Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#AllNegav | Shortfic – Dang Thanh An.

#Thỏ Con | MasonN.

_ _ _ _
Thế giới ngầm về đêm vốn luôn lạnh lẽo và ngột ngạt.
Nhưng trong căn phòng ấy, chẳng ai dám phát ra tiếng động.
Một tên đàn ông nằm dưới nền đá, máu vương nơi khóe môi. Ngay trước mặt hắn là Đặng Thành An đang ngồi thản nhiên trong lòng Nguyễn Xuân Bách.
Thành An vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngông nghênh. Đôi mắt to tròn nhìn xuống kẻ dưới chân mình, chẳng có lấy một chút sợ hãi.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Đụng vào người của tôi, còn nghĩ mình có thể nguyên vẹn rời khỏi đây sao?
? ? ?
? ? ?
Tôi chỉ làm theo lệnh. Tôi không biết cậu là—
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Không biết thì càng đáng trách.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/nhếch môi/ Ở chỗ này, không biết thân phận của người khác không phải cái cớ để làm càn.
Xuân Bách từ đầu đến cuối chỉ im lặng. Một tay anh ôm ngang eo Thành An, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Đưa xuống hầm.
Hai thuộc hạ lập tức bước tới.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xử lý cho sạch sẽ. Đừng để hắn còn cơ hội xuất hiện trước mặt An lần nữa.
Nhân Vật Phụ [Nam]
Nhân Vật Phụ [Nam]
Thuộc hạ: Vâng, Nguyễn tổng.
Tên đàn ông bị kéo đi.
Cánh cửa đóng lại, căn phòng trở về sự im lặng vốn có.
Xuân Bách cúi mắt nhìn người đang ngồi trong lòng mình.
Thành An vẫn bình thản, thậm chí còn có vẻ chẳng xem chuyện vừa rồi là chuyện gì to tát.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Em không sợ à?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Sợ gì?
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vừa rồi có người muốn lấy mạng em.
Thành An quay đầu nhìn anh, khóe môi cong lên.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Có anh ở đây mà.
Xuân Bách khẽ bật cười.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Biết dựa vào chồng rồi?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Em dựa vào anh từ nhỏ tới lớn, có gì lạ đâu.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vậy sau này đừng tự mình lao lên trước nữa.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Không hứa.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Thỏ nhỏ.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Gọi gì?
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Ngang quá rồi đấy.
Thành An chẳng những không sợ mà còn bật cười.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh cưới phải người như em thì chịu đi.
Xuân Bách nhìn cậu vài giây rồi vòng tay ôm chặt hơn.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Anh có than đâu.
___
Đêm đó, cả hai trở về nhà.
Cánh cửa phòng vừa đóng lại, Thành An còn chưa kịp quay người thì Xuân Bách đã tiến tới.
Anh chống một tay lên tường, chặn Thành An giữa mình và bức tường phía sau.
Khoảng cách lập tức bị kéo gần.
Thành An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt vẫn chẳng có chút sợ hãi nào.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Làm gì đấy?
Xuân Bách khẽ nhếch môi.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Hôm nay anh xử lý một việc rồi.
Anh cúi xuống, giọng trầm hẳn.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Thưởng cho anh đi?
Thành An nhìn anh vài giây, sau đó cố tình khoanh tay trước ngực.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Không thưởng.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Thật?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thật.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
/bật cười/ Vậy anh tự lấy.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Nguyễn Xuân Bách.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Anh đây.
Thành An còn chưa kịp nói thêm, Xuân Bách đã cúi xuống hôn lên môi cậu.
Nụ hôn ban đầu chỉ thoáng qua, nhưng khi Thành An không tránh, vòng tay của Xuân Bách liền siết nhẹ quanh eo cậu.
Thành An đưa tay túm lấy cổ áo anh, vừa ngại vừa cố giữ vẻ ngang ngạnh.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh đúng là được nước lấn tới.
Xuân Bách khẽ cười ngay bên môi cậu.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Tại em chiều anh.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Ai chiều anh?
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Người đang nắm áo anh.
Thành An cúi mắt nhìn tay mình, lập tức buông ra.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
/bật cười/ Muộn rồi, bé thỏ.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Cười nữa là tối nay ra sofa ngủ.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vậy anh không cười nữa.
Anh nói xong lại cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán Thành An.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Nhưng thưởng thì anh vẫn muốn.
𐙚⋆°. 𝐄 𝐍 𝐃𓂃 ࣪˖ ִֶָ𐀔
Wuns chi nhánh hăi
Wuns chi nhánh hăi
👉👈
Wuns chi nhánh hăi
Wuns chi nhánh hăi
Dạo ni á..
Wuns chi nhánh hăi
Wuns chi nhánh hăi
Đọc shortfic.. thấy.. hay nên..
Wuns chi nhánh hăi
Wuns chi nhánh hăi
Đó..
Wuns chi nhánh hăi
Wuns chi nhánh hăi
Hì.

