Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ HungAn ] Thư Tình Cuối Cùng

Chương 1 - Gặp Lại Dưới Cơn Mưa.

Tiếng mưa đêm năm đó như muốn đập vỡ từng mảnh kính gác trọ.
Giữa không gian chật hẹp ngập tràn thứ ánh sáng tù mù, không khí giữa hai người căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt.
Quang Hùng đứng đó, bóng lưng cao lớn tựa một bức tường đá không chút nhiệt độ, thu dọn vài món đồ cá nhân vào túi.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Hùng!
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Anh giận chuyện gì em cũng sửa được mà, sao tự nhiên lại đòi chia tay?
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Mấy tháng qua rốt cuộc anh xem em là cái gì?
Thành An lao đến, đôi bàn tay gầy gò run run níu chặt lấy tay áo người đối diện.
Đôi mắt em đỏ ngầu, nước mắt chực trào ra làm nhòe đi gương mặt nhợt nhạt.
Anh lạnh giật mạnh tay ra, ánh mắt giăng đầy sự chán nản cùng tàn nhẫn.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Cậu tỉnh táo lại đi An!
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Tôi chịu đựng sự bám riết phiền phức này quá đủ rồi.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Mỗi lần nhìn thấy gương mặt này của cậu, tôi chỉ cảm thấy ngột ngạt đến mức không thở nổi.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Anh nói dối!
Em gào lên, giọng nghẹn ngào vỡ vụn.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Chính miệng anh từng nói yêu em, từng hứa sẽ cùng em vượt qua tất cả...
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Những lời đó rốt cuộc là cái gì hả Hùng?
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Lời hứa lúc nông nổi mà cậu cũng coi là thật sao?
Anh nhếch môi, thốt ra từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào lồng ngực em.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Sự ngu ngốc đến mù quáng của cậu làm tôi phát tởm.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Đừng tự biến mình thành trò hề nữa.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Biến khỏi cuộc đời tôi ngay lập tức!
Trong túi áo, ngón tay em siết chặt lấy chiếc phong bì màu kem đã bị vò đến nhăn nhúm.
Bức thư tình em thức mấy đêm liền chắt chiu từng dòng chữ, gửi gắm toàn bộ tâm tư và hy vọng về tương lai của hai người, mãi mãi chẳng còn cơ hội được trao tận tay người nhận.
Anh lạnh lùng quay lưng, dứt khoát bước ra ngoài.
Cánh cửa sắt sập mạnh một tiếng rầm vang dội giữa đêm đen.
Sức lực trong người em như bị rút cạn hoàn toàn.
Em gục xuống, hai đầu gối va mạnh xuống mặt sàn gạch lạnh ngắt.
Cầm bức thư tình chưa kịp gửi trên tay, em quỳ lọt thỏm giữa khoảng không cô độc, tiếng khóc nức nở vỡ òa ra trong tột cùng đau đớn.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Quang Hùng... Anh tàn nhẫn lắm!
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Anh giẫm đạp lên tình cảm của em như vậy mà không thấy cắn rứt sao?
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tại sao anh lại đối xử với em như thế này...
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tại sao chứ?!!
-
Năm năm trôi qua.
Mưa thành phố vẫn dai dẳng và xám xịt như ngày cũ.
Em ngồi bên khung cửa sổ của một quán cà phê nhỏ, tay lơ thun lơ tháo xoay nhẹ tách trà đã nguội ngắt.
Thời gian trôi qua đã gọt dũa đi sự bồng bột ngày trước, trả lại một Thành An trầm mặc, điềm tĩnh và luôn giữ khoảng cách an toàn với tất cả mọi người.
Cậu tự dặn lòng rằng những vết thương năm mười tám tuổi đều đã thành sẹo cũ.
Cho đến khi tiếng chuông gió treo ở cửa ra vào vang lên một nhịp leng keng trong trẻo.
Cánh cửa gỗ mở ra, mang theo luồng gió lạnh ẩm ướt tràn vào không gian ấm áp.
