Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Chỉ Đỏ Bỉ Ngạn

Chương 1

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù mỏng tan, nhuộm một màu vàng nhạt lên khu vườn rêu phong phía sau tiệm thuốc.
Duy mặc chiếc áo cánh nâu bằng vải mộc giản dị.
Từng bước chân em đi trên thảm cỏ đẫm sương vang lên tiếng guốc gỗ lọc cọc, lọc cọc đanh gọn và cô quạnh giữa tĩnh mịch buổi sớm.
Em khom lưng trước luống thảo mộc, đôi tay thon thả cẩn thận ngắt từng nhánh bạc hà tươi mát và vài củ bạch chỉ còn vương giọt nước đêm.
Những vị thuốc chủ chốt để em phối cùng vị xuyên khung, giúp chữa cơn đau đầu kinh niên đang hành hạ người cha nuôi những khi trái gió trở trời.
​Lạch cạch...
Duy xách chiếc giỏ tre nặng trĩu bước vào gian chính của tiệm thuốc bắc.
Mùi hương nồng nàn của cam thảo, hồi, quế hòa cùng khói sương lập tức lan tỏa.
Ngay góc bàn gỗ quen thuộc, cha của em – một thầy lang già với mái tóc điểm bạc – đang cặm cụi dùng chiếc dao cầu thái mỏng từng phiến cam thảo khô.
"​Dao cầu: Loại dao chuyên dụng của thầy lang ngày xưa, gồm một lưỡi dao lớn gắn cố định trên một cái đế gỗ, dùng để thái thuốc bắc thành từng lát mỏng."
Nghe tiếng bước chân, ông ngưng tay, ngước nhìn đứa con trai vừa bước vào từ hiên nhà rồi cất giọng trầm ấm, mang theo chút xót xa.
Lương Văn Phác
Lương Văn Phác
Dậy từ hồi canh năm ra vườn rồi đấy hả con?
Lương Văn Phác
Lương Văn Phác
Sương sớm lạnh buốt, con mặc mỗi chiếc áo mỏng thế này thì sức đâu mà chịu nổi.
Duy mỉm cười nhạt, đặt giỏ thuốc lên bàn, bước đến cạnh cha rồi rót chén nước ấm đưa cho ông.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con quen rồi, tía đừng lo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sương sớm hái dược liệu mới giữ được trọn vẹn khí vị của thuốc, sắc lên mới linh nghiệm chứ ạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con vừa ngắt ít bạc hà với bạch chỉ đây, con đem đi rửa sạch rồi sao vàng lên cho tía sắc uống dứt cơn nhức đầu nhé.
"Bạch chỉ: Vị thuốc nam/thuốc bắc có tính ấm, mùi thơm hắc, chuyên dùng để chữa đau đầu, cảm mạo, trừ phong thấp và giảm sưng đau."
Cha cầm chén nước ấm, nhìn Duy bằng ánh mắt đong đầy nỗi niềm khó tả, bàn tay già nua run nhẹ đặt lên vai em.
Lương Văn Phác
Lương Văn Phác
Con lúc nào cũng chỉ biết lo cho cái thân già này...
Lương Văn Phác
Lương Văn Phác
Làm thuốc cứu rỗi thiên hạ, mà ngặt nỗi đường đời của chính con lại long đong, vướng phải thứ duyên âm nghiệt ngã chẳng biết khi nào mới đứt đoạn.
Duy nghe vậy thì chùng lòng xuống.
Nụ cười trên môi vụt tắt, em cúi đầu nhìn vào giỏ thuốc, đôi bàn tay vô thức siết nhẹ vạt áo.

Chương 2

Duy khẽ thở dài, bàn tay thon thả vô thức siết nhẹ vạt áo, cố giấu đi tia gợn sóng vừa thoáng qua trong ánh mắt.
Dù bên ngoài em có lạnh lùng, sắc sảo và bản lĩnh đến đâu khi đối mặt với những cạm bẫy nơi hào môn hay tà thuật chốn thâm nghiêm
Thì đứng trước người cha nuôi đã cưu mang mình qua bao giông bão, Duy vẫn chỉ là một đứa trẻ mang trong lòng những nỗi niềm giấu kín.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duyên âm hay nợ đời...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... cũng là số trời định sẵn rồi, tía đừng nghĩ ngợi nhiều nữa làm gì.
Duy ngước lên, nở một nụ cười nhạt nhưng đầy trấn an để xua đi bầu không khí nặng nề vừa bao trùm gian phòng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đi nhóm lò sắc thuốc cho tía đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trái gió trở trời thế này, tía mau ngồi nghỉ ngơi đi.
Nói đoạn, Duy xách giỏ dược liệu ra khu bếp nhỏ sau nhà.
Tiếng củi mục lách tách cháy dưới đáy siêu đất, ngọn lửa đỏ rực hắt lên gương mặt thanh tú, trầm mặc của Duy trong buổi sớm bình yên hiếm hoi.
Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Khi chén thuốc bắc vừa chuyển sang màu nâu sẫm, tỏa ra thứ hương vị đắng chát nhưng ấm áp
Bỗng từ ngoài ngõ vắng vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếp theo là những tiếng gõ cửa gấp gáp đến nghẹt thở.
Cốc! Cốc! Cốc!
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Thầy lang ơi! Có ai ở nhà không? Cứu... cứu mạng với!
Duy khựng tay, đặt chiếc quạt nan xuống.
Từ trong nhà, ông Lương Văn Phác chống gậy bước ra, đôi mày nhăn lại vì cơn đau đầu chưa dứt.
Hai cha con đưa mắt nhìn nhau, đều cảm nhận được dự cảm chẳng lành đang cuộn trào sau cánh cửa khép hờ.
Duy đứng dậy, phủi nhẹ tà áo, bước nhanh ra phía cửa trước.
Khi vừa hé mở cánh cửa gỗ mục nát, đập vào mắt Duy là hình ảnh một người đàn ông mặc tơ lụa nhưng mặt cắt không còn hột máu, thở hổn hển ngã quỵ ngay bậc thềm
Trên tay ôm chặt một chiếc tráp gỗ nhỏ đóng kín...

