Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] TỪNG GIÂY CÒN LẠI

Chương 1: Ngày mai vẫn còn rất dài

Có những ngày, người ta nhớ cả đời.
Không phải bởi ngày hôm ấy đã xảy ra chuyện gì quá lớn lao.
Mà bởi sau này, khi ngoảnh đầu nhìn lại, người ta mới nhận ra—
Đó là ngày cuối cùng của một cuộc đời bình thường.
---
Buổi sáng hôm ấy, trời trong đến lạ.
Ánh nắng len qua những tán cây trước cổng trường, rơi xuống sân thành từng mảng sáng nhạt. Tiếng ve cuối mùa vẫn còn vương đâu đó, hòa cùng tiếng xe cộ và tiếng người gọi nhau ngoài phố.
Hoàng Đức Duy đứng trước cánh cổng sắt màu xanh, trên tay cầm một tờ giấy.
Cậu đọc đi đọc lại dòng chữ trên đó đến lần thứ năm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Chúc mừng em đã trúng tuyển…"
Cậu quay sang người bên cạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đậu thật rồi.
Nguyễn Quang Anh đang đứng dựa vào chiếc xe đạp, nghe vậy thì bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà…
Duy giơ tờ giấy lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thật sự đậu rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào đúng trường này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trường mà em muốn vào nhất
Quang Anh nhìn cậu vài giây, sau đó đưa tay xoa mạnh lên mái tóc hơi rối của Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết rồi, đồ ngốc
Duy lập tức né đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng xoa tóc em!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vui quá nên không kiềm được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm tóc em rối hết rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rối sẵn rồi còn gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh!
Duy trừng mắt.
Quang Anh bật cười.
Tiếng cười của anh trong trẻo đến mức Duy cũng không nhịn được mà cười theo.
Hai người đứng trước cổng trường, chẳng ai biết rằng có một ngày, Duy sẽ không còn đủ sức để tự mình bước qua nơi này.
Cũng chẳng ai biết rằng, sau này Quang Anh sẽ nhớ mãi buổi sáng ấy.
Nhớ ánh nắng.
Nhớ tiếng ve.
Nhớ dáng vẻ của Duy khi ôm chặt tờ giấy báo nhập học.
Và nhớ cả câu nói mà Duy đã nói với anh vào ngày hôm ấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh ơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau này em nhất định sẽ trở thành bác sĩ
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không tin à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tin
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật
Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy sau này em chữa bệnh cho anh
Quang Anh im lặng hai giây rồi nói:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh khỏe lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì vẫn phải để em chữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được
Anh nhìn Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sau này anh làm bệnh nhân đầu tiên của em
Duy chìa ngón út ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhớ đó
Quang Anh nhìn ngón tay trước mặt, rồi móc ngón út của mình vào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhớ
Hai đứa trẻ mười lăm tuổi ngoắc tay với nhau.
Một lời hứa trẻ con.
Một ước mơ còn rất xa.
Và một tương lai mà cả hai đều tin rằng mình có thể tự tay viết nên.
---
Buổi trưa, Duy chạy về nhà nhanh đến mức mẹ còn chưa kịp hỏi gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ!
Tiếng gọi vang lên từ ngoài cửa.
Mẹ Duy đang nhặt rau trong bếp lập tức quay đầu.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Gì mà chạy như ma đuổi vậy con?
Duy giơ tờ giấy lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đậu rồi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đậu rồi!
Mẹ cậu sững người.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Thật hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ thật!
Duy chạy đến ôm chầm lấy mẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đậu trường con muốn rồi!
Mẹ Duy bật cười, vừa ôm con trai vừa vỗ nhẹ lên lưng cậu.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Giỏi quá
Ba người em của Duy nghe tiếng động cũng chạy từ trên tầng xuống.
Hoàng Ngọc Anh
Hoàng Ngọc Anh
Anh hai đậu rồi hả?
Hoàng Minh Đức
Hoàng Minh Đức
Anh hai giỏi nhất!
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Sau này hai nhớ làm bác sĩ nha hai!
Duy bị ba đứa em vây quanh, cười đến mức đôi mắt cong lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu xoa đầu từng đứa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhất định sẽ làm bác sĩ
Một đứa em ngước lên hỏi:
Hoàng Minh Đức
Hoàng Minh Đức
Anh làm bác sĩ để làm gì?
