#CapRhy | Thơm Yêu.
𝟎𝟏 : Mùi Hương Của Em.
Mưa bắt đầu rơi từ lúc hơn tám giờ tối.
Ban đầu chỉ là những hạt nhỏ lất phất trên mặt đường đủ để người đi đường kéo vội cổ áo lên rồi bước nhanh hơn. Nhưng chẳng bao lâu sau, cơn mưa bất chợt trở nên nặng hạt.
Đèn đường phản chiếu xuống mặt đường ướt, kéo thành những vệt sáng dài và nhòe nhoẹt.
Quang Anh đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi gần đóng cửa.
Anh cúi xuống nhìn chiếc điện thoại trong tay. Hai phần trăm pin, ứng dụng gọi xe vẫn đang xoay vòng.
#Nguyễn Quang Anh
Đúng lúc thật..
Anh đã tan làm gần một tiếng trước, nhưng vì có việc đột xuất nên mãi đến giờ mới về. Bình thường từ đây về nhà chỉ mất khoảng mười lăm phút, vậy mà hôm nay lại gặp mưa lớn.
Chiếc ô duy nhất của cậu đa bị bỏ quên ở chỗ làm. Quang Anh ngẩng đầu nhìn màn mưa trước mặt. Có lẽ phải đợi thôi. Anh bước vào trong cửa hàng mua một chai nước, sau đó lại trở ra mái hiên.
Không hiểu vì sao hôm nay nơi này vắng đến lạ. Chỉ có tiếng mưa. Tiếng xe thỉnh thoảng chạy sang, và tiếng điều hòa của cửa hàng phía sau.
Quang Anh cúi đầu nhắn tin cho người bạn thân thì bỗng nghe tiếng bước chân.
"Anh định đứng đó đến sáng à?."
Một giọng nam trầm vang lên. Quang Anh ngẩng đầu, cách anh khoảng vài bước là một chàng trai đang đứng dưới mái hiên.
Người đó mặc áo khoác đen, bên trong là áo thun tối màu. Quần jean đơn giản, đôi giày hơi dính nước mưa. Mái tóc đen có vài sợi rũ xuống trán. Gương mặt trẻ nhưng đường nét khá sắc. Đôi mắt nhìn người đối diện bình thản đến mức có chút lạnh lùng.
Quang Anh nhìn người lạ vài giây.
Người kia hơi hất cằm về phía màn mưa.
"Với tốc độ này, chắc sáng mai mới tạnh."
Quang Anh ngẩng đầu nhìn lên, sau đó lại cúi xuống.
#Nguyễn Quang Anh
Vậy tôi gọi xe.
Anh mở điện thoại. Màn hình vừa sáng lên đã lập tức hiện thông báo.
Quang Anh khựng lại ba giây, chàng trai bên cạnh bật cười.
"Điện thoại sắp c.hết à?."
Quang Anh lập tức ngẩng đầu.
#Nguyễn Quang Anh
Anh hỏi làm gì?.
#Nguyễn Quang Anh
Không cần đâu.
Quang Anh cố tỏ ra bình tĩnh. Anh không có thói quen đi nhờ người lạ. Dù người trước mặt không trông giống người xấu, anh vẫn không tùy tiện đi theo.
Anh chàng kia cũng không ép, chỉ gật đầu.
Nói xong, người kia mở chiếc ô màu đen trong tay rồi bước xuống bậc thềm. Quang Anh nhìn theo, mưa lập tức phủ lên bóng lưng cao gầy ấy. Chỉ mới ba bước, không hiểu vì sao mà Quang Anh bỗng lên tiếng.
#Nguyễn Quang Anh
Khoan đã.
Người kia dừng lại, anh ta quay đầu.
#Nguyễn Quang Anh
Anh...thật sự có thể đưa tôi về sao?.
#Nguyễn Quang Anh
Không phiền anh à?.
#Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi không biết anh là ai.
Người kia nhìn anh vài giây rồi bật cười.
#Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Duy hơi nghiêng chiếc ô về phía anh.
#Hoàng Đức Duy
Giờ biết rồi.
Quang Anh đứng im. Sau vài giây do dự, cậu cuối cùng cũng bước xuống.
#Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh.
#Nguyễn Quang Anh
Tên tôi.
#Hoàng Đức Duy
Đi thôi, Quang Anh.
Đó là lần đầu tiên Quang Anh nghe tên mình được gọi bằng giọng của Đức Duy. Không hiểu vì sao...anh thấy hơi khác lạ. Hai người cùng bước dưới một chiếc ô. Khoảng cách vốn không gần, nhưng chiếc ki chỉ đủ rộng cho hai người nên thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào nhau. Quang Anh hơi dịch sang bên cạnh, Duy nhìn thấy.
#Hoàng Đức Duy
Đừng tránh.
#Nguyễn Quang Anh
Tôi đâu có..
#Hoàng Đức Duy
Anh đang tránh tôi.
#Nguyễn Quang Anh
Không có..
Quang Anh im lặng, Duy không nói nữa. Hai người tiếp tục đi. Một lúc sau, Duy bỗng lên tiếng.
#Hoàng Đức Duy
Anh dùng nước hoa gì?.
#Hoàng Đức Duy
Mùi trên người anh.
Quang Anh cúi xuống tự ngửi cổ tay mình, cậu chẳng thấy gì cả.
#Nguyễn Quang Anh
Không dùng.
#Hoàng Đức Duy
Không dùng?.
#Hoàng Đức Duy
Vậy chắc mùi tự nhiên.
#Nguyễn Quang Anh
Anh đừng nói linh tinh.
#Hoàng Đức Duy
Anh ngại à?.
#Hoàng Đức Duy
Tai đỏ rồi.
Quang Anh lập tức đưa tay che tai.
#Nguyễn Quang Anh
Do nóng.
#Hoàng Đức Duy
Trời đang mưa.
Duy cười lớn hơn. Quang Anh quay sang nhìn cậu, có chút bực nhưng chẳng hiểu vì sao khóe môi lại hơi cong lên. Có lẽ...người này không lạnh lùng như vẻ ngoài.
Đi được một đoạn, Quang Anh chợt nhận ra vai trái của Duy đã ướt. Chiếc ô gần như nghiêng hết về phía anh.
#Nguyễn Quang Anh
Anh cầm lệch rồi.
#Nguyễn Quang Anh
Vai anh ướt hết rồi.
#Hoàng Đức Duy
Anh mà ướt thì cảm lạnh.
#Nguyễn Quang Anh
Còn anh?.
#Hoàng Đức Duy
Em chịu lạnh giỏi hơn.
Duy cũng nhận ra mình vừa đổi cách xưng hô. Cậu chẳng có vẻ gì muốn sửa.
#Nguyễn Quang Anh
Chúng ta bằng tuổi à?.
#Hoàng Đức Duy
Anh lớn hơn
#Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu?.
#Hoàng Đức Duy
Em hai mươi.
Quang Anh nhìn người bên cạnh.
#Nguyễn Quang Anh
Vậy mà nói chuyện như ông cụ non.
#Hoàng Đức Duy
Anh bao nhiêu?.
#Nguyễn Quang Anh
Hai mươi mốt.
#Hoàng Đức Duy
Vậy gọi anh.
#Nguyễn Quang Anh
Không thích.
#Hoàng Đức Duy
Vừa bảo em nói chuyện như ông cụ non.
#Nguyễn Quang Anh
Thì đúng mà..
Cậu nhìn anh, không hiểu sao khóe môi cong lên. Đã lâu rồi cậu không nói chuyện với một người xa lạ nhiều như vậy. Càng kỳ lạ hơn là...cậu không thấy phiền. Rất nhanh, hai người đã tới đầu con phố nơi Quang Anh sống.
#Hoàng Đức Duy
Nhà anh ở đâu?.
