
Cậu muốn đi đâu?
Ngô Trang Nhiên
Đi một tiếng thôi.
Ngô Trang Nhiên
Nửa tiếng?
Ngô Trang Nhiên
Mười lăm phút?
Gia Tô nhìn vẻ mặt năn nỉ của cô rồi thở dài.
Tân Gia Tô n9
Mười lăm phút.
Nhiên lập tức kéo tay cậu.
Ngô Trang Nhiên
Gì nữa /ủ rũ/
Tân Gia Tô n9
Đợi tớ cất sách.
Ngô Trang Nhiên
Không cần, để đó đi
Ngô Trang Nhiên
Cậu lúc nào cũng học
Tân Gia Tô n9
Cậu lúc nào cũng chơi
Ngô Trang Nhiên
Thì tớ còn nhỏ mà.
Tân Gia Tô n9
Cậu cũng mười bảy tuổi rồi.
Tân Gia Tô n9
Vậy còn nói mình nhỏ?
Ngô Trang Nhiên
Trong mắt bố mẹ tớ, tớ vẫn nhỏ.
Tân Gia Tô n9
Trong mắt tớ cũng vậy /nói nhỏ/
Ngô Trang Nhiên
Cậu nói gì?
Tân Gia Tô n9
Không có gì.
Ngô Trang Nhiên
Rõ ràng tớ nghe thấy.
Ngô Trang Nhiên
Cậu vừa nói tớ nhỏ đúng không?
Ngô Trang Nhiên
Cậu hơn tớ có hai tháng thôi!
Ngô Trang Nhiên
Thế mà lúc nào cũng làm như anh trai tớ.
Tân Gia Tô n9
Không phải anh trai.
Ngô Trang Nhiên
Vậy là gì?
Nhiên nghiêng đầu nhìn cậu
Ngô Trang Nhiên
Bạn mà quản tớ nhiều thế à?
Tân Gia Tô n9
Không quản thì cậu lại gây chuyện.
Ngô Trang Nhiên
Tớ có gây chuyện bao giờ đâu?
Nhiên lập tức quay mặt đi.
Ngô Trang Nhiên
...Được rồi, có vài lần
Tân Gia Tô n9
Tuần trước ai trèo lên cây rồi không xuống được?
Ngô Trang Nhiên
...Tớ /Nhiên nhỏ giọng/
Tân Gia Tô n9
Ai làm vỡ cửa kính nhà hàng xóm?
Tân Gia Tô n9
Ai lần trước chạy ra đường mà không nhìn xe?
Ngô Trang Nhiên
Đừng nhắc nữa!
Nhiên nhìn cậu rồi cũng cười theo
Ngô Trang Nhiên
Cậu cười gì?
Ngô Trang Nhiên
Cậu đang cười tớ.
Ngô Trang Nhiên
Đáng ghét.
Hai người cùng bước ra khỏi cổng
Ngô Trang Nhiên
Nếu sau này chúng ta không học cùng trường thì sao?
Tân Gia Tô n9
Thì vẫn gặp nhau.
Ngô Trang Nhiên
Nhưng nếu trường xa?
Tân Gia Tô n9
Cuối tuần gặp.
Ngô Trang Nhiên
Nếu cuối tuần cũng không gặp được?
Ngô Trang Nhiên
Nếu điện thoại hỏng?
Ngô Trang Nhiên
Nếu mạng mất?
Ngô Trang Nhiên
Thấy chưa? Cậu cũng không biết trả lời.
Gia Tô suy nghĩ một lúc rồi nói
Tân Gia Tô n9
Vậy thì tớ sẽ sang tìm cậu.
Ngô Trang Nhiên
Cậu hứa nhé?
Ngô Trang Nhiên
Không được nuốt lời.
Ngô Trang Nhiên
Sau này cậu có còn chơi với tớ không?
Ngô Trang Nhiên
Có còn đi học cùng tớ không?
Tân Gia Tô n9
Nếu cùng trường
Ngô Trang Nhiên
Có còn giúp tớ làm bài không?
Tân Gia Tô n9
Cậu phải tự làm.
Ngô Trang Nhiên
Nhưng tớ không biết.
Tân Gia Tô n9
Không biết thì học.
Ngô Trang Nhiên
Cậu không thương tớ à?
Tân Gia Tô n9
Nay cậu nói nhiều thế
Ngô Trang Nhiên
TÂN GIA TÔ!!
Tân Gia Tô n9
Thương nên mới không làm hộ.
Ngô Trang Nhiên
Cậu hôm nay nói chuyện lạ thật.
Ngô Trang Nhiên
Trưởng thành hơn.
