Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RHYCAP] Mùa Hạ Năm Ấy Mặt Trời Ngủ Say

cốt truyện

__________
Đức Duy gặp Quang Anh vào năm lớp 11,Duy là 1 người ít nói luôn ngồi cạnh cửa sổ là ghi lại những điều nhỏ nhặt vào 1 cuốn sổ Quang Anh là nam học sinh nổi bật nhất của lớp,học khá,chơi bóng rổ giỏi nhưng thường xuyên ngủ gật trong lớp
Hai người vốn chẳng có điểm gì giống nhau , cho đến khi giáo viên xếp cho 2 người ngồi cùng bàn,từ những mẫu giấy chuyền dưới ngăn bàn những buổi học thêm sau giờ tan Trường ,những lần cùng trú mưa dưới mái hiên,họ dần trở thành một phần trong cuộc sống của nhau,Quang Anh là người đầu tiên khiến Duy hiểu cảm giác được một người đặt mình ở vị trí quan trọng nhất
Duy cũng là người đầu tiên khiến Quang Anh nghĩ về tương lai của mình ,tình yêu của họ bắt đầu vào mùa Hạ năm 17 tuổi,nhưng cũng chính mùa Hạ ấy,mọi thứ bắt đầu vỡ vụn,Gia Đình Duy xảy ra biến cố.Cậu buộc phải chuyển đến 1 thành phố khác,vì không muốn Quang Anh bỏ dở tương lai để đi theo mình,Duy lựa chọn im lặng
Quang anh không biết sự thật ,anh chỉ thấy người mình yêu ngày càng xa cách,đúng lúc đó một hiểu lầm xảy ra Quang Anh tin rằng Duy đã yêu người khác và chủ động kết thúc,cả hai đều tổn thương ,cả hai đều chờ người kia giải thích.Nhưng chẳng ai chịu bước thêm 1 bước,cuối cùng họ chia tay trong 1 ngày mưa,không lời hứa, không tạm biệt
không ai biết rằng sau khi quay lưng,cả hai đều khóc.bốn năm sau họ gặp lại,Duy đã trở thành 1 cậu nhóc trưởng thành bình tĩnh hơn nhưng vẫn mang theo vết thương năm 17 tuổi,Quang anh cũng không còn là cậu thiếu niên năm nào,anh thành công điềm tĩnh dường như đã quên mất chuyện cũ..
nhưng chỉ 1 ánh mắt cũng đủ khiến cả 2 nhận ra,họ chưa từng thật sự quên nhau sự thật về năm ấy dần được hé lộ..
những lá thư chưa từng đến tay người nhận,nhưng cuộc điện thoại chưa bao giờ nghe,những lời giải thích bị bỏ lỡ
và 1 tình yêu cả 2 tưởng đã mất,Quang anh muốn quay lại,nhưng Duy không còn đủ can đảm để tin anh nữa
Lần này,Quang anh không ép cậu tha thứ anh chỉ kiên nhẫn đứng bên cạnh cậu từng chút một chứng minh rằng"Nếu năm mười bảy tuổi anh đã không thể bảo vệ tình yêu của họ, thì lần này anh sẽ không để cậu một mình nữa."

Phần I Mùa Hạ Năm 17

Ngày đầu tiên của năm lớp mười một, Đức Duy đến trường sớm hơn mọi ngày. Sân trường còn chưa đông. Những hàng phượng hai bên lối đi vẫn còn vương vài cánh hoa đỏ, gió mùa hạ thổi qua khiến những tán cây xào xạc. Duy đứng trước cửa lớp 11A3, nhìn danh sách chỗ ngồi được dán trên bảng. Cậu đưa ngón tay dò từng cái tên.
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy...bàn số 3
Duy bước vào lớp
Bàn số 3 nằm cạnh cửa sổ, đúng vị trí cậu thích nhất. Cậu đặt cặp xuống, lấy sách ra rồi ngồi im. Chưa đầy năm phút sau, một giọng nói vang lên bên cạnh.
???
???
bạn ơi
Duy ngẩng đầu. Một nam sinh đứng trước bàn cô, mái tóc hơi rối, trên tay cầm một chiếc cặp đen.
Đức Duy
Đức Duy
có chuyện gì?
