꧁༺ (/All X Bassie\) ༻꧂ Hoa Nỡ Trên Tro Tàn
chap 1: nụ cười sau sự miệt thị
Shinzary
Chào mọi người tôi là shinzary
Shinzary
Đây là bộ truyện allbassie đầu tiên của tôi
Shinzary
Và đây là con bạn tôi kimochi
Kimochi
Chào mọi người tôi là kimochi
Kimochi
Nếu thích có thể xem truyện của tôi^^
Shinzary
Được rồi kể sơ về bộ truyện
Bassie là một cô nàng mang theo nét đẹp dịu dàng như một khúc nhạc trầm. Ở nàng, không có cái rực rỡ khiến người ta choáng ngợp ngay từ ánh nhìn đầu tiên, mà là một sức hút êm đềm, càng ngắm nhìn lại càng khiến lòng người dịu lại.
Dáng người nàng mảnh mai, từng bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng như sợ làm động giấc ngủ của những chiếc lá khô trên vỉa hè.
Đôi mắt của nàng trong veo, phảng phất vẻ yên bình của hồ nước thu không gợn sóng. Nhưng có lẽ, điểm nhấn khiến bất kỳ ai từng gặp cũng khó lòng quên được chính là nụ cười luôn thường trực trên môi. Nụ cười ấy không phô trương, chẳng vội vã, mà đằm thắm như nụ hoa quỳnh nở muộn dưới ánh hoàng hôn.
Mỗi khi nàng mỉm cười, khóe mắt lại cong lên như vầng trăng khuyết, tỏa ra thứ năng lượng ấm áp có thể làm tan biến mọi phiền muộn xung quanh.
Nàng luôn xuất hiện giữa đám đông với một nụ cười rạng rỡ—thứ nụ cười tươi đến mức đôi mắt híp lại thành hình bán nguyệt, như thể niềm vui của nàng chưa bao giờ chạm đáy. Nhưng đằng sau nét rạng ngời ấy, khoảng không xung quanh nàng luôn đóng băng.
Nàng giống như một giọt nước giọt rơi vào chảo dầu nóng, đi đến đâu cũng nhận về những cái liếc nhìn sắc lẹm, những tiếng xì xào cố tình hạ thấp giọng nhưng vừa đủ để lọt vào tai, và cả những bờ vai quay đi một cách tàn nhẫn khi nàng bước tới.
Nàng cũng chỉ dám khóc thầm sau cánh cửa phòng với nhiểu suy nghĩ là "mình có phải đã làm gì sai không?”,”mình ghét bản thân mình” nàng vẫn cố kiềm nước mắt mà nỡ một nụ cười trước mọi người nụ cười không còn rạng rỡ nó chỉ là tượng trưng cho việc nàng vẫn ổn
Nàng cũng chẳng hiểu tại sao mọi người luôn tươi cười và động viên nàng ngày càng lạnh lùng xa cách với nàng và những tiếng nói miệt thị ngày càng nhiều và chói tai hơn.
Bassie
//dựa vào góc tường // hức...tại sao vậy...?
Bassie
Mình đã... làm gì sai sao...? //lau nước mắt //
Shinzary
chắc tâm tao ác não toàn chuyện ngược
Shinzary
Xót quá //ôm bassie vỗ về //
chap2: chữa lành nhưng lại đau đớn
Shinzary
Oh well đang rảnh nên viết chap kia hơi ngược nhờ
Shinzary
Thế chap này cho chữa lành
Kimochi
Cái tiêu đề không chữa lành nỗi
Shinzary
Có chữ chữa lành là được
//abc//: hành động
*abc*: suy nghĩ
"Abc": nói nhỏ,nói thầm
/abc/: giao tiếp bằng ánh mắt
(Abc): lời nói của t/g nếu không tiện vô khung hình
Abc~:rên hoặc giọng trêu chọc
ABC: nói lớn
[abc]: lời nói mặt khác của nhân vật
Bassie
//ôm đầu gối lau nước mắt //...
