Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[HùngAn] Sau Cùng Vẫn Là Anh.

Chương 1 --- Lời ngỏ.

"Có những người, ta tưởng đã bỏ lỡ cả đời, nhưng sau cùng vẫn trở về bên nhau."
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
Sau Cùng Vẫn Là Anh.
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
Cùng đón chờ bộ truyện mới này của mình nhé💗
---------------
Buổi chiều ở quê thường trôi qua rất chậm.
Nắng đã dịu đi đôi chút, chỉ còn sót lại những vệt vàng mỏng vắt ngang qua hàng cây trước sân.
Trong căn nhà rộng, tiếng bát đũa va vào nhau từ gian bếp vọng ra, xen lẫn tiếng ông Nhân cằn nhằn đều đều như một thói quen chẳng ai buồn để tâm nữa.
Đặng Thành An ngồi bó gối trên chiếc ghế dài, tay cầm điện thoại nhưng mắt chẳng nhìn vào màn hình.
Cậu vừa đi học về, mái tóc còn hơi rối, chiếc áo sơ mi đã được tháo bớt hai cúc ở cổ vì trời nóng.
Ông Nhân từ trong bếp bước ra, đặt đĩa rau xuống bàn rồi liếc con trai.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Về nhà thì thay cái áo khác đi.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Mặc nguyên cái áo ngoài đường về rồi ngồi ì ra đấy, lát nữa lại kêu nóng.
Thành An
Thành An
Con vừa về mà bố.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Vừa về thì đi thay.
Thành An
Thành An
Biết rồi mà.
An chẳng buồn cãi nữa. Cậu đặt điện thoại xuống, lười biếng đứng dậy đi vào phòng.
Nhà có bốn người con, ba người anh của An đều đã lập gia đình.
Người thì ở riêng, người vẫn thi thoảng đưa vợ con về ăn cơm, thành ra căn nhà dù rộng nhưng chẳng lúc nào thực sự yên tĩnh.
Chỉ có Thành An là vẫn ở lại.
Cậu là con út, cũng là đứa được ông Nhân chăm chút nhiều nhất.
Không phải vì An yếu đuối hay không biết tự lo cho mình, mà đơn giản ông Nhân đã quen với việc trong nhà lúc nào cũng có một đứa con để ông nhắc nhở, để ông càm ràm, để mỗi buổi tối còn có người ngồi đối diện ăn cùng một mâm cơm.
Thành ra đôi khi An nghĩ, nếu một ngày mình cũng rời khỏi nhà thì chắc bố sẽ buồn lắm.
Nhưng rồi cậu lại tự cười.
"Mình mới có từng này tuổi, bố đã nghĩ đến chuyện đuổi mình đi rồi sao?"
An thay áo xong, vừa bước ra ngoài đã thấy ông Nhân đang ngồi uống trà.
Ông ngẩng lên nhìn con trai một cái rồi lại cúi xuống.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Ngồi ăn cơm.
Thành An
Thành An
Anh cả với anh hai đâu rồi bố?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Nhà chúng nó có vợ con rồi, đứa thì ăn bên nhà vợ, đứa thì bảo tối mới về.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Mày hỏi làm gì?
Thành An
Thành An
Con hỏi thôi mà.
An bật cười, kéo ghế ngồi xuống.
Thành An
Thành An
Bố lúc nào cũng khó tính.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Tao không khó tính thì mày có chịu nghe lời không?
An đang gắp rau thì khựng lại.
Thành An
Thành An
Không.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
/lập tức trừng mắt/
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thế mà còn nói.
An cúi đầu cười đến run cả vai.
Những chuyện như vậy gần như ngày nào cũng diễn ra. Bố con họ chẳng mấy khi nói với nhau những câu tình cảm.
Ông Nhân không phải kiểu người có thể ngồi xuống rồi dịu dàng hỏi con rằng hôm nay có mệt không, có chuyện gì buồn không.
Ông chỉ biết gắp cho An thêm miếng thịt, nhắc cậu ăn rau, rồi tiện thể mắng thêm vài câu.
Còn An cũng chẳng bao giờ nói rằng mình thương bố.
Hai bố con cứ thế mà thương nhau bằng những chuyện nhỏ nhặt nhất.
Bữa cơm hôm ấy cũng chẳng có gì đặc biệt. Cho đến khi ông Nhân đột nhiên lên tiếng:
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
An này.
Thành An
Thành An
Dạ?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Dạo này có người hỏi chuyện con.
Chiếc đũa trong tay An dừng giữa không trung.
Thành An
Thành An
Hỏi chuyện gì ạ?
Ông Nhân chậm rãi gắp miếng cá, vẻ mặt bình thản đến mức khiến An càng thấy nghi ngờ.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thì chuyện lấy chồng.
Thành An
Thành An
/đặt đũa xuống/ Con không lấy.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Chưa nói người ta là ai mà đã không lấy.
Thành An
Thành An
Bố mà nói “có người hỏi” thì kiểu gì chẳng là chuyện đó.