Quang anh
Quang anh
bạn ngồi chỗ này à?
Đức Duy
Đức Duy
anh nhìn xuống tờ danh sách trên bàn rồi chỉ vào chiếc ghế bên cạnh.
Quang anh
Quang anh
vậy chắc tôi ngồi đây
Duy nhìn tên trên danh sách
Nguyễn Quang Anh
Cậu dịch sách sang một bên.
Đức Duy
Đức Duy
Ừ,cậu ngồi đi
Quang anh kéo ghế ra rồi ngồi xuống. Hai người im lặng khoảng vài giây. Quang anh quay sang.
Quang anh
Quang anh
Cậu tên gì?
Duy ngẩng lên
Đức Duy
Đức Duy
trên danh sách có tên mà?
Quang anh khựng lại
Quang anh
Quang anh
À...
Duy nhìn anh
Đức Duy
Đức Duy
không biết đọc à?
Quang anh bật cười
Quang anh
Quang anh
biết chứ
Đức Duy
Đức Duy
biết vậy còn hỏi?
Quang anh
Quang anh
thì tôi muốn nghe cậu tự nói
Duy không trả lời
Quang anh chống cằm nhìn cậu
Quang anh
Quang anh
khó gần vậy?
Đức Duy
Đức Duy
không
Quang anh
Quang anh
thế sao không nói?
Đức Duy
Đức Duy
vì cậu hỏi một câu không cần thiết
Quang anh bật cười lần nữa
Quang anh
Quang anh
Được rồi,tôi tên Nguyễn Quang Anh
Duy cuối xuống sách
Đức Duy
Đức Duy
tôi biết
Quang anh
Quang anh
thế còn cậu?
Đức Duy
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang anh
Quang anh
Đức Duy
Đức Duy
còn gì nữa không
Quang anh
Quang anh
//suy nghĩ vài giây//
Quang anh
Quang anh
Không
Đức Duy
Đức Duy
vậy thì im đi
Quang anh
Quang anh
Quang anh thật sự im lặng
nhưng chỉ được khoảng 3 phút anh nghiêng đầu sang
Quang anh
Quang anh
Này
Đức Duy
Đức Duy
//vẫn nhìn sách//
Đức Duy
Đức Duy
gì?
Quang anh
Quang anh
cậu có bút không
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh
Quang anh
cho tôi mượn
Duy lấy 1 cây bút đặt lên bàn
Đức Duy
Đức Duy
đây
Quang anh
Quang anh
cảm ơn
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh cầm bút lên viết vài chữ trên giấy rồi đột nhiên hỏi
Quang anh
Quang anh
cậu học giỏi không
Đức Duy
Đức Duy
//quay sang// học khá
Quang anh
Quang anh
Top lớp?
Đức Duy
Đức Duy
không biết
Quang anh
Quang anh
vậy chắc giỏi
Đức Duy
Đức Duy
liên quan gì
Quang anh
Quang anh
để sau này còn nhờ
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn anh đầy nghi ngờ //
Đức Duy
Đức Duy
nhờ gì?
Quang anh
Quang anh
Toán
Đức Duy
Đức Duy
Không
Quang anh ngơ ra
Quang anh
Quang anh
tôi còn chưa nhờ mà
Đức Duy
Đức Duy
nhìn mặt cậu biết là sẽ nhờ
Quang anh
Quang anh
...
Quang anh
Quang anh
//bật cười/ cậu thú vị thật đấy
Duy không đáp,nhưng khóe môi công lên
Đúng lúc đó, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp.
cô Ngọc
cô Ngọc
các em về chỗ
cả lớp nhanh chóng ổn định
giáo viên bắt đầu cầm danh phận rồi điểm danh
cô Ngọc
cô Ngọc
Hoàng Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
cô Ngọc
cô Ngọc
Nguyễn Quang Anh
không có tiếng trả lời
cô Ngọc
cô Ngọc
Nguyễn Quang Anh đâu?
Duy quay sang
anh bạn cùng bàn đang gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành. Duy nhìn vài giây rồi dùng đầu bút chọc nhẹ vào tay anh.
