Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#All Minh | #Ngốc Nhưng Ngon

#Chương #•1

Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Bé thỏ nhỏ của các anh đâu rồi?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Nay ngoan không em?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Chắc lại trốn đi ăn vặt rồi, đúng không thỏ ngốc?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Hư quá nha, bảo không được ăn kẹo trước bữa cơm mà.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Em mà còn ăn vặt là anh phạt đấy nhé.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Phạt gì cơ?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Phạt nhéo má hay phạt bế lên giường?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Đừng có dọa em ấy, thỏ nhỏ mau dỗi bây giờ.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hức~... các anh dữ quá...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Em không có ăn lén đâu...
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ngoan, anh xin lỗi, không dữ với em nữa.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Mở tủ lạnh ra đi, anh giấu một gói kẹo dâu trong đó đấy, lại đây anh đút cho.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Thật ạ?!
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Yêu Nguyên nhất!
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Này, sao lại chỉ yêu mỗi mình nó?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Không định thưởng cho anh cái hôn à, thỏ dâ.m của anh?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Bé mau ra đây với anh nào, chỗ anh có kẹo socola sữa béo ngậy nè.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Kẹo của em ấy là của chung, ai bảo mày tính độc chiếm hả thằng chó?
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Đêm nay thỏ nhỏ là của anh, ai cũng đừng hòng tranh.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Mơ đi Hằng, đêm qua em ấy vừa khóc dưới thân anh cơ mà.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Bư.ớ.m non vừa khí.t vừa mú.t chặt thế cơ mà, đúng không bé cưng?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Mấy ông đừng có trêu em ấy nữa, mặt bé đỏ tưng lên rồi kìa.
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Lại đây với chồng nào thỏ nhỏ.
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Anh cho em ngậm kẹo ngọt, rồi lát cho anh li.ếm bướ.m của em nhé?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hưm~... các anh toàn nói chuyện xấu hổ...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Em dỗi thật đấy!
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Không thèm chơi với mấy người nữa!
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Ơ kìa, bé con lại dỗi rồi.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Dỗi yêu à?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Lại đây anh bù nào.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mau thò cái đầu nhỏ ra đây, không anh qua phòng phạt em vạ.ch quần đánh mô.ng đấy nhé.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Phạt đánh mô.ng thì ít mà phạt đú.t cặ.c vào l *n dâ.m thì nhiều.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chuẩn, cái l*n nhỏ của em ấy ngứa lắm rồi chứ gì?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Thôi mà, dỗ người ta khéo vào, lát em ấy trốn mất lại khóc lóc đi tìm.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Đáng ghét... ai thèm...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Em bình thường mà~... không có ngứa...
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Không ngứa mà tối nào cũng khóc r.ên đòi c.ặc hả thỏ nhỏ?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Ngoan, mở cửa phòng ra đi.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Các chồng đang đứng ngoài cầm cả đống kẹo cho em nè.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cả kẹo ngọt lẫn "kẹo thịt" to bự luôn, chịu không bé?

#Chương #•2

Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Thỏ nhỏ của anh đang làm gì đó?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Có ngoan không?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Em yêu, nhớ anh không?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Thỏ nhỏ ơi, làm gì đấy, báo cáo cho anh nào.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Em mà trốn đi chơi là anh phạt đấy nhé.
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Bé cưng trả lời anh đi, đang làm gì đấy?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
NovelToon
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hức~... Văn đáng ghét lắm...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Bắt em phải đọc sách... không cho em đi chơi...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Em không nghe lời một tí là anh ấy đánh m.ông em... đau lắm...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Mô.ng em đỏ hết cả rồi...
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Đâu, để anh xem mô.ng bé thỏ nhỏ của anh xem nào.
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Bác Văn lại phạt bé rồi à?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Đừng khóc, để anh về dạy dỗ nó cho.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Thương thương thỏ nhỏ, ngoan, không khóc nữa nhé.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Bé chụp ảnh xinh quá...
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nhưng mà lần sau đừng chụp quyển sách che mất đùi em thế.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Chụp ở dưới thấp hơn một chút, bỏ cái quần ló.t ra nữa là đẹp nhất.
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Ừ, lần sau chụp phía dưới cho chồng xem đi.
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Thỏ nhỏ chụp không mặc gì cho anh xem đi, anh nhớ bướ.m nhỏ của em lắm.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thỏ con, ai cho em nhắn mấy cái ảnh đó?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nhìn sách cho kĩ vào, đừng có mà lười biếng.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đưa điện thoại đây, không được nhắn tin nữa.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lo mà học đi, chăm chỉ lên thì anh còn thương, không thì tối nay ăn đòn thêm đấy nhớ chưa?
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
Văn lại thu điện thoại của bé rồi à?
Vương Lỗ Kiệt
Vương Lỗ Kiệt
Thôi, thỏ nhỏ chịu khó tí nhé, lát bọn anh về đền bù cho.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Đừng buồn, anh thương, lát anh thưởng kẹo cho nhé.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Bé ngoan của anh, cố lên, tối về anh cho làm tì.n.h thỏa thích luôn.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Ghét Văn quá đi! Hứ!
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Đồ biến thái! Không thèm chơi với mấy người nữa!

