Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đêm Giáng Sinh [DottoLone] {Dottore X Pantalone}

Chương 1: Ngày gặp gỡ đầu tiên

TG
TG
Hé luuu các tình iuuu
TG
TG
Truyện mới của DottoLone noè
TG
TG
Tui sẽ không ra chap thường xuyên được âu=((
TG
TG
Mong mọi người ủng hộ nhaa
TG
TG
Và chuyện không coá H=))
TG
TG
Mấy cái kiểu Dottore 35 đồ các thứ tui bỏ qua hết nha, chỉ lấy 1 Dottore và 1 Pantalone thui
NovelToon
TG
TG
Ảnh bìa chuyện
NovelToon
TG
TG
Avt của Pantalone với Dottore
NovelToon
TG
TG
Này là avt cụa toi
TG
TG
Dzô chuyện nè
Dottore - Thiếu gia của 1 gia đình giàu có nhưng sau 1 vụ tai nạn giao thông vào đêm giáng sinh 5 năm trước thì anh đã bị tàn tật và mất thị lực ở 2 mắt. Anh trở nên nhạy cảm với mọi thứ xung quanh, không cho 1 ai đến gần, anh thích sự lạnh lẽo và cô đơn
Pantalone - Gia sư của Dottore. Sau Dottore khi bị tai nạn 5 năm về trước thì Pantalone đã được mời về làm gia sư của Dottore.
Ngầy đầu tiên đến căn biệt thự xa hoa rộng lớn hắt đầy mùi thượng lưu và giàu có
Em dọn vào ở chung với bọn họ để tiện làm việc dù sao nhà họ cũng đâu nhỏ
NPC Nữ
NPC Nữ
Hầu Gái: Mời đi lối này ạ
Cô dẫn Pantalone lên đến phòng của Thiếu gia - Dottore
NPC Nữ
NPC Nữ
Hầu gái: Gần như ai cũng khóc lóc bỏ về
Em gõ cửa nhưng chẳng nhận lời hồi đáp, cô hầu gái kia bảo cứ gặt tay nắm cửa mà vào
Pantalone
Pantalone
Chào ngà-
Dottore
Dottore
Tch...Lại là tên phiền phức nào nữa vậy? //cáu//
Pantalone
Pantalone
Tôi được mời làm gia sư cho ngài, thưa thiếu gia
Dottore
Dottore
Biến ra ngoài đi
Pantalone
Pantalone
Không được đâu, tôi lỡ nhận tiền mất rồi
Em đóng cửa lại, kéo ghế ngồi cạnh anh
Pantalone
Pantalone
Chúng ta bắt đầu nhé?
Dottore
Dottore
Tôi đã nói -
Bỗng nhiên 1 mùi thơm dịu nhẹ phản phất qua cánh mũi anh, vì mất thị lực nên anh khá nhạy bén các giác quan khác. Mùi thơm đó cứ thoang thoảng khiến Dottore mê mẩn
Pantalone
Pantalone
Thiếu gia, ngài sao thế?
Em nghiêng đầu hỏi
Dottore
Dottore
Không - không có gì....
Đến tối muộn, em vừa xong một ngày chật vật khi anh chịu học thêm có 3 từ thôi, Pantalone rời khỏi phòng. Em đi về phòng của mình để chuẩn bị cho ngày mai
Còn anh, anh chỉ tự hỏi rằng, mùi hương khiến anh mê mẩn lại theo bóng lưng ấy bay đi
Anh nhìn bóng lưng ấy rời xa mà có chút luyến tiếc với con người xa lạ này....
TG
TG
Chuyện là DottoLone, Dottore top và Pantalone bot.
TG
TG
Đề nghị không mang cho bất kì cặp đôi nào
TG
TG
Cảm ơn mọi người!

Chương 2: Thiếu Gia thay đổi rồi sao!?

