[LongWren]Warmth In The Cold Room...
Mùi Máu Và Hương Hóa Chất.
Thành phố về đêm không bao giờ ngủ, nhưng nó giấu những bí mật tàn nhẫn nhất dưới những cơn mưa xối xả. Mưa rào trút xuống những mái tôn cũ kỹ, đập liên hồi vào mặt đường nhựa gồ ghề của khu cảng phía Đông. Nước mưa cuồn cuộn chảy xuống các cống rãnh, mang theo dầu nhớt, rác thải và cả thứ chất lỏng màu đỏ thẫm vừa trôi ra từ một con hẻm hẻo lánh.
Cách xa sự ồn ào của những quán bar xô xát hay ánh đèn neon lập lòe nơi phố xá, Trung tâm Khám nghiệm Y khoa nằm khuất trong một khuôn viên tĩnh mịch.
Tại tầng hầm sâu nhất của tòa nhà, không khí hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
Nơi này lạnh. Cái lạnh không chỉ đến từ hệ thống điều hòa công nghiệp chạy êm ru 24/7 để bảo quản thi thể, mà còn đến từ sự hiện diện của cái chết.
Lê Phan đứng trước bàn giải phẫu bằng thép không gỉ.
Ánh đèn phẫu thuật chiếu thẳng xuống, phản chiếu qua cặp kính gọng kim loại mảnh mà anh đang đeo. Lê Phan khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao gầy, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng tinh khôi đã được vuốt ve cẩn thận. Gương mặt anh thanh tú, đường nét sống mũi thẳng và đôi môi mỏng luôn khép chặt. Tuy nhiên, điều khiến người khác nhớ nhất ở Lê Phan chính là đôi mắt: một đôi mắt đen sâu thẫm, điềm tĩnh đến mức gần như vô cảm.
Trải qua nhiều năm tiếp xúc với vô số nạn nhân của các vụ án mạng tàn bạo, cảm xúc của Lê Phan dường như đã bị mài mòn. Đối với anh, thi thể không phải là thứ đáng sợ.
Người chết không biết dối trá, không biết phản bội, cũng chẳng thể giấu giếm bất cứ điều gì. Họ nằm đó, phơi bày toàn bộ vết thương, và nghĩa vụ của anh là dùng con dao mổ này để đọc lên những lời trăn trối cuối cùng của họ.
Wren Evans
"Vết cắt ở động mạch cảnh... góc độ từ trên xuống, lực chém gọn gàng, sử dụng dao găm chuyên dụng..."
Lê Phan thầm ghi nhớ trong đầu, ngón tay bọc trong găng tay cao su màu xanh nhẹ nhàng di chuyển trên tử thi.
Tiếng dao mổ kim loại chạm nhẹ vào khay inox vang lên cắc một tiếng thanh mảnh trong không gian lặng ngắt.
Một âm thanh bất thường vang lên từ phía cửa sau của phòng khám nghiệm.
Đó là cửa hẹp nối ra dãy hành lang thoát hiểm bên hông tòa nhà – một lối đi vốn dĩ phải được khóa chặt bằng khóa từ sau tám giờ tối.
Lê Phan không lập tức quay lại, cũng không hoảng loạn hét lên. Trong nghề pháp y, sự bình tĩnh là yếu tố sống còn. Anh chậm rãi đặt con dao mổ xuống khay, tháo khẩu trang y tế xuống ngang cằm, sau đó mới xoay người lại.
Một mùi hương lạ xông thẳng vào cánh mũi anh.
Nó không phải là mùi hóa chất tẩy rửa quen thuộc của phòng thí nghiệm. Đó là mùi của kim loại nóng, mùi thuốc súng cháy xém, và trên hết – mùi máu tươi nồng nặc, nóng hổi còn chưa kịp đông.
Một bóng người đồ sộ loạng choạng bước qua cánh cửa thép khép hờ, rồi ngã gục xuống sàn nhà lát gạch men trắng.
Tiếng ho khan nặng trĩu kéo theo một ngụm máu tươi bắn ra sàn gạch.
Lê Phan đứng yên tại chỗ, đôi mắt sau tròng kính nheo lại đánh giá tình hình.
Người đang nằm dưới sàn là một nam giới, cao chừng một mét tám , bờ vai rộng và vóc dáng săn chắc. Anh ta mặc một bộ suit màu xám tro đắt tiền đến từ thương hiệu may đo riêng, nhưng lúc này bộ suit ấy đã bị rách rưới ở phần mạn sườn, ướt đẫm một màu đỏ đen thẫm.
Dù gương mặt dính đầy vết bẩn, mồ hôi lạnh và vài vết xước dài, người đàn ông đó vẫn tỏa ra một áp lực nguy hiểm đến nghẹt thở.
Đường nét gương mặt sắc sảo như được tạc từ đá hộc, sống mũi cao cứng cỏi và cằm vuông kiên định.
Lê Phan lập tức nhận ra gương mặt này. Dù chưa từng gặp mặt trực tiếp, nhưng cái tên Đỗ Kim Long xuất hiện quá nhiều trong các hồ sơ chuyên án bí mật của lực lượng cảnh sát mà anh từng có dịp đọc qua.
Hắn là người đứng đầu gia tộc họ Đỗ – một "đế chế" trong thế giới ngầm, nắm thâu tóm toàn bộ tuyến đường vận tải biển, chuỗi sòng bạc và cả những hoạt động giao dịch đen tối nhất thành phố. Trong giới hắc đạo, người ta gọi hắn là ...
"Con Long Mã của Bến Cảng", một kẻ tàn nhẫn, mưu mô và không bao giờ để kẻ thù sống sót qua ngày thứ hai.
Một kẻ như Đỗ Kim Long lại đang gục ngã dưới chân một bác sĩ pháp y trong một đêm mưa gió.
Lê Phan bước lại gần, từng bước chân thong thả không một tiếng động. Anh dừng lại cách người đàn ông khoảng hai bước, cẩn thận quan sát vết thương ở mạn sườn trái của hắn. Máu vẫn tiếp tục trào ra, cuốn theo từng nhịp thở dồn dập.
