Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hắc Bạch Đồng Điệu

Nhóm chat không nên tồn tại

23 giờ 47 phút
Lâm An vừa đặt điện thoại xuống thì màn hình lại sáng lên
Cậu vốn định ngủ sớm. Ngày hôm nay quá dài, công việc chất đống khiến đầu óc đau âm ỉ. Ngoài cửa sổ, mưa cuối thu rơi không lớn nhưng dai dẳng, từng giọt nước trượt xuống mặt kính, kéo theo ánh đèn đường thành những vệt sáng mơ hồ
Điện thoại lại rung
Lần này là một lời mời vào nhóm chat
Lâm An cau mày
Cậu không nhớ mình từng tham gia nhóm nào vào giờ này
Tên nhóm khiến ngón tay cậu dừng lại trên màn hình
“Đừng để Trình Mặc biết.”
Càng kỳ lạ hơn khi người tạo nhóm lại là một tài khoản mà cậu hoàn toàn không quen
Lâm An do dự vài giây rồi bấm vào
Bốn cái tên hiện ra
Lương Hành
Giang Thư
Tạ Minh
Trình Mặc
Và người thứ năm
Lâm An
Cậu sững người
Ngay khi ấy, tin nhắn đầu tiên xuất hiện
Lương Hành
Lương Hành
Lâm An vào rồi
Tạ Minh
Tạ Minh
Sao lại add cậu ấy vào?
Giang Thư
Giang Thư
Không phải cậu làm sao?
Tạ Minh
Tạ Minh
Không
Lâm An nhìn màn hình
Một cảm giác bất an chậm rãi bò lên từ đáy lòng
Rõ ràng trước khi cậu vào, bốn người này đã nói chuyện với nhau
Và nội dung cuộc trò chuyện…
có liên quan đến cậu
Cậu gõ một câu
Lâm An
Lâm An
Mọi người đang nói về tôi à?
Không ai trả lời
Dấu ba chấm liên tục xuất hiện rồi biến mất dưới tên Giang Thư
Cuối cùng, người trả lời lại là Lương Hành
Lương Hành
Lương Hành
Không có gì
Lâm An nhìn câu trả lời ấy vài giây
Sau đó bật cười
Không có gì?
Nếu thật sự không có gì, vậy tại sao tên nhóm lại là “Đừng để Trình Mặc biết”?
Cậu vừa định hỏi tiếp thì nhìn thấy một dòng trạng thái dưới tên Trình Mặc
Đang hoạt động
Anh đang online
Nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nói một câu
Lâm An nhíu mày
Cậu và Trình Mặc quen nhau đã gần nửa năm
Không thể nói là quá thân, nhưng cũng đủ để cậu hiểu người đàn ông này
Trình Mặc ít nói
Lạnh nhạt
Không thích giải thích
Càng không thích để người khác biết chuyện riêng của mình
Nhưng tối nay…
anh im lặng đến mức bất thường
Lâm An gửi tin nhắn
Lâm An
Lâm An
Trình Mặc
Lâm An
Lâm An
Anh đang ở đây đúng không?
Vài giây sau
Trình mặc
Trình mặc
Chỉ một chữ
Lâm An nhìn nó
Không hiểu sao trong lòng lại càng khó chịu
Lâm An
Lâm An
Vậy tại sao không nói gì?
Tin nhắn đã xem
Không trả lời
Lâm An chờ gần một phút
Cuối cùng Trình Mặc mới gửi đến một câu
Trình mặc
Trình mặc
Em không nên vào nhóm này
Lâm An khựng lại
Bình thường Trình Mặc luôn gọi cậu là Lâm An
Đây là lần đầu tiên anh gọi cậu là em
Chỉ một chữ đơn giản
Nhưng lại khiến lòng Lâm An vô cớ chùng xuống
Cậu gõ:
Lâm An
Lâm An
Tại sao?
Trình mặc
Trình mặc
Thoát nhóm đi
Lâm An
Lâm An
Không.
