Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CHÚNG TA CHƯA TỪNG BỎ NHAU

HAI GIA ĐÌNH, MỘT TUỔI THƠ

Han gia và Trần gia vốn đã thân nhau từ rất lâu.
Hai gia đình thường xuyên ăn cơm cùng nhau, đi du lịch cùng nhau, sinh nhật cũng tổ chức chung.
Vì thế, từ lúc còn bé, Han Sara và LyHan gần như lớn lên cùng một nhà.
Người lớn trong hai gia đình thường đùa rằng
Hai đứa này đi đâu cũng phải có nhau.
Và đúng thật.
Sara đi đâu cũng tìm LyHan.
LyHan đi đâu cũng để ý Sara.
Năm Sara 5 tuổi
Buổi chiều, Sara đang ngồi trên thảm trong phòng khách Trần gia, ôm một con gấu bông màu nâu rất to.
LyHan từ trên lầu đi xuống.
Vừa thấy chị, Sara lập tức chạy tới.
Han Sara
Han Sara
Mèooo
LyHan cúi xuống.
LyHan
LyHan
Ơi, Bé Gấu
Sara ôm lấy eo chị.
Han Sara
Han Sara
Chị đi đâu vậy?
LyHan
LyHan
Chị đi lấy nước.
Han Sara
Han Sara
Sao không nói em?
LyHan bật cười.
LyHan
LyHan
Chị đi lấy nước thôi mà.
Sara nghiêm túc lắc đầu.
Han Sara
Han Sara
Không được.
LyHan
LyHan
Sao vậy
Han Sara
Han Sara
Chị đi đâu phải nói em.
LyHan ngồi xuống trước mặt cô bé
LyHan
LyHan
Được rồi.
Han Sara
Han Sara
Hứa nha?
LyHan
LyHan
Hứa với bé
Sara chìa ngón út
Han Sara
Han Sara
Ngoéo tay.
LyHan ngoéo tay với cô bé.
LyHan
LyHan
Ngoéo rồi đó
Sara cười tít mắt.
Han Sara
Han Sara
Mèo ngoan.
LyHan ngơ ngác.
LyHan
LyHan
Ai cho em khen chị?
Han Sara
Han Sara
Em
LyHan
LyHan
Sara ôm con gấu chạy mất.
Han Sara
Han Sara
Mèo là của Bé Gấu
LyHan bật cười đuổi theo.
LyHan
LyHan
Đứng lại coi
Biệt danh của hai người
Từ ngày đó, chẳng ai trong hai gia đình gọi hai đứa như bình thường nữa.
Sara gọi LyHan là Mèo.
Còn LyHan gọi Sara là Bé Gấu.
Có một lần Trấn Thành nghe thấy.
Trấn Thành
Trấn Thành
Ủa, Han lớn là Mèo, vậy Sara là gì?
Sara lập tức giơ tay
Han Sara
Han Sara
Bé Gấu
Sơn. K bật cười.
Sơn.K
Sơn.K
Ai đặt cho em gái anh
Sara chỉ LyHan
Han Sara
Han Sara
Chị Mèo.
Trấn Thành nhìn LyHan.
Trấn Thành
Trấn Thành
Em đặt cho Sara hả?
LyHan gật đầu
Trấn Thành nhìn hai đứa.
Trấn Thành
Trấn Thành
Hai đứa tự đặt biệt danh cho nhau luôn?
Sara gật đầu rất mạnh.
Han Sara
Han Sara
Tụi em là bạn thân.
LyHan lập tức sửa
LyHan
LyHan
Không phải bạn thân.
Sara ngơ ngác.
Han Sara
Han Sara
Vậy là gì?
LyHan suy nghĩ một lúc.
Rồi kéo tay Sara lại.
LyHan
LyHan
Là gia đình
Sara cười.
Han Sara
Han Sara
Đúnggg rồii
Lớn lên cùng nhau
Hai người gần như lúc nào cũng dính nhau.
Đi học cùng nhau.
Ăn cùng nhau.
