Vết Thương Thầm Lặng
DẤU CHẤM CÂU BỎ NGỎ
Thẩm Mộc Bạch vừa đặt điện thoại xuống thì màn hình lại sáng lên
Ngoài cửa sổ, mưa đêm trút xuống từng hồi chát chúa
Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt hốc hác của cô
Mộc Bạch ngập ngừng mở đoạn ghi âm 12 giây vừa gửi đi
Thẩm Mộc Bạch
Lục Tiêu... mưa lớn lắm, anh nhớ thoa thuốc dị ứng nhé
Tin nhắn vừa báo "Đã xem", phản hồi lạnh tàn nhẫn liền xuất
Bác sĩ Lục Tiêu
Từ sau đừng gửi tin nhắn thoại nữa
Bác sĩ Lục Tiêu
Tôi không nghe đâu
Mộc Bạch lặng người nhìn dòng chữ
Thẩm Mộc Bạch
Mộc Bạch lặng người nhìn dòng chữ
Thẩm Mộc Bạch
Tại em thấy tay anh bị dị ứng thời tiết
Bác sĩ Lục Tiêu
Mọi trao đổi liên quan đến bệnh nhân Thẩm Quốc Vinh, phiền cô liên hệ trong giờ hành chính
Một câu nói vô tình kéo phăng quan hệ giữa hai người về lại điểm xuất phát
Anh là Bác sĩ chủ trị kiêu ngạo
Còn cô chỉ là người thân bệnh nhân
Bác sĩ Lục Tiêu
Không cần thiết phải lo cho tôi
Lục Tiêu đã bật chế độ Không làm phiền
Ngay lúc đó, ứng dụng báo có tin nhắn mới từ Trịnh Diệp
Trình Diệp
Mộc Bạch, cậu về chưa
Trình Diệp
Chiều nay tớ thấy cậu đứng ngoài phòng phẫu thuật rất lâu
Trình Diệp
Cậu lại gặp Lục Tiêu đúng không?
Thẩm Mộc Bạch
Ừ, tớ vừa về đến nhà
Trình Diệp
Cậu vẫn chưa thôi tìm đáp án sao?
Thẩm Mộc Bạch
Tớ chỉ muốn biết tại sao năm đó anh ấy lại biến mất
Thẩm Mộc Bạch
Một tin nhắn chia tay, rồi bốc hơi hoàn toàn
Thẩm Mộc Bạch
Bây giờ xuất hiện lại, anh ấy nhìn tớ như người xa lạ
Bên kia màn hình, Trịnh Diệp ngập ngừng rất lâu
Trình Diệp
Hắn không còn là Lục Tiêu của ngày xưa nữa đâu
Trình Diệp
Đừng tự làm đau mình nữa
Thẩm Mộc Bạch thoát ứng dụng nhắn tin
Ngón tay cô run run mở mục Ghi chú riêng tư đã khóa mật khẩu
Ngày Lục Tiêu nhận thư báo trúng tuyển học bổng y khoa năm đó
Mộc Bạch tạo một dòng ghi chú mới
"17 tháng 8. Hôm nay trời mưa rất to."
"Anh lại dặn em đừng gửi tin nhắn thoại."
"Thực ra em gửi tin nhắn thoại không phải vì lười gõ chữ..."
"Mà vì em sợ nếu chỉ gõ vài dòng ngắn ngủi, em sẽ không kiềm được lòng mà viết ra ba chữ 'Em nhớ anh"
Mộc Bạch ngước mắt nhìn ra ô cửa kính đọng nước
Ánh đèn đường nhòe đi thành những quầng sáng mờ ảo
"Lúc anh lướt qua em ở hành lang, mùi trầm hương trên áo anh vẫn thế."
"Anh đóng vai người xa lạ giỏi lắm, Lục Tiêu..."
"Nhưng nếu đã coi em là người dưng, tại sao ánh mắt anh nhìn hồ sơ của bố em lại run rẩy?"
