Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AuauSave]Vợ Câm!?

#1:Người vợ không thể nói chuyện

________________________
Auau ngồi trong xe, ánh mắt lạnh nhạt nhìn ra ngoài cửa kính.
Con đường phía trước kéo dài vô tận, từng hàng cây lướt qua nhanh chóng. Trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ.
Ngồi ở ghế phụ là trợ lý của anh, người từ đầu đến cuối vẫn không dám nói quá nhiều.
Hôm nay là ngày Auau kết hôn nhưng trên gương mặt anh chẳng có chút vui vẻ nào.
Trợ lý nhìn đồng hồ rồi dè dặt lên tiếng.
Trợ lý:“Auau, chúng ta còn khoảng hai mươi phút nữa sẽ tới nhà mới.”
Auau
Auau
Ừ.
Sau câu trả lời ngắn gọn ấy, trong xe lại chìm vào im lặng.
Trợ lý nhìn Auau qua gương chiếu hậu, trong lòng không khỏi thở dài.Ai cũng biết cuộc hôn nhân này không phải do Auau tự nguyện.
Hai gia đình đã quen biết nhau từ lâu. Vì một vài lý do liên quan đến công việc, họ quyết định để hai người kết hôn.
Auau không phản đối nhưng cũng chẳng có nghĩa anh mong chờ cuộc hôn nhân này.Đối với anh, đây chỉ là một cuộc hôn nhân vì lợi ích gia đình.Có thể sống chung thì sống không thể sống chung thì sau này tính tiếp.
Auau đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính, vẻ mặt vẫn bình thản.
Một lúc sau, trợ lý lại lên tiếng.
Trợ lý:"À…còn một chuyện."
Auau
Auau
Nói.
Trợ lý: “Tôi nghe nói… cậu Save không được khỏe lắm.”
Auau khẽ nhíu mày.
Auau
Auau
Không khỏe?
Trợ lý: “Tôi cũng không rõ cụ thể. Chỉ nghe người bên nhà cậu ấy nói rằng sức khỏe của cậu ấy không được tốt từ nhỏ.”
Auau im lặng.Anh không hỏi thêm.Thật ra, trước khi kết hôn, Auau đã xem qua một số thông tin về Save nhưng những thứ anh biết rất ít.
Save, hai mươi mấy tuổi, tính tình yên tĩnh, ít giao tiếp với người ngoài.
Ngoài ra gần như không còn gì đáng chú ý.
Xe tiếp tục chạy thêm một đoạn khoảng hai mươi phút sau, chiếc xe dừng trước một căn biệt thự lớn.
Auau mở cửa bước xuống.Anh đứng trước cổng vài giây rồi mới đi vào.
Đây là căn nhà mà hai gia đình chuẩn bị cho anh và Save sau khi kết hôn.
Một căn nhà đủ rộng để hai người có thể sống cùng nhau mà chẳng cần chạm mặt quá nhiều.
Auau vừa bước vào cửa, người giúp việc đã nhanh chóng tiến đến.
Người giúp việc: “Cậu chủ, cậu về rồi.”
Auau
Auau
Save đâu?
Người giúp việc: “Cậu ấy đang ở phòng khách.”
Auau gật đầu rồi đi thẳng vào trong.
Phòng khách rộng rãi nhưng yên tĩnh.
Một bóng người đang ngồi trên sofa, ánh nắng từ cửa sổ chiếu xuống khiến gương mặt cậu càng thêm trắng.
Save mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, mái tóc đen hơi rũ xuống trán.
Trên tay cậu là một quyển sách nghe thấy tiếng bước chân, Save lập tức ngẩng đầu.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Cậu nhìn Auau vài giây rồi chậm rãi đứng dậy.Save không nói gì chỉ khẽ cúi đầu.
Auau nhìn cậu.
Đây là lần đầu tiên hai người ở riêng với nhau sau khi trở thành vợ chồng.
Anh bước đến trước mặt Save.
Auau
Auau
Save?
Save gật đầu.
Auau
Auau
Anh là Auau.
Save nhìn anh, sau đó lại gật đầu.
Auau hơi nhíu mày.
Auau
Auau
Em không định nói gì sao?
Save im lặng.
Ngón tay cậu khẽ siết lấy mép áo.
Sau vài giây, cậu lấy điện thoại trong túi ra, mở phần ghi chú rồi gõ một dòng.
Save
Save
📱:Em xin lỗi.
Auau nhìn màn hình điện thoại.
