Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[AllVietNam] Thí Nghiệm Không Thể Biết Yêu. [Coun-try-humans]

Chapter 1 [Trốn thoát]

CẢNH BÁO!!!
CẢNH BÁO KHẨN CẤP!
YÊU CÂU TẤT CẢ MỌI NGƯỜI CÓ MẶT TẠI PHÒNG THÍ NGHIỆM NHANH CHÓNG SƠ TÁN NGAY LẬP TỨC!
CÁC THÍ NGHIỆM ĐÃ BẠO ĐỘNG!!
NHANH CHÓNG SƠ TÁN NGAY LẬP TỨC-
Bíp..
Người nhân viên phòng an ninh ngã xuống.
Máu trên người hắn chảy dài.
_
TV: TIN TỨC HÔM NAY.
TV: [BẢN TIN KHẨN CẤP] THỜI SỰ ĐẶC BIỆT: THẢM KỊCH NỔ LỚN TẠI VIỆN Y KHOA QUỐC TẾ GENESIS – PHÁT HIỆN PHÒNG THÍ NGHIỆM NGẦM BẤT HỢP PH@P VỚI HÀNG LOẠT TH! THỂ]
TV: NÓNG: Vụ nổ kinh hoàng tại Viện Y khoa Quốc tế Genesis vào rạng sáng nay. Phát hiện căn hầm bí mật chứa phòng thí nghiệm quy mô lớn. Toàn bộ nhân viên và v@t thí nghiệm t# vong không rõ nguyên nhân.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Xin kính chào quý vị khán giả đang theo dõi Bản tin Thời sự khẩn cấp của Đài Truyền hình F5 Star
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
​Thưa quý vị, một vụ nổ kinh hoàng đã xảy ra vào lúc 2 giờ sáng nay.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Tại khu vực phía sau của Viện Y khoa Quốc tế Genesis.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Sức công phá của vụ nổ đã làm sập hoàn toàn một góc tòa nhà 5 tầng.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Và làm rung chuyển các khu dân cư lân cận trong bán kính 2km.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Tuy nhiên, điều đáng sợ không chỉ dừng lại ở thiệt hại vật chất.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
​Trong quá trình tiếp cận hiện trường để tìm kiếm cứu nạn.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Lực lượng chức năng đã bàng hoàng phát hiện ra một sự thật kinh hoàng bị chôn giấu phía sau danh nghĩa một cơ sở y tế uy tín, hiện đại bậc nhất hiện nay.
Nhân vật phụ Nữ
Nhân vật phụ Nữ
Sau đây là ghi nhận trực tiếp từ phóng viên B tại hiện trường.
Tiếp đó là hàng loạt hình ảnh kinh dị được chiếu lên màn hình.
-Thật là may mắn khi mình không chấp nhận làm việc ở nơi đó nhỉ. [Giọng nói đang xem TV nãy giờ cất lên]
Cuba
Cuba
Thí nghiệm trên con người sao?
Cuba
Cuba
Vô nhân đạo thật.
Cuba khó chịu tắt TV, anh không thể chịu được những hình ảnh đó thêm nữa.
Cuba
Cuba
Nên ra ngoài mua chút gì ăn thôi.
Anh đi đến trước cửa.
Cạch. [Tiếng mở cửa]
Cuba
Cuba
!?
Trước cửa nhà anh không ngờ lại có một thân hình bé nhỏ đang nằm thoi thóp ở đó, trên cơ thể toàn máu.
Anh cuối xuống lay người cậu.
Cuba
Cuba
Này cậu gì ơi!?
Cuba
Cuba
Cậu có sao không?
Lay mãi mà vẫn không có động tĩnh gì.
Anh kiểm tra mạch đập của cậu.
Cuba
Cuba
Vẫn còn đập, may quá.
Anh thở phào.
_
Phòng ngủ của Cuba:
Cậu thiếu niên đang nằm trên chiếc giường lớn từ từ mở mắt.
-Đây là đâu? [Cậu cất tiếng một cách khó khăn]
Cuba
Cuba
Cậu tỉnh rồi à?
Anh bước vào.
Cuba
Cuba
Tôi thấy cậu ngất trước nhà tôi , cơ thể thì toàn là máu nên đã đem cậu vào nhà.
Cậu nhìn quanh cơ thể.
Cuba
Cuba
Tôi đã lau người và thay đồ cho cậu rồi, đừng lo.
Cuba
Cuba
Cậu tên gì?
Cậu im lặng.
-000 [Cậu nói]
Cuba
Cuba
Hả??
Anh ngơ ngác.
-0 [Cậu nói lại]
Cuba
Cuba
0?
Cuba
Cuba
...
Anh suy nghĩ hồi lâu.
Cuba
Cuba
Ừm...
Cuba
Cuba
Vậy tôi gọi cậu là Zero nhé?
-Zero?.. [Cậu khó hiểu]
Cuba
Cuba
Ừ , đó là tên cậu đúng chứ?
-Tên.. [Cậu suy nghĩ]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ừm.. Zero là tên tôi..