Duy suy nghĩ một chút.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để chữa bệnh cho người khác
Hoàng Minh Đức
Hoàng Minh Đức
Vậy nếu người ta bệnh nặng thì sao?
Duy khựng lại.
Cậu nhìn em mình.
Rồi cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì anh sẽ cố chữa.
Hoàng Ngọc Anh
Hoàng Ngọc Anh
Nhất định anh phải chữa được hả?
Duy gật đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu nói rất chắc chắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ cố hết sức mình
Không ai biết rằng nhiều năm sau, Duy sẽ nằm trên một chiếc giường bệnh và hiểu được rằng—
Có những căn bệnh, dù người ta cố hết sức, vẫn không thể chữa khỏi.
---
Tối hôm ấy, Quang Anh đứng trước cổng nhà Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy ơii!!!!
Một lúc sau, cửa sổ tầng hai mở ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có chuyện gì vậy Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xuống đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có quà
Duy chạy xuống.
Vừa mở cửa, cậu đã nhìn thấy hai ly trà sữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cho em hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cho em thì đứng đây làm gì?
Duy nhận lấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em Duy cảm ơn anh Quang Anh nha
Hai người ngồi trên bậc thềm trước nhà
Đèn đường phủ xuống mặt đường một màu vàng nhạt.
Duy hút một ngụm trà sữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngọt quá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em gọi mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em tưởng sẽ ít đường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh nhướng mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em uống cho hết đi
Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đúng là…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đồ khó ưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng em vẫn chơi với anh đấy thôi
Duy không đáp.
Cậu nhìn sang ngôi nhà bên cạnh
Hai căn nhà sát nhau đến mức từ phòng ngủ của Duy có thể nhìn thấy cửa sổ phòng Quang Anh.
Họ đã lớn lên như thế.
Hai gia đình.
Hai căn nhà.
Hai đứa trẻ.
Và một tuổi thơ dường như chưa từng có khoảng cách.
Duy chống cằm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ sau này tụi mình sẽ như thế nào?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không biết nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không tưởng tượng thử à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xạo
Quang Anh nhìn cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy em tưởng tượng đi.
Duy suy nghĩ thật lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em muốn trở thành bác sĩ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái đó anh biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em muốn có một căn nhà thật lớn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho ba mẹ với mấy đứa nhỏ ở
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em cũng ở
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn anh?
Duy quay sang nhìn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh…
Cậu cố tình kéo dài giọng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thì tự mua nhà mà ở
Quang Anh bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng là đồ vô tình
Duy cười theo.
Một lúc sau, Quang Anh hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế nếu ước mơ của em không thành thì sao?
Nụ cười trên môi Duy nhạt đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu không thành?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì em sẽ cố lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu cố rồi vẫn không được?
Duy im lặng.
Gió đêm thổi qua, làm mái tóc cậu hơi rối.
Rất lâu sau, Duy mới nói:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì… em sẽ tìm một ước mơ khác
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không buồn à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có chứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy sao vẫn cười?
Duy cúi xuống nhìn ly trà sữa trong tay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bởi vì nếu chỉ vì một chuyện không thành mà bỏ luôn những chuyện khác…
Cậu ngẩng đầu lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…thì chẳng phải mình đã tự bỏ cuộc trước khi cuộc đời kịp cho mình một cơ hội khác sao?
Quang Anh không nói gì.
Anh chỉ nhìn Duy.
Đôi khi, người ta không biết rằng một câu nói tưởng như vô tình của tuổi mười lăm lại có thể trở thành thứ người khác mang theo suốt cả đời.
---
Sáng hôm sau.
Duy thức dậy muộn hơn thường lệ.
Cậu vội vàng thay quần áo rồi chạy xuống cầu thang.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đi học đây!
Mẹ từ trong bếp vọng ra:
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Ăn sáng đã!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con trễ rồi!
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Duy!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con mua sau!
Cậu xỏ giày, mở cửa.
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Anh hai!
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Anh nhớ chiều về mua bánh cho em nha!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi!
