Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nguyện Yêu Riêng Em

Có kịch bản

Mấy ngày nay thời tiết mưa gió ẩm ướt mãi, được môt hôm trời quang mây tạnh thì điện thoại nhận được một tin nhắn chẳng hay.

Triệu Minh Vi đứng trước cửa phòng khách sạn, cầm

lấy tấm thẻ sau đó liền thao tác. Cửa phòng mở ra, khung cảnh quần áo bị vứt lung tung cho thấy tối qua nơi đây có cuộc chiến rất hỗn loạn.

Lương Yến Dung đã đưa cho cô kịch bản, thì cô cũng không ngại diễn cùng cô ta.

Trên giường, Vương Quý vẫn đang miệt mài “làm việc” mà không mảy may nhận ra cô đang xem trực tiếp công việc của hai người bọn họ.

Cô cầm điện thoại quay lấy hình ảnh náo loạn lúc sáng sớm của cặp đôi trên giường. Rồi mới chậm rãi cắt ngang

“Tôi ngại bẩn, cũng không cần các người gọi đến để xem cái thứ bệnh hoạn này. Lương Yến Dung! Hôm nay tôi đến để chứng minh rằng cô đã thành công nhặt lại thứ dư thừa tôi không dùng đến.”

Vương Quý cuống quýt mặt lại quần áo, vội vàng nắm lấy tay cô: “Tiểu Vi, là do anh ngu ngốc. Đáng lẽ ra tối qua anh không nên uống nhiều mà làm điều dại dột. Em..”

Cô lười đế ý đến anh ta, liếc mắt nhìn người phụ nữ đang yêu kiều nằm trên giường. Nở một nụ cười khinh bỉ rồi hất tay Vương Quý.

“Tôi không cần anh phải biện minh cho ham muốn của chính anh.”

Lương Yến Dung ngồi dậy, che chăn trên ngực mình: “Là tôi đã câu dẫn anh ấy, nhưng cũng là vì tôi quá yêu. Triệu Minh Vi, trong thời gian hai người yêu đương. Là tôi đã chấp nhận ở trong bóng tối giúp đỡ anh ấy những lúc anh ấy cần. Còn cô.”

Cô không nói gì, ngược lại muốn nghe cô ta đang dùng vẻ mặt trơ trẻn để nói chuyện lý lẽ.

”Cô không có tư cách gì để xứng đáng có được tình yêu của anh ấy. Trong khi ngay cả nắm tay hoặc ôm hôn thân mật cô cũng không cho phép anh ấy có quyền. Vậy lí do anh ấy tìm đến tôi để giải quyết xuất phát từ cô mà ra.”

Triệu Minh Vi ngược lại không tức giận, nói với người đàn ông: “Vương Quý tôi không ngờ con mắt của anh thật kém đấy”

Vương Quý nghe được những lời Lương Yến Dung nói về mình. Cũng có chút không ngờ được, thật ra việc hai người ở bên nhau chẳng qua là vì cô đã đồng ý tìm hiểu mối quan hệ này. Nhưng bên trong hai người luôn hiểu, cô muốn giải quyết riêng nên lấy anh ta làm bia đỡ đạn.

Hai năm yêu đương với nhau, đừng nói là hôn môi. Ngay cả nắm tay anh ta còn phải do dự. Bởi vì sự lạnh lùng của cô, nhưng thật nực cười. Người như anh ta lại chấp nhận chuyện hoang đường này.

Hiện giờ bị bắt tại trận, quả thật anh ta có chút không đành lòng. Nhưng hắn biết, một khi đã để cô nhìn thấy. Chắc chắn sẽ không thể làm hoà.

Lắc điện thoại trong tay, cô hơi hất cằm về phía bọn họ. Ra hiệu rằng mình đã có được thứ mình muốn lấy rồi đi mất.

Cô đến nơi của đám người trong nhóm của mình, đây chính là nơi mà bọn họ thường xuyên gặp mặt nhau mỗi khi có việc quan trọng.

Bích Vân ngồi ở sofa nhìn về phía cửa chính, thấy cô đi vào thì cười:“ Nay không có việc gì, cậu đến có việc à?”

Triệu Minh Vi đưa hình trong điện thoại cho cô xem: “ Mình được xem miễn phí còn tiện tay chụp lại cho cậu xem!”

Bích Vân lười biếng tắt TV một lúc sau mới quay người lại nhìn cô. Sau khi xem xong nội dung, cô ấy chỉ nhàn nhạt nói.

“Lương Yến Dung cũng thật lắm trò, khá trơ trẽn. Năm lần bảy lượt cố ý gây chuyện, thì ra đây là nguyên nhân. Cậu định bỏ qua à?”

Triệu Minh Vi cất điện thoại, đưa tay cởi áo khoác trên người xuống:“Một người có dã tâm lớn như cô ta, ngoại trừ ghen ghét và đố kị thì chẳng làm được gì khác nữa. Cô ta cho rằng làm như vậy sẽ khiến mình sẽ kém cỏi và thấp hèn hơn cô ta. Đó là niềm vui của những kẻ thua cuộc, nhưng đây không phải là việc quan trọng để tớ phải để tâm.”