Em chỉ biết thu mình vào góc tối phía sau cánh cửa, khép chặt từng khe hở như để tự dựng lên một bức tường ngăn cách mình với thế giới nghiệt ngã bên ngoài. Ngoài kia, từng lời sỉ nhục, đay nghiến vẫn văng vẳng, sắc bén như những lưỡi dao rạch nát từng mảng tự trọng vốn đã vụn vỡ.
Không thể kháng cự, cũng chẳng đủ dũng khí để đối diện, phản xạ duy nhất của tôi là cuộn tròn thân thể, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, gục mặt xuống mà khóc thầm.
Nước mắt vội vã ứa ra, nóng hổi và mặn chát, nhưng em phải cắn chặt môi để ngăn không cho bất kỳ tiếng nấc nào bật thoát ra ngoài. Em sợ. Sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ làm phiền mọi người kéo theo những lời lăng mạ tàn nhẫn hơn nữa.
Trong không gian chật hẹp và tối om đằng sau cánh cửa, nhịp thở của em dồn dập, lồng ngực đau nhói từng hồi theo từng giọt nước mắt rơi lặng lẽ xuống gấu áo. Cánh cửa gỗ vô giác ấy trở thành tấm chắn cuối cùng bảo vệ chút tàn tợn còn lại của một tâm hồn đang vụn vỡ.
"Có những tổn thương không hề phát ra tiếng động, nhưng lại chèn ép lồng ngực đến nghẹt thở."
Bassie
"Hức...gì...gì vậy".
Một thứ gì đó ấm áp và mềm mại áp vào chân em. Là pebble một chú chó nhỏ , trung thành và đầy yêu thương. Chú khẽ cọ đầu vào tay em, đưa đôi mắt to tròn, dịu dàng nhìn em như muốn nói: "Đừng buồn, có em ở đây". Ánh mắt ấy, cái vuốt ve nhẹ nhàng ấy như một liều thuốc chữa lành những vết thương rỉ máu.
Pebble
ARF! //dụi đầu vào chân em //.
Nước mắt em tuôn rơi lã chã, nhưng lần này không phải vì nỗi đau, mà là vì sự ấm áp và an ủi mà pebble mang lại. Em ôm lấy chú chó vào lòng, cảm nhận nhịp đập trái tim nhỏ bé nhưng đầy tình yêu thương. Trái tim vốn dĩ đã vụn vỡ dường như được chữa lành phần nào, hy vọng lại nhen nhóm trong em, giúp em tin rằng, dù thế giới có tàn nhẫn đến đâu, em vẫn không cô đơn.
Bassie
"Nào... pebble nhột" //cười cười kéo pebble ra //.
Cứ thế em với chú chó pebble vui đùa cũng nhau khiến em quên đi sự cô đơn và chán ghét của những người mà em hết lòng tin tưởng nhưng lại trao cho em một trái tim vụn vỡ, tiếng cười đùa trong căn phòng làm xoá tan đi sự lạnh lẽo và buồn bã mang lại sự ấm áp là chữa lành hơn bao giờ.
Bassie
//lau nước mắt // "đi thôi pebble" //cười //.
Pebble
ARF ! //vẫy đuôi //.
Em nhẹ nhàng bước đi như sợ có tiếng động làm phiền người khác, tay khẽ chạm vào tay nắm cửa và xoay tiếng ‘CẠCH’ vang lên trong không gian khiến em giật mình những cũng mở cửa ra, bên ngoài là những dãy hành lang hai bên là cánh cửa của từng căn phòng. Nơi mà mọi người ở, bước chân của em nhẹ như chiếc lá rơi thướt tha uyển chuyển.
Pebble tung tăng bước đi cạnh em chiếc đuôi vẫy liên tục có vẻ tâm trạng rất vui, em cũng chỉ bất lực xoa đầu dắt pebble đi nhanh hơn sợ chú chó nhỏ làm ồn đến người khác pebble cũng ngoan ngoãn mà im lặng để bassie dắt đi. Khi bước tới khu trung tâm em chỉ nhìn một chút rồi kéo chú đến khu vườn hoa.
Pebble
ARF ARF //nhảy cẩng lên //.