Làm bài cùng nhau.
Cuối tuần thì hai gia đình lại tụ tập.
Sara rất nghịch.
LyHan thì ít nói hơn.
Nhưng chỉ cần Sara gọi một tiếng
Han Sara
Han Sara
Mèo ơi
LyHan sẽ lập tức quay lại.
Có hôm Sara chạy vào phòng LyHan.
Han Sara
Han Sara
Mèo
LyHan
LyHan
Ơii
Han Sara
Han Sara
Em đói.
LyHan
LyHan
Muốn ăn gì?
Han Sara
Han Sara
Gì cũng được.
LyHan
LyHan
Vậy chị nấu mì.
Han Sara
Han Sara
Có trứng không?
LyHan
LyHan
Có.
Han Sara
Han Sara
Hai trứng
LyHan
LyHan
Một.
Han Sara
Han Sara
Hai.
Han Sara
Han Sara
Một.
Sara khoanh tay.
Han Sara
Han Sara
Mèo không thương em.
LyHan nhìn cô.
Ba giây sau.
LyHan
LyHan
Hai trứng
Sara lập tức cười.
Han Sara
Han Sara
Biết ngay mà
LyHan lắc đầu.
LyHan
LyHan
Em đúng là Bé Gấu tham ăn.
Han Sara
Han Sara
Nhưng Mèo vẫn thương.
LyHan
LyHan
Han Sara
Han Sara
Thương nhiều không
LyHan xoa đầu cô.
LyHan
LyHan
Nhiều.
Sara cười đến cong cả mắt.
Những buổi tối của hai gia đình
Mỗi khi hai nhà ăn cơm chung, Sara luôn ngồi cạnh LyHan.
Một bên là Trấn Thành.
Một bên là LyHan.
Trấn Thành nhìn hai đứa rồi bật cười.
Trấn Thành
Trấn Thành
Sara, em ngồi gần Han lớn quá rồi đó.
Sara ôm lấy cánh tay LyHan.
Han Sara
Han Sara
Em thích ngồi với Mèo.
LyHan cũng chẳng phản đối.
LyHan
LyHan
Để em ngồi.
Trấn Thành cố tình trêu
Trấn Thành
Trấn Thành
Mai mốt Han lớn đi đâu thì sao?
Sara lập tức nhìn LyHan.
Han Sara
Han Sara
Mèo đi đâu em đi đó.
LyHan cười.
LyHan
LyHan
Em đi theo chị làm gì?
Han Sara
Han Sara
Tại em thích.
LyHan
LyHan
Chị đi làm cũng theo?
Han Sara
Han Sara
Theo.
LyHan
LyHan
Chị đi họp?
Han Sara
Han Sara
Theo.
LyHan
LyHan
Chị đi ngủ?
Sara suy nghĩ.
Han Sara
Han Sara
Theo luôn.
Cả bàn ăn bật cười.
LyHan đỏ mặt.
LyHan
LyHan
Em hết thuốc chữa rồi.
Sara dựa đầu lên vai chị.
Han Sara
Han Sara
Tại Mèo cho phép mà.
LyHan nhìn xuống cô.
LyHan
LyHan
Chị cho phép bé
Sinh nhật 15 tuổi
Sinh nhật năm đó, hai gia đình tổ chức một bữa tiệc nhỏ.
Sara vừa bước vào đã nhìn thấy chiếc bánh.
Trên bánh có hai hình nhỏ.
Một con mèo. Một con gấu.
Sara lập tức chạy đến bên LyHan.
Han Sara
Han Sara
Mèo nhìn nè
LyHan
LyHan
Chị thấy rồi.
Han Sara
Han Sara
Đẹp không?
LyHan
LyHan
Đẹp.
Han Sara
Han Sara
Em đẹp hay bánh đẹp?
LyHan bật cười.
LyHan
LyHan
Bánh.
Sara lập tức phụng phịu.
Han Sara
Han Sara
Mèo
LyHan không nhịn được cười.
LyHan
LyHan
Rồi rồi.