Tân Gia Tô n9
Chỉ là lớn thêm hai tháng thôi.
Ngô Trang Nhiên
Thế cậu có nhớ ngày tớ sinh không?
Tân Gia Tô n9
Ngày mười hai tháng...
Nhiên lập tức che miệng cậu.
Ngô Trang Nhiên
Được rồi! Không cần nói
Ngô Trang Nhiên
Tớ chỉ muốn xem cậu có nhớ không.
Ngô Trang Nhiên
Còn ngày sinh của cậu?
Tân Gia Tô n9
Cậu cũng nhớ.
Ngô Trang Nhiên
Đương nhiên.
Tân Gia Tô n9
Vậy đọc thử.
Ngô Trang Nhiên
Ngày mười hai tháng...
Ngô Trang Nhiên
Tháng hai.
Ngô Trang Nhiên
À đúng rồi!
Tân Gia Tô n9
Cậu còn nói nhớ.
Ngô Trang Nhiên
Tại tớ nhớ nhầm thôi.
Ngô Trang Nhiên
Cậu đừng cười.
Ngô Trang Nhiên
Cậu đang cười.
Hai người tiếp tục đi về phía công viên.
Một lúc sau, Nhiên đột nhiên hỏi
Ngô Trang Nhiên
Sau này nếu tớ gặp chuyện thì cậu vẫn bảo vệ tớ chứ?
Gia Tô không trả lời ngay.
Cậu nhìn cô gái bên cạnh rồi nói
Ngô Trang Nhiên
Lúc nào cũng vậy?
Tân Gia Tô n9
Trong khả năng của tớ.
Ngô Trang Nhiên
Thế nếu cậu cũng gặp chuyện thì sao?
Ngô Trang Nhiên
Nhưng nếu có?
Tân Gia Tô n9
Thì cậu chạy trước
Ngô Trang Nhiên
Nếu cậu gặp chuyện, tớ cũng ở lại.
Tân Gia Tô n9
Cậu ở lại làm gì?
Ngô Trang Nhiên
Bảo vệ cậu.
Gia Tô nhìn cô, khóe môi hơi cong lên.
Tân Gia Tô n9
Cậu còn không tự bảo vệ được mình.
Ngô Trang Nhiên
Sau này tớ sẽ học.
Tân Gia Tô n9
Vậy học võ không?
Tân Gia Tô n9
Thế bảo vệ kiểu gì?
Ngô Trang Nhiên
...Tớ sẽ gọi người.
Tân Gia Tô n9
Cậu đúng là Ngô Trang Nhiên.
Ngô Trang Nhiên
Có gì buồn cười?
Tân Gia Tô n9
Không có gì.
Ngô Trang Nhiên
Cậu phải hứa với tớ.
Ngô Trang Nhiên
Dù sau này có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không được bỏ nhau.
Gia Tô nhìn con đường phía trước.
Ngô Trang Nhiên
Ngoắc tay.
Ngô Trang Nhiên
Ngoắc tay!
Gia Tô bất đắc dĩ đưa ngón út ra.
Nhiên móc lấy ngón tay cậu.
Ngô Trang Nhiên
Đã hứa rồi nhé.
Ngô Trang Nhiên
Không được quên.
Ngô Trang Nhiên
Không được bỏ tớ.
Ngô Trang Nhiên
Vậy là được.
Gia Tô nhìn nụ cười của cô rồi im lặng.
Khi ấy, cả hai đều không biết rằng lời hứa tưởng như đơn giản của tuổi mười bảy sẽ trở thành điều khiến họ nhớ mãi về sau.
Nhiên vẫn vô tư bước đi phía trước.
Ngô Trang Nhiên
Gia Tô, nhanh lên!
Ngô Trang Nhiên
Cậu chậm quá!
Tân Gia Tô n9
Cậu mới chậm.
Ngô Trang Nhiên
Cậu đừng có cãi!
Ngô Trang Nhiên
Chạy đua không?
Ngô Trang Nhiên
Người thua mua kem.
Nhiên chạy vụt về phía trước.
Tân Gia Tô n9
Cậu chơi gian!
Tân Gia Tô n9
Cậu chưa nói bắt đầu!
Ngô Trang Nhiên
Đã đếm rồi còn gì!
Tiếng cười của hai người vang lên giữa con phố nhỏ.
Ngày ấy, họ chỉ nghĩ đó là một buổi chiều bình thường.
