Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RHYCAP | Kẻ Âm Người Dương.

Hắc Kim ?

Mặc Kim Phố
Mặc Kim Phố - chưa bao giờ giành cho tất cả mọi người, muốn bước vào nơi này, tiền bạc chỉ là điều kiện đầu tiên.
Sòng bạc nằm giữa khu phố náo nhiệt nhất thành phố
Ban ngày, nó chẳng khác gì một khách sạn xa hoa những bức tường kính cao ngất, đèn chùm treo từ trần xuống, hành lang trải thảm đỏ và những cánh cửa luôn có người canh giữ
Nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi ấy mới thực sự thức tỉnh
Người ta gọi nó là..
Hắc Kim !!
Nhưng không ai biết ông chủ thật sự của Hắc Kim là ai
Chỉ biết rằng, từ ngày sòng bạc được xây dựng, nơi này chưa từng đóng cửa dù chỉ một đêm
Có một lời đồn kì lạ
Rằng nếu bước vào Hắc Kim sau ba giờ sáng, tuyệt đối không được nhìn vào những tấm kính đặt dọc hành lang
Bởi đôi khi..
Thứ phản chiếu trong đó không phải là người đang đứng trước nó
Đức Duy biết lời đồn ấy
Nhưng chưa bao giờ tin
Cho đến đêm hôm ấy
Cậu nhận nhiệm vụ kiểm tra khu vực tầng hầm sau khi một nhân viên bảo vệ mất tích. Camera an ninh ghi lại hình ảnh người đàn ông ấy bước qua hành lang phía Đông lúc 2 giờ 45 phút..
Sau đó, màn hình nhiễu
Khi hình ảnh trở lại, hành lang vẫn trống không
Chỉ có một chiếc giày nằm giữa thảm
Đức Duy đứng trước màn hình rất lâu
Rồi chất giọng cất lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Camera bị lỗi ?
Người quản lý phía sau lắc đầu
Quản Lý Hắc Kim
Quản Lý Hắc Kim
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tại sao đoạn ghi hình biến mất?
Người kia im lặng
Một lúc sao mới thấp giọng
Quản Lý Hắc Kim
Quản Lý Hắc Kim
Vì có người không muốn chúng ta nhìn thấy.
Đêm ấy, Đức Duy đi một mình xuống tầng hầm
Càng xuống sâu, tiếng nhạc từ khu sòng bạc phía trên càng nhỏ dần
Cuối cùng chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều
Rồi-.. ting~!
Thang máy dừng lại
Cánh cửa mở ra
Trước mặt Đức Duy là một hành lang dài.. hai bên hành lang đều có kính
Rất nhiều kính
Bước đi được vài mét thì bẫng Đức Duy chợt dừng lại
Bỗng..
Toàn bộ hệ thống đèn vụt tắt cái rụp-! chỉ riêng những chiếc kính còn phản chiếu ánh sáng đối lập nhau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..ư tối quá, không thấy gì !!
Vẫn còn chút ánh sáng từ kính dọc theo hành lang, cậu nhìn theo
Trong tấm kính bên trái.. có một người đang đứng phía sau cậu
Đức Duy quay phắt lại
Hoàn toàn không có ai
Cậu nhìn trở lại mặt kính
Người kia vẫn còn đó
Là một chàng trai trẻ
Người kia diện áo mơ mi đen, gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt bình tĩnh đến kì lạ
Điều đáng sợ nhất là-..
Người trong kính không hề nhìn Đức Duy
Hắn đang nhìn thẳng về phía cánh cửa cuối hành lang
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Đức Duy nuốt khan
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ưm..!! //vội che miệng//
Cậu không biết vì sao cái tên ấy lại xuất hiện thoáng qua trong đầu mình rồi lại tan mất nhanh chóng như thể không còn chút gợi nhớ nào
Nhưng ngay khi cái tên lạ lẫm ấy được chính cậu thốt ra- thì bỗng người trong kính từ từ quay đầu lại
Lần đầu tiên..
Hai ánh mắt chạm nhau
Và Quang Anh mỉm cười
Không phải nụ cười của một người xa lạ, mà giống như của một người..
Đã chờ đợi Đức Duy rất lâu.
gum.
gum.
✨20/8✨
gum.
gum.
sinh thần lần thứ hai trong năm của người mình thươngg.