Cô đưa tay xoa đầu Sara.
LyHan
LyHan
Bé Gấu đẹp nhất.
Sara lập tức vui vẻ.
Han Sara
Han Sara
Biết ngay mà.
LyHan cúi xuống nhìn cô.
LyHan
LyHan
Em muốn quà gì?
Sara suy nghĩ một lúc.
Han Sara
Han Sara
Không cần.
LyHan
LyHan
Thật?
Han Sara
Han Sara
LyHan
LyHan
Sao hôm nay ngoan vậy?
Sara nhìn chị rồi cười.
Han Sara
Han Sara
Em chỉ cần Mèo ở đây thôi.
LyHan khựng lại.
Sau đó nhẹ nhàng nắm tay Sara.
LyHan
LyHan
Chị ở đây.
Han Sara
Han Sara
Mãi mãi?
LyHan nhìn cô thật lâu.
LyHan
LyHan
Mãi mãi.
Sara cười.
Han Sara
Han Sara
Ngoéo tay.
LyHan
LyHan
Lại nữa?
Han Sara
Han Sara
Hai người ngoéo tay.
Không ai nghĩ rằng một lời hứa đơn giản như vậy.
Sau này lại trở thành điều khiến cả hai đau nhất.

Ngày Mèo Biến Mất

7:15 sáng.
Sara vừa tỉnh dậy đã cầm điện thoại lên nhắn cho LyHan.
Han Sara
Han Sara
💬 Mèo dậy chưa?
Han Sara
Han Sara
💬 Bé nhớ Mèo.
Han Sara
Han Sara
💬 Dậy gọi cho bé nha.
Không có tin nhắn trả lời.
Sara gọi.
Tút... tút... tút..
Không ai bắt máy.
Cô gọi thêm lần nữa.
Vẫn không nghe.
Sara bắt đầu thấy bất an.
Cô chạy xuống phòng khách.
Han Sara
Han Sara
Anh3
Sơn. K đang ăn sáng lập tức ngẩng lên.
Sơn.K
Sơn.K
Sao vậy bé thỏ?
Han Sara
Han Sara
Anh có thấy Mèo không?
Sơn.K
Sơn.K
Han lớn á?
Sara gật đầu.
Han Sara
Han Sara
Em gọi từ sáng tới giờ không được.
Sơn. K lấy điện thoại gọi thử.
Không liên lạc được.
Anh nhíu mày.
Sơn.K
Sơn.K
Để anh hỏi Phương Ly.
Vài phút sau, Phương Ly gọi lại.
Giọng cô run hẳn.
Phương Ly
Phương Ly
📱 Sơn.K
Sơn.K
Sơn.K
📱Sao
Phương Ly
Phương Ly
📱 LyHan biến mất rồi.
Sơn. K đứng bật dậy.
Sara nghe thấy câu đó.
Cô đứng chết lặng.
Han Sara
Han Sara
📱Biến mất?
Không ai trả lời.
Han Sara
Han Sara
📱 Mèo đi đâu?
Phương Ly nghẹn giọng.
Phương Ly
Phương Ly
📱 Không ai biết.
Sara lắc đầu.
Han Sara
Han Sara
📱 Không thể nào.
Cô lập tức gọi cho LyHan thêm lần nữa.
Không có tín hiệu.
Han Sara
Han Sara
Mèo
Han gia đã qua Trần gia
Cô chạy thẳng lên phòng LyHan.
Phòng vẫn nguyên vẹn.
Điện thoại của LyHan nằm trên bàn.
Ví, chìa khóa, mọi thứ vẫn còn.
Chỉ có người là không thấy đâu.
Sara cầm điện thoại của LyHan lên, hai tay bắt đầu run.
Han Sara
Han Sara
Mèo không thể nào bỏ điện thoại.
Cô quay sang nhìn Sơn. K
Han Sara
Han Sara
Anh 3
Han Sara
Han Sara
Mèo đang giận em hả?
Sơn. K bước tới ôm lấy cô.