Nhưng đôi khi, những ngày bình thường nhất lại là những ngày mà sau này người ta nhớ nhất
Chương 3 : Cậu bé ít nói
----------------------------------
Sáng hôm sau, sân trường đã đông học sinh. Ngô Trang Nhiên vừa bước qua cổng đã nhìn thấy Tân Gia Tô đứng dưới gốc cây, trên tay cầm hai hộp sữa
Ngô Trang Nhiên
Cậu đứng đây làm gì?
Nhiên nhìn hai hộp sữa trong tay cậu.
Ngô Trang Nhiên
Cái gì đấy?
Tân Gia Tô n9
Bánh mì không?
Ngô Trang Nhiên
Có... bánh mì.
Tân Gia Tô n9
Cậu lại bỏ bữa sáng.
Tân Gia Tô n9
Bánh mì có nhân không?
Gia Tô đưa một hộp sữa cho cô.
Ngô Trang Nhiên
Tớ không uống
Tân Gia Tô n9
Nếu không uống thì trưa tớ nói với mẹ cậu.
Ngô Trang Nhiên
Cậu đúng là đáng ghét.
Ngô Trang Nhiên
Lúc nào cũng mách mẹ tớ.
Tân Gia Tô n9
Vì cậu không chịu nghe lời.
Ngô Trang Nhiên
Tớ lớn rồi.
Tân Gia Tô n9
Lớn rồi mà sáng nào cũng quên ăn.
Ngô Trang Nhiên
Chỉ hôm nay thôi.
Tân Gia Tô n9
Hôm qua cũng vậy.
Ngô Trang Nhiên
Hôm kia...
Ngô Trang Nhiên
Cậu nhớ kỹ thế làm gì?
Tân Gia Tô n9
Vì cậu hay quên.
Ngô Trang Nhiên
Thế cậu không quên gì bao giờ à?
Tân Gia Tô n9
Ngày sinh của cậu.
Ngô Trang Nhiên
Cậu vừa nói hôm qua cậu nhớ!
Ngô Trang Nhiên
Thế sao hôm nay lại bảo quên?
Tân Gia Tô n9
Quên ngày tháng, nhưng nhớ người.
Ngô Trang Nhiên
Không có gì.
Ngô Trang Nhiên
Vào lớp thôi.
Hai người vừa đi được vài bước thì Nhược Anh Thu chạy tới.
Anh Thu nhìn Gia Tô rồi nhìn hộp sữa trên tay Nhiên.
Nhược Anh Thu
Lại là cậu ấy mua cho à?
Nhược Anh Thu
Cậu được chiều quá rồi đấy.
Tân Gia Tô n9
Cậu ấy mà không được nhắc thì sẽ quên hết.
Ngô Trang Nhiên
Tớ không quên hết!
Tân Gia Tô n9
Ngày mai cậu có kiểm tra Toán.
Ngô Trang Nhiên
...Thật à?
Nhược Anh Thu
Cậu chưa học đúng không?
Tân Gia Tô n9
Không học hay không biết?
Ngô Trang Nhiên
Không biết.
Tân Gia Tô n9
Tối nay học.
Ngô Trang Nhiên
Tối nay tớ bận
Tân Gia Tô n9
Phim có kiểm tra cùng cậu không?
Ngô Trang Nhiên
Cậu xem, cậu ấy cứ quản tớ.
Nhược Anh Thu
Vì cậu cho người ta quản.
Gia Tô cầm cặp bước về phía lớp.
Anh Thu đứng phía sau, lắc đầu
Nhược Anh Thu
Đúng là hai người này.
Tiết học đầu tiên bắt đầu
Cô giáo đặt một xấp đề lên bàn.
Giáo viên
Các em, tuần sau chúng ta có bài kiểm tra. Những phần này đều đã học rồi, các em về nhà nhớ ôn lại.
Ngô Trang Nhiên
Tớ không hiểu phần này.
Gia Tô quay sang nhìn cô.
Tân Gia Tô n9
Cậu có nghe giảng không?
Tân Gia Tô n9
Vậy nghe làm gì?
Ngô Trang Nhiên
Để cô giáo biết tớ có nghe.
Ngô Trang Nhiên
Cậu cười tớ?
Ngô Trang Nhiên
Rõ ràng có.
Tân Gia Tô n9
Nhìn lên bảng đi.
Ngô Trang Nhiên
Nhưng tớ không hiểu.
Tân Gia Tô n9
Lát ra chơi tớ giảng.
Ngô Trang Nhiên
Gia Tô tốt nhất!
Anh Thu ở bàn bên cạnh chen vào
Nhược Anh Thu
Nhiên, cậu nên tự học.
Ngô Trang Nhiên
Tớ sẽ tự học.
Tân Gia Tô n9
Không xem phim?
Ngô Trang Nhiên
...Xem sau.