Nói xong những lời này điện thoại cô liền đổ chuông, nhìn dãy số trên màn hình.

Là mẹ cô.

Đầu giây bên kia nghe vậy như hét lên vào điện thoại: “Minh Vi, ngày mai về nhà một chuyến được không con. Nhà mình có chuyện cần bàn bạc lại với gia đình người kia. Cũng không làm khó con đâu, được chứ?”

Cô cầm chặt điện thoại, âm thanh cũng nhẹ nhàng hơn chút: “Con biết rồi.”

Nghe thấy cô nói thế, bên kia ngập ngừng một lúc.

“Con còn có việc, ngày mai lại nói nhé!” Cô không đợi người bên đầu giây kia lên tiếng, đã cắt ngang lời mà nói.

Điện thoại tắt, cô vỗ vai Bích Vân rồi lên lầu.

Từ phòng tắm đi ra, cô lười biếng lau nước còn vương trên tóc. Sau đó liền thả mình lên giường rồi chầm chậm ngủ quên mất.

Sáng sớm hôm sau, cô đã chuẩn bị để về nhà nên dậy rất sớm.

Bước chân vào căn nhà, có lẽ vì cô tới khá sớm nên người ngồi đọc báo với vẻ mặt nghiêm túc kia bất giác ngẩng đầu lên liền chạm ánh mắt trong tích tắc.

“Con về rồi ạ, bố!” Cô cười, tiến lại gần cạnh ông.

Đặt tờ báo xuống, bố cô mỉm cười. Nụ cười khiến cho nếp nhăn của tuổi tác in hằn lên khuôn mặt của ông. Giọng nói ôn hoà vang lên:

“Có phải con gầy hơn đi không?”

Triệu Minh Vi mỉm cười: “Bình thường ạ, không gầy được đâu bố.”

Cô cùng ông ngồi ở phòng khách trò chuyện một lúc. Liền đứng dậy tiễn ông đi làm. Bởi vì cho rằng cô sẽ không về vào lúc sáng sớm nên vẫn theo thường lệ ông tới công ty để làm việc

Triệu Minh Vi trở về phòng, nhìn xung quanh một lượt cảm thấy cũng không có gì thay đổi

Lúc nãy bố cô cũng có nói, mẹ cô cùng người giúp việc đang chăm sóc vườn rau phía sau núi. Đó chính là nơi trông thực phẩm của gia đình cô. Nằm ở sau căn biệt thự này

Thật ra cô biết, mẹ cô tự tay chăm sóc chu đáo như vậy. Là vì bản thân cảm thấy an toàn và vui vẻ. Có thể nhận được niềm vui khi làm những việc nhỏ này cho cô và người kia

Hai năm, cô rời khỏi căn nhà này. Nhớ lại tình cảnh lúc đó, vì không muốn chung đụng với người đó. Cô đã ngang ngược rời đi. Thời gian về lại ở trong hai năm này cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Lúc này đây trên diễn đàn trường chợt bùng nổ hình ảnh của Vương Quý và Lương Yến Dung đi bên nhau.

Triệu Minh Vi vì thông báo trên điện thoại mà thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cô nhìn hình ảnh của bọn họ, lại lười quan tâm, khẽ xoa hàng lông mày đang nhíu chặt.

Chỉ một mình em

Đang ngẩn ngơ thì cô nghe thấy động cơ của xe ở dưới nhà. Nhìn đồng hồ, hoá ra đã gần trưa

Cô tiến đến phòng khách, nhìn bố cùng người khác đang từ bên ngoài đi vào cùng nhau.

.Chàng trai với chiều cao khiêm tốn 1m84 cộng với một bộ vest tôn lên vẻ cao lãnh, lạnh lùng. Anh đứng đó cao lớn mà khí chất.

“Thần Kiêu tới rồi sao? Hôm nay mời cháu đến đây, làm mất thời gian của cháu? Không phiền chứ?” Mẹ cô từ phòng khách đi tới, giọng nói dịu dàng ân cần.

“Bác gái không cần khách sáo, hôm nay đến đây cũng là vì việc của cháu.” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên, mang theo một chút lạnh lẽo và mạnh mẽ. Nhưng vì lời nói lịch sự, nên khi nói ra lại toát lên vẻ cuốn hút và nghiêm túc

Trong phòng khách lúc này mọi người đều đã ngồi xuống. Từ lúc bước vào cho đến hiện tại, anh vẫn không liếc nhìn cô một cái. Khiến cho cô cảm thấy bản thân như người vô hình

Lúc này đây mẹ cô mới chợt lên tiếng: “Tiểu Vi xuống rồi sao? Ngồi xuống đây, mẹ giới thiệu với con”

Cô cũng máy móc nghe lời mẹ, lúc này đây người đàn ông kia mới lười biếng nhìn lên cô. Nhưng cái nhìn cũng chỉ thoáng qua

“ Đây là Vương Thần Kiêu, hai đứa lâu rồi không gặp. Có lẽ không còn nhớ nhau nữa, thời gian còn dài. Có thể làm quen dần dần.”