#Chương #•3

Tiếng mếu máo tủi thân của Trần Tuấn Minh vang lên đứt quãng trong căn phòng khách vắng vẻ. Cậu bị Dương Bác Văn ép cho nằm sấp hẳn xuống tấm thảm lông mềm mại dưới chân giường. Đôi chân trắng trẻo bị kéo dang rộng ra một chút, phần mô.ng trò.n lẳn căng đầy bị đánh cho một cái rõ đau.
Chát!
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hức~... đau quá... Bác Văn ác ôn~... em ghét anh...
Tuấn Minh nấc lên, hai tay bấu chặt lấy mép thảm lông, mặt vùi hẳn vào khuỷu tay mà khóc nấc.
Chát! Chát!
Thêm hai cái đánh giáng xuống mô.ng thịt, để lại hai vệt hằn đỏ ửng nổi bật trên làn da mịn màng. Mỗi cái đánh vang lên một cách đanh gọn, khiến cặp mô.ng non nớt cứ nảy tưng lên từng đợt theo nhịp tay của Dương Bác Văn.
Hắn đứng phía sau, nhướng mày nhìn kiệt tác dưới tay mình rồi mới chịu buông tha cho cặp m.ông tội nghiệp đã sư.ng đỏ lên.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chừa cái thói lười biếng chưa, hửm?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em dám mách lẻo với mấy kẻ kia?
Tuấn Minh vừa được xoay người liền vội vàng đưa tay lau nước mắt, bĩu môi quay phắt đầu sang một bên, kiên quyết không thèm nhìn mặt hắn.
Trong cái đầu nhỏ ngốc nghếch của cậu lúc này đang cực kỳ tức giận, cậu ngốc thật đấy, nhưng mà cậu có ngu đâu cơ chứ! Bắt người ta học rồi còn đánh đau như thế, hứ, tối nay đừng hòng được ôm cậu ngủ!
Dương Bác Văn thấy vẻ mặt hờn dỗi phúng phính của thỏ nhỏ thì không nhịn được mà bật cười trầm thấp. Hắn cúi người xuống, áp sát tai cậu, giọng nói mang theo thứ uy hiếp trầm đục và đầy dụ hoặc:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Còn dám quay mặt đi dỗi anh à?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Bây giờ anh đếm đến ba.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không tự tay cởi chiếc quần lót vướng víu này ra, anh sẽ dùng roi da để thưa chuyện với cái mô.n.g này đấy.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không đùa đâu, một... hai...
Vừa nghe đến hai chữ "roi da", toàn thân Tuấn Minh liền run lên bần bật vì sợ hãi. Hạt đậu nhỏ nước mắt còn đọng trên khóe mi chưa kịp rơi xuống đã vội vàng hoảng hốt chồm dậy, đôi tay nhỏ bé run rẩy ôm chầm lấy cổ Dương Bác Văn, vùi đầu vào ngực hắn mà nức nở làm nũng:
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hông muốn~... Hông muốn ăn roi đâu...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Đau lắm...
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Em cởi mà... Đừng đánh em...
Sợ bị đánh bằng roi thật, cậu thỏ ngốc nghếch chẳng dám chần chừ thêm giây nào nữa. Hai bàn tay nhỏ xíu luồn xuống dưới, ngoan ngoãn kéo tụt chiếc quần ló.t vướng víu qua đôi chân thon dài rồi ném sang một bên.
Dương Bác Văn hài lòng buông một tiếng thở dài thỏa mãn. Khi ánh mắt hắn hạ xuống phần hạ thể của cậu, yết hầu vô thức chuyển động mạnh.
Đập vào mắt hắn là một tuyệt tác không tì vết;bướ.m no.n nhỏ nhắn đẹp thật, cặp môi â.m h.ộ khép hờ phớt hồng tự nhiên, điểm xuyết vài sợi lông tơ mềm mại, thưa thớt, trông quy.ến rũ và ngo n lành đến mức khiến bản năng thú tính trong hắn trỗi dậy triệt để.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ngoan lắm, thỏ nhỏ của anh đúng là biết điều.
Dương Bác Văn khẽ lẩm bẩm, đoạn ấn vai cậu ngả hẳn người xuống thảm, hai chân bị banh rộng hoàn toàn sang hai bên để lộ trọn vẹn khung cảnh dâ.m mỹ trước mắt. Hắn cúi người xuống, đầu lư.ỡi ấm nóng bất ngờ liế.m một đường dọc theo khe rã.nh nhạy cảm.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Á~... ưmm~...
Tuấn Minh giật nảy mình, ngửa cổ ra sau, hai tay bấu chặt lấy tóc Dương Bác Văn, tiếng khóc mếu ban nãy lập tức biến thành tiếng rê.n rỉ ngọt ngào.
Chiếc lư.ỡi của Dương Bác Văn không chần chừ mà luồ.n lác.h sâu vào bên trong, càn quấy chiếc bướ.m nhỏ đang r.ỉ ra thứ dị.ch v.ị trong suốt thơm ngọt.
Hắn mú.t má.t từng chút một, hết ve vãn hạ.t âm hạch sưn.g tấy lại đến thụt thò đầu lư.ỡi vào sâu bên trong cửa mình chật hẹp, khiến tiểu huy.ệt non nớt vì quá kí.ch thích mà liên tục co rút, phun ra từng đợt nước d.âm làm ướ.t đẫm cả cằm hắn.
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Hah~...ưmm...a~
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Chồng liếm sâu quá...hah~..a~
Tuấn Minh uốn éo tấm lưng thon, khoái cảm tê dại từ hạ thể lan dọc lên sống lưng khiến cậu mơ màng, hoàn toàn quên mất bản thân vừa mới thề non hẹn biển là ghét cái tên ác ôn này thế nào.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play