Gả Cho Cậu Ấm Kiêu Ngạo
Có phải cô cảm thấy phê không?
Hắn quăng cô lên giường, đêm nay là đêm tân hôn của bọn họ
Cô bị ném đau đến nỗi mặt mày nhăn nhúm lại, uất ức tại sao lại phải chịu nỗi đau này
Huỳnh Thiên Minh
Chẳng phải cô tự trèo lên giường của tôi sao? Muốn bước vào nhà của tôi
Huỳnh Thiên Minh
Bây giờ cô toại nguyên rồi, còn giở cái bộ mặt đó ra, giống như vô tội lắm vậy?
Trịnh Nhã Uyên
Anh hiểu lầm tôi rồi...
Huỳnh Thiên Minh
Câm miệng /bóp chặt miệng cô lại/
Người hắn nằm trên cô, cứ thế hắn vờn với cơ thể cô từng chút một. Hắn đưa tay xé toạt chiếc váy cưới mà cô đang mặc làm lộ rõ đôi vai mảnh khảnh trắng ngần
Huỳnh Thiên Minh
Thứ cô mong chờ nhất. Tôi cho cô...sau đó thì cút đi
Hắn lộ rõ vẻ dã thú trong người, cô bây giờ như một con cừu đối diện với sói. Không thể làm gì khác, cô chỉ là một coi gái yếu đuối làm sao chống cự lại được
Trịnh Nhã Uyên
Thả tôi ra...anh không được... /la thất thanh/
Vốn dĩ trong phòng chỉ có hai người, làm gì có ai cứu được cô. Với dã tâm của tên đàn ông trước mắt hừng hực như vậy. Thử hỏi cô có thể làm gì ngoài cách cam chịu
Huỳnh Thiên Minh
Trịnh Nhã Uyên. Cô đừng hòng thoát khỏi tôi đêm nay
Mặc cho cô la thất thanh, hắn vẫn dở hành vi đồi bại. Hắn hôn cô tới nỗi toàn bộ chất dịch ngọt đều bị hắn nuốt chửng
Bàn tay hắn liên tục mò mẩm khắp cơ thể cô. Không chịu được nữa hắn đưa tay kéo toàn bộ chiếc váy cưới xuống dưới. Thân thể cô hiện rõ trước mặt hắn. Một tên đàn ông thấy được con mồi ngon như vậy thì làm sao mà bỏ qua được
Trịnh Nhã Uyên
Huỳnh Thiên Minh...anh không phải con người
Trong lúc hắn đang cặm cụi hôn khắp người cô, cô tê rân cả người. Liền cuối đầu cắn vào vành tai, khiến hắn không kịp trở tay mà tát cô một cái đau điếng
Nghe âm thanh cũng biết cô bị tra tấn đau đớn đến cỡ nào. Cô bị tán một cái đến nối muốn ngất đi, nhưng vậy thì sao, hắn vẫn không từ bỏ cô
Bởi vì đối với hắn cô xứng đáng bị như vậy. Tất cả những chuyện đang diễn ra toàn bộ là cô tự chuốt lấy
Hắn đã có ý trung nhân, nhưng chỉ vì cô mà hắn không thể bên cạnh người hắn yêu thương, cơn phẩn nộ này cả đời cô cũng không trả hết cho hắn được
Hắn trượt tay cởi hết cúc áo trên người rồi quăng chiếc áo vào một góc. Đúng là tên đàn ông này rất có sức hút, thân thể vô cùng săn chắc, bất kể cô gái nào thấy hắn với tình trạng này chắc chắn đều đổ gục
Nhưng cô thì không, đối với cô đây là nỗi uất nhục. Tự dưng lại bị gã cho người không hề quen biết, hơn nữa lại bị hắn đối xử không khác gì xúc vật, đánh không thương tiếc
Trịnh Nhã Uyên
Thả tôi ra...nếu anh dám làm gì tôi, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho anh
Huỳnh Thiên Minh
Cô không tha thứ thì sao? Nực cười. Cô xem bản thân mình có đáng để tôi tình một đêm không?