Duy vừa cười vừa chạy ra ngoài
Cậu không nhìn thấy ánh mắt ba mẹ đang dõi theo phía sau.
Cũng không biết rằng chỉ vài phút sau—
Khi đang chạy qua con đường quen thuộc trước nhà Quang Anh—
chân trái của cậu bỗng nhiên khựng lại.
Duy mất thăng bằng
Cả người chúi về phía trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Á!
Cậu chống tay xuống đất.
Chiếc cặp rơi xuống bên cạnh.
Duy ngồi im vài giây.
Không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đầu gối hơi đau.
Lòng bàn tay trầy một chút.
Nhưng không nghiêm trọng.
Cậu cúi xuống nhìn chân mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa...
Duy thử đứng dậy.
Một lần.
Hai lần.
Không có gì bất thường.
Cậu tự cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc tại chạy nhanh quá
Đúng lúc đó, Quang Anh từ trong nhà chạy ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!
Duy quay lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em làm gì vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có gì.
Quang Anh nhìn thấy vết trầy trên tay cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ngã?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Quang Anh cau mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đưa tay đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không cần đâu mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Giọng anh nghiêm lại.
Duy đành đưa tay.
Quang Anh lấy khăn giấy lau vết thương cho cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần sau đi chậm thôi
Duy nhìn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lo quá rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tất nhiên là phải lo rồi
Duy bật cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em tự lo được
Quang Anh ngước mắt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh nói rất khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết
Nhưng chẳng hiểu vì sao, từ khoảnh khắc ấy, Quang Anh cứ cảm thấy bất an.
Một cảm giác rất mơ hồ.
Giống như có thứ gì đó đang đứng ở phía cuối con đường.
Chỉ là anh chưa nhìn thấy.
---
Ngày hôm đó vẫn tiếp tục như bình thường
Duy vẫn đến trường.
Vẫn cười.
Vẫn nói chuyện với bạn bè.
Vẫn kể cho mọi người nghe về ước mơ trở thành bác sĩ.
Vẫn nghĩ rằng ngày mai sẽ giống hôm nay
Và hôm sau nữa cũng sẽ giống hôm nay.
Bởi năm mười lăm tuổi, người ta thường tin rằng tương lai còn rất dài.
Rằng những điều mình muốn làm đều sẽ có thời gian để thực hiện.
Rằng đôi chân sẽ luôn đưa mình đến nơi mình muốn đến.
Rằng đôi tay sẽ luôn nghe lời mình.
Rằng một ngày mai bình thường là điều hiển nhiên.
Duy cũng từng nghĩ như vậy.
Cho đến một ngày—
Cậu nhận ra mình không thể chạy nhanh như trước nữa.
Nhưng đó là chuyện của sau này.
Còn hôm nay…
Duy vẫn đang cười.
Vẫn đang sống.
Vẫn đang ôm trong lòng một ước mơ rất lớn.
Và vẫn tin rằng—
Ngày mai vẫn còn rất dài.

Chương 2: Những điều nhỏ bé

Sáng hôm sau, Duy tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày.
Không phải vì tiếng chuông báo thức.
Mà vì tiếng mẹ gọi từ dưới nhà đang đi đến phòng Duy.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Duy! Dậy chưa con?
Duy vùi mặt vào gối.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con dậy rồi…
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Dậy rồi mà còn nằm đó à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đang… lấy sức
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng cười của em gái.
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Anh hai lười!
Duy kéo chăn trùm kín đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghe thấy đó nha
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Anh hai dậy đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi cô nương
Duy ngồi bật dậy.
Cậu nhìn đồng hồ.
6 giờ 00 phút.
Vẫn còn đủ thời gian.
Duy bước xuống giường, thay đồng phục mới.
Chiếc áo sơ mi trắng còn cứng vì mới giặt, quần tây vừa vặn, đôi giày mới mua vẫn còn hơi cứng gót.
Duy đứng trước gương.
Cậu chỉnh lại cổ áo.
Hôm nay là ngày đầu tiên cậu chính thức trở thành học sinh cấp ba.
Một khởi đầu mới.
Một ngôi trường mới.
Những người bạn mới.
Và một tương lai mà Duy tin rằng mình có thể tự quyết định.