Ông Nhân im lặng vài giây. Rồi ông bật cười khẽ.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thằng này.
An cũng cười, nhưng trong lòng đã bắt đầu có chút bất an.
Cậu biết bố mình.
Nếu chỉ là một lời mai mối vu vơ, ông sẽ không đem ra nói trong bữa cơm như thế này.
Thành An
Thành An
Ai vậy bố?
Ông Nhân không trả lời ngay. Ông uống một ngụm trà rồi mới chậm rãi nói.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Nhà họ Phạm.
Chỉ ba chữ.
Nhưng nụ cười trên môi An nhạt đi.
Nhà họ Phạm là gia đình có tiếng trong vùng. Không cần ông Nhân giải thích nhiều, An cũng biết họ không phải kiểu gia đình mà người ta có thể tùy tiện từ chối một lời đề nghị.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
/đặt chén xuống/
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Con trai nhà ấy tên Phạm Nhật Minh. Học hành tử tế, công việc ổn định, gia đình cũng đàng hoàng.
Thành An
Thành An
Bố mới gặp người ta có một lần thôi mà biết nhiều vậy?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Người ta tìm hiểu trước rồi mới nói chuyện với nhà mình.
Thành An
Thành An
Con còn chưa gặp.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thì gặp rồi tính.
An cúi đầu nhìn bát cơm.
Cậu không biết phải nói gì nữa.
Ông Nhân thấy con trai im lặng thì cũng chẳng ép. Ông chỉ nhắc thêm một câu trước khi đứng dậy dọn bát.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Bố chưa bắt con cưới ngay.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Cứ gặp người ta, nói chuyện thử xem. Hợp thì tính tiếp.
Thành An
Thành An
/ngẩng lên/ Nếu không hợp thì sao?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
/quay đầu lại/ Không hợp thì thôi.
Câu trả lời đơn giản đến mức An chẳng biết nên nhẹ nhõm hay nghi ngờ.
Thành An
Thành An
/gật đầu/
Thành An
Thành An
Dạ.
Đêm xuống rất nhanh.
Sau khi dọn dẹp xong, An trở về phòng. Cậu nằm dài trên giường, điện thoại đặt ngay trước mặt.
Chuyện vừa rồi cứ quanh quẩn trong đầu. Nhà họ Phạm. Phạm Nhật Minh. Một người mà cậu chưa từng gặp.
An thở dài, đưa tay che mắt.
Thành An
Thành An
"Mình còn chưa muốn lấy chồng mà..."
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Em làm gì đấy?
Chỉ nhìn thấy tên người gửi, vẻ mặt căng thẳng của An lập tức dịu xuống.
Thành An
Thành An
💬: Đang nằm
Tin nhắn bên kia trả lời gần như ngay lập tức.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nằm không thôi à?
Thành An
Thành An
💬: Chứ anh muốn em làm gì?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nhớ anh.
Thành An
Thành An
/bật cười/
Thành An
Thành An
💬: Hông
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thế thôi.
An nhìn màn hình vài giây. Rồi tự nhiên thấy hơi chột dạ.
Thành An
Thành An
💬: Hùng này.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Ừ?
Thành An
Thành An
💬: Hôm nay bố em lại hỏi chuyện lấy chồng.
Bên kia im lặng lâu hơn bình thường.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Lại có người hỏi à?
Thành An
Thành An
💬: Ừm...
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Em trả lời sao?
An kéo chăn lên ngang bụng, khóe môi cong lên.
Thành An
Thành An
💬: Em bảo không lấy.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Giỏi.
Thành An
Thành An
💬: Anh vui lắm à?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Vui chứ.
Thành An
Thành An
💬: Vui gì?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Ít nhất anh còn chưa mất em.
An đọc đi đọc lại câu đó.
Cậu không trả lời ngay.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua tán cây tạo thành những âm thanh xào xạc rất khẽ.
Hai người đã quen nhau được một khoảng thời gian.
Không phải một tình yêu ồn ào. Họ không có những lời hứa lớn lao, cũng chẳng dám nghĩ quá xa về tương lai. Chỉ đơn giản là mỗi ngày đều muốn biết người kia đang làm gì, đã ăn cơm chưa, hôm nay có mệt không.
Đối với An, Hùng giống như một phần rất tự nhiên trong cuộc sống.
Đến mức cậu chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải lựa chọn giữa anh và một người khác.
Thành An
Thành An
💬: Nhưng bố em nghiêm túc lắm.
Lần này Hùng mất khá lâu mới trả lời.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Đừng lo.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Có anh đây rồi.
An nhìn ba chữ ấy, bất giác mỉm cười.
Thành An
Thành An
💬: Anh lấy gì mà đòi lo cho em?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Chưa biết.
Thành An
Thành An
💬: Vậy mà cũng nói.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thì từ từ nghĩ.
An bật cười thành tiếng.
Cậu không biết rằng ở đầu bên kia, Hùng cũng đang nằm trên chiếc giường cũ, điện thoại đặt trên ngực, nhìn mãi dòng chữ cuối cùng của An.