Cuba
Cuba
Vậy Zero chuyện gì đã xảy ra với cậu?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi không biết.
Anh im lặng.
Cuba
Cuba
Nhà cậu ở đâu?
Cậu suy nghĩ.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không có.
Cả hai rơi vào im lặng.
Cuba
Cuba
Cậu còn nhớ mình là ai không?
Anh ấp úng hỏi.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Tôi là ai sao?
Cậu cố gắng nhớ lại.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ư- ..Không..
Cậu ôm đầu khó chịu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Không nhớ nữa.. Đau quá.
Những mảnh ký ức rời rạc xuất hiện trong đầu cậu, như từng mũi kim đâm vào da đầu khiến hộp sọ sắp vỡ tung ra vì đau đớn.
Cuba vội vàng lao tới trấn an cậu.
Cuba
Cuba
Tôi sẽ không hỏi nữa.. Cậu đừng cố nhớ , bình tĩnh lại nào.
Cuba
Cuba
*Mất trí nhớ sao?*
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...
Cuba
Cuba
Đỡ hơn chưa?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ừm.
Cuba nhìn cậu , anh phân vân.
Cuba
Cuba
Cậu có muốn ở lại nhà tôi không?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
?
Cậu khó hiểu.
Cuba
Cuba
Tôi là bác sĩ có một phòng khám nhỏ.
Cuba
Cuba
Cậu có thể phụ giúp tôi ở đó, bù lại tôi sẽ cho cậu chỗ ở.
Cuba
Cuba
Cậu thấy sao?
Cuba
Cuba
*Cậu ta không còn chỗ nào để đi, bỏ bệnh nhân một mình không phải là điều mình có thể làm.*
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Được thôi.
Cuba
Cuba
Ừm, vậy cậu cứ nghỉ ngơi đi.
Cuba
Cuba
Tôi sẽ đi mua chút đồ ăn.
Anh đứng dậy đi ra ngoài.
Cạch. [Tiếng đóng cửa]
_
Bíp bíp..
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Sao rồi?
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Vẫn vậy.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Cơ thể của 000 vẫn không thể cường hóa được.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Thậm chí là còn yếu hơn người bình thường một chút.
Gã ta nhìn tập hồ sơ trên tay.
HỒ SƠ THÍ NGHIỆM SỐ 000.
TÊN: VietNam.
MẬT DANH: 000.
TUỔI LÚC BẮT ĐẦU THÍ NGHIỆM: 8 tuổi.
TUỔI HIỆN TẠI: 18 tuổi.
TÌNH TRẠNG HIỆN TẠI: Còn sống.
ĐÁNH GIÁ ĐỘ NHẬN BIẾT CỦA BỘ NÃO (THÔNG MINH): Rất tốt.
NĂNG LỰC: Tiến hóa tối hạn của Giác quan.
VẤN ĐỀ: Thể lực yếu hơn so với người bình thường.
CẦN CẢI THIỆN: Thể chất.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Nhưng nếu tiếp tục tiêm những chất k!ch thích cơ bắp vào cơ thể của 000.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Thì sớm muộn cũng trở thành phế v@t thôi.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Thì sao chứ?
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Cùng lắm thì ta còn vật thí nghiệm khác.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Tôi biết.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Nhưng 000 là vật thí nghiệm sở hữu khả năng vượt trội nhất rồi.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Bỏ đi thì tiếc quá.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Cũng đúng.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Khả năng cảm nhận mùi hương như một con thú , thính giác như máy đo tần số còn có khả năng né tránh và suy luận.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
2: Một vật thí nghiệm như thế , khó mà bỏ được đúng chứ?
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Ừ.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Ít nhất bán cho bộ phận quân sự cũng được khá khá.
Nhân viên phòng thí nghiệm
Nhân viên phòng thí nghiệm
1: Bỏ thì uổng lắm.
Cậu trơ mắt nhìn hai gã nhân viên nói chuyện qua buồng kính.
...
BÍP BÍP BÍP!!!!
CẢNH BÁO!
CẢNH BÁO!
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
?
-Chạy đi.. [Giọng của #%^¢%π&%]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Hả-
-CHẠY ĐI!
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ahh!! //Bật dậy//
Cuba
Cuba
Cậu không sao chứ!?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
ha- ah haa.. //Thở//
Cuba
Cuba
Cậu gặp ác mộng à?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Có lẽ.
Cuba
Cuba
..Cậu ăn chút gì đi.
Anh đưa bát cháo đến.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Ăn sao?
Cậu cầm bát nháo anh đưa , nhìn chằm chằm và khó hiểu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ăn như thế nào?
Cuba
Cuba
...
Anh im lặng.
Cuba
Cuba
Cậu không ăn bao giờ à?
Cậu lắc đầu rồi cất tiếng.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ăn sẽ giúp gì?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Mạnh hơn?
Cuba
Cuba
Ờm.
Cuba
Cuba
Cũng có thể nói là thế.
Cuba
Cuba
Nó giúp cậu bổ sung chất dinh dưỡng.
Cuba
Cuba
Để có năng lượng làm việc.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
?