Cậu cười với chính mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cố lên
---
Khi Duy bước xuống nhà, mẹ đã đặt bữa sáng lên bàn.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Ăn đi rồi đi học ông tướng ơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ tuân lệnh mẫu hậu đại nhân
Ba người em ngồi bên cạnh cứ nhìn chằm chằm bộ đồng phục của cậu.
Hoàng Ngọc Anh
Hoàng Ngọc Anh
Anh hai đẹp trai
Duy bật cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bình thường anh không đẹp trai hả?
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Bình thường anh cũng đẹp trai
Duy phì cười.
Mẹ đặt thêm một quả trứng vào bát của cậu
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Hôm nay đi học ngày đầu, đừng chạy nhảy lung tung
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con biết rồi
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Nhớ đi cùng Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Mẹ nhìn cậu một lúc rồi hỏi:
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Đầu gối hôm qua còn đau không con?
Duy khựng lại.
Cậu nhìn xuống đầu gối.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ hết đau rồi mẹ
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Thật không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật mà
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Vậy thì tốt
Mẹ không hỏi thêm.
Duy cũng không nói gì.
Chỉ có chính cậu biết—
Sáng nay khi vừa bước xuống giường, chân trái của cậu đã có một khoảnh khắc rất kỳ lạ.
Nó không đau.
Cũng không tê.
Chỉ là…
Nó chậm hơn chân còn lại một chút.
Một chút rất nhỏ.
Nhỏ đến mức Duy nghĩ rằng mình chỉ tưởng tượng.
---
Quang Anh đứng trước cổng từ lúc 6 giờ 30 phút
Duy vừa nhìn thấy anh đã chạy tới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đợi lâu chưa anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không lâu mấy
Quang Anh nhìn đồng hồ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba phút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba phút mà gọi là lâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Với anh là lâu
Duy cười.
Hai người cùng đi.
Trường mới cách nhà không quá xa, nhưng hôm nay Duy đạp xe chậm hơn bình thường.
Quang Anh nhận ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi chậm vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chân đau?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em mệt?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Càng không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy...
Chưa để Quang Anh hỏi tiếp
Duy quay sang.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh hỏi nhiều quá đó
Quang Anh im lặng.
Duy nhìn vẻ mặt anh rồi bật cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không sao thật mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng có nhìn em như nhìn bệnh nhân
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chỉ hỏi thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau này em làm bác sĩ, anh mà bệnh em cũng hỏi anh như vậy
Quang Anh nhướng mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chờ.
---
Ngày đầu tiên chính thức học ở trường mới so với hôm trước không giống tưởng tượng của Duy.
Nó ồn hơn.
Đông hơn.
Và náo nhiệt hơn rất nhiều.
Giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, giới thiệu bản thân rồi bắt đầu điểm danh.
Thầy giáo chủ nhiệm
Thầy giáo chủ nhiệm
Nguyễn Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dạ
Thầy giáo chủ nhiệm
Thầy giáo chủ nhiệm
Hoàng Đức Duy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ, có!
Hai cái tên cách nhau không xa trong danh sách.
Duy quay sang nhìn Quang Anh.
Quang Anh cũng nhìn lại.
Hai người cùng bật cười.
Bạn ngồi phía sau Duy khều nhẹ
Phan Thiên Khánh
Phan Thiên Khánh
Hai cậu quen nhau à?
Duy đáp:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, nhà kế nhau
Phan Thiên Khánh
Phan Thiên Khánh
Thân không?
Quang Anh chen vào:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng bình thường
Duy lập tức phản bác:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bình thường cái đầu anh
Cả bàn cười ồ.
Bạn cùng lớp tên Trần Minh quay sang.
Trần Minh
Trần Minh
Vậy hai cậu chơi với nhau từ nhỏ à?
Duy gật đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trần Minh
Trần Minh
Thân kiểu nào?
Duy suy nghĩ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kiểu…
Cậu nhìn Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy biết hết mọi tật xấu của tôi
Quang Anh lập tức nói:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy là gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chịu đựng
Duy cầm cây bút ném sang.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh!
Cả lớp lại cười.
Không ai biết rằng sau này, những tiếng cười như thế sẽ trở thành một trong những thứ Duy nhớ nhất.