Nhà Hùng chẳng có gì giống nhà An.
Không rộng, không nhiều người, càng chẳng có những cuộc nói chuyện về gia đình giàu có hay môn đăng hộ đối.
Nhưng Hùng chưa bao giờ thấy đó là vấn đề.
Anh chỉ nghĩ, nếu sau này có thể sống cùng An, dù căn nhà nhỏ đến đâu cũng được.
Chỉ cần người bên cạnh là cậu.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Ngủ đi.
Thành An
Thành An
💬: Anh cũng ngủ đi.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Ừm.
An đặt điện thoại xuống. Nhưng chỉ vài giây sau, cậu lại cầm lên.
Thành An
Thành An
💬: Hùng.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Gì?
An gõ một câu.
Xóa.
Gõ lại.
Xóa tiếp.
Cuối cùng chỉ gửi một câu rất ngắn.
Thành An
Thành An
💬: Em yêu anh.
Bên kia im lặng.
Rồi điện thoại rung lên.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh biết.
Thành An
Thành An
💬: Xí
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh cũng yêu em.
An úp điện thoại xuống gối, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt.
Thành An
Thành An
"Đồ đáng ghét."
Cậu cười một mình.
Trong căn phòng khách phía bên kia hành lang, ông Nhân vẫn chưa ngủ.
Ông ngồi bên bàn, trước mặt là một tập giấy mỏng mà người ta đã đưa tới chiều nay.
Tên Phạm Nhật Minh nằm ngay trên đầu trang.
Ông đọc lại một lần nữa, rồi khẽ gật gù.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
“Nhà này được đấy...”
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
/cất tập giấy vào ngăn kéo/
Căn nhà trở lại yên tĩnh.
An vẫn chưa biết người bố đang tính toán điều gì.
Hùng càng không biết.
Cả hai vẫn đang nghĩ rằng chuyện hôn nhân chỉ là một lời mai mối có thể dễ dàng từ chối.
Không ai biết rằng, có những chuyện khi đã bắt đầu rồi thì chẳng còn đơn giản như một câu “không lấy” nữa.
Và đêm ấy, An vẫn ngủ với một nụ cười rất nhẹ trên môi.
Cậu không hề biết rằng mình đang bước đến một ngã rẽ có thể thay đổi cả cuộc đời.
_______
End.
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
Cơm bách như này ổn chưa nhờ 🌝
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
hihi ủng hộ nha

Chương 2 --- Cuộc gặp mặt đầu tiên.

_____
Sáng hôm sau, An tỉnh dậy bởi tiếng ông Nhân gọi từ dưới nhà.
Cậu kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ không nghe thấy.
Nhưng chưa đầy một phút sau, tiếng gọi thứ hai đã vang lên rõ hơn.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
An! Dậy ăn sáng!
Thành An
Thành An
/nhắm mắt, thở dài/ Con biết rồi...
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Biết mà còn nằm đó à?
Thành An
Thành An
Con đang dậy đây.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Tao đứng dưới này mà nghe mày nói câu này từ nãy tới giờ rồi.
An bật cười, cuối cùng cũng chịu ngồi dậy.
Đêm qua cậu đã ngủ không được ngon lắm. Không phải vì cuộc trò chuyện với Hùng.
Ngược lại, mỗi lần nhớ đến mấy câu anh nói, An lại thấy lòng mình nhẹ đi một chút.
Chỉ là trước khi ngủ, cậu cứ nghĩ mãi về cái tên mà bố đã nhắc. Phạm Nhật Minh.
Cậu chưa từng gặp người đó. Thậm chí trước ngày hôm qua, An còn chẳng biết người ta là ai.
Vậy mà chỉ trong một buổi tối, cái tên ấy đã xuất hiện trong cuộc sống của cậu như thể vốn dĩ nó phải ở đó từ lâu.
An thay đồ rồi xuống nhà.
Trên bàn đã có sẵn bữa sáng.
Ông Nhân ngồi đầu bàn, vừa uống trà vừa xem điện thoại. Thấy An kéo ghế ngồi xuống, ông chỉ liếc một cái.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Ăn đi.
Thành An
Thành An
Dạ.
An vừa cầm đũa lên thì ông Nhân đã lên tiếng.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Chiều nay ở nhà.
Thành An
Thành An
/ngẩng đầu/
Thành An
Thành An
Chiều nay con có hẹn.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Hủy đi.
Thành An
Thành An
...
Thành An
Thành An
/đặt đũa xuống/ Bố lại định làm gì nữa?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Có người sang chơi.
Thành An
Thành An
Ai?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Nhà họ Phạm.
An im lặng.
Cậu biết ngay.
Thành An
Thành An
Con tưởng chỉ nói chuyện thôi.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thì sang nói chuyện.
Thành An
Thành An
Nhưng sao phải tới nhà?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Không tới nhà thì đứng ngoài cổng nói chuyện à?
Thành An
Thành An
Ý con không phải vậy.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thế thì ăn đi.
