[RhyCap] Khâu Lại Tim Anh
Chap1:Sự Phục Kích Trong Đêm Khuya
•10 giờ 30 phút đêm. Cơn mưa rừng trút xuống xối xả lên con đường ven cảng vắng người, hiu quạnh nhưng lạnh băng.
Ánh đèn pha vàng óng của chiếc SUV đen bọc thép xé tan màn đêm mù sương. Trong xe, Quang Anh ngồi ở ghế sau, tay cầm điếu thuốc lá cháy dở, mắt trầm ngâm nhìn qua cửa kính đọng nước.Thỉnh thoảng lại nhìn qua Tư Sẹo qua gương chiếu hậu.
Tư Sẹo cầm lái, trong lòng chợt bất an. Đôi bàn tay liên tục gõ vào vô lăng.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Có chuyện gì à?
Giọng Quang Anh trầm thấp, cất lên làm lạnh gáy Tư Sẹo trong phút chốc.
Tư Sẹo
Dạ không... Lão đại, đường này mưa lớn quá nên con đi chậm lại chút cho an toàn
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Rẽ trái vào hẻm cũ. Tránh tuyến đường chính
Chiếc xe vừa ngoặt vào đoạn hẻm hẹp bao quanh bởi những bức tường gạch rêu phong, đột nhiên một chiếc xe tải hạng nặng chở hàng phía trước tắp lề, bất ngờ lùi lại với tốc độ cao rồi chèn ngang đầu xe của Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Chết thật!?!
Cú va chạm mạnh khiến chiếc SUV khựng lại, túi khí bung ra. Quang Anh nhíu chặt mày, bản năng của một kẻ sống trong chém giết giúp hắn lập tức rút khẩu súng ngắn giắt sau lưng.Phòng thủ tuyệt đối.
Tư Sẹo giả vờ hoảng hốt gào lên nhưng tay đã nhanh chóng ấn nút khoá chặt mọi lối ra trong xe rồi lao ra ngoài thật nhanh.
Quang Anh mắt lóe lên tia sát khí. Hắn lập tức hiểu ra: Hắn đã bị gài bẫy
Ngay lập tức, từ hai bên mái nhà và các góc tối của con hẻm, gần mười tên tay sai của băng Hắc Long bịt mặt lao ra. Tiếng súng xé tan tiếng mưa, đạn ghim vào lớp kính bọc thép kêu chát chát.
Hắc Long
Nguyễn Quang Anh! Hôm nay con hẻm này là mộ của mày!
Tiếng gầm của gã cầm đầu băng Hắc Long vang lên.Cao giọng ầm trời.
Quang Anh không hề nao núng. Hắn đưa chân đạp mạnh vào cửa xe đã bị hư hại sau cú va chạm.
Cánh cửa xe bung ra. Quang Anh nhô người ra ngoài, hai tay cầm súng dứt khoát.Khéo léo thụp người xuống né tầm nhìn của đối phương.
Hai tên đối thủ gần nhất bị hắn hạ gục nhanh chóng chỉ với 2 viên đạn ghim thẳng lên ngực.
Quang Anh lợi dụng thân xe làm vật chắn, vừa bắn trả vừa di chuyển cực nhanh về phía hẻm hông. Sự bình tĩnh và khả năng thiện xạ của vị lão đại khiến đám Hắc Long phải khựng lại vì ghê sợ.
Hắc Long
Đèn pha! Rọi thẳng vào mắt nó!
Ánh đèn công suất lớn từ chiếc xe tải rọi thẳng vào mặt Quang Anh làm hắn chói mắt trong một tích tắc.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Mẹ kiếp!!
Một viên đạn xuyên qua vai trái của Quang Anh, máu tuông ra hoà với nước mưa giằng xé cơn đau nhân đôi.Ghim sâu vào da thịt.
Quang Anh hốt khẽ một tiếng, vai trái tê dại, cả thân hình vạm vỡ loạng choạng ngã tựa vào tường đá. Máu tươi cuộn trào ra khỏi vết thương, nhuộm đỏ cả hình xăm xà long trên ngực.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Ức..!