Với tư cách là một vật thí nghiệm cậu không từng được ăn.
Chỉ lấy dinh dưỡng từ việc tiêm các chất cần thiết vào người mỗi ngày.
Thật sự không biết ăn là gì.
Cuba
Cuba
..Haizz, Để tôi đút cậu.
_
Vài ngày sau tại phòng khám nhỏ của Cuba.
Cuba
Cuba
Việc của cậu là sắp xếp hồ sơ, kiểm tra lịch hẹn của bệnh nhân và kiểm tra số thuốc. Cậu hiểu không?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Hiểu.
Cuba
Cuba
Nói chuyện thêm vài từ thì cậu chết à??
Trong khoảng thời gian mà anh chăm sóc cho cậu ở nhà , anh đã thấy được cách nói chuyện "tiết kiệm lời" của cậu và cố gắng cải thiện điều đó bằng cách giải thích... Đáng tiếc là không khả quan lắm.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không chết được.
Anh cạn lời, chỉ biết hít một hơi sâu tự trấn an bản thân rồi xua tay bảo cậu đi làm việc.
Cạch! [Tiếng mở cửa gấp gáp]
Một bệnh nhân bước vào với khuôn mặt hớt hơ hớt hải, hai mắt dáo dác nhìn quanh.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 1: Bác sĩ! Cứu tôi với!!
Cuba
Cuba
Bình tĩnh ngồi xuống trước đã nào.
Anh chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện.
Bệnh nhân thấy vậy cũng bình tĩnh đôi chút mà ngồi xuống.
Cuba
Cuba
Bây giờ anh có thể kể về tình trạng của mình.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 1: Dạo này đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng tim đập thình thịch như gõ trống ở ngay bên tai, người thì cứ run lên cầm cập! Có phải tôi bị ma ám rồi không?!
Anh bình tĩnh đeo ống nghe, kiểm tra huyết áp cho vị bệnh nhân rồi thở dài nhẹ nhõm.
Cuba
Cuba
Anh chỉ bị rối loạn lo âu thôi.
Cuba
Cuba
Căng thẳng quá độ nên nhịp tim đập nhanh, tai bị ù sinh lý đấy. Về uống thuốc tôi kê rồi ngủ đủ giấc là hết.
Cuba
Cuba
Zero cậu mang mấy viên thuốc ở kệ số 3 qua cho tôi nhé.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Được.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 1: Lo âu cái gì?! Không thể nào!
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 1: Bác sĩ xem lại giùm tôi cái! Tim tôi nó đập muốn văng ra ngoài, người lạnh ngắt như sống trong nghĩa địa mà bác bảo "chỉ bị lo âu" là sao?!
Cuba
Cuba
Anh yên tâm, các chỉ số sinh tồn của anh đều bình thường-
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
​Bệnh nhân 1: Bình thường làm sao được! Chắc chắn bác sĩ khám sai rồi! Tôi đau thật mà!
Vị bệnh nhân đó cằn nhằn một hồi, giật lấy đơn thuốc rồi hậm hực bước ra khỏi phòng khám.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Con người..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Kỳ lạ thật.
Cuba
Cuba
Sao lại kỳ lạ? *Nói người ta kỳ lạ bộ cậu bình thường hả??*
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Muốn bản thân có bệnh. Tự tạo ra nỗi sợ trong đầu rồi tự làm mình đau.
Anh mỉm cười nhẹ rồi cất tiếng.
Cuba
Cuba
Họ không có suy nghĩ tỉnh táo như cậu.
Cuba
Cuba
Những gì không hiểu được hay quá lo lắng, họ đều nghĩ là do ma quỷ hoặc bệnh hiểm nghèo thôi.
Cạch! [Tiếng mở cửa gấp gáp lần 2]
Cánh cửa phòng khám lại bị đẩy mạnh ra. Bệnh nhân thứ hai bước vào mặc đồ kín mít, cơ thể run rẩy, sắc mặt xanh xao như tàu lá chuối.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 2: Bác sĩ... cứu tôi...
Cuba
Cuba
Haizz... Anh ngồi xuống trước đã.
Bệnh nhân thứ hai vẫn đứng đó lẩm bẩm.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 2: Mấy hôm nay cứ rạng sáng là cổ tôi đau nhói, người lạnh ngắt như có ai áp tay vào...
Cuba
Cuba
*Lại một ca lo âu thái quá rồi.*
Cuba
Cuba
Để tôi kiểm tra nhiệt độ xem có bị cảm lạnh không-
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không phải cảm lạnh.
Cuba
Cuba
Hả??
Anh ngơ ngác nhìn cậu.
Cuba
Cuba
Bộ cậu phát hiện được gì à?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Một bàn tay tái nhợt đang bóp cổ ông ta.
Căn phòng khám bỗng nhiên chìm vào sự im lặng đáng sợ. Nhiệt độ xung quanh dường như tụt xuống vài độ C.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 2: C-Cậu... cậu nhóc nói cái gì đấy?!