An bực bội cúi xuống gắp thức ăn.
Một lát sau, ông Nhân lại chậm rãi nói:
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Người ta tới gặp con. Không thích thì cứ nói.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Bố có bắt con gật đầu ngay đâu.
Thành An
Thành An
/ngẩng lên/
Đây là điều cậu muốn nghe từ hôm qua. Ít nhất bố vẫn cho cậu quyền từ chối.
Thành An
Thành An
Thật không?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
/cau mày/ Tao nói dối mày làm gì?
Thành An
Thành An
/cười nhẹ/
Thành An
Thành An
Dạ.
Bữa sáng tiếp tục trong im lặng.
Nhưng trong lòng An vẫn có một cảm giác rất khó tả.
Cậu biết mình không muốn cuộc gặp này.
Nhưng nếu chỉ là gặp mặt, nói chuyện, rồi từ chối... Có lẽ cũng không đến mức đáng sợ.
.
Gần trưa, An nhắn cho Hùng.
Thành An
Thành An
💬: Chiều nay người ta tới nhà em.
Tin nhắn được đọc rất nhanh.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nhà họ Phạm?
Thành An
Thành An
💬: Ừm
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Em có muốn gặp không?
Thành An
Thành An
💬: Không.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Vậy đừng miễn cưỡng.
Thành An
Thành An
💬: Nhưng bố em đã đồng ý rồi.
Một lúc lâu sau, Hùng mới trả lời.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh không biết phải làm sao để em không khó xử.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nhưng ít nhất anh muốn em nhớ là em vẫn có quyền chọn.
An khựng lại.
Cậu nhìn dòng chữ ấy, khóe môi hơi cong lên.
Thành An
Thành An
💬: Anh nói nghe dễ quá ha.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Ừ. Vì anh đang ngồi ngoài cuộc.
Thành An
Thành An
💬: Biết vậy thì đừng nói.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Không nói thì càng lo.
Thành An
Thành An
/bật cười/
Một lát sau, Hùng lại nhắn.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nếu em không thích thì cứ nói không thích.
Thành An
Thành An
💬: Anh không sợ bố em à?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Có
Thành An
Thành An
💬: Vậy mà còn xúi em.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh có xúi đâu.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh chỉ không muốn em phải sống cuộc đời mà người khác chọn thay.
Thành An
Thành An
/im lặng/
Câu nói ấy khiến cậu suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng, An chỉ gửi một chữ.
Thành An
Thành An
💬: Ừm.
Hùng lại nhắn.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Chiều gặp xong kể anh nghe.
Thành An
Thành An
💬: Biết rồi.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Đừng có giấu.
Thành An
Thành An
💬: Em biết mà.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh chờ.
An nhìn hai chữ ấy. Không hiểu sao trong lòng lại có chút ấm áp.
Thành An
Thành An
💬: Đồ phiền.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Phiền em cả đời luôn.
An không trả lời nữa.
Nhưng đến khi đặt điện thoại xuống, cậu vẫn đang cười.
.
Buổi chiều đến nhanh hơn An tưởng.
Từ đầu giờ, ông Nhân đã bắt đầu dọn dẹp phòng khách. Bàn ghế được lau sạch, bộ ấm trà thường ngày chỉ dùng khi có khách cũng được mang ra.
An đứng dựa vào cửa phòng nhìn bố đi qua đi lại.
Thành An
Thành An
Bố có cần làm quá vậy không?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Khách tới nhà mà không chuẩn bị đàng hoàng thì người ta lại bảo nhà mình không biết phép.
Thành An
Thành An
Có phải cưới ngay đâu.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
/quay sang nhìn cậu/
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Ai nói với mày là cưới ngay?
Thành An
Thành An
Thì con nói vậy thôi.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Vậy thì đi thay đồ.
Thành An
Thành An
Con đang mặc bình thường mà.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Bình thường cái gì? Áo nhăn hết rồi.
Thành An
Thành An
/cúi xuống nhìn áo mình/ Có nhăn đâu.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Đi thay.
Thành An
Thành An
Bố...
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Đi nhanh, không nói nhiều.
An đành quay người đi vào phòng.
Thành An
Thành An
"Chỉ có gặp người ta thôi mà làm như con đi thi hoa hậu không bằng"
Khoảng hơn ba giờ, tiếng xe dừng trước cổng vang lên.
An đang ngồi trong phòng lập tức nghe thấy. Cậu vô thức ngồi thẳng người.
Tiếng ông Nhân từ ngoài vọng vào:
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
An! Xuống đây.
Thành An
Thành An
/hít một hơi/
Cậu bước ra phòng khách.
Và lần đầu tiên nhìn thấy Phạm Nhật Minh.
Người đàn ông đứng bên cạnh bố mình cao hơn An một chút. Quần áo chỉnh tề, khuôn mặt dễ nhìn, thái độ cũng rất điềm đạm. Hắn cúi đầu chào An trước.
Nhật Minh
Nhật Minh
Chào em.