Wren Evans
Nơi này là Trung tâm Khám nghiệm Tử thi
Giọng Lê Phan vang lên. Nó bình thản, trong trẻo nhưng lạnh lẽo như băng giá.
Wren Evans
Không phải phòng cấp cứu. Anh đi nhầm chỗ rồi.
Đỗ Kim Long từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn hẹp dài, đồng tử đen kịt như xoáy nước sâu không đáy.
Dù đang ở ranh giới giữa sống và chết, dù toàn thân đau đớn đến mức từng thớ cơ đều rung lên, ánh mắt của trùm mafia vẫn sắc bén như lưỡi dao vừa tuốt khỏi bao.
Hắn nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi đang đứng rủ mắt nhìn mình. Chiếc áo blouse trắng muốt của Lê Phan đối lập hoàn toàn với bàn tay đầy máu của hắn.
Một nụ cười ngông cuồng, cợt nhả nhếch lên trên khóe môi rớm máu của Đỗ Kim Long.
KIM LONG
Tôi không nhầm...
Giọng Đỗ Kim Long khàn đục, mỗi từ thốt ra đều khiến hắn phải gạt đi vị đắng chát của máu trong cổ họng.
KIM LONG
Bác sĩ Lê... Tôi đã tính kỹ rồi.
Lê Phan khoanh tay trước ngực, không hề có ý định đỡ hắn dậy.
KIM LONG
Nếu cậu không cứu tôi...
Đỗ Kim Long thở dốc, tựa lưng vào mép tủ kim loại gần đó, ánh mắt dán chặt vào gương mặt thanh tú của Lê Phan.
KIM LONG
...thì chỉ khoảng mười phút nữa thôi, tôi sẽ chính thức trở thành 'bệnh nhân' đúng với chuyên môn và bằng cấp của cậu.
Khóe môi Lê Phan khẽ động, một cái nhếch môi gần như không thể phát giác.
Anh cúi gập người xuống một chút, đôi mắt đối diện trực tiếp với ánh mắt rực cháy nguy hiểm của tên trùm thế giới ngầm.
Wren Evans
Anh biết không, Đỗ tổng.
Wren Evans
Nếu anh trở thành một cái xác trên bàn giải phẫu của tôi, công việc của tôi sẽ đơn giản hơn nhiều.
Wren Evans
Tôi chỉ việc mổ phanh ngực anh ra, ghi chép nguyên nhân tử vong là 'mất máu cấp do vết thương xuyên thấu', rồi đẩy anh vào hộc tủ đông.
Wren Evans
Rất tiết kiệm thời gian.
Đỗ Kim Long bật cười. Tiếng cười nghẹn lại trong lồng ngực khiến hắn khụ khụ vài tiếng, máu tươi lại rỉ ra từ khóe môi.
KIM LONG
Cậu tàn nhẫn thật đấy...
KIM LONG
Nhưng nếu tôi chết ở đây... đám đệ tử của tôi bên ngoài sẽ san phẳng cái phòng thí nghiệm này của cậu.
KIM LONG
Cậu là người thông minh, Lê Phan. Cậu sẽ không muốn rắc rối đâu.
Wren Evans
Anh đang đe dọa một người đang nắm giữ sự sống của anh sao?
Lê Phan đứng thẳng lưng lên.
Đỗ Kim Long im lặng vài giây. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt không một chút sợ hãi của Lê Phan.
Trong cái thế giới tàn bạo mà hắn sống, người ta nhìn hắn bằng hai ánh mắt: một là sợ hãi đến quỳ lạy, hai là thèm khát và căm hờn đến muốn xé xác hắn ra.
Nhưng người thanh niên trước mặt này thì khác. Đôi mắt của Lê Phan nhìn hắn giống như đang nhìn một mẫu phẩm trong phòng thí nghiệm. Không sợ hãi, không kính trọng, cũng không có lòng tham.
Sự dửng dưng tuyệt đối đó lại kích thích sự tò mò đã nguội lạnh từ lâu trong lòng Đỗ Kim Long.
KIM LONG
Không phải đe dọa
Đỗ Kim Long dịu giọng xuống, ánh mắt trở nên u ám và thâm trầm.
KIM LONG
Là giao dịch. Cứu tôi... gia tộc họ Đỗ sẽ nợ cậu một mạng.
KIM LONG
Ở cái thành phố này, cái nợ của Đỗ Kim Long đáng giá hơn bất cứ thứ gì cậu có thể tưởng tượng.
Lê Phan nhìn đồng hồ đeo tay. Mười hai giờ bốn mươi phút đêm.
Anh biết rõ, nếu mở hộp dụng cụ ra và chạm vào người đàn ông này, cuộc sống êm đềm, nguyên tắc và bình lặng mà anh cố gắng xây dựng bấy lâu nay sẽ chính thức sụp đổ. Anh sẽ bị kéo vào vũng lầy của thế giới ngầm, nơi mà pháp luật hay lý trí của một bác sĩ pháp y không còn giá trị.
Tuy nhiên, nhìn giọt máu đang nhỏ tí tách từ ngón tay Đỗ Kim Long xuống sàn gạch, bản năng của một người đã từng thề nguyện cứu người dù hiện tại anh chỉ làm việc với người chết vẫn trỗi dậy.
Lê Phan thở dài một tiếng thật nhẹ. Anh quay người đi về phía tủ kính chứa dụng cụ y tế chuyên dụng.
Wren Evans
Cái giá của tôi không rẻ đâu, Đỗ Kim Long.
Lê Phan vừa nói vừa đeo lại găng tay cao su mới, lấy ra một khay phẫu thuật dã chiến cùng vài lọ thuốc gây mê cục bộ, chất cầm máu và chỉ khâu y tế.
Đỗ Kim Long nhìn theo từng chuyển động gọn gàng, dứt khoát của Lê Phan. Cảm giác đau đớn xé thịt ở mạn sườn dường như bị đè nén bởi sự chú ý của hắn dành cho vị bác sĩ này.
