[ABO][Đản Xác] Sau Khi Bất Ngờ Đánh Dấu Nữ Thần Lạnh Lùng Của Người Yêu Cũ
Chương 1 Bị từ hôn
"suy nghĩ "
*hành động *
📲gọi điện
💬nhắn tinh
Trên một diễn đàn nọ ngày đính hôn mà bị từ hôn phải tự an ủi bạn thân thế nào
Hình ảnh minh họa là một giấy đính hôn bị xe làm đôi
Heo con mũn mĩn : wow chúc mừng nhé
Tiểu khả thích ăn dưa : ít ra cũng không phải bỏ bị bỏ ngây ngày cưới không sao người sau sẽ tốt hơn thôi
Mây ngọt ngào Từ thì từ còn hơn tôi ngày đính hôn mới phát hiện người tham gia buổi lễ lại là em gái song sinh của người ta ,còn người ta thì đang du học ai nước ngoài
khi lướt đến những dòng này vốn tâm trạng không tốt giờ thì ngay cả tam quan còn lại trong đầu cô bị đập nát không thương tiếc
Con gái nhà họ trần các người đúng là phế vật một alpha mà tin tức tố vô năng , tuyến thể vô năng ,đánh dấu cũng vô năng còn chẳng bằng một beta
vân trì nhà tôi mà cưới nó chẳng khác nào hoa nhài cắm bãi phân trâu ,cái hôn sự này nhà kiều chúng tôi không định nữa
Hôm nay chúng tôi đến đây để trở mặt với nhà họ trần các người
Giọng nắm nhà họ kiều trong phòng mỗi câu một cay độc , từng câu từng chữ muốn đóng dấu lên trán cô là một alpha phế vật , vô dụng
Hôm nay là lễ đính hôn của cô với cô hai nhà họ kiều kiều vân trì
Ngay từ sáng sớm đã không ít phóng viên kéo đến
Trước cửa khánh sạn còn đặt một khinh khí cầu trên đó in bức ảnh khổng lồ hai người vai kề vai ,tay chụm thành hình trái tim
Tại trung tâm thành phố ,các màn hình quảng cáo ở trạm xe buýt đều được thay toàn bộ bằng ảnh đính hôn của họ từ rạng sáng có thể nói cả thành phố lâm giang đều biết hôm nay hai người họ đính hôn
Hai nhà bao trọn cả một tầng khách sạn cô và kiều vân trì mặc sườn xám thiếu chỉ đỏ được may đo riêng đầu cài trâm ngọc phỉ thúy y phục đỏ rực ,trang điểm đậm nét xuất hiện lộng lẫy
tin tức và khách mời đều khen hai người là đôi tài sắc song toàn tiên đồng ngọc nữa
Quả thật trời sinh một cặp
Sau khi buổi lễ bắt đầu mọi thứ đều diễn ra theo đúng quy trình cho đến khi bước đóng dấu ấn son ,đối phương bổng dừng lại nhìn cô một cái
Trần kha nhìn thấy ánh mắt đó có điều gì đó khác thường
Không ngờ giấy tiếp theo cô ta cầm tờ giấy đính hôn mạnh tay xe làm đôi rồi ném thẳng lên người cô giọng lạnh băng nói
Kiều vân trì
❄️ Tôi không đính hôn với cô bởi vì tôi đã có người mình thích
Kiều vân trì
❄️ Hơn nữa một alpha phế vật như cô căn bản không xứng kết hôn với tôi
Lời vừa dứt cả hội trường xôn xao
Khách mời kinh ngạc xong , thì bàn tán rôn rả
Quả thật đúng trần kha là một alpha vô dụng , một omaga đỉnh cấp mà cưới cô ta thì thiệt quá rồi
nếu là tôi thì tôi cũng từ hôn
Truyện này đúng là không trách được ai khác ,lỗi cũng tại nhà họ Trần mà thôi
Các phóng viên được mời đến hôm nay ,ban đầu cũng chỉ định chụp vài tấm ảnh lấy lệ rồi về nộp bài không ngờ xảy ra một màn thế này bản năng nghề nghiệp khiến họ ngây khi ngửi thấy mùi drama lập tức theo phản xạ cầm máy ảnh lao lên, giành vị trí đẹp nhất để bắt đầu chụp
Khi hiện trường bắt đầu náo loạn nhà họ kiều không còn phản ứng gì,ảnh mắt hời hợt thần thái kiêu ngạo tựa như đối với việc hủy hôn này cũng chẳng mấy phần phản cảm
Nhưng nhà họ trần thì khác, họ không đồng ý từ hôn, từng người đều đứng dậy bước lên ngăn cản.