Thành An
Thành An
Chào anh.
Hai người nhìn nhau vài giây.
Ba không.
Không có cảm giác đặc biệt nào. Không ghét. Không thích.
Chỉ đơn giản là hai người xa lạ lần đầu gặp mặt.
Người lớn nói chuyện một lúc. Ông Nhân và bố Nhật Minh trao đổi những câu chuyện mà An nghe chẳng hiểu mấy. Thỉnh thoảng họ lại nhắc đến chuyện hai người trẻ tuổi.
Cuối cùng, mẹ Nhật Minh mỉm cười.
Lê Hằng (mẹ Minh)
Lê Hằng (mẹ Minh)
Hai đứa cũng nên nói chuyện với nhau một chút.
Lê Hằng (mẹ Minh)
Lê Hằng (mẹ Minh)
Người lớn ngồi đây mãi hai đứa lại ngại.
An không kịp từ chối. Ông Nhân đã gật đầu.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Hai đứa ra ngoài hiên ngồi đi.
An đành đi theo Nhật Minh ra ngoài.
Khoảng sân sau nhà khá yên tĩnh.
Nhật Minh kéo ghế cho An trước rồi mới ngồi xuống đối diện.
Nhật Minh
Nhật Minh
Em không cần căng thẳng như vậy đâu.
Thành An
Thành An
/hơi bất ngờ/
Thành An
Thành An
Em có căng thẳng đâu.
Nhật Minh
Nhật Minh
/cười/ Vậy à?
An không đáp. Nhật Minh nhìn ra phía trước một lúc rồi nói:
Nhật Minh
Nhật Minh
Anh cũng chỉ muốn gặp em một lần trước khi hai nhà nói chuyện tiếp.
Thành An
Thành An
Anh biết chuyện này lâu chưa?
Nhật Minh im lặng một chút.
Nhật Minh
Nhật Minh
Khoảng một tuần.
Thành An
Thành An
/khẽ nhíu mày/
Một tuần?
Trong khi cậu mới biết từ hôm qua.
Cảm giác khó chịu bắt đầu dâng lên.
Thành An
Thành An
Vậy là anh biết trước em?
Nhật Minh
Nhật Minh
Ừm.
Thành An
Thành An
Anh có đồng ý không?
Nhật Minh
Nhật Minh
/không trả lời ngay/
Nhật Minh
Nhật Minh
Anh không phản đối.
Thành An
Thành An
/nhìn hắn/ Còn em thì chưa biết.
Nhật Minh
Nhật Minh
/gật đầu/ Anh hiểu.
Câu trả lời ấy khiến An hơi bất ngờ.
Hắn không hề ép cậu.
Không nói rằng hai người môn đăng hộ đối.
Không nói rằng gia đình hai bên đã quyết định.
Chỉ đơn giản là hiểu.
Một lúc sau, Nhật Minh hỏi về công việc và sở thích của An. Hai người nói chuyện thêm một lúc, chủ yếu là những câu hỏi xã giao.
Nhật Minh lịch sự.
Thành An cũng lịch sự.
Giữa họ chưa có bất cứ thứ gì giống tình yêu.
Khi trở vào nhà, An thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc gặp kết thúc sau đó không lâu.
Hai gia đình vẫn tiếp tục nói chuyện, nhưng không ai đưa ra quyết định gì ngay trong hôm ấy. Đến khi chiếc xe của nhà họ Phạm khuất khỏi cổng, An mới quay về phòng.
Điện thoại vừa đặt trên bàn đã rung.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Gặp rồi à?
Thành An
Thành An
💬: Ừm.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Em thấy thế nào?
An ngồi xuống giường. Cậu suy nghĩ rất lâu mới trả lời.
Thành An
Thành An
💬: Anh ta cũng không tệ.
Bên kia im lặng. Một lúc sau mới hiện lên dòng chữ.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Vậy em có thích anh ta không?
Thành An
Thành An
/gần như không cần suy nghĩ/ 💬: Không.
Tin nhắn được gửi đi.
Lần này Hùng không trả lời ngay. An nhìn màn hình.
Cậu biết câu hỏi đó chẳng có gì sai. Nhưng không hiểu sao, chỉ cần nghĩ đến chuyện Hùng có thể lo lắng, trong lòng cậu đã thấy khó chịu.
Thành An
Thành An
💬: Anh đừng nghĩ nhiều.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh không nghĩ nhiều.
Thành An
Thành An
💬: Thật không đó?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thật.
Một lát sau, Hùng gửi thêm một tin.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh tin em.
An nhìn ba chữ ấy rất lâu.
Thành An
Thành An
💬: Ừm.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Với lại...
Thành An
Thành An
💬: Gì?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh vẫn ở đây mà.
Thành An
Thành An
/cúi đầu/
Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện trên môi.
Ở ngoài phòng khách, tiếng ông Nhân vẫn vọng vào.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thằng Minh được đấy. Ăn nói đàng hoàng, công việc cũng ổn định.
An ngồi yên trong phòng, không bước ra ngoài.