Đỗ Kim Long khàn giọng nói, đôi mắt u tối theo sát bóng lưng áo blouse trắng.
KIM LONG
Tiền bạc, quyền lực, hay mạng sống của bất cứ ai... tôi đều có thể cho cậu.
Lê Phan mang khay dụng cụ quay lại, quỳ một bên gối xuống bên cạnh Đỗ Kim Long. Mùi hóa chất tiệt trùng từ người anh tỏa ra, bao bọc lấy mùi máu nồng nặc của hắn.
Lê Phan không trả lời ngay. Anh dứt khoát dùng kéo cắt rách lớp áo sơ mi đắt tiền của Đỗ Kim Long, để lộ ra vết thương hở sâu hoắm ở mạn sườn trái. Máu chảy ra dữ dội, lộ cả phần mô thịt bị xé rách.
Đó là vết thương do đạn bắn sượt qua ở cự ly gần, kéo theo một đường rách dài do mảnh kim loại gây ra.
Nếu là người bình thường, với vết thương này có lẽ đã ngất đi vì sốc nhiệt và đau đớn. Nhưng Đỗ Kim Long chỉ siết chặt nắm đấm, cơ bắp toàn thân căng cứng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ.
Wren Evans
Tôi không cần tiền của anh, cũng chẳng cần quyền lực của anh.
Lê Phan lạnh nhạt nói, ngón tay ấn mạnh vào vùng thịt xung quanh vết thương để xác định độ sâu.
Đỗ Kim Long hít vào một hơi khí lạnh, trán rịn đầy mồ hôi hạt, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt trên gương mặt Lê Phan.
Lê Phan lấy xi-lanh, hút thuốc gây mê rồi đâm thẳng vào mép vết thương. Anh nghiêng đầu, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh đèn neon nhìn thẳng vào mắt Đỗ Kim Long.
Wren Evans
Tôi muốn sau khi tôi khâu xong vết thương này và anh bước ra khỏi cánh cửa kia, anh phải giả vờ như chưa từng gặp Lê Phan này.
Wren Evans
Đừng mang thế giới bẩn thỉu của anh đến gần tôi.
Gia tộc họ Đỗ nắm quyền sinh sát, kẻ khác muốn bám lấy hắn còn không kịp, vậy mà người này lại coi hắn như một rắc rối cần phải gạt phăng đi càng sớm càng tốt.
Đỗ Kim Long nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột cùng. Hắn vươn bàn tay dính đầy máu khô của mình lên, bất ngờ nắm lấy cổ tay bọc trong găng tay cao su của Lê Phan.
Lực nắm của hắn mạnh đến mức Lê Phan khẽ nhíu mày.
Giọng Đỗ Kim Long thấp xuống, trầm ồn và đầy từ tính như tiếng ác quỷ thì thầm bên tai.
KIM LONG
Cậu đã lỡ dính máu của Đỗ Kim Long rồi... Cậu nghĩ cậu còn có thể đứng ngoài cuộc sao?
Lê Phan không rút tay lại, cũng không tỏ ra nao núng. Anh dùng tay còn lại cầm kim khâu, lạnh đạm đáp.
Wren Evans
Nếu anh còn cựa quậy, tôi sẽ khâu nhầm vào động mạch của anh đấy.
Đỗ Kim Long buông tay ra, thả lỏng lưng tựa vào tường, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười đầy ẩn ý. Hắn nhắm mắt lại, mặc cho vị bác sĩ pháp y bắt đầu dùng kim chỉ đâm qua từng lớp thịt sống của mình.
Cơn đau buốt giá truyền đến từ da thịt, nhưng trong tâm trí của kẻ đứng đầu thế giới ngầm lúc này, hình ảnh duy nhất còn đọng lại chỉ là đôi mắt lạnh như băng và chiếc áo blouse trắng nhuốm dính một giọt máu đỏ của Lê Phan.
Mưa bên ngoài vẫn rơi xối xả, xóa sạch mọi dấu vết trên đường phố. Nhưng bên trong phòng khám nghiệm tử thi này, một sợi dây liên kết nguy hiểm và tàn nhẫn giữa hai con người ở hai thế giới đối lập đã chính thức được buộc chặt.
Bóng Tối Mang Hương Nắng Ấm
Nắng sáng xiên qua ô cửa kính phòng làm việc, thả những vệt sáng vàng ươm lên mặt bàn gỗ.
Lê Phan đứng trước gương, tỉ mỉ thắt lại chiếc cà vạt màu xám tro. Sau sự cố "tiếp đón bệnh nhân đặc biệt" đêm qua, anh chỉ ngủ vỏn vẹn hai tiếng. Dù đã dùng hóa chất tẩy rửa chuyên dụng xóa sạch từng vết máu trên sàn gạch, nhưng mùi hương gỗ đàn hương ấm áp pha lẫn chút mùi thuốc lá trên người Đỗ Kim Long vẫn như còn phảng phất đâu đây.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên ba tiếng. Lê Phan ngỡ là Trợ lý mang hồ sơ đến nên thong thả bước ra mở cửa.
Wren Evans
Hoàng à, tài liệu ca khám nghiệm tuần trước...
Lời nói dừng khựng lại trên môi.
Đứng ngoài cửa không phải cậu trợ lý Hoàng quen thuộc, mà là Đỗ Kim Long.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đen phẳng phiu, hai cúc trên cùng bỏ ngỏ để lộ phần xương quai xanh rắn rỏi. Sắc mặt hắn tươi tắn hơn đêm qua rất nhiều, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh ý cười khi nhìn thấy biểu cảm ngỡ ngàng của vị bác sĩ trẻ.
KIM LONG
Chào buổi sáng, bác sĩ Lê.
Kim Long cất giọng trầm ồn, tự nhiên như đã quen biết từ lâu.
Lê Phan nhíu mày, định bụng đẩy cửa đóng lại.