---
Tiết học đầu tiên là Toán.
Duy vốn không quá giỏi Toán nhưng rất chăm chú.
Cậu ghi từng dòng vào vở.
Phần đầu mọi thứ vẫn bình thường.
Cho đến khi giáo viên yêu cầu cả lớp làm một bài tập.
Duy cầm bút.
Nhưng ngón tay cậu bỗng run nhẹ.
Một nét chữ kéo dài hơn bình thường.
Duy dừng lại.
Cậu nhìn bàn tay mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lạ thật…
Trần Minh
Trần Minh
Duy?
Tiếng bạn bên cạnh khiến cậu giật mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
Trần Minh
Trần Minh
Cậu viết xong chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À… chưa
Duy cúi xuống viết tiếp.
Lần này, nét chữ trở lại bình thường.
---
Giờ ra chơi
Duy vừa đứng lên thì bàn chân hơi mất thăng bằng.
Cơ thể cậu nghiêng sang một bên.
Quang Anh lập tức đưa tay đỡ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cẩn thận
Duy đứng vững lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn.
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm qua em cũng ngã
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ…
Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc tại giày mới
Quang Anh cúi xuống nhìn đôi giày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giày có vấn đề?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tại sao?
Duy nhún vai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc tại em hậu đậu chăng.
Quang Anh không cười.
Duy nhìn anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng làm mặt đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mặt gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mặt như sắp đưa em vào bệnh viện
Quang Anh thở dài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chỉ muốn em cẩn thận
Duy khẽ cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi
---
Buổi trưa, hai người ngồi dưới gốc cây phía sau trường.
Duy lấy hộp cơm mẹ chuẩn bị ra.
Quang Anh nhìn sang.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay có gì thế bé điệu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Điệu cái đầu anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay mẹ em làm trứng cuộn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho anh một miếng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh mua trà sữa cho em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Duy đưa hộp cơm sang.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lấy đi
Quang Anh bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dễ dụ vậy cơ à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết điểm yếu của em rồi còn hỏi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trà sữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh lấy một miếng trứng.
Hai người ăn trong im lặng một lúc.
Duy nhìn sân trường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em thích trường này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em muốn học thật lâu ở đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì cứ học
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ em sẽ làm được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu khó thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì cố
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu rất khó?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cố tiếp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu không thể nữa?
Quang Anh nhìn Duy thật lâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì nghỉ một chút
Duy im lặng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau đó?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại cố
Duy bật cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh chỉ biết nói mỗi chữ cố thôi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì anh tin em
Cậu cúi đầu, khẽ mỉm cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn
---
Chiều tan học.
Duy và Quang Anh cùng đạp xe về.
Con đường quen thuộc.
Hàng cây quen thuộc.
Những căn nhà quen thuộc.
Nhưng đến đoạn rẽ vào con hẻm, Duy bỗng cảm thấy chân trái mình mất lực.
Cậu đạp hụt.
Chiếc xe loạng choạng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!
Quang Anh thắng xe ngay lập tức.
Duy chống chân xuống đất.
Cậu đứng im.
Lần này, cậu không cười.
Quang Anh dựng xe rồi đi tới.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sao vậy?
Duy nhìn chân mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không biết nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tê?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tại sao…
Duy thử bước một bước.
Rồi bước thứ hai.
Không có gì.
Cậu quay sang cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thấy chưa?
Quang Anh vẫn cau mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc mà.
Duy đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng lo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không sao hết
Quang Anh nhìn cậu.
Một lúc sau mới gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hai người lại đạp xe về.
Duy không biết rằng ngay khoảnh khắc ấy, Quang Anh đã âm thầm ghi nhớ.
Ba lần.
Một lần hôm qua.
Hai lần hôm nay.
Không đau.
Không tê
Không có dấu hiệu rõ ràng.
Nhưng có điều gì đó không ổn.
---
Tối hôm ấy, Duy ngồi vào bàn học.
Trước mặt cậu là một quyển vở mới.
Trang đầu tiên, cậu viết:
“Mục tiêu năm học.”
Bên dưới:
1. Học thật tốt. 2. Thi vào đại học y. 3. Trở thành bác sĩ.
Duy nhìn ba dòng chữ.