Một người đàn ông bước vào, tay cầm chiếc ô đen đọng đầy nước.
Bộ vest đen cắt may chỉnh chu ôm trọn bờ vai vững chãi, khí chất cao ngạo và lạnh lẽo quen thuộc đến mức khiến tim em đột ngột hẫng đi một nhịp.
Là Lê Quang Hùng.
Mọi dòng suy nghĩ trong đầu em lập tức đóng băng. Ngón tay em siết chặt chiếc thìa sứ đến mức các khớp ngón trắng bệch.
Em vội vã cúi đầu, muốn giả vờ như một người xa lạ, nhưng ánh mắt sâu thẫm của anh đã nhanh chóng quét qua dãy bàn và khựng lại ngay vị trí em đang ngồi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khoảng không gian giữa hai người như bị rút cạn không khí, trở nên ngột ngạt và đè nặng lên lồng ngực.
Sự gượng gạo vọt lên đến đỉnh điểm, phủ lên cả hai một lớp sương mù dày đặc.
Anh chậm rãi bước về phía bàn của em.
Mỗi bước chân gõ xuống sàn gỗ tựa như từng nhịp đập cuồng loạn đang dằn xé lồng ngực em.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Đã lâu không gặp, Thành An.
Giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung quen thuộc vang lên ngay đỉnh đầu.
Em hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải ngẩng lên, nặn ra một nụ cười xã giao gượng gạo và xa cách đến lạnh người.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Chào... Đúng là lâu rồi không gặp.
cá húii
cá húii
fic này ra đời với lý do đơn giản: nằm trong viện rất là chánn, nên ra fic buồn luôn.
cá húii
cá húii
fic này lâu lâu sẽ có ngọt, hài, chủ yếu là ngược. tâm lý yếu không nên đọc.
cá húii
cá húii
bạn nào chịu được thì chuẩn bị khăn giấy đi nhe.. còn bạn nào chịu không được thì thoát đi còn kịp nè.
cá húii
cá húii
trước khi vô truyện thì luôn luôn có một bảng lưu ý. đọc xong cái bảng này, thì dành ra vài phút đọc lưu ý bên ngoài luôn nhé.
- Trước khi bắt đầu, tôi có một vài nguyên tắc nhỏ hy vọng các bạn dành chút thời gian để đọc kỹ: - Đây là fanfic dựa trên trí tưởng tượng cá nhân, hoàn toàn không áp dụng ngoài đời thực và tôi yêu cầu không ăn cắp ý tưởng dưới mọi hình thức. Trong truyện sẽ có yếu tố Boy Love có cảnh skinship mạnh bạo, nhiều cảnh hôn, kinh dị, có nhiều lời nói thô tục, vậy nên nếu bạn cảm thấy không phù hợp hoặc chưa đủ tuổi, xin hãy vui lòng lướt qua trong im lặng, đừng báo cáo mà tội nghiệp công sức tôi bỏ ra. ​- Tôi đặc biệt hy vọng các bạn giữ một thái độ đọc truyện văn minh: tuyệt đối không joke quá trớn. Ở những phân đoạn buồn, cao trào hay cảnh nhạy cảm, làm ơn đừng để lại những bình luận thiếu nghiêm túc kiểu "ê tự nhiên mắc cười" hay các trào lưu khiếm nhã, hay là 1 nhân vật nào đấy trùng tên với mình thì lại bảo "Ê trùng tên, mà tui đâu xấu tính đâu"; điều đó thực sự rất kém duyên và gây mất hứng cho cả tôi lẫn những độc giả khác. - Bên cạnh đó, để tôn trọng không gian riêng của tác phẩm, xin vui lòng không nhắc đến hay so sánh với bất kỳ OTP nào khác tại đây, không so sánh với tác giả nào khác. - Hãy là một người đọc có ý thức, không tự ý chụp màn hình hay cắt xén nội dung nhạy cảm để đăng tải lên các nền tảng mạng xã hội khi chưa được sự cho phép. Nếu không hợp gu, chúng ta có thể bước đi nhẹ nhàng, đừng biến sở thích cá nhân thành sự công kích. Hy vọng chúng ta sẽ có một không gian giao lưu thật tử tế và trọn vẹn nhất. • Cảm ơn vì đã tôn trọng và ủng hộ tác phẩm. Xin chân thành cảm ơn vì đã đọc!!

