[Văn Hàm] Ngốc Thật Hay Giả Vờ
Chương 1
Gia đình còn ở bên luôn thương yêu, cưng chiều, quan tâm đến cậu. Họ là cha mẹ không bao giờ hà khắc, nghiêm nghị khi dạy dỗ con. Mỗi lần cậu làm sai, mắc lỗi thì ba mẹ dùng nụ cười, giảng dạy cho cậu hiểu từng chút một
Cứ nghĩ gia đình cậu sẽ luôn bên nhau nhưng không, vào một đêm trời giá rét. Gia đình cậu đang ngồi trên xe, nói chuyện rộn ràng, không khí lúc đó ấm áp vô cùng
Thật không may, khi ba cậu đang lái xe thì một chiếc xe tải từ đâu lao tới, ba cậu cố gắng giữ bình tĩnh lách khỏi chiếc xe đang mất kiểm soát đó. Tưởng rằng mọi chuyện đã an toàn nhưng không
Sau khi rời khỏi chỗ nguy hiểm đó, ba cậu quay sang vợ, con nhìn xem có sao không, thật may chẳng ai bị thương cả, đều an toàn hết. Ba cậu thở phào một tiếng nhẹ nhõm, khi quay lại đồng tử co rút
Phía trước mặt đang có thêm một chiếc xe đang đi phía trước, ba cậu vẻ mặt hốc hoảng, sốc đến tận cùng. Ba cậu đạp phân không được nữa, vì hai xe đã cần nhau đến vậy. Giữa màn đêm của thành phố đã sảy ra tai nạn, tiếng hô hoán những đêm vang lên dữ dội. Nhiều người dân xung quanh đến xem hiện trường tàn khốc
Những lời bàn tán, những cái giúp đỡ từ mọi người xung quanh. Trong lúc mọi người nghĩ cả gia đình thiệt mạng, có một giọng nói yếu ớt vang lên giữa sự hỗn hoạn do vụ tai nạn, những lời xì xầm bàn tán. Tuy giọng nói nhỏ bé chẳng một ai nghe
Một người phụ nữ gần đó đã nghe thấy, cô kêu mọi người tới giúp một tay để cứu lấy sinh mạng của người còn sống sau vụ tai nạn. Khi mọi người tụ tập lại chiếc biến dạng của gia đình cậu, một gã đàn ông đã tới và giúp đỡ. Bên trong, những mảnh kính vỡ có găm vào làn da, gương mặt của cả gia đình trong xe. Không những thế, m.á.u từ đầu chảy xuống từng giọt
Người đàn ông đó quét mắt nhìn bên trong, ba mẹ cậu là bị thương nghiêm trọng nhất, cậu thì ngồi ghế sau, thân hình nhỏ bé, vụ va chạm vừa rồi cậu cũng bị thương khá nghiêm trọng. Người đàn ông đó rất khéo léo, đưa tay vào bên trong để đem cậu ra ngoài
Khoảng chừng 8 phút sau, bệnh viện gần nhất đã tới, đưa gia đình cậu vào xe cấp cứu. Mọi người khi nãy tụ họp đã lần lượt rời đi. Trong xe, các y tá, bác sĩ cố gắng giữ lấy hơi thở của bệnh nhân. Tuy nhiên, ba mẹ cậu thì đã qua đời từ sau khi xe va chạm với xe tải đó, cậu còn hơi thở rất yếu, các bác sĩ y tá thấy thế, dùng máy kích điện (không biết gọi tên) đưa lên người cậu
Hơi thở dần dần trở lại bình thường, đúng lúc đó, xe cấp cứu đã tới bệnh viện. Họ lăn giường bệnh đi vào, trong không khí bay thoang thoảng mùi nước khử trùng. Đến phòng cấp cứu, mọi người bắt đầu cứu sống bệnh nhân nhỏ tuổi này và đã thành công