Sau đó viết thêm một dòng.
4. Không được bỏ cuộc.
Cậu ngắm nó thật lâu.
Ngoài cửa sổ, Quang Anh cũng vừa mở đèn phòng.
Hai căn phòng đối diện nhau.
Duy lấy điện thoại.
Nhắn:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲: Quang Anh ơi
Tin nhắn lập tức được trả lời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Anh đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲:Sau này anh có nghĩ tụi mình sẽ thay đổi không?
Một lúc lâu không có tin nhắn trả lời.
Rồi điện thoại rung.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Chắc chắn
Duy nhìn màn hình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲:Tại sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Vì ai rồi cũng lớn.
Duy suy nghĩ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲:Em không muốn thay đổi.
Lần này Quang Anh trả lời rất nhanh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Vậy thì đừng thay đổi những thứ quan trọng
Duy cười.
Cậu đặt điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn phòng Quang Anh vẫn còn sáng.
Duy không biết tương lai sẽ đưa hai người đi đâu.
Không biết rằng có những lời hứa tưởng như rất dễ giữ lại trở thành điều khó khăn nhất đời người.
Cũng không biết rằng bàn tay đang cầm bút của mình…
Một ngày nào đó sẽ không còn viết được nữa
Nhưng tối hôm ấy, Duy vẫn là một cậu bé mười lăm tuổi.
Vẫn có một ước mơ.
Vẫn có gia đình.
Vẫn có bạn bè.
Vẫn có Quang Anh ở căn nhà ngay bên cạnh
Và vẫn tin rằng—
Chỉ cần ngày mai còn đến, thì mọi chuyện đều có thể bắt đầu lại.
“Có những điều nhỏ bé đến mức ta chẳng buồn ghi nhớ. Nhưng khi chúng biến mất, ta mới hiểu chúng từng quý giá đến nhường nào.”

Chương 3: Có những ngày, ta bắt đầu thấy sợ

Một ngày mới diễn ra
Nó bắt đầu bằng tiếng chuông báo thức lúc sáu giờ.
Duy mở mắt, nhìn trần nhà vài giây rồi chậm rãi ngồi dậy.
Cậu đưa chân xuống sàn.
Bàn chân trái chạm đất trước.
Không có gì xảy ra.
Duy thở ra nhẹ nhõm.
Có lẽ hôm trước cậu thật sự chỉ mệt.
Có lẽ những lần mất thăng bằng chỉ là sự trùng hợp.
Có lẽ…
Cậu không nên nghĩ nhiều.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Duy ơi!
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Dậy chưa con?
Tiếng mẹ vọng lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ con dậy rồi
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Dậy rồi thì mau đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng để còn đi học
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con biết rồi, con xuống liền
Duy nhanh chóng đánh răng và thay đồng phục rồi chạy xuống.
Nhưng vừa đến bậc cầu thang cuối cùng, chân trái của cậu lại khựng lại.
Cơ thể hơi chao đảo.
Duy vội nắm lấy lan can.
Một vài giây.
Chỉ một vài giây thôi.
Cậu đứng yên.
Không ai nhìn thấy
Duy cúi đầu nhìn bàn chân mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Cậu thử bước tiếp.
Lần này bình thường.
Duy cắn môi.
Chắc mình nghĩ nhiều thật.
---
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Anh hai!
Đứa em út chạy tới.
Hoàng Kim Liên
Hoàng Kim Liên
Anh ăn sáng đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi cô nương
Duy ngồi xuống bàn.
Mẹ đặt bát cháo trước mặt cậu.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Hôm nay nhìn con có vẻ mệt?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ạ, con khỏe lắm
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Đêm qua thức khuya học bài hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đâu có đâu mẹ
Mẹ nhìn cậu.
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Mẹ Duy ( Trần Ánh Hường)
Thật không?
Duy cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con chỉ hơi buồn ngủ thôi
Mẹ không hỏi nữa
Nhưng ánh mắt bà vẫn dừng lại trên khuôn mặt con trai lâu hơn bình thường.
---
Quang Anh đã đứng ngoài cổng từ sớm.