Cậu biết bố mình đã có thiện cảm với Nhật Minh từ lần gặp đầu tiên. Nhưng đối với An, chuyện quan trọng nhất chưa bao giờ là một người có công việc tốt đến đâu, gia đình giàu đến mức nào.
Cậu chỉ cần người mình yêu.
Người đang ở ngay căn nhà bên cạnh.
Chỉ cần bước qua hàng rào là có thể gặp nhau, vậy mà chẳng hiểu sao An lại thấy khoảng cách giữa hai người lúc này xa đến lạ.
.
Đêm xuống.
An nằm trên giường, mở lại đoạn tin nhắn của Hùng.
"Anh vẫn ở đây mà."
Cậu nhìn nó rất lâu rồi mới tắt màn hình.
Lúc này, An vẫn tin rằng mọi chuyện còn nằm trong tay mình.
Nếu không thích, cậu có thể nói không. Nếu không muốn, cậu có thể từ chối.
Cậu chưa biết rằng đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là một người ép mình lựa chọn.
Mà là khi những người yêu thương mình đều tin rằng họ đang lựa chọn điều tốt nhất cho mình.
Và trong khi An chìm vào giấc ngủ, ở một nơi khác, Hùng vẫn còn thức.
Anh đặt điện thoại xuống bên cạnh, nhìn lên trần nhà. Anh không biết tương lai sẽ thế nào.
Chỉ biết rằng nếu có một ngày An thật sự phải lựa chọn...
Anh vẫn muốn mình là người mà An nhớ đến đầu tiên.
_______
End.

Chương 3 --- Một tháng.

_____
Sau cuộc gặp đầu tiên, An cứ nghĩ mọi chuyện sẽ chậm lại.
Ít nhất cậu nghĩ mình sẽ có thêm thời gian để suy nghĩ.
Nhưng hóa ra người lớn một khi đã nhìn thấy một mối hôn sự vừa ý thì tốc độ quyết định của họ nhanh hơn An tưởng rất nhiều.
Mấy ngày sau đó, nhà họ Phạm vẫn thỉnh thoảng gọi điện sang.
Ông Nhân mỗi lần nghe máy đều nói chuyện rất lâu.
An không để tâm quá nhiều. Cậu vẫn đi học, vẫn về nhà đúng giờ, vẫn sang nhà Hùng như mọi ngày.
Chỉ có một điều khác đi.
Điện thoại của An thỉnh thoảng lại xuất hiện tin nhắn của Phạm Nhật Minh.
Không nhiều. Cũng chẳng có gì đặc biệt.
Nhật Minh
Nhật Minh
💬: Em ăn cơm chưa?
Thành An
Thành An
💬: Em ăn rồi.
Nhật Minh
Nhật Minh
💬: Chiều em có bận không?
Thành An
Thành An
💬: Có.
Nhật Minh
Nhật Minh
💬: Ừ, vậy em làm việc đi.
An nhìn màn hình một lúc rồi đặt điện thoại xuống.
Cậu không ghét Nhật Minh.
Thậm chí nếu chỉ xét về cách nói chuyện, An phải thừa nhận người kia khá lịch sự.
Nhưng lịch sự là một chuyện.
Còn thích một người lại là chuyện hoàn toàn khác.
An chưa từng có cảm giác muốn chờ tin nhắn của Nhật Minh.
Cũng chẳng có chuyện vừa nghe điện thoại rung đã lập tức cầm lên xem.
Người duy nhất có thể khiến cậu làm những chuyện đó... Đang ở ngay căn nhà bên cạnh.
.
Chiều hôm ấy, An vừa về đến cổng đã nghe tiếng ai đó gọi mình.
Quang Hùng
Quang Hùng
An!
Thành An
Thành An
/quay đầu/
Hùng đang đứng bên kia hàng rào, trên tay cầm hai túi đồ ăn vặt.
Thành An
Thành An
Gì đấy?
Quang Hùng
Quang Hùng
Sang đây với anh.
Thành An
Thành An
Không.
Quang Hùng
Quang Hùng
Anh có đồ ăn.
Thành An
Thành An
/đứng yên/
Quang Hùng
Quang Hùng
/giơ túi lên lắc lắc/
Quang Hùng
Quang Hùng
Có bánh em thích nè.
Quang Hùng
Quang Hùng
Lẹ lên, không anh ăn hết nha.
An nhìn bố đang ngồi ngoài phòng khách qua cửa kính, sau đó lại nhìn Hùng.
Thành An
Thành An
Đợi em.
Quang Hùng
Quang Hùng
/bật cười/
Chỉ một lúc sau, An đã lén lút đi ra cổng.
Quang Hùng
Quang Hùng
Thấy đồ ăn là chạy sang ngay.
Thành An
Thành An
Ai chạy? Em đi qua thôi.
Quang Hùng
Quang Hùng
Đi qua nhanh dữ ta.
Thành An
Thành An
Kệ người ta.
Thành An
Thành An
/giật lấy túi bánh trên tay anh/ Cho em!