Cuba
Cuba
Này! Đừng có dọa bệnh nhân chứ!?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không có dọa.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Có lẽ sẽ có vết bầm trên cổ. //Chỉ vào bệnh nhân 2//
Cuba
Cuba
Đủ rồi Zero! Tôi biết cậu không bình thường nhưng-
AHHHHH!!!
Tiếng thét chói tai của bệnh nhân đó vang lên.
Anh quay sang và thấy trên chiếc áo vừa mới được cởi ra vài nút của bệnh nhân là một cái cổ in dấu 5 ngón tay nhỏ xinh.
Cuba
Cuba
Cái gì thế này!?
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 2: Bác sĩ... tôi đau quá! Cổ tôi... như sắp gãy rồi!
Cậu thản nhiên tiến lại gần.
Đôi mắt màu vàng kim sáng quắc, xoáy thẳng vào khoảng không khí đen ngòm ngay trên vai bệnh nhân.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Buông ra. //Thì thầm//
Căn phòng tự nhiên nổi lên một trận gió lạnh ngắt. Tấm rèm cửa lay động dồn dập dù các cửa sổ đều đang đóng kín.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Lần nữa. Tôi bảo buông ra.
Cậu khó chịu gằn giọng.
Cậu bước gần đến bệnh nhân hơn.
Luồng khí áp từ đôi mắt vàng rực khiến bóng đen vô hình rên lên một tiếng rùng rợn rồi vụt biến mất. Cùng lúc đó, vết bầm trên cổ bệnh nhân 2 mờ dần rồi biến mất hoàn toàn.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 2: ..H- Hình như.. Hết đau rồi!?
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Bệnh nhân 2: //Sờ sờ cái cổ quý giá của mình// Ôi chúa ơi!? Cổ tôi nhẹ hẳn rồi!
Bệnh nhân 2 hoảng sợ nhìn quanh, rối rít cảm ơn rồi vội vàng ôm chân chạy thục mạng ra khỏi phòng khám như vừa thoát chết.
Cuba
Cuba
C- Cậu.. Vừa làm cái gì vậy?
Anh nuốt nước bọt, cố trấn an nhịp tim đang đập liên hồi trong lồng ngực.
Cuba
Cuba
Cậu thấy ma à?..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ma? Cũng giống vậy..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nói đúng hơn là một con người nhưng rất mờ nhạt.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Vốn dĩ luôn ở quanh đây.
Cuba
Cuba
Không đùa chứ?
Anh khó tin nhìn chằm chằm cậu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không đùa. Tôi luôn nhìn thấy chúng.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không thấy à?
Cậu hỏi anh.
Cuba
Cuba
Làm sao mà thấy được chứ!?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Bao gồm cả cái bóng đen đang bám trên vai bản thân sao?
Cậu chỉ tay vào anh.
Bịch!
Chiếc ống nghe trên tay anh rơi tự do xuống sàn. Sống lưng anh lạnh ngắt, mặt cắt không còn một giọt máu.
Cuba
Cuba
...Cái bóng đen? Sau lưng tôi?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ừ.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nó theo anh suốt mà.
-END CHAPTER 1-

Chapter 2 [Chợ đen]

Cuba
Cuba
Cái bóng... sau lưng tôi sao? Cậu đừng có giỡn! Nó... nó rốt cuộc là cái gì?!
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Một con người màu đen rất mờ.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nhìn giống một người phụ nữ, nhưng rất hỗn loạn.
Anh rùng mình, mồ hôi hột đổ ra như tắm. Sự sợ hãi xen lẫn một chút hi vọng mong mong khiến giọng anh run bắn lên.
Cuba
Cuba
Phụ nữ sao?!
Anh kích động.
Cuba
Cuba
Cậu... cậu thử nói chuyện với nó xem!
Cuba
Cuba
Có phải...
Cuba
Cuba
Có phải là mẹ tôi không!!?
Cậu im lặng, đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm vào anh.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nó không muốn nói.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nó đang giận.
Cuba
Cuba
Giận sao?! Hỏi nó đi Zero! Làm ơn hỏi giúp tôi với!
Vừa nghe Cuba gào lên, khối bóng đen bỗng biến hình méo mó, há cái miệng đen ngòm gầm lên một tiếng rùng rợn.
Oán khí bùng lên làm đèn điện trong phòng chớp tắt liên hồi! Nó lao xổng tới, vây lấy cổ cậu siết chặt.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ư-.. Nó- //Khó thở//
Cuba
Cuba
!?
Trên cổ cậu bắt đầu xuất hiện các vết bầm hình ngón tay giống với bệnh nhân hồi nãy.
Cuba
Cuba
ZERO!!
Anh hét lớn.
Cuba
Cuba
MẸ! NẾU LÀ MẸ THÌ THẢ CẬU ẤY RA ĐI!!
Giọng anh nghẹn ngào trong sợ hãi.
Cuba
Cuba
Con xin mẹ!...
Tiếng gào thất thanh của Cuba làm khối bóng đen khựng lại giữa không trung.
Oán khí của cái bóng dần tan đi.