Duy vừa bước ra, anh đã nhìn đồng hồ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bảy phút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì cơ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em trễ bảy phút
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh rảnh quá ha
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đợi em mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì hôm nay em xuống trễ
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật
Quang Anh không hỏi thêm
Hai người cùng đạp xe đến trường
Trên đường, Duy kể đủ thứ
Nào là hôm qua em trai làm vỡ cốc.
Nào là mẹ bắt cậu dọn phòng
Nào là bài Toán hôm trước khó đến mức cậu muốn khóc.
Quang Anh nghe hết.
Thỉnh thoảng đáp một tiếng.
Thỉnh thoảng cười.
Mọi thứ bình thường đến mức Duy gần như quên mất cảm giác kỳ lạ ở chân.
Cho đến khi họ đậu xe ở nhà xe kế bên trường rồi bước qua cổng trường.
Duy đang nói chuyện thì bất chợt dừng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chờ em chút
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì vậy?
Duy cúi xuống.
Cậu xoa nhẹ mắt cá chân trái
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không biết sao hôm nay chân em cứ…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứ sao?
Duy ngẩng lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À... Không có gì
Quang Anh nhìn cậu vài giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bị đau?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tê?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cũng không luôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy sao?
Duy cười
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc chân em đang phản đối việc phải đi học
Quang Anh bật cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lý do hay đấy bé Điệu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thấy chưa?
Duy khoác tay lên vai anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải bệnh đâu
Quang Anh khựng lại.
Bốn chữ ấy khiến nụ cười trên môi anh biến mất trong thoáng chốc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có nói là bệnh đâu
Duy cũng im lặng.
Cậu nhận ra mình vừa nói một câu kỳ lạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em…
Duy gượng cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đùa thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh không hỏi
Nhưng từ giây phút đó, ánh mắt anh cứ vô thức nhìn xuống chân Duy.
---
Tiết Văn hôm ấy, giáo viên yêu cầu cả lớp viết một đoạn văn ngắn.
Duy rất thích Văn.
Cậu mở vở, cầm bút.
Nhưng khi bắt đầu viết—
Bàn tay cậu lại run.
Nét bút lệch khỏi dòng.
Một chữ.
Hai chữ.
Rồi cả câu trở nên xiêu vẹo.
Duy cau mày.
Cậu nắm bút chặt hơn.
Không được.
Cậu viết lại.
Lần này càng tệ.
Người ngồi bên cạnh khẽ hỏi:
Trần Minh
Trần Minh
Duy, cậu sao vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao
Trần Minh
Trần Minh
Chữ cậu…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc tại hôm nay tay mỏi thôi à
Cậu khẽ đặt bút xuống rồi thả lỏng bàn tay vài phút
Rồi lại cầm lên bắt đầu viết
Nhưng chỉ viết được vài chữ, cậu đã thấy khó chịu.
Bàn tay phải lại không chịu nghe lời
Cây bút rơi xuống sàn.
Cạch.
Âm thanh không lớn.
Nhưng với Duy, nó giống như một tiếng động rất rõ.
Cả người cậu cứng lại.
Bạn bên cạnh cúi xuống nhặt giúp.
Trần Minh
Trần Minh
Của cậu này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ...cảm ơn nha
Duy nhận lấy.
Cậu cố cười.
Nhưng trong lòng bắt đầu xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Sợ hãi.
Không rõ vì sao.
Không biết sợ điều gì.
Chỉ là…
Cậu bắt đầu sợ.
---
Tan học
Duy không kể chuyện đó cho Quang Anh.
Cậu vẫn cười
Vẫn nói chuyện.
Vẫn đi cùng anh về nhà.
Nhưng hôm nay Duy không đạp xe nhanh như mọi ngày.
Quang Anh đi bên cạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em có chuyện gì đúng không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nói dối
Duy im lặng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết em từ nhỏ
Quang Anh nói tiếp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em vui hay buồn, anh đều nhìn ra
Duy cúi đầu.
Một lúc sau, cậu hỏi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày…
Quang Anh quay sang.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một ngày gì?
Duy nhìn con đường phía trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày em không còn làm được những chuyện em đang làm thì sao?
Quang Anh cau mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ví dụ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ví dụ như…
Duy suy nghĩ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không chạy được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì đi bộ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu không đi bộ được?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì chống nạng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu không chống nạng được?