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh
Quang anh
Quang anh
//không phản ứng//
Đức Duy
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Quang anh vẫn ngủ
Duy thở dài chọc mạnh hơn
Đức Duy
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Quang anh giật mình ngẩng đầu lên
Quang anh
Quang anh
H-Hả
cả lớp bật cười
giáo viên nhìn anh
Quang anh nhìn xung quanh rồi đứng lên
Quang anh
Quang anh
thưa cô..em đang suy nghĩ
cô Ngọc
cô Ngọc
suy nghĩ mà nằm lên bàn?
Quang anh
Quang anh
em suy nghĩ hơi mệt ạ
cả lớp lại cười phá lên
giáo viên gáng nhịn cười
cô Ngọc
cô Ngọc
ngồi xuống, cuối giờ ở lại gặp cô
Quang anh ỉu xìu
Quang anh
Quang anh
Dạ...
anh ngồi xuống rồi lén nhìn Duy
Quang anh
Quang anh
cậu vừa gọi tớ à..?
Đức Duy
Đức Duy
//giả vờ không nghe//
Quang anh
Quang anh
//kéo nhẹ tay áo cậu//
Quang anh
Quang anh
này
Đức Duy
Đức Duy
đừng gọi tôi
Quang anh
Quang anh
tớ hỏi thật mà
Đức Duy
Đức Duy
ừ tôi gọi
Quang anh
Quang anh
vậy sao không gọi to hơn
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn anh//
Đức Duy
Đức Duy
cậu muốn cả Trường biết cậu ngủ gật trong giờ à?
Quang anh
Quang anh
//cười// không
Đức Duy
Đức Duy
thế thì im đi
Quang anh
Quang anh
được
Lần này Quang Anh thật sự im. Nhưng chỉ một lúc sau, Duy nghe thấy tiếng giấy sột soạt. Duy mở mảnh giấy Quang Anh vừa đẩy sang Trên đó có một dòng chữ
"cậu cười đẹp hơn trong lúc nghiêm túc"
Đức Duy
Đức Duy
//quay sang//
Quang anh đang nhìn lên bảng vẻ mặt tỉnh bơ như chưa làm gì
Duy Viết lại vào mặt sau tờ giấy
"cậu phiền thật"
Quang anh đọc xong lập tức viết tiếp
"nhưng cậu vẫn trả lời tôi"
Duy nhìn dòng chữ ấy vài giây. Không hiểu vì sao, cậu lại bật cười. Một nụ cười rất nhẹ. Ngoài cửa sổ, nắng mùa hạ rơi xuống sân trường.
_______

Chương 2 Cậu Bạn Hay Ngủ Gật

Tiết Toán đầu tiên của năm lớp mười một kết thúc trong tiếng trống vang lên ngoài hành lang. Cả lớp lập tức trở nên ồn ào. Người thì kéo ghế đứng dậy, người chạy xuống căn-tin, vài bạn tụ lại thành từng nhóm nói chuyện. Đức Duy vẫn ngồi tại chỗ. Cậu cúi đầu kiểm tra lại bài tập vừa làm. Bên cạnh, Nguyễn Quang Anh vẫn đang nằm dài trên bàn. Duy liếc sang.
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh
không động tĩnh
Đức Duy
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Cậu vẫn ngủ. Duy dùng đầu bút chọc nhẹ vào vai cậu.
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh, hết tiết rồi
Quang anh khẽ cựa mình
Quang anh
Quang anh
ừm..
Đức Duy
Đức Duy
ừm gì?
