Bản Demo Không Có Ngày Phát Hành
Chương 1: Giai Điệu Trong Góc Khuất
Tác giả vờ
Hế lu mọi người
Tác giả vờ
Hôm nay toi sẽ quyết định viết ngược
Tác giả vờ
Thoi vào truyện nè
Màn hình điện thoại của Đức Duy sáng lên trong căn phòng tối mịt. Đồng hồ hiển thị 02:14 sáng. Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ căn phòng studio rơi rầm rập, đập vào lớp kính cách âm nghe như những tiếng gõ cửa dồn dập, bức bối. Đức Duy ngồi thu người trên chiếc ghế xoay, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm thiếu ngủ dán chặt vào giao diện nhắn tin đã đóng băng từ mấy ngày trước.Cậu nhìn vào cái tên được lưu vỏn vẹn hai chữ: "Anh", ngón tay lơ lửng trên bàn phím rất lâu, xóa đi viết lại không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng, cậu nhắm mắt, nhấn gửi.
Hoàng Đức Duy
📱Anh ngủ chưa?
Hoàng Đức Duy
📱Bản demo bài mới em sửa xong phần beat rồi, anh có muốn nghe thử không?
Đức Duy nín thở. Cậu tự cười giễu chính mình, giờ này người ta chắc đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày chạy lịch trình mệt mỏi. Nhưng chỉ ba mươi giây sau, dưới góc màn hình bất ngờ hiện lên ba dấu chấm nhấp nháy. Đối phương vẫn thức, hoặc đúng hơn, đối phương đang trốn tránh cậu
Nguyễn Quang Anh
📱Anh đã bảo em đừng gửi mấy thứ này vào giờ này nữa mà.
Hoàng Đức Duy
📱Em xin lỗi... Tại em quen tay, cứ làm nhạc xong là nghĩ đến anh đầu tiên.
Hoàng Đức Duy
📱Nhưng bài này em viết về chúng ta, anh nghe một chút thôi được không? Chỉ 2 phút thôi, em vừa thêm đoạn guitar anh thích vào rồi.
Màn hình hiển thị "Đang nhập..." một hồi lâu, giống như người ở đầu dây bên kia đang phải đấu tranh tâm lý dữ dội.
Nguyễn Quang Anh
📱Để làm gì hả em?
Nguyễn Quang Anh
📱Anh hỏi thật đấy, em giữ lại bài đó để làm gì?
Nguyễn Quang Anh
📱Nó có ra mắt được không? Công ty không bao giờ duyệt một bài hát như thế. Quản lý truyền thông cũng không cho phép hai đứa mình dính líu thêm nữa. Chuyện của anh và em... vốn dĩ không thể có tương lai.
Lời nói qua màn hình không có âm thanh, nhưng từng chữ như một nhát dao găm thẳng vào ngực Đức Duy. Cậu run run gõ tiếp:
Hoàng Đức Duy
Em không cần nó được phát hành. Em cũng không cần công khai với khán giả.
Hoàng Đức Duy
Em chỉ muốn anh nghe nó thôi. Để anh biết là em chưa từng quên...
Nguyễn Quang Anh
Đừng bướng nữa Duy. Đừng tự làm khổ mình nữa.Xóa nó đi. Cả bài hát đó, và cả mấy tin nhắn kiểu này nữa.
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai anh có buổi họp báo quan trọng, anh mệt rồi, đi ngủ đây.
Màn hình tắt phụt. Chấm xanh đại diện cho sự hiện diện của Quang Anh vụt tắt, lạnh lùng và dứt khoát. Trả lại cho Đức Duy một không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đang thắt lại.
Cậu bất lực buông thõng hai tay, gục đầu vào đầu gối. Trên màn hình máy tính lớn trước mặt cậu, tệp âm thanh mang tên Chúng_Ta_Demo_ver3.mp3 vẫn đang chạy dở với những dải sóng âm nhấp nhô. Đó là bài hát cậu viết bằng tất cả những rung động chân thành nhất của tuổi đôi mươi, là những lời yêu cậu buộc phải nuốt ngược vào trong mỗi khi đứng trước ống kính máy quay, là góc khuất tăm tối mà cậu phải gánh chịu sau mỗi đêm diễn rực rỡ hào quang.
Đức Duy run rẩy đeo tai nghe lên, bấm nút phát. Giọng rap trầm ấm, cuốn hút của Quang Anh vang lên, hòa quyện hoàn hảo cùng tiếng melody da diết của cậu. Đoạn nhạc nghe hạnh phúc, tình cảm biết bao, nhưng thực tế ngoài đời lại tàn nhẫn và xa cách bấy nhiêu.