Sơn.K
Sơn.K
Không phải lỗi của em.
Sara bắt đầu khóc.
Han Sara
Han Sara
Vậy tại sao Mèo không nói với em?
Sơn.K không biết trả lời.
Sara siết chặt chiếc áo khoác của LyHan.
Han Sara
Han Sara
Mèo hứa với em rồi mà
Giọng cô vỡ ra.
Han Sara
Han Sara
Mèo nói sẽ không bỏ em.
Sơn.K ôm chặt em gái.
Sơn.K
Sơn.K
Anh biết.
Han Sara
Han Sara
Em muốn Mèo.
Sơn.K
Sơn.K
Anh biết, bé.
Han Sara
Han Sara
Anh tìm Mèo về cho em được không?
Sơn. K nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh.
Sơn.K
Sơn.K
Anh sẽ tìm.
Sara khóc nức nở trong lòng anh.
Những ngày sau đó
Sara không ăn. Không ngủ. Không đi đâu.
Cô vẫn nhắn tin cho LyHan mỗi ngày dù biết điện thoại chẳng còn ai sử dụng.
Han Sara
Han Sara
💬 Mèo ơi, về đi
Han Sara
Han Sara
💬 Bé không giận Mèo nữa
Han Sara
Han Sara
💬 Mèo muốn đi đâu bé cũng đi cùng
Han Sara
Han Sara
💬 Chỉ cần nói với bé một câu thôi
Han Sara
Han Sara
💬 Đừng bỏ bé một mình
Đến ngày thứ bảy, Sara ngồi dưới sàn phòng LyHan, ôm chiếc áo của cô ấy vào lòng.
Sơn. K tìm thấy em gái ở đó lúc gần nửa đêm.
Sơn.K
Sơn.K
Bé thỏ
Sara không ngẩng đầu.
Sơn.K
Sơn.K
Về phòng ngủ với anh.
Han Sara
Han Sara
Em không muốn.
Sơn.K
Sơn.K
Bé chưa ăn gì từ chiều.
Han Sara
Han Sara
Em không đói.
Sơn. K ngồi xuống bên cạnh.
Sơn.K
Sơn.K
Vậy anh ngồi đây với em.
Một lúc lâu sau, Sara nhỏ giọng.
Han Sara
Han Sara
A3
Sơn.K
Sơn.K
Anh đây.
Mèo có về không?
Sơn. K im lặng vài giây.
Anh không muốn nói dối em gái.
Sơn.K
Sơn.K
Anh không biết.
Mắt Sara đỏ lên.
Han Sara
Han Sara
Em ghét Mèo.
Sơn. K nhìn cô.
Han Sara
Han Sara
Nhưng em nhớ Mèo quá.
Sơn. K kéo em gái vào lòng
Sơn.K
Sơn.K
Vậy em cứ khóc đi
Sara lập tức bật khóc.
Sơn.K
Sơn.K
Em không cần mạnh mẽ trước mặt anh.
Han Sara
Han Sara
Anh 3
Han Sara
Han Sara
Đừng bỏ em nha.
Sơn.K siết chặt vòng tay.
Sơn.K
Sơn.K
Anh không bao giờ bỏ bé.
Sara vùi mặt vào ngực anh, khóc đến mệt lả.
Còn Sơn.K chỉ ngồi đó ôm em gái.
Không hỏi thêm.
Không trách cô.
Chỉ ở bên cạnh Sara, bởi anh biết
Người Sara cần nhất lúc này không phải một lời giải thích.
Mà là một người không rời đi.

Bé Thỏ Không Còn Cười Nữa

Sau ngày LyHan biến mất, Han gia và Trần gia gần như thay phiên nhau ở bên Sara.
Không ai biết LyHan đang ở đâu.
Không ai biết tại sao cô ấy biến mất.
Và điều khiến mọi người đau lòng nhất là Sara không còn cười nữa.
7:30 sáng Han Entertainment
Sara vẫn đến công ty đúng giờ.
Vẫn mặc vest chỉnh tề.
