Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Định Mệnh _Lê Như

chương 1

- Vâng, cháu gái tôi nó cũng lớn rồi 26 tuổi rồi chứ nhỏ nhoi gì nữa đâu. - Dạ, con trai chúng tôi 27 ạ, họ nói nhất gái hơn 2 nhì trai hơn 1 là quá đẹp thưa bác. 2 bên 5 người cười nói vui vẻ trong không gian sang trọng của glaxy K, bỗng dưng tiếng nhạc chuông réo nhảy vui vẻ, cô xin phép mọi người được ra ngoài nghe điện thoại. - Nè, tới chưa người ta sắp mổ rồi má ơi, lẹ lên. - Biết rồi, đang đi xem mắt. - Hả, lại xem mắt hả. - Kiếm đường lẹ lẹ dùm tui. - Biết rồi, biết rồi, chuẩn bị đồ cho tui nghen. - Ok girl. Không gian vẫn diễn ra vui vẻ cho tới khi nó cất tiếng nói. - Dạ thưa mọi người con có việc rất rất rất gấp ạ, con xin phép đi trước. Nó vừa cười vừa đi lùi khiến ông nó khá là tức giận. - Nè, lại trốn, đứng lại cho ta, đứng lại Lã Ân Di. ..... Cô xách guốc cao 7p chạy thục mạng xuống dưới, cô cao 1.65 rồi nên ko cần phải mang cao hơn. Cô lái xe chạy về phía bệnh viện Y, Sài Gòn đông người giờ cao điểm nên ko thể đi nhanh hơn. Sót ruột, cô vứt xe bên lề đường và bắt xe ôm. - Nè nhanh nhanh người ta đang chờ đó. - Biết rồi đi tè đã, nhịn nãy giờ. - Quỷ à. ..... Oạch... Cú đâm khá mạnh khiến cô ngã đè lên tên bệnh nhân đẹp trai, cái hay ho ở đây là môi nó chạm môi anh, mắt nó chạm mắt anh, đơ đi vài giây. Anh nói gì đó bằng tiếng trung. Nó giật người ra. - Hả, ko hiểu. Anh cáu mày nói bằng tiếng anh. Nó nhảy cẩng ra kéo anh dậy, câu này thì nó hiểu. - Cô định đè tôi bao lâu. - Xin lỗi, xin lỗi anh, tôi ko cố ý, tại tôi vội. - Có vội cũng nhìn chứ. - Xin lỗi, xin lỗi mà. Cô lại cắm cổ chạy, lại đụng phải y tá. Anh nhìn cô chạy, lắc đầu ngán ngẩm. Nếu ko phải chuẩn bị cho cuộc mổ gấp thì anh đã xử cô rồi. Anh định bước chân đi, sợi dây chuyền dưới đất đã khiến anh chùn bước. Anh nhìn sợi dây chuyền, là loại đắt tiền, nó khắc tên Ân Di, 2 đầu là 2 viên kim cương loại bự. À, chắc là đại gia rồi. Cái họ ko biết là, 1 người cần máu và 1 người cho máu, họ đã vô tình gặp nhau như vậy.
