Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|Cortis| Black Code: Los Angeles.

Cảm xúc chứng khoán.

[@nah_imsokul đã cập nhật một bài đăng mới.]
NovelToon
Tất cả bình luận:
NovelToon
_
NovelToon
_
NovelToon
_
NovelToon
NovelToon
NovelToon
_
NovelToon
. . .
[13 bình luận khác]
[chat with "bệnh viện chợ rẫy"]
7:58 PM
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ cuộc gọi nhỡ cho vượng hằng đêm đến tận hai trăm lần...
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ dòng kí ức trong hoàng về vượng bây giờ đang phai dần...
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ BÁC VƯỢNG ƠI BÁC CÓ BỎ QUÊN CHÁU KH
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ CHÁU CŨNG MUỐN ĐI MỸ MÀ BÁC ƠI
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ hưc hức
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ 😭😭😭
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ an an kh chịu đâu, an an muốn mọi người ở lại với an an cơ
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ hưc hưc hưc
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ mọi người đừng bỏ an an có được k ... 🥹
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ từ nay về sau cấm nghe ba cái audio dẩm dớ trên tiktok nhé
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ đi trực về mệt lòi cứt, định mở điện thoại đặt cụ phần gà rán
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ mở ra thấy m ngáo ngáo là t hết muốn ăn r hoàng 😃
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ đ-đừng quát an an mà...an an sợ lắm...hu hu...
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
NovelToon
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ đâu ph tự nhiên mà rớt
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ có khi tại hoàng xò chám nên hoàng rớt ây hoàng
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ cái này thì k trách bác vượng được 😁
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ HOÀNG XÀM NHƯNG HOÀNG ĐẸP TRAI MÀ!
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ BÁC VƯỢNG PH ƯU TIÊN CHO NGƯỜI ĐẸP TRAI CHỨ
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ giữa một thg đẹp trai mà ngu với một thg đẹp trai mà khôn thì m hỏi xem bác vượng chọn cái nào?
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ chọn thg đẹp mà khôn chứ anh, ngu về lm dc câc j
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ 👍
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ that is the reason
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ tỉ thg đẹp trai mà khôn hơn hoàng nhé
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ (đó là lý do bác vượng chọn t)
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ ngầu r =)))
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ TÔI K PHỤC
@dcmehostpital
@dcmehostpital
Chủ tịch họ lào: ➤ đùa chứ phét vl các bố
@dcmehostpital
@dcmehostpital
Chủ tịch họ lào: ➤ dọa tí cháu nó khóc oe oe bây giờ
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ ĐỪNG CÓ HÙA VÀO MÀ ĐÈ ĐẦU TBM
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ T MÀ K ĐI ĐƯỢC THÌ CHÚNG M CŨNG Đ ĐƯỢC ĐI
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ tới đó t xì bánh máy bay cho chết cụ hết
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ grahhhhhh
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
NovelToon
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ hỏi thật hoàng có vde não bộ kh?
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ a thấy hoàng có dấu hiệu lắm
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ ? lquan k b
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ BÙM BÙM CHÍU CHÍU
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ TẶC TẶC TẶC TẶC BẰNG BẰNG
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ ĐÙNG ĐÙNG ĐOÀNG ĐOÀNG
@nah_imsokul
@nah_imsokul
kiều lương tâm: ➤ 💥💥💥
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ CỨU VIỆN TỚI ĐÂY HOÀNG AH!
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ ?
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ ?
@dcmehostpital
@dcmehostpital
Chủ tịch họ lào: ➤ ?
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ ?
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ tất cả bọn m thích ăn hiếp bé huyền của kh???
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ t thả bom cho chết hết cả lũ
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ ĐỪNG!
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ XIN ĐỪNG CỨU TÔI! ĐỪNG QUAN TÂM TÔI!
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ hức ~ chị k biết chị sẽ phải gánh chịu những gì đâu!
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ tôi hư đốn lắm //vuốt tóc + mặt buồn + khẽ rơi lệ//
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
Hoàng ơi qua môn đi em: ➤ HÃY ĐI ĐI, ĐỂ TÔI MỘT MÌNH!