Bassie
"Được rồi được rồi ngoan nào "//cầm đồ chơi //
Dưới cái nắng oi ả và chói chang của buổi trưa, mọi thứ xung quanh dường như chững lại trong cái oi nồng, nhưng ở góc sân nhỏ ấy, một thế giới hoàn toàn khác đang tồn tại. Giữa dải ánh sáng vàng ruộm đổ xuống như giát vàng, em đang nô đùa cùng chú chó nhỏ, khung cảnh bình yên và trong trẻo đến nao lòng.
Mái tóc dài mềm mại phản chiếu ánh nắng trưa tỏa ra luồng sáng óng ả, mỗi khi em nghiêng đầu hay chạy nhảy, những sợi tóc lại bồng bềnh trong không khí như dải mây nhỏ. Làn da trắng ngần dưới ánh mặt trời càng trở nên ửng hồng đầy sống động.
Đôi mắt em trong veo, sâu thẳm, ẩn chứa một sự bao dung và thuần khiết đến kỳ lạ. Khi em cất tiếng cười, nụ cười rạng rỡ và dịu dàng đến mức tưởng chừng như có thể làm dịu đi cái gay gắt của trưa, xua tan mọi vệt xám u tối của cuộc đời.
Chú chó nhỏ lông xù nhảy chồm chồm quanh chân em, cái đuôi ngoáy tít không ngừng. Nó chạy theo chiếc đĩa nhựa màu đỏ mà cô vừa văng ra, rồi tự hào tha về, xà vào lòng em để chờ đợi một cái xoa đầu. Em cúi xuống, ôm lấy chú cún vào lòng, tiếng cười giòn tan vang lên rộn rã trong không gian tĩnh lặng.
Bassie
Từ từ nào pebble //cười tươi chạy theo //.
Trong khoảnh khắc ấy, tình yêu thương chân thành, không điều kiện từ người bạn nhỏ bốn chân dường như đã lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm hồn em. Mà đâu ai biết. Mới chỉ ít lâu trước đó, em từng phải đối mặt với những lời nhục mạ, tổn thương từ mọi người những câu từ cay nghiệt như những mũi dao vô hình đâm thấu tim gan.
Nhưng ngay lúc này, dưới ánh mặt trời rực rỡ và bên cạnh chú chó nhỏ bé đầy trung thành này, tất cả những ồn ào, ác ý ấy đều trở nên vô nghĩa. Em lựa chọn quên đi. Em thả trôi những cay đắng vào hư không, không để sự u tối của người khác làm hoen ố vẻ đẹp trong trẻo của chính mình.
Ánh nắng trưa gắt gao là thế, nhưng khi bao phủ lên bóng hình em và chú chó pebble, nó lại hóa thành vầng hào quang ấm áp. Thiên sứ ấy không cần đôi cánh để bay lên không trung, bởi vì ngay tại đây, bằng sự bao dung và niềm vui bình dị nhất, cô đã tự tạo ra thiên đường cho riêng mình.
(Thôi giờ cho ngược nè ).
Bassie
Hah-vô trong đi nắng quá rồi //cười nhìn pebble //.
Bassie
Coi kìa mệt hết đi nổi rồi hả// cười rạng rỡ //.
Bassie
Được rồi qua đây chị bế nào //dang tay ra //.
Pebble
ARF //nhảy vào lòng em //.
Ngay khi bước qua bậc cửa, không gian xung quanh dường như đột ngột đóng băng. Mọi tiếng cười nói rôm rả, náo nhiệt trước đó bỗng dưng tắt lịm, nhường chỗ cho một bầu không khí đặc quánh và lạnh lẽo đến ghê người. Hàng trăm ánh mắt từ khắp căn sảnh đồng loạt đổ dồn về phía em.
Đó không phải là sự tò mò thông thường, mà là những cái nhìn miệt thị, xói mói và khinh bỉ. Những đôi mắt sâu hoắm, lạnh như băng giá chiếu thẳng vào em, tựa như hàng ngàn lưỡi dao vô hình rạch nát chút tự trọng cuối cùng mà em đang cố bám vấu. Có người khẽ nhếch môi khẩy, có người ghé tai bạn bên cạnh thì thầm với nụ cười nửa miệng đầy sỉ nhục, nhưng đa số chỉ im lặng—một sự im lặng đè đè, nhói buốt hơn cả hàng ngàn lời lăng mạ.