Auau
Auau
Xin lỗi chuyện gì?
Save không trả lời cậu chỉ cúi đầu.
Auau nhìn vẻ mặt của cậu, trong lòng xuất hiện một cảm giác khó hiểu.
Anh chưa từng nghĩ người mà mình sắp chung sống lại im lặng đến mức này.
Auau
Auau
Em không nói được?
Save khựng lại.Một lúc sau, cậu chậm rãi gật đầu.
Auau im lặng.
Auau
Auau
Từ khi nào?
Save cúi xuống, gõ vài chữ.
Save
Save
📱:Một thời gian rồi.
Auau
Auau
Vì bệnh?
Save lắc đầu.Cậu do dự một lúc lâu rồi mới viết tiếp.
Save
Save
📱:Không phải.
Auau không hỏi nữa.Anh nhìn cậu thêm vài giây rồi quay sang người giúp việc.
Auau
Auau
Phòng của em ở đâu?
Người giúp việc: “Phòng chính ở tầng hai ạ.”
Auau gật đầu.Sau đó anh nhìn Save.
Auau
Auau
Lên xem phòng đi.
Save gật đầu.Hai người cùng đi lên tầng nhưng đến trước cửa phòng ngủ, người giúp việc bỗng dừng lại.
Người giúp việc: “Cậu chủ…"
Auau
Auau
Có chuyện gì?
Người giúp việc: “Phòng chính chỉ có một phòng ngủ.”
Không khí lập tức im lặng.
Save đứng bên cạnh khẽ siết tay.
Auau nhìn cánh cửa trước mặt rồi lại nhìn Save.
Một lúc sau, anh bình thản lên tiếng.
Auau
Auau
Vậy thì ngủ chung.
Save lập tức ngẩng đầu ánh mắt cậu hiện rõ vẻ bất ngờ.
Auau thấy vậy thì hỏi.
Auau
Auau
Sao?
Save vội lắc đầu cậu lấy điện thoại ra.
Save
Save
📱:Không sao.
Auau không nói thêm anh mở cửa bước vào.Save đứng phía sau nhìn bóng lưng anh, trong lòng đột nhiên có chút rối loạn.
Cậu từng nghĩ…sau khi cưới, Auau sẽ không muốn nhìn thấy mình nhưng ít nhất hiện tại, anh không hề tỏ ra ghét bỏ cậu.
Chỉ là…Save biết rõ cuộc hôn nhân này đối với Auau chẳng có ý nghĩa gì.
Còn đối với cậu…nó lại là điều mà cậu đã mong chờ từ rất lâu.
Save cúi đầu, bàn tay vô thức đặt lên ngực trái tim đang đập nhanh hơn bình thường.Cậu không thể nói nhưng có một câu, cậu vẫn luôn muốn nói với anh.
Save
Save
“Em yêu anh…”
Âm thanh không thể phát ra chỉ có đôi môi khẽ mấp máy trong im lặng và Auau hoàn toàn không biết người vợ mà anh vừa cưới về…đã yêu anh từ rất lâu rồi.
_______________________

#2:Luật sống chung

_________________________
Sáng hôm sau, Save tỉnh dậy khi ánh nắng đầu ngày đã len qua rèm cửa.
Cậu nằm yên vài giây, ánh mắt còn mơ màng nhìn lên trần nhà.
Sau đó Save quay sang bên cạnh,chiếc giường trống không.Chỗ Auau nằm tối qua đã lạnh ngắt từ lúc nào.
Save ngồi dậy, mái tóc hơi rối phủ xuống trán. Cậu nhìn đồng hồ trên tủ đầu giường.
Đã hơn bảy giờ có lẽ Auau đã dậy từ rất sớm.
Save xuống giường, chỉnh lại chăn gối rồi đi vào phòng tắm.
Khoảng hai mươi phút sau, cậu bước xuống tầng.
___________________
Trong phòng ăn, Auau đã ngồi ở đó.
Anh mặc một chiếc sơ mi màu đen, tay áo được xắn lên đến khuỷu tay. Trên bàn là bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn.
Auau đang xem điện thoại nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu.
Auau
Auau
Dậy rồi?
Save gật đầu.
Cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện anh.
Người giúp việc nhanh chóng đặt bữa sáng trước mặt Save.
Người giúp việc: “Cậu Save, đây là bữa sáng của cậu.”
Save khẽ gật đầu cảm ơn.
Auau nhìn cậu.
Auau
Auau
Em dùng điện thoại để giao tiếp với tất cả mọi người?