Chương 2 - Ánh Mắt Lướt Qua Nhau Vội Vã.

cá húii
cá húii
fic này chỉ lên chap mỗi khi buồn. vậy thì chắc ngày nào cũng up quá:()
Lớp không khí giữa hai người như quánh đặc lại, ngột ngạt đến mức một tiếng hít thở sâu cũng trở thành gánh nặng.
Anh đứng tựa lưng vào mép bàn, đôi mắt trầm đục giấu sau hàng mi dài khẽ động.
Anh không vội ngồi xuống, chỉ lặng lẽ quan sát từng đường nét trên gương mặt người đối diện.
Năm năm.
Thời gian không làm mờ đi ký ức, chỉ biến một Đặng Thành An từng nồng nhiệt, luôn nhìn anh bằng đôi mắt lấp lánh chân thành thành một thanh niên trầm mặc, ánh mắt phủ một lớp băng kiên cố.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Tôi ngồi đây được chứ?
Giọng anh vang lên, xé tan khoảng lặng đè nén.
Em không ngẩng đầu, ngón tay thon dài vô thức gõ nhẹ lên thành tách sứ nguội ngắt.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Quán vẫn còn nhiều bàn trống.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Nhưng nếu muốn ngồi, cứ tự nhiên.
Lời nói ấy thốt ra từ khuôn miệng ấy gọn gàng, khách khí đến tàn nhẫn.
Nhịp tim anh khẽ hẫng một nấc, nhưng nét mặt anh vẫn giữ nguyên sự phẳng lặng như mặt hồ mùa đông.
Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện, mùi hương trầm gỗ quen thuộc trên người anh theo luồng gió điều hòa xộc vào cánh mũi em, gợi lại vô số mảnh ký ức mà cậu đã dùng nửa thập kỷ để vùi lấp.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Dạo này cậu thế nào?
Anh hỏi, ánh nhìn dừng lại ở cổ tay gầy guộc của em.
Em gầy hơn xưa, đôi vai dường như thu hẹp lại dưới lớp áo sơ mi màu xám nhạt.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Bình thường.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Công việc ổn định, cuộc sống êm đềm.
Em trả lời, ánh mắt đặt cố định ngoài ô kính cửa sổ, nơi những giọt mưa đang thi nhau vệt dài trên mặt thủy tinh.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Còn anh chắc chắn là đang rất thành công.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tôi có thấy tên anh trên vài tạp chí doanh nhân gần đây.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Chỉ là công việc thôi.
Anh hạ giọng, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn gỗ.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Cậu... vẫn sống ở chỗ cũ chứ?
Một nụ cười tự giễu khẽ xếch lên nơi khóe môi em.
Em quay lại nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt trong trẻo ngày nào giờ đây ngập tràn sự mỉa mai kín đáo.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Nơi cũ?
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Căn phòng trọ ngột ngạt đẫm mưa năm đó sao?
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tôi chuyển đi ngay đêm hôm ấy rồi, anh không nhớ sao?
Lời nói vừa dứt, gương mặt anh thoáng biến sắc.
Dưới gầm bàn, hai bàn tay anh siết chặt lấy nhau đến mức nổi phồng gân máu.
Sự lạnh lùng trên gương mặt anh dường như xuất hiện một nứt nẻ nhỏ, nhưng anh nhanh chóng thu hồi cảm xúc, đè nén tất cả xuống đáy mắt.
​Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn của An đột ngột rung lên nhịp hồi dồn dập.
Trên màn hình sáng rực hiển thị ba chữ: Duy Khùng.
An như vơ được cọc nhọn giữa dòng nước xiết.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
/ nhanh tay cầm lấy máy - bắt thoại ngay lập tức / ✆ Alo, Duy à?...