Mỗi bước đi của em trên nền gạch lấp lánh bây giờ nặng nề như đeo chì. Bờ vai em co rút lại, nụ cười trên môi em không còn rạng rỡ như trước nữa. Em cảm nhận rõ thứ không khí lạnh ngắt đang bọc lấy từng tấc da thịt, biến cả gian sảnh nguy nga thành một phiến băng khổng lồ, nơi em là sinh vật duy nhất đang đơn độc vẫy vùng để tìm kiếm một chút hơi ấm đã hoàn toàn dập tắt.
Bassie
"Ch...chào mọi người"//cười gượng //.
Vee
Xì- nhiệm vụ không làm suốt ngày chơi bời //liếc nhìn //.
Shelly
Thôi im đi nghe riết mắc mệt //quay phắt đi //.
Em nhìn mọi người đi xa dần để lại cho em những bóng lưng lạnh lẽo ánh mắt chán ghét, em nhìn theo bóng lưng họ nước mắt trên khoé mi đọng lại trong hốc mắt, ngực phập phồng khó chịu trái tim càng vụn vỡ....
Bassie
//cố kiềm nước mắt lại //*làm ơn đừng khóc, tôi ổn mà*...//mím môi //.
Pebble
Arf...//dụi đầu vào tay em //.
Bassie
"Không sao đâu pebble chị ổn mà "//cười nhẹ //.
[ổn lại là từ ổn mày đã nói bao nhiêu lần rồi].
[chả có ai quan tâm mày cả thế thì sống làm gì? ].
chap3: trái tim đã vụn nát
Kimochi
CHÀO MỌI NGƯỜI TÔI LÀ KIMOCHI ĐÂY //nhảy ra //
//abc//: hành động
*abc*: suy nghĩ
"Abc": nói nhỏ,nói thầm
/abc/: giao tiếp bằng ánh mắt
(Abc): lời nói của t/g nếu không tiện vô khung hình
Abc~:rên hoặc giọng trêu chọc
ABC: nói lớn
[abc]: lời nói mặt khác của nhân vật
Em thẫn thờ đi trên dãy hành lang ánh mắt vốn trong trẻo giờ phủ một tầng sương mù dày đặc nó vô hồn chẳng có cảm giác nào của em vài phút trước, cơ thể em nằng nề bước trên hành lang vô định mỗi lần bước như em như phải chống đỡ bằng cả sức mình. Em nhẹ nhàng đặt pebble về khu thú cưng rồi bước về phòng nơi khiến em cảm thấy an toàn nhất và có thể trút mọi tủi thân.
Bassie
//đóng cửa phòng lại //...
Em ngã khuỵ xuống nền sàn lạnh lẽo, nước mắt vốn còn đọng lại trên khoé mi không kiểm soát đã chảy ra ồ ạt tiếng khóc nấc nghẹn trong cổ họng, ngực phập phồng liên tục nó khiến em cảm thấy khó thở, em chỉ muốn được khóc thật to một lần nhưng lại sợ làm phiền người khác, em cố kiềm nén tiếng khóc để không làm ồn.
Ngoại cảnh và tâm cảnh vốn là hai thế giới tách biệt, nhưng đôi khi lại hòa vào nhau trong một khoảng lặng điếng người. Bên ngoài khung cửa kính, cơn mưa phùn một màn sương mỏng manh, dịu nhẹ rơi xuống những vòm lá xanh xao, đọng lại thành từng giọt nước đong đưa rồi lặng lẽ tan đi. Tiếng mưa rơi rầm rì như một bản nhạc không lời, êm đềm và vuốt ve không gian bằng sự bình yên.