​Đúng 8 giờ sáng.
​​Tiếng bước chân thong thả, đều đặn vang lên ngoài hành lang. Pantalone đẩy cánh cửa gỗ tuyết tùng bước vào, trên tay là vài cuốn giáo trình nặng trịch. Cậu vốn chuẩn bị tâm lý cho việc vị thiếu gia nhà Zandik lại gắt gỏng hoặc bày trò xua đuổi như mọi khi, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cậu bất ngờ.
​Dottore đã ngồi sẵn bên bàn làm việc.
​Hắn mặc chiếc áo sơ mi xám chỉn chu, gậy chống dựa gọn gàng bên cạnh xe lăn. Dù đôi mắt vẫn phủ lớp băng gạc màu trắng, nhưng tư thế ngồi thẳng tắp và vẻ mặt trầm ngâm của hắn cho thấy hắn đang hoàn toàn tỉnh táo để chờ đợi.
Dottore
Dottore
Cậu trễ 2 giây đấy gia sư
Dottore lên tiếng, giọng nói trầm đục đã lấy lại sự sắc lạnh thường ngày.
Pantalone mỉm cười, khẽ kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn
Pantalone
Pantalone
Ngạc nhiên thật, tôi cứ tưởng cậu sẽ cáu gắt đuổi việc tôi chứ
Dottore
Dottore
Tôi không muốn lãng phí thời gian với kẽ nhàn rỗi
Hắn hừ lạnh 1 cái rồi tuặ lưng vào ghế
Dottore
Dottore
Mau lên
Trái ngược hoàn toàn với những ngày chống đối vừa qua, Dottore của buổi học hôm nay tỏ ra vô cùng tập trung. Hắn vốn là thiên tài kiêu ngạo của dòng họ Zandik trước khi tai nạn xảy ra. Dù mất đi thị lực, tư duy logic và khả năng ghi nhớ của hắn vẫn cực kỳ nhạy bén. Pantalone giảng đến đâu, Dottore lập tức tiếp thu và phản biện lại bằng những góc nhìn sắc bén đến đó.
Nhưng... đó chỉ là một nửa lý do Dottore nghiêm túc.
​Mỗi khi Pantalone cúi người xuống để chỉ tay vào tài liệu hay khi cậu lật từng trang sách, làn hương ấy lại theo từng chuyển động nhỏ mà lan tỏa. Mùi trà đen ấm áp hòa cùng vị tuyết tùng đắng nhẹ nồng nã hơn trong không khí tĩnh lặng.
​Dottore vô thức rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Hắn như một kẻ thiếu thốn không khí, tranh thủ từng giây từng phút Pantalone ở gần để hít hà từng luồng khứu giác dễ chịu ấy. Nó giúp cơn đau đầu kinh niên của hắn dịu xuống một cách kỳ lạ.
Pantalone
Pantalone
Ngài nghe tôi nói chứ?
Pantalone ngập ngừng dừng lại khi thấy Dottore đột nhiên im lặng, đầu hơi nghiêng về phía mình.
​Dottore giật mình, lập tức chấn chỉnh lại tư thế, hắng giọng
Dottore
Dottore
Tôi vẫn nghe, cậu nói tiếp đi
​Đúng 11 giờ trưa.
Pantalone đứng dậy, cất cuốn sách vào cặp da, tiếng sột soạt vang lên đầy nôn nao
Pantalone
Pantalone
Được rồi, hôm nay học đến đây, thưa thiếu gia
Hắn bắt đầu nôn nao khi mùi hương ấy rời đi, hắn muốn giữ lại chỉ một chút thôi cũng được
Dottore
Dottore
Đứng lại!
Em dừng lại hỏi
Pantalone
Pantalone
Sao thế thiếu gia?
Dottore
Dottore
Chỗ phân tích thị trường cậu giảng chưa rõ...giảng lại cho tôi
Hắn bịa ra 1 lý do vô cùng vô lý để giữ em lại, giữ mùi hương dễ chịu ấy
Pantalone
Pantalone
Xin thứ lỗi nhưng tôi có việc tại thư viện
Dottore
Dottore
Chủ tịch Zandik trả tiền để đúng giờ dậy rồi hết giờ đi
Dottore
Dottore
Mau lên, ở lại giảng thêm 2 tiếng nữa tôi sẽ trả thêm tiền
Vì tiền lương haạu hĩnh nên cậu đành ở lại
Khi mùi hương ấy quay lại hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn

Chương 3: Tiếng vĩ cầm

Sáng hôm sau, Dottore lại dậy rất sớm, sớm hơn thường lệ
​Không gian trong phòng ngủ rộng lớn vẫn chìm trong bóng tối dày đặc—thứ bóng tối vĩnh cửu đã gắn liền với hắn suốt năm năm qua. Cơn đau đầu âm ỉ nơi thái dương bắt đầu rịn ra như một thói quen hằng ngày. Dottore nhíu mày, định đưa tay nhấn chiếc chuông gọi gia nhân đem thuốc giảm đau lên thì khựng lại.
​Từ phía ban công phòng khách nối liền, một âm thanh thanh thoát, du dương khẽ cất lên.
Đó là tiếng vĩ cầm
​Giai điệu lúc trầm lúc bổng, mềm mại như dải lụa lướt qua làn không khí lạnh giá của buổi sớm mai. Nó không mang vẻ phô trương hay kỹ thảo hoàn hảo của những nhạc công hoàng gia mà Dottore từng nghe trước đây, mà lại tràn ngập sự thong dong, tĩnh lặng và có chút cô độc.
​Dottore ngồi dậy trên giường. Hắn không gọi người làm, cũng không dùng đến chiếc gậy chống. Hắn tự mình mò mẫm tựa vào thành giường, chậm rãi di chuyển từng bước yếu ớt trên đôi chân tàn tật, lần theo âm thanh đang lan tỏa trong không gian.
Tiếng vĩ cầm ngày một rõ hơn, và đi kèm với nó là làn hương quen thuộc—mùi trà đen ấm áp hòa cùng vị tuyết tùng đắng nhẹ.
​Dottore dừng lại ngay tựa cửa ban công. Cơn gió sớm thổi qua làm tà áo ngủ của hắn phấp phới. Đôi mắt sau lớp băng gạc trắng tuy không nhìn thấy gì, nhưng mọi giác quan khác của hắn như căng ra để cảm nhận.
​Ngay trước mặt hắn, Pantalone đang đứng kéo đàn dưới ánh ban mai. Cậu dậy sớm hơn giờ hẹn, tranh thủ khoảng thời gian yên tĩnh trước buổi học để thả hồn vào từng nốt nhạc. Nghe thấy tiếng động nhẹ phía sau, tiếng đàn khẽ chậm lại rồi dứt hẳn.
​Pantalone quay người lại, hơi ngạc nhiên khi thấy vị thiếu gia kiêu ngạo thường ngày giờ đây lại đứng tựa vào cửa, tóc tai hơi rủ xuống và hoàn toàn im lặng.
Pantalone
Pantalone
Ngài Dotttore, sao ngài lại ở đây?
Pantalone
Pantalone
Tiếng vĩ cầm của tôi làm ngài thức giấc sao?
​Dottore đứng đờ người tại chỗ.
​Lần đầu tiên sau năm năm, cơn đau đầu xé óc thường trực vào mỗi buổi sáng hoàn toàn biến mất. Sự kết hợp giữa giai điệu vĩ cầm êm dịu và mùi hương nồng nã của Pantalone đang bao bọc lấy hắn, tựa như một liều thuốc ma túy xoa dịu toàn bộ thần kinh đang căng thẳng của vị thiếu gia tàn tật.
​Hắn tàn tật, hắn mất đi thị lực, hắn từng nghĩ bản thân đã hoàn toàn chìm vào đống đổ nát của cuộc đời. Nhưng ngay khoảnh khắc này, trước tiếng đàn và mùi hương của kẻ làm gia sư kia, Dottore nhận ra sự chống đối, tính khí cộc cằn và cái thế giới u uất của hắn đã hoàn toàn bị sụp đổ.
Dottore
Dottore
Không....
Hắn cất giọng khàn khàn vì có chút ngái ngủ
​Hắn chậm rãi tiến thêm một bước về phía có tiếng bước chân của Pantalone, bàn tay vô thức giơ lên không trung như muốn nắm lấy dải âm thanh vừa tan biến.
​Pantalone nhìn biểu cảm thẫn thờ nhưng đầy chấp niệm của Dottore dưới lớp băng gạc. Cậu khẽ mỉm cười, nâng cây vĩ cầm đặt lại lên vai.
Pantalone
Pantalone
Nếu ngài muốn nghe thì mời ngài ngồi xuống đây, thưa thiều gia
​Tiếng đàn lại một lần nữa vang lên trong sương sớm. Dottore ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế mây ở ban công. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng bản thân, chìm đắm vào giai điệu và mùi hương đang bao trùm lấy mình, chính thức dâng nộp sự kháng cự cuối cùng cho vị gia sư trẻ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play