Mộc Bạch tắt màn hình điện thoại
Căn phòng chìm vào tĩnh mịch
Tại phòng làm việc ở Bệnh viện
Lục Tiêu ngồi lặng yên trong góc tối
Chiếc tai nghe Bluetooth vẫn đang bật
Anh bấm phát lại đoạn tin nhắn thoại 12 giây của Mộc Bạch
Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai
"Lục Tiêu... mưa lớn lắm, anh nhớ thoa thuốc dị ứng nhé..."
Bàn tay anh siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch
Màn hình máy tính chợt sáng lên
"Hệ thống: Đã xác nhận chuyển khoản 50.000.000 VNĐ vào tài khoản tạm ứng viện phí cho Bệnh nhân Thẩm Quốc Vinh."
"Ghi chú: Giao dịch bảo mật thông tin người nộp."
Bên trong có một chiếc hộp gỗ cũ
Anh mở hộp, lấy ra tấm ảnh chụp lấy ngay bị ố vàng
Trong ảnh, Mộc Bạch 20 tuổi mỉm cười dưới mưa, nghiêng ô che về phía anh
Điện thoại Lục Tiêu đổ chuông: Trịnh Diệp
Lục Tiêu nghe máy nhưng không lên tiếng
Trình Diệp
Cậu vừa mổ xong đúng không?
Trình Diệp
Lục Tiêu, cậu định giấu cô ấy đến bao giờ nữa?
Trình Diệp
Chiều nay Mộc Bạch đứng nhìn cậu qua ô cửa kính gần hai tiếng đồng hồ
Trình Diệp
Cô ấy gầy đi một nửa so với ba năm trước rồi
Lục Tiêu dán chặt mắt vào tấm ảnh cũ
Bác sĩ Lục Tiêu
Càng biết ít, cô ấy càng an toàn.
Trình Diệp
Cậu tàn nhẫn với cô ấy một, nhưng lại tàn nhẫn với chính mình mười
Bác sĩ Lục Tiêu
Đó là lựa chọn của tôi
Bác sĩ Lục Tiêu
Giúp tôi chăm sóc cô ấy
Anh mở mục Ghi chú công việc, thêm vào vài dòng:
Lượng đường huyết của Mộc Bạch thấp: Nhắc y tá gửi phần ăn nhẹ mỗi sáng
Tuyệt đối không xuất hiện trước mặt cô ấy khi không có lý do chuyên môn
Lục Tiêu cẩn thận khóa hộc bàn
Anh đi về phía cửa sổ nhìn ra cơn mưa đêm
Bàn tay vô thức chạm vào vết sẹo dài ẩn sau lớp áo blouse trắng
Vết sẹo của biến cố ba năm trước... thứ mà Mộc Bạch sẽ không bao giờ được biết
BỮA SÁNG ẨN DANH VÀ LỜI NÓI DỐI
Mặt trời vừa ló rạng qua khe cửa kính mờ sương phòng 402
Thẩm Mộc Bạch giật mình tỉnh giấc sau một đêm chập chờ
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên
Y tá Lê Hân đẩy xe thuốc bước vào, tay bế một hộp giữ nhiệt nghi ngút khói
Y tá Lê Hân
Chị Thẩm ơi, đây là bữa sáng tiêu chuẩn dành riêng cho người nhà phòng VIP
Mộc Bạch đón lấy hộp thức ăn, vừa mở nắp liền ngẩn người
Mùi cháo vi cá quyện cùng hương sữa đậu nành không đường xộc thẳng vào mũ
Tô cháo hoàn toàn không có một cọng hành lá, đúng chính xác thói quen của cô
Cô rút điện thoại bấm nhanh cho người bạn thân
Thẩm Mộc Bạch
Diệp ơi, bệnh viện trung tâm từ bao giờ bao luôn bữa sáng của nhà hàng Hương Mãn vậy?