#Nguyễn Quang Anh
Đằng kia.
Quang Anh chỉ tay. Duy đưa cậu đến tận trước cổng. Quang Anh quay lại.
#Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn em.
Quang Anh định đi vào thì nghe phía sau.
Duy vẫn đứng dưới chiếc ô đen.
#Nguyễn Quang Anh
Gì vậy?.
#Hoàng Đức Duy
Mai anh có đi làm không?.
#Nguyễn Quang Anh
Em hỏi để làm gì?
Duy im lặng, một lúc sau mới nói.
#Hoàng Đức Duy
Không có gì.
Quang Anh nhìn cậu thêm vài giây.
#Nguyễn Quang Anh
Vậy em về cẩn thận.
Duy quay người. Quang Anh đứng dưới mái hiên nhìn bóng lưng ấy dần biến mất sau màn mưa. Không hiểu sao trong lòng anh lại có cảm giác rất lạ. Giống như… Cuộc gặp gỡ này chưa kết thúc.
Sáng hôm sau. Quang Anh đến cửa hàng tiện lợi gần chỗ làm để mua cà phê. Anh vừa bước vào đã nghe một giọng nói quen thuộc.
Quang Anh đứng khựng. Anh từ từ quay đầu. Đức Duy đang đứng trước quầy thanh toán. Trên tay là một chai nước. Hai người nhìn nhau. Quang Anh ngạc nhiên.
#Nguyễn Quang Anh
Em hay đến đây à?
#Nguyễn Quang Anh
Vậy sao hôm nay lại..
#Hoàng Đức Duy
Muốn uống nước.
Quang Anh nhìn chai nước trong tay Duy.
#Nguyễn Quang Anh
Chỉ vì một chai nước?
Duy trả tiền rồi bước về phía cửa. Khi đi ngang qua Quang Anh, cậu dừng lại.
#Hoàng Đức Duy
Anh đi làm?
#Hoàng Đức Duy
Em đi cùng.
#Nguyễn Quang Anh
Không cần đâu.
#Hoàng Đức Duy
Nhưng em muốn.
Quang Anh không biết nên nói gì. Cậu chỉ đứng đó nhìn Duy. Duy đi được vài bước lại quay đầu.
#Hoàng Đức Duy
Lần sau trời mưa...
Duy nâng chiếc ô đen trong tay.
#Hoàng Đức Duy
Nhớ mang ô.
#Nguyễn Quang Anh
Biết rồi.
Duy nhìn nụ cười ấy. Ánh mắt cậu thoáng dịu xuống. Cậu không biết tại sao mình lại nhớ người này nhanh đến vậy. Không biết tại sao sáng nay lại vô thức lái xe đến đúng cửa hàng hôm qua. Càng không hiểu tại sao chỉ mới gặp một lần… Cậu đã nhớ rõ mùi hương nhàn nhạt trên người Quang Anh. Nhưng có một điều Đức Duy chắc chắn. Cậu muốn gặp lại anh. Không phải một lần. Mà là rất nhiều lần. Và đến một ngày nào đó, nếu Quang Anh hỏi rằng từ bao giờ Duy bắt đầu thích anh…
#Hoàng Đức Duy
Ngay từ đêm mưa đầu tiên. Ngay từ lúc anh bước vào chiếc ô của em. Và ngay từ khi em ngửi thấy mùi hương của anh.
Một mùi hương rất nhẹ. Nhưng đủ để khiến một người vốn chẳng muốn thuộc về ai… Bắt đầu muốn giữ lấy một người bên cạnh mình.
#Mèo Cận.
Cảm thấy mình bị ấy ấy.
#Mèo Cận.
Lỡ xóa bộ Yêu Anh Dân Phố ròi
𝟎𝟐 : Người Lạ Quen Thuộc.
𝟎𝟐 : Người Lạ Quen Thuộc.
