RHYCAP - Kẻ Gom Nhặt Mảnh Vỡ
#1.Danh Phận Vô Hình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy - 24 tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh - 25 tuổi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng - 26 tuổi
Đặng Thành An
Đặng Thành An - 24 tuổi
Thành phố vào thu luôn đón những cơn mưa bất chợt và lạnh buốt.
Đức Duy đứng bên cửa sổ căn hộ tầng hai mươi, đôi bàn tay gầy gò áp vào tấm kính buốt giá.
Kim đồng hồ đã điểm hai giờ sáng .
Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng vừa rẽ bánh rời khỏi cổng biệt thự.
Quang Anh lại đi rồi.Anh đi ngay sau khi nhận được một cuộc điện thoại từ đối tác, bất chấp việc Duy vừa trải qua một trận sốt cao đến co giật.
Trên chiếc giường lớn phía sau, ga giường nhăn nhúm và vệt máu đỏ thẫm đã khô lại như một vết sẹo châm biếm.
Đối với Quang Anh, Đức Duy chưa bao giờ là người yêu.
Anh chưa từng cho cậu một danh phận, luôn giấu cậu trong căn penthouse này như một tội lỗi không thể xuất hiện.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Duy vội vàng nhấc máy, giọng nói khàn đặc vì khóc và vì hơi lạnh thấm vào phổi.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, anh...
Lê Quang Hùng
Là tôi, Lê Quang Hùng đây.
Giọng nói trầm thấp, đầy lạnh lùng và nghiêm khắc của người đàn ông ở đầu dây bên kia khiến Duy sững lại.
Quang Hùng là anh trai của Quang Anh, cũng là người nắm giữ vận mệnh kinh tế của cả gia tộc.
Hoàng Đức Duy
Anh Hùng... có chuyện gì không ạ? //Duy run rẩy hỏi//
Giọng Quang Hùng không chút bộc lộ cảm xúc, giống như một lưỡi dao bén ngọt cứa vào lòng tự trọng của cậu.
Lê Quang Hùng
Cậu nhìn lại thân phận của mình đi, Đức Duy.
Lê Quang Hùng
Quang Anh sắp phải đi xem mắt theo sắp đặt của gia đình rồi
Lê Quang Hùng
Tôi cảnh cáo cậu, khôn hồn thì tự thu dọn đồ đạc rồi biến mất trước khi tôi phải dùng đến biện pháp mạnh.
Từng câu nói của Quang Hùng như những gáo nước đá dội thẳng vào đầu Đức Duy.
Cậu cúp máy, lồng ngực đau thắt lại
Cậu không khóc nổi nữa. Nước mắt của cậu suốt ba năm qua bên cạnh anh dường như đã cạn khô
Cậu nhìn mình trong gương. Gương mặt hốc hác, trên cổ và bờ vai chằng chịt những vết cắn, vết bầm tím do sự tàn nhẫn của Quang Anh để lại từ vài tiếng trước.
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Duy bấm một số điện thoại quen thuộc.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng nói vô cùng lo lắng vang lên
Đặng Thành An
Duy sao? Sao giờ này chưa ngủ?
Đặng Thành An
Tên khốn Quang Anh lại hành hạ cậu đúng không?!
Hoàng Đức Duy
An ơi... anh Hùng vừa gọi điện...
Hoàng Đức Duy
Anh ấy bắt tớ phải đi. //Duy nghẹn ngào, nước mắt nức nở tuôn rơi.//
#2.Tuyệt Vọng
Đặng Thành An
Cậu đứng yên đó! Tớ đến đón cậu ngay lập tức!
Đặng Thành An
Đừng ở lại cái nơi địa ngục đó nữa!
Thành An gắt lên, trong giọng nói chứa đầy sự xót xa và tức giận thay cho bạn mình.
Nửa tiếng sau, tiếng chuông cửa căn penthouse vang lên dồn dập giữa đêm vắng.
Duy vội vã chạy xuống lầu, quên cả việc mình đang đi chân trần trên sàn đá lạnh ngắt.
Cánh cửa mở ra, Thành An đứng đó, người ướt sũng nước mưa, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Thế nhưng, ngay lúc Thành An vừa định nắm lấy tay Duy để kéo đi, thì từ phía sau thang máy, Quang Anh cũng vừa trở về.
Nhìn thấy Thành An đang ở trong nhà mình, ánh mắt Quang Anh lập tức trở nên lạnh lẽo và chán ghét.
Anh tiến lên một bước, gạt bàn tay của Thành An ra khỏi người Duy.
Nguyễn Quang Anh
Thành An? Cậu đến đây làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Ai cho phép cậu bén mảng đến chỗ của tôi để lôi kéo người của tôi?
Thành An không hề sợ hãi, cậu thẳng thừng chỉ vào mặt Quang Anh.