3 ngày sau khi ở bệnh viện, cậu mơ màng đã tỉnh lại, trước mắt cậu là tường màu trắng xoá, đưa tay xuống dựa người ngồi dậy. Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh được mở ra, một cô y tá bước vào, trên tay là tô cháo đang còn nóng hổi
Cô y tá nhìn cậu đang ngồi, khoé môi nở nụ cười, đi tới gần. Cậu khi đó hồn nhiên, hỏi
Tả Kì Hàm_hồi bé
Chị ơi, ba mẹ của em đâu
Cô y tá khi nghe cậu hỏi như thế, khoé mắt đã chảy một giọt nước mắt, cô y tá lau đi, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể, chưa kịp cất lời. Cậu thấy cô y tá lau nước mắt
Tả Kì Hàm_hồi bé
Sao chị lại khóc thế ạ
Cô y tá nhìn cậu, đặt tô cháo sang một bên, đưa tay lên vai cậu, nói
Y tá: Ba mẹ của em đã thiệt mạng do vụ tai nạn đó
Lúc này, cậu còn nhỏ nên không hiểu là gì. Đôi mắt cậu tròn xoe, giọng nói hồn nhiên lại tiếp tục vang lên
Tả Kì Hàm_hồi bé
Ba mẹ em đã thiệt mạng do vụ tai nạn đó là sao vậy chị
Sau khi cậu nói câu đó, cô y tá đã kiên nhẫn giải thích cho cậu hiểu. Sau khoảng 15 phút, cậu đã hiểu những lời y tá khi đó nói là sao. Nước mắt lăn dài trên gò má của cậu, cô y tá thì ôm cậu vào lòng
Cô y tá hiểu cảm giác mất đi người thân nó đau đớn nhường nào, cô y tá vỗ về an ủi tinh thần đang sụp đổ của cậu
Sau khi cậu ngừng khóc, chỉ lặng lẽ ngồi trong lòng cô y tá. Ánh mắt thì thẩn thờ nhìn về phía xa xăm, cậu đau đến mức chẳng thể nói thành lời
Những ngày sau, cô y tá đến chăm sóc bệnh tình cho cậu
Khi mới đặt cho vào, cậu cười niềm nở khi thấy cô y tá. Nhìn cậu vui vẻ, hoạt bát thì cô y tá cảm thấy nhẹ nhõm trong người. Cũng như thường ngày, cô y tá đến cho cậu ăn, nói chuyện vu vơ với cậu vài câu rồi đi
Đến ngày cậu xuất viện chẳng ai đến đón, người thân, bạn bè của ba mẹ không thèm quan tâm đến sự tồn tại của cậu. Khi đó, những người trong bệnh viện lo lắng cho cậu vì chẳng có nơi nương tựa, cậu chỉ nở một nụ cười đứng xoay lưng quay đầu nhìn lại
Tả Kì Hàm_hồi bé
Mọi người đừng lo lắng cho cháu nhé
Tả Kì Hàm_hồi bé
Ba mẹ đang ở nhà đợi cháu về
Sau khi cậu nói xong những câu cần nói, cậu quay đầu lại bước đi. Cô y tá thường hay ở cạnh cậu chăm sóc, khi những lời nói ấy thốt ra, cô đứng chết lặng tại chỗ
Còn ở bên ngoài, cậu đang đi lang thang, mọi người xung quanh bắt gặp cũng lờ đi, trong lòng cậu buồn bã và cô đơn tới tột cùng vì nhớ ba mẹ. Lời cậu nói trong bệnh viện chỉ là giả thôi
Nhưng cậu hoàn toàn không đi nổi nữa
Cậu dừng chân tại một gốc cây ở gần đó, gương mặt hiện lên nét buồn bã chẳng thể nào giấu được
Tả Kì Hàm_hồi bé
*Ba mẹ ơi, con nhớ hai người nhiều lắm*
Ở cách đó không xa nơi cậu ngồi, một người phụ nữ thấy nét mặt cậu buồn thiu, đi từng bước tới. Sau khi khoảng cách được rút ngắn, người đó mới mở lời
...: Cháu bé, sao lại ngồi đây
