[DN One Piece]Người Nghệ Sĩ Của Thời Đại Cũ.
I
Có những con người từng đi đến tận cùng của một thời đại.
Họ từng đứng trên những con tàu đã vượt qua vô số vùng biển, từng nhìn thấy những chân trời mà người đời chỉ dám tưởng tượng, từng nghe tiếng cười của những kẻ sau này được gọi bằng những danh xưng đủ sức làm rung chuyển cả thế giới.
Rồi một ngày, họ biến mất.
Không để lại dấu chân nào trên con đường lịch sử.
Như thể một trang sách đã từng được viết bằng mực đen đậm nét, rồi đột nhiên bị ai đó xé khỏi cuốn sách.
Chỉ còn lại một khoảng trắng.
Lyra Vesper chính là một khoảng trắng như thế.
Hai mươi mấy năm trước, cái tên ấy từng xuất hiện trên những con tàu của thời đại Roger.
Một trong những người từng đứng trên Oro Jackson, con tàu đã đi đến nơi mà cả thế giới không thể chạm tới.
Một chiến lực kỳ cựu của băng hải tặc Roger.
Một người từng được chính Silvers Rayleigh dìu dắt những năm tháng đầu tiên.
Một con người biết những chuyện mà Chính phủ Thế giới không muốn bất kỳ ai còn sống nhắc lại.
Không ai biết hắn đi đâu.
Không ai biết hắn còn sống hay đã chết.
Ngay cả những người từng chiến đấu bên cạnh hắn cũng không tìm thấy một dấu vết nào.
Fosha Village vẫn yên bình như mọi khi.
Tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá từng nhịp, từng nhịp, hòa cùng tiếng gió lùa qua những tán cây xanh ngắt.
Monkey D.Garp
/Bước trên con đường đất quen thuộc, chiếc áo khoác hải quân vắt hờ trên vai./
Ông vừa trở về từ một chuyến công tác và tiện đường ghé qua ngôi nhà của Dadan.
Tất nhiên, cái gọi là "ghé thăm" của Garp chưa bao giờ thực sự nhẹ nhàng.
Cánh cửa căn nhà gần như rung bần bật.
Dadan
/Đang ngồi uống trà lập tức nhăn mặt./
Dadan
Ông già, ông không thể nhỏ tiếng một chút được à?!
Monkey D.Garp
Ha ha ha ha! Bọn nhóc đâu rồi? /vừa nói vừa đảo mắt quanh nhà/
Dadan
/Đặt mạnh tách trà xuống/Ba cái đứa ngốc ấy chạy sang nhà Lyra rồi.
Monkey D.Garp
/Nụ cười trên môi khựng lại trong một thoáng./
Người khác có thể không nhận ra.
Bởi cái tên ấy không đơn giản.
Monkey D.Garp
/Im lặng vài giây/
Monkey D.Garp
/Rồi ông bật cười/Thằng nhóc đó vẫn ở đó à?
Dadan
Ông biết hắn còn hỏi!
Dadan
/Khoanh tay/Tôi tưởng cái tên đó đã biến mất khỏi biển rồi chứ.
Monkey D.Garp
Biển cả có thể mất hắn.
Monkey D.Garp
/Nhấc chiếc mũ lên chỉnh lại/Nhưng Fosha thì không.
Dadan
/Nhìn theo bóng lưng ông/Ông định qua đó à?
Monkey D.Garp
/Cười/Tiện thể xem thử ba đứa nhóc có phá nát vườn hoa của hắn chưa.
II
Nhà của Lyra nằm cách đó không quá xa.
Một ngôi nhà gỗ giản dị, không lớn, nhưng có vị trí rất đẹp.
Cửa sổ phía trước hướng thẳng ra biển.
Mỗi buổi sáng, ánh mặt trời từ phía đại dương sẽ xuyên qua rèm cửa, trải một lớp ánh vàng dịu dàng lên sàn nhà.
Bên cạnh căn nhà là một khu vườn.
Những khóm hoa đủ màu mọc xen kẽ nhau, được chăm sóc cẩn thận đến mức gần như không có một chiếc lá héo.
Có những loài hoa chẳng ai ở Fosha biết tên.
Có những loài chỉ nở vào một khoảng thời gian rất ngắn trong năm.
Và giữa khu vườn ấy là ba gốc cây lớn.