Tân Gia Tô n9
Sau là mấy giờ?
Ngô Trang Nhiên
Không biết.
Đến giờ ra chơi, Gia Tô lấy vở ra.
Ngô Trang Nhiên
Có cần làm hết không?
Tân Gia Tô n9
Nhưng phải hiểu.
Ngô Trang Nhiên
Cái nào khó nhất?
Nhiên lập tức đẩy vở sang phía Gia Tô.
Ngô Trang Nhiên
Cậu làm mẫu đi.
Ngô Trang Nhiên
Tớ không biết.
Tân Gia Tô n9
Không biết thì tớ chỉ.
Ngô Trang Nhiên
Vậy cậu chỉ đi.
Tân Gia Tô n9
Bước đầu tiên là gì?
Ngô Trang Nhiên
Bước thứ hai?
Tân Gia Tô n9
Xác định dữ kiện.
Ngô Trang Nhiên
Bước thứ ba?
Cô làm được vài dòng thì dừng lại.
Ngô Trang Nhiên
Tớ sai rồi.
Ngô Trang Nhiên
Không biết.
Cậu nhìn bài rồi chỉ vào một dòng
Tân Gia Tô n9
Cậu đổi dấu.
Ngô Trang Nhiên
Đúng chưa?
Ngô Trang Nhiên
Tớ làm được rồi!
Ngô Trang Nhiên
Thấy chưa?
Ngô Trang Nhiên
Không cần cậu làm hộ.
Ngô Trang Nhiên
Sau này tớ sẽ tự làm hết.
Tân Gia Tô n9
Nhớ lời đấy.
Ngô Trang Nhiên
Nhưng nếu không làm được thì cậu vẫn phải giúp.
Buổi trưa, cả nhóm ngồi ở căng tin
Sính Thành Huy vừa đặt khay thức ăn xuống vừa nói
Sính Thành Huy
Gia Tô, tối nay đi tập không?
Sính Thành Huy
Nhiên, cậu đi không?
Ngô Trang Nhiên
Tớ phải học.
Nhược Anh Thu
Cuối cùng cũng biết sợ điểm kém.
Ngô Trang Nhiên
Tớ không sợ điểm kém.
Ngô Trang Nhiên
Cậu cười gì?
Tân Gia Tô n9
Không có gì.
Ngô Trang Nhiên
Cậu lúc nào cũng nói không có gì.
Tân Gia Tô n9
Vì thật sự không có gì.
Ngô Trang Nhiên
Chiều nay cậu có tập lâu không?
Tân Gia Tô n9
Khoảng hai tiếng.
Ngô Trang Nhiên
Vậy tối có học không?
Ngô Trang Nhiên
Cậu không mệt à?
Ngô Trang Nhiên
Thế sao vẫn học?
Tân Gia Tô n9
Vì nếu không học thì sẽ không tiến bộ.
Nhược Anh Thu
Cậu nghe thấy chưa
Nhược Anh Thu
Vậy học theo đi.
Chiều hôm đó, khi tan học, Gia Tô đứng trước cổng trường.
Ngô Trang Nhiên
Tớ về trước nhé.
Tân Gia Tô n9
Không đi cùng à?
Ngô Trang Nhiên
Hôm nay mẹ tớ đón.
Nhiên đi được vài bước rồi quay lại.
Ngô Trang Nhiên
Cậu tập cẩn thận nhé.
Ngô Trang Nhiên
Đừng bị thương.
Nhiên cười rồi chạy về phía mẹ
Gia Tô đứng nhìn theo vài giây trước khi quay người đi về phía câu lạc bộ.
Một ngày bình thường lại trôi qua. Nhưng với hai người, từng ngày như vậy đang âm thầm tạo nên một thói quen mà không ai nhận ra.
Nhiên quen với việc mỗi sáng có người nhắc mình ăn sáng. Quen với việc có người giảng bài. Quen với việc chỉ cần quay đầu là thấy Gia Tô ở đó.
Còn Gia Tô cũng quen với việc tìm Nhiên giữa đám đông. Quen với việc nhớ những điều cô hay quên. Và quen với việc đứng phía sau cô, dù cô chẳng bao giờ nhận ra.
Cho đến một ngày, cả hai sẽ phải học cách bước đi mà không còn lúc nào cũng đứng cạnh nhau. Nhưng ngày đó vẫn chưa đến. Hiện tại, họ vẫn chỉ là hai người bạn lớn lên cùng nhau, cùng học, cùng cãi nhau, cùng cười và cùng tin rằng lời hứa của tuổi mười bảy sẽ không bao giờ thay đổi.
----------------------------
Download MangaToon APP on App Store and Google Play