..... Cánh cửa mở ra, cô nhìn dáo dác xung quanh đi rón rén lên lầu. - Lã Ân Di đứng lại cho ta. Cô giật mình, quay lại cười hòa. - Dạ thưa ông, ông về rồi à, ông có mệt ko ạ. - Con thôi đi, con làm ta mất mặt, bao nhiêu lần rồi hả con. - Dạ... con... - Mày định ế tới già hay sao hả, bao nhiêu chàng trai tốt thế mày đều bỏ qua. Nó lí nhí. - Tại chưa gặp được người yêu mà. Ông Lã Thành Lân gõ gậy mạnh xuống nền, làm cô giật bắn lên. - Cấm túc 1 tuần, ko cho ra ngoài. - Ông, ông ơi... ..... - Thưa lão gia, tiểu thư ngủ rồi ạ. - Um, tôi biết rồi. Anh ngắm nhìn con gái nhỏ say giấc, anh lại thương cô bé ko còn mẹ, nếu ko vì sinh công chúa nhỏ này thì cô ấy đã ko chết. Nhưng cái áp lực của anh bây giờ là phải có con trai nối dỗi, nhưng liệu ko yêu có thể sống bên cạnh cô ấy cả đời ko chứ. - Thưa lão gia, đây là hình cô gái mai mối ngày mốt ạ. - Thôi bỏ qua đi, để thời gian nữa, tôi mệt. - Dạ thưa lão gia, 2 tuần nữa gặp đối tác ở Việt Nam ạ. - Tôi biết rồi. Anh uống 1 ly rượu nơi ban công gió mát,ánh trăng soi sáng vời vợi, anh lấy sợi dây chuyền ra ngắm, sợi dây chuyền có 2 chữ Ân Di. ..... Sợi nắng chiếu qua phòng, chói vào mắt làm con mèo lười như Ân Di cũng phải bò dậy, nay lại phải đi làm rồi. Tuy là cháu gái duy nhất của tập đoàn địa ốc họ Lã nhưng cô ko muốn sống bám, ko muốn làm cây tầm gởi. Cô làm thư ký cho công ty khác, giấu đi thân phận mình. Công ty cô ấy mà, trai đẹp nhiều lắm nhưng ko ai vừa mắt cô hết, hay do cô già rồi nên càng kén hơn. Ngoài đi làm ra cô còn đi làm từ thiện, đi hiến máu, đi ăn chơi đập phá với lũ bạn lầy lội của mình. ..... - Alo gì vậy vú Huệ, con đang làm mà. - Cô 2 ơi cô 2, ông ngất rồi, ông được đưa đi viện. - Hả, viện nào. Ân Di đứng bật dậy vô tình làm rớt 1 đống giấy tờ, cô chạy đi lun chứ cũng ko có thời gian để mà lượm nữa. - Ông ơi ông tỉnh lại ông ơi, Ân Di tới rồi ông ơi.. Cô khóc rất nhiều, trên đời này cô chỉ còn mỗi ông là người thân duy nhất, nếu ông có chuyện gì cô biết tính sao đây. - Ân... Ân Di... - Ân Di đây ông, ông khỏe lại đi ông. - Hết rồi, hết rồi con ơi, Lã thị sắp mất rồi... - Ko thể nào ông ạ, Lã thị đang làm ăn thuận lợi mà ông. - Tên Hào, tên Hào... - Ông ơi, ông sao vậy, bác sĩ, bác sĩ.... Cô đứng ngoài cửa buồng cấp cứu mà thấp thỏm mãi. - Thư Ký Vương, chú tôi lại gây chuyện gì vậy. - Thưa cô, phó giám đốc Hào nhận dự án xây dựng chung cư P, nay mới xong có 4 tháng đã gặp sự cố và... - Và gì nữa. - Và có dẫn đến tử vong nữa. - Hả, sao lại như vậy chứ. - Nay người ta kiện rất nhiều, có 3 người chết và 5 người khác bị thương ạ. - Bên ta có động thái gì chưa. - Chưa ạ, nghe tin xong lão gia đã ngất rồi. - Chú tôi đâu, sao ko đứng ra giải quyết hậu quả. - Đi đâu tìm chưa ra ạ. Cô suy tính 1 lúc, gọi vú Huệ ở lại chăm sóc ông, ông tỉnh thì báo cho cô. Cô cùng thư ký Vương đi đến hiện trường tai nạn. ..... Nơi này giống như mới xảy ra chiến tranh, đống đá đổ nát.
Chưa bao giờ Lã thị của cô gặp tình trạng này, mọi công trình trước đây đều rất kiên cố, vững chắc. Cô lại đến bệnh viện thăm nạn nhân bị tai nạn, đền bù cho họ mỗi người 100 triệu, xin họ đừng đưa đơn kiện, nhưng họ ko hài lòng cho mấy. Cô đi thăm những nhà có người bị mất, đền bù cho họ mỗi người 500 triệu, vẫn xin họ đưa đơn kiện. Nhưng họ phẫn nộ, họ kéo tóc cô, đánh cô, có người còn ném đá cô nữa, cô ngăn vệ sĩ lại, cứ để họ làm, cô chịu được, cô chịu được hết. Cô nhất định phải cứu Lã thị, cô nhất định phải giữ được Lã thị. Chỉ mới hơn 1 tuần mà người cô đầy vết bầm tím, lại ốm đi nhiều. Bà vú làm vết thương cho cô xót ruột phát khóc, chính tay bà chăm bẵm cô từ nhỏ, từ miếng ăn giấc ngủ. Thấy cô mẻ đi 1 miếng bà đã xót rồi, nay lại nhiều vết thương thế kia sao mà bà chịu nổi, bà đã khóc tu tu như 1 đứa trẻ. - Vú nín đi, ngoan Ân Di thương mà. - Cô xứt mẻ thế kia sao mà tôi chịu nổi mà. - Con ko sao, chỉ lần này thôi, lần này thôi. Dỗ mãi vú mới nín được, cô nằm lăn ra giường tự nhủ phải mạnh mẽ lên, ba mẹ trên trời linh thiêng xin hãy ban cho cô sức mạnh, xin giúp cô giữ được Lã thị.