Từ sau buổi tối hôm đó, Quang Anh cứ nghĩ mình sẽ chẳng gặp lại Đức Duy nữa. Hai người chỉ vô tình trú mưa cùng nhau. Một người tiện đường đưa một người về. Không có số điện thoại, không có mạng xã hội. Cũng chẳng có lý do gì để gặp lại.
Vậy mà sáng hôm sau, Đức Duy lại xuất hiện trước mặt anh như thể chuyện đó vốn đã được sắp đặt từ trước. Quang Anh cố không nghĩ nhiều. Nhưng đến tận buổi trưa, hình ảnh chiếc ô đen nghiêng hẳn về phía mình vẫn cứ quanh quẩn trong đầu.
Một tiếng gọi kéo cậu trở về thực tại.
"Đang nghĩ gì mà ngẩn người."
#Nguyễn Quang Anh
Không có gì.
Anh cúi xuống tiếp tục công việc. Nhưng chưa được bao lâu, điện thoại trên bàn rung lên - Một số lạ.
[ 💬 : Chiều tan làm lúc mấy giờ?. ]
Quang Anh cau mày. Anh nhìn chằm chằm tin nhắn vài giây. Sau đó trả lời.
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Ai vậy?. ]
Tin nhắn bên kia đến gần như ngay lập tức.
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Đức Duy. ]
Quang Anh mở to mắt. Anh không nhớ mình đã cho Duy số điện thoại từ lúc nào.
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Sao em có số của anh?. ]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Hôm qua anh gọi xe bằng điện thoại, em nhìn thấy. ]
Quang Anh im lặng. Thật ra lý do này nghe rất vô lý. Nhưng anh cũng chẳng biết phản bác thế nào.
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Anh tan làm lúc 6h ]
Chỉ một chữ. Quang Anh nghĩ cuộc trò chuyện kết thúc. Nhưng khoảng năm phút sau, điện thoại lại rung.
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Đứng trước cửa chờ em ]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Để làm gì? ]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Đón anh ]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Không cần đâu ]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Em biết ]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Vậy sao còn đón ? ]
Bên kia im lặng khá lâu. Cuối cùng chỉ gửi một câu.
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Vì em muốn ]
Quang Anh nhìn màn hình. Tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Anh không hiểu nổi người này. Mới gặp nhau một lần, tại sao lại nhiệt tình đến vậy?
Quang Anh vừa bước ra khỏi cửa đã nhìn thấy chiếc xe màu đen đậu bên đường. Đức Duy đứng dựa vào cửa xe. Áo khoác đen, quần jean, một tay đút túi. Dáng người cao nổi bật giữa dòng người tan tầm. Quang Anh đi đến.
#Nguyễn Quang Anh
Em đợi anh lâu chưa?
#Hoàng Đức Duy
Ba mươi phút.
#Nguyễn Quang Anh
Thế mà bảo không lâu.
#Hoàng Đức Duy
Có ba mươi phút
#Nguyễn Quang Anh
Ba mươi phút còn chưa lâu?
#Nguyễn Quang Anh
Anh tự về được
Giọng Duy bình thản. Nhưng chẳng hiểu sao Quang Anh lại nghe ta một chút kiên quyết. Cuối cùng cậu vẫn ngồi vào xe. Cửa xe đóng lại, mùi hương quen thuộc của Duy thoang thoảng trong không gian kín. Quang Anh cài dây an toàn.
#Nguyễn Quang Anh
Em định đưa anh đi đâu?
#Nguyễn Quang Anh
Anh còn chưa đồng ý mà.
Quang Anh quay sang nhìn Duy.
#Nguyễn Quang Anh
Vậy sao em cứ...
#Hoàng Đức Duy
Anh đói chưa?.
Quang Anh không trả lời, Duy liếc sang
#Nguyễn Quang Anh
Anh chưa nói
#Hoàng Đức Duy
Bụng anh vừa kêu
Quang Anh lập tức đỏ mặt.
#Nguyễn Quang Anh
Em nghe thấy?