Nó từ từ buông cậu ra, thu mình lại thành một hình dáng dịu dàng hơn, rồi phát ra những tiếng thì thầm rì rào đứt quãng.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Khụ- Khụ..
Cậu ho sặc sụa vài cái, khó khăn để lấy lại nhịp thở.
Cuba
Cuba
Cậu vẫn ổn chứ!?
Anh lại gần dùng tay kiểm tra cổ cậu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Chưa chết được.
Cuba
Cuba
...
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...Bà ấy..
Cuba
Cuba
Bà ấy nói gì sao!!?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Bà ấy bảo anh gào to quá.
Cuba
Cuba
Ha.. Đúng là cách nói chuyện của mẹ rồi..
Anh rưng rưng.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đừng khóc.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi không biết dỗ.
Cuba
Cuba
Ai khóc chứ?.. //Lấy tay lau nước mắt//
Cuba
Cuba
Bà ấy.. Bà ấy có hận tôi không?
÷π##%#&##@##*#%# [Tiếng của bóng ma]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Bà ấy nói không trách anh chuyện năm đó.
@%@%$@%#%#&%@@####@%%@%########&#%### [Bóng ma nói như đang trách mắng]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Chỉ giận vì anh suốt ngày dằn vặt rồi làm mất cái dây chuyền kỷ vật của bà ấy thôi.
Cuba
Cuba
...
Vẻ mặt anh trầm tư nhưng cũng không kém phần nhẹ nhõm.
Cuba
Cuba
Chiếc dây chuyền bạc... Cậu hỏi bà ấy nó đang ở đâu vậy Zero?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Chợ đen.
Cuba
Cuba
Chợ đen..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Định đến đó? //Hỏi anh//
Cuba
Cuba
Chắc vậy..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi? //Chỉ//
Cuba
Cuba
Đi với tôi đi.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không.
Cuba
Cuba
??? Tại sao!?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Phòng khám.
Cuba
Cuba
..Đóng cửa là được.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Vậy đi.
_
Sau một hồi sắp xếp công việc ổn định. Anh và cậu bắt đầu chuẩn bị đồ lên đường đến chợ đen...
..Nói đúng thì là anh chuẩn bị đồ, còn cậu thì đang lướt điện thoại của anh.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Theo trên đây nói thì chợ đen là một nơi phi ph@p.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Rất nguy hiểm cần tránh xa.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Vẫn muốn đi? //Nhìn anh//
Cuba
Cuba
Đúng là rất nguy hiểm..
Cuba
Cuba
Nhưng bằng mọi giá tôi phải lấy lại chiếc dây chuyền đó.
Anh quay sang nhìn cậu, ánh mắt kiên định.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Quý giá lắm sao?
Cuba
Cuba
Bạc trên chiếc dây chuyền đó không quá đắt tiền..
Cuba
Cuba
Nhưng.. Nó là thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi trước khi bà mất...
Anh tiến lại gần bàn làm việc, mở tủ lấy ra hai chiếc áo khoác dày màu đen đưa cho cậu một cái.
Cuba
Cuba
Cũng là lý do để tôi tiếp tục sống cho đến ngày hôm nay.
Cậu nhận lấy áo khoác.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Lý do sống?
Cậu nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh.
Đôi mắt màu vàng kim xoe tròn nhìn Anh. Đối với một vật thí nghiệm chỉ biết sống để làm công cụ như cậu, khái niệm "lí do sống" hay "kỷ vật" là một điều gì đó vô cùng xa xỉ và khó hiểu.
Cuba
Cuba
Gia đình tôi từng trải qua một biến cố rất lớn..
Giọng anh chùng xuống.
Cuba
Cuba
Năm đó, nếu tôi mạnh mẽ hơn, nếu tôi có đủ năng lực...
Cuba
Cuba
Mẹ tôi đã không phải ra đi trong đau đớn như vậy.
Cuba
Cuba
Chiếc dây chuyền đó là lời hứa của tôi với bà.
Cuba
Cuba
" Phải trở thành một bác sĩ giỏi để không bao giờ phải nhìn thấy ai ra đi trước mắt mình nữa "
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...Tôi- .. //Định nói nhưng thôi//
Thật cảm động.. Đáng tiếc cậu không biết sự đồng cảm là gì.
Chỉ biết im lặng nhìn anh.
Có lẽ anh cũng nhận ra điều đó..
Cuba
Cuba
..Cảm ơn cậu.. //Mỉm cười nhẹ nhìn cậu//
Anh đưa tay lên định xoa đầu cậu, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...//Né tránh bàn tay của anh//
..Có lẽ đây là phản xạ của một vật thí nghiệm?
Cuba
Cuba
...
Cậu Trùm chiếc áo khoác lên người, cất giọng để giấu đi sự bối rối.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đừng có sờ đầu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đi tìm dây chuyền.
Cuba
Cuba
..Được rồi chúng ta đi.
Cuba
Cuba
Sau khi lấy lại được nó... tôi sẽ tặng cho cậu một món quà xứng đáng. //Nhìn//
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đồ ăn.
Anh bật cười.
Cuba
Cuba
Được!.. Bao ăn cả đời luôn!