Quang Anh im lặng.
Duy quay sang.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thấy chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết chắc anh sẽ không trả lời được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ nghĩ cách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lúc nào cũng nói vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì anh không thích nhìn em tự dọa mình
Duy cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không tự dọa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em đang sợ gì?
Duy không trả lời.
Gió thổi qua.
Mái tóc cậu lay động.
Một lúc sau, Duy khẽ nói:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em sợ mình không giống mọi người
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khác người khác không có nghĩa là kém hơn họ
Duy cười nhạt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng nếu cái khác đó khiến em không thể làm điều em muốn thì sao?
Quang Anh dừng xe.
Duy cũng dừng lại.
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì anh sẽ tìm một con đường khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tìm con đường khác ư?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Liên quan gì đến anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em hỏi thì anh trả lời
Quang Anh dựng xe xuống rồi bước đến gần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, em không cần phải biết ngày mai mình sẽ thế nào
Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần hôm nay em vẫn còn muốn cố gắng.
Duy nhìn anh.
Mắt hơi đỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng nói mấy câu khiến người ta khóc như vậy chứ
Quang Anh bật cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh chưa thấy em khóc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong lòng em khóc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy anh không nhìn thấy
Duy phì cười.
Cậu đạp xe đi trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Về thôi!
Quang Anh nhìn theo
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chậm thôi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không đó! Anh làm gì được em?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhóc con lì này
Nhưng chỉ vài mét sau—
Duy lại loạng choạng.
Chiếc xe nghiêng sang trái
Quang Anh lập tức lao tới giữ lấy tay lái
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!
Duy đứng im
Lần này cậu không thể cười được nữa.
Quang Anh dựng xe sang một bên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta đi khám
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không cần đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rất cần là đằng khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mấy lần rồi Duy à, không phải mới một lần
Duy sững người.
Quang Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đếm rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba ngày
Giọng anh thấp xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba ngày liên tiếp
Duy siết chặt tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không muốn đi bệnh viện
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em sợ
Quang Anh không nói
Duy cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không biết mình sợ cái gì
Cậu cười rất nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em sợ
Quang Anh bước tới, nắm lấy tay cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy anh đi cùng em
Duy ngẩng lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không bỏ em đâu
Chỉ một câu rất đơn giản.
Nhưng Duy lại thấy sống mũi cay lên.
---
Tối hôm đó.
Căn phòng tối
Chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn bàn.
Cậu mở quyển vở.
Trang giấy hôm nay vẫn còn đó.
Những dòng chữ xiêu vẹo nằm im trên giấy
Duy đưa tay chạm lên chúng.
Một giọt nước mắt rơi xuống.
Cậu lấy tay lau đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao…
Duy tự nói với chính mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc chỉ là mệt thôi
Ngoài cửa sổ, phòng Quang Anh vẫn sáng
Duy nhìn sang.
Một lúc sau, điện thoại rung lên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Ngủ chưa bé Điệu
Duy trả lời:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲:Em chưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Đừng nghĩ lung tung.
Duy nhìn tin nhắn rất lâu.
Sau đó gõ:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲:Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Anh nghe
Duy viết:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Nếu sau này em thật sự có chuyện gì…"
Cậu dừng lại.
Xóa đi.
Viết lại.
Xóa tiếp.
Cuối cùng chỉ gửi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲:Ngủ ngon nha anh
Tin nhắn trả lời đến gần như ngay lập tức
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
📲:Ngủ ngon.
Duy đặt điện thoại xuống.
Cậu đi lại giường
Cậu kéo chăn lên và nằm xuống
Nhắm mắt.
Nhưng đêm ấy—
Duy không ngủ được.
Lần đầu tiên trong đời, cậu nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình và tự hỏi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Nếu một ngày cơ thể này không còn nghe lời mình nữa thì sao?*
Ngoài kia, ngày mai vẫn sẽ đến.
Nhưng lần đầu tiên, Duy không chắc mình còn mong chờ nó như trước.
> “Có những nỗi sợ không bắt đầu bằng một tiếng khóc. Chúng bắt đầu bằng một câu hỏi rất nhỏ: ‘Nếu như… thì sao?’”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play