Huỳnh Thiên Minh
Cô nên cảm thấy tự hào vì tôi ban cho cô một ân huệ. Biết bao cô gái muốn quan hệ với tôi mà không được
Huỳnh Thiên Minh
Cô còn ở đây chống cự?
Cô ra sức chống cự nhưng không thành, hắn cởi luôn cả chiếc quần trên người. Lộ ra một con quái vật đang sừng sững hừng hực muốn chui vào trong người cô
Có vẫy vùng đến đâu, tay cô bị hắn khóa chặt, không thể cử động được. Hắn từ từ luồng dương v*t vào nhụy hoa trên người cô, không cần khúc dạo đầu, hắn cứ đâm vào cho thỏa cơn tức giận
Hắn cứ nhịp nhịp người, bao nhiêu sự hờn giận trúc hết toàn bộ lên người cô. Lần đầu tiên của cuộc đời, cô đau đớn đến nỗi mồ hôi nhễ nhãi, nước mắt đầm đìa
Nhưng có thể làm gì hơn chứ, cô nằm như thể người chết rồi, không còn chút cảm xúc nhìn gã đang ông cứ nhấp từng nhịp trên người mình
Đối với một tên đàn ông, âm thanh như vậy càng thêm kích thích hắn hơn, hắn đẩy nhanh nhịp càng lúc càng dồn dập hơn nữa. Cô mệt đến nổi không thể la thêm được nữa. Cô nằm dưới người hắn quằn quại, mồ hôi ra như thác
Hắn hôn dọc từ môi cổ, trãi dài xuống ngực, liếm luôn cả mấy giọt mồ hôi như dành được chiến lợi phẩm
Thân thể cô phải nói là rất quyến rũ, làn da trắng mơn mỡn, mịn màng, lại chưa từng quan hệ lần nào. Đúng là hắn bắt được mồi ngon, sao lại có thể dễ dàng bỏ qua cho cô được. Hắn đưa miệng múc luôn cả nhũ hoa cô, âm thanh thật khiến người ta hưng phấn
Huỳnh Thiên Minh
Sao hả? Có phải cô cảm thấy phê không?
Huỳnh Thiên Minh
Đến nỗi không thể cất lời à? Cầu xin tôi đi. Tôi sẽ cho cô thêm vài nhịp nữa
Cô hận đến nỗi không thể tự tay giết chết hắn. Tự dưng cô thức dậy trên giường hắn, xong buộc phải lấy hắn và còn bị hành hạ sống không bằng chết thế này
Tại sao cô phải chịu nỗi uất ức này. Hắn là một tên bệnh hoạn, khiến cô đau khổ là thú vui sao?
Cô tỉnh dậy trên giường hắn, mồ hôi vẫn còn đẫm trên giường. Cô dụi dụi mắt thì thấy gã đàn ông đang chống tay đang nhìn mình. Hắn nằm sát người ghé vài tai cô
Huỳnh Thiên Minh
Sao hả? Tối hôm qua không phải cô rất cuồng nhiệt sao? Bây giờ lại thấy mệt mõi thế này
Cô không nói gì chỉ ôm khư khư cái chăn, không cho bất cứ ai động vào cơ thể cô nữa. Nhìn hắn bây giờ cứ như gã đang vờn thú cưng của mình vậy. Cô không khác gì món đồ chơi của hắn
Huỳnh Thiên Minh
Không nói chuyện cũng không sao
Huỳnh Thiên Minh
Chúng ta còn nhiều thời gian để chơi đùa với nhau lắm. Yên tâm tôi sẽ khiến cho cô sống không bằng chết
Nói rồi hắn lật tung mền đi ra. Rốt cuộc cô đã làm gì đắc tội với hắn chứ? Tại sao lại đối xử với cô như vậy. Coi cũng bị ép buộc lấy hắn, cô cũng đâu có hạnh phúc gì
Cô buộc phải chia tay người yêu mấy năm của mình để gã cho hắn. Những tưởng sẽ hạnh phúc. Nhưng không ngờ đau khổ, tủi nhục chồng chất. Người mà cô phải sống cả đời lại chẳng có chút tôn trọng cô
Huỳnh Thiên Minh
Mau thay đồ cùng tôi xuống lầu diễn vỡ kịch vợ chồng hạnh phúc
Hắn quăng cho cô một bộ đồ, nói chúng hơn là set váy, gu của hắn là kiểu dễ thương sao? Cô không có tâm trạng mấy, nhưng gã vào nhà họ rồi phải sống theo quy tắc
Tình anh duyên em
Trịnh Nhã Uyên
Huỳnh Thiên Minh tôi và anh đều không vì yêu nhau mà tiến tới hôn nhân
Trịnh Nhã Uyên
Chúng ta vạch rõ ranh giới với nhau được không?