Bên kia im lặng
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An
Lâm An
Lâm An
Tôi muốn biết
Trình mặc
Trình mặc
Không cần biết
Lâm An nhìn màn hình
Khóe môi cậu cong lên, nhưng không phải vì vui
Nếu Trình Mặc càng không muốn cậu biết…
cậu càng muốn biết
Lâm An
Lâm An
Nếu không liên quan đến tôi thì tại sao anh lại sợ tôi biết?
Lần này không chỉ Trình Mặc im lặng
Cả nhóm cũng chìm vào một khoảng lặng kỳ quái
Mười giây
Hai mươi giây
Ba mươi giây
Sau đó, Giang Thư đột nhiên gửi một câu
Giang Thư
Giang Thư
Đủ rồi
Lương Hành
Lương Hành
Giang Thư
Giang Thư
Giang Thư
Anh ấy không thể giấu mãi được
Trình mặc
Trình mặc
Đừng nói
Giang Thư
Giang Thư
Tại sao?
Trình mặc
Trình mặc
Tôi nói đừng nói
Lâm An nhìn những dòng tin nhắn liên tiếp xuất hiện
Cậu bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng
Không phải một bí mật bình thường
Mà là một chuyện đã được giấu rất lâu
Giang Thư
Giang Thư
Anh sợ cậu ấy biết?
Trình Mặc không trả lời
Giang Thư
Giang Thư
Hay anh sợ cậu ấy nhớ ra?
Lâm An sững người
Nhớ ra?
Cậu nhìn chằm chằm vào câu đó
Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ đột nhiên xuất hiện
Cậu đã từng nghe câu này
Ở đâu đó
Rất lâu trước đây
Nhưng dù cố thế nào, Lâm An vẫn không thể nhớ ra
Chỉ có một điều khiến cậu bất an
Tại sao một người xa lạ lại khiến cậu có cảm giác như đã quen từ rất lâu?

Người không nên xuất hiện

Đêm ấy, Lâm An gần như không ngủ
Đến sáng, cậu vừa tỉnh dậy thì điện thoại rung liên tục
Lương Hành
Lương Hành
Lâm An, tối qua cậu có nói chuyện với Trình Mặc không?
Lâm An
Lâm An
Lương Hành
Lương Hành
Anh ấy nói gì?
Lâm An
Lâm An
Bảo tôi đừng nhớ lại
Lương Hành im lặng rất lâu
Sau đó chỉ gửi một câu
Lương Hành
Lương Hành
Đừng hỏi anh ấy nữa
Lâm An cau mày
Càng bảo cậu đừng hỏi, cậu càng chắc chắn rằng mình phải biết
Đúng lúc đó, một tin nhắn từ số lạ xuất hiện
Số Lạ
Số Lạ
Muốn biết sự thật về Trình Mặc?
Lâm An
Lâm An
Anh là ai?
Số Lạ
Số Lạ
9 giờ sáng khách sạn Minh Thành
Lâm An
Lâm An
Tôi dựa vào đâu để tin anh?
Số Lạ
Số Lạ
Không cần tin tôi
Số Lạ
Số Lạ
Chỉ cần mang theo điện thoại của cậu
Một bức ảnh được gửi đến
Lâm An mở ra
Trong ảnh là Trình Mặc
Anh đang đứng trước một chiếc xe màu đen, bên cạnh là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ
Điều khiến Lâm An lạnh người là thời gian chụp ảnh
Ba năm trước
Cậu phóng to bức ảnh
Người đàn ông đứng cạnh Trình Mặc quay mặt nghiêng, nhưng gương mặt ấy lại khiến Lâm An có cảm giác quen thuộc khó hiểu
Điện thoại bất ngờ đổ chuông
Là Tạ Minh
Tạ Minh
Tạ Minh
Cậu đang ở đâu?
Lâm An
Lâm An
Ở nhà
Tạ Minh
Tạ Minh
Đừng nói dối
Lâm An im lặng
Tạ Minh thở dài
Tạ Minh
Tạ Minh
Cậu nhận được tin nhắn rồi đúng không?
Lâm An
Lâm An
Tạ Minh
Tạ Minh
Đừng đến khách sạn
Lâm An
Lâm An
Vì sao?