Người ta nói đúng, tình yêu của những người đứng dưới ánh đèn sân khấu giống như một bản demo. Rõ ràng là đã từng tồn tại, rõ ràng là rất hay, rất tha thiết. Nhưng vì áp lực dư luận, vì hợp đồng ràng buộc, vì cái danh vọng hào nhoáng ngoài kia, nó buộc phải bị xếp xó trong một góc tối của chiếc máy tính, mãi mãi không bao giờ có một "ngày phát hành" chính thức để bước ra ánh sáng.
Đức Duy đưa tay lên lau vội giọt nước mắt vừa tràn khỏi mi, khẽ thì thầm vào khoảng không vô định:"Rõ ràng anh là người viết đoạn mở đầu, hứa cùng em đi đến cuối... tại sao bây giờ chỉ có mình em loay hoay trong phòng thu để tìm cách kết thúc bộ truyện này?"
Chương 2: Khoảng Cách Ba Bước Chân
Tác giả vờ
hé lu các con zợ
Tác giả vờ
Vì hom nay là sinh nhật toi nên
Tác giả vờ
Toi sẽ tặng mọi người 4 chap nha
Nếu có ai hỏi Hoàng Đức Duy khoảng thời gian nào là bình yên nhất, câu trả lời chắc chắn là những ngày tháng hai đứa còn chen chúc trong căn phòng thu cũ kỹ thuê ở ngoại ô.
Nơi đó không có ánh đèn flash của máy ảnh. Không có những bản hợp đồng ràng buộc dài hàng chục trang. Và quan trọng nhất, không có những ánh mắt soi mói của dư luận.
Đức Duy lật giở cuốn sổ tay cũ nát, những trang giấy đã ố vàng theo thời gian nhưng nét mực thì vẫn vẹn nguyên. Cậu chạm nhẹ vào dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của Quang Anh ở góc trang: "Nhất định sẽ cùng Duy làm một chiếc album thật cháy".
Ký ức của hai năm trước như một cuộn phim quay chậm, ùa về vây kín lấy tâm trí cậu giữa đêm mưa
Nguyễn Quang Anh
📱Duy ơi, qua phòng thu đi. Anh mới mua được mấy hộp sữa vị dưa lưới em thích nè.
Nguyễn Quang Anh
📱Mà anh mới nảy ra cái hook (giai điệu chính) này hay lắm, qua nghe thử coi.
Hoàng Đức Duy
📱Tới liền tới liền! Đợi em 5 phút, em đang chạy xe qua nè.
Hoàng Đức Duy
📱Hôm nay em mua cả gà rán nữa, anh đừng ăn mì gói nữa nha.
Nguyễn Quang Anh
📱Biết rồi ông cụ non. Chạy xe cẩn thận đó, trời đang mưa phùn. Qua đây anh sấy tóc cho.
Ngày đó, họ nghèo nhưng họ có nhau. Tài sản quý giá nhất của cả hai là chiếc máy tính cũ hay bị sập nguồn và một niềm đam mê cháy bỏng với âm nhạc. Mỗi lần viết xong một đoạn nhạc hay, Quang Anh sẽ phấn khích đến mức ôm chầm lấy Duy, xoay cậu một vòng giữa căn phòng chật hẹp.
Đức Duy nhớ như in cái chạm môi vụng dại đầu tiên của hai đứa vào một đêm mất điện. Trong bóng tối, hơi thở của Quang Anh vồn vã, bàn tay anh run run áp lên má cậu, thì thầm: "Duy à, sau này dù có nổi tiếng, anh cũng chỉ viết nhạc cho một mình em hát thôi".
Lời hứa ngày mưa ấy, cậu tin. Tin đến mức dốc cạn lòng để cùng anh tiến về phía trước.
Thế rồi, bài hát của họ bất ngờ bùng nổ trên các bảng xếp hạng. Hào quang ập đến nhanh như một cái chớp mắt. Đi kèm với những lời tán tụng, những sân khấu hàng ngàn khán giả là những bản hợp đồng quản lý độc quyền.
Ngày ký hợp đồng với công ty lớn, người quản lý truyền thông đã nhìn thẳng vào mắt hai người, buông một câu lạnh lùng:
quản lý
Các cậu muốn làm nghệ sĩ trình diễn chuyên nghiệp, hay muốn sự nghiệp tiêu tùng vì mấy thứ tình cảm bốc đồng này? Từ nay về sau, hạn chế tương tác
quản lý
Trên sân khấu, khoảng cách tối thiểu giữa hai người là ba bước chân.