Dù sao trong cuộc liên hôn này, bên được lợi nhiều nhất chính là nhà họ trần.
Trước khi hai bên kịp cãi nhau ầm ĩ, Kiều Vân Trì đã bước ra khỏi đám đông một bước, rời khỏi hiện trường.
trần kha vốn định ở lại trấn an bà nội rồi mới đi, nhưng chẳng ngờ tình hình hoàn toàn hỗn loạn
Ban đầu còn là tranh cãi, sau đó đã thành đập đồ, đánh người, ầm ĩ không thể khống chế nổi. Cô bèn mặc kệ, không xen vào nữa.
Cô lách qua phía sau đám đông, chui vào phòng nghỉ, khóa trái cửa, tìm chiếc túi đựng quần áo trên ghế sofa rồi nhanh chóng thay đồ.
Áo sơ mi trắng, quần jeans nhạt màu, giày thể thao, một bộ đồ rất thoải mái.
Vốn dĩ bộ này cô định mặc sau khi lễ đính hôn kết thúc, nào ngờ lại dùng vào việc... bỏ trốn.
Thay xong, Trần kha xách theo túi đựng sườn xám, bước ra khỏi phòng nghỉ, đi nhanh ra ngoài.
Không ngờ vừa rẽ sang một góc hành lang, cô đã đụng ngay mấy nhân viên khách sạn và bảo vệ đang vội vã đi tới, xem chừng là muốn vào can ngăn vụ xô xát trong lễ đính hôn.
trần kha lập tức né sang sát tường, cúi thấp đầu.
Một nhóm người lướt ào ào qua ngay trước mặt
Đợi họ đi khuất, cô mới ngoái đầu nhìn lại, siết chặt chiếc túi trong tay, nhanh bước về phía thang máy
Vừa hay thang máy đang dừng ở tầng này, cô tiến tới bấm mở.
Vào bên trong, tách khỏi tiếng cãi vã hỗn loạn và những âm thanh ầm ĩ của đồ đạc bị đập phá, Giang Tử khẽ thở dài một hơi.
Bước ra khỏi thang máy, đi qua cửa xoay của khách sạn.
Vừa ngẩng đầu, thứ đập vào mắt cô trước cả ánh nắng là bức ảnh cưới khổng lồ trên chiếc khinh khí cầu trước khách sạn, vô cùng chói lọi và bắt mắt.
Chiếc khinh khí cầu này là do Kiều Vân Trì đích thân yêu cầu, thậm chí ba ngày trước lễ đính hôn mới đưa ra. Cô ta nói rằng nếu không có khinh khí cầu, sẽ không đính hôn.
Trần kha chẳng còn cách nào khác, đành phải lập tức tìm nhà sản xuất, nhờ họ tăng ca gấp rút làm cho kịp.
Trong ảnh, cô đứng bên trái, tay trái khẽ đặt hờ lên eo Kiều Vân Trì, tay phải cùng cô ta tạo hình trái tim.
Kiều Vân Trì nghiêng đầu tựa nhẹ vào vai cô, khóe môi cong lên, nụ cười ngọt ngào xinh đẹp
Cảnh tượng lúc chụp bức ảnh ấy vẫn còn rõ mồn một trong trí nhớ, vậy mà hôm nay đã biến thành thế này, đúng là chuyện đời khó lường.
Càng là thứ gượng ép, kết cục lại càng thê thảm.
Trần kha nhìn bức ảnh chừng một phút rồi thu lại ánh mắt, đi ra ven đường gọi một chiếc taxi. Lên xe, cô nói địa chỉ công ty cho tài xế.
Trần kha ( cô)
"Nếu bây giờ về nhà, chắc chắn sẽ bị tóm."
Trần kha ( cô)
"Đến trường thì sẽ bị bạn bè hỏi dồn chuyện bị từ hôn."
Trần kha ( cô)
"Đến lúc ấy, từng câu giải thích nối tiếp nhau, càng thêm phiền phức. Chi bằng đi thẳng tới công ty, giải quyết hết mớ công việc mấy hôm nay."
Vừa ngồi lên xe, cô liền chuyển điện thoại sang chế độ máy bay. Tới nơi, lúc xuống xe thanh toán, cô mới bật mạng di động.
Khoảnh khắc tín hiệu được kết nối, điện thoại rung lên liên tục, gần cả trăm cuộc gọi và tin nhắn WeChat.
Cô chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Thanh toán xong, Trần kha lại chuyển điện thoại về chế độ máy bay.