Wren Evans
Đỗ tổng, đây là cơ quan nhà nước, không phải điểm hẹn hò hay địa bàn của gia tộc họ Đỗ.
Kim Long nhanh tay đưa một cánh tay ra chặn nhẹ mép cửa. Hắn vươn tay còn lại lên, giơ một chiếc túi giấy sang trọng in logo một tiệm bánh ngọt và cà phê nổi tiếng nhất thành phố.
KIM LONG
Tôi biết. Cho nên hôm nay tôi đến đây với tư cách là một bệnh nhân ngoan ngoãn đến tái khám, tiện đường mang bữa sáng đến cho vị bác sĩ đã cứu mạng mình.
Kim Long nhếch môi, nụ cười cợt nhả nhưng lại đong đầy sự nuông chiều.
KIM LONG
Cậu không định đuổi người bệnh vẫn còn mang vết khâu trên người ra ngoài giữa hành lang chứ?
Lê Phan thở dài một tiếng dường như đã thành thói quen mỗi khi đối mặt với gã trùm này. Anh lùi lại một bước, nhường đường cho Kim Long bước vào phòng làm việc riêng của mình.
Căn phòng làm việc của Lê Phan vốn dĩ rất đơn sơ, chỉ có sách chuyên ngành, mô hình giải phẫu và mùi hóa chất nhẹ. Nhưng ngay khi Kim Long bước vào, không gian dường như ấm áp hẳn lên.
Hắn tự tay lấy ra một ly cà phê latte còn nóng hổi và hai chiếc bánh sừng bò thơm phức đặt lên bàn làm việc của anh.
Wren Evans
Tôi đã bảo là không cần anh làm mấy việc này .
Lê Phan khoanh tay tựa vào mép bàn, dù miệng nói vậy nhưng ánh mắt lại dán vào ly cà phê đang tỏa hơi nước dịu nhẹ.
KIM LONG
Quang Anh nói với tôi, buổi sáng cậu thích uống latte ít đường.
Kim Long thong thả tựa lưng vào ghế làm việc của Lê Phan, ngẩng đầu nhìn anh.
Lê Phan ngẩn người, hai mắt chớp chớp sau tròng kính
Wren Evans
Cái gì? Quang Anh là ai?
Kim Long bật cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy lớp băng trên gương mặt Lê Phan.
KIM LONG
Là anh em xã giao chuyên xử lý mảng công nghệ và thông tin của tôi.
KIM LONG
Hồi sáng nó vô tình 'ngó' qua lịch trình làm việc và thói quen gọi đồ ăn sáng của cậu một chút.
Wren Evans
Anh... anh cho người điều tra cả thói quen ăn uống của tôi?
Lê Phan nhíu mày, vừa buồn cười vừa có chút bất lực trước sự ngang ngược của người đối diện.
KIM LONG
Không phải điều tra, là quan tâm.
Kim Long đính chính ngay lập tức. Hắn đứng dậy, bước lại gần Lê Phan, khoảng cách thu hẹp đến mức hơi ấm từ người hắn bao bọc lấy vị bác sĩ trẻ.
KIM LONG
Thượng Long gã quản lý toàn bộ hệ thống bến cảng của tôi sáng nay vừa nghe tin tôi bị thương đã đòi kéo cả đội xe đến đây để 'hạ cố' cảm ơn cậu đấy. Nhưng tôi đã ngăn lại rồi.
Lê Phan tròn mắt nhìn Kim Long.
Những cái tên như Thượng Long hay Quang Anh vốn dĩ là những gã trùm khét tiếng trong các chuyên án mà anh từng nghe đồng nghiệp bên cảnh sát thì thầm rỉ tai nhau. Vậy mà qua lời kể của Kim Long, bọn họ lại giống như một hội bạn thân thích lo chuyện bao đồng.
Wren Evans
Còn Xuân Bách và Xuân Định thì sao?
Kim Long tiếp tục kể, giọng nói tràn đầy sự tự hào và trêu chọc.
KIM LONG
Xuân Bách kẻ nắm túi tiền của liên minh vừa nghe chuyện đã đòi chuyển cho bệnh viện này một khoản tài trợ khổng lồ để nâng cấp phòng làm việc cho cậu.
KIM LONG
Còn Xuân Định thì tính gửi tặng cậu cả một bộ dụng cụ phẫu thuật mạ vàng chuyên dụng cơ đấy.
Lê Phan cạn lời hoàn toàn.
Anh ngước mắt nhìn Kim Long, gương mặt hiện rõ sự ngỡ ngàng
Wren Evans
Mấy gã trùm thế giới ngầm mà báo chí hay đưa tin... ngoài đời rảnh rỗi và kỳ lạ như vậy sao?
Kim Long hạ thấp giọng, đôi mắt u tối dán chặt vào đôi môi mỏng của Lê Phan.
KIM LONG
Họ chỉ quan tâm đến người mà tôi quan tâm thôi.
Căn phòng bỗng rơi vào một khoảng lặng ngọt ngào đến ngột ngạt. Lời thú nhận thẳng thắn và đậm chất chiếm hữu của Kim Long khiến gò má Lê Phan bất giác ửng hồng.
Anh quay mặt đi chỗ khác, vội vàng cầm ly latte lên uống một ngụm để che giấu sự bối rối đang lan tỏa trong lồng ngực.
Wren Evans
Thế... còn Bùi Trường Linh, Cody Nam Võ với Đỗ Nam Sơn?
Lê Phan vô thức lẩm bẩm hỏi thêm những cái tên anh từng đọc qua trong hồ sơ.
Kim Long bật cười khàn khàn.
Hắn vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng vén vài lọn tóc lơ thơ trước trán Lê Phan qua một bên.
KIM LONG
Bùi Trường Linh nắm tuyến đường thủy thì đòi đưa cậu đi du thuyền ngắm cảnh.
KIM LONG
Cody với Nam Sơn thì đòi làm vệ sĩ riêng cho cậu 24/7.
KIM LONG
Cậu xem, cả cái liên minh của tôi giờ ai cũng muốn lấy lòng bác sĩ Lê đấy.