Trịnh Nhã Uyên
Anh và tôi trong khoảng thời gian này đừng đụng chạm tới nhau
Huỳnh Thiên Minh
Cô được quyền quyết định à? Nên nhớ là cô tự chuốc lấy, tự tìm đến tôi
Huỳnh Thiên Minh
Vậy nên tôi phải vờn cô đến khi nào tôi thấy chán thì thôi
Hắn nói như kiểu hết thẩy mọi thứ cô hứng chịu là hoàn toàn xứng đáng vậy. Rốt cuộc hắn muốn như thế nào mới chịu buông tha cho cô đây
Trịnh Nhã Uyên
Chúng ta lập một bản hợp đồng hôn nhân được không. Sau một năm đường ai nấy đi
Hắn dửng dưng nghe nhưng tai này lọt qua tai kia. Hắn nghĩ tại sao phải nghe cô, nhưng mà hợp đồng hôn nhân nghe cũng hợp lí đó, dù gì hắn cũng không yêu cô, sau một năm thì chia tay, hắn có thể tìm đến ý trung nhân của hắn mà không bị ai ngăn cản
Huỳnh Thiên Minh
Hợp đồng sao? Cô thử viết nó. Nếu tôi thấy được tôi sẽ kí
Huỳnh Thiên Minh
Còn bây giờ thì theo tôi xuống nhà diễn kịch
Trịnh Nhã Uyên
/thay đồ xong liền bước ra/
Huỳnh Thiên Minh
/đứng trước cửa bấm điện thoại chờ cô/
Thấy cô hắn liền không khỏi bất ngờ, bộ dạng này là sao? Nhìn cô cứ như bước ra từ trong tranh vậy, cực kì tuyệt sắc
Hắn như bị mê hoặc, nhìn cô mãi không thôi, có vẻ như hắn khá hài lòng, dù gì trên danh nghĩa cô cũng là vợ hắn. Chơi đùa một năm là rất đáng
Huỳnh Thiên Minh
Nào thôi tôi /đưa tay định nắm lấy tay cô/
Trịnh Nhã Uyên
/không quen liền rút tay lại/
Trịnh Nhã Uyên
"Diễn thì đã sao chứ, có cần thiết phải nắm tay nhau sao?"