. Nhưng chỉ cách một ô kính mỏng, không khí trong gian phòng lại đặc quánh một nỗi đau vô hình, lạnh lẽo đến gai người. Ở nơi góc giường quen thuộc, có một trái tim vừa vỡ nát. Nó không vỡ ra bằng một tiếng động lớn, mà tan đi thành ngàn mảnh vụn vụn vặt trong một sự im lặng tột cùng.
Sự êm dịu của cơn mưa ngoài kia vô tình trở thành bức nền tàn nhẫn, tương phản gay gắt với những dằn xé, thổn thức đang cào xé nội tâm bên trong của em. Từng giọt mưa mềm mại va vào mặt kính, giống như những giọt nước mắt khô khốc không thể rơi ra từ một tâm hồn đã hoàn toàn kiệt quệ và mất đi phương hướng.
[ nhìn đi ai cũng khinh bỉ ghét mày có ai quan tâm gì đâu ]
[ thế mày sống để làm gì? ]
[ mày là một thứ ác độc không xứng đáng được sống ]
[có lẽ m@u của mày có thể chuộc lỗi đấy ]
Bassie
m@u sao //nhìn tủ đầu gường //
Ánh mắt vô hồn của em hướng về phía tủ đầu gường nơi một vật kim loại sắc lẹm đang phát sáng trong bóng tối, em nhẹ nhàng đứng dậy bước đu những bước vững trãi tới chiếc tủ đầu gường cầm con d@o lên, em khẽ cười một nụ cười méo mó em đã từ từ đưa con d@o lên cổ tay và rồi...
Lưỡi dao sắc bén xoẹt một đường ngọt xớt qua cổ tay em để lại một đường sợi chỉ màu đỏ chói mắt trên cổ tay em, từng luồng chất lỏng màu đỏ ồ ạt chảy xuống một mùi tanh nồng bay lên trong không khí khiến em nhiếu mày. Nhưng cũng dãn ra mà rạch vào cổ tay bên cạnh, nó tuy đau nhưng lại khiến em cảm thấy dễ chịu.
Sau khi nhìn tác phầm của mình một lúc lau em cũng đi băng bó và rửa sạch cổ tay nhìn vết m@u em cảm thấy vui lên hẳng vì nghĩ là mình có thể chuộc tội thành công rồi. Sau một lúc ngắm nhìn em cũng bắt tay vào dọn dẹp, tiếng mưa ngày càng lớn nước mưa thấm vào đất áp đi mùi m@u còn thoang thoảng trong không khí.
Bassie
//cười // như vậy là chuộc lỗi thành công rồi
Em ngắm nhìn từng hạt mưa đang rơi trong không khí mà đâu biết trái tim mình đã vỡ tan, mắt em long lanh hạnh phúc nhìn làn mưa, có lẽ đêm nay sẽ rất dài và lâu đối với em. Mắt em dần mờ đi cơn chóng mặt do mất m@u quá nhiều ập tới khiến em choáng voáng một chút rồi cũng dần định thần lại, em cảm thấy mệt mỏi đi từng chút một đến chiếc gường.
Mưa như một bản nhạc không lời khiến người ta dễ chìm vào giấc ngủ sâu nhất là mưa phùn nó mang theo một cảm giác thư giãn khiến em mân mê, tiếng mưa du dương bên tai cùng với tiếng gió giao hưởng như đang nhảy múa cùng nhau. Em dần chìn vào giấc ngủ một giấc mơ không sự lạnh lùng hay khinh bỉ nó là một giấc mơ ngọt ngào của em.
“Mưa phùn dịu nhẹ như lớp tơ mỏng mang đến một cảm giác lắng đọng, yên bình và thơ mộng rất riêng. Không ồn ào hay vội vã như những cơn mưa rào mùa hạ, mưa phùn xuất hiện lặng lẽ tựa như một lớp sương mù dày khoác lên cảnh vật.”
Shinzary
Tôi tự nghĩ câu thơ đấy đang làm chơi chơi cái nghĩ ra
Shinzary
Vì ngược mà tao đã làm bassie bị thương ToT
Kimochi
Nhưng ý tưởng ngược của mày lại ngon
Shinzary
Lấy đi nhớ ra chap nhanh đấy 😔
Download MangaToon APP on App Store and Google Play