Wren Evans
Anh đừng có nói nhảm nữa.
Lê Phan đẩy nhẹ ngực Kim Long ra, nhưng lực tay lại chẳng có chút sức nặng nào.
Wren Evans
Vết thương đêm qua thế nào rồi?
Wren Evans
Đã đỡ đau chưa?
Kim Long không tránh né, ngược lại còn nắm lấy bàn tay Lê Phan đang đặt trên ngực mình, kéo nhẹ anh áp sát vào người mình hơn.
KIM LONG
Nói thật thì... vẫn còn hơi nhói.
Kim Long thì thầm, giọng nói trầm ồn như gãi vào tai.
KIM LONG
Nhưng chỉ cần được nhìn thấy cậu, được nghe cậu hỏi thăm thế này thì thuốc giảm đau nào cũng không sánh bằng.
Lê Phan ngẩn ngơ trước ánh mắt đong đầy tình cảm của gã trùm hắc đạo.
Nhịp tim anh đập liên hồi, mất đi sự điềm tĩnh vốn có thường ngày. Anh định rút tay lại nhưng Kim Long đã siết nhẹ năm ngón tay, nhẹ nhàng đưa bàn tay anh lên chạm vào gò má mình.
Kim Long nhìn sâu vào đôi mắt sau tròng kính của anh.
KIM LONG
Thế giới của tôi có rất nhiều ồn ào.
KIM LONG
Nhưng từ đêm qua, thế giới đó chỉ muốn quay quanh một mình cậu thôi.
Lê Phan đứng yên, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay và gò má của Kim Long truyền qua từng tế bào da thịt.
Căn phòng làm việc vốn lạnh lẽo mùi hóa chất của anh, giờ đây hoàn toàn bị bao phủ bởi sự ngọt ngào và dịu dàng đến ngạt thở của Đỗ Kim Long.
Hơi ấm từ bàn tay Kim Long cùng ánh mắt sâu thẫm, đong đầy sự nuông chiều của hắn khiến lý trí cứng cỏi thường ngày của vị bác sĩ pháp y hoàn toàn bị tê liệt.
Trái tim lồng ngực anh đập liên hồi, gạt phăng đi sự điềm tĩnh mà anh từng tự hào suốt nhiều năm qua.
Wren Evans
Đỗ Kim Long... anh buông ra đi, đồng nghiệp tôi mà vào thấy thì không hay đâu.
Lê Phan ngập ngừng cất giọng, cố rút tay lại nhưng giọng nói đã mất đi vẻ lạnh lùng vốn có, nghe chỉ như một lời nũng nịu khẽ khàng.
Kim Long không những không buông mà còn nhếch môi cười khàn, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn phớt lên lòng bàn tay mịn màng của anh trước khi chậm rãi buông ra.
Hắn thong thả lùi lại một bước, nghiêng đầu nhìn gương mặt đang ửng hồng của Lê Phan với vẻ đầy mãn nguyện.
KIM LONG
Được rồi, tôi không làm khó bác sĩ nữa.
Kim Long vừa nói vừa tự tay mở chiếc hộp giấy, lấy ra chiếc bánh sừng bò thơm phức đẩy về phía anh.
KIM LONG
Ăn bánh đi. Bánh tiệm này Thượng Long phải đặt trước từ năm giờ sáng mới lấy được đấy.
KIM LONG
Hắn bảo nếu hôm nay tôi không dỗ cậu ăn uống đàng hoàng thì đừng quay về bến cảng nữa.
Lê Phan ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt đong đầy sự ngạc nhiên lẫn bất lực.
Wren Evans
Thượng Long... thật sự nói vậy sao?
Kim Long bật cười, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chống cằm nhìn anh.
KIM LONG
Cả hội bọn họ đang nháo nhào lên kia kìa.
KIM LONG
Cody với Đỗ Nam Sơn sáng nay còn đòi xung phong làm tài xế riêng đưa đón cậu đi làm mỗi ngày.
KIM LONG
Bùi Trường Linh thì bảo nếu cậu thích không gian yên tĩnh, hắn sẵn sàng bao trọn một khu biệt thự nghỉ dưỡng bên sông cho cậu chuyển đến ở.
Lê Phan cắn nhẹ một miếng bánh sừng bò, vị bơ béo ngậy cùng lớp vỏ giòn tan lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Nghe những lời Kim Long kể, anh vừa buồn cười vừa thấy một cảm giác ấm áp kỳ lạ nhen nhóm trong lòng.
Wren Evans
Mấy người bạn của anh... ai cũng kỳ lạ và phô trương như anh sao?
Lê Phan lẩm bẩm, tay cầm ly latte nhấp một ngụm nhỏ.
KIM LONG
Bọn họ không phô trương với ai trừ người trong lòng họ bao giờ đâu.
Kim Long hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên vô cùng chân thành và dịu dàng.
KIM LONG
Bọn họ chỉ vì biết cậu quan trọng với tôi, nên mới xem cậu là người một nhà.
Hai từ "người một nhà" thốt ra từ miệng gã trùm thế giới ngầm làm cho lồng ngực Lê Phan khẽ chấn động.
Anh ngước nhìn Kim Long qua tròng kính. Dưới ánh nắng sáng ấm áp tràn vào từ cửa sổ, gương mặt góc cạnh sắc sảo của gã mafia không còn nét tàn nhẫn hay hăm dọa nào nữa, chỉ còn lại sự bao bọc và chân thành tuyệt đối dành riêng cho anh.
Wren Evans
Tôi vẫn chưa đồng ý làm 'người một nhà' của anh đâu đấy.
Lê Phan cúi đầu giấu đi nụ cười khẽ xuất hiện trên khóe môi.
Kim Long nhếch môi, vươn tay qua mặt bàn khẽ cốc nhẹ vào trán anh một cái đầy cưng chiều.
KIM LONG
Không sao, tôi có cả đời này để chờ cậu đồng ý.
KIM LONG
Giờ thì ăn hết bánh và uống hết cà phê đi, bác sĩ Lê.