Cái bóng đen sau lưng anh khẽ mỉm cười, luồng khí lạnh mờ dần rồi tan vào hư không.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh bước ra khỏi phòng khám với bờ vai nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
_
Phố ngầm Chợ Đen nằm sâu dưới một tầng hầm bỏ hoang.
Không khí ở đây đặc quánh mùi khói thuốc, ẩm mốc và tiếng ngã giá hỗn loạn của những kẻ buôn bán bất hợp ph@p.
Cuba
Cuba
Cúi thấp đầu xuống, Zero. //Thì thầm//
Cuba
Cuba
Nơi này toàn những thành phần bất hảo, cẩn thận kẻo bị chú ý.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Rất nhiều khí đen.
Cuba
Cuba
Là ma nữa sao?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Là mùi của mấy gã ba ngày chưa tắm với mùi đồ hôi hám.
Cuba
Cuba
...
Cuba
Cuba
...Cậu bớt soi lại giùm tôi cái.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi cũng không muốn. Mùi nồng quá.
Cuba
Cuba
Vậy qua chỗ nào ít người hơn đi.
_
Cả hai lách qua đám đông tấp nập.
Anh và cậu đứng núp ở góc tối nghe ngóng tiếng bàn tán xôn xao của giới buôn đồ cổ.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Buôn đồ 1: Chiều nay bên sàn ngầm lại đưa chiếc dây chuyền bạc hoa dạ ra đấu giá kìa.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Buôn đồ 2: Lại là nó à?
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Buôn đồ 1: Nghe đồn là vật dẫn tâm linh gì đó mà qua hai buổi đấu giá trước có ai chịu chốt đâu.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Buôn đồ 1: Mấy gã nhà giàu bảo đồ xui xẻo, còn dân thường thì không có tiền. Buổi thứ ba này không bán được chắc bị nấu chảy quá.
Cuba
Cuba
... //Khó chịu siết chặt tay thành hình nắm đấm//
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
... //Nhìn anh//
_
Chiều hôm đó tại khán phòng đấu giá.
Cả hai người anh và cậu đang ở khu ghế VIP... Làm sao mà hai người vào được đó vậy???
Cuba
Cuba
..Cậu đỉnh thật.. //Nhìn cậu trầm trồ//
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Bình thường.
Vài phút trước đó.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: Đây là lối đi VIP. Hai người có biết đây là đâu không mà đòi vào?
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: Có thẻ thành viên hay thư mời của các gia tộc lớn không?
Anh bối rối định giải thích, nhưng cậu đã chầm chậm tiến lên một bước.
Cậu chớp đôi mắt màu vàng kim, nghiêng đầu nhìn gã bảo vệ với vẻ mặt thản nhiên đến kỳ lạ.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ngươi g!ết vợ của mình. //Chỉ gã lính//
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: C- Cái gì!? //Giật thót, sống lưng lạnh ngắt//
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: *Sao nó biết!!?*
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
//Nhìn bóng ma đang bám trên người gã lính//
@%$&@%%@####%##%##%###%%#### [Tiếng bóng ma kể tội]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Giấu x@c ở sau nhà. Nói với con rằng mẹ bỏ nó rồi đem nó đi đấu giá cách đây 1 năm để lấy tiền đánh cờ b@c.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: !???
Nhìn ánh mắt màu vàng kim ma mị cùng thái độ ngạo mễnh, không chút sợ hãi của cậu, gã lính canh lập tức tự "suy diễn".
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: *Nhóc này tuổi còn nhỏ mà khí thế đáng sợ thế này, lại còn biết được bí mật của mình...*
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: *Chắc chắn là cậu chủ nhỏ của một gia tộc thế lực ngầm về thông tin nào đó rồi!*
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: *Đắc tội với khách VIP kiểu này là mất mạng như chơi!* //Run rẩy//
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: //Đổ mồ hôi hột, lính quýnh cúi gập người 90 độ// D-Dạ! Xin lỗi thiếu gia!
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: Tôi mắt mù không nhận ra người của gia tộc!
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
Lính canh: Mời... Mời hai vị vào thẳng phòng VIP ạ!
Quay lại hiện tại.
Cuba
Cuba
Mà sao cậu biết thế?
Anh và cậu vừa đi tìm chỗ ngồi vừa trò chuyện.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Bóng đen.
Cuba
Cuba
Nó nói cho cậu sao? Thần kỳ ghê.
Cuba
Cuba
..Tôi tò mò lắm.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tò mò?
Cuba
Cuba
Cậu có khả năng thật kỳ diệu.
Cuba
Cuba
Nó khiến tôi không muốn tin cũng phải tin.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Không ai nhìn thấy sao?
Cuba
Cuba
Không. Chưa từng một ai có khả năng giống cậu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Tôi kỳ lạ?
Cuba
Cuba
...
Cuba
Cuba
Không.
Cuba
Cuba
Cậu.. Đặc biệt.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
..Đặc biệt?
Cuba
Cuba
Ừm..
Anh dừng lại ở một chỗ ngồi hàng ghế hai gần sân khấu đấu giá.