Tả Kì Hàm_hồi bé
//nhìn qua// Dạ, cháu nhớ ba mẹ
...: Ba mẹ cháu đâu sao lại bỏ cháu ở đây
Tả Kì Hàm_hồi bé
Họ mất rồi ạ
...: Thế cháu có muốn đi cùng ta không
Tả Kì Hàm_hồi bé
Đi đâu thế ạ
Tả Kì Hàm_hồi bé
Ba mẹ cháu có nói không được đi cùng người lạ
...: //cười// Ta là bà sơ của trại trẻ mồ côi
Bà sơ: Những đứa trẻ bị vứt bỏ, không còn gia đình
Bà sơ: Đều được ta nuôi dưỡng, yêu thương, quan tâm, đùm bọc
Bà sơ: Thế cháu có muốn theo ta về không
Tả Kì Hàm_hồi bé
Dạ có ạ //đứng dậy//
Bà sơ: //cười// Về môi nhà mới thôi nào con
Sau đó, cậu theo bà sơ đi về trại trẻ mồ côi. Ở đó, nhiều người đang gặp tình cảnh không gia đình, bị vứt bỏ lại. Được bà sư đem về nuôi dưỡng là thật, cậu nắm tay bà sư chặt hơn nữa. Vì môi trường xung quanh cậu chưa quen lắm
Khi vào trại trẻ mồ côi, cậu có thân thiết với một người bạn cùng tuổi, là con trai. Hai đứa suốt ngày chơi, nói chuyện, cười đùa với nhau với vui vẻ
Chương 2
Thời gian thấm thoát đã thoi đưa, giờ đây cậu cũng đã được 24 tuổi. Càng lớn cậu càng trầm tính, ít nói hơn trước
Mọi người bên trong cô nhi viện đã dần trách xa cậu, vì tính trầm lặng, ít nói với là đã lớn. Cậu tủi thân lắm, chẳng còn ai chơi cùng, người bạn duy nhất của cậu đã rời khỏi cô nhi viện lúc 11 tuổi
Cậu rất nhớ người bạn đó, chỉ muốn gặp lại cậu ấy. Bỗng một ý nghĩ xoẹt qua não cậu, bà sơ đi tới và ngồi xuống bên cạnh cậu, bắt đầu trò chuyện với cậu bé tuy cười nhưng ẩn sâu trong lòng là nỗi buồn chẳng ai hay biết
Bà sơ: Kỳ Hàm à, cháu muốn nói gì thì cứ trải lòng ra
...: Đừng để nó mãi trong lòng
...: Cháu biết sao không, những đứa trẻ ở viện mồ côi này
...: Người bà thương nhất là cháu
...: Nếu cháu luôn làm gì, bà sẵn sàng ủng hộ cho cháu
...: Bà biết mỗi lần cháu cười là những lần cháu giấu nỗi đau bên trong
...: Bà chỉ nói thế thôi, cháu không muốn trải lòng cũng được
...: Nhưng cháu phải nhớ rằng
...: Hãy làm những thứ cháu thích nhé
Sau những lời nói của bà sơ, cậu càng có quyết tâm sẽ rời khỏi đây
Vào sáng ngày hôm sau, cậu xin phép chào tạm biệt bà sơ, những đứa trẻ trong cô nhi viện. Cậu rời khỏi cổng, bước ra khỏi nơi từng cưu mang, nuôi lớn, thương yêu
Cậu lang thang trên con đường vỉa hè, xe cộ đi tấp nập. Tại một quán nước, cậu dừng chân lại đó ngồi nghỉ một bên cạnh quán. Ở phía xa xa, chiếc xe ô tô đen láy đang chạy thẳng phía trước
Trong xe gồm 3 người là anh, ả và tài xế. Ghế ngồi phía sau, anh đang dựa đầu vào thành xe, ả thì nói chuyện luyên thuyên anh mặc kệ. Ả thấy không thành, bèn đổi chiến thuật, xích lại gần, anh liếc qua thấy cảnh đó. Giọng anh cất lên lạnh lẽo, dùng ánh mắt sắc bén nhìn ả
Dương Bác Văn
Cô làm cái trò gì vậy ❄️
Khương Nhã Yên
Em chỉ là...