Căn phòng làm việc nhỏ vốn dĩ chỉ toàn mùi hóa chất lạnh lẽo của Trung tâm Khám nghiệm, sáng hôm đó lại ngập tràn tiếng cười khẽ, hương cà phê nồng nã và sự ngọt ngào êm đềm đến khó tin .
nphn khùng ..
tối hơi buồn ngủ nên làm biếng
nphn khùng ..
à mấy ảnh nhân vật trừ longwren là tui xin từ tg nghangctee nha
nphn khùng ..
tại chap trước thấy ấy ấy quá nên ngọt ngào xíu
nphn khùng ..
chứ nhỏ bạn cứ nói kinh dị
nphn khùng ..
mà ngọt quá thì chuông xe tăng
nphn khùng ..
hơn 2000 chữ đủ chỉ tiêu
nphn khùng ..
pp đi ngụuuuu
Bữa Tối Không Có Trong Lịch Trình
Nắng chiều tà rọi qua khung cửa kính phòng làm việc.
Lê Phan tháo chiếc áo blouse trắng treo lên móc rồi xách cặp bước ra cổng Trung tâm Khám nghiệm.
Ngay lập tức, chiếc SUV màu đen tuyền sang trọng đỗ sát lề đường bật mở cửa. Cody Nam Võ cùng Đỗ Nam Sơn tiến lại gần, cúi đầu chào lịch sự.
Nam Sơn nhanh tay đón lấy chiếc cặp da.
Cody Nam Võ
Đại ca dặn tụi anh bằng mọi giá phải đưa cậu về tận nhà. Mời cậu lên xe.
Lê Phan nhíu mày đứng ngập ngừng.
Wren Evans
Hai anh làm gì ở đây?
Wren Evans
Kim Long đâu rồi?
Cody Nam Võ gãi đầu, cười xòa.
Cody Nam Võ
Đại ca bận họp khẩn với anh Thượng Long và anh Xuân Bách về mấy chuyến hàng ngoài cảng.
Cody Nam Võ
Anh Long dặn tụi anh phải đưa cậu về tận nơi.
Cody Nam Võ
Chứ để cậu tự đi bộ giữa trời nắng thế này, tối nay tụi anh ăn không ngon ngủ không yên với đại ca đâu.
DoNamSon
Đúng đó bác sĩ Lê.
DoNamSon
Lệnh đại ca nghiêm lắm, cậu lên xe cho tụi anh nhờ.
Lê Phan thở dài một tiếng.
Wren Evans
Được rồi. Nhưng đừng có bật còi hay làm gì gây chú ý đấy.
Chiếc xe dừng lại trước khu chung cư cũ của Lê Phan.
Sau khi chào hai người họ, anh bước lên tầng năm.
Vừa mở cửa căn hộ, Lê Phan ngẩn người khi thấy hương trà hoa cúc cùng mùi thức ăn thơm phức xộc thẳng vào mũi.
Đỗ Kim Long đang đứng trong gian bếp nhỏ, tháo vest, xắn tay áo sơ mi và mang chiếc tạp dề màu xanh nhạt của anh.
Kim Long quay đầu lại, tay cầm vá đảo nồi canh, mắt sáng lên dịu dàng.
KIM LONG
Rửa tay rồi vào ăn tối thôi, tôi nấu xong cả rồi.
Lê Phan bước lại gần, nhíu mày.
Wren Evans
Anh tự tay nấu ăn sao?
Wren Evans
Vết thương ở mạn sườn đã đỡ chưa mà làm mấy việc này?
Kim Long tắt bếp, quay lại vươn tay kéo nhẹ Lê Phan lại gần mình.
KIM LONG
Cậu khâu vết thương đẹp thế này làm sao đau được nữa?
KIM LONG
Cả ngày cậu làm việc vất vả, tôi không muốn cậu lại ăn uống qua loa.
Wren Evans
Anh... nấu món gì thế?
Lê Phan né tránh ánh mắt rực cháy của hắn.
KIM LONG
Canh sườn hầm hạt sen với thịt kho tộ.
Kim Long bật cười, xoa nhẹ mái tóc mềm của anh.
KIM LONG
Thấy cậu hay thức đêm nên tôi tiện tay tẩm bổ luôn.
Bữa tối diễn ra trong gian bếp ngập ánh đèn vàng.
Kim Long liên tục gắp thịt và múc canh nóng cho em .
KIM LONG
Cậu ăn nhiều một chút, dạo này gầy quá đấy.
Wren Evans
Tôi ăn đủ rồi, anh đừng gắp nữa.
Lê Phan lắc đầu nhưng vẫn ăn hết phần ăn của mình.
KIM LONG
Ăn hết bát này đi rồi tôi tha.
Nói rồi, Kim Long vươn ngón tay cái khẽ quẹt nhẹ góc môi Lê Phan để lấy đi vệt nước sốt còn vương lại, rồi tự nhiên đưa ngón tay đó lên nhấp nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào Lê Phan không rời.
Hành động quá đỗi thân mật ấy khiến hai má Lê Phan lập tức nóng bừng, anh cúi gầm mặt xuống vội vàng múc một muôi canh che đi sự bối rối.
KIM LONG
Canh nóng hay vì tôi đấy?
Kim Long bật cười khàn khàn.
Wren Evans
Tại canh nóng thôi!
Lê Phan lườm hắn một cái qua tròng kính, nhưng vành tai đã đỏ lây sang cả cổ.
Sau bữa ăn, Kim Long dứt khoát tranh phần rửa bát.
Wren Evans
Để tôi làm cho.
Lê Phan đứng bên cạnh nói.
KIM LONG
Cậu ra sofa nghỉ đi, tay bác sĩ để cầm dao mổ chứ không phải để rửa chén đâu.
Kim Long quay sang nháy mắt, giọng nói tràn ngập sự cưng chiều.
Lê Phan đành pha một ấm trà nóng mang ra phòng khách.