#Nguyễn Quang Anh
Anh có ngại đâu
#Hoàng Đức Duy
Anh không ngại
Cách cậu nói khiến Quang Anh càng muốn chui xuống ghế
Duy đưa Quang Anh đến một quán ăn nhỏ nằm trong con phố yên tĩnh. Không quá sang trọng, nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Quang Anh nhìn thực đơn.
#Nguyễn Quang Anh
Em thường ăn ở đây à?
#Nguyễn Quang Anh
Ngon không?
#Nguyễn Quang Anh
Không biết mà vẫn đến
#Hoàng Đức Duy
Vì trước giờ toàn đi một mình
#Nguyễn Quang Anh
Vậy hôm nay?
#Hoàng Đức Duy
Hôm nay có anh.
Quang Anh lập tức cúi đầu
#Nguyễn Quang Anh
Em nói chuyện kỳ thật
#Hoàng Đức Duy
Anh không thích?
#Nguyễn Quang Anh
Không phải
#Hoàng Đức Duy
Vậy là thích
#Nguyễn Quang Anh
Anh không nói vậy
Duy cười. Lần đầu tiên Quang Anh nhận ra người này rất thích trêu mình. Bữa ăn diễn ra khá yên bình. Duy gần như không hỏi quá nhiều. Chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn sang bát Quang Anh.
#Nguyễn Quang Anh
Anh tự gắp được
#Hoàng Đức Duy
Nhưng em muốn gắp
Quang Anh hết cách. Anh đành ăn. Đến khi gần hết bữa, Duy bỗng hỏi
#Hoàng Đức Duy
Anh có người yêu chưa?
Chiếc thìa trong tay Quang Anh dừng lại
#Hoàng Đức Duy
Có người đang theo đuổi không?
#Nguyễn Quang Anh
Cũng không
#Hoàng Đức Duy
Có ai thích anh không?
#Nguyễn Quang Anh
Em hỏi để làm gì?
#Nguyễn Quang Anh
Không có
Chỉ một tiếng, nhưng khóe môi lại hơi cong lên. Quang Anh nhìn thấy.
#Nguyễn Quang Anh
Em vui à?
#Nguyễn Quang Anh
Rõ ràng là có
#Hoàng Đức Duy
Em chỉ thấy...
#Nguyễn Quang Anh
Thấy gì?
#Hoàng Đức Duy
Anh chưa có ai là tốt
#Nguyễn Quang Anh
Liên quan gì đến em?
Duy không trả lời, cậu nhìn Quang Anh. Ánh mắt ấy sâu đến mức nụ cười trên môi Quang Anh dần biến mất. Một lúc sau, Duy mới nói
#Hoàng Đức Duy
Sau này sẽ liên quan
Quang Anh không hiểu nhưng anh cũng không hỏi thêm.
Tối hôm đó, Duy đưa Quang Anh về. Trước khi xuống xe, Quang Anh nói:
#Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn em
#Nguyễn Quang Anh
Mai không cần đến đón anh đâu
#Nguyễn Quang Anh
Anh tự về được
#Nguyễn Quang Anh
Anh sợ phiền em
#Nguyễn Quang Anh
Vậy được
Quang Anh mở cửa xe, nhưng ngay khi bước xuống, Duy gọi
#Hoàng Đức Duy
Mai em vẫn đến
#Nguyễn Quang Anh
Anh đã bảo không cần
#Nguyễn Quang Anh
Vậy sao...
#Hoàng Đức Duy
Anh cứ coi như em tiện đường.
#Nguyễn Quang Anh
Nhà em có gần đây đâu?.
Duy im lặng, Quang Anh nheo mắt
#Nguyễn Quang Anh
Em cố tình đúng không?
Duy im lặng một lúc, rồi gật đầu
Quang Anh không biết nói gì, Duy lại nói
#Nguyễn Quang Anh
Em cũng vậy.