Quang Hùng
Quang Hùng
Không cảm ơn à?
Thành An
Thành An
Anh mua cho em chứ có phải cho anh đâu mà cảm ơn?
Quang Hùng
Quang Hùng
Ồ, giờ nhận đồ của người ta còn ngang ngược nữa.
Thành An
Thành An
Không cho ăn thì trả này.
Thành An
Thành An
/trả lại/
Hùng lập tức dúi túi bánh lại vào tay cậu.
Quang Hùng
Quang Hùng
Ơ, mua cho em mà em trả lại làm gì?
Thành An
Thành An
/bật cười rồi giành lại/
Thành An
Thành An
Thì anh đừng có chọc em.
Hai người đứng bên hàng rào nói chuyện thêm một lúc.
Chẳng có gì quan trọng mấy.
Chỉ là Hùng kể chuyện hôm nay đi làm gặp một vị khách khó tính. An kể chuyện ông Nhân sáng nay lại càm ràm chuyện cậu ngủ muộn.
Những chuyện vụn vặt đến mức nếu đem kể cho người khác nghe, có lẽ chẳng ai thấy thú vị.
Nhưng với hai người, đó lại là những khoảng thời gian bình yên nhất.
Cho đến khi Hùng bất chợt hỏi:
Quang Hùng
Quang Hùng
Dạo này anh kia còn nhắn em không?
An biết anh đang nói ai.
Thành An
Thành An
Có.
Quang Hùng
Quang Hùng
Nói gì?
Thành An
Thành An
Hỏi mấy chuyện bình thường thôi.
Hùng gật đầu, anh không hỏi thêm.
Thành An
Thành An
Anh ghen hả??
Quang Hùng
Quang Hùng
Không.
Thành An
Thành An
Không mà hỏi kỹ vậy?
Quang Hùng
Quang Hùng
Anh chỉ hỏi thăm tình hình thôi.
Thành An
Thành An
Thăm tình hình hay dò xét?
Quang Hùng
Quang Hùng
Thôi được rồi, có một tí.
Thành An
Thành An
Biết ngay.
Quang Hùng
Quang Hùng
Nhưng anh có quyền ghen mà.
Thành An
Thành An
Ai cho?
Quang Hùng
Quang Hùng
Người đang đứng trước mặt anh.
Thành An
Thành An
/cười mỉm/
Hùng nhìn nụ cười đó, rồi bỗng im lặng.
Quang Hùng
Quang Hùng
Anh chỉ thấy thời gian này trôi nhanh quá.
Quang Hùng
Quang Hùng
"Chắc anh sắp mất em thiệt rồi..."
An im lặng. Cậu hiểu anh đang nói gì.
Nhưng cả hai đều không muốn nhắc đến.
.
Buổi tối, An đang ăn cơm thì ông Nhân đột nhiên lên tiếng.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
An này.
Thành An
Thành An
Dạ?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Nhà người ta cũng ưng con rồi.
Chiếc đũa trong tay An khựng lại.
Thành An
Thành An
...Rồi sao ạ?
Ông Nhân vẫn bình thản gắp thức ăn.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Hai nhà tính tháng sau làm đám.
Thành An
Thành An
/nhìn ông/ ??
Cậu tưởng mình nghe nhầm.
Thành An
Thành An
Tháng sau?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Ừm.
Thành An
Thành An
Sao nhanh vậy bố?
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Nhanh gì mà nhanh. Tìm hiểu cũng mấy hôm rồi.
An bật cười khẽ, không phải vì vui.
Thành An
Thành An
Con mới gặp người ta có một lần.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Thì sau này cưới rồi từ từ mà hiểu nhau.
An không nói gì.
Ông Nhân nhìn con trai, giọng vẫn bình thản.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Bố thấy nhà đó được. Người ta cũng đàng hoàng, gia đình tử tế.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Con lấy người như vậy thì bố mới yên tâm.
Thành An
Thành An
/cúi đầu/ Bố có hỏi con muốn hay không chưa?
Ông Nhân ngừng lại. Một lúc sau, ông mới nói:
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Bố hỏi rồi mà.
Thành An
Thành An
/nhìn ông/
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Hôm trước bố hỏi con có ưng nhà đó không.
Minh Nhân (bố An)
Minh Nhân (bố An)
Con có nói gì đâu.
An im lặng. Vì đúng, ông thật sự đã hỏi.
Nhưng An lúc ấy không nói không. Cậu chỉ gật đầu.
Và chính sự im lặng đó trở thành cái gật đầu mà ông Nhân dùng để quyết định cả cuộc đời cậu.
An ăn hết bữa cơm trong im lặng.
.
Đến khi về phòng, cậu mới cầm điện thoại lên.
Không cần suy nghĩ, An mở khung chat quen thuộc nhất.
Thành An
Thành An
💬: Anh ơi.
Tin nhắn được trả lời gần như ngay lập tức.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh đây. Sao thế?
Thành An
Thành An
💬: Anh đang làm gì đấy?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Đang nằm.