Khi Kim Long bước ra, hắn tự nhiên ngồi xuống sofa, vươn cánh tay rắn rỏi kéo gọn Lê Phan ngồi lọt tỏi vào lòng mình.
Lê Phan khẽ giật mình, tay vẫn cầm tách trà.
Wren Evans
Này... anh làm gì đấy? Buông tôi ra chút.
KIM LONG
Không buông. Cho tôi ôm một chút, cả ngày hôm nay họp hành căng thẳng, chỉ muốn về gặp cậu thôi.
Kim Long gục đầu vào hốc cổ Lê Phan, hít hà mùi hương xà phòng thanh mát trên da thịt anh.
Lê Phan cảm nhận được nhịp thở đều đặn cùng sức nặng êm ái từ người đàn ông trước mặt.
Anh thở dài một tiếng dường như đầu hàng, đặt tách trà xuống bàn rồi khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Kim Long.
Wren Evans
Lúc sáng nghe Nam Sơn nói anh bận rộn nhiều việc ở cảng lắm hả?
KIM LONG
Ừ, chút rắc rối nhỏ thôi.
KIM LONG
Nhưng xử lý xong hết rồi mới dám về đây gặp cậu.
Kim Long ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẫm dính chặt lấy khuôn mặt Lê Phan.
KIM LONG
Sợ về trễ cậu lại tự ăn cơm hộp.
Wren Evans
Tôi lớn rồi, tự lo được mà.
KIM LONG
Tôi thích lo cho cậu đấy, được không?
Kim Long cúi xuống, chạm nhẹ đầu mũi mình vào mũi Lê Phan, giọng trầm xì thầm đầy tình tứ.
Lê Phan mềm lòng, thả lỏng cơ thể, tựa đầu vào vai hắn.
Wren Evans
Này... Mấy người trong hội bạn của anh như Thượng Long hay Quang Anh, họ có biết anh ở đây làm mấy chuyện sến súa như thế này không ?
Kim Long mỉm cười, ngón tay đan chặt vào từng kẽ tay thon dài của anh, nhẹ nhàng vuốt ve lưng bàn tay ấm áp.
KIM LONG
Bọn nó biết thì sao chứ?
KIM LONG
Cậu nghĩ bọn nó sẽ cười tôi sao?
Wren Evans
Không phải sao?
Kim Long bật cười trầm ồn, lồng ngực rung nhẹ chạm vào lưng Lê Phan.
KIM LONG
Thượng Long, Xuân Bách hay Quang Anh... giờ này chắc cũng đang lụi hụi đi dỗ dành người trong lòng của riêng bọn nó rồi.
KIM LONG
Mỗi người bọn tôi đều có một người đàn ông để chăm sóc, nên chẳng ai rảnh đâu mà đi cười nhạo tôi.
Lê Phan ngẩng đầu nhìn hắn qua tròng kính, đôi mắt mở to ngạc nhiên.
Wren Evans
Họ... ai cũng có người trong lòng rồi sao?
Wren Evans
Lại còn... đều là con trai?
KIM LONG
Bọn tôi ai cũng có 'nợ đời' riêng cả.
Wren Evans
Thế họ không soi mói chuyện của anh à?
Kim Long cúi đầu, đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên sống mũi của Lê Phan, rồi trượt xuống gò má đang ửng hồng.
KIM LONG
Hội bạn của tôi gã nào cũng có người yêu để lo rồi, chẳng ai rảnh rỗi đi xía vào chuyện của chúng ta đâu.
KIM LONG
Cậu chỉ việc để một mình tôi chăm sóc là đủ rồi.
Lê Phan nhắm mắt nhận lấy nụ hôn dịu dàng ấy, lòng dấy lên một cảm giác bình yên đến lạ.
anh khẽ tháo chiếc kính cận đặt sang bên cạnh, rồi nhích người sát hơn vào vòng tay kiên định của hắn .
Wren Evans
Kim Long này...
Wren Evans
Cảm ơn anh... vì bữa tối.
Kim Long siết nhẹ vòng tay, ghé sát tai anh thì thầm, bàn tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của vị bác sĩ.
KIM LONG
Nói ơn nghĩa làm gì. Cả đời này tôi nấu cơm cho cậu ăn còn được.
KIM LONG
Giữa tôi và cậu... chỉ cần hai chúng ta là quá đủ rồi, Lê Phan.
Lê Phan rúc sâu hơn vào vòm ngực rộng lớn của Kim Long, tai áp sát vào lồng ngực hắn, lắng nghe từng nhịp đập vững chãi, đều đặn.
Không gian trong căn hộ nhỏ im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhích từng nấc khẽ khàng và tiếng thở thoi hóp đầy bình yên của cả hai
Lê Phan khẽ thì thầm, bàn tay nhỏ gãi nhẹ vào gấu áo sơ mi của Kim Long.
KIM LONG
Hả? Cậu buồn ngủ rồi à?
Kim Long cúi xuống, cằm tựa lên đỉnh đầu anh, bàn tay lớn vẫn đều đặn vuốt ve dọc sống lưng mảnh khảnh.
Wren Evans
Chưa... Chỉ là tự nhiên thấy hơi lạ thôi.
Lê Phan hơi ngẩng đầu lên, tròng kính cận đã tháo ra khiến đôi mắt anh trông trong veo và có chút ngơ ngác đáng yêu.
Wren Evans
Trước đây căn phòng này lúc nào cũng vắng ngắt.
Wren Evans
Tôi đi làm về muộn, chỉ bật cái đèn bàn rồi lao vào đọc hồ sơ tử thi hoặc úp tạm bát mì.
Wren Evans
Chưa từng nghĩ sẽ có ngày một người như anh lại đứng trong bếp nhà tôi nấu ăn, rồi ngồi ở đây ôm tôi thế này.
Kim Long nghe vậy thì nhếch môi cười, ánh mắt chùng xuống đầy vẻ nuông chiều lẫn xót xa.
KIM LONG
Tôi cũng đâu có ngờ.