Vẫn ngồi ở vị trí Chủ tịch.
Vẫn xử lý công việc lạnh lùng, quyết đoán như trước.
Chỉ có điều...
Cô không nói thêm một câu nào ngoài những gì cần thiết.
Cuộc họp kết thúc.
Sara đứng dậy.
Han Sara
Han Sara
Tan họp.
Cô cầm hồ sơ rồi rời đi.
Trấn Thành nhìn theo em gái.
Anh thở dài.
Sơn. K ngồi bên cạnh cũng im lặng.
Trấn Thành
Trấn Thành
Con bé trước kia họp xong còn đứng lại cãi nhau với anh.
Sơn. K khẽ cười buồn.
Sơn.K
Sơn.K
Giờ em ấy còn chẳng muốn nói chuyện.
12:30 trưa
Sara ngồi một mình trong phòng Chủ tịch.
Trước mặt là hộp cơm đã nguội.
Cô không động đến.
Cốc cốc
Cửa mở.
Sơn.K bước vào.
Sơn.K
Sơn.K
Bé thỏ.
Sara vẫn nhìn máy tính
Han Sara
Han Sara
Em chưa đói.
Sơn. K nhìn hộp cơm.
Sơn.K
Sơn.K
Anh chưa hỏi mà.
Sara im lặng.
Sơn.K kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Sơn.K
Sơn.K
Ăn đi em bé
Han Sara
Han Sara
Em không muốn.
Sơn.K
Sơn.K
Hai miếng.
Sơn. K mở hộp cơm, gắp một miếng đặt vào chén cô.
Sơn.K
Sơn.K
Hai miếng thôi.
Sơn.K
Sơn.K
Ăn xong anh cho em làm tiếp.
Sara nhìn anh.
Một lúc sau, cô cầm đũa.
Ăn một miếng.
Sơn.K không nói gì.
Sara ăn thêm miếng thứ hai.
Sơn. K mới nhẹ nhàng đẩy hộp cơm về phía cô.
Sơn.K
Sơn.K
Giỏi lắm bé thỏ
Sara cúi đầu.
Han Sara
Han Sara
Anh 3
Han Sara
Han Sara
Em chỉ ăn vì anh thôi.
Sơn. K mỉm cười.
Sơn.K
Sơn.K
Anh biết.
8:45 tối Han gia
Trấn Thành đứng ngoài cửa phòng Sara.
Anh cầm theo một túi đồ ăn vặt.
Trấn Thành
Trấn Thành
Bé thỏ
Không có tiếng trả lời.
Anh tự mở cửa bước vào.
Sara đang ngồi trên giường đọc tài liệu.
Trấn Thành đặt túi đồ xuống.
Trấn Thành
Trấn Thành
Anh mua bánh cho em.
Sara không ngẩng đầu.
Han Sara
Han Sara
Em không ăn.
Trấn Thành
Trấn Thành
Có bánh em thích nhất.
Han Sara
Han Sara
Không muốn.
Trấn Thành suy nghĩ vài giây.
Rồi anh ngồi xuống cạnh em gái.
Trấn Thành
Trấn Thành
Vậy anh ăn một mình.
Anh cố tình mở túi thật to.
Trấn Thành
Trấn Thành
Ôi, ngon quá.
Sara vẫn im lặng
Trấn Thành
Trấn Thành
Không ai ăn với anh hết.
Trấn Thành
Trấn Thành
Anh buồn quá.
Sara nhìn anh một giây.
Rồi lại cúi xuống.
Trấn Thành thở dài.
Trấn Thành
Trấn Thành
Bình thường em thấy anh diễn dở là em mắng rồi.
Không có phản ứng.
Anh cố cười.
Nhưng chính anh cũng không cười nổi.
Trấn Thành đưa tay xoa đầu em gái.
Trấn Thành
Trấn Thành
Anh hai nhớ bé thỏ hay cười.
Sara khựng lại.
Mắt cô đỏ lên.
Trấn Thành lập tức im lặng.
Anh biết mình lỡ nhắc đến điều khiến cô đau.