@mr_sonhwgg
@mr_sonhwgg
NovelToon
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ ???
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ tình hình là mình thấy phe mình ngáo ngáo
@nah_imsokul
@nah_imsokul
kiều lương tâm: ➤ giờ đổi phe còn kịp k các bạn?
@dcmehostpital
@dcmehostpital
Chủ tịch họ lào: ➤ giờ k đổi là chết chùm cmn nó hết
@dcmehostpital
@dcmehostpital
Chủ tịch họ lào: ➤ nhanh tay lẹ chân thì chạy đi nhé
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ 👩‍🦽👩‍🦽👩‍🦽
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ thg nào cầm quản trị viên vậy?
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Người đàn ông cao cả: ➤ kick thg này ra cho t
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ uh sắp ngầu r đó
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ đai sô bư ~~~ dồ ái mồ ~~~
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ ngầu vl hoàng-kun ah!
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ ĐI TRỰC RIẾT ĐIÊN CỤ NÓ HẾT RỒI!
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ y khoa ơi, còn gì là những thiếu niên năm ấy... 🥀
@nah_imsokul
@nah_imsokul
NovelToon
@whoishu4n
@whoishu4n
Tuổi 26 xương sống 62: ➤ 1k sát thủ nào nhận không?
@dcmehostpital
@dcmehostpital
Chủ tịch họ lào: ➤ sao hồi đó bsi bảo thai nhi phát triển bth?
@mhtieneds_
@mhtieneds_
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ cno có ph con người đ đâu mà thai với chả nhi
@nah_imsokul
@nah_imsokul
Kiều lương tâm: ➤ IM CỤ MỒM VÀO
Kết thúc một ngày dài dằng dẵng ở bệnh viện khiến Martin có chút mệt mỏi, dù đã tròn hai năm kể từ khi rời Canada đến đây học tập, Martin vẫn không thể nào thích nghi được với cái lối sống làm việc bạc mạng kinh hồn vía này.
Vứt điện thoại sang một bên định bụng sẽ đi tắm rồi đánh một giấc thẳng cẳng, đã rất rất lâu rồi Martin mới có được chút thời gian rảnh hiếm hoi.
Cộng thêm việc bác Phạm Nhật Vượng – người đàn ông với chuỗi là chuỗi các loại hình kinh doanh xe cộ, dịch vụ, nơi ở, bla bla mà xách đít tới đâu cũng thấy – đã thành công trong việc thành lập bệnh viện Đa Khoa Quốc Tế Vinmec tại cơ sở Los Angles, bệnh viện vẫn còn đang tuyển dụng bác sĩ. Tất nhiên, những ông cháu bác sĩ nội trú cũng đú đởn tí tởn nộp đơn thi vào.
Những ông cháu ấy bao gồm ai thì lại chẳng rõ quá ấy chứ: An Khánh Huy, Trịnh Chí Huân, Nghiêm Sơn Hoàng, Triệu Vũ Phàm và Lương Kiều Khanh. Cả năm trong sáu đứa đều nhận được email trúng tuyển đúng 6 giờ tối chiều hôm nay, khổ nỗi thằng cu em Sơn Hoàng chẳng biết đậu hay rớt mà không thấy Vinmec phím tin gì, làm cháu bé sốt hết cả ruột.
Thấy cũng tội mà thôi, làm được gì đéo đâu mà lo, Martin đứng dậy lững thững bước vào nhà tắm. Còn chưa kịp đóng cửa, ở bên ngoài đã căn hộ đã phát ra mấy âm thanh gào rú, bấm chuông inh ỏi.
"Kính cong, kính cong!"
"ALO BẠN ƠI? MỞ CỬA BẠN ƠI!"
Chẳng cần đoán cũng biết là giọng của Nghiêm Sơn Hoàng.
Martin Edwards.
Martin Edwards.
Ugh...!
Martin Edwards.
Martin Edwards.
Cái gì mà phiền vậy trời?