chương 2

Mấy tháng nay Ân Di đã cố gắng chèo lái để Lã Thị ko bị sụp đổ, nhưng có vẻ công cốc, cổ phiếu vẫn giảm, bất động sản vẫn phải bán. Thật sự mệt mỏi quá, 1 mình cô ko có kinh nghiệm thì biết làm sao, nếu lúc trước nghe lời ông học quản lý thì đâu đến nỗi. - Ông ơi, ông ăn chút canh sâm nha, vú Huệ mới hầm còn nóng. Cô múc ra 1 chén nhỏ thổi thổi cho nguội rồi đút cho ông, ông Lã Thành Lân có vẻ đã ổn hơn. - Sao rồi con, có giữ được Lã thị. - Được ông ạ. - Ui, thế là được rồi. - Ông ơi, con có điều muốn nói. - Có chuyện gì con. - Con... con sẽ liên hôn để cứu Lã thị. - ko được, như thế ủy khuất cho con lắm. - ko sao ông ơi, chỉ còn cách này thôi, ông yên tâm như thế là con lấy chồng theo ý ông mà. - Nhưng ko phải vì Lã thị. - Ông ơi, ông phải cố gắng mạnh khỏe để còn chéo lái Lã thị nha ông. - Cháu ngoan của ta. Ông vuốt tóc cô, ông muốn Lã thị, nhưng lại ko muốn cô hi sinh như thế này. ..... - Thưa lão gia, Lã thị suy sụp nên đăng thông tin liên hôn ạ. Bán cổ phiếu và mọi thứ rất nhiều ạ. - Cho tôi thông tin. - Chủ tịch tập đoàn là Lã Thành Lân, có 2 người con trai, người có năng lực bị tai nạn mất, còn lại kẻ kia vô dụng. Có 2 cháu gái và 1 cháu trai, người ông yêu thương nhất là Lã Ân Di, còn Lã Thanh Phượng và... - Anh bảo sao, Lã Ân Di? - Vâng, lão gia. - Cho tôi xem hình. Đúng rồi, đúng là cô ấy, cô gái chạy cắm đầu cắm cổ, lấy cô ấy về nhà này hẳn là vui lắm đây. - Còn gì nữa ko? - Dạ, Lã Thị bị dính vào mấy đơn kiện vì làm sụp đổ chung cư dẫn đến mất mạng ạ. - Đưa thông tin liên hôn, giữ vững và phát triển Lã Thị, xóa bỏ hết khiếu nại, mua lại những gì đã mất, đổ thêm 10% cổ phần của Hứa Gia cho Lã thị. - Thưa lão gia 10% có nhiều quá ko ạ. - Được rồi, lấy vợ phải tặng quà lớn 1 chút chứ. Trợ lý đi ra, Hứa Đình Phong mới gác chân lên bàn, 2 tay đang chéo, ngã người ra sau cười nhạt, sắp có trò vui rồi đây. ..... Mấy nay thông tin liên hôn đổ về Lã thị rất nhiều, nhưng cô chưa chọn được cái nào hết. Cái nào cũng muốn nuốt trọn Lã thị, ko có cái nào có ích hết. Với IQ khá cao, lại học hành và xử lý công việc khá giỏi nên việc trao đổi này cô thấy ko có gì là bất hợp lý cả, được thì sống chung, mà ko được thì thôi, như 1 ván bài may rủi. - Thưa cô có tin mới.