Cuba
Cuba
Ngồi đây đi.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...
Cuba
Cuba
Sao thế?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Có một kẻ.. Rất nhiều bóng đen. //Nói nhỏ//
Cuba
Cuba
!?
Cuba
Cuba
Ở đâu?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Phía trước chúng ta.
Anh quay sang nhìn hàng ghế đầu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Kẻ này làm vô số chuyện ác.
Một gã với mái tóc vàng hoe ngồi chễm chệ trên chiếc ghế của hàng đầu.
Điệu bộ vô cùng ngạo nghễ.
American [USA]
American [USA]
Lâu lắc quá. //Than vãn//
Canada
Canada
Kiên nhẫn chút đi, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi.
-END CHAPTER 2-

Chapter 3 [Đấu giá]

Cuba
Cuba
Là 2 thiếu gia của nhà UK..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nhà UK??
Cuba
Cuba
Giải thích cho người từ trên núi xuống như cậu thì dài dòng lắm..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi không sống trên núi.
Anh bất lực.
Cuba
Cuba
..Nói chung thì hai người kia chúng ta tốt nhất không nên dính vào.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Được.
Buổi đấu giá chuẩn bị bắt đầu! Xin quý khách vui lòng ổn định chỗ ngồi! [Tiếng thông báo]
Cuba
Cuba
Cứ ngồi xuống trước đã, nếu cậu khó chịu thì để tôi ngồi sau tên đó cho.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...Vậy đi.
_
Các món hàng được bày lên cùng với tiếng hét giá của các vị đại gia.
Cuối cùng thì cũng có món cần tìm.
Nhân vật phụ Nam
Nhân vật phụ Nam
MC: Tiếp theo! Chiếc dây chuyền bạc hoa dạ! Nghe đồn là vật dẫn năng lượng tâm linh! Giá khởi điểm: 1.000 đô!
Anh giơ chiếc bảng trên tay.
Cuba
Cuba
2.000 đô!
Anh đã lấy lại được món đồ của mình. Mọi chuyện kết thúc tốt đẹ-.
American [USA]
American [USA]
5.000 đô //Thong dong giơ bảng//
Cuba
Cuba
????
Anh khó hiểu.
Cuba
Cuba
*Tên này bị gì vậy!?*
Cuba
Cuba
*Nghe đồn hắn vốn chỉ thích những món đồ màu vàng chói lọi, sao đột nhiên muốn mua chiếc dây chuyền bạc bình thường chứ!?*
Cuba
Cuba
6.000 đô!
American [USA]
American [USA]
10.000 đô.
Cả khán phòng xì xào.
Một chiếc dây chuyền bình thường lại được đẩy giá lên tận 10.000 đô, bằng giá với một món đồ hạng trung cấp.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Sao không hét nữa? //Khó hiểu//
Cuba
Cuba
Nó vượt quá ngân sách của tôi rồi..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Ngân sách?
Cuba
Cuba
Là tiền đó..
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Vậy giờ không lấy nó nữa?
Cuba
Cuba
...
Cuba
Cuba
Không.. Tôi sẽ tìm cách khác.
_
Sau khi buổi đấu giá kết thúc.
Cậu và anh đang định đi ra ngoài để bàn về kế hoạch tiếp theo thì có người lại gần.
Này hai người kia. [Tiếng ai đó]
Cả hai quay lại.
Cuba
Cuba
!? //Giật mình//
American [USA]
American [USA]
Có vẻ như hai người đang để ý đến món đồ tôi vừa mới có được nhỉ? //Cười cười//
Ánh mắt hắn lướt qua anh rồi dừng lại, dán chặt vào gương mặt lạnh nhạt của cậu.
American [USA]
American [USA]
Tôi để ý nhóc từ hồi nãy rồi. //Chỉ//
American [USA]
American [USA]
Màu mắt rất đẹp.
American [USA]
American [USA]
"Bán" cho tôi đi. //Thản nhiên//
American một kẻ cuồng những thứ màu vàng rực rỡ.
Nghe đồn hắn có cả một bộ sưu tập màu vàng... Bộ sưu tập không chỉ là đồ vật đâu.. Có con người cũng nên...
Tên này từ qua lại với rất nhiều người đặc điểm chung của họ là đều có màu tóc hay màu mắt màu vàng.
Và anh Cuba biết điều đó.
Cuba
Cuba
Không! //Kiên quyết//
American [USA]
American [USA]
Tao không hỏi mày. //Khó chịu//
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nếu tôi bán thì sẽ đưa dây chuyền cho tôi sao?
American [USA]
American [USA]
Đúng vậy.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Được thôi. Lấy nó ra ở đây luôn hay cần có dụng cụ y tế?
Vừa nói, cậu vừa bình thản giơ tay lên, đưa ngón tay về phía hốc mắt của chính mình.
Nét mặt không một chút sợ hãi hay đắn đo, giống như đang chuẩn bị tháo một món đồ chơi gắn trên người xuống vậy.
American [USA]
American [USA]
H- Hả?