Dương Bác Văn
Tôi không thích cô ❄️
Dương Bác Văn
Trách ra tôi ra ❄️
Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa kính, tuy đã muốn ngủ nhưng anh vẫn cố gắng thức. Bởi vì, anh sợ nếu bản thân mình ngủ thì ả sẽ dựa đầu vào vai. Trong lúc đang nhìn mắt nhắm mắt mở, thấy quán nước trước mặt
Anh nhìn thẳng vào tài xế, ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh lẽo vang lên
Tài xế nghe được mệnh lệnh liền dừng xe, anh đưa tay mở cửa ra. Khi anh bước ra ngoài, nhiều người gần đó nhìn lại, vẻ mặt u mê không lối thoát
Anh thong thả bước đi thẳng vào quán, ả nhanh nhảo xuống xe để sánh bước với anh, mới đi ra thì ả bị vấp nên ngã xuống đất
Cậu ngồi nghỉ ngơi gần đó không xa cười thành tiếng. Ả bị mất mặt giữa đám đông, anh chẳng may để ý. Gương mặt bị chầy xước, m.á.u chảy cũng ít
Ả nghe thấy tiếng cười, ngước mắt nhìn về phía cậu. Đang nhục nhã, tức tối vì bị ngã, liền nghe tiếng cười tức tối nên ả gắng gượng đứng dậy, đi về hướng của cậu
Giọng nói tức giận vang lên
Khương Nhã Yên
Mày cười gì hả 💢
Tả Kì Hàm
//nhìn// Em cười chị đó //cười//
Khương Nhã Yên
Ai cho phép mày cười tao hả 💢
Khương Nhã Yên
Có tin là tao đánh mày không thế 💢
Tả Kì Hàm
Sao chị muốn đánh em thế ạ
Tả Kì Hàm
Không phải do chị muốn đuổi theo người xuống trước
Tả Kì Hàm
Nên thành ra chị mới bị té hả
Khương Nhã Yên
Mày //tính dơ tay đánh cậu//
Đúng lúc đó, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo vang lên. Ả nhìn qua, không ai khác chính là anh đang đi tới. Ả thoáng chốc diễn trò
Khương Nhã Yên
Không phải như anh nghĩ đâu
Khương Nhã Yên
Do nó chọc em mà
Ả chạy tới anh tính vòng tay mình qua tay anh, kết quả ả chỉ ôm không khí. Anh đi tới chỗ cậu, nhìn từ đầu tới chân. Bộ áo quần cậu mang cũng hơi cũ, anh tính lên tiếng nhưng cậu mở miệng trước
Tả Kì Hàm
Anh gì đó ơi, chị ta bắt nạt em //chạy tới+ôm anh//
Khương Nhã Yên
//ngạc nhiên+tức giận//
Anh chưa kịp hiểu cảnh mình đang thấy, ả đi tới tính gỡ tay cậu ra, anh tránh đi. Anh mắt và giọng nói đều như cũ
Dương Bác Văn
Cô làm gì cậu ấy ❄️
Dương Bác Văn
Không hồn thì nói thật ❄️
Dương Bác Văn
Nói dối đừng trách tôi ❄️
Khương Nhã Yên
Em không làm gì đâu
Tả Kì Hàm
Chị nói dối //vẻ mặt sợ sệt//
Dương Bác Văn
//nhìn thấy// Sao, có chuyện gì ❄️
Tả Kì Hàm
Chị ta muốn đánh em, anh ơi //gương mặt như muốn khóc//
Dương Bác Văn
//nhìn ả// Cô muốn đánh cậu ấy
Dương Bác Văn
Chính mắt tôi thấy rõ, cô còn gì để nói không ❄️
Dương Bác Văn
Giờ cô tự đi bộ về ❄️
Nói rồi, anh bỏ mặt ả đang đứng ở giữa dòng người, đưa cậu lên xe mình. Ả nhìn cảnh đó mà tức, hầm hực tự gọi xe. Khi anh và cậu lên xe, ngồi vào trong thì...