Ân Di như cá gặp nước khi nghe được tin mới. - Sao rồi thư ký Vương. - Gia tộc họ Hứa đã đưa ra nhiều ưu đãi lớn. Họ sẽ xóa bãi nại cho chúng ta và đổ cho chúng ta 10% cổ phần, còn thu mua lại những gì đã mất nữa. Ân Di thoáng chốc giựt mình, gia tộc này sao lại lớn mạnh vậy chứ, chi rất mạnh tay. - Nếu phải lấy tôi sẽ lấy ai. - Là Hứa Đình Phong, họ cũng làm những lĩnh vực như chúng ta nhưng mạnh hơn gấp 10 lần và nhiều nước. Ông ta án chừng 40 tuổi. Chân cô khụy xuống, tinh thần choáng váng chút, 40 tuổi sao? lớn hơn cô cả 1 giáp? Là lão già lụm khụm? Bụng lại 1 đống mỡ?Thôi xong rồi. - Cô ơi, cô ko sao chứ. - Ko sao, ko sao.Được, đồng ý liên hôn với họ. - Dạ thưa cô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài nắng chói lòa, ko giống cuộc đời cô, sắp đen tối rồi. ..... - Ông ơi hôm nay con thấy ông khỏe lên nhiều rồi kìa. - Ời, nay ông thấy khỏe rồi. 2 ông cháu cười vui vẻ, cô đấm đấm lưng cho ông. Cô chạy lại gối đầu lên chân ông. - Con đã chọn được nơi liên hôn rồi, tận Trung Quốc ạ. - Sao xa vậy con. - Ko sao mà ông, miễn giữ được Lã thị. - Lã thị này mang ơn con lắm. Ông vỗ vỗ vai cô, cô cũng cười mãng nguyện, vì đã làm được gì đó cho Lã thị. ..... Quán bar nhạc xập xình, ai cũng chưng diện hết cỡ, lên quẩy hết mình. - Ê tụi bay uống đi, uống nhiều vào, tao sắp lấy chồng là ko ai đi chơi với tụi bay nữa rồi. - Ân Di, qua đây, qua đây tao ôm mày cái coi. Cô lách mình qua ôm Hải Băng, cô bạn thân của cô. Đúng là cuộc đời mà, nó bằng tuổi cô học chung thân nhau từ cấp 2, giờ nó chồng con đuề huề, còn cô người yêu cũng chưa có, tủi thân quá. - Ân Di, tao cũng muốn ôm. - Tao nữa. Khả Danh, Khả Ngân 2 chị em sinh đôi cũng xon xen. - Ê, Ân Di mày định còn trinh mà đi lấy chồng hả. Hải Băng trêu cô. - Ko, tao phải mất trinh trước khi lấy chồng chứ. Cả nhóm cười òa lên làm cô quê ơi là quê. - Tụi bay im đi, đứa nào dám cá là đêm nay tao mất trinh cho coi, đứa nào dám ko? - Đây, tao cược 2 triệu. - Chị em tao 5 triệu đó. Ê, Minh Hùng, Hoàng Hải tụi mày thì sao. - Tao 10 triệu đó, tao cũng vậy. Nhóm nó 6 người, đêm nay đi chung với nhau chứ ko dẫn theo dâu rể gì. Cô chồm tới đống tiền, đếm đếm, xong cô xìa tiền ra. - Ê, trinh tao giá 25tr này thôi á hả. Cả nhóm lại cười. Khả Ngân lên tiếng. - Chứ mày muốn nhiêu. Cô gom tiền lại bỏ vào túi xách. Đứng lên hùng hồn. - Tụi bay im đi, tao đi mất trinh đây. Tao sẽ qua kia chọn 1 anh chàng và cho anh ấy sung sướng. Lũ bạn quỹ sứ hú như điên như dại, thật sự thì ai cũng say cả rồi nên lời nói và hành động đã trở nên mất kiểm soát. Nếu tỉnh tỉnh 1 chút thì đây chỉ là 1 trò đùa. Cô bước đi chệnh chạng qua bàn đối diện, ở đây có 4 người đàn ông, chắc là đẹp trai lắm. Họ còn chưa hết ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô, thì cô đã chỉ tay về phía 1 người đàn ông ngồi trong bàn. - Anh, đúng là anh đó, mau đi theo tôi. Gã đàn ông cũng ko ngần ngại mà đi theo cô. Cô dẫn người đàn ông đó ra bắt taxi và đến 1 khách sạn gần nhất. .....