Quang anh
Quang anh
5p nữa
Đức Duy
Đức Duy
//nhíu mày//
Đức Duy
Đức Duy
cậu định ngủ đến tiết sau luôn à
Quang anh
Quang anh
//không mở mắt//
Quang anh
Quang anh
cho tôi ngủ thêm 5 phút nữa
Đức Duy
Đức Duy
nhỡ cô vào thì sao
Quang anh
Quang anh
//hé mắt nhìn em//
Quang anh
Quang anh
cậu gọi tôi dậy là được
Đức Duy
Đức Duy
// im lặng //
Đức Duy
Đức Duy
cậu nghĩ tôi là đồng hồ báo thức à
Quang anh
Quang anh
//cười khẽ// ừ
Duy định nói tiếp thì Thành An từ bàn trên quay xuống
Thành An
Thành An
Đức Duy
Duy nhìn Bạn
Đức Duy
Đức Duy
Thành An
Thành An
xuống căn teen không
Đức Duy
Đức Duy
Thành An
Thành An
//nhìn sang Quang Anh //
Thành An
Thành An
cậu ấy ngủ thật à
Đức Duy
Đức Duy
ừ//gật đầu//
Thành An
Thành An
//bật cười //
Thành An
Thành An
Nghe nói Nguyễn Quang Anh nổi tiếng ngủ trong giờ rồi. Hồi lớp mười cậu ấy từng ngủ quên đến mức giáo viên tưởng cậu ấy nghỉ học
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn Quang Anh //
Đức Duy
Đức Duy
thật à
Quang anh vẫn nhắm mắt nhưng bất ngờ lên tiếng
Quang anh
Quang anh
không phải
Thành An
Thành An
//giật mình//
Thành An
Thành An
ơ?cậu chưa ngủ à
Quang anh
Quang anh
// mở mắt// tôi nghe thấy hết
Thành An
Thành An
//cười//
Thành An
Thành An
thế có đúng không
Quang anh
Quang anh
không
Thành An
Thành An
thật không
Quang anh
Quang anh
thật
Thành An
Thành An
vậy tại sao cậu ngủ nhiều thế
Quang anh ngồi thẳng dậy, chỉnh lại cổ áo.
Quang anh
Quang anh
tối qua tôi học
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn anh//
Đức Duy
Đức Duy
thật?
Quang anh
Quang anh
thật
Đức Duy
Đức Duy
Toán?
Quang anh
Quang anh
không
Đức Duy
Đức Duy
vậy học gì
Quang anh
Quang anh
//im lặng khoảng 2giây//
Quang anh
Quang anh
chơi game
Thành An
Thành An
haha//bật cười lớn//
Đức Duy
Đức Duy
//cười theo//
Quang anh
Quang anh
//nhìn hai người // có gì buồn cười
Thành An
Thành An
//chống tay lên bàn//cậu vừa nói tối qua học
Quang anh
Quang anh
đúng
Thành An
Thành An
học game à
Quang anh
Quang anh
//gật đầu //đúng
Đức Duy
Đức Duy
//cúi mặt xuống giấu nụ cười //
Quang anh
Quang anh
//nhìn em//
Quang anh
Quang anh
cậu cũng cười tôi?
Đức Duy
Đức Duy
//lắc đầu //
Đức Duy
Đức Duy
không
Quang anh
Quang anh
rõ ràng là có
Đức Duy
Đức Duy
không có
Quang anh
Quang anh
cậu đang cười
Đức Duy
Đức Duy
không
Quang anh
Quang anh
rõ ràng là có
Đức Duy
Đức Duy
không có
Quang anh
Quang anh
cậu đang cười
Đức Duy
Đức Duy
không
Quang anh
Quang anh
khóe miệng cậu cong lên rồi
Đức Duy
Đức Duy
//che miệng//
Quang anh
Quang anh
//cười// thấy chưa
Đức Duy
Đức Duy
//quay sang chỗ khác// phiền
Quang anh
Quang anh
//chống cằm//
Quang anh
Quang anh
ngày nào cậu cũng nói tôi phiền
Đức Duy
Đức Duy
vì cậu phiền thật
Quang anh
Quang anh
nhưng cậu vẫn ngồi cạnh tôi
Đức Duy
Đức Duy
vì cô giáo xếp
Quang anh
Quang anh
vậy nếu cô đổi chỗ thì sao
Đức Duy
Đức Duy
//ngẩn ra//
cậu không hiểu sao anh lại hỏi câu hỏi đó
Đức Duy
Đức Duy
thì đổi
anh im lặng. Không hiểu sao, trong lòng anh hơi hụt hẫng. Nhưng chỉ vài giây sau, anh lại cười như bình thường.
Quang anh
Quang anh
đùa thôi
Buổi trưa, cậu trở lại lớp sau khi mua nước. Cậu vừa ngồi xuống thì thấy trên bàn có một hộp sữa. cậu nhìn hộp sữa rồi quay sang anh
Đức Duy
Đức Duy
cái này của cậu?
