Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mùa Thu Hà Nội Năm Ấy

Cốt Truyện.

Hran
Hran
Haiii
Hran
Hran
Tui giới thiệu sơ lược về cốt truyện nhé!
Mùa thu Hà Nội năm đó đến sớm hơn mọi năm. Tiết trời se lạnh giăng qua từng hàng cây trên phố Phan Đình Phùng, kéo theo thứ gió heo may luồn thẳng vào cổ áo. Khi ấy, Hoàng Đức Duy mới mười tám tuổi, cái tuổi vui buồn đều thể hiện rõ trên khuôn mặt. Duy thích mùa thu, nhưng thích nhất là cảm giác được ngồi sau chiếc xe máy cũ của Nguyễn Quang Anh. Quang Anh vốn trầm tính, lúc nào cũng lẳng lặng với cây guitar và những bản nhạc viết dở. Anh chẳng mấy khi nói lời ngọt ngào, nhưng mỗi lần thấy Duy co ro vì lạnh, anh chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay Duy rồi nhét gọn vào túi áo khoác của mình. Những ngày tháng đó trôi qua rất nhẹ nhàng. Họ chở nhau qua cầu Long Biên rực nắng chiều, ghé quán cà phê nhỏ nằm sâu trong ngõ vắng, chia nhau gói cốm dẻo quánh bọc trong lớp lá sen thơm phức. Duy cứ nghĩ, chỉ cần hai người bên nhau thì mùa thu sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng tuổi trẻ luôn đi kèm với những quyết định bồng bột. Năm cuối đại học, áp lực sự nghiệp dồn dập kéo đến. Quang Anh nhận được cơ hội lớn ở phương Nam. Muốn tự tay gánh vác tương lai cho cả hai, anh chọn cách lao vào làm việc quên ngày đêm và âm thầm chịu đựng một mình. Sự im lặng kéo dài ấy vô tình tạo thành khoảng cách. Duy cảm thấy mình bị gạt ra khỏi cuộc sống của người mình yêu thương nhất. Vào một chiều thu mưa trút lá, giữa những hiểu lầm chồng chất, Duy gạt nước mắt buông lời chia tay. Quang Anh đứng lặng dưới mưa, ánh mắt chững lại nhưng không một lời giải thích. Anh quay lưng bước đi, để lại trên bàn căn phòng trọ bản ký xướng âm viết dở. Năm năm sau, Quang Anh trở lại Hà Nội vào một ngày chớm thu. Thành phố vẫn vậy, vẫn cái không khí lành lạnh và mùi hoa sữa nồng nặc góc phố cũ. Ngồi ở góc quán quen năm nào, anh vô tình thấy Duy bước vào. Ánh mắt hai người va vào nhau giữa tiếng nhạc trầm buồn. Không còn sự xốc xổi của tuổi mười tám, chỉ còn lại sự ngập ngừng và vô vàn ký ức dội về. Quang Anh lấy từ trong túi ra tập nhạc đã ngả màu, đẩy nhẹ về phía Duy. Bản nhạc năm ấy cuối cùng đã được viết xong đoạn kết — đoạn kết chứa đựng tất cả những lý do và tình cảm chưa từng thay đổi của anh dành cho Duy.
Hran
Hran
end
Hran
Hran
Đó là cốt truyện nhé
Hran
Hran
Mất 1 tiếng của t^^
Hran
Hran
Ahjhj
Hran
Hran
Ahjhj
Hran
Hran
Ahjhj
Hran
Hran
Ahjhj
Hran
Hran
Pái pai