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoàng Đức Duy - Captain
✆ Cậu đang ở đâu đấy?
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
✆ Tớ đang ở quán cà phê đầu phố...
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoàng Đức Duy - Captain
✆ Có bận việc gì không? Không thì ghé qua chỗ tớ chút.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
✆ Ừ, tớ xong việc rồi, tớ ghé ngay đây.
Tắt máy, em vội vã thu dọn chiếc túi xách cá nhân.
Em rút ra một tờ tiền đặt xuống mặt bàn, không đợi anh phản ứng liền đứng dậy.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tôi có hẹn với bạn rồi, xin phép đi trước.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Chúc anh một ngày tốt lành.
Em bước đi rất nhanh, tấm lưng gầy thẳng tắp như muốn dựng lên một bức tường ngăn cách tuyệt đối.
Em không hề quay đầu lại, nhịp chân dồn dập lướt qua cánh cửa gỗ, lao thẳng ra cơn mưa chiều đang xối xả ngoài hiên.
Ngồi lại một mình bên bàn cà phê còn vương hơi lạnh, anh đưa tay chạm nhẹ vào tách trà đã nguội ngắt mà em vừa để lại.
Ánh mắt anh đuổi theo bóng dáng gầy guộc đang che ô bước vội trong mưa, vẻ cao ngạo hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự dằn vặt sâu thẫm dâng lên cuồn cuộn trong đôi mắt tối màu.
cá húii
cá húii
nói fic này ngược nặng thì không đúng, chỉ nhẹ nhàng, nhưng không hiểu sao đọc lại từng câu từng chữ của những chap về sau mà cá đã viết nháp sẵn ấy. nó cứ bị buồn, rồi tự nhiên khóc, ngộ ha?
- xin phép được rep bình luận sau khi onl lại. còn lý do thì ngày mai qua chap KBHN sẽ biết.

Chương 3 - Tàn Tro Dằn Xé

cá húii
cá húii
Not support
Nợ Nhau Một Lời - Phúc Chinh.
Màn mưa ngoài phố vẫn trút xuống xối xả, từng hạt mưa đập mạnh vào kính chắn gió như tiếng vỡ vụn của những kỷ niệm tưởng đã ngủ yên.
Em bước nhanh ra khỏi quán cà phê, từng nhịp chân trên vỉa hè ướt nhẹp vô thức dồn dập như đang trốn chạy một loài mãnh thú.
Em mở cửa chiếc ô tô màu xám bạc đang đỗ bên vệ đường, vội vã chui vào hàng ghế phụ, xô lệch cả nếp áo sơ mi vốn chỉn chu.
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoàng Đức Duy - Captain
Sao mặt mũi cậu lại cắt không còn một giọt máu thế này?
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoàng Đức Duy - Captain
Lại bị cảm lạnh à?
Hoàng Đức Duy – người bạn thân đồng thời là đồng nghiệp lâu năm.
Duy quay sang, chân mày nhíu chặt khi thấy em ngồi thẫn thờ, đôi môi tái nhợt run lên từng hồi.
Duy nhanh tay bật sưởi không gian xe, lấy chiếc khăn bông khô từ hàng ghế sau đưa sang.
Em đón lấy chiếc khăn, ngón tay tê dại cố siết chặt thớ vải như muốn tìm kiếm chút hơi ấm thực tại.
Em tựa đầu vào thành ghế, nhắm nghiền mắt lại, cố ngăn không cho hình bóng cao lớn cùng tông giọng trầm đục ấy tràn về xâm chiếm tâm trí.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Tớ không sao, chắc tại dầm mưa một đoạn nên hơi ngợp thôi. / thì thầm - giọng khàn đặc /
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoàng Đức Duy - Captain
Cậu lúc nào cũng vậy, chẳng biết tự chăm sóc bản thân.
Duy thở dài, cẩn thận khởi động xe, lăn bánh hòa vào dòng người đông đúc.