Cơn mưa ríu rít hiện lên bóng người mờ mờ,hắn thấy Tư Sẹo đang cầm khẩu súng còn bốc khói, gương mặt biến dạng vì tham lam.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Tư….Là mày sao!?
Tư Sẹo lùi lại hai bước, run rẩy nhưng vẫn cố giơ súng.
Tư Sẹo
Lão đại... anh đừng trách tôi! Hắc Long cho tôi nửa cổ phần cảng phía Bắc. Anh ôm ôm cả gộp thế này, anh em chúng tôi không có đường sống!
Quang Anh cười khẩy như trêu ghẹo, ánh mắt xoáy thẳng vô Tư Sẹo
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Loại chó phản chủ!
Một lần nữa tiếng súng lại vang lên, lần này là họng súng của Quang Anh. Xé tan màn mưa làm rách toạc 1 bên đùi của Tư Sẹo.
Hắn ta cố gắng gượng dậy chạy thẳng về chiếc xe đen kịt phía xa.
Quang Anh nghiến răng ôm lấy vết thương đẫm máu, lợi dụng bóng tối của những khúc ngoặt liên tiếp trong khu hẻm bàn cờ để cắt đuôi lũ sát thủ. Hắn lê từng bước chân nặng nề, hơi thở ngày càng ngắn lại vì mất máu quá nhiều.
Sức lực càng lúc càng cạn, khoé mắt đọng nước căm thù nhoè dần. Và ngay khi tưởng chừng như sắp gục xuống, mắt hắn bắt gặp ánh đèn vàng mờ đục phát ra từ cánh cửa hông của một phòng khám nhỏ cuối hẻm...
Chap2: Em-Anh
Ánh nắng sớm mai nhợt nhạt len lỏi qua ô cửa kính mờ, rọi vào những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí tĩnh lặng của phòng khám. Mùi thuốc sát trùng hăng nồng vẫn chưa tan hết, xộc thẳng vào cánh mũi nhạy cảm của người đang nằm trên giường mổ.
Quang Anh chầm chậm mở mắt nhìn lên trần nhà.
Cơn đau nhức từ bên vai khiến Quang Anh nhíu mày lại chốc, cảm giác như hàng ngàn mũi kim nhọn hoắt chăm vô da thịt râm ran. Hắn không hề di chuyển động đậy ngay, ánh mắt liếc xung quanh như để khảo sát.
Trần nhà vôi trắng tróc sơn, chiếc đèn mổ đã tắt, các khay inox sạch sẽ xếp ngay ngắn trên bàn.
Hắn nhận ra mình đang nằm trong một phòng khám dã chiến. Vết thương chí mạng đêm qua đã được khâu lại chỉn chu, băng gạc quấn chặt chẽ quanh ngực.
Bản năng của một kẻ lăn lộn trong thế giới ngầm nhắc nhở hắn: Hắn vẫn đang ở địa bàn xa lạ, nguy hiểm chưa hề qua đi.
Ánh mắt Quang Anh khựng lại khi dừng ở chiếc ghế xoay đặt sát góc tường.
Một cậu nhóc có mái tóc xanh ngắt, khuôn mặt trắng trẻo rũ xuống 1 bên thanh tú, trên chiếc áo blouse trắng xắn gối tay vẫn còn vấy vài vệt máu khô của chính hắn đêm qua. Ngủ gục xuống bàn làm việc.
Quang Anh nhếch môi, ánh mắt tối sầm lại. Hắn nhớ lại giọng nói run rẩy nhưng kiên định đêm qua:”Tôi là bác sĩ”
Hắm chậm rãi cựa mình, phớt lờ cơn đau buốt ở vai.
Nghiêng người bước xuống giường mà không gây ra một tiếng động nhỏ. Bàn tay to lớn với những khớp xương gồ gề nhẹ nhàng với lấy khẩu súng ngắn vẫn đặt trên chiếc khay kim loại cạnh đó.
Tiếng kim loại ma sát cực nhỏ vang lên nhưng cũng đủ để Duy giật mình. Đôi mắt em chớp chớp, lờ đờ ngẩng đầu lên.
Hoàng Đức Duy
Ưm…mấy giờ rồi
Còn chưa kịp định hình mọi thứ, Duy đã cảm nhận được bóng người to lớn đồ sộ đổ ập lên người em.