Dưới ba gốc cây ấy hiện tại có ba đứa trẻ đang tranh cãi đến mức có thể khiến cả đàn chim trên mái nhà bay mất.
Portgas D.Ace
Sau này tớ sẽ trở thành Hải tặc!
Portgas D.Ace
/Chống hai tay lên đầu gối, đôi mắt sáng rực/Rồi tớ sẽ chiêu mộ anh Lyra làm thuyền viên của tớ!
Mokey D.Luffy
Không đời nào!/lập tức phản bác./
Mokey D.Luffy
Anh Lyra sẽ là thành viên băng của em!
Sabo
/Khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc đến buồn cười/Hai cậu về ngủ rồi mơ đi.
Sabo
Anh ấy sẽ là thành viên của tớ.
Mokey D.Luffy
Anh Lyra thích em hơn!
Portgas D.Ace
Anh ấy thích tớ!
Portgas D.Ace
Anh ấy bảo tớ gấp thuyền giấy đẹp hơn!
Sabo
Đó là vì cậu làm hỏng con hạc của anh ấy!
Portgas D.Ace
Nhưng anh ấy vẫn cho tớ một con!
Sabo
Vì anh ấy thương hại cậu!
Monkey D.Garp
/Đứng cách đó không xa, khóe miệng giật giật./
Monkey D.Garp
/Đưa tay lên./
Monkey D.Garp
/Chống nạnh/Ba đứa đi làm Hải quân đi!
Portgas D.Ace
/Lập tức đứng bật dậy/Cháu không!
Mokey D.Luffy
/Hét lớn/Cháu sẽ làm Hải tặc!
Sabo
/Cũng nghiêm túc gật đầu/Cháu cũng vậy.
Monkey D.Garp
/Xì khói/Ba đứa chẳng có đứa nào nghe lời ta cả.
Monkey D.Garp
/Nhìn ba đứa trẻ./
Monkey D.Garp
/Rồi chỉ về phía căn nhà/Với lại, tên Lyra đó cần mấy đứa lắm.
Monkey D.Garp
/Cau mày/Gọi hắn là chú.
Monkey D.Garp
/Khoanh tay/Hắn cũng bốn mươi mấy rồi đó.
Portgas D.Ace
/Nhìn Luffy./
Mokey D.Luffy
/Nhìn Sabo./
ASL
/Sau đó đồng thanh/ỂEEEEEEEE?!
ASL
Vậy sao anh Lyra trẻ thế mà ông già vậy?!
Monkey D.Garp
/Một đường gân nổi lên trên trán/BA ĐỨA...
Monkey D.Garp
/Nghiến răng/...MUỐN CHẾT HẢ?!
Tiếng cười của ba đứa trẻ vang lên khắp khu vườn.
Và rồi, từ phía cánh cửa gỗ của căn nhà, một giọng nói bình thản vang lên.
???
Ta nghĩ nếu ông đánh cả ba đứa thì khu vườn của ta sẽ không còn nguyên đâu.
Monkey D.Garp
/Nhìn sang./
Trên tay hắn là một chiếc mâm gỗ.
Một ấm trà còn đang bốc hơi nghi ngút đặt ở giữa, bên cạnh là những chiếc bánh quy vừa mới nướng, hơi ấm vẫn còn vương trên lớp bề mặt vàng nhạt.
Và trong khoảnh khắc ấy, Garp lại nhìn thấy một gương mặt mà ông đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại.
Nhưng chẳng có gì trên khuôn mặt ấy nói lên con số đó.
Lyra cao, thân hình mảnh mai và thanh gọn. Vai không rộng, cơ thể không mang vẻ đồ sộ của một chiến binh.
Nhưng chính sự mảnh khảnh ấy lại khiến người ta càng khó tưởng tượng nổi sức mạnh đang ngủ yên dưới lớp da thịt kia.
Mái tóc đen mềm rủ xuống hai bên gương mặt.
Làn da nhợt sáng dưới ánh mặt trời.
Đường nét thanh tú đến mức gần như phi thực.
Đôi mắt dài, sâu và tĩnh.
Không có những nếp nhăn của tuổi tác.
Không có vẻ mệt mỏi của một người đã sống qua bốn thập kỷ.
Nó không còn là ánh mắt của một chàng trai trẻ từng háo hức đứng trên boong tàu nhìn thế giới rộng lớn.
