Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Dù Có Tái Sinh Nhiều Lần, Anh Vẫn Chọn Yêu Em [RhyCap]

1

Mùa xuân năm ấy, hoa đào nở đỏ cả một góc trời
Trong khu vườn phía sau phủ tướng quân, một thiếu niên mặc trường sam trắng đang ngồi dưới gốc đào cổ thụ, trên tay cầm một quyển sách nhưng đã rất lâu không lật sang trang mới
Đức Duy ngẩng đầu nhìn những cánh hoa rơi xuống trước mặt
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Ngồi đây chơi à?
Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc
Đức Duy quay lại, vừa nhìn thấy người kia đã lập tức mỉm cười
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Tướng quân, ngài lại trốn việc à?
Quang Anh khoanh tay, tựa người vào thân cây
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Ta vừa từ trận trở về
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
nghỉ ngơi một chút thì có sao đâu?
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Nghỉ một chút của ngài là thành cả buổi chiều luôn đấy à
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Thì đã sao?
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Mẫu thân ngài mà biết thì chắc sẽ mắng ngài cho xem
anh bật cười
người trước mặt lúc nào cũng như vậy
Rõ ràng chỉ là một thiếu niên bình thường, chẳng có thân phận cao quý, chẳng có võ công xuất chúng, vậy mà không hiểu từ khi nào đã trở thành người duy nhất khiến vị tướng quân nổi tiếng lạnh lùng như anh chịu bỏ hết mọi chuyện sang một bên
anh bước tới ngồi xuống kế cậu
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Duy
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Ta có chuyện muốn nói
cậu nghe thế liền đóng sách lại
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
sao ngài muốn nói gì?
anh im lặng một chút
Anh từng dẫn quân ra trận vô số lần, từng đứng trước hàng vạn binh sĩ mà không hề run sợ
Nhưng lúc này, chỉ nói một câu với người bên cạnh lại khiến anh khó mở lời
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Chiến sự phía Bắc có vẻ sắp kết thúc
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Vậy thì tốt rồi
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Sau khi trở về, ta muốn..
anh im lặng
cậu nghiêng đầu nhìn anh
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
muốn gì?
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
muốn xin phụ thân em để cho phép ta cưới em
cậu sững người
đờ đẫn mấy giây khi não load xong rồi cả khuông mặt nhanh chóng đỏ lên
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
ngài..
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
không được sao?
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Ai nói không được....chứ!
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Vậy là em đồng ý rồi đấy nhá
cậu quay mặt đi
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Tùy ngài
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Tùy ta?
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
anh bật cười rất khẻ
Anh đưa tay lấy một cánh hoa đào đang vướng trên tóc cậu xuống
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
vậy chờ ta nhé..
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
chờ ngày ta về
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
ta nhất định sẽ về để lấy em
Cậu cười tươi rồi chỉ khẽ gật đầu
Nhưng không ai biết rằng đó sẽ là lời hứa đau đớn nhất trong cuộc đời của cả hai
___
Ba ngày sau
Quân lệnh từ kinh thành truyền tới
Biên giới phía bắc bất ngờ xảy ra phản loạn
anh buộc phải lập tức dẫn quân xuất binh
Trước ngày lên đường, anh tìm đến khu vườn quen thuộc
Đức Duy vẫn ngồi dưới gốc đào ấy
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Ngài đi thật sao?
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
ừm
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
bao lâu?
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
không lâu đâu
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
ít nhất là một tháng
anh ngồi xuống canh cậu
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
*cúi đầu*
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
lần nào ngài cũng nói vậy
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
lần này khác
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
khác chỗ nào?
Quang Anh lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
Giữ nó giúp ta
anh đặt miếng ngọc bội vào tay cậu
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
tại sao?
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
vì ta muốn khi ta trở về, chính em là người đưa nó cho ta
Đức Duy siết chặt miếng ngọc
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Nhớ phải về đấy..
Quang Anh nhìn cậu thật lâu rồi gật đầu
Quang Anh_anh
Quang Anh_anh
nhất định!
Một tháng
anh đã nói chỉ một tháng
Nhưng một tháng sau, người trở về không phải Quang Anh
Mà là một đội quân tan tác
Tin tức truyền đến phủ tướng quân vào một buổi sáng mưa
Quang Anh mất tích
Không ai tìm thấy thi thể
Không ai biết anh còn sống hay đã chết
Đức Duy đứng dưới mái hiên, trong tay vẫn nắm chặt miếng ngọc bội
Cậu không khóc
Chỉ nhìn về phía con đường dẫn ra cổng thành
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Ngài hứa là sẽ về
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
ta chờ ngài..
___
ba tháng sau
anh trở về
Nhưng anh trở về trong một chiếc quan tài
Cậu đứng chết lặng trước linh đường
Người nằm bên trong vẫn mặc bộ giáp quen thuộc
Chỉ là đôi mắt từng nhìn cậu dưới gốc đào năm nào đã vĩnh viễn nhắm lại
Cậu bước lại
Bàn tay run rẩy chạm lên chiếc ngọc bội đặt cạnh anh
nó đã vỡ làm đôi
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
anh đã nói sẽ trở về để lấy em
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
sao anh lại thất hứa..
không một ai trả lời
Đêm hôm đó, đức duy một mình đến khu vườn phía sau phủ
Hoa đào vẫn nở
Gió thổi qua, từng cánh hoa rơi xuống vai cậu
Đức Duy ngồi xuống vị trí quen thuộc
Cậu lấy miếng ngọc bội đã vỡ ra khỏi tay áo
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Nếu có kiếp sau..
cậu ngước mắt nhìn bầu trời
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Xin anh đừng tìm em nữa
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Em không muốn nhìn thấy anh ra đi trước mặt em nữa
Một giọt nước mắt rơi xuống miếng ngọc
Đức Duy_cậu
Đức Duy_cậu
Kiếp sau, hãy sống một cuộc đời bình yên nhé..
Đêm ấy, cậu không biết rằng ở một nơi rất xa, một linh hồn vẫn chưa chịu rời khỏi thế gian
Anh đứng giữa màn đêm, nhìn về phía phủ tướng quân
Anh không nghe được lời cuối cùng của cậu nói
Anh chỉ nhớ lời hứa mình từng nói
"lần này nhất định ta sẽ trở về"
Và sâu trong linh hồn anh, một ý niệm chưa bao giờ thay đổi
Dù phải tìm kiếm bao nhiêu năm
Dù phải đi qua bao nhiêu kiếp
Anh nhất định sẽ tìm được người mình yêu
______
end chap

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play