Trình Diệp
Làm gì có chuyện đó, Hương Mãn xưa nay đâu có giao hàng
Mộc Bạch buông thìa, ánh mắt vô tình lướt qua tờ giấy báo kẹp dưới chân giường
Dòng chữ in đỏ: "Xác nhận tạm ứng 50.000.000 VNĐ - Người nộp: Ẩn danh - Thời gian: 00:15"
Cô đứng phắt dậy, bước nhanh ra góc hành lang vắng người
Ngón tay run rẩy mở khung chat Bác sĩ Lục Tiêu
Thẩm Mộc Bạch
Bác sĩ Lục, khoản tiền tạm ứng 50 triệu đêm qua và phần ăn sáng này... là anh chuẩn bị cho em đúng không?
Tại phòng làm việc tầng trên, Lục Tiêu nhìn màn hình, ánh mắt chùng xuống
Bác sĩ Lục Tiêu
Cô đề cao bản thân quá rồi đấy
Bác sĩ Lục Tiêu
Tôi là bác sĩ chứ không phải tổ chức từ thiện
Mộc Bạch cắn chặt môi, quyết định tung ra một lời nói dối
Thẩm Mộc Bạch
Nhưng y tá Lê Hân vừa lỡ miệng nói chính anh dặn cô ấy mang vào cho em
Lục Tiêu siết chặt chiếc điện thoại, biết cô đang cố tình giăng bẫy
Bác sĩ Lục Tiêu
Đó chỉ là đồ ăn thừa ca trực đêm của tôi
Bác sĩ Lục Tiêu
Vứt đi thì lãng phí nên tôi tiện tay bảo y tá mang sang thôi
Mộc Bạch lặng người trước phản hồi tàn nhẫn
Bác sĩ Lục Tiêu
Thẩm Mộc Bạch, đừng tiếp tục ảo tưởng vị trí của mình trong lòng tôi nữa
Mộc Bạch tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh ngắt, nghẹn đắng không thể thở
Cô định gõ lời xin lỗi, nhưng rồi lặng lẽ xóa đi
Đúng lúc này, điện thoại của Mộc Bạch lại nảy lên thông báo từ Trịnh Diệp
Trình Diệp
Mộc Bạch, tớ vừa hỏi một người quen ở phòng hành chính bệnh viện
Trình Diệp
Đêm qua Lục Tiêu không hề có lịch trực đêm
Trình Diệp
Ca trực của hắn đã kết thúc từ lúc năm giờ chiều rồi
Mộc Bạch bàng hoàng đọc từng dòng chữ trên màn hình
Thẩm Mộc Bạch
Cậu nói sao cơ?
Trình Diệp
Hắn ở lại bệnh viện cả đêm qua chỉ để theo dõi ca phẫu thuật của bố cậu
Trình Diệp
Tớ không hiểu nổi hắn đang muốn làm gì nữa
Lòng Mộc Bạch cuộn sóng, cô ngước nhìn lên phía cầu thang dẫn lên tầng 5
Nơi đó là khu vực phòng làm việc riêng của các Bác sĩ ngoại khoa
Cô quyết định không nhắn tin nữa mà bước nhanh lên các bậc cầu thang
Tiếng guốc gõ dồn dập trên hành lang vắng ngắt của tầng 5
Nơi đặt phòng làm việc riêng của các Bác sĩ ngoại khoa
Cánh cửa phòng Bác sĩ Lục Tiêu đang khép hờ, hé ra một khoảng sáng nhạt
Mộc Bạch đứng khựng lại trước cửa, nhịp thở khẽ dồn dập
Cô giơ tay định gõ cửa, nhưng rồi ngón tay ngập ngừng khựng lại giữa không trung
Qua khe cửa hẹp, cô nhìn thấy bóng lưng mệt mỏi của Lục Tiêu
Anh đang ngồi gục đầu vào hai bàn tay, bờ vai khẽ run lên
Trên bàn làm việc của anh là tờ hóa đơn nhà hàng Hương Mãn in lúc 5 giờ 15 phút sáng
Chiếc áo blouse treo sau ghế vẫn còn đọng nguyên những giọt nước mưa đẫm ướt
Cạnh đó là tuýp thuốc bôi dị ứng da đã mở nắp
Đúng lúc này, điện thoại trên bàn của Lục Tiêu đột ngột đổ chuông
Anh giật mình, vội vã lau mặt rồi bắt máy
Bác sĩ Lục Tiêu
Alo, tôi Lục Tiêu nghe đây
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói hốt hoảng của Y tá Lê Hân
Y tá Lê Hân
Bác sĩ Lục ơi, chị Mộc Bạch không có ở phòng 402!