Ngay sau đó, bàn tay to lớn của Quang Anh chợp lấy cổ của em. Ấn mạnh tựa chặt vào lưng ghế xoay.
Duy hốt hoảng mở to mắt. Họng súng đen ngòm, lạnh lẽo đã chĩa thẳng vào ngay giữa thái dương em.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Mày là người của ai? Băng Hắc Long? Hay do Tư Sẹo gài vào đây?
Cú siết cổ khiến không khí trong lồng ngực Duy rút cạn dần. Mặt em đỏ lên vì thiếu oxy, đôi tay theo bản năng bám lấy cổ tay to lớn của hắn cố đẩy ra, nhưng lực tay của vị lão đại tựa như một khối bê tông đúc liền, không xê dịch dù chỉ một phân.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Nói!!
Hắn gằn giọng lên quát tháo Duy. Ngón tay trỏ đã sớm đặt chỗ còi.
Duy ho sặc hụa, ánh mắt từ bối rối chuyển sang giận dữ. Em ngừng đẩy tay hắn, dồn chút sức lực còn lại nhìn thẳng vào đôi mắt hung tợn của người đàn ông trước mặt. Em nghiến răng, giọng khàn đi vì bị chèn ép.
Hoàng Đức Duy
Anh… bị điên à!?
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ!
Hoàng Đức Duy
Đêm qua…anh gục ở cửa
Hoàng Đức Duy
Tôi mà không cứu anh vào…chắc anh đã thành cái xác khô…rồi
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Mày nghĩ tao sẽ tin loại lý do anh hùng vô danh đó à?
Duy giận đến mức toàn thân run lên. Em liếc nhìn xuống vai trái của hắn, nơi lớp băng trắng bắt đầu rỉ ra một vệt máu tươi mới do hành động bạo lực của hắn. Bất chấp họng súng đang chĩa vào đầu, Duy vươn tay, dùng hết sức ấn mạnh ngón tay vào ngay vị trí vết mổ trên vai hắn
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
A!
Vì cơn đau mà hắn lùi lại ôm vai liếc người bên cạnh.
Duy lập tức ho sặc sụa, vội vã hít lấy hít để không khí. Em đứng dậy, đẩy chiếc ghế xoay ra sau, giận dữ chỉ tay vào mặt hắn.
Hoàng Đức Duy
Tôi vừa mất hai tiếng đồng hồ đêm qua để gắp cái đầu đạn đồng ghim sâu trong vai anh ra!
Hoàng Đức Duy
Nếu muốn giết tôi để diệt khẩu, tự tay anh đi mà khâu lại cái vết mổ vừa bục ra kia kìa!!!
Không gian phòng khám đột ngột rơi vào khoảng lặng ngột ngạt.
Quang Anh đứng tựa lưng vào mép bàn, tay vẫn cầm súng nhưng ánh mắt đã thay đổi. Hắn nhìn vệt máu đang lan ra trên vai mình, rồi lại nhìn đôi bàn tay mảnh khảnh đang run rẩy vì giận dữ của bác sĩ trẻ. Lần đầu tiên trong đời, lão đại của băng Nam Thiên bị một kẻ chân yếu tay mềm mắng vào mặt mà không thể xuống tay.
Hắn thoáng đơ ra vài giây.
Hắn hạ họng súng xuống, ánh mắt chim ưng thu lại bớt sự sắc lạnh, thay vào đó là sự tò mò và soi xét sâu sắc.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Em tên gì?
Hoàng Đức Duy
Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho một kẻ điên biết tên!!
Duy lạnh lùng giận dỗi đáp.
Em đi về phía tủ thuốc lấy hộp băng gạc quăng mạnh lên bàn.
Hoàng Đức Duy
Ngồi xuống!
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Ai?
Hoàng Đức Duy
Thay băng cho anh chứ cho ai? Không lẽ tôi
Quang Anh nhìn chiếc hộp trên bàn, rồi lại nhìn bờ vai đang phập phồng vì tức giận của Duy. Hắn nhếch môi, một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên gương mặt góc cạnh.