Tạ Minh
Tạ Minh
Bởi vì người gửi tin nhắn không muốn cậu biết sự thật
Lâm An cười nhạt
Lâm An
Lâm An
Vậy anh biết?
Tạ Minh không trả lời
Câu im lặng ấy đã đủ để Lâm An hiểu
Cậu cúp máy
9 giờ sáng
Lâm An vẫn đến khách sạn
Sảnh khách sạn vắng người. Cậu vừa bước ra khỏi thang máy thì nhìn thấy Giang Thư đứng cuối hành lang
Cô dường như đã đợi rất lâu
Giang Thư
Giang Thư
Cậu thật sự đến
Lâm An nhìn cô
Lâm An
Lâm An
Cô biết tôi sẽ đến?
Giang Thư
Giang Thư
Biết
Lâm An
Lâm An
Vậy người hẹn tôi là ai?
Giang Thư chưa kịp trả lời, một giọng nói khác đã vang lên
Số Lạ
Số Lạ
Là tôi
Một người đàn ông bước ra từ căn phòng phía sau
Lâm An chưa từng gặp anh ta
Anh ta nhìn Lâm An vài giây rồi lấy từ túi áo một chiếc USB màu đen
NovelToon
Số Lạ
Số Lạ
Cầm lấy
Lâm An không nhận
Lâm An
Lâm An
Thứ gì?
Số Lạ
Số Lạ
Thứ có thể khiến cậu biết Trình Mặc đã giấu cậu chuyện gì
Giang Thư lập tức lên tiếng:
Giang Thư
Giang Thư
Đừng nhận
Người đàn ông bật cười
Số Lạ
Số Lạ
Cô vẫn muốn bảo vệ anh ta?
Giang Thư
Giang Thư
Chuyện này không liên quan đến cậu
Số Lạ
Số Lạ
Không liên quan?
Anh ta nhìn Lâm An
Số Lạ
Số Lạ
Người trong đoạn ghi hình chính là cậu
Lâm An chết lặng
Lâm An
Lâm An
Cậu nói gì?
Người đàn ông đặt USB vào tay cậu
Số Lạ
Số Lạ
Ba năm trước, cậu đã từng đến đây
Nói xong, anh ta quay người rời đi
Lâm An siết chặt chiếc USB
Giang Thư nhìn cậu, sắc mặt lần đầu tiên thay đổi
Giang Thư
Giang Thư
Lâm An, nghe tôi
Giang Thư
Giang Thư
Đừng mở nó
Lâm An
Lâm An
Vì sao?
Giang Thư
Giang Thư
Bởi vì có những chuyện một khi biết rồi…
Cô dừng lại
Giang Thư
Giang Thư
…cậu sẽ không thể quay về cuộc sống hiện tại nữa
Điện thoại Lâm An rung lên
Một tin nhắn từ Trình Mặc
Trình mặc
Trình mặc
Em đang ở đâu?
Lâm An
Lâm An
Khách sạn Minh Thành
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức
Trình mặc
Trình mặc
Đứng yên đó
Lâm An
Lâm An
Anh biết tôi đến đây?
Không trả lời
Một phút sau…
Trình mặc
Trình mặc
Anh đến ngay
Lâm An nhìn dòng chữ ấy
Không hiểu sao lần đầu tiên cậu cảm thấy sợ
Không phải sợ người đàn ông vừa đưa USB cho mình
Mà sợ Trình Mặc sẽ xuất hiện
Bởi vì nếu những gì người kia nói là thật…
thì người đầu tiên phải đối mặt với cậu chính là Trình Mặc
Cửa thang máy mở ra
Trình Mặc bước ra
Phía sau anh là Lương Hành
Ánh mắt Trình Mặc dừng trên chiếc USB trong tay Lâm An
Sắc mặt anh lập tức lạnh xuống
Trình mặc
Trình mặc
Đưa cho anh
Lâm An lùi lại
Lâm An
Lâm An
Không
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An
Lâm An
Lâm An
Anh biết trong này có gì đúng không?