Cửa xe đóng lại. Quang Anh đứng trước cổng nhìn chiếc xe rời đi. Một cảm giác kỳ lạ len vào lòng. Anh bắt đầu quen với sự xuất hiện của Đức Duy. Quen với giọng nói ấy. Quen với ánh mắt ấy. Và đáng sợ nhất… Anh bắt đầu mong ngày mai người kia lại xuất hiện.
Ở một nơi khác. Chiếc xe dừng trước đèn đỏ. Đức Duy một tay đặt trên vô lăng. Tay còn lại vô thức đưa lên chạm nhẹ vào chiếc áo khoác đang nằm bên cạnh. Là áo khoác của Quang Anh. Lúc nãy Quang Anh để quên trên xe. Duy nhìn nó vài giây. Một mùi hương nhàn nhạt vẫn còn vương lại. Cậu khẽ nhắm mắt. Không hiểu từ bao giờ mình lại để ý đến mùi hương của một người đến vậy. Điện thoại rung lên. Tin nhắn của Quang Anh.
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Em về đến nhà chưa?]
Duy nhìn màn hình. Khóe môi cong lên.
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 :Anh ngủ đây.]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Ngủ ngon.]
Nhưng trước khi khóa màn hình, cậu lại gõ thêm một dòng.
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 :Mai nhớ đợi em.]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Biết rồi.]
Duy nhìn hai chữ ấy thật lâu. Một cảm giác chiếm hữu rất nhẹ len vào trong lòng. Mới chỉ là hai ngày. Nhưng Duy đã bắt đầu nghĩ rằng… Quang Anh nên quen với việc có mình bên cạnh. Và một khi đã quen rồi… Cậu sẽ không dễ dàng để anh rời đi.
#Mèo Cận.
Hơ hơ hơ hơ hơ hơ hơ
𝟎𝟑 : Đừng Tránh Tôi.
Sáng hôm sau, Quang Anh tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Anh nằm trên giường nhìn trần nhà vài phút, rồi bất giác nhớ đến tin nhắn tối qua.
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Mai nhớ đợi em]
Quang Anh kéo chăn che nửa mặt.
#Nguyễn Quang Anh
Đúng là người kỳ lạ...
Mới quen nhau có vài ngày. Vậy mà Đức Duy đã tự nhiên bước vào cuộc sống của anh đến mức khiến mọi thứ trở nên khác hẳn. Trước đây, Quang Anh thường tan làm rồi về thẳng nhà. Không ai hỏi anh ăn chưa, không ai nhắc anh mang ô. Càng không có ai đứng trước cửa chờ đón anh.
Thế mà bây giờ...Có một người xuất hiện. Dù anh có nói không cần.
Quang Anh vừa bước ra khỏi cửa đã nhìn thấy chiếc xe quen thuộc. Duy đứng bên cạnh xe, hai tay khoang trước ngực. Vừa thấy Quang Anh, ánh mắt cậu lập tức hướng sang.
#Hoàng Đức Duy
Muộn năm phút
#Nguyễn Quang Anh
Em tính giờ à?
Quang Anh không biết trả lời như thế nào. Duy mở cửa xe
Quang Anh ngồi vào ghế phụ, Duy vòng sang phía bên kia. Nhưng trước khi khởi động xe, cậu bỗng nhìn Quang Anh
#Hoàng Đức Duy
Hôm nay có ai đưa anh về chưa?
#Hoàng Đức Duy
Có ai xin số chưa?
#Hoàng Đức Duy
Có ai nói chuyện với anh nhiều không?
Duy im lặng, Quang Anh nhìn sang
#Nguyễn Quang Anh
Đồng nghiệp
#Hoàng Đức Duy
Nam hay nữ?
#Nguyễn Quang Anh
Em đang điều tra anh à?
#Nguyễn Quang Anh
Thế sao hỏi kỹ vậy?
Duy nhìn thẳng về phía trước
#Nguyễn Quang Anh
Chỉ vậy?