Huỳnh Thiên Minh
Cô nên nhớ, hiện tại cô là vợ của tôi. Tất cả mọi thứ đều phải nghe theo ý tôi
Huỳnh Thiên Minh
Nếu cô dám chống đối, tôi đảm bảo cô sống ở nhà họ Huỳnh sẽ không ngày nào được yên ổn
Huỳnh Thiên Minh
/hậm hực bỏ cô mà một mình đi xuống lầu/
Trịnh Nhã Uyên
/bước xuống thì thấy cả nhà đã ngồi vào bàn chuẩn bị ăn sáng/
Rất đông đủ, nhưng chỉ thiếu mỗi anh trai của hắn, hình như anh trai hắn bị bệnh mấy hôm nay, ngay cả đám cưới của hắn anh ta cũng không xuất hiện được
Huỳnh Thiên Minh
/đẩy ghế cho cô ngồi xuống rất lịch sự/
Nhìn vào ai cũng tưởng hắn và cô là đôi vợ chồng son rất hạnh phúc
Trịnh Nhã Uyên
Con chào buổi sáng ba mẹ
Huỳnh Phu Nhân
Con mau ngồi xuống. Chúng ta cùng nhau ăn sáng
Từ bên trong phòng một người đàn ông trạc trung niên bước ra. Anh ta là anh trai của Thiên Minh, con trai cả của nhà họ Huỳnh
Cô sững sốt khi phát hiện ra, đây không phải người mà cô yêu say đắm suốt bao năm nay sao
Cô vừa nói chia tay với anh không bao lâu, không ngờ gặp lại nhau trong tình cảnh này, đúng là trêu ngươi mà
Huỳnh Thiên Ân
Con chào cả nhà
Trịnh Nhã Uyên
/cúi đầu xuống không dám nhìn anh/
Huỳnh Thiên Ân
/không để ý cô em dâu trước mặt, chỉ chú tâm chào hỏi mọi người/
Huỳnh Phu Nhân
Sức khỏe con đã ổn hơn chưa?
Huỳnh Thiên Ân
Con đã ổn hơn nhiều rồi. Thật ngại quá vì không thể dự hôn lễ của Thiên Minh
Huỳnh Thiên Ân
Con định ra nói một câu xin lỗi, cũng như chào hỏi em dâu một câu
Lúc này anh mới nhận ra cô gái đang ngồi đối diện mình là ai, nhưng anh cứ ngờ ngợ, sao cô ấy lại xuất hiện ở đây, lại ngồi chung mâm cơm nữa, anh càng không nghĩ cô là em dâu của mình
Trịnh Nhã Uyên
Em chào anh
Huỳnh Thiên Ân
Đây là em dâu sao? /chau mày nhìn tất cả mọi người/
Huỳnh Thiên Minh
Đúng vậy. Đây là vợ của em
Anh trầm lặng vài giây, bởi vì anh không biết nên nói thêm gì nữa, trong anh giờ đây cả ngàn dấu chấm hỏi muốn hỏi cô cho ra lẽ
Nhưng lấy thân phận gì đây, anh chồng sao?
Cô vẫn ngồi gục mặt xuống, cô không biết nên đối diện với anh như thế nào, đúng là nghịch cảnh mà, rốt cuộc kiếp trước cô đã làm sai điều gì, để kiếp này phải khốn khổ như vậy
Huỳnh Thiên Ân
Hai đứa yêu nhau từ bao giờ?
Huỳnh Thiên Minh
Tụi em yêu nhau cũng vừa lâu
Huỳnh Thiên Minh
Em nói xem có đúng không? /đá lông mày nhìn cô/
Trịnh Nhã Uyên
Đúng vậy. Chúng em quen nhau cũng đã lâu rồi nên mới tiến tới hôn nhân
Chuyện cô thức dậy trên giường của hắn, chỉ có phu nhân và chủ Tịch Huỳnh biết. Còn lại tất cả mọi người đều không rõ họ có mối quan hệ gì
Để giữ danh tiết cho cô và Thiên Minh, chuyện này càng ít người biết càng tốt
Huỳnh Thiên Ân
Khá khen /cười khổ một tiếng/
Cô cảm thấy vô cùng có lỗi với anh, chia tay anh cũng là cô mở lời, bây giờ cô lại lấy em trai của anh, thử hỏi anh làm sao chấp nhận được sự thật này. Trước đó họ đã từng rất hạnh phúc không phải sao
Huỳnh Phu Nhân
Thiên Minh à. Con đã có vợ rồi. Sau này phải trưởng thành hơn
Huỳnh Phu Nhân
Mẹ đã kêu ba sắp xếp cho con công việc ở công ty rồi. Con cũng nên phụ ba và anh trai một phần đi
Huỳnh Thiên Minh
Con không thích hợp với mấy công việc nhạt nhẽo đó /khó chịu/
Huỳnh Lão Gia
Con bớt lêu lõng lại đi. Nhìn xem anh của con phải sử lý bao nhiêu việc
Huỳnh Lão Gia
Con không thấy hay là giả bộ không biết?