Save gật đầu,cậu cầm điện thoại lên, gõ vài chữ rồi đưa cho anh xem.
Save
Save
📱:Nếu cần thiết.
Auau nhìn dòng chữ trên màn hình.
Auau
Auau
Vậy ở nhà có cần thiết không?
Save hơi ngẩn ra.
Auau
Auau
Nếu chỉ có hai chúng ta, em không cần phải lúc nào cũng dùng điện thoại.
Save nhìn anh.
Auau nói tiếp.
Auau
Auau
Có thể dùng ký hiệu hoặc viết ra giấy.
Save gật đầu.Cậu cúi xuống ăn sáng.
Một lúc sau, Auau lại lên tiếng.
Auau
Auau
Anh có vài điều muốn nói với em.
Save dừng động tác, ngẩng đầu.
Auau
Auau
Thứ nhất, anh thường xuyên đi làm về muộn có những hôm sẽ không về nhà.
Save gật đầu.
Auau
Auau
Thứ hai, công việc của anh khá bận,anh không thích người khác can thiệp vào công việc của mình.
Save tiếp tục gật đầu.
Auau
Auau
Thứ ba...
Auau dừng lại.Anh nhìn Save vài giây rồi mới nói.
Auau
Auau
Chúng ta có thể giữ cuộc hôn nhân này trong phạm vi gia đình.
Save khựng lại.Auau bình thản nói.
Auau
Auau
Trước mặt người ngoài, em là vợ anh nhưng khi chỉ có hai người, em không cần phải làm bất cứ điều gì vì anh.
Bàn tay đang cầm thìa của Save khẽ run.Cậu biết anh đang nói về một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa.
Save cúi đầu.Cậu đặt thìa xuống, lấy điện thoại ra.
Save
Save
📱:Em hiểu.
Auau nhìn câu trả lời ấy không hiểu sao, anh lại cảm thấy trong hai chữ đơn giản đó có chút gì khiến người ta khó chịu nhưng anh không nghĩ nhiều.
Auau
Auau
Tốt.
Bữa sáng tiếp tục trong im lặng.Đến khi Auau đứng dậy chuẩn bị đi làm, Save cũng đứng lên theo.Anh cầm áo khoác, quay đầu nhìn cậu.
Auau
Auau
Tối nay anh có thể về muộn.
Save gật đầu.
Auau
Auau
Không cần đợi.
Save lại gật đầu.Auau đi được vài bước thì bất chợt dừng lại.Anh quay sang thấy Save vẫn đứng cạnh bàn ăn.
Auau
Auau
Em...
Anh định nói gì đó nhưng lại thôi.Cuối cùng chỉ nói.
Auau
Auau
Nếu cần gì thì nói với người giúp việc.
Save mỉm cười rồi gật đầu.
Save
Save
...
Auau nhìn nụ cười ấy một giây rồi mới rời đi.
Cánh cửa đóng lại.Save đứng yên nhìn theo.Đến khi tiếng xe ngoài sân biến mất, cậu mới cúi đầu.
Cậu đã nghĩ rằng mình sẽ khó chịu...nhưng không chỉ cần được nhìn thấy anh mỗi sáng...đối với cậu đã đủ rồi.
__________________________
Buổi chiều, Save ở nhà một mình.Cậu ngồi trong phòng khách đọc sách.Điện thoại đặt bên cạnh bỗng rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Người lạ: “Cậu đã kết hôn với Auau thật sao?”
Save nhìn màn hình.Tin nhắn tiếp theo lập tức gửi đến.
Người lạ: “Cậu nghĩ anh ấy sẽ thật lòng với cậu à?”
Save im lặng.Cậu không trả lời nhưng tin nhắn cứ liên tục xuất hiện.
Người lạ: “Đừng tưởng mình có thể bước vào cuộc đời anh ấy chỉ vì một cuộc hôn nhân.”
Save siết chặt điện thoại những lời ấy giống như một con dao chạm đúng vào nơi yếu nhất trong lòng cậu.
Cậu biết Auau không yêu mình.Cậu chưa từng hy vọng anh sẽ yêu mình ngay lập tức nhưng tại sao…vẫn đau?
Save tắt màn hình điện thoại, đặt xuống bàn.Cậu cố gắng tiếp tục đọc sách nhưng những dòng chữ trước mắt trở nên mờ nhòe.
__________________________
Gần mười một giờ đêm, cửa nhà mở ra.
Auau bước vào.