Martin lầm bầm chửi thề, rồi mặc lại áo, đi ra ngoài mở cửa.
"Cạch!"
Martin Edwards.
Martin Edwards.
Bọn mày có biết là tao đang–
Chưa kịp nói hết câu thì Sơn Hoàng từ đâu nhảy bổ ra, la hét om sòm.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
EM ĐẬU RỒI! EM ĐẬU ĐÓ!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
EM ĐƯỢC NHẬN ĐÓ!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
NGHE CHƯA?!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
AKA HOÀNG NGHIÊM ĐƯỢC ĐI MỸ ĐẤY Ạ!!!
Bị vồ vập bất ngờ, Martin cứng đờ quay sang bốn con người đứng phía sau thằng Hoàng, đúng là ngoài cu cậu ra thì đứa nào cũng mang vẻ mặt không hào hứng cho lắm. Thằng cha Vũ Phàm còn đang ngậm cái bàn chải đánh răng trong miệng.
Cảm nhận được ánh mắt của Martin, Kiều Khanh quay sang nhìn Sơn Hoàng nhún vai.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tao chịu nhé.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tự dựng nó lao vào nhà rồi lôi đầu tao ra đây,
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Chung với mấy thằng cha này. /Chỉ ba đứa còn lại/
Martin Edwards.
Martin Edwards.
/Lại quay sang An Khánh Huy/ Là sao nữa???
An Khánh Huy.
An Khánh Huy.
Nó xóa email của người ta xong bảo là người ta không gửi.
An Khánh Huy.
An Khánh Huy.
Lúc nãy lục trong thùng rác email mới thấy.
Martin Edwards.
Martin Edwards.
Mày bị ngu à Hoàng?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
ĐẾCH QUAN TÂM! ĐI ĂN MỪNG ĐI!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
EM ĐẬU RỒI! HÚ HÚ!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Hết mái chứng khoán đến cảm xúc chứng khoán à em?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Mới nãy còn bù lu bù loa với tao xong đây?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Cuộc đời là những bất ngờ, okay?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Khóc nay cười mai là chuyện thường tình.
Vũ Phàm lấy cái bàn chải đánh răng ra khỏi miệng, khạc cho sạch bọt rồi mặt nhăn mày nhó nhìn Sơn Hoàng.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Để cho tao sống yên một ngày là mày chết à?
Trịnh Chí Huân.
Trịnh Chí Huân.
Đi súc miệng dùm cái đi cha.

Phận làm người nhà nước.

Nhờ ơn phước của Nghiêm Sơn Hoàng, ba giờ sáng Kiều Khanh mới lết được xác về nhà.
Đau đớn thay, ngày mai là thứ tư, vâng, thứ tư. Không phải thứ hai, thứ sáu hay chủ nhật, mà là thứ tư. Lưng chừng giữa hạnh phúc và đau khổ – trong đó đau khổ chiếm phần nhiều – chắc rằng sáng mai sẽ không được nghỉ trừ phi trưởng khoa lăn ra chết và khoa phải bầu lại trưởng khoa mới, Khanh nằm vật ra sofa, gác tay lên trán, nghĩ về chuyện đời.
Đúng là việc được cắp đít sang Los Angles hoàn toàn là một chuyện vui (siêu siêu vui) nhưng để chuẩn bị đồ sang đấy thì chẳng dễ dàng gì, phải tốn tiền triệu hơn ấy chứ.
Mò mẫm trong túi quần jean, lôi ra cái ví 15 nghìn san7 sale trên shoppee từ hồi xửa hồi xưa, Kiều Khanh ngó vào trong.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
...
Năm trăm mười lăm ngàn tính cả tiền trong tài khoản Agribank.
Biết sao giờ, lương thì đéo có, đi làm thì mệt như chó, tiền trọ thì đắt, lại còn chẳng có thời gian làm thêm. Tất cả những gì níu chân Khanh ở cái nghề y này là đống tiền tỉ đã bỏ ra để học. Quá tiếc tiền để có thể chuyển ngành hay học lại.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Hay là giờ...đem hết theo nhỉ? /Nhìn sang đống đồ bừa bộn trong phòng/
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
...Chắc là không sao đâu ha?