Không khí tự nhiên rất căng thẳng, mọi người đổ dồn về Thiên Minh. Anh ta cứng đầu như vậy, bản tính đã từ nhỏ khó mà thay đổi được
Huỳnh Phu Nhân
Con khuyên nó đi Nhã Uyên
Trịnh Nhã Uyên
Anh nghe lời ba có được không. Phụ giúp ba anh và anh trai một tay
Trịnh Nhã Uyên
Em sẽ làm trợ lý cho anh
Thiên Minh nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm, anh ta bây giờ nếu không có người khác chắc sẽ ăn tươi nuốt sống tôi
Huỳnh Thiên Minh
Được thôi. Con nghe lời vợ của con
Xong bữa cơm, cô chuẩn bị lên phòng thì bàn tay từ đâu kéo cô ra ban công sau nhà. Là Thiên Ân, sức anh ta khá mạnh nên cô chỉ biết đi theo
Huỳnh Thiên Ân
Em nói đi, chuyện này là sao?
Trịnh Nhã Uyên
Tất cả chẳng phải đều như anh đã thấy sao. Em là vợ của em anh
Anh nhíu mày nhìn cô, tình cảm suốt mấy năm qua, bây giờ cô nói với anh, cô là vợ của em trai anh là hết chuyện sao?
Anh không thể dễ dàng bỏ qua cho hai người được, anh như một kẻ bị lừa gạt tình cảm
Huỳnh Thiên Ân
Chúng ta chia tay nhau chưa đầy một tháng
Huỳnh Thiên Ân
Bây giờ em thành em dâu của anh. Thử hỏi là em, em có chấp nhận được không?
Cô không nói gì, chỉ lẽn nhìn đi chỗ khác, đúng hơn là cô không dám đối diện với anh. Chẳng lẽ bây giờ lại nói tình thế ép buộc nên cô mới lấy Thiên Minh sao?
Trịnh Nhã Uyên
Anh không muốn chấp nhận thì bây giờ đó cũng là sự thật rồi
Trịnh Nhã Uyên
Sau này xin hãy tự trọng
Anh trai và em dâu
Anh liền níu lấy tay cô, anh không muốn mọi thứ kết thúc như vậy, rõ là họ đã từng yêu nhau lắm mà, sao bây giờ mọi thứ thành ra thế này?
Huỳnh Thiên Ân
Anh không muốn. Em chia tay anh cũng được, nhưng tại sao lại là em dâu của anh
Huỳnh Thiên Ân
Mỗi ngày anh phải thấy em hạnh phúc bên em trai của anh. Thử hỏi anh làm sao chấp nhận được?
Trịnh Nhã Uyên
Là em dâu của anh thì đã sao? Chẳng phải chúng ta chia tay cũng chia tay rồi
Trịnh Nhã Uyên
Chúng ta cứ coi như chưa từng quen biết nhau
Cô ép buộc phải nói ra mấy lời khó nghe như vậy, vì không muốn anh sẽ lụy cô, vì muốn tốt cho anh hơn thôi
Với thân phận của hai người họ hiện tại, không thể nào để người khác biết được
Huỳnh Thiên Minh
Hai người là đang làm gì ở đây?
Huỳnh Thiên Ân
Thiên Minh sao em lại ở đây?
Hắn hừng hực sát khí từ phía sau cô bước lại
Không biết hắn có nghe được gì không, nhưng cô thật sự rất sợ, bởi vì hắn rất dã tâm, nếu cô làm hắn phật lòng cô sẽ chẳng có ngày yên ổn
Huỳnh Thiên Minh
Nếu không ở đây sao em có thể nghe được câu chuyện của hai người
Huỳnh Thiên Minh
Thú vị nhỉ?