Ba bước chân. Khoảng cách tưởng chừng rất ngắn, nhưng lại là vực thẳm ngăn đôi hai thế giới.
Quang Anh chọn im lặng. Anh cúi đầu ký tên vào bản hợp đồng đổi lấy tương lai. Khoảnh khắc nét bút của anh hạ xuống, Đức Duy biết bản demo tình yêu của họ đã chính thức bị khai tử. Anh chấp nhận bước lên đỉnh vinh quang, và anh bỏ lại cậu phía sau, trong căn phòng thu cũ kỹ không còn mùi dưa lưới.
Trở lại với thực tại, Đức Duy đóng sập cuốn sổ tay lại. Cậu nhìn sang chiếc điện thoại vẫn im lìm trên bàn. Bản demo cũ vang lên đến những nốt nhạc cuối cùng rồi tắt hẳn.
Cậu nhận ra, người ta có thể học cách hát một bài hát mới, nhưng làm sao học được cách quên đi một người từng là cả thế giới của mình
Tác giả vờ
Hết rùi các bấy bì ạ
Tác giả vờ
Ai lười thì cứ cố đọc nhé
Tác giả vờ
hay thì cho tác giả xin 1 tym nhoa ❤️
Tác giả vờ
Moa moa /hôn gió/
Chương 3: Giả Vờ Là Người Dưng
Tác giả vờ
Hé luuuuuuuuuuuu
Tác giả vờ
thoi luyên thuyên mãi cũng chán thế giờ mình vào chuyện lun nha
Sáng hôm sau, sảnh lớn của trung tâm hội nghị chật kín phóng viên và người hâm mộ. Hôm nay là buổi họp báo công bố dự án liveshow chung của các nghệ sĩ bước ra từ chương trình.
Đức Duy đứng trong góc phòng chờ, để chị stylist chỉnh lại cổ áo sơ mi. Cậu nhìn vào gương, cố dùng lớp phấn nền che đi quầng thâm mắt sau một đêm thức trắng và khóc ròng.
n/v nữ
Duy, tí nữa lên sân khấu nhớ đứng đúng sơ đồ vị trí nhé
Anh quản lý đi vào, vỗ vai cậu nhắc nhở
quản lý
Bên Rhyder tí nữa sẽ đi thảm đỏ cùng với khách mời nữ bên nhãn hàng
quản lý
Em đứng cách cậu ấy một khoảng, tránh để cánh nhà báo chụp được mấy góc dính líu nhau, nghe chưa?
Hoàng Đức Duy
/mím môi, khẽ gật đầu/em biết rồi
Tiếng ồn ào từ ngoài cửa vọng vào cắt ngang cuộc hội thoại. Nguyễn Quang Anh bước vào cùng ê-kíp năm, sáu người bao quanh. Anh mặc bộ vest đen lịch lãm, mái tóc vuốt keo gọn gàng, thần thái của một ngôi sao hàng đầu hoàn toàn không có chút dấu vết nào của một người vừa thức đến hơn 2 giờ sáng.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương chừng một giây.
Đức Duy định mở lời chào theo lịch sự, nhưng Quang Anh đã lạnh lùng dời mắt đi trước, thẳng bước về phía chiếc ghế sofa ở phía đối diện, bắt đầu thảo luận kịch bản với đạo diễn.
Cánh tay Đức Duy khựng lại giữa không trung. Cậu cúi đầu, rút điện thoại ra.
Hoàng Đức Duy
📱Áo vest hôm nay rất hợp với anh.Chúc anh buổi họp báo thuận lợi.
Cậu thấy Quang Anh cầm điện thoại lên. Cậu thấy ngón tay anh lướt qua màn hình. Nhưng không có thông báo trả lời, cũng không có bất kỳ cái ngước nhìn nào về phía cậu. Anh cất điện thoại vào túi quần, đứng dậy đi ra ngoài thảm đỏ theo tiếng gọi của ban tổ chức.Cậu thấy Quang Anh cầm điện thoại lên. Cậu thấy ngón tay anh lướt qua màn hình. Nhưng không có thông báo trả lời, cũng không có bất kỳ cái ngước nhìn nào về phía cậu. Anh cất điện thoại vào túi quần, đứng dậy đi ra ngoài thảm đỏ theo tiếng gọi của ban tổ chức.
Hóa ra, khoảng cách ba bước chân trên sân khấu chưa phải là điều đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là khi đứng chung trong một căn phòng, chúng ta phải dùng tất cả sự nỗ lực của mình để giả vờ làm người dưng.
Tác giả vờ
Bye các bấy bì của toi
Tác giả vờ
Moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa moa ❤️
Download MangaToon APP on App Store and Google Play