[chat with "bệnh viện chợ rẫy"]
6:15 AM
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ ĐÌ CON MỆ
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ LỐ GIỜ CHẤM CÔNG RỒI CÁC CON GIỜI ƠI
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ BỌN MÀY ĐANG Ở CHỖ Đ NÀO VẬY???
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
âm thầm giải cứu thế giới: ➤ biết là đậu Vinmec rồi nhưng mà để ý bệnh viện tí
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ kh ph có BMW rồi chê chiếc cup 50 đâu các em!
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ ông Trung điên tới nơi rồi, cút nhanh vào viện dùm cái đi chúng m
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ đừng bỏ em một mình...
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ đừng bỏ em một mình...
@aka.vutrieu
@aka.vutrieu
Âm thầm giải cứu thế giới: ➤ 😭🙏🙏🙏
Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, vẫn không có tin nhắn nào được hồi đáp, Vũ Phàm tắt màn hình điện thoại, thở hắt ra một hơi dài.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Đéo đứa nào bắt máy. /Tựa lưng vào tường, gãi gãi đầu/
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Anh biết là giờ chúng nó say tít mù mà.
Vũ Phàm liếc nhìn Kiều Khanh đang ngồi bệt dưới đất, nhai chóp chép ổ bánh mì khô cứng còng mà theo trí nhớ của anh, nó đã được mua từ tháng trước.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Đêm qua lại không ngủ à?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Ờm...chắc thế?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
À đâu, hình như em có chập chờn được tầm năm phút.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Anh biết đấy,
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Đau khổ vì tiền.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Cuối tháng đứa nào cũng hết tiền nhỉ?
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Tao còn có bảy trăm.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Em còn đúng năm trăm đây này.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Giờ không biết tiền đâu mai mốt book vé đi Mỹ luôn.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Chắc là em sẽ nịnh thằng Huân một chút, biết đâu nó chịu bao vé cho em.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Đến Los Angles làm việc nghe cứ khó tin thế nào ấy.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Thì cũng có ai nghĩ Phạm Nhật Vượng sẽ xây được Vinmec ở Mỹ đâu,
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Thế mà ổng vẫn làm được đấy thôi.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tới gian lận còn được thi lại thì anh nghĩ trên đời này có gì không thể xảy ra à?
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Thì đúng là thế nhưng mà–
Đang nói dở thì Phàm nhìn thấy trưởng bác sĩ nội trú đang bước nhanh về phía hai đứa, nom bộ dạng thì chắc chắn là không tốt đẹp gì, một là bị chửi tại sao đến giờ vẫn chưa đi trực buồng, hai là hỏi thăm bốn thằng ất ở còn lại trong nhóm đang ở đâu.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Chết mẹ rồi! Thằng cha già đó tới nữa kìa! Cun cút mau!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Sáng sớm đã bị lão già ngoác mồm ra chửi.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Khổ thân.
Nhờ phản xạ được rèn dũa qua những ngày ăn chửi trong bệnh viện, Kiều Khanh lập tức đứng thẳng dậy, phủi phủi tay, vứt cái túi giấy đựng bánh mì vào sọt rác gần đó, rồi cùng Triệu Vũ Phàm như bật công tắc mà lủi đi chỗ khác.
Bước vội trên hành lang bệnh viện, Kiều Khanh tiện tay tạc ngang qua phòng trực lấy một xấp bệnh án.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Em với anh phải đi buồng nhanh lên trước khi ông Trung quay lại.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Không làm xong thì chết con mẹ nó với ổng đấy.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Khoan,
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Giờ hai đứa mình phải làm cả cho bốn đứa nó à?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Chứ còn sao nữa?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Làm không xong là ăn lồ cả đám.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Bố khỉ cái bọn cún con,
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Sáng sớm ngủ quái gì lắm, có cái tin nhắn cũng không rep được thì vứt mệ cái điện thoại đi.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Giờ chửi thì ích gì.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Làm cho xong cái đã rồi tính gì tính.