Quang Anh không nghĩ nhiều, nhưng ngay lúc đó, màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn
??? [ 💬 : Tối nay đi ăn không? ]
Quang Anh chưa kịp trả lời thì Duy đã nhìn thấy tên người gửi. Một người con trai, Duy không nói gì. Chỉ vài giây sau, chiếc xe bắt đầu chạy. Không khí trong xe bỗng im lặng, Quang Anh cảm nhận được sự khác thường
#Nguyễn Quang Anh
Em sao vậy?
#Nguyễn Quang Anh
Rõ ràng là có
Đây là lần đầu tiên Quang Anh gọi thẳng tên cậu. Duy hơi khựng lại, sau đó khóe môi cong lên rất nhẹ
#Hoàng Đức Duy
Anh vừa gọi em gì?
#Hoàng Đức Duy
Anh gan hơn em tưởng
Quang Anh cũng cười. Nhưng vài giây sau, anh lại nhớ đến tin nhắn
#Nguyễn Quang Anh
Người vừa nhắn cho anh là bạn
#Nguyễn Quang Anh
Em đừng hiểu lầm
#Nguyễn Quang Anh
Thật đấy
#Hoàng Đức Duy
Em có hỏi đâu
#Nguyễn Quang Anh
Nhưng rõ ràng mặt em là đang khó chịu
Duy im lặng, anh nhìn cậu
#Nguyễn Quang Anh
Em ghen à?
Chiếc xe dừng lại trước đèn đỏ. Duy quay sang, ánh mắt hai người chạm nhau. Một lúc lâu, Duy nói.
Quang Anh ngẩn người. Anh chỉ thuận miệng trêu, không ngờ Duy lại thừa nhận thẳng như vậy.
#Nguyễn Quang Anh
Em...ghen thật à?
#Nguyễn Quang Anh
Nhưng chúng ta...
Quang Anh dừng lại, Duy nhìn anh
#Hoàng Đức Duy
Chúng ta làm sao?
#Nguyễn Quang Anh
Chúng ta mới quen
#Nguyễn Quang Anh
Vậy tại sao?
Duy không trả lời ngay. Đèn đỏ chuyển xanh. Cậu tiếp tục lái xe, một lúc rồi nói
#Hoàng Đức Duy
Vì em không thích người khác nhắn tin cho anh
#Nguyễn Quang Anh
Em không thể quản anh được
#Nguyễn Quang Anh
Anh có quyền nói chuyện với ai là chuyện của anh
#Hoàng Đức Duy
Nhưng em vẫn không thích
Giọng Duy rất bình tĩnh, không ép buộc, không nổi giận. Nhưng chính sự bình tĩnh đó lại khiến Quang Anh chẳng biết nói gì
Tối hôm ấy, Duy đưa Quang Anh đến một quán ăn. Lúc đang ăn, điện thoại Quang Anh lại rung - là người bạn lúc nãy
??? [ 💬 : Sao không trả lời? ]
Quang Anh vừa định nhắn lại thì Duy lên tiếng
#Hoàng Đức Duy
Anh không cần trả lời ngay
#Nguyễn Quang Anh
Bạn anh thôi mà
Quang Anh đặt chiếc điện thoại xuống
#Nguyễn Quang Anh
Em thật sự không thích?
#Hoàng Đức Duy
Không thích
#Nguyễn Quang Anh
Ghen đến vậy sao?
Quang Anh chống cằm nhìn cậu
#Nguyễn Quang Anh
Em chiếm hữu quá rồi đấy
#Nguyễn Quang Anh
Anh chưa phải của em
#Nguyễn Quang Anh
Vậy đừng nói như thể...
#Hoàng Đức Duy
Anh muốn em nói như nào.
Quang Anh im lặng, Duy nhìn anh.
#Hoàng Đức Duy
Em không muốn ép anh
#Hoàng Đức Duy
Anh có quyền tự do
#Nguyễn Quang Anh
Nhưng...