Mặt hắn biến sắc, nụ cười trên môi khựng lại.
Cuba
Cuba
//Giữ tay cậu lại// Này! Đừng làm chuyện dại dột.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Dại dột?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Thiếu một bên mắt tôi vẫn thấy đường được. Không sao.
American [USA]
American [USA]
..Ý tôi không phải là lấy mắt ra đâu.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
? //Khó hiểu//
Hắn ném danh thiếp vào người cậu.
Cậu bắt lấy rồi nhìn hắn.
American [USA]
American [USA]
Tấm danh thiếp này chứa địa chỉ khách sạn của tôi. Tối nay nếu cậu đổi ý.
Hắn quay mặt bỏ đi.
Cuba
Cuba
Cái tên điên này!?
Cậu nhìn tấm danh thiếp trên tay.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Có địa chỉ. Chỉ cần đi-
Anh hoảng hốt giật lấy tấm danh thiếp trong tay cậu rồi vò nát.
Cuba
Cuba
Không đi đâu hết! Cậu ngốc vừa thôi Zero!
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Sao vậy?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Tôi sẽ giúp được.
Cuba
Cuba
Giúp gì mà giúp!
Cuba
Cuba
Cậu phải nghĩ cho bản thân chứ?
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
...
Cậu chớp mắt, ngơ ngác nhìn vẻ tức giận của anh.
Anh thở dài rồi nói.
Cuba
Cuba
Món đồ sau khi đấu giá xong sẽ được đưa vào kho bảo mật.
Cuba
Cuba
Nhanh thì vài tiếng, chậm thì vài ngày mới giao tới tay chủ nhân.
Cuba
Cuba
Chúng ta chỉ có thể nhân lúc này lén đột nhập vào kho chứa để lấy lại nó.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Vậy đi thôi.
Cuba
Cuba
Nhưng mà.. Vào đó hơi khó.
Cuba
Cuba
Tôi cũng chưa biết phải vào bằng cách nào nữa. Chắc phải mất nhiều thời gian lén rình mò quanh đây xem sao...
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Hỏi là được.
Cuba
Cuba
Cậu nghĩ quay đây sẽ có ai cho chúng ta biết sao??
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nó thì sao. //Chỉ//
Anh nhìn sang, nơi cậu chỉ là phía sau khán phòng không một bóng người.
Anh còn đang ngơ ngác thì cậu đã thản nhiên tiến lại góc tối gần dãy hành lang phía sau khán phòng.
Đôi mắt màu vàng kim của cậu khẽ rực sáng lên trong màn đêm.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đường xuống kho bảo mật.
Ở góc nhìn của anh, anh chỉ thấy cậu đang nói chuyện với bức tường.
Nhưng ở góc nhìn của cậu trước bức tường đó là một bóng ma mặc đồ thợ xây.
@$###%@%###@"#&&##@**### [Tiếng con ma]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Nó đói quá , không nói được.
Cuba
Cuba
Hả.. Con ma đói hả.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Có đồ ăn không? //Nhìn anh//
Cuba
Cuba
Ờm.. Tôi còn 1 thanh socola nhỏ.
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đặt nó xuống đất đi.
Anh ngơ ngác lấy thanh socola ra khỏi túi , để xuống chỗ đối diện cậu.
Làn âm khí quanh đó khẽ động đậy như có người đang ngửi lấy hương vị của mẩu bánh, bóng ma thợ xây dịu lại tỏ vẻ rất hài lòng.
@*$@"@""@@######@$@###$@$$#####@$"@%$###**####@"$@#. [Tiếng con ma]
Zero [000] [VietNam]
Zero [000] [VietNam]
Đi thôi. Sau bức tranh đằng kia.
Cuba
Cuba
Thần kỳ ghê..
_
Cả hai lén chui qua đường ống thông gió bí mật, tụt thẳng xuống kho bảo mật tối om nằm sâu dưới lòng khu đấu giá.
Anh nhanh chóng tìm thấy chiếc hộp nhung chứa sợi dây chuyền của mẹ và ôm chặt lấy nó.
Cuba
Cuba
May mắn quá. //Thì thầm//
Cuba
Cuba
Chúng ta mau rời khỏi đây thôi. //Nói nhỏ//
Cả hai lập tức quay người, định ôm đồ chui lại lên đường ống thông gió để thoát ra ngoài. Nhưng đúng khoảnh khắc chân anh vừa bước đi một bước-
Lẻn vào đây được cũng tài đấy. [Cất giọng]
Một giọng nói trầm đục, vang vọng và tràn ngập uy áp đột ngột vang lên ngay từ khoảng tối phía sau kệ hàng cổ vật.
Một bóng người bước lại gần còn thong dong nhả một hơi khói.
USSR [Soviet]
USSR [Soviet]
Đáng tiếc, tài năng này dùng sai chỗ rồi.
Ngay bên cạnh gã, một bóng hình cao lớn khác chầm chậm bước ra từ khoảng tối.
Nazi [Third Reich]
Nazi [Third Reich]
Tìm đường chết.
-END CHAPTER 3-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play