#022

Đức Duy lùi lại
Tấm kính trước mặt vẫn phản chiếu hành lang, nhưng Quang Anh đã biến mất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..ảo giác sao?
Cậu đến gần đưa tay chạm lên mặt kính lạnh buốt để lại một dấu vân tay mờ nhạt
Ngay dưới đầu ngón tay xuất hiện một dòng chữ mờ
ĐỪNG ĐỂ HẮN RA NGOÀI.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!!
Đức Duy lập tức rút tay
Ngay lúc này đèn hành lang bật lên rồi lại vụt tắt liên hồi
Một giây..
Hai giây..
Ba giây..
Rồi toàn bộ hệ thống đèn sáng trở lại cùng lúc đó cánh cửa phía cuối hành lang.. đã mở
Bên trong không có gì ngoài một chiếc bàn gỗ cũ
Trên bàn đặt một bộ bài
Mười ba lá bài úp xuống
Đức Duy tiến lại gần
Lá đầu tiên tự động bật lên
Không có hình, chỉ có số
13.
Ngay sau đó, điện thoại trong túi rung lên, một tin nhắn từ số không xác định
" đừng mở lá thứ hai "
Đức Duy nhìn màn hình
Rồi nhìn bộ bài
Một tiếng tách vang lên
Lá bài thứ hai tự lật
Chậm rãi trượt khỏi chồng bài rồi dừng lại giữa bàn
Đức Duy khựng người
Trên mặt lá bài vẫn không có hình ảnh. Chỉ là một con số được viết bằng mực đen, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ đến mức gần như không thể đọc rõ
Cậu cúi xuống
" Người rút bài không được nhìn về phía sau "
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khiến cậu muốn sởn gai ngất ngay tại chỗ
Đức Duy theo bản năng muốn quay lại, nhưng tiếng điện thoại trong túi lại vang lên lần nữa
Lần này, không phải tin nhắn mà là một cuộc gọi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
?
Màn hình hiện đúng số vừa gửi lời cảnh báo
Cậu nhìn chằm chằm vài giây rồi bắt máy
Chỉ có tiếng rè rè rất nhỏ, giống như một chiếc radio cũ đang bắt sóng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..a-ai vậy?
Đầu dây bên kia im lặng
Rồi một giọng nói rất khẽ vang lên rè rè nhỏ nhẹ gần như không thể nghe rõ mồn một, chỉ cảm nhận được là một chất giọng tựa như người thanh niên chững chạc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu vẫn còn ngồi đó sao?
Đức Duy siết chặt điện thoại, đôi tay run bần bật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh..là ai?
Một tiếng cười rất nhẹ vọng qua loa, bí ẩn đến đáng sợ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng hỏi tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì nếu cậu biết tôi là ai.
Giọng nói ngừng lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì lá bài thứ ba sẽ không còn cần phải lật nữa.
Cuộc gọi tắt
Căn phòng trở lại im lặng
Lá bài thứ ba đang khẽ rung lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//trợn mắt//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
K-không thể nào !!
Bụp-!
Điện thoại trên tay rơi xuống sàn gạch lạnh, cậu không thể tin được câu nói của người kia vừa rồi
Nhưng giờ đây quả thật
Lá bài đang rung bật
Như thể muốn lật
Minh Linh
Minh Linh
" Còn nhát lắm.. "
Minh Linh
Minh Linh
...

#023

Sáng hôm sau, không ai nhớ người bảo vệ đã mất tích
Không phải mất tích theo nghĩa thông thường, mà là.. không ai nhớ rằng anh ta từng tồn tại
Cái tên ấy biến mất khỏi danh sách nhân viên
Ảnh trong Camera bị xóa
Tủ đồ không còn đồ đạc
Ngay cả người bạn thân nhất của anh ta cũng khẳng định chưa từng quen người đó
Chỉ có Đức Duy nhớ
Và từ hôm ấy, cậu bắt đầu nhận ra một chuyện đáng sợ hơn
Mỗi đêm, khi đi ngang khu hành lang phía đông, Đức Duy đều nhìn thấy Quang Anh sau lớp kính trong vắt
Có hôm hắn đứng rất xa
Có hôm hắn đứng gần đến mức khiến cậu cũng cảm nhận được rằng một luồng khí lạnh chạy dọc tấm lưng
Có hôm hắn ngồi bên một bàn cược.. có hôm chỉ xuất hiện vài giây rồi biến mất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*có gì đó.. không ổn*
Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ bước ra khỏi mặt kính
_
Cho đến đêm thứ ba
Đức Duy đứng trước tấm kính, Quang Anh đứng ngay phía bên kia. Hai người cách nhau chưa đến một mét
Một lớp kính trong suốt ngăn giữa hai người họ
Quang Anh đưa tay lên
Chạm kính
Đức Duy cũng vô thức đưa tay lên mặt kính trong veo
Hai bàn tay dừng lại ở hai phía đối diện, Quang Anh nhìn cậu thật lâu..
Rồi nói một câu mà Đức Duy không thể nghe thấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!?
Cậu nhìn chằm chằm cái bóng trong chiếc kính, bị khuất nửa khuôn mặt nhưng cậu đọc được khẩu hình miệng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không nên ở đây.
Đức Duy khẽ hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là ai?
Quang Anh không trả lời
Hắn chỉ quay đầu nhìn về phía sau, một bóng người cao lớn đang đứng lặng trong bóng tối
Sau đó, Quang Anh dùng ngón tay viết lên trên mặt kính
ĐỪNG ĐỂ HỌ BIẾT CẬU NHÌN THẤY TÔI.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
!!
Ngay khi nét chữ cuối cùng hoàn thành-..
Toàn bộ sòng bạc mất điện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Sao lại mất điện ngay lúc này..*
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên từ phía sau Đức Duy
" Cuối cùng cũng có người nhìn thấy nó "
Đức Duy quay lại
Không có ai
Chỉ có tiếng quân bài rơi loạn xạ xuống nền gạch
Tách-
Tách-
Tách-
Mười ba lá bài nằm thành một vòng tròn quanh chân cậu
Và ở chính giữa..
Một tấm ảnh cũ
Trong đó có hai người
Một người là Đức Duy
Người còn lại-..
Là Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhặt tấm ảnh lên//
Nhưng tấm ảnh ấy đã nhoẹt đi và bụi bặm.. có thể đó là dấu vết của thời gian vào mười ba năm về trước
Cậu đưa tay áo quệch đi bụi trên tấm ảnh rồi đưa gần nheo mắt nhìn thật kĩ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*bức ảnh này?*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
M-mình.. chưa từng gặp anh ta !!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thể nào !!
Đức Duy chưa từng gặp được Quang Anh bao giờ
ít nhất..
Cậu vẫn nghĩ mình chưa từng gặp hắn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play