Trong đôi mắt ấy có biển cả.
Có những hòn đảo đã biến mất khỏi bản đồ.
Có tiếng cười của một người đàn ông đã chết.
Có những bí mật mà thời gian càng trôi qua càng trở nên nặng nề.
Nhưng tất cả được giấu dưới một vẻ bình thản đến dịu dàng.
III
Lyra"Silph"Vesper
/Đặt mâm trà xuống chiếc bàn gỗ ngoài hiên/Chào ông, Garp.
Monkey D.Garp
/Nhìn hắn một lúc lâu./
Monkey D.Garp
/Rồi bật cười/Vẫn còn sống thật à, thằng nhóc.
Lyra"Silph"Vesper
/Khẽ nhướng mày/Ông nói câu đó nghe chẳng vui chút nào.
Monkey D.Garp
Ha ha ha ha!
Monkey D.Garp
/Ngồi xuống/Ta chỉ không ngờ một kẻ từng làm cả Tân Thế Giới đau đầu lại đang ngồi đây nướng bánh.
Lyra"Silph"Vesper
/Rót trà/Ta cũng không ngờ người từng đấm ta văng khỏi boong tàu lại đến đây uống trà.
Monkey D.Garp
Ta đang thăm bọn trẻ.
Lyra"Silph"Vesper
Ta biết.
Lyra"Silph"Vesper
/Đẩy một đĩa bánh về phía ông/Nhưng ông vẫn sẽ ăn.
Monkey D.Garp
/Cầm một chiếc bánh./
Monkey D.Garp
/Cắn một miếng./
Lyra"Silph"Vesper
May quá.
Lyra"Silph"Vesper
/Mỉm cười/Ta vừa thử công thức mới.
Phía dưới vườn, Ace, Luffy và Sabo đang chạy vòng quanh ba gốc cây.
Monkey D.Garp
/Nhìn bọn trẻ./
Monkey D.Garp
/Rồi nhìn Lyra/Ngươi sống thế này bao lâu rồi?
Lyra"Silph"Vesper
/Chống cằm lên tay/Ta không nhớ.
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn ra biển./
Gió thổi qua mái tóc đen.
Lyra"Silph"Vesper
Ngày tháng ở đây trôi chậm hơn trên biển.
Một khoảng im lặng rơi xuống.
Có những người không trở lại biển cả không phải vì họ sợ biển.
Mà vì họ đã nhìn thấy quá nhiều thứ ở đó.
Lyra từng đứng trên đỉnh cao của một thời đại.
Nhưng đỉnh cao ấy đã biến mất.
Người đã đưa hắn tới đó cũng đã biến mất.
Cuối cùng, hắn chọn một căn nhà hướng ra biển.
Không phải để nhớ về quá khứ.
Mà để mỗi ngày nhìn thấy thứ mà mình từng yêu quý nhất.
Monkey D.Garp
/Phá tan sự im lặng/Ngươi có nghe tin tức gần đây không?
Lyra"Silph"Vesper
/Hơi nghiêng đầu/Ta có nghe.
Monkey D.Garp
Thế giới bên ngoài đang thay đổi.
Lyra"Silph"Vesper
Ta biết.
Monkey D.Garp
Grand Line vẫn hỗn loạn.
Lyra"Silph"Vesper
Ta biết.
Monkey D.Garp
Tân Thế Giới cũng chẳng yên ổn.
Lyra"Silph"Vesper
/Nhấp một ngụm trà/Vậy còn Hải quân?
Monkey D.Garp
/cười/Vẫn bận tối mắt.
Lyra"Silph"Vesper
Đại Hải Trình?
Monkey D.Garp
Vẫn nuốt chửng những kẻ tự tin rằng mình có thể chinh phục nó.
Lyra"Silph"Vesper
/Khẽ cười/Vậy là mọi thứ vẫn như cũ.
Monkey D.Garp
/Nhìn hắn/Mọi thứ đã khác rồi.
Lyra"Silph"Vesper
/Im lặng./
Nhưng cái chết ấy không khép lại một câu chuyện.
Nó mở ra hàng nghìn câu chuyện khác.
Monkey D.Garp
/Đặt chiếc bánh xuống/Ngươi định tái xuất à?
Lyra"Silph"Vesper
/Quay sang nhìn ông./
Ánh mắt bình thản đến mức khiến câu hỏi ấy dường như chẳng có ý nghĩa gì.