#Thỏ Con | MasonN.

_ _ _ _
Căn phòng chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu.
Thành An vẫn đứng tựa vào tường, đôi mắt long lanh nhìn người trước mặt. Vừa rồi còn ngang ngược đến mức chẳng coi ai ra gì, vậy mà lúc này hai má lại hơi ửng lên.
Xuân Bách nhìn vẻ mặt ấy, khóe môi chậm rãi cong lên.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Sao không nói nữa?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Em đang nghĩ xem có nên đuổi anh ra ngoài không.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Phòng của chúng ta, em đuổi anh đi đâu?
Thành An nghẹn một nhịp rồi lập tức lườm anh.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh càng ngày càng mặt dày.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Tại lấy được em rồi nên không cần giữ giá nữa.
Thành An bật cười khẽ, nhưng vừa định quay đi thì Xuân Bách đã vòng tay ôm lấy eo anh.
Lần này không còn vẻ trêu chọc.
Cái ôm rất chặt, rất dịu dàng.
Thành An im lặng vài giây rồi cũng đưa tay ôm lại.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Hôm nay anh mệt không?
Xuân Bách khựng lại.
Đây mới là điều khiến anh thích Thành An đến vậy.
Ngoài kia, Đặng Thành An chẳng sợ ai. Có thể đứng giữa thế giới ngầm mà lạnh lùng nhìn người khác cúi đầu. Nhưng khi cánh cửa đóng lại, người đầu tiên anh nghĩ đến vẫn luôn là Nguyễn Xuân Bách.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Có một chút.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Vậy còn ôm em làm gì?
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vì ôm em thì hết.
Thành An cười, bàn tay nhẹ nhàng vuốt sau lưng anh.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh đúng là biết làm nũng.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Chỉ làm với em.
Xuân Bách cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán Thành An rồi đến má.
Thành An né sang một bên.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Đủ rồi.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Chưa đủ.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh tham quá đấy.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Với em thì anh tham một chút cũng được.
Thành An còn chưa kịp đáp, Xuân Bách đã cúi xuống hôn lên môi anh lần nữa.
Nụ hôn kéo dài hơn lúc trước.
Thành An ban đầu còn định đẩy anh ra, nhưng cuối cùng chỉ khẽ nắm lấy vạt áo Xuân Bách, để mặc bản thân chìm vào vòng tay quen thuộc.
Khi tách ra, cả hai đều im lặng.
Xuân Bách nhìn đôi mắt hơi ướt của Thành An, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nâu.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Thỏ nhỏ.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Gì?
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Cảm ơn em.
Thành An hơi ngẩn ra.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Vì chuyện gì?
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vì từ nhỏ đến lớn, em vẫn luôn ở đây.
Thành An nhìn anh thật lâu rồi khẽ mỉm cười.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Ngốc.
Em chủ động tựa trán vào trán Xuân Bách.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Em còn định ở bên anh lâu lắm.
Xuân Bách siết vòng tay quanh eo anh.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vậy thì cả đời nhé?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/bật cười/ Anh hỏi câu này hơi muộn rồi đấy.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Vậy coi như em đồng ý.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Em có nói đồng ý đâu.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Xuân Bách | 𝐧𝐱𝐛.
Nhưng em đang ôm anh.
Thành An im lặng.
Một lúc sau, em vùi mặt vào vai Xuân Bách, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho người kia nghe thấy.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Ừ. Cả đời.
Xuân Bách không nói thêm, anh chỉ ôm chặt người trong lòng hơn một chút.
Ngoài kia, Nguyễn Xuân Bách có thể là người khiến cả thế giới ngầm phải dè chừng.
Nhưng trước mặt Đặng Thành An, anh chỉ đơn giản là một người đàn ông may mắn vì có thể giữ bé thỏ ngang bướng ấy ở bên mình cả đời.
𐙚⋆°. 𝐄 𝐍 𝐃𓂃 ࣪˖ ִֶָ𐀔
Wuns chi nhánh hăi
Wuns chi nhánh hăi
😛