Bước vào phòng vip là chiếc giường to lớn, có nến, rượu và hoa. Cô kéo gã đến giường, đưa tay ôm choàng cổ hắn, ủa, cái tên này quen quen, gặp đâu rồi ta, thôi kệ. Cô thều thào trong hơi rượu. - Chào anh, tôi là... à thôi, sau đêm nay mình cũng có gặp nhau lại đâu. Cô vỗ vỗ vào má gã, rồi dang 2 tay thả mình lên giường. - Anh... anh lại đây và ăn tôi đi. Mỡ dâng đến miệng thì dại gì mà mèo ko ăn. Gã cởi bỏ áo sơ mi màu đen vứt trên sàn, lộ ra body săn chắc, gã tiến đến hôn trán cô,mũi cô, môi cô, gã phả hơi rượu vào tai cô rồi cắn nó. Cô thở hồi hộp, gã hôn lên cổ cô rồi rà môi lên bộ ngực đang bị ép bởi bộ váy quây bó sát, gã đưa mắt lên nhìn cô, mắt cô nhắm nghiền, miệng hở ra, thở theo từng nhịp anh đưa. Gã cởi bỏ váy của cô, lộ ngay trước mặt gã là đôi hồng đào của gái trinh, đầy đặn và săn chắc. Bên dưới là váy ren,vừa che vừa hở tam giác quyến rũ. Gã nóng lên, nhưng gã ko vồ vập,gã từ từ đùa giỡn với bộ ngực của cô làm cô rên lên - Ư.. ư... Gã khẽ cười, chưa gì mà đã cảm xúc rồi sao. Gã tiếp tục **** *** và cắn nó, gã để lại trên đó vài dấu hicky để cô còn nhớ gã. Gã rà lưỡi lần xuống, lần xuống, nhưng tay vẫn nghịch quả đào của cô.Gã xuống đến quần ren của cô và nghịch ở đó, cô ưỡng người. - Ko... đừng... ở đó. Cô rên rỉ, gã dừng lại, gã đưa body lên áp sát vào người cô, tay gã nắm tay cô đưa lên, cô cảm thấy nó rồi, cái xe tăng to lớn và nóng ấm, cứng ngắt mà bạn cô hay nói, cô thở gấp gáp. Gã lại hôn lên tai cô thì thào - Sợ rồi à. - Ko... ko, tôi... tôi ko... sợ. Gã kéo cô lên, áp sát cô vào tường, ngực gã đè ngực cô, cọ sát, mồ hôi cả 2 vã ra như tắm. Môi gã vẫn chiếm môi cô, rà vào lưỡi cô quấn lấy nó, tay gã trượt từ ngực kéo xuống vòng eo, đến mông. Đúng là gái nhà giàu, mượt ko tì vết, gã kéo vén quần lót ren của cô sang 1 bên, đẩy từ từ cái xe tăng vào vùng tam giác quyến rũ của cô. Lúc mới nhấp nhỏm bên ngoài thôi, mấy dây thần kinh của cô căng hết lên, 1 cảm giác chưa bao giờ cô trải qua thật khó nói.Gã đẩy vào mạnh hơn, mạnh hơn, cô đau đau lắm, cô ôm cứng lấy cổ anh, bấu vào nó. Gã cũng ko ngờ cô lại là gái trinh, gã ôm lấy cô vỗ về, gã nhấp lại nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Sau cái đau lại cái cảm giác sướng khó tả, cô đã rên rất nhiều. Gã biết là lần đầu của cô nên anh đưa cô đi từ thiên đường này đến thiên đường khác ..... Mở mắt ra sau 1 đêm vật vã là cái đau từ dưới sộc lên. Nhưng cái kinh khủng hơn là, gã lấy đi đời con gái của cô lại là tên bệnh nhân cô đụng ở bệnh viện. Cô đã lấy ta che miệng để mình ko phải ré lên, gã vẫn ngủ. Cô bò quanh nhẹ nhàng, rón rén như 1 tên trộm, mang lại quần áo và chạy mất trước khi gã tỉnh. Cảnh cửa vừa đóng lại,mắt gã đã mở ra, cười nhẹ: chúng ta gặp nhau sớm thôi Lã Ân Di.