Y tá Lê Hân
Em vừa vào kiểm tra thì cháo và sữa chị ấy vẫn chưa chạm vào miếng nào
Lục Tiêu phắt đứng dậy, giọng nói lập tức biến đổi, ngập tràn sự lo lắng
Bác sĩ Lục Tiêu
Cô ấy đi đâu từ khi nào?
Bác sĩ Lục Tiêu
Sáng nay cô ấy đã uống thuốc huyết áp chưa?
Y tá Lê Hân
Em... em không rõ nữa, vừa quay đi một chút thì đã không thấy chị ấy đâu rồi
Bác sĩ Lục Tiêu
Mau đi tìm ở các hành lang đi
Bác sĩ Lục Tiêu
Sức khỏe cô ấy dạo này rất yếu, tuyệt đối không được để cô ấy nhịn ăn
Lục Tiêu dập máy, vội vã vơ lấy chiếc áo khoác trên ghế
Anh lao nhanh ra phía cửa phòng
Mộc Bạch đứng ngoài hành lang, chết lặng gìm chặt tiếng nấc
Bốn mắt chạm nhau giữa không gian tĩnh mịch của hành lang bệnh viện
Lục Tiêu khựng lại, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng và rối rắm
BỨC TƯỜNG SẮT VÀ SỰ BỤC PHÁT
Lục Tiêu khựng lại, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng và rối rắm.
Anh lập tức lấy lại vẻ lạnh tàn nhẫn, dắt tay Mộc Bạch lôi xồng xộc vào trong phòng làm việc
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại, khóa chốt cái 'cạch'
Bác sĩ Lục Tiêu
Cô theo dõi tôi đấy à?
Thẩm Mộc Bạch
Nếu em không đi lên đây, làm sao biết anh vừa đội mưa đi mua cháo cho em?
Bác sĩ Lục Tiêu
Bớt tự ảo tưởng vị trí của mình đi
Thẩm Mộc Bạch
Vậy vết dị ứng trên tay anh và cái áo ướt nhẹp kia giải thích thế nào?
Lục Tiêu tiến lại gần, ép Mộc Bạch lùi dần cho đến khi lưng cô dán chặt vào mép bàn làm việc
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức hơi thở nóng hổi chập vào nhau
Bác sĩ Lục Tiêu
Thẩm Mộc Bạch, cô muốn nghe sự thật đến thế cơ à?
Thẩm Mộc Bạch
Đúng, em muốn biết lý do ba năm trước anh bỏ đi
Lục Tiêu bất ngờ cúi xuống, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cô, siết nhẹ
Ánh mắt anh tối sầm, rực lên ngọn lửa nguy hiểm và kiềm chế đến tột cùng
Bác sĩ Lục Tiêu
Đơn giản vì tôi đã chán ngấy cái sự ngây thơ ngu ngốc này của cô rồi
Thẩm Mộc Bạch
Anh nói dối...
Bác sĩ Lục Tiêu
Cô nghĩ tôi vẫn còn vương vấn cô sao?
Lục Tiêu cúi đầu xáp sát vào tai cô, giọng nói trầm đục vang lên đầy khiêu khích
Bác sĩ Lục Tiêu
Nhìn kỹ tôi xem, cô nghĩ một người đàn ông trưởng thành ở lại bệnh viện đêm qua là vì tình yêu trẻ con của ba năm trước?