Hắn thản nhiên nhét khẩu súng vào cạp quần, tiến lại gần chiếc ghế mổ và ngồi xuống trước mặt em, tháo chiếc cúc áo còn sót lại để lộ bờ ngực đẫm máu.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Tôi tên Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Nhớ lấy cái tên này. Vì từ hôm nay, em đã dính vào Nguyễn Quang Anh này rồi!
Duy không đáp lại, em ấn mạnh miếng gạc tẩm cồn vào vết thương của hắn như một sự trả đũa nhỏ nhặt.
Quang Anh chỉ nhíu mày một cái, không hề kêu đau, ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi gương mặt thanh tú của em dù chỉ một giây.
Chap3:Chưa thể đi-Còn sống- Ghen
Căn phòng nghỉ nhỏ hẹp chưa đầy mười mét vuông phía sau phòng khám ngập tràn mùi ẩm mốc và mùi thuốc sát trùng. Mớ đồ đạc cá nhân của Duy vốn gọn gàng nay bị xáo trộn hoàn toàn bởi sự xuất hiện của một vị bệnh nhân không quen biết.
Hắn ngồi chễm chệ trên chiếc sofa của Duy, vắt chân lên đầy oai phong.Hắn thay một chiếc áo sơ mi rách tươm thành một chiếc áo phông phanh của Duy.
Duy đẩy cửa bước vào, tay cầm chiếc khay inox đựng cháo nóng và hai viên thuốc kháng sinh. Em nhìn người đàn ông đang thản nhiên lật xem mấy cuốn sách y khoa của mình, chân mày nhíu chặt lại.
Hoàng Đức Duy
Phòng khám của tôi không phải khách sạn
Hoàng Đức Duy
Chừng nào thì người nhà của anh mới lên đón về?
Quang Anh không ngẩng đầu lên, ngón tay to lớn thô ráp khẽ lật qua một trang sách.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Tôi chưa thể đi…
Duy đặt mạnh khay cháo xuống bàn.
Hoàng Đức Duy
Anh đã khoẻ rồi, vết thương cũng lành lại rồi, súng cũng đã lấy lại
Lúc này, Quang Anh mới chậm rãi gấp cuốn sách lại. Hắn ngước mắt lên, ánh mắt u ám và thâm trầm nhìn xoáy vào gương mặt đang tràn ngập sự bực bội của bác sĩ trẻ.
Hắn lấy ra trong túi một chiếc điện thoại bảo mật bọc kim loại đen, ấn một dãy số dài rồi bật ra ngoài. Đầu dây bên kia run rẩy nói…
Nam Bắc
📲L-lão đại? Anh còn sống sao…Xe của anh bị nổ ở cảng rồi. Nó đang gom người tiếp quản địa bàn Nam Thiên!!
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
📲Cho nó gom!
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
📲Giăng lưới xung quanh bến cảng. Kẻ nào bước ra khỏi cửa kho đêm nay, chặt một ngón tay. Trong vòng ba ngày tới, coi như tao đã chết
Giọng Quang Anh cất lên trầm thấp lạnh lùng không có chút gợn sóng.
Quang Anh thản nhiên ném chiếc điện thoại lên bàn, ngước nhìn Duy đang đứng ngơ ngác.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Em nghe rồi đấy. Bên ngoài có kẻ muốn lấy đầu tôi. Tôi đi ra khỏi cánh cửa này lúc này là tự sát.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Bác sĩ cứu người, chắc không muốn thấy bệnh nhân của mình vừa bước ra đường đã thành cái xác chứ?
Em khoanh tay trước ngực, nhìn kẻ đang dùng cái lý lẽ cùn đó để ép mình.
Hoàng Đức Duy
Tôi cứu anh là lòng tốt, không phải nghĩa vụ phải cưu mang anh trốn nợ máu!
Hoàng Đức Duy
Đừng lấy lý do đó với tôi
Quang Anh đứng dậy, khoảng cách chiều cao vượt trội lập tức đè ép không gian nhỏ bé. Hắn tiến một bước, Duy bất giác lùi lại một bước cho đến khi lưng chạm vào mép bàn làm việc.