Trấn Thành
Trấn Thành
Xin lỗi em gái
Sara lắc đầu
Han Sara
Han Sara
Không sao.
Nhưng vài giây sau
Một giọt nước mắt rơi xuống trang giấy.
Trấn Thành đau lòng kéo em gái vào lòng.
Trấn Thành
Trấn Thành
Không cần xin lỗi anh.
Sara không nói gì.
Chỉ lặng lẽ khóc.
Những ngày tiếp theo
Hai gia đình thay phiên nhau ở lại Han gia.
Tối nay là Trấn Thành.
Tối mai là Sơn.K.
Hôm khác, MaiQuinn và Phương Ly sang ngủ lại.
Không ai muốn Sara thức dậy giữa đêm rồi phải một mình.
MaiQuinn và Phương Ly đặc biệt cẩn thận.
Họ không nhắc tên LyHan.
Không hỏi Sara còn nhớ không.
Không hỏi bao giờ cô tha thứ.
Chỉ đơn giản ở bên cô.
Một tối, MaiQuinn đặt ly sữa xuống bàn
MaiQuinn
MaiQuinn
Han nhỏ, em uống một chút rồi ngủ nha.
Sara gật đầu
Han Sara
Han Sara
Dạ
Phương Ly ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng kéo chăn cho cô.
Phương Ly
Phương Ly
Mai chị với em đi ăn sáng.
Sara im lặng một lúc.
Han Sara
Han Sara
Dạ
MaiQuinn nhìn em
Cô muốn nói rất nhiều.
Nhưng cuối cùng chỉ xoa đầu Sara
MaiQuinn
MaiQuinn
Ngủ đi, bé Han.
Sara khẽ nhắm mắt.
1:20 sáng
Sơn. K đi ngang phòng Sara.
Anh thấy cửa hé mở.
Sara vẫn chưa ngủ.
Anh bước vào.
Sơn.K
Sơn.K
Sao bé chưa ngủ?
Han Sara
Han Sara
Em không ngủ được.
Sơn.K ngồi xuống cạnh giường.
Sơn.K
Sơn.K
Nghĩ gì?
Sara im lặng rất lâu.
Rồi nhỏ giọng
Han Sara
Han Sara
Em nhớ Mèo.
Sơn. K không hỏi thêm.
Anh chỉ kéo chăn lên cho em gái.
Sơn.K
Sơn.K
Anh biết
Sara quay mặt sang.
Han Sara
Han Sara
Em ghét chị ấy.
Han Sara
Han Sara
Nhưng em nhớ.
Sơn. K nhẹ nhàng xoa tóc cô.
Sơn.K
Sơn.K
Anh biết.
Sara nhắm mắt.
Một lát sau, cô nắm lấy tay anh.
Han Sara
Han Sara
Anh 3 đừng đi.
Sơn.K siết tay em gái.
Sơn.K
Sơn.K
Anh không đi.
Han Sara
Han Sara
Hứa nha?.
Sơn.K
Sơn.K
Hứa.
Sara cuối cùng cũng chịu nhắm mắt.
Sơn.K vẫn ngồi đó cho đến khi cô ngủ.
Ngoài cửa, Trấn Thành đứng lặng nhìn hai em.
Anh khẽ nói
Trấn Thành
Trấn Thành
Con bé tội nghiệp quá.
Sơn. K nhìn Sara đang ngủ.
Anh kéo chăn lại cho em gái
Sơn.K
Sơn.K
Từ giờ ai làm bé thỏ khóc
Sơn. K ngừng một chút.
Giọng anh thấp xuống.
Sơn.K
Sơn.K
Anh không để yên đâu
Trấn Thành gật đầu.
Cả hai người anh đều hiểu.
Sara có thể mất đi LyHan.
Nhưng cô sẽ không bao giờ mất đi gia đình mình.
Bởi vì dù cô có đau đến đâu, có yếu lòng đến đâu Han gia và Trần gia vẫn sẽ ở đó, ôm lấy cô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play