Trình Mặc im lặng
Chỉ vài giây thôi, nhưng câu trả lời ấy đã rõ hơn bất kỳ lời thừa nhận nào
Lâm An siết chặt USB
Lâm An
Lâm An
Vậy hôm nay tôi nhất định phải xem
Trình Mặc nhìn cậu
Trong mắt anh thoáng qua một sự hoảng loạn mà Lâm An chưa từng thấy
Trình mặc
Trình mặc
Đừng
Lâm An
Lâm An
Anh sợ tôi biết điều gì?
Trình Mặc không trả lời
Lương Hành bất ngờ bước tới
Lương Hành
Lương Hành
Lâm An, người gửi USB đang lừa cậu
Lâm An
Lâm An
Vậy tại sao các người đều sợ tôi mở nó?
Không ai nói gì
Đúng lúc ấy, điện thoại của Giang Thư vang lên
Cô nhìn màn hình rồi sắc mặt trắng bệch
Giang Thư
Giang Thư
Không thể nào…
Tạ Minh gọi tới
Giọng anh ở đầu dây bên kia gấp đến mức gần như hét lên:
Tạ Minh
Tạ Minh
Giang Thư, người đó vừa xuất hiện ở trước nhà tôi
Tạ Minh
Tạ Minh
Anh ta nói…
Tạ Minh ngừng lại
Tạ Minh
Tạ Minh
Anh ta nói người chết ba năm trước chưa bao giờ là Lâm An
Cả hành lang chìm vào im lặng
Lâm An quay sang nhìn Trình Mặc
Còn Trình Mặc…
lần đầu tiên không né tránh ánh mắt cậu

Người trong bức ảnh

Lâm An nhìn Trình Mặc
Không ai nói gì
Câu nói của Tạ Minh vẫn vang lên trong đầu cậu
“Người chết ba năm trước chưa bao giờ là Lâm An.”
Nhưng rõ ràng người đứng trước mặt cậu là Lâm An
Vậy người chết năm đó… là ai?
Điện thoại lại rung
Tạ Minh
Tạ Minh
Mọi người đang ở đâu?
Lương Hành
Lương Hành
Khách sạn Minh Thành
Tạ Minh
Tạ Minh
Đừng để Lâm An mở USB
Lâm An
Lâm An
Tôi đang cầm nó đây
Tạ Minh
Tạ Minh
...
Lâm An
Lâm An
Các người càng ngăn tôi, tôi càng muốn biết
Trình mặc
Trình mặc
Đưa nó cho anh
Lâm An
Lâm An
Không
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An
Lâm An
Lâm An
Anh đừng gọi tên tôi như vậy
Trình mặc
Trình mặc
Vậy em muốn anh gọi thế nào?
Lâm An khựng lại
Cách xưng hô ấy khiến lòng cậu khó chịu một cách kỳ lạ
Lâm An
Lâm An
Tôi muốn anh nói sự thật
Trình mặc
Trình mặc
Chưa đến lúc
Lâm An
Lâm An
Vậy bao giờ mới đến lúc?
Trình mặc
Trình mặc
Khi em đủ bình tĩnh để nghe
Lâm An
Lâm An
Tôi đã bình tĩnh suốt ba năm rồi
Trình Mặc lập tức im lặng
Lâm An nhìn anh
“Ba năm?”
Cậu không hiểu tại sao mình lại nói ra câu đó
Rõ ràng cậu không nhớ gì về ba năm trước
Giang Thư đột nhiên bước tới
Giang Thư
Giang Thư
Lâm An, cậu vừa nhớ được gì?
Lâm An
Lâm An
Không biết
Giang Thư
Giang Thư
Cậu nói “ba năm”
Lâm An
Lâm An
Tôi cũng không biết tại sao
Lương Hành nhìn Trình Mặc
Lương Hành
Lương Hành
Anh nên nói rồi
Trình mặc
Trình mặc
Không
Lương Hành
Lương Hành
Nếu anh không nói, cậu ấy sẽ tự tìm
Trình mặc
Trình mặc
Tôi biết
Lương Hành
Lương Hành
Và đến lúc đó, mọi chuyện sẽ tệ hơn
Trình Mặc không trả lời
Lâm An nhìn từng người
“Các người đang nói chuyện gì vậy?”