Dương Bác Văn
Nhà cậu ở đâu, tôi đưa về cho ❄️
Dương Bác Văn
Không có nhà ❄️
Tả Kì Hàm
//nhìn anh// Gia đình của em đã không còn
Dương Bác Văn
Không còn //nhíu mày//
Tả Kì Hàm
Hồi bé, gia đình của em sảy ra tai nạn chỉ có mình em sống sót //rưng rưng//
Tả Kì Hàm
Hức...e...em nhớ....hức ba mẹ //oà khóc//
Dương Bác Văn
//luống cuống// Đừng khóc, đừng khóc
Nghe lời nói đó, những giọt nước mắt hoá thành tiếng thút thít, giọng cậu nhỏ nhẹ cất lên chỉ để anh nghe thấy
Tả Kì Hàm
Anh có thể cho em ở cùng anh được không
Anh rơi vào im lặng một lúc chẳng nói gì, cậu nhìn qua anh với ánh mắt long lanh. Anh vô tình nhìn thấy, sự trẻ con đến đáng yêu của cậu, bèn đồng ý
Khi nghe hai từ đó thì cậu vui đến mức ôm lấy anh
Sau một đường dài, chiếc xe cũng đã tới nhà riêng của anh
Tài xế chạy xe vào sân vườn, cậu nhìn ra ngoài thì rộng manh mông. Cậu trầm trồ vì khung cảnh, không chỉ thế còn bất ngờ vì khu vườn nhiều loại màu sắc
Xe dừng lại ở trước sân nhà, anh cùng cậu bước ra khỏi. Mắt cậu sáng lên vì khung cảnh đang hiện hữu, ngôi nhà chẳng khác gì biệt thự. Anh rảo bước vào nhà, cậu không nhìn nữa mà đuổi theo
Anh chú ý phía sau, xoay người lại thấy cậu đang lẽo đẽo theo sau. Anh khẽ nhíu mày, cậu chỉ biết cười
Anh hơi khó hiểu, nhìn cậu chằm chằm. Cậu bị anh nhìn đến mức chỉ biết né, anh đi tới gần nâng cằm cậu lên. Ánh mắt anh nhìn người trước mặt, cậu thì không dám nhìn. Anh dùng giọng quyền lực ép buộc, cách đó thật hiệu quả và cậu đã nhìn anh
Dương Bác Văn
Nhìn tôi cái ❄️
Dương Bác Văn
Cậu sẽ có phần thưởng là kẹo ❄️
Chương 3
Dương Bác Văn
Cậu ngoan thật đó //khoé môi hơi cong//
Dương Bác Văn
Tí tôi cho cậu
Tả Kì Hàm
Ừm, anh tốt quá //cười//
Cậu mới cười một cái, anh như đắm chìm vào nụ cười đó
Tả Kì Hàm
Nè anh ơi, em ngủ đâu thế ạ
Lời cậu nói chẳng hiệu quả, anh vẫn đứng ngơ ngẩn ra đó. Cậu khẽ lay nhẹ người anh, gọi
Tả Kì Hàm
Anh ơi, anh bị sao vậy
Sau câu nói đó, hồn anh như được quay về chủ. Anh ấp a ấp ú, lúng túng không biết phải nói gì. Lúc sau, anh tính mở lời
Tiếng bước chân vang lên, cả hai quay đầu lại nhìn sau là ả. Khi thấy, ánh mắt lập tức sắc bén, đưa tay nắm lấy tay cậu
Trong khoảng cảnh đó, cậu bất ngờ nhìn anh với vẻ hồn nhiên, không hiểu. Ả ta bước vào với kiểu sang chanh của mấy tiểu thư giả hoặc tiểu tam
Khi lấy cậu và anh tay đan tay vào nhau, ả ta tức nổ cả con mắt mà chạy tới
Đến chỗ anh và cậu, ả bắt đầu nhắm vào cậu mà chửi bới xối xả vào mặt
Khương Nhã Yên
Ai cho mày nắm tay với anh ấy thế 💢