Anh tháo áo khoác, đưa cho người giúp việc rồi nhìn quanh phòng khách.
Không có ai.
Auau
Auau
Save đâu?
Người giúp việc: “Cậu ấy ở trên phòng ạ.”
Auau nhìn đồng hồ đã muộn.Anh gật đầu rồi đi lên tầng.Cửa phòng ngủ mở hé.Auau bước vào,Save đang ngủ nhưng sắc mặt cậu có vẻ không tốt.
Trên bàn cạnh giường còn đặt một cốc nước chưa uống hết.Auau đứng nhìn vài giây.Anh vốn định đi tắm rồi ngủ nhưng không hiểu sao lại bước đến gần.
Bàn tay Auau chạm nhẹ lên trán Save.Nóng.Anh lập tức nhíu mày.
Auau
Auau
Save.
Save không tỉnh.Auau gọi thêm lần nữa.
Auau
Auau
Save, tỉnh dậy.
Hàng mi của Save khẽ run cậu mở mắt, mơ màng nhìn người trước mặt.
Nhìn thấy Auau, Save ngẩn người cậu cố ngồi dậy.
Auau
Auau
Đừng ngồi.
Save nhìn anh khó hiểu.Auau đưa tay đặt lên trán cậu.
Auau
Auau
Em sốt rồi.
Save lắc đầu cậu định lấy điện thoại nhưng Auau đã ngăn lại.
Auau
Auau
Không cần viết.
Save nhìn anh.
Auau
Auau
Anh đưa em đến bệnh viện.
Save lập tức lắc đầu mạnh hơn.Cậu không muốn đi không muốn làm phiền anh.
Auau nhìn vẻ mặt cậu, giọng thấp xuống.
Auau
Auau
Đừng bướng.
Save khựng lại.Anh đứng dậy lấy áo khoác.
Auau
Auau
Mặc áo vào.
Save vẫn ngồi im.Auau quay lại nhìn cậu.
Auau
Auau
Hay để anh bế em xuống?
Save lập tức mở to mắt.Cậu vội vàng lắc đầu rồi tự mình xuống giường.
Khóe môi Auau khẽ cong lên rất nhẹ đến chính anh cũng không nhận ra.
Auau
Auau
Vậy thì nhanh lên.
Save cúi đầu trong lòng vốn đang khó chịu vì những tin nhắn ban chiều, lúc này lại bất giác có chút ấm áp.
Có lẽ…Auau không yêu cậu nhưng ít nhất, anh vẫn quan tâm đến cậu.
Chỉ cần như vậy thôi…Save đã có thể tự lừa mình rằng cuộc hôn nhân này chưa chắc sẽ kết thúc như anh từng nghĩ.
Cậu không biết rằng ngay từ tối hôm ấy, sự xuất hiện của mình đã bắt đầu trở thành một thói quen trong cuộc sống của Auau.
Một thói quen mà sau này…anh sẽ không thể nào bỏ được.
_________________________

#3:Đừng giấu anh

_________________________
Đêm đó, Auau đưa Save đến bệnh viện.
Suốt quãng đường, Save ngồi yên bên cạnh, hai tay ôm chặt chiếc áo khoác trên người. Cơn sốt khiến gương mặt cậu đỏ lên, đôi mắt cũng có chút mơ màng.
Auau thỉnh thoảng lại nhìn sang.Anh vốn không phải người thích quan tâm đến chuyện của người khác nhưng nhìn Save cứ cúi đầu chịu đựng như vậy, anh lại không thể mặc kệ.
Auau
Auau
Khó chịu lắm sao?
Save lắc đầu.
Auau
Auau
Đừng nói dối.
Save nhìn anh, sau đó chậm rãi gật đầu.
Auau thở dài.
Auau
Auau
Sốt đến mức này rồi còn bảo không sao.
Save cúi đầu.Một lát sau, cậu lấy điện thoại ra gõ.
Save
Save
📱:Xin lỗi vì làm phiền anh.
Auau nhìn dòng chữ trên màn hình.
Auau
Auau
Anh đã nói em không cần xin lỗi.
Save ngẩng đầu.
Auau
Auau
Vợ chồng sống chung, em bệnh thì anh đưa đi bệnh viện.
Auau
Auau
Có gì mà phiền.
Ngón tay Save dừng lại trên màn hình.Cậu nhìn Auau rất lâu.Hai chữ “vợ chồng” khiến trái tim cậu đập nhanh hơn nhưng Auau nói ra rất bình thản, giống như đó chỉ là một mối quan hệ trên giấy.