Không ai đáp
Cậu đặt USB lên bàn
NovelToon
Lâm An
Lâm An
Được
Lâm An
Lâm An
Tôi không mở USB
Lâm An
Lâm An
Nhưng các người phải trả lời tôi một câu
Trình Mặc nhìn cậu
Trình mặc
Trình mặc
Hỏi đi
Lâm An
Lâm An
Người trong bức ảnh là ai?
Không khí lập tức trở nên căng thẳng
Giang Thư quay mặt đi
Lương Hành siết chặt tay
Còn Trình Mặc…
anh chỉ nhìn Lâm An
Trình mặc
Trình mặc
Là một người đã biến mất
Lâm An
Lâm An
Biến mất?
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An
Lâm An
Anh từng yêu người đó?
Trình Mặc im lặng
Lâm An
Lâm An
Trả lời tôi
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An cười nhạ
Lâm An
Lâm An
Vậy người đó chết rồi?
Trình mặc
Trình mặc
Không biết
Lâm An
Lâm An
Không biết?
Trình mặc
Trình mặc
Anh đã tìm ba năm
Lâm An
Lâm An
Và không tìm thấy?
Trình mặc
Trình mặc
Không
Lâm An nhìn anh
Lâm An
Lâm An
Vậy tại sao anh lại sợ tôi nhớ lại?
Trình Mặc không nói
Đúng lúc đó, điện thoại Giang Thư rung lên
Cô nhìn màn hình
Sắc mặt lập tức thay đổi
Giang Thư
Giang Thư
Anh ta gửi ảnh mới
Lương Hành
Lương Hành
Cho tôi xem
Giang Thư đưa điện thoại cho anh
Lương Hành nhìn vài giây rồi ngẩng đầu
Lương Hành
Lương Hành
Trình Mặc…
Trình Mặc nhận điện thoại
Một bức ảnh hiện trên màn hình
Là một căn phòng cũ
Trên bàn có một khung ảnh
Trong ảnh là hai người con trai
Một người là Trình Mặc
Người còn lại…
giống hệt Lâm An
Lâm An nhìn thấy bức ảnh, cả người cứng đờ
Lâm An
Lâm An
Đó là tôi?
Không ai trả lời
Lâm An
Lâm An
Tôi hỏi… đó có phải tôi không?
Trình Mặc tắt màn hình điện thoại
Lâm An
Lâm An
Anh làm gì vậy?
Trình mặc
Trình mặc
Đừng nhìn nữa
Lâm An
Lâm An
Tôi muốn biết
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An
Đây là lần đầu tiên Trình Mặc lớn tiếng với cậu
Lâm An sững lại
Trình Mặc cũng im lặng
Một lúc sau, anh thấp giọng:
Trình mặc
Trình mặc
Xin lỗi
Lâm An
Lâm An
Anh biết tôi trong bức ảnh
Trình mặc
Trình mặc
...
Lâm An
Lâm An
Anh biết tôi từ ba năm trước
Trình mặc
Trình mặc
Lâm An
Lâm An
Vậy tại sao anh nói chúng ta mới gặp nhau?
Trình Mặc không trả lời
Lâm An cầm chiếc USB lên
Lâm An
Lâm An
Nếu anh không nói…
Cậu nhìn thẳng vào mắt anh
Lâm An
Lâm An
Tôi sẽ tự tìm câu trả lời
Trình mặc
Trình mặc
Em sẽ hối hận
Lâm An
Lâm An
Có lẽ
Cậu cắm USB vào điện thoại
Màn hình hiện lên một thư mục duy nhất
“LÂM AN — 17/08/2023.”
Lâm An nín thở
Bên trong chỉ có một đoạn video
Cậu bấm mở
Màn hình tối đen vài giây
Sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên
Là giọng của chính cậu
“Nếu một ngày tôi quên tất cả…”
Đoạn video đột ngột dừng lại
Màn hình hiện lên một dòng chữ
“Đừng tin Trình Mặc.”
Lâm An ngẩng đầu
Trình Mặc đứng trước mặt cậu
Và lần đầu tiên…
ánh mắt anh không còn lạnh lùng nữa
Chỉ còn lại sự tuyệt vọng

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play