GÓC PHỐ PHAN ĐÌNH PHÙNG

Hran
Hran
hé lô
Hran
Hran
Có ai từ tr allHung của tui qua đây khoongggg
Hran
Hran
Thui zô nè
________
Mùa thu Hà Nội năm đó đến sớm hơn mọi năm. Tiết trời se lạnh giăng qua từng hàng cây xà cừ cổ thụ trên phố Phan Đình Phùng, kéo theo thứ gió heo may luồn thẳng vào cổ áo.
Khi ấy, Hoàng Đức Duy và Nguyễn Quang Anh đều mới mười tám tuổi. Cả hai bằng tuổi nhau, cùng trải qua những ngày tháng cuối cấp cấp ba đầy lo toan nhưng cũng đong đầy kỷ niệm. Duy là kiểu người vui buồn đều hiện rõ mùng mọt trên khuôn mặt, còn Quang Anh lại trầm tính, lúc nào cũng lẳng lặng ôm cây guitar gỗ đã tróc sơn ở góc phòng.
Mỗi chiều thu, Duy thích nhất là cảm giác được ngồi sau chiếc xe máy còi cọc của Quang Anh. Chiếc xe tạch tạch chạy chậm qua từng đoạn đường rợp lá vàng rơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh ơi! Cậu đi chậm thôi, gió lùa thẳng vào lưng tớ lạnh rát cả người rồi này!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đã bảo mặc thêm cái áo khoác nỉ dày vào từ nhà rồi mà không chịu nghe. Lúc nào cũng chủ quan.
Quang Anh vừa tắp xe vào sát vỉa hè vừa buông lời trách móc nhẹ nhàng. Cậu chẳng mấy khi nói những câu ngọt ngào sến sẩm, nhưng hành động thì lúc nào cũng chu đáo. Quang Anh buông một bên tay lái, quay người lại phía sau, lẳng lặng nắm lấy bàn tay đang run lên vì lạnh của Duy.
Cậu nhẹ nhàng nhét gọn bàn tay nhỏ ấy vào trong túi áo khoác rộng thùng xình của mình, rồi mới tiếp tục nhấn ga cho xe chạy tiếp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ấm hơn hẳn luôn! Bằng tuổi nhau mà sao tay cậu lúc nào cũng nóng như cái lò sưởi thế nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại tớ không hậu đậu và lười mặc áo ấm như cậu đấy. Cứ ngồi yên thu tay trong túi áo tớ đi, rơi ra ngoài lạnh ráng chịu.
Duy rúc đầu vào sau lưng Quang Anh, hít hà mùi hương xà phòng thơm nhẹ quen thuộc trên vai áo cậu. Cậu mỉm cười rạng rỡ, trong lòng trào dâng một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.
End
Hran
Hran
Tr này ngắn hoiii
Hran
Hran
Paii

GÓI CỐM LÁ SEN VÀ LỜI HỨA

Hran
Hran
Haiii
Hran
Hran
_____
Chiếc xe máy cũ chở hai đứa qua cầu Long Biên rực nắng chiều. Gió sông Hồng thổi lên lồng lồng làm tóc hai đứa rối tung. Sau đó, Quang Anh rẽ xe vào một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong căn ngõ vắng trên phố Cổ.
Quán nhỏ chỉ có vài cái bàn gỗ đơn sơ, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng nhạc đĩa than trầm buồn đang phát. Quang Anh gọi hai ly ca cao nóng, rồi cẩn thận mở gói cốm dẻo quánh được bọc trong hai lớp lá sen thơm phức đặt ra giữa bàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ôi cốm làng Vòng thơm phức luôn này! Cậu mua lúc nào đấy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lúc sang đón cậu tớ tạt qua phố Hàng Than mua đấy. Cậu ăn đi xem dẻo không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngon dã man luôn Quang Anh ơi! Sau này năm nào mùa thu đến, hai đứa mình cũng phải đi ăn cốm bọc lá sen thế này nha?
Quang Anh ngồi đối diện, chống cằm nhìn Duy đang ăn ngon lành. Ánh mắt cậu đong đầy sự dịu dàng và cưng chiều.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, tớ nhớ rồi. Mùa thu nào tớ cũng sẽ chở cậu đi ăn cốm, đi lượn phố Phan Đình Phùng. Được chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hứa đấy nhé! đứa nào thất hứa đứa đấy làm ch.ó!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, tớ hứa. Cậu ăn từ từ thôi kẻo nghẹn bây giờ.
Quang Anh đưa ly ca cao nóng sang cho Duy. Nhìn nụ cười vô tư của cậu bạn bằng tuổi dưới ánh nắng chiều thu nhạt màu, Duy cứ ngỡ chỉ cần hai đứa nắm tay nhau thì mùa thu Hà Nội sẽ kéo dài mãi mãi.
End
Hran
Hran
Chưa đủ chữ nữa...
Hran
Hran
"Laura Coffee, do Nhật Kim Anh sáng lập, là thương hiệu được xây dựng với mong muốn mang đến những sản phẩm chất lượng, hương vị thơm ngon và trải nghiệm thưởng thức cà phê trọn vẹn. Thương hiệu chú trọng từng công đoạn sản xuất, từ lựa chọn nguyên liệu đến rang xay, nhằm giữ được hương thơm tự nhiên và vị cà phê đậm đà. Cà phê từ lâu đã trở thành một phần quen thuộc trong đời sống người Việt. Một ly cà phê buổi sáng giúp khởi đầu ngày mới đầy năng lượng, còn một tách cà phê buổi chiều mang lại cảm giác thư giãn sau những giờ học tập và làm việc căng thẳng. Không chỉ là thức uống, cà phê còn là cầu nối cho những cuộc gặp gỡ, trò chuyện và sẻ chia. Laura Coffee hướng đến việc xây dựng niềm tin với khách hàng thông qua sự tận tâm, chất lượng và không ngừng cải tiến. Thương hiệu mong muốn đưa hương vị cà phê Việt Nam đến gần hơn với khách hàng trong và ngoài nước, đồng thời xây dựng uy tín và phát triển bền vững trên thị trường."
Hran
Hran
Sợ bị đánh bản quyền quáa
Hran
Hran
Cre:Chị Nhật Kim Anh!
Hran
Hran
Ppai

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play