Thành An
Thành An
💬: Có nhớ em không?
Bên kia im lặng vài giây.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Tự nhiên hôm nay em hỏi câu này làm anh thấy có mùi.
Thành An
Thành An
/bật cười dù mắt đã cay/
Thành An
Thành An
💬: Thì hỏi thôi.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nhớ. Nhớ từ sáng đến giờ.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nhớ lắm lắm lắm luônn.
Thành An
Thành An
💬: Xạo.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Không tin thì sang đây anh chứng minh.
Thành An
Thành An
💬: Bố em mà thấy thì anh khỏi về.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thế anh trèo hàng rào.
Thành An
Thành An
💬: Anh trèo thử xem!?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Em đứng bên kia đỡ anh nha.
An nhìn màn hình, môi cong lên. Nhưng chỉ một lúc sau, cậu mới nhắn tiếp.
Thành An
Thành An
💬: Anh ơi...
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Sao?
Thành An
Thành An
/mắt ngấn nước/
Thành An
Thành An
💬: Bố em bảo tháng sau em cưới.
Tin nhắn “đã xem” hiện lên. Lần này rất lâu không có hồi âm.
An ngồi chờ.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thật sao...Nhanh đến vậy?
Thành An
Thành An
💬: Ừm...
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Hai nhà quyết luôn rồi à?
Thành An
Thành An
💬: Bố em bảo vậy.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Còn em?
Thành An
Thành An
💬: Em không muốn.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh biết.
Thành An
Thành An
💬: Biết mà sao anh im vậy?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Vì anh đang nghĩ.
Thành An
Thành An
💬: Nghĩ gì?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Nghĩ xem phải làm sao để vừa giữ được em, vừa không khiến em phải khó xử với bố.
An nhìn dòng tin nhắn ấy thật lâu. Cậu chợt thấy sống mũi lại cay lên.
Thành An
Thành An
💬: Em cũng đang rối lắm.
Thành An
Thành An
💬: Em sợ bố buồn.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh cũng sợ.
Thành An
Thành An
💬: Bố em mà phải bố anh đâu, anh sợ gì chứ?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Sợ em phải cưới người khác.
Thành An
Thành An
/cắn môi/
Thành An
Thành An
💬: Nhưng em đâu có yêu người đó đâu.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh hiểu mà...
Thành An
Thành An
💬: Em chỉ yêu anh thôi.
Quang Hùng
Quang Hùng
/bật cười/
Hùng không trả lời ngay. Khi tin nhắn hiện lên, chỉ có một câu.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Anh cũng chỉ yêu em 💗💕💓💖💞💋❣
An úp mặt xuống gối.
Cậu vừa buồn vừa muốn khóc, nhưng chẳng hiểu sao lại bật cười.
Thành An
Thành An
💬: Vừa trẩu vừa sến.
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Ủa em nói trước mà.
Cả hai cùng im lặng. Một lúc sau, An nhắn:
Thành An
Thành An
💬: Vậy nếu em không cưới thì sao?
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thì anh vẫn ở đây.
Thành An
Thành An
💬: Còn nếu em phải cưới?
Lần này thời gian chờ đợi lâu hơn. Cuối cùng:
Quang Hùng
Quang Hùng
💬: Thì anh vẫn ở đây.
An nhắm mắt. Cậu biết câu trả lời ấy chẳng giải quyết được chuyện gì.
Nhưng ít nhất, nó khiến cậu cảm thấy mình không phải một mình.
An đặt điện thoại xuống.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn nhà Hùng vẫn sáng.
Cậu nhìn sang căn nhà bên cạnh rất lâu.
Hai căn nhà chỉ cách nhau một hàng rào.
Ngày trước, khoảng cách ấy gần đến mức An chỉ cần bước vài bước là có thể gặp anh.
Nhưng từ ngày hôm nay, An bắt đầu cảm thấy nó xa hơn rất nhiều.
Không phải vì hàng rào cao lên, mà bởi giữa hai người đang dần xuất hiện một thứ vô hình mà chẳng ai biết phải làm thế nào để vượt qua.
Một tháng.
Chỉ còn một tháng.
An vẫn chưa biết mình sẽ phải đối mặt với những gì.
Cậu chỉ biết, mỗi khi nghĩ đến ngày mình phải rời khỏi căn nhà này, điều đầu tiên hiện lên trong đầu không phải là Nhật Minh.
Mà là căn nhà bên cạnh.
Là người vẫn thường đứng bên hàng rào chờ cậu. Là người luôn miệng nói mình sẽ ở đây.
Và là người mà An chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, mình sẽ phải rời xa.
_______
End.
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
mới ba chương thui, chưa hiểu hết được câu chuyện đâuu
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
đừng vội nghĩ sẽ k hay nha, tui khóc cho coi😩😭
ông bụt Bnart 🌝
ông bụt Bnart 🌝
tui biết mấy chương này sẽ hơi chán, nên tui đang cố đẩy nhanh lên đây😭

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play