#Nhịn Đủ Rồi | JayGav.

_ _ _ _
Buổi chiều hôm đó, căn phòng khách chỉ còn lại hai người.
Đặng Thành An ngồi trên sofa, vẻ mặt vô tội đến mức chẳng ai nghĩ người vừa khiến Lê Hồ Phước Thịnh mất kiên nhẫn cả ngày lại chính là anh.
Từ sáng đến giờ, Thành An cứ cố tình trêu em.
Lúc thì đứng sát bên cạnh, lúc lại ghé tai nói một câu khiến Phước Thịnh đỏ tai, sau đó lập tức bỏ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Phước Thịnh nhịn.
Nhịn đến tận tối.
Thành An vừa đi ngang qua, vai còn cố tình chạm nhẹ vào người em.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Phước Thịnh.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Dạ?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Hôm nay em im quá vậy.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Em đang cố giữ bình tĩnh.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/bật cười/ Có gì đâu mà phải bình tĩnh?
Nói xong, anh còn thản nhiên quay người định đi, nhưng lần này, Phước Thịnh không để anh bước tiếp.
Bàn tay em giữ lấy cổ tay Thành An, kéo anh quay lại.
Thành An khựng một chút, rồi nhìn xuống bàn tay đang nắm mình.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Làm gì đấy?
Phước Thịnh tiến lại gần.
Không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, ánh mắt em lúc này nghiêm túc đến mức Thành An cũng thôi cười.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Anh muốn em nhịn đến bao giờ?
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
/chớp mắt/ Em đang nói chuyện gì vậy?
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Từ sáng đến giờ anh cứ cố tình chọc em.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh chỉ đùa thôi mà.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Em không thấy vui.
Thành An vừa định đáp lại thì Phước Thịnh đã cúi xuống, hôn nhẹ lên môi anh.
Chỉ một thoáng, đủ để Thành An sững người.
Phước Thịnh lùi lại, vẫn giữ cổ tay anh.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Bây giờ còn muốn chọc nữa không?
Thành An nhìn em vài giây, hai má bắt đầu đỏ lên nhưng giọng vẫn cố giữ vẻ ngang ngược.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Có.
Phước Thịnh bật cười khẽ.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Được.
Em kéo Thành An lại gần hơn.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Vậy em chiều anh.
Lần này, Thành An còn chưa kịp phản ứng thì Phước Thịnh đã cúi xuống hôn anh lần nữa.
Thành An khẽ nắm lấy vạt áo em, cuối cùng chẳng còn nói được câu nào để trêu chọc nữa.
Đến khi hai người tách ra, Thành An lập tức quay mặt đi.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Em được lắm.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Anh dạy em mà.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Thành An | 𝐝𝐭𝐚.
Anh dạy em cái gì?
Phước Thịnh nhìn vành tai đỏ lên của anh, khóe môi cong thành một nụ cười.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Phước Thịnh | 𝐥𝐡𝐩𝐭.
Cách không nhịn anh nữa.
𐙚⋆°. 𝐄 𝐍 𝐃𓂃 ࣪˖ ִֶָ𐀔

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play