Mộc Bạch run rẩy, hơi thở dồn dập khi cảm nhận được bàn tay Lục Tiêu vơi bớt lực ở cằm nhưng lại trượt xuống cổ cô
Ngón tay ấm nóng của anh miết nhẹ qua vùng da nhạy cảm nơi cổ họng cô
Thẩm Mộc Bạch
Lục Tiêu... anh làm gì vậy?
Bác sĩ Lục Tiêu
Chẳng phải cô thích đường mật và sự chăm sóc sao?
Bác sĩ Lục Tiêu
Nếu tôi đòi hỏi cái giá đắt hơn việc đóng vai bác sĩ tốt bụng, cô có chịu trả không?
Mộc Bạch cắn môi, nhịp tim đập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực
Cô không hề lùi bước, ngược lại còn chủ động giơ tay vây lấy eo anh
Thẩm Mộc Bạch
Nếu anh muốn, em trả
Bàn tay Mộc Bạch luồn qua lớp áo blouse, chạm trực tiếp vào thắt lưng lạnh ngắt của anh
Lục Tiêu giật mình, toàn thân cứng đờ trước sự táo bạo đột ngột của cô
Bác sĩ Lục Tiêu
Cô điên rồi à?
Thẩm Mộc Bạch
Người điên là anh mới đúng
Thẩm Mộc Bạch
Anh giỏi thì đẩy em ra đi
Lục Tiêu nghiến răng, sự kiềm chế suốt ba năm qua nứt vỡ trong một giây
Anh nhấc bổng Mộc Bạch đặt ngồi lên mép bàn làm việc, ép chặt cơ thể mình vào giữa hai chân cô
Nụ hôn thô bạo và trừng phạt lập tức giội xuống môi cô như một trận mưa giông
Mộc Bạch nghẹt thở, vòm họ
Bàn tay Lục Tiêu xiết chặt lấy eo cô, kéo sát vào cơ thể đang nóng bừng của mình
Sự tiếp xúc da thịt đầy ám ảnh khiến Mộc Bạch rên nhẹ một tiếng qua kẽ răng
Giọng nói Lục Tiêu khàn đặc, hới thở dồn dập ngay trên môi cô
Thẩm Mộc Bạch
Không sợ... em biết anh sẽ không làm tổn thương em
Lục Tiêu dừng khựng lại, nụ hôn nồng cháy khựng giữa chừng
Anh thở dốc, gục đầu vào hốc cổ cô, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt niềm đau đớn
Bác sĩ Lục Tiêu
Cô đúng là một kẻ cứng đầu đáng ghét...
Thẩm Mộc Bạch
Lục Tiêu, rốt cuộc vết sẹo trên lưng anh từ đâu mà có?
Cả người Lục Tiêu lạnh ngắt ngay lập tức khi ngón tay Mộc Bạch vô tình chạm vào vết sẹo dài lồi lõm sau lưng anh qua lớp áo sơ mi
Anh dứt khoát lùi lại một bước, đẩy cô ra xa
Bác sĩ Lục Tiêu
Chỉnh lại quần áo rồi đi ra ngoài ngay
Bác sĩ Lục Tiêu
Lần sau còn dám chạm vào tôi, tôi sẽ chuyển bố cô sang bác sĩ khác
Lục Tiêu quay lưng đi về phía cửa sổ, che giấu sự hoảng loạn trong ánh mắt
Mộc Bạch đứng dậy, đôi môi đỏ mộng sưng tấy vì nụ hôn vừa rồi
Thẩm Mộc Bạch
Anh dọa em không tác dụng đâu
Thẩm Mộc Bạch
Vết sẹo đó... chính là lý do anh bỏ đi đúng không?
Lục Tiêu siết chặt nắm đấm, không lên tiếng phản hồi
Mộc Bạch vuốt lại mái tóc rối, bước từng bước dứt khoát ra phía cửa
Thẩm Mộc Bạch
Em sẽ tìm ra sự thật, dù anh có trốn tránh thế nào đi nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play