Lyra"Silph"Vesper
Nếu tôi định như vậy...
Lyra"Silph"Vesper
/Cười rất nhẹ/...thì giờ ông bắt tôi là được rồi.
Monkey D.Garp
/Khựng lại./
Monkey D.Garp
/Rồi bật cười lớn/Ha ha ha ha ha!
Lyra"Silph"Vesper
/Cũng bật cười./
Hai người đàn ông từng đứng ở hai phía của biển cả.
Một người từng truy đuổi Roger.
Một người từng cùng Roger vượt qua Grand Line.
Nhưng giờ đây, họ ngồi cạnh nhau dưới mái hiên một căn nhà nhỏ.
Không ai nhắc đến chiến tranh.
Không ai nhắc đến quá khứ.
Không ai nhắc đến những bí mật đã bị chôn vùi.
Bởi đôi khi, sự im lặng giữa những người hiểu nhau còn sâu hơn bất kỳ lời nói nào.
Lyra"Silph"Vesper
/Đưa mắt xuống khu vườn./
Ace đang trèo lên một thân cây.
Luffy chạy phía dưới hét rằng mình cũng muốn leo.
Sabo đang cố giữ cho cả hai khỏi ngã.
Ba giấc mơ chưa thành hình.
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn chúng rất lâu./
Gió biển thổi qua những cánh hoa.
Một cánh hoa nhỏ rơi xuống vai hắn.
Lyra"Silph"Vesper
Ông biết không, Garp.
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn về phía biển/Tôi từng nghĩ tự do là được đi đến bất cứ nơi nào mình muốn.
Lyra"Silph"Vesper
Nhưng sau khi đi qua quá nhiều nơi...
Lyra"Silph"Vesper
/Ánh mắt hắn dịu xuống/...tôi nhận ra tự do đôi khi cũng là lựa chọn nơi mình muốn ở lại.
Monkey D.Garp
/Không nói gì./
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn ba đứa trẻ./
Một tương lai hỗn loạn đến mức chẳng ai có thể đoán được.
Lyra"Silph"Vesper
Tôi nghĩ...
Lyra"Silph"Vesper
/Khẽ nói/...có lẽ tôi sẽ gửi tự do và đam mê của mình cho những đứa trẻ này.
Monkey D.Garp
/Quay sang nhìn hắn./
Lần đầu tiên trong buổi chiều hôm ấy, nụ cười trên khuôn mặt ông biến mất.
Monkey D.Garp
/Nhìn người đàn ông trước mặt./
Một huyền thoại đã tự tay xóa tên mình khỏi lịch sử.
Một người từng có thể đứng trên đỉnh cao.
Nhưng lại lựa chọn ngồi đây.
Nhìn những đứa trẻ chạy giữa vườn hoa.
Monkey D.Garp
/Hiểu điều Lyra muốn nói./
Có lẽ Lyra không định trở lại biển.
Những gì hắn muốn trao cho thế giới đã có thể được trao theo một cách khác.
Không phải bằng thanh kiếm.
Không phải bằng sức mạnh.
Không phải bằng một cuộc chiến.
Mà bằng việc để những đứa trẻ này lớn lên.
Để chúng tự lựa chọn con đường.
Monkey D.Garp
/Khoác áo lên vai/Ta về đây.
Lyra"Silph"Vesper
/Ngước mắt/Đã đến lúc rồi sao?
Monkey D.Garp
/Nhìn ba đứa trẻ/Nhớ đưa chúng về chỗ Dadan.
Lyra"Silph"Vesper
Ta biết.
Monkey D.Garp
/Được vài bước thì dừng lại./
Monkey D.Garp
/Không quay đầu/Lyra.
Monkey D.Garp
Đừng biến mất lần nữa.
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn bóng lưng người Hải quân già nua đang bước xa dần./
Lyra"Silph"Vesper
/Một nụ cười rất nhạt hiện lên trên môi/Ta đâu có biến mất.
Lyra"Silph"Vesper
/nhìn căn nhà nhỏ./
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn khu vườn./
Lyra"Silph"Vesper
/Nhìn ba đứa trẻ./
Lyra"Silph"Vesper
Chỉ là...
Lyra"Silph"Vesper
/Đưa mắt về phía đại dương xanh thẳm/...ta đã chọn một nơi khác để tồn tại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play