Save cúi xuống, không để anh nhìn thấy ánh mắt mình.
__________________________
Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói Save chỉ bị sốt do cảm lạnh và cơ thể suy nhược. Không có vấn đề nghiêm trọng, chỉ cần uống thuốc, nghỉ ngơi đầy đủ.
Auau đứng bên cạnh nghe hết.
Auau
Auau
Có cần truyền nước không?
nvp
nvp
Không cần.
nvp
nvp
Cho cậu ấy về nghỉ ngơi là được.
Auau
Auau
Có điều gì cần chú ý không?
nvp
nvp
Đừng để bệnh nhân thức khuya,với tình trạng sức khỏe như hiện tại, nếu thường xuyên bỏ bữa hoặc mất ngủ sẽ rất dễ bị sốt lại.
Auau khẽ gật đầu.
Auau
Auau
Tôi hiểu rồi.
Save ngồi trên giường bệnh nhìn anh.Cậu không ngờ Auau lại hỏi kỹ như vậy.
__________________________
Sau khi lấy thuốc, hai người trở về nhà.Lúc bước vào phòng, Save định tự mình đi đến giường nhưng vừa đi được vài bước, cậu đã thấy choáng,thân người hơi lảo đảo.Auau nhanh chóng đưa tay đỡ lấy cậu.
Auau
Auau
Cẩn thận.
Save ngẩng đầu nhìn anh.Khoảng cách giữa hai người rất gần-gần đến mức cậu có thể cảm nhận được hơi ấm từ người anh.
Save lập tức đứng thẳng lại.Cậu cúi đầu, lấy điện thoại ra.
Save
Save
📱:Em tự đi được.
Auau nhìn cậu.
Auau
Auau
Anh biết.
Save ngẩn ra.
Auau
Auau
Nhưng không có nghĩa là em phải tự chịu đựng tất cả.
Save im lặng.Câu nói ấy khiến lòng cậu chợt nhói lên.Bởi từ rất lâu rồi, chưa từng có ai nói với cậu như vậy.
Auau lấy thuốc đặt lên bàn.
Auau
Auau
Uống thuốc.
Save ngoan ngoãn cầm thuốc lên.
Sau khi uống xong, cậu nằm xuống giường.Auau kéo chăn đắp cho cậu.Save nhìn anh,cậu muốn nói cảm ơn nhưng không thể.Cuối cùng chỉ có thể mỉm cười.
Auau nhìn nụ cười ấy vài giây.
Auau
Auau
Ngủ đi.
Save gật đầu.Auau định quay người rời khỏi phòng thì bất chợt nghe tiếng động phía sau.Anh quay lại.Save đang nhìn mình,cậu cầm điện thoại, gõ một dòng rồi đưa lên.
Save
Save
📱:Anh không cần ở đây đâu.
Auau nhìn màn hình.
Auau
Auau
Anh biết.
Save ngơ ngác.
Auau
Auau
Nhưng anh vẫn ở.
Nói xong, anh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.
Save sững người.
Auau
Auau
Ngủ đi.
Auau
Auau
Anh làm việc ở đây.
Save nhìn anh thêm vài giây rồi mới chậm rãi nhắm mắt.
__________________________
Đêm càng khuya.
Auau ngồi bên cạnh làm việc.Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt anh.Save đã ngủ say.Một lúc sau, Auau vô tình nhìn sang.Gương mặt cậu lúc ngủ trông rất yên bình không còn vẻ dè dặt như lúc tỉnh.Anh nhìn vài giây rồi bất giác nhớ đến lời bác sĩ.
nvp
nvp
"Thường xuyên bỏ bữa hoặc mất ngủ…"
Auau hơi nhíu mày.Anh chợt nhận ra mình gần như chẳng biết gì về Save. Không biết cậu thích ăn gì. Không biết cậu thường ngủ lúc mấy giờ. Không biết tại sao cậu lại mất khả năng nói. Không biết trước đây đã xảy ra chuyện gì với cậu.Anh chỉ biết Save là người mà gia đình đưa đến bên cạnh mình. Một người vợ không thể nói. Một người luôn ngoan ngoãn gật đầu. Một người dường như chẳng bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì.
Auau nhìn cậu thật lâu không hiểu sao trong lòng lại xuất hiện một cảm giác khó chịu như thể anh đã bỏ sót một điều gì đó rất quan trọng.
_________________________
Sáng hôm sau, Save tỉnh dậy.Cậu mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy là Auau đang ngủ gục trên ghế bên cạnh.