chương 3

Cô thả mình trên chiếc giường êm ái, nghĩ lại chuyện đêm qua, xấu hổ quá đi mất, sao lại đụng trúng tên kia vậy. Tắm, phải tắm mới gọt rửa được. Vừa cởi bỏ áo quần, cô thấy trên người mình toàn dấu vết, tên này cũng xấu xa quá rồi. Thôi thà mất trinh với trai trẻ còn hơn là lão già bụng phệ.Cô ngâm mình trong nước, ngước nhìn trần nhà. Mọi chuyện đã xong rồi, cuộc đời này ko thể tìm được người yêu thương. Mai mốt qua bên đó rồi, họ thương thì mình nhờ, chứ mà ko thương chắc cả đời này của cô sống trong nước mắt quá. ..... Ngó vậy mà cũng đến ngày cô phải đi lấy chồng rồi. Người đến đón cô là trợ lý của họ Hứa chứ ko còn ai nữa, họ tệ vậy sao, rước dâu chỉ là trợ lý. Thôi kệ, giờ mình nằm trên thớt rồi, họ ưng băm hay vằm chi cũng mặc kệ. Cô, ông, và vú Huệ thêm 2 người hầu nữa được ở phòng vip trong khách sạn 5 sao, họ ở đây để 2 ngày nữa làm đám cưới. Mọi người thì nghĩ ngơi, còn cô đi quanh ngắm phố. Sáng đó 1 đội ngũ đến khách sạn,trang điểm sửa soạn cho cô, cô được mặc áo cưới cổ điển của Trung Quốc,khăn trùm đỏ. Đến đón dâu là 1 dàn siêu xe 10 chiếc, thôi kệ, đám cưới lớn thế này cũng đỡ tủi thân cho cô. Đây là 1 khu biệt thự riêng biệt, khá là rộng lớn, vệ sĩ đứng đầy xung quanh. Nhà cô qua đây giống như 1 mình 1 ngựa mà ra chiến trường vậy. Cô được ông dẫn vào lễ đường, trao tay cho chồng cô, nghi thức được diễn ra theo truyền thống người Trung. Nghi lễ xong cô được bà mụ dẫn vào buồng tân hôn và chờ. Cô chờ muốn trẹo cổ và người đàn ông được xưng danh là chồng cô đi vào. Anh gỡ mạng che mặt ra, cô trố mắt nhìn, mồm mở to hết cỡ. - Là anh, sao lại là anh được chứ. - Sao lại ko được là tôi. Anh ngã người lên giường. Cô thì nhẩy cẩn lên vui sướng. - Hay quá, ko phải lão già, ko phải lão béo bụng xấu xí. - Lão già béo bụng xấu xí?. Anh nheo mày, ko lẽ cô tưởng tượng anh ra đến vậy sao. Anh kéo cô lại, nằm đè lên người cô, tiến sát mặt cô.
- Không còn trinh mà dám gã vào đây sao? - Bữa đó...là anh mà. - Nếu ko phải tôi thì sao. - Thà là mất trinh với trai trẻ, còn hơn là lão già béo bụng hôi mỡ. Anh cười nhệch miệng. - Ngây thơ, cô ko biết lấy lão gia của 1 gia tộc mà ko còn trinh thì bị xử lý thế nào ko? - Ko, tôi ko biết, tôi xin lỗi, do lúc đó tôi say quá... tôi.. Anh ko nói gì nữa, anh bỏ ra ngoài, mặc cho cô dâu của mình ngủ trên chiếc giường rộng lớn. Vứt hết mấy thứ lỉnh kỉnh trên đầu, thay đồ, cô chui vào chăn ấm. May quá, hôm đó cô đã mất trinh với... chồng cô. ..... Mới 7h sáng, đã có người đi vào phòng cô, họ nói gì đó bằng tiếng Trung, cô ko hiểu. Họ kéo cô xuống tắm gội sạch sẽ và mang tấm drap đi đâu đó. Họ đưa cô ra sảnh lớn, ở đây có chồng cô, 2 thanh niên, 1 người con gái và 1 bà lão. Người tùy tùng đi cùng ra hiệu cho cô phải chào. Xong họ cười nói gì với nhau đó mà cô ko hiểu, biết