#Hoàng Đức Duy
Nhưng em muốn anh biết
#Hoàng Đức Duy
Nếu một ngày anh cho em cơ hội, em sẽ không để anh phải nghi ngờ vị trí của mình
Quang Anh nhìn người đối diện, tim đập nhanh. Anh chưa từng nghe một lời nói nào vừa thẳng thắn vừa dịu dàng đến vậy
Sau bữa tối, Duy đưa Quang Anh về. Trước cổng nhà, Quang Anh tháo dây an toàn
#Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn em
Anh định mở cửa nhưng Duy bất ngờ gọi
#Hoàng Đức Duy
Đừng tránh em
#Nguyễn Quang Anh
Anh có tránh đâu
#Hoàng Đức Duy
Lúc nãy anh im lặng
#Nguyễn Quang Anh
Anh chỉ...
Quang Anh không biết phải giải thích thế nào. Duy nhìn anh
#Hoàng Đức Duy
Anh sợ em à?
#Hoàng Đức Duy
Vậy đừng tránh
#Hoàng Đức Duy
Em không muốn anh sợ em
Quang Anh nhìn ánh mắt nghiêm túc của cậu, một lúc khẽ gật đầu
#Hoàng Đức Duy
Vậy ngủ ngon
#Nguyễn Quang Anh
Em cũng vậy
Quang Anh bước xuống xe. Đi được vài bước, anh quay đầu. Duy vẫn chưa đi.
#Nguyễn Quang Anh
Em còn đứng đó làm gì?
#Hoàng Đức Duy
Nhìn anh vào nhà
Quang Anh bất lực bật cười
#Nguyễn Quang Anh
Biết rồi
Cánh cổng khép lại. Duy vẫn ngồi trong xe thêm vài phút. Cậu nhìn khoảng sân trước nhà Quang Anh. Trong lòng xuất hiện một suy nghĩ mà chính cậu cũng thấy nguy hiểm. Cậu muốn biết Quang Anh đang làm gì. Muốn biết anh đi đâu. Muốn biết anh gặp ai. Muốn biết ai khiến anh cười. Muốn biết ai khiến anh buồn. Nhưng Duy hiểu… Nếu muốn Quang Anh ở lại bên mình, cậu không thể biến sự quan tâm thành một chiếc lồng. Cậu phải khiến Quang Anh tự nguyện bước vào. Tự nguyện ở lại.Và tự nguyện nắm lấy tay cậu.
Đêm đó. Quang Anh nằm trên giường, điện thoại đặt cạnh gối. Một tin nhắn mới xuất hiện.
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Ngủ chưa?]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Chưa]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Đang làm gì?]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Nằm]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Nhớ em không?]
Quang Anh mở to mắt, anh nhìn dòng chữ ấy thật lâu, sau đó gõ
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Không]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Vậy để em nhớ anh]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Ngủ đi 😴]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Ngủ trước đi ]
#Nguyễn Quang Anh
[ 💬 : Tại sao?🤨]
#Hoàng Đức Duy
[ 💬 : Em muốn chắc rằng anh ngủ ngon]
Quang Anh không trả lời nữa. Anh đặt điện thoại xuống. Nhưng khóe môi vẫn không ngừng cong lên. Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi. Và lần đầu tiên sau rất lâu… Quang Anh cảm thấy tiếng mưa ban đêm không còn cô đơn như trước. Bởi anh biết ngày mai… Sẽ có một người đứng chờ mình. Một người mang theo chiếc ô màu đen. Một người luôn miệng nói rằng mình không quan tâm. Nhưng lại chẳng bao giờ để cậu phải đi một mình.
#Mèo Cận.
À hình như bộ này flop hơn
#Mèo Cận.
Mèo ơi tớ đang khắc phục lỗi
#Mèo Cận.
Chiều hoặc tối mới có chương mới
#Mèo Cận.
Các cọu cố gắng đợi nha
#Mèo Cận.
nay mình lên 5 chương mèo ơi trả được hăm?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play