Đặng Thành An
Người của anh?
Đặng Thành An
Anh nhìn lại xem Duy bị anh hành hạ ra nông nỗi gì rồi?
Đặng Thành An
Hôm nay tôi nhất định phải mang Duy đi!
Quang Anh cười nhạt, nụ cười đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn.
Anh nắm chặt lấy cổ tay gầy gò của Duy, kéo mạnh cậu về phía sau lưng mình, khiến Duy đau đớn kêu lên một tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy là kẻ tình nguyện ở lại đây bò sát dưới chân tôi để đổi lấy chút tiền bạc và danh lợi.
Nguyễn Quang Anh
Cậu ấy chấp nhận sự thương hại này.
Nguyễn Quang Anh
Đúng không, Đức Duy? // nhìn em //
Duy gạt nước mắt, run rẩy buông tay Thành An ra
Hoàng Đức Duy
An à... cậu về đi.
Hoàng Đức Duy
Tớ... tớ tự nguyện ở lại.
Đức Duy nhìn Thành An, rồi lại nhìn Quang Anh. Cậu biết nếu cậu đi theo Thành An, gia tộc của Quang Anh và Quang Hùng chắc chắn sẽ không buông tha cho gia đình của Thành An.
Cậu không thể ích kỷ làm hại người bạn thân duy nhất của mình.
Đặng Thành An
Duy! Cậu điên rồi sao?!
Thành An uất ức hét lên, nước mắt rơi ròng ròng vì bất lực.
Quang Anh thỏa mãn trước sự phục tùng của Duy, anh lạnh lùng đóng sầm cửa lại trước mặt Thành An
Nguyễn Quang Anh
Biết điều thì khôn hồn mà ở yên đây.
Nguyễn Quang Anh
Đừng để tôi thấy cậu liên lạc với người đó một lần nào nữa.
Đức Duy nằm co rọ trên sàn nhà, nghe tiếng Thành An đập cửa khóc lóc gọi tên mình bên ngoài.
Trái tim cậu lúc này như có một bàn tay vô hình bóp nát, cậu đã đẩy người duy nhất quan tâm mình ra xa, chấp nhận tiếp tục gom nhặt những mảnh vỡ thương hại đầy cay đắng này.
#3. Chiếc lồng giam
Sau đêm Thành An bị đuổi đi, căn penthouse sang trọng bỗng chốc biến thành một chiếc lồng giam kiên cố.
Quang Anh quả thực đã tịch thu toàn bộ thiết bị liên lạc của Đức Duy
Anh không chỉ cắt đứt sợi dây kết nối duy nhất giữa cậu và thế giới bên ngoài, mà còn ra lệnh cho hệ thống an ninh khóa chặt cửa chính
Đối với Quang Anh, hành động tự ý tìm người giúp đỡ của Duy là một sự phản bội đối với quyền sở hữu tuyệt đối mà anh tự ban cho mình.
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã cảnh cáo cậu thế nào?
Giọng nói lạnh lùng của Quang Anh vang lên trong không gian tịch mịch khi anh trở về nhà vào lúc nửa đêm.
Đức Duy không ngước lên. Cơ thể cậu run rẩy dưới lớp chăn mỏng.
Cơn sốt cao từ ba ngày trước vẫn chưa hề hạ, cộng thêm việc bị giam cầm khiến tinh thần cậu hoàn toàn suy sụp.
Hoàng Đức Duy
Tôi không làm gì sai...
Hoàng Đức Duy
Thành An chỉ là muốn giúp tôi.
Nguyễn Quang Anh
Giúp cậu?
Quang Anh bước đến, thô bạo túm lấy cằm Duy, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Lực tay mạnh đến mức khiến làn da nhợt nhạt của cậu lập tức hằn lên những vết đỏ tấy.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nên nhớ kỹ thân phận của mình.
Hoàng Đức Duy
Quang Anh... buông ra... tôi đau...
Duy nghẹn ngào, nước mắt uất ức ứa ra từ bờ mi sưng húp.
Anh cười nhạt, một nụ cười đầy sự khinh miệt và tàn nhẫn.
Nguyễn Quang Anh
Nếu biết đau thì tốt nhất nên học cách ngoan ngoãn đi.
Những ngày sau đó, cơn bão thu ngoài khơi xa đổ bộ vào đất liền mang theo những trận mưa tầm tã không dứt.
Hơi lạnh từ mặt kính lan tỏa khắp căn phòng, ngấm sâu vào từng thớ thịt, tàn phá cơ thể vốn đã suy kiệt của Đức Duy.
Cơn sốt cao không những không giảm mà còn kèm theo những trận ho kéo dài, xé rách cuống họng.
Hoàng Đức Duy
Khụ... khụ...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play