thế trước đó cô đi học tiếng Trung cho rồi. - Ân Di lại đây. - Dạ. - Đây là lão phu nhân, đây là em thứ 2 của tôi là Hứa Mẫn Ngọc, kia là vợ chồng chú tư Hứa Mẫn Du. - Vâng chào mọi người. Họ cũng ngớ ra, ko hiểu gì. Cái cô thắc mắc là người thứ 3 đâu. Họ nói chuyện xong ai đi đường nấy, Đình Phong đưa cho cô 1 người hầu biết 2 thứ tiếng cho cô dễ giao tiếp, em ấy là Tiểu Mai. Mọi người đang nói chuyện gì đó cô không hiểu, có 1 người lúc sáng mang tấm drap của cô đi lại nói nhỏ gì đó với lão phu nhân. Mặt phu nhân biến sắc, chắc bảo mọi người đi đâu đó, mà họ di tản đi hết. Lúc nãy lão phu nhân mới nhìn về phía cô. Bắt cô quỳ xuống. - Tại sao ko còn trinh mà lại dám gã vào gia tộc này hả, thật vô phúc mà. - Ko phải đâu lão phu nhân, con và lão gia trước đó đã... nên... - Làm sao mà Đình Phong lại gặp cô trước hả, thật là láo quá... - Thưa lão phu nhân, con nói thật mà, phu nhân có thể hỏi lão gia mà... - Láo xược, người đâu gia hình. - Lão phu nhân xin tha cho con, con nói thật mà, xin hãy hỏi lão gia... Họ ko để cô nói thêm nữa, họ lôi cô ra nhà củi phía sau, lấy roi da đánh vào lưng cô rát rạt. Da cô ướm máu đỏ tươi, từ bé đến giờ 1 cái đánh nhẹ cũng chưa ai đụng đến, vậy mà. Họ đánh đúng 10 roi và thả cô về. Tiểu Mai làm vết thương cho cô mà xót xa quá, da giẻ trắng hồng thế kia, phụ nữ mà lỡ để lại sẹo thì sao chứ. - Tiểu Mai ơi chị đau quá. - Phu nhân cố lên để em làm vết thương, em từng bị đánh nên em biết cả tháng chưa lành. - Tại sao chị lại khổ thế này chứ. Ngày đầu tiên làm dâu của cô đã là những trận đòn roi rỉ máu. Cô khóc ấm ức, Tiểu Mai cũng khóc theo. ..... Sáng hôm sau cô lại bị lôi đi và tiếp tục bị đánh, cho đến khi cô nói ra cô đã thất thân với ai. Anh ngồi đó nhìn cô và chỉ uống trà từ đầu đến cuối. - Xin anh, xin anh nói cho mọi người biết, người tôi thất thân là anh... tôi nói họ ko tin. Anh ta vẫn ko nói gì, họ lại đưa cô về phòng. - Phu nhân ơi, phu nhân làm thế nào đây, vết thương hôm qua lại thêm hôm nay nữa làm sao mà chịu được chứ. Tiểu Mai khóc sướt mướt, lần này cô ko khóc nữa, cô cắn răng chịu đựng, tên đó... tên đó đúng là đọc ác mà
Đêm đó cô đã sốt rất cao, người cô run lên, trong mơ cô đã gặp ba mẹ mình và xin họ mang cô đi, cô đau đớn quá. Chỉ tội Tiểu Mai suốt đêm cho cô uống thuốc và lau mồ hôi cho cô, vất vả cả đêm ko chợp mắt được, cũng may cô đã hạ sốt. Sáng nay họ lại tiếp tục lôi cô đi, Tiểu Mai đã quỳ gối xin họ rằng đêm qua cô bị sốt ko thể tiếp tục nổi đâu, nhưng họ cũng đã đánh Tiểu Mai. Họ lại gia hình với cô, anh vẫn ngồi đó, dửng dưng như ko có gì, cô nhìn anh đầy căm hờn. Cô ko van xin anh nữa, mặc kệ họ làm gì làm, cô nhìn anh trân trân. Đánh đến roi thứ 4 thì cô ngất lun, ko biết gì nữa. ..... - Phu nhân, phu nhân tỉnh lại rồi, em mừng quá... Tiểu Mai lại mít