Hai tay Quang Anh chống hờ hai bên cạnh bàn cạnh hông Duy. Hơi thở nóng hổi trộn lẫn mùi thuốc lá nhạt phả lên chóp mũi Duy
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Tôi ở lại đây ba ngày. Tiền viện phí, tiền thuê nhà, tiền bồi thường cho sự phiền phức của em... sau ba ngày tôi trả gấp trăm lần
Hoàng Đức Duy
Ai nói tôi cần tiền của anh?
Duy quay mặt đi, né tránh ánh mắt quá mức nồng cháy và soi xét của hắn.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Không lấy tiền…
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Thì lấy anh có được không?
Buổi chiều cùng ngày, phòng khám mở cửa đón khách như thường lệ.
Duy ngồi ở bàn khám bệnh phía ngoài, còn Quang Anh thì ngồi ở góc tối bên trong phòng nghỉ, qua khe cửa hé mở quan sát từng cử động của em.
Dương Minh
B-bác sĩ à, tay em đau quá…
Dương Minh
Em xem giúp anh với
Cậu thanh niên ngồi xuống, ánh mắt sáng rỡ nhìn vào gương mặt thanh tú của Duy.
Hoàng Đức Duy
Ngồi yên đó đi, tôi xem cho
Duy nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cậu ta, cẩn thận xoay nhẹ các khớp.
Hoàng Đức Duy
Chỉ bị bong gân nhẹ, ít vận động lại là ổn
Dương Minh
Tay bác sĩ mềm thật, anh hết đâu rồi…
Cậu thanh niên cười hớn hở, cố tình dùng ngón tay vuốt nhẹ lên mu bàn tay của Duy. Duy nhíu mày định rút tay lại.
Cánh cửa gỗ phía sau bật tung ra, bóng người vạm vỡ tiến tới với tâm trạng không vui mấy...
Quang Anh bước ra ngoài. Hắn không mặc áo blouse, chỉ mặc chiếc áo phông bó sát làm lộ rõ bờ vai vạm vỡ và cánh tay có hình xăm xà long kéo dài cuồn cuộn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu sát khí, đe dọa chĩa thẳng vào gã bệnh nhân .
Quang Anh không trả lời. Hắn chậm rãi tiến lại bàn khám, thản nhiên đặt bàn tay to lớn, thô ráp của mình đè lên tay Duy, kéo mạnh tay em về phía mình.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Khám bệnh thì nhìn vào vết thương. Nhìn mặt bác sĩ làm gì? Mắt không muốn dùng nữa à?
Cậu thanh niên sợ tới mức mặt cắt không còn một giọt máu. Nhìn hình xăm hung tợn cùng khí thế hắc bang đậm nét của Quang Anh, cậu ta vội vàng rụt tay lại, đứng phắt dậy.
Dương Minh
T-tôi không khám nữa!
Nói rồi, cậu ta vội vã vơ lấy túi xách lao thẳng ra khỏi cửa phòng khám như bị ma đuổi.
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh!?
Duy giận dữ đứng dậy, hất tay hắn ra.
Hoàng Đức Duy
Đó là bệnh nhân của tôi! Anh đuổi người ta đi như thế thì tôi làm ăn kiểu gì?
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Hắn chạm vào tay em?
Hoàng Đức Duy
Nhưng đó là khám bệnh!?
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ, tôi phải đụng vào bệnh nhân của mình chứ
Quang Anh vuốt nhẹ vành tai, mặt thiếu kiên nhẫn.
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Tôi không cần biết
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Từ giờ trở đi, bệnh nhân nam cấm không được nắm tay em quá ba giây. Kẻ nào cố tình sàm sỡ, tôi không phiền ra tay gãy tay nó đâu.
Duy bật cười lộ vẻ bực bội trong đó.
Hoàng Đức Duy
Anh là cái gì của tôi mà có quyền cấm?!
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Bây giờ chưa là gì, nhưng mạng của tôi là do em cứu
Nguyễn Quang Anh (lão đại)
Nên từ hôm nay, người của em, cuộc sống của em... do Nguyễn Quang Anh này quản.
Nói xong, hắn thản nhiên quay lưng đi vào phòng trong, bỏ lại Duy đứng trối mắt nhìn theo.
Em nhận ra em đã rước một con dã thú vào đời mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play