Bảy giờ tối cô tan ca, từ công ty đi ra, bắt taxi về căn nhà cũ của gia đình.
Trốn tránh thì vẫn là trốn tránh, nhưng những gì cần đối mặt, cuối cùng vẫn phải đối mặt. Thế nhưng taxi vừa lên cầu vượt thì mưa như trút nước đổ xuống.
Đúng giờ tan tầm, vốn dĩ xe đã đông, nay thêm trận mưa lớn, không ít xe bị kẹt cứng trên cầu vượt.
Chương 2
"suy nghĩ"
*Hạnh động*
📲gọi điện
💬nhắn tin
Tiếng còi xe vang dồn dập không ngừng.
Trần kha cũng chẳng mấy sốt ruột, ngồi ở ghế sau ngẩn người.
Bác tài xế cũng không vội, tranh thủ lúc chờ xe nhích lên thì mở một ứng dụng nào đó ra lướt video.
[Tin mới nhất]: Chiều nay, thiên kim nhà họ Kiều thuộc Tập đoàn Kiều Thị đã tuyên bố từ hôn với Trần kha nhà họ Trần. Một người là omega đỉnh cấp, một người là alpha phế vật. Ban đầu, chuyện hai người đến với nhau từng được xem là phá bỏ mọi khoảng cách về thân phận, địa vị và cấp bậc tin tức tố. Nhưng cặp đôi từng được cả thành phố ca ngợi là "tiên đồng ngọc nữ" ấy, hôm nay sao lại đi đến bước đường này?
[Thông báo khẩn]: Thành phố Lâm Giang phát đi cảnh báo mưa bão cấp đỏ. Từ 19h đến 23h tối nay sẽ có mưa to đến mưa đặc biệt lớn, lượng mưa dự kiến đạt 400mm. Đề nghị người dân chú ý đóng cửa sổ, hạn...
Bác Tài xế
"Ôi chao, mưa lớn thật đấy."
Bác Tài xế
Cô gái này. *Tài xế dịu giọng gọi cô.*
Trần kha ( cô)
Sao thế chú?
Bác Tài xế
Tin vừa rồi bảo tối nay mưa lớn, có khi mưa đến tận 11 giờ đêm. Nhà cô lại ở đoạn đường dễ ngập nhất, năm nào cũng dâng nước đến tận nóc xe, ô tô không qua được đâu. Tôi nghĩ, lát nữa tôi thả cô ở khách sạn hoặc nhà nghỉ, cô nghỉ lại một đêm, mai hãy về, được chứ?"*một tay giữ vô lăng hơi nghiêng người nói*
Trần kha ( cô)
* trần kha quay đầu nhìn ra cửa kính, mưa nặng hạt, nước mưa trên kính như những con sóng lớn xô xuống ào ạt.*
Trần kha ( cô)
"Có lẽ... ông trời cũng chẳng muốn cô quay về."
Trần kha ( cô)
*gật đầu*Được, cảm ơn chú.
Bác Tài xế
*khoát tay*Không có gì.
Chiếc xe di chuyển chậm chạp như rùa suốt gần hai tiếng mới rời khỏi cầu vượt.
Trần kha trả tiền rồi bước ra, không mang theo ô, cô đành lấy chiếc áo vest xếp ở đáy túi trùm lên đầu, lội qua làn nước gần ngập tới mắt cá chân, đội mưa chạy nhanh vào sảnh nhà nghỉ.
Trần kha bước vào bên trong, vắt bớt nước mưa trên chiếc áo vest, một tay xách áo đi đến quầy lễ tân, hỏi nhân viên:
Trần kha ( cô)
"Xin hỏi, còn phòng không?"
Lễ Tân
Vẫn còn, nhà nghỉ chỉ còn một phòng tiêu chuẩn, nhưng bên trong đã có một vị khách. Tuy nhiên, cô ấy nói nếu là nữ thì có thể ở chung. Đối phương là bác sĩ của Bệnh viện Thành phố, cô hoàn toàn có thể yên tâm.
Trần kha ( cô)
Được. * rút chứng minh thư từ ốp điện thoại ra*
Chưa đến ba phút, thủ tục nhận phòng đã xong.
Cô cầm thẻ phòng và chứng minh thư chuẩn bị lên lầu thì từ phía ghế sofa trong sảnh bỗng vang lên tiếng hô hoảng hốt:
"Có bác sĩ nào không? Có người ngất xỉu!"
"Này! Tỉnh lại đi, tỉnh lại!"
Trần kha khựng lại, quay người nhìn theo hướng phát ra tiếng động.