Chương 3

Duy vội vàng đỡ lấy người đàn ông đang ngã gục trước thềm.
Nhìn y phục gấm vóc sang trọng nhưng nhàu nát, lại thêm đôi bàn tay run lẩy bẩy bấu chặt lấy chiếc tráp gỗ
Duy thừa biết đây là người từ một gia tộc lớn ở trong thành, hoặc chí ít cũng là kẻ có tiền có thế đang gặp hoạn nạn cùng cực mới phải cất công tìm đến tiệm thuốc nghèo nàn này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bình tĩnh đã ngài ơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngài từ từ hít thở sâu, có chuyện gì cứ nói rõ để chúng tôi còn bề ứng phó.
Duy cất giọng trầm ổn, dùng đôi tay thon thả bấm nhẹ vào huyệt nhân trung giúp người đàn ông lấy lại nhịp thở.
Ông Lương Văn Phác lúc này cũng chống gậy bước ra đến hiên nhà, thấy tình cảnh trước mặt thì vội vàng lên tiếng.
Lương Văn Phác
Lương Văn Phác
Con đỡ người ta vào trong nhà ngồi đã, rồi rót chén nước ấm.
Lương Văn Phác
Lương Văn Phác
Giữa buổi sớm thế này mà hộc tốc chạy ra đây, chắc chắn là gặp chuyện đại họa rồi.
Được Duy dìu vào chiếc ghế gỗ mộc trong gian nhà chính, người đàn ông ho sặc sụa vài tiếng, mồ hôi vã ra như tắm.
Hắn ta hất mặt về phía chiếc tráp gỗ ôm khít trong lồng ngực, giọng nói đứt quãng, lắp bắp vì sợ hãi.
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Cứu... cứu mạng gia tộc họ Vương chúng tôi với!
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Tôi... tôi là quản gia bên phủ họ Vương.
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Sáng nay... sáng nay cả nhà đại thiếu gia đột ngột lăn đùng ra nôn ra máu đen, người cứng đờ, ai nấy đều cho là trúng độc cực mạnh.
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Đại y sĩ trong thành đến xem đều bó tay, bảo rằng loại độc này quá hiểm ác, không tài nào giải nổi...
Nghe đến hai chữ "nôn ra máu đen" và "trúng độc", ánh mắt Duy khẽ động.
Vốn đã quá quen thuộc với những thủ đoạn tranh giành quyền lực, ám hại lẫn nhau trong các gia đình hào môn.
Duy lập tức phán đoán đây không phải bệnh phát tự nhiên mà là một vụ mưu sát có chủ đích bằng một loại độc dược tinh vi nào đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trúng độc ư?
Duy nhíu mày, bước lại gần chiếc tráp gỗ đang khóa kín.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế tại sao ngài không lo cứu chữa người nhà, lại ôm chiếc tráp này chạy đến tiệm thuốc nhỏ của chúng tôi làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong đó chứa cái gì?
Quản gia họ Vương nuốt khan một ngụm nước bọt, vành mắt đỏ hoe vì hoảng loạn.
Hắn ta run rẩy mở hé chiếc khóa đồng của chiếc tráp.
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Đây... đây là mẫu dược liệu quý mà đại thiếu gia nhà tôi vừa cho người cống nạp và tự tay sắc uống tối qua trước khi phát bệnh.
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Trước khi hôn mê, ngài ấy cứ liên tục lặp đi lặp lại cái tên của tiệm thuốc nhà mình...
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Bọn họ nghi ngờ... nghi ngờ nguồn gốc dược liệu này có vấn đề để hãm hại gia chủ, nên sai người đến bắt giam hoặc tra khảo.
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Tôi... tôi vì mang ơn đại thiếu gia nên mới đánh liều lén trộm chiếc tráp này mang đi phi tang hoặc tìm cao thủ cứu giúp
Vương Văn Phúc
Vương Văn Phúc
Nếu không thì cả cái tiệm thuốc này sáng nay cũng bị quan binh tri phủ đến đập nát rồi!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play