Giam Cầm [Volt X Sammy]
Món nợ
Căn phòng bịt bùng. Cửa sổ đóng chặt bởi gỗ dày. Không khí ngột ngạt. Mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc.
Sammy nằm trên giường sắt gỉ. Cổ tay cậu gầy giuộc, bị siết chặt bởi còng số tám. Da thịt trầy xước, ứa máu. Lồng ngực cậu phập phồng yếu ớt. Đôi mắt trũng sâu.
Sammy
//Nhúc nhích// Ai đó...
Sammy
//Thở dốc// Giúp tôi...
Sammy
//Cắn môi// Nóng quá...
Sammy
//Quay đầu// Khó thở...
Sammy
//Nấc lên// Cổ họng... rát quá...
Sammy
//Gục đầu// Tôi chết mất...
Sammy
//Thào thào// Có ai không...?
Sammy
//Buông tay// Cứu...
Căn phòng đáp lại bằng sự im lặng tuyệt đối. Sammy hoàn toàn kiệt sức, lề mề nhắm mắt lại.
Dưới phòng khách xa hoa, ánh đèn chùm pha lê tỏa sáng lung linh.
Volt thong thả thưởng thức món ăn hảo hạng.
Người hầu cúi đầu túc trực xung quanh, cẩn thận rót rượu vào ly cho hắn.
Lucy
//Xoay ly// Nghe nói nhà cậu mới đón thêm người?
Lucy
//Nhiên lông mày// Ai thế? Sao không thấy xuống ăn cùng?
Volt
//Thản nhiên// Cần gì phải xuống.
Lucy
//Chống cằm// Cậu giấu kỹ vậy? Đến tớ cũng không được biết à?
Volt
//Uống rượu// Một kẻ không quan trọng.
Lucy
//Nhíu mày// Hậu duệ gia tộc nào à? Hay người quen cũ?
Volt
//Nhếch môi// Món nợ.
Volt
//Lau miệng// Bố mẹ cậu ta vỡ nợ. Họ gán cậu ta sang đây trả nợ.
Lucy
//Mở to mắt// Vậy cậu nhốt người ta trên đó luôn sao?
Volt
//Cười khẩy// Ở đúng chỗ của mình thôi.
Lucy
//Trố mắt// Volt, cậu biến cậu ta thành... chỗ giải tỏa cho cậu đấy à?
Volt
//Đặt dao xuống// Đúng thì sao?
Lucy
//Cắn môi// Tàn nhẫn thật... Cậu ta tên gì?
Volt
//Lạnh giọng// Cậu không cần biết.
Lucy
//Thở dài// Cậu tính giấu người ta cả đời trong phòng đó chắc?
Volt
//Dựa lưng// Món đồ chơi của tôi, tôi muốn để đâu là quyền của tôi.
Lucy
//Nhìn lên tầng// Hay là... cho cậu ấy ăn chút gì đi?
Lucy
//Đặt ly xuống// Nhìn cậu ta chắc cũng kiệt sức rồi.
Volt
//Nheo mắt// Cậu rảnh rỗi quá nhỉ?
Lucy
//Nhíu mày// Tớ chỉ gợi ý thôi mà.
Volt
//Lạnh giọng// Lucy, đừng quên cậu cũng chỉ là bạn tôi.
Volt
//Nheo mắt// Đừng xỉa mũi vào việc của tôi.
Volt
//Nhếch môi// Muốn tiếp tục ở lại đây thì im lặng và ăn đi.
ăn uống
Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang sự im lặng ngột ngạt. Người hầu nhanh chóng bước ra mở cửa lớn.
Lio thong thả bước vào nhà. Anh đảo mắt nhìn một lượt, nhướn mày trước bầu không khí căng thẳng trong phòng khách.
Lio
//Cười nhếch// Sao thế này?
Lio
//Tháo áo khoác// Mới một tháng không gặp mà căng thẳng vậy?
Lio
//Đưa áo cho người hầu// Tiệc tụ họp hôm nay có chuyện gì à?
Lio
//Tiến lại bàn// Lucy, sao mặt mày nhăn nhó thế?
Lucy
//Thở dài// Không có gì đâu.
Volt
//Lạnh giọng// Cậu tới muộn đấy, Lio.
Lio
//Kéo ghế ngồi// Công việc bận rộn quá thôi.
Lio
//Rót rượu// Thế hai người vừa cãi nhau chuyện gì à?
Volt
//Cầm ly rượu// Chuyện không liên quan đến cậu.
Lio
//Nhìn Volt// Volt lại làm khó ai đúng không?
Volt
//Lau môi// Thích tò mò giống Lucy à?
Lio
//Nhếch môi// Tôi chỉ quan tâm buổi tiệc tháng này thôi.
Tiếng chuông cửa lại vang lên dồn dập. Người hầu chưa kịp bước ra thì cửa đã mở tung.
Max hớn hở bước vào, trên tay xách theo một hộp quà lớn. Cậu cười tươi rạng rỡ, làm xua tan đi bầu không khí u uất trong phòng.
Max
//Hò reo// Xin chào cả nhà!
Max
//Vẫy tay// Bất ngờ chưa! Tớ đến rồi đây!
Max
//Đặt hộp quà lên bàn// Cả tháng mới gặp, nhớ mọi người chết đi được!
Max
//Cười xoa đầu// Sao ai cũng ngồi thẫn thờ ra thế?