Một người phụ nữ trung niên ngất lịm trên sofa, miệng sùi bọt trắng, mắt trợn ngược, tứ chi cứng đờ, toàn thân co giật dữ dội.
Trần kha buông rơi túi đồ trong tay, vo tròn chiếc áo khoác rồi lao nhanh về phía đó, nhưng mới chạy được hai bước thì từ trong đám đông đã bước ra một người phụ nữ.
Người ấy sải bước đến, đỡ lấy nửa người trên của người phụ nữ trung niên, nhanh chóng đặt bà nằm nghiêng xuống sàn, kê một chiếc áo dưới đầu, rồi nhẹ nhàng ngửa đầu bà ra phía sau.
Động tác thuần thục, chuyên nghiệp.
Người phụ nữ trung niên vẫn co giật, nôn ra dịch tiết.
"Mọi người tránh ra một chút." Người kia lên tiếng.
"Mọi người tránh ra một chút." Người kia lên tiếng.
Đám đông lập tức lùi về phía sau vài bước, chỉ dám đứng xa quan sát, sợ gặp phải rắc rối.
Khi vòng vây đã giãn ra, người phụ nữ ấy rút từ túi ra một chiếc găng tay y tế dùng một lần, xé bao, đeo vào tay phải, rồi đưa ngón trỏ và ngón giữa vào khoang miệng bệnh nhân, nhẹ nhàng giúp bà lấy hết...
Khi nàng đang cấp cứu, bên cạnh có người khẽ thì thào
"Sao cô không bóp nhân trung, ấn tim đi? Để người ta nằm như thế này sao được? Cô có phải bác sĩ không đấy? Đừng chữa bừa."
"Đúng đó, nhỡ mà chữa sai thì sao."
Chương 3 cô tắm trước hay tôi tắm trước
"suy nghĩ"
*Hạnh động*
📲 gọi điện
💬nhắn tin
Ngay khi đám người vẫn đang bàn tán, chỉ trích người phụ nữ kia, ở cửa bỗng vang lên tiếng "ào ào" ồn ào, một nhóm người ùa vào.
Trần kha nghe tiếng động liền quay đầu nhìn.
Bước vào chừng hơn mười người, đi đầu là một quý bà tóc mai điểm bạc, sống mũi đeo kính lão, dáng vẻ trầm ổn, đĩnh đạc.
Theo sau bà là mấy người trung niên, cuối hàng là vài thanh niên trẻ, thứ tự đứng rõ ràng, chừng như có phân cấp.
Hẳn là lãnh đạo và nhân viên của một công ty hoặc đơn vị nào đó.
Cô lễ tân tiếp trần kha ban nãy không biết từ lúc nào đã ra đón, lễ độ nói vài câu.
Vị quý bà kia gật đầu, vẻ mặt hiền hòa.
Sau đó, lễ tân quay người tiến về phía ghế sofa, nói với mọi người:
"Mọi người yên tâm, đây là bác sĩ ngoại tổng quát của Bệnh viện Thành phố, rất chuyên nghiệp."
"À, thì ra là Bệnh viện Thành phố."
"Ngoại khoa của Bệnh viện Thành phố đâu phải dễ đặt lịch, phải xếp hàng rất lâu."
"Người này may thật, vừa hay gặp được bác sĩ, chứ không thì chẳng ai biết phải làm thế nào."
Mọi người bàn tán rồi cũng thở phào nhẹ nhõm.
trần kha cũng từ từ buông chiếc áo khoác đã vo lại làm gối đầu, thì ra là bác sĩ của Bệnh viện Thành phố, bảo sao động tác chuyên nghiệp đến vậy.
Khi bệnh nhân lên cơn động kinh, không thể bấm nhân trung hay ép tim, mà phải để họ nằm nghiêng, để dịch tiết chảy ra ngoài, đảm bảo đường thở thông suốt, rồi chờ họ tự hồi phục.
Đó là điều cô học được từ cô út của mình.
Nghĩ tới đây, trần kha chợt nhận ra, người sẽ ở chung phòng với mình chính là một trong số họ, quả thực khiến bản thân cũng yên tâm hơn hẳn.
Khoảng năm, sáu phút sau, người phụ nữ trung niên trên sofa dần ngừng co giật, bắt đầu lấy lại ý thức. Bà mở mắt, ánh nhìn còn mơ hồ, như thể chưa biết mình đang ở đâu, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, nhận ra mình vừa lên cơn bệnh.
Trường hợp này cần đưa đến bệnh viện, nhưng trời mưa lớn thế này, không biết xe cấp cứu có chạy tới được hay không.
Dù thế nào, mong bà ấy bình an vô sự.