KIM LONG
Một kẻ suốt ngày chỉ biết đến đạn dược, chém giết và bến cảng lạnh lẽo như tôi, lại có ngày sốt sắng chạy đi mua hạt sen về hầm sườn cho một cậu bác sĩ pháp y.
Hắn dừng lại một chút, ngón tay cái khẽ mơn trớn trên gò má mịn màng của em.
KIM LONG
Nhưng mà... tôi thích cảm giác này.
KIM LONG
Thích được về đây, nhìn thấy cậu an toàn, bình yên trong vòng tay tôi.
Lê Phan im lặng vài giây, lòng dấy lên một gợn sóng ngọt ngào.
Em khẽ thở dài, nhưng lại chủ động vươn hai tay ôm lấy thắt lưng Kim Long, siết nhẹ.
Wren Evans
Anh nhớ giữ lời đấy.
Wren Evans
Lần sau nếu lại bị thương hay có chuyện gì nguy hiểm, tuyệt đối không được giấu tôi.
Wren Evans
Tôi là bác sĩ, nhưng tôi không muốn phải chữa vết thương cho anh trong hoàn cảnh như lần trước đâu.
Kim Long bật cười khàn khàn, tiếng cười trầm đục rung lên từ lồng ngực khiến Lê Phan cảm nhận rõ rệt.
KIM LONG
Tôi biết rồi, thưa bác sĩ Lê.
KIM LONG
Có cậu ở nhà chờ thế này, cho dù có phải chui qua mưa đạn tôi cũng sẽ bò về nguyên vẹn.
Kim Long thì thầm, rồi nghiêng đầu đặt một nụ hôn thật sâu, thật dài lên trán Lê Phan, chậm rãi trượt xuống chóp mũi rồi dừng lại ngay sát bờ môi mềm mại đang hơi hé mở của anh.
Lê Phan nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ sự đề phòng vốn có, đón nhận sự dịu dàng nguyên sơ nhất từ gã trùm thế giới ngầm.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua tán cây xào xạc, hắt những vệt sáng lung linh của đèn đường lên ô kính, chứng kiến một đêm đông đầy ấm áp và êm đềm trôi qua trong căn nhà nhỏ.
Tia nắng đầu ngày rọi qua rèm cửa, chiếu lên chiếc giường đơn nhỏ nhắn.
Lê Phan chớp chớp mắt tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên nhận ra là cả cơ thể mình đang nằm gọn lọt tỏi trong vòng tay rắn rỏi của Kim Long.
Hơi ấm từ người hắn tỏa ra giống như một chiếc chăn bông dày dặn, bao bọc lấy anh suốt cả đêm.
Lê Phan nhẹ nhàng gỡ tay Kim Long ra, cẩn thận nhếch người ngồi dậy để không làm hắn thức giấc.
Nhưng vừa đặt chân xuống sàn, một bàn tay lớn đã nhanh như chớp chộp lấy cổ tay anh kéo ngược trở lại.
KIM LONG
Ưm... Đi đâu sớm thế?
Giọng Kim Long khàn khàn vì vừa ngủ dậy, đôi mắt phượng hờ hở nhìn anh đầy vẻ ngái ngủ nhưng cực kỳ quyến rũ.
Wren Evans
Tôi phải chuẩn bị đi làm chứ sao.
Wren Evans
Sắp đến giờ rồi.
Lê Phan lườm hắn, cố rút tay ra nhưng không thành.
Kim Long nhếch môi, kéo anh ngã ụp xuống lồng ngực mình, tay ôm ghì lấy eo anh.
KIM LONG
Cho xin năm phút nữa thôi.
KIM LONG
Hôm nay ở viện có nhiều việc không?
Wren Evans
Hôm nay có lịch giải phẫu tử thi buổi sáng, chiều phải hoàn thành hồ sơ gửi bên cảnh sát.
Lê Phan thở dài, chịu thua nằm yên trên ngực hắn, tay khẽ chỉnh lại cổ áo thun của Kim Long.
Wren Evans
Anh cũng phải dậy đi, chắc Nam Sơn với Cody sắp đến đón rồi đấy.
KIM LONG
Mấy đứa đó không dám làm phiền tôi đâu.
Kim Long cười khẩy, rồi cúi xuống hôn nhanh lên khóe môi Lê Phan một cái rõ to.
KIM LONG
Được rồi, dậy thôi. Tôi đưa cậu đi làm.
Wren Evans
Không cần đâu, tôi tự đi xe bus được mà...
KIM LONG
Cậu thử bước ra khỏi cửa mà không đi xe tôi xem?
Kim Long hất hàm trêu, ánh mắt đầy sự uy hiếp giả tạo nhưng lại tràn ngập nét cưng chiều.
Lê Phan chỉ biết lắc đầu đầu hàng trước sự bá đạo của hắn.
Nửa tiếng sau, chiếc SUV màu đen quen thuộc đã đợi sẵn dưới chân chung cư. Cody Nam Võ mở cửa xe, kính cẩn nghiêng người khi thấy đại ca của mình thong thả đi bên cạnh vị bác sĩ trẻ.
Dù công việc hằng ngày đầy rẫy hiểm nguy và sóng gió, nhưng chỉ cần bước đi bên cạnh nhau thế này, cả hai đều hiểu rằng phía sau lưng mình luôn có một chốn bình yên để quay về.
nphn khùng ..
ê ế sà cà đung cà đính ca đùng đinh
nphn khùng ..
ê thấy ngọt ngào vậy mà
nphn khùng ..
con nhỏ kia kêu là truyện tổng tài ngốc bạch ngọt j đó
nphn khùng ..
ê nếu truyện này hot thì con dân sữa đậu con nó ủng hộ bộ kia nha
nphn khùng ..
với lại bộ longwren của nhỏ bạn
nphn khùng ..
thất trùng hợp thật í ô ti pi mih đu điều lq đến sữa
nphn khùng ..
sữa đậu con _ bánh mì chấm sữa hãng E =))
nphn khùng ..
thoi xàm tới đây
Download MangaToon APP on App Store and Google Play