Việc hôn ước của hai người bọn họ, hiện tại mà nói là chuyện của vài ngày trước. Bà cùng phu nhân Vương nói chuyện lại tự nhiên nhắc đến chuyện này. Bà ấy có nói, vài hôm sẽ bảo Vương Thần Kiêu đến để trực tiếp nói chuyện này. Nếu được thì tiếp tục hôn ước, không thì cũng không cưỡng cầu. Dù sao cũng là thời đại mới, ép buộc như thế cũng không phải là chuyện gì tốt lành

Triệu Minh Vi nghe mẹ cô nói như vậy, trong lòng cũng đã hiểu rõ, bất quá nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt. Cô cũng không dám liều mình đặt cược cả cuộc đời, nhưng lại không biết lấy dũng khí ở đâu ra muốn trêu chọc anh ta một chút. Muốn xem thử phản ứng của anh khi cô không từ chối việc này.

Vương Thần Kiêu nhìn bà một chút, sau đó mới chậm rãi hé môi: “Em ấy không cần căng thẳng, việc hôn ước là trưởng bối lập nên. Hiện tại nếu cho rằng như thế nào thì như thế. Tôi! Không cưỡng cầu!”

Nghe anh nói như vậy, cô liền nhếch môi. Sau đó mới giả vờ suy nghĩ mãi một lúc mới lên tiếng: “Không sao đâu, tôi lại cho rằng anh Vương đây không có chút hứng thú nào với tôi. Dù sao ở thời đại này, không còn quan trọng hoá vấn đề hôn ước. Nhưng thật ra tôi vẫn rất tin mắt nhìn người của bậc cha mẹ, nếu như anh không có chút cảm giác nào với tôi vậy thì cũng không sao.”

Vương Thần Kiêu hất cằm, kiêu ngạo tia ánh mắt sắc bén sang cô. Người này, có thể đưa mũi giao anh ta phóng tới quay ngược lại về phía anh. Cũng xem là miệng lưỡi sắc bén.

“Tôi lại cho rằng em không vừa mắt tôi.”

Bầu không khí lúc này khá căng thẳng, hai người mắt đối mắt như có tia điện xẹt qua.

Ông Triệu bất chợt như nhận ra gì đó. Chớp lấy thời cơ lên tiếng: “Vậy chi bằng tìm ngày tốt hai bên gia đình bàn chuyện. Nếu hai đứa đã không phản đối, rất tốt.”

Nghe ông nhà mình nói vậy, phu nhân Triệu 'a' lên một tiếng cũng phối hợp theo.

“ Vốn tưởng rằng hai đứa không có hứng thú với nhau. Hiện tại nhìn xem tốt biết bao, đều là người trưởng thành nói ít hiểu nhiều vậy”

Bọn họ dùng bữa trưa xong, có thể thấy được tâm trạng của mẹ mình rất tốt. Lại nhìn người đàn ông từ đầu tới cuối không phản bác chuyện hôn ước

Triệu Minh Vi thầm nghiến răng, được rồi. Để xem anh ung dung tự tại được bao nhiêu. Tuy rằng khi ngồi hai chân cô đã không kìm được mà run rẩy dưới gầm bàn, nhưng ánh mắt vẫn mạnh mẽ đối diện với tình hình mình vừa gây ra.

Nhưng không phải Vương Thần Kiêu chính là 'tình yêu bất tận' của người đó hay sao. Cô cũng không sợ nếu hai người thật sự bên cạnh nhau, dù sao cũng lấy được người chồng mà bao cô gái ao ước, lại giàu có đẹp trai, tuy rằng không biết anh ta có chung thuỷ hay nguy hiểm như thế nào. Cũng cần có thời gian tìm hiểu thêm.

Lúc tiễn người đàn ông kia rời đi, cô lúc này mới chậm rãi nói chuyện

“Vương Thần Kiêu, tuy rằng không biết anh nghĩ thế nào. Nhưng tôi cho rằng để kết hôn với nhau, không dựa trên cơ sở hôn ước của hai nhà. Mà phải xuất phát từ tình cảm và tín nhiệm. Nhưng nếu đã vì hôn ước từ xưa lắc xưa lơ mà đáp ứng, tôi cũng không thể dễ dàng chấp nhận được.”

Triệu Minh Vi nói xong liền đưa mắt nhìn người đàn ông trước mắt. Lúc này đây anh chợt quay người lại

“Tuy rằng tình cảm thì không có nhưng mà sự tín nhiệm. Tôi mong rằng, anh không khiến tôi phải hối hận khi lựa chọn kết hôn! Hoặc nếu như không thể dành cho tôi sự chung thuỷ, thì từ đầu xin anh hãy nói cho tôi biết.”

Vương Thần Kiêu lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói nghiêm túc, dáng đứng thẳng tắp như đang