Hoàng Đức Duy - Captain
Hoàng Đức Duy - Captain
Tối nay qua nhà tớ ăn cơm nhé, mẹ tớ có gửi ít đồ bổ dưới quê lên.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Cảm ơn Duy, nhưng chắc tớ về nhà nghỉ sớm.
Đặng Thành An - Negav
Đặng Thành An - Negav
Hôm nay mệt quá.
Em ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Qua lớp kính mờ hơi sương, em vô tình bắt gặp một chiếc Sedan màu đen sang trọng vừa từ từ lăn bánh ra khỏi khuôn viên quán cà phê.
Cửa kính xe ấy dán phim xám tối màu, nhưng em biết rõ ai đang ngồi đằng sau tay lái.
Cảm giác nhói buốt nơi lồng ngực trái lại nhô lên dồn dập, tựa như hàng ngàn mũi kim găm sâu vào da thịt.
Em đan chặt hai bàn tay vào nhau, đè nén sự run rẩy đang lan ra khắp cơ thể.
-
​Trong không gian yên lặng đến đáng sợ của chiếc xe đời mới, anh tựa lưng vào ghế lái, hai tay siết chặt vô năng đến mức các khớp ngón nổi phồng gân xanh.
Ánh mắt anh cố định phía sau chiếc xe màu xám bạc đang xa dần trong màn mưa.
Khoảnh khắc nhìn thấy em mỉm cười nhẹ nhõm khi nghe điện thoại của người đàn ông tên Duy kia, rồi vội vã rời đi như muốn gột rửa sạch rác rưởi ra khỏi đời mình, ngực anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
​Năm năm.
Khoảng thời gian đủ dài để một vết thương ngoài da lành lặn, nhưng lại chẳng đủ để dập tắt ngọn lửa dằn vặt đang gặm nhấm tâm hồn anh mỗi đêm.
Anh đưa tay mở hộc tủ phụ bên ghế lái.
Bên trong không có hồ sơ hợp đồng hàng tỷ đồng, cũng chẳng có giấy tờ thương mại đắt giá, mà chỉ vỏn vẹn một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn màu.
Mở nắp hộp, bên trong nằm im lìm một chiếc cúc áo nhựa màu xanh nhạt – chiếc cúc bị đứt từ chiếc áo sơ mi cũ của em trong đêm bão tố năm ấy, cùng một xấp tài liệu y tế đã ngả màu thời gian.
Anh khẽ chạm nhẹ ngón tay lên chiếc cúc nhựa, đôi mắt sâu thẫm dâng lên từng đợt sóng ngầm xót xa.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
An à... Em sống tốt đúng không?
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
Người đó... có đối xử dịu dàng với em như em từng xứng đáng nhận được không?
Tiếng chuông điện thoại trong xe đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí đặc quánh.
Anh thu lại toàn bộ cảm xúc trên gương mặt, nhấn nút bắt thoại trên màn hình điều khiển.
NVP - Nam
NVP - Nam
✆ Tổng giám đốc Lê, bên phía đối tác dự án khu đô thị mới vừa gửi yêu cầu đổi đơn vị thiết kế nội thất.
NVP - Nam
NVP - Nam
✆ Họ muốn làm việc trực tiếp với Trưởng phòng Đặng của công ty kiến trúc Nam Phát.
Nghe đến cái tên quen thuộc, hàng mi anh khẽ rung lên.
Anh im lặng mất vài giây, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, giọng nói trầm lạnh trả lời.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
✆ Duyệt đi.
Lê Quang Hùng - MasterD
Lê Quang Hùng - MasterD
✆ Nói với bên họ, đích thân tôi sẽ tham gia buổi họp duyệt thiết kế vào sáng thứ 2 tuần tới.
- spoil 1 đoạn của cốt truyện: "xa em do anh cố tình buông những lời nói tệ bạc như vậy, chứ thật sự anh không nỡ rời xa em." "anh rất nhớ em."
- vậy… vì sao anh lại chọn buông tay?
cá húii
cá húii
Not support

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play