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
Ugh... /Cầm xấp bệnh án lên, nhăn nhó/
Triệu Vũ Phàm.
Triệu Vũ Phàm.
"Biết vậy sáng ngủ mẹ ở nhà cho rồi."
Đón chào Nghiêm Sơn Hoàng sau một đêm lăn lộn ở quán xiên bẩn đầu đường là một cơn đau đầu buốt tới tận óc.
Mò mẫm mở điện thoại lên, toàn là tin nhắn của Triệu Vũ Phàm và mấy cái lời mời kết bạn dạo trên mạng xã hội.
Đã quá mười một giờ.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
...À...thì ra là mười một giờ rồi–
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
...Hình như mình phải đi trực thì phải,
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
...
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
CHẾT CỤ NÓ RỒI!
Bật tung cái chăn ấm áp, Nghiêm Sơn Hoàng lăn long lóc xuống giường, tình huống nguy cấp thế này thảo nào đột nhiên ông tướng Triệu Vũ Phàm lại nhắn nhiều tin đến thế! Nếu quá mười hai giờ trưa mà Nghiêm Sơn Hoàng vẫn chưa có mặt ở bệnh viện thì chắn sẽ bị ông Trung lột da mất.
Trong lúc vội vã, cậu chàng vớ đại cái balo trên bàn rồi lại quay sang ngửi ngửi cái áo thun đang mặc, cũng chưa đến nỗi chua lòm chua loét. Yên trí là sẽ không có ai rúc vào nách mình mà ngửi, Hoàng lao ra khỏi nhà.
Vừa lỉnh kỉnh xách đồ ra xe, vừa phím contact định báo tin cho bà chị, nhưng gọi liền tù tì ba cuộc mà vẫn chẳng ai bắt máy.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được–"
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Chậc!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Giờ này chắc bả còn đang trực.
Để lại một dòng tin nhắn, song Hoàng nhét lại điện thoại vào túi quần rồi nhảy tọt lên xe phóng đến bệnh viện.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
"Cầu trời khấn phật là ông Trung chưa phát hiện ra."
Tất nhiên, ngoài việc phải viết bản kiểm điểm thì vẫn còn có những việc khác cũng bùng nổ và kinh khủng không kém.
Nhưng trong số đó không bao gồm tình huống bạn vút ga chạy đến chỗ làm và bắt gặp đồng nghiệp dấu yêu của mình đang lăn lê bò lết giữa hành lang bệnh viện.
Đối với Nghiêm Sơn Hoàng, đó là chuyện thường ngày.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
...
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Hello?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Hoàng Nghiêm tới rồi đây ạ?
Sơn Hoàng nhìn xuống Kiều Khanh đang nằm chèm quẹp dưới sàn, đầu tóc thì rối tung rối mù, quần áo thì xộc xệch, chẳng biết làm sao mà bà chị chỉ mang độc có một chiếc dép, mấy người còn lại cũng chẳng thấy đâu.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
/Đá nhẹ vào người Kiều Khanh/ Ê, làm gì nằm đây vậy?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Mấy người kia đâu–
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Arggggggggggg!!
Bóng người đang nằm dưới sàn đột ngột vùng dậy, gào lên một tiếng rồi trợn to mắt nhìn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Gì vậy má!?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Hết hồn!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Mày ở chỗ đéo nào mà giờ này mới tới?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Mày có biết tao với anh Phàm phải lăn lộn thế nào không hả???
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Ủa ơ,
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Còn bốn ông tướng kia đâu?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Bọn nó có đi làm đâu!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Đêm qua chúng mày xỉn quắc cần câu còn gì.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Không biết tụi nó có về được nhà ngủ không hay là ngủ lang ngoài đường nữa kìa!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
/Chống tay lồm cồm bò dậy/ "Nằm có chút mà ê lưng quá."