Lio
//Cười khẩy// Cuối cùng cũng có người náo nhiệt tới.
Lucy
//Choay ghế// Max, cậu mua gì đấy?
Max
//Mắt sáng lên// Bánh ngọt hàng hiệu đấy! Tớ tốn công xếp hàng mãi mới mua được!
Max
//Ngó quanh// Coi nào, Volt, Lio, Lucy... Ủa, đông đủ rồi nhỉ?
Max
//Nhìn Volt// Volt ơi, nhà cậu hôm nay trang hoàng đẹp thế!
Volt
//Nâng ly rượu// Ngồi xuống đi, nói nhiều quá.
Max
//Phồng má// Hè hè, biết rồi!
Max
//Cười tươi// Mọi người thử đi! Bánh này ngon lắm luôn đó!
Lucy
//Xua tay// Cậu ăn đi, tớ đang không có tâm trạng.
Max
//Chớp mắt// Sao thế? Mới gặp lại mà sao mặt ai cũng như thất tình vậy?
Lio
//Nhấp rượu// Đang dọa nhau đấy.
Max
//Nheo mắt// Volt lại bắt nạt Lucy đúng không?
Volt
//Cười khẩy// Bớt tào lao đi Max.
Max
//Bĩu môi// Hứ, tớ mà tào lao á? Tớ mang niềm vui đến cho cái nhà u ám này đấy!
Lio
//Lắc đầu cười// Đúng là chỉ có cậu mới dám giỡn kiểu đó với Volt.
Max
//Cầm nĩa// Ăn miếng bánh đi cho đời nó ngọt ngào lên nào!
tiếng động
Bữa ăn kết thúc, mọi người chuyển sang uống trà và trò chuyện phiếm ở sofa. Max vẫn liên tục pha trò khiến căn phòng lách cách tiếng cười.
Đột nhiên, một tiếng "RẦM" chói tai vang lên từ tầng trên, kèm theo tiếng xích sắt va đập thô bạo.
Cả phòng khách lập tức im bạt. Max giật mình dừng nói, Lio nhíu mày ngước nhìn lên trần nhà.
Volt biến đổi sắc mặt. Bờ môi hắn đanh lại, ánh mắt tràn ngập sự u tối.
Volt
//Đứng dậy// Quản gia.
nvp
//Cúi đầu// Vâng, thưa cậu chủ.
Volt
//Lạnh giọng// Tiễn khách.
Volt quay lưng, dải bước nhanh chóng tiến về phía cầu thang dẫn lên tầng trên, bỏ lại bầu không khí ngỡ ngàng.
Max
//Chớp mắt// Ơ... Cái gì thế?
Lio
//Nhíu mày// Volt! Cậu đi đâu đấy? Tiệc còn chưa xong mà?
Lucy chỉ thở dài, lặng lẽ cúi đầu mà không giải thích gì thêm.
nvp
//Cúi người// Rất xin lỗi quý khách.
nvp
//Mở tay hướng cửa// Cậu chủ chúng tôi đột nhiên có việc đột xuất cần xử lý.
nvp
//Lịch sự// Xe đã chuẩn bị sẵn bên ngoài, mời quý khách dời bước.
Max
//Gãi đầu// Hả? Đuổi thật đấy à?
Lio
//Đứng dậy// Được rồi, chúng tôi tự về.
Lio nheo mắt nhìn về phía cầu thang u tối, nơi bóng dáng Volt vừa mất hút, rồi cùng Max và Lucy bước ra khỏi biệt thự.
Volt bước vào, gương mặt u uất chìm trong bóng tối. Ánh mắt hắn lạnh sắc như dao.
Volt
//Bước lại gần// Cậu muốn gây sự chú ý đúng không?
Sammy
//Co người// Không... không phải...
Volt
//Nắm cằm Sammy// Tôi đã dặn thế nào? Ngoan ngoãn im lặng, quên rồi à?
Sammy
//Run rẩy// Tớ... tớ chỉ lỡ tay...
Volt
//Bóp chặt cằm// Lỡ tay? Cậu cố tình làm loạn khi bạn tôi ở dưới đó đúng không?
Sammy
//Thở dốc// Đau... thả ra...
Volt
//Nhếch môi// Đau? Cậu nghĩ mình có quyền cảm nhận sự đau đớn sao?
Sammy
//Rơm rớm nước mắt// Làm ơn...
Volt
//Ké sát mặt// Nhớ kĩ vị trí của mình. Cậu chỉ là món đồ trả nợ, là đồ chơi của tôi.
Sammy
//Nhắm nghiền mắt// Tớ biết rồi...
Volt buông mạnh tay ra. Cằm Sammy hằn rõ vệt đỏ ngầu. Hắn lấy khăn giấy lau sạch ngón tay mình rồi thản nhiên quay lưng.
Cánh cửa dày khóa sầm lại. Căn phòng rơi vào sự tịch mịch và ngột ngạt quen thuộc.
Sammy
//Cắn chặt môi// Volt...
Sammy
//Siết chặt nắm tay// Lũ tàn ác...
Sammy
//Răng ken kẹt// Mày xem tao là đồ chơi sao...?
Sammy
//Thở dốc// Mày biến tao thành thế này...
Sammy
//Nhiên trán// Tao sẽ không chết ở đây...
Sammy
//Nuốt máu gạc// Tao sẽ trả đủ... từng chút một...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play