Khương Nhã Yên
Mà khoan, mày sao lại ở đây thế 💢
Khương Nhã Yên
Tao cho phép mày xuất hiện chưa hả 💢
Khương Nhã Yên
Mày chịu bỏ tay, đi ra khỏi đây chưa 💢
Khương Nhã Yên
Cái đồ hồ ly 💢
Sau khi chửi đã cái nư, ả tính động thủ với cậu
Khi mới vung tay lên chưa kịp giáng xuống, có một bàn tay nắm lấy cổ tay của ả. Cậu nhìn cảnh đó mà ngẩn người, vì đây là lần đầu tiên cậu được công khai bảo vệ
Cậu nhìn qua người kế bên, mắt anh hiện lên sự tức giận, gân xanh nổi lên hết, ánh mắt lạnh lẽo đến tột cùng
Dương Bác Văn
Ai cho cô cái quyền động vào cậu ấy Hả //💢+gằn từng chữ//
Dương Bác Văn
//cười khẩy// Cô muốn như thế lắm phải không? ❄️//nhíu mày//
Khương Nhã Yên
//hoảng sợ//
Dương Bác Văn
Được thôi, tôi chiều cô ❄️
Khương Nhã Yên
//quỳ xuống// Anh Văn, em biết lỗi rồi
Khương Nhã Yên
Xin anh hãy tha cho em đi //ôm chân anh//
Tả Kì Hàm
//nhìn anh// Anh ơi, chị ấy xin tha
Tả Kì Hàm
Hay là anh tha lỗi đi
Dương Bác Văn
//nhìn cậu// Nhưng cô ta bắt nạt cậu mà
Tả Kì Hàm
Không sao đâu, xin lỗi là được tha thứ mà
Dương Bác Văn
//ánh mắt sắc lạnh// Tôi tha cho cô lần này ❄️
Dương Bác Văn
Nếu có lần sau đừng chất tôi ác ❄️
Anh nhìn đám đàn em đang chuẩn bị lôi cô ả đi
Dương Bác Văn
Lui xuống đi ❄️
Ả ngồi dưới đất, tay chân rung lên vì sợ. Anh chẳng hề để tâm đến ả, chỉ phán một câu trước nắm tay cậu rời đi
Dương Bác Văn
//nhìn ả// Từ nay trở về sau, đừng tới gần tôi nửa bước
Dương Bác Văn
Nếu tiến tới bước nào đừng trách tôi tàn nhẫn
Anh đưa cậu rời khỏi chỗ của ả ta, cậu chỉ biết nhìn và đi theo. Đến một nơi khác, là phòng nghỉ ngơi sau một ngày dài làm việc
Anh đóng cửa cái "Rầm" quay sang cậu đang ngơ ngác. Anh tiến tới gần khiến cậu phải lùi đi. Tiến thêm được 3 bước, anh bảo cậu ngồi xuống sofa, cậu làm theo
Anh mỉm cười hài lòng, bước thẳng về phía trước, ở đó có một cái tủ anh mở ra. Bên trong tủ, đựng rất nhiều loại bánh kẹo khác nhau
Anh lấy kẹo loại dâu, đưa tay nắm chặt kẹo sau lưng. Đi tới trước mặt cậu, nói
Dương Bác Văn
Nếu cậu chọn đúng thì là kẹo của cậu nha
Dương Bác Văn
Ok không nào
Tuy cậu không muốn nhưng đành phải chấp nhận, anh đưa hai tay ra phía trước nắm chặt lại, cậu nhìn mãi chẳng ra. Cậu nhắm mắt lại, đưa tay chọn bừa một hướng
Khi cậu mở mắt ra, niềm vui sướng trên mặt không thể giấu nổi. Vì cậu đã chọn đúng tay, anh đưa kẹo cho cậu
Cậu nhận lấy kẹo từ tay anh bỏ vào miệng, sự thỏa mãn hiện trên gương mặt
Cậu cười rất tươi nên nếm được vị của kẹo dâu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play