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Vậy em về được nhà cũng gọi là giỏi quá đó chứ.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Ông chủ quán đưa mày với cha Phàm về chứ ai.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tới bọn kia thì ổng mệt quá, ổng để đó luôn ấy.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Nít nôi uống lắm vào!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Cứ nói mãi í!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Lớn chổng mông ra rồi, tuổi này mà không học Y nhá, khéo em có hai đứa con rồi ấy!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Mày chem chẻm ít thôi!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Email công việc còn xóa được thì con cái mẹ gì.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Lo uống sữa đi ông.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Xì,
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Cứ mỉa em.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tôi chẳng dám đụng cậu.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Cậu méc papa thì tôi lại chả ăn 30tr tiền phạt ngay.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Khiếp, con nhà tướng nên bướng thì thôi rồi luôn nhề?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Ba mẹ em làm trong nhà nước chứ em có làm đâu!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Em làm cho bác Vượng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Aka Hoàng Nghiêm – Bác sĩ số một của bệnh viện đa khoa Vinmec chi nhánh Los Angles!
Nhóc Hoàng nói xong thì phởn ra mặt, tí tởn huơ tay múa chân vài vòng rồi tạo một quả dáng thật ngầu, hất thẳng pha lên tận trời. Trong trí tưởng tượng thì chắc là tự nó thấy mình lúc này trông rất oách, nhưng trong mắt Kiều Khanh (và nhiều người khác) thì bác sĩ Hoàng chẳng khác gì một con nhái.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tao thấy mày với thằng Huy bắt đầu giống nhau rồi đấy.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Giống gì mà giống.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Em đẹp trai hơn nó rõ.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Hai đứa mày như hai con nhái ấy.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Mày thì nhái khô, còn thằng Huy thì nhái què.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Trông ứ đếch chịu được!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Khô là khô thế nào được?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Đây tuần vẫn cứ là bốn lần gym đều đều nhé!
Thấy Kiều Khanh trề môi, chẳng có dấu hiệu gì là khâm phục, quân tử như Hoàng cũng chẳng thèm chấp. Nó vuốt lại tóc, ngó nghiêng xung quanh.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Ủa anh Phàm đâu?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Ổng đi phụ mổ rồi.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Ủa đâu,
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Hình như hôm nay được làm bác sĩ chính đấy!
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Thích thế á?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Ừ.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Bên cấp cứu đang quá tải mà.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Phòng phẫu thuật cũng kẹt lịch cứng ngắt.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Thế thì em phải vào tọt một ca mới được.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tỉnh rượu chưa đấy?
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Hôm qua em có uống rượu đâu, toàn uống cà phê thôi.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Em bị say cà phê thôi.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Vãi thật, bảo sao.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Muốn tranh thì mày đi mau đi, không chúng nó lỉnh hết đấy. /Vỗ vỗ vào vai Hoàng/
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Chị không đi à?
Sơn Hoàng nhỡ miệng nói ra câu đó, rồi ngay lập tức im bặt. Cái cái tật mồm nhanh hơn não mãi vẫn không chữa được.
Làm sao mà nó có thể quên chuyện Kiều Khanh đang trong thời gian bị giám sát chứ?! Đúng là đãng trí hết sức!
Biết mình vừa chọc trúng tim đen của bà chị quý hóa, Hoàng quýnh quáng xua xua tay, đến miệng lưỡi cũng dính vào nhau.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Không, em không có ý đó, ý em là, là–
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Pffff–!!
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Tao có giận hờn gì đâu mà quýnh quáng lên thế?
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Lúc nãy tao cũng đòi ông Trung cho vào mổ ấy chứ, tao bảo để tao đứng coi thôi cũng được nhưng ổng không chịu.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Nên giờ tao chỉ còn cách ngồi đây đợi sai vặt thôi. /Nhún vai/
Nghiêm Sơn Hoàng.
Nghiêm Sơn Hoàng.
Thế...em cũng ở đây luôn!
Hoàng toang định ngồi xuống thì bị Kiều Khanh kéo thẳng dậy.
Lương Kiều Khanh.
Lương Kiều Khanh.
Đi vào trong kia xem nào! Đang thiếu người mà mày cứ lắm chuyện mãi!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play