Người ngất xỉu ở hành lan
"Cũng ổn, chỉ là hơi đau đầu."
Nhân viên khách sạn lập tức lấy một chai nước khoáng đưa tới, nhưng vẫn đứng cách xa, không dám lại gần.
Bởi trên sàn còn vương đầy dịch tiết.
Lúc này, nhóm người Bệnh viện Thành phố tiến lại. Vị quý bà dẫn đầu ngồi xuống, đơn giản kiểm tra cho người phụ nữ, còn bắt mạch.
Tiểu trình, liên hệ bệnh viện gần đây xem có thể đưa đi được không." Bà nói.
Nữ bác sĩ vừa cứu người đứng dậy, rút điện thoại từ túi ra: "Được, cháu gọi ngay."
Người ấy chen ra khỏi đám đông để gọi điện, trần kha vô thức quay đầu nhìn theo.
Nàng mặc sơ mi trắng, tay áo xắn đến giữa cẳng tay, để lộ một đoạn da thịt trắng mịn; quần âu đen ôm dáng, giày cao gót mảnh, vòng eo thon gọn, đôi chân dài miên man.
Áo tôn dáng, mà người cũng càng tôn áo.
Trước đây vì cô út trong nhà, Giang Từ đã đến khoa ngoại tổng hợp Bệnh viện Thành phố không ít lần, nhưng dường như chưa từng gặp vị bác sĩ này.
Theo sự xuất hiện của bác sĩ, bầu không khí trong sảnh cũng dần lắng xuống.
Mọi người lần lượt quay về, ngồi dọc theo bức tường.
Dự báo thời tiết nói mưa sẽ kéo dài đến tầm mười một giờ tối mới ngớt, nên đám người kia cũng không định thuê phòng ở lại.
Chỉ là muốn tìm chỗ tránh mưa trong sảnh, chờ trời tạnh rồi đi.
Dù sao bây giờ giá phòng nghỉ cũng đã bị đẩy lên gấp mấy lần, ở một đêm thôi cũng đủ khiến họ phải làm việc mấy ngày mới kiếm lại được.
trần kha ôm chặt chiếc áo khoác ướt sũng trong tay, quay lại chỗ vừa bỏ cái túi xuống, cúi người nhặt lên ôm vào ngực rồi bước đến chờ thang máy.
Vì mưa lớn, khách đến thuê phòng tối nay rất đông, nên cô phải chờ đến lượt thứ ba mới xếp được vào thang máy.
"Xin lỗi mọi người, có thể cho chúng tôi chen lên trước được không? Ở đây có bệnh nhân cần nghỉ ngơi, mưa quá lớn nên xe cấp cứu không đến được." Thang vừa đến tầng mười, hai bác sĩ dìu người phụ nữ trung niên lúc này đi tới.
Vị trí của cô vốn ở khá phía sau, nghe vậy gần như theo phản xạ lùi lại, nhường chỗ trống.
Những người khác thấy thế cũng vội vàng nhường đường
Bác sĩ và người phụ nữ trung niên đồng thời cúi đầu: "Cảm ơn, cảm ơn."
"Không sao, bệnh nhân ưu tiên mà." Mọi người đáp lại.
Cô lùi về phía sau tiếp tục đợi thang máy.
Không hiểu có phải mình nghĩ nhiều hay không, nhưng trần kha luôn cảm giác mọi người bắt đầu nhìn mình, hơn nữa ánh mắt còn có chút khó hiểu.
Trần kha ( cô)
"Chẳng lẽ trên mặt mình dính gì sao?"
Cô nghi hoặc, ôm cái túi trong lòng cao hơn một chút để che mặt, rồi lấy điện thoại trong túi quần sau ra, bật camera, nghiêng đầu soi kỹ hai bên. Trên mặt chẳng dính thứ gì, sạch sẽ tinh tươm.
Cô buông điện thoại xuống, còn chưa kịp nghĩ nhiều thì ngoảnh lại đã thấy không chỉ người đứng chờ thang máy mà cả mấy người tránh mưa trong sảnh cũng đang nhìn về phía mình, sau đó thì ghé sát tai nhau thì thầm.
Trần kha ( cô)
* nhíu mày* ?
Đúng lúc cô thấy kỳ lạ, vị bác sĩ họ Trịnh từ phía sảnh bước tới, giày cao gót gõ đều trên nền đá.
Vừa nãy trong sảnh cách quá xa nên cô cũng không nhìn rõ mặt, lúc này vừa tiến lại gần, cô mới phát hiện vị bác sĩ trịnh này quả thật rất xinh đẹp.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play