Quang anh
Quang anh
//đang đeo tai nghe// không
Đức Duy
Đức Duy
thế của ai
Quang anh
Quang anh
không biết
Đức Duy
Đức Duy
//cầm hợp sữa trên bàn//vậy sao nó ở trên bàn
Quang anh
Quang anh
//tháo 1 bên tai nghe// chắc để nhầm
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn dòng chữ nhỏ trên hộp//
Đức Duy
Đức Duy
nhưng đây là vị tôi thích
Quang anh
Quang anh
//khựng lại// à
Đức Duy
Đức Duy
//nghi ngờ nhìn anh// cậu mua à
Quang anh
Quang anh
không
Đức Duy
Đức Duy
thật?
Quang anh
Quang anh
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh
Quang anh
Quang anh
gì?
Đức Duy
Đức Duy
đừng nói dối
Quang anh
Quang anh
//nhìn em vài giây//
Quang anh
Quang anh
ừ,tôi mua
Đức Duy
Đức Duy
tại sao?
Quang anh
Quang anh
thấy cậu không mua nước
Đức Duy
Đức Duy
nhưng tôi có mang nước
Quang anh
Quang anh
vậy thì uống cả hai
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn hộp sữa trong tay// cảm ơn
Quang anh
Quang anh
nói lại đi
Đức Duy
Đức Duy
//nhíu mày//
Đức Duy
Đức Duy
tôi nói cảm ơn
Quang anh
Quang anh
không nghe rõ
Đức Duy
Đức Duy
không nói nữa
Quang anh
Quang anh
//cười//được rồi
Đức Duy
Đức Duy
//cắm ống hút vào hộp sữa ,uống một ngụm//
Quang anh
Quang anh
//nhìn em//
Quang anh
Quang anh
ngon không
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh
Quang anh
vậy mai tôi mua tiếp
Đức Duy
Đức Duy
không cần
Quang anh
Quang anh
sao
Đức Duy
Đức Duy
tốn tiền
Quang anh
Quang anh
không sao
Đức Duy
Đức Duy
thật sự không cần
Quang anh
Quang anh
//nhún vai//
Quang anh
Quang anh
vậy mai tôi không mua
Đức Duy
Đức Duy
//gật đầu//
Nhưng đến sáng hôm sau, trên bàn cậu vẫn có một hộp sữa. duy nhìn nó rất lâu. Quang anh bước vào lớp, kéo ghế ngồi xuống. Duy lập tức hỏi:
Đức Duy
Đức Duy
cậu bảo không mua nữa mà
Quang anh
Quang anh
//mở sách// đổi ý
Đức Duy
Đức Duy
vì sao?
Quang anh
Quang anh
không biết
Đức Duy
Đức Duy
//nhìn anh// cậu lạ thật
Quang anh
Quang anh
//quay sang //cậu uống đi
Đức Duy
Đức Duy
//cúi xuống // ừ
Không ai nói thêm. Nhưng kể từ ngày hôm đó, trên bàn Duy luôn xuất hiện một hộp sữa. Có hôm là vị dâu. Có hôm là vị chocolate. Có hôm Quang Anh mua nhầm vị Duy không thích. Nhưng lần nào Duy cũng uống hết.
Một buổi chiều cuối tuần, trời bất ngờ đổ mưa. Học sinh trong lớp lần lượt rời khỏi trường. Duy đứng dưới mái hiên, nhìn màn mưa trước mặt. Thành An đã về trước. Cậu mở điện thoại, kiểm tra thời tiết rồi thở dài.
Đức Duy
Đức Duy
không mang ô...
một giọng nói từ phía sau cậu vang lên
???
???
không có ô à?
Đức Duy
Đức Duy
//quay lại//
Quang anh đang đứng đó trên tay cầm chiếc ô
Đức Duy
Đức Duy
Quang anh
Quang anh
//nhìn ra ngoài //
Quang anh
Quang anh
nhà cậu ở đâu
Đức Duy
Đức Duy
//hơi cảnh giác// để làm gì
Quang anh
Quang anh
tôi đưa cậu về
Đức Duy
Đức Duy
không cần
Quang anh
Quang anh
trời mưa
Đức Duy
Đức Duy
tôi đợi tạnh
______

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play