Save ngẩn người.Anh vẫn mặc nguyên bộ quần áo tối qua.Trên bàn là chiếc máy tính đã tắt từ lúc nào.
Save ngồi dậy thật nhẹ, sợ đánh thức anh.Cậu nhìn quầng thâm dưới mắt Auau trong lòng bỗng thấy áy náy.
Save lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người anh nhưng vừa định rời đi, Auau đã tỉnh.
Auau
Auau
Dậy rồi.
Save giật mình rồi gật đầu.
Auau nhìn cậu.
Auau
Auau
Còn sốt không?
Save lắc đầu.Anh đưa tay chạm lên trán cậu không còn nóng.
Auau
Auau
Tốt rồi.
Save nhìn bàn tay anh vừa rời khỏi trán mình,cậu cúi đầu.
Auau đứng dậy.
Auau
Auau
Xuống ăn sáng.
Save gật đầu.Hai người cùng xuống tầng nhưng vừa đến phòng ăn, Auau đã nhận ra Save không ngồi vào bàn.
Cậu đứng trước chiếc điện thoại, sắc mặt hơi tái.Màn hình vẫn hiển thị những tin nhắn tối qua.
Auau vô tình nhìn thấy.
Người lạ:"Đừng tưởng mình có thể bước vào cuộc đời anh ấy."
Người lạ: “Auau không yêu cậu đâu.”
Save lập tức tắt màn hình nhưng đã quá muộn.
Auau nhìn cậu.
Auau
Auau
Ai nhắn?
Save lắc đầu.
Auau
Auau
Save.
Cậu vẫn không nói.Auau bước đến gần.
Auau
Auau
Anh hỏi ai nhắn?
Save siết chặt điện thoại.Cậu gõ vài chữ.
Save
Save
📱:Không có gì.
Auau nhìn dòng chữ ấy.
Auau
Auau
Không có gì mà sắc mặt em như vậy?
Save cúi đầu.Auau im lặng vài giây.Sau đó anh đưa tay.
Auau
Auau
Đưa anh xem.
Save lập tức lắc đầu.
Auau
Auau
Anh không muốn xem chuyện riêng của em.
Anh dừng một chút.
Auau
Auau
Nhưng nếu có người làm phiền em thì anh cần biết.
Save nhìn anh.Cậu không biết phải giải thích thế nào,những tin nhắn ấy không quan trọng.
Điều quan trọng là…cậu sợ Auau biết mình đã để ý những lời đó,sợ anh biết rằng chỉ vài câu nói về chuyện anh không yêu mình cũng đủ khiến cậu buồn cả đêm.
Auau nhìn cậu giọng anh chậm lại.
Auau
Auau
Em không cần phải sợ anh.
Save khựng lại.
Auau
Auau
Có chuyện gì thì nói với anh.
Save ngẩng đầu.
Auau
Auau
Không nói được thì viết.
Anh nhìn thẳng vào mắt cậu.
Auau
Auau
Nhưng đừng giấu anh.
Save đứng im,rất lâu sau, cậu mới gõ một dòng.
Save
Save
📱:Nếu em nói, anh sẽ không giận sao?
Auau nhìn màn hình.
Auau
Auau
Không.
Save do dự rồi cậu đưa điện thoại cho anh.
Auau đọc từng dòng tin nhắn,sắc mặt anh dần trở nên lạnh xuống không phải vì Save mà vì người đã gửi những lời đó.
Anh trả điện thoại lại cho cậu.
Auau
Auau
Từ hôm nay, số này không được phép liên lạc với em nữa.
Save ngơ ngác nhìn anh.
Auau
Auau
Anh sẽ xử lý.
Save lắc đầu.
Save
Save
📱:Không cần đâu.
Auau nhìn cậu.
Auau
Auau
Anh đã nói rồi.
Anh kéo ghế ra cho Save.
Auau
Auau
Em là vợ anh.
Save sững người.
Auau
Auau
Nếu người khác bắt nạt em, anh không thể đứng nhìn.
Save ngồi xuống.Cậu cúi đầu thật thấp để che đi đôi mắt đang đỏ lên bởi Auau không biết rằng…chỉ một câu “em là vợ anh” thôi cũng đủ khiến cậu vui đến mức nào.
Còn Auau cũng chưa nhận ra từ lúc nào đó, việc bảo vệ Save đã không còn là trách nhiệm của một người chồng trên danh nghĩa nữa,nó đang dần trở thành bản năng.
__________________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play