Huỳnh Thiên Ân
Mọi chuyện không như em nghĩ đâu
Huỳnh Thiên Minh
Anh trai và em dâu dang díu với nhau sao?
Huỳnh Thiên Minh
Hai người nói xem chuyện này đến tai ba mẹ có thú vị không?
Cô im bặt, không biết nên nói gì, đúng hơn là cô sợ lại va vào rắc rối. Ai nói cô không tin, nhưng Thiên Minh nói thì chắc chắn sẽ làm
Cô không muốn danh tiết của cô và gia đình cô bị hủy hoại chỉ vì chuyện này
Trịnh Nhã Uyên
Anh hiểu lầm rồi, em và anh Thiên Ân chỉ là có từng quen biết trước đó
Huỳnh Thiên Minh
Tôi đã hỏi cô chưa mà cô lại lên tiếng?
Huỳnh Thiên Minh
Cô sợ tôi phát hiện bí mật của hai người à? /trừng mắt nhìn cô/
Bộ dạng anh ta lúc này trong rất đáng sợ, cô không dám hé miệng nói thêm gì nữa, anh ta còn không nể tình cả anh trai mình, thì cô là gì?
Huỳnh Thiên Ân
Em đừng lớn tiếng như vậy chứ. Dù gì đây cũng là vợ em
Huỳnh Thiên Minh
Vợ em thì sao? Vợ em, em có quyền dạy cô ta, anh không có quyền lên tiếng ở đây
Huỳnh Thiên Minh
Anh à, từ nhỏ cho tới lớn ba mẹ luôn xem trọng anh, cho rằng anh là người thừa kế tương lai của nhà họ Huỳnh
Huỳnh Thiên Minh
Còn em là gì anh biết không? Là đứa con phá gia chi tử
Thiên Ân cũng bất ngờ vì những câu nói này, anh ta trố mắt nhìn em mình, sao Thiên Minh lại nặng lời như vậy, giống như những uất ức bấy lâu nay, anh ta đem ra xã hết vậy
Huỳnh Thiên Ân
Em im đi. Em xem lại bản thân mình, xem có đáng để ba mẹ tin tưởng không?
Huỳnh Thiên Ân
Suốt ngày chỉ biết lêu lõng bên ngoài. Em là cậu ấm của nhà họ Huỳnh đó em biết không?
Huỳnh Thiên Ân
Anh phải làm việc vất vả, còn em thì tiêu sài phung phí, em không thấy có lỗi với gia đình à?
Huỳnh Thiên Ân
Bây giờ còn trách ngược lại gia đình đối xử không tốt với em?
Huỳnh Thiên Minh
Anh thì biết gì
Huỳnh Thiên Minh
Tôi không giỏi như anh, tôi không có năng lực kiếm tiền nên bị coi thường là đúng đúng không?
Không khí càng lúc càng căng thẳng hơn, cô e rằng một lúc nữa sẽ đến tay ba mẹ thì nguy to. Dù gì chuyện này, cũng một phần do cô gây ra, cô không nên yêu Thiên Ân trước đó
Trịnh Nhã Uyên
Thiên Minh, đừng cãi nữa có được không? Anh theo em về phòng
Hắn một chút để tâm đến cô cũng không có, lửa giận trong hắn mỗi lúc càng hừng hực hơn. Dù gì họ cũng là anh em, sao phải đi đến nỗi này
Huỳnh Thiên Minh
Cô im đi. Tôi đã cho cô lên tiếng chưa?
Huỳnh Thiên Ân
Em có thôi ngay đi không
Huỳnh Thiên Ân
Đó là vợ em, người mà em phải chung sống cả đời này. Sao em cứ luôn lớn tiếng với vợ mình?