ướt rồi, cô thấy lưng cô nóng quá, ko còn cảm giác gì. - Chị ngất bao lâu rồi. - 3 ngày rồi ạ. Lão gia đã đưa thuốc gia truyền cho phu nhân, nhanh thôi vết thương sẽ lành. Tên độc ác đó, định vừa đấm vừa xoa sao. Tiếng gõ cửa bên ngoài thu hút tầm nhìn của họ ra đó. Là.. là hắn. - Phu nhân sao rồi. - Thưa lão gia phu nhân mới tỉnh rồi ạ. Hắn vào giường ngồi, hắn ngó cô, cô vẫn giả vờ nhắm mắt, hắn tiến sát lỗ tai cô thì thầm. - Con gái mà dễ dãi quá thì phải chịu hậu quả thôi, cô hiểu chưa. Cô cố nén giận xuống, hắn đi ra, dặn dò gì đó với Tiểu Mai. Đúng là tên đê hèn. .... Đúng là thuốc gia truyền mà, sau 2 tháng vết thương của cô đã ko còn để lại sẹo gì nữa. Có người đi vào và nói gì đó với Tiểu Mai. - Phu nhân, lão phu nhân muốn gặp người. Nghe đến chữ lão phu nhân, thân cô co lại, run lên. Cô sợ người đàn bà đó, sợ lắm, sợ giống như con trai bà ấy vậy. - Con xin chào mẹ ạ. - Um, khỏe rồi sao. Lão phu nhân từ từ nhấp ngụm trà còn thím 4 Vương Mỹ Lan thì đấm bóp vai cho bà ấy. - Nay cô được tha rồi, ko phải chịu hình phạt nữa, Đình Phong nó đã nói với ta. Từ mai cô bắt đầu học tiếng trung và luật lệ của nhà này đi. - Vâng thưa mẹ. - Mai sẽ có cô giáo đến dạy cho cô. - Vâng thưa mẹ. - Ta đi thôi. - Dạ con chào mẹ. Rồi xong phim, ko thoát được mà, lại phải học nữa rồi. ..... - Thưa mẹ, con thấy thím ấy ko biết gì cả, lại còn dễ giãi thế kia, mẹ phải trị nghiêm vào. - Ta ghét cái thể loại dễ giãi ấy lắm, kiểu gì ta cũng phải gia huấn nó vài lần mới được. - Đúng mẹ ạ, nếu ko lại giống mẹ của Tiểu Bảo Bối ấy. - Thôi đừng nhắc nữa. Vương Mỹ Lan trúng ý, nên như được mở cờ trong bụng, lót tót đi theo lão phu nhân. ..... Ngày nào cô cũng phải học học viết viết, rồi còn lạy phật hơn 2 canh giờ nữa. Nói thật chứ tiếng trung đọc thì dễ chứ viết nó cứ loạn xạ nháo nhào lên, nhức hết cả đầu. Đang cắm đầu viết viết thì có bé gái ở đâu chạy lại kéo kéo váy cô. Cô ngồi xuống ôm cô bé.
- Chào bé con, con xinh quá, con đi đâu đây. - Dì là vợ của bố con à. - Bố con? Cái tên độc ác ấy hả. - Dì ko được nói bố như thế, bố tuyệt nhất trên đời. - À ko, dì đang khen đó mà nha, con tên gi vậy, sao mà xinh quá đi à. - Con tên Tiểu Bảo Bối. - Sao con lại chạy ra đây. - Thím 4 bảo là dì sẽ rất ghét con, vì dì ko phải mẹ ruột nên ko thương con. - Đâu có, con xinh vậy mà, dì rất thương Tiểu Bảo Bối nha, khi nào rãnh dì sẽ may váy cho bạn búp bê của con nha. - Thật ko ạ. - Thật. Giờ còn đi chơi đi, dì còn bận lắm. Cái cô thắc mắc là sao bé con này lại nói được Tiếng Việt. - Phu nhân người ko cần thắc mắc đâu, mẹ của tiểu thư là người Việt mà. - À, hèn gì, thôi học đây học đây, ko lại bị ăn đòn thì toi. Những hành động nãy giờ đều được quan sát qua ánh mắt của thím 4, ánh mắt đầy mưu mô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play