Huỳnh Thiên Minh
Thì sao nào? /sấn tới nắm lấy tay cô rồi kéo một mạch lên phòng/
Thiên Ân chỉ biết đưa mắt nhìn theo, anh muốn chạy theo bảo vệ cô, nhưng bây giờ anh lấy tư cách gì để xen vào chuyện vợ chồng của bọn họ chứ. Anh đấm tay vào lan can trông vô cùng rất bất lực
Huỳnh Thiên Minh
/đóng cửa lại rồi đẩy cô lên giường/
Cô ngã vào giường trông rất đau đớn, dù gì cô cũng là con gái, nhưng hắn có nào xem cô là con gái, hắn đối xử với cô không khác gì xúc vật, muốn đánh thì đánh, muốn chơi đùa thì chơi đùa
Huỳnh Thiên Minh
Khá khen cho anh trai và em vợ. Cô nói xem ba mẹ tôi mà biết được chuyện này
Huỳnh Thiên Minh
Bọn họ sẽ nghĩ cô như thế nào? Có còn là con dâu tốt đẹp trong mắt bọn họ nữa không?
Trịnh Nhã Uyên
Xin anh đấy. Mọi chuyện đến đây có được không. Đừng nói cho ai biết về chuyện này
Huỳnh Thiên Minh
/nhìn cô rồi phì cười/
Huỳnh Thiên Minh
Tôi phải xem biểu hiện của cô rồi? /đưa tay sờ lên mặt cô/
Hắn vuốt ve đôi má cô nhưng lại làm cô thấy sợ. Tên đàn ông này hắn không nhẹ nhàng như thế với ai bao giờ
Đặc biệt là cô, người mà hắn câm phẫn, vì cô mà hắn không thể đến với ý trung nhân của hắn
Trịnh Nhã Uyên
Sau này anh nói gì tôi sẽ đều nghe theo hết có được không?
Huỳnh Thiên Minh
Vậy thì cô làm cho tôi cảm thấy hứng thú đi
Làm cho hắn ta cảm thấy hứng thú sao? Bằng cách nào chứ, chẳng lẽ hắn lại muốn cô. Trong khi hắn không hề yêu cô mà, hắn chỉ muốn cô để thỏa cơn giận
Trịnh Nhã Uyên
Anh muốn như thế nào?
Trịnh Nhã Uyên
Tôi xin anh đấy, chuyện giữa tôi và Thiên Ân đã kết thúc từ lâu rồi. Chúng tôi không còn tình yêu
Huỳnh Thiên Minh
Thiên Ân sao? Cô gọi tên nghe ngọt ngào quá nhỉ?
Huỳnh Thiên Minh
Bây giờ cô nhìn vào mắt tôi, nói là cô không còn yêu anh trai của tôi nữa. Nói đi
Nói không yêu nữa là không hẳn là đúng, cô mới chia tay một tháng, hơn nữa hai người họ từng yêu nhau rất nhiều, Thiên Ân lại không làm gì sai với cô. Nhưng nếu cô không nói thì sẽ không yên ổn với hắn
Trịnh Nhã Uyên
Tại sao anh lại muốn tôi nói như vậy
Trịnh Nhã Uyên
Anh đâu có yêu tôi, tại sao lại quan tâm chuyện tôi có yêu người khác hay không?
Sức lực đàn ông mà lại đi đánh phụ nữ, cô đưa tay lên mặt sờ vào chỗ vừa bị tát. Không hẳn là đau, mà đó là sự tủi nhục. Tại sao cô phải cam chịu tất cả mọi thứ, rốt cuộc cô đã làm sai gì chứ
Huỳnh Thiên Minh
Cô nên nhớ, bây giờ tôi là chồng của cô
Huỳnh Thiên Minh
Mặc dù chúng ta không yêu nhau, nhưng tôi không cho phép cô tơ tưởng tới người đàn ông nào khác
Nói rồi hắn liền bỏ ra ngoài, để cô trơ trội trong phòng, cô uất ức đến nỗi không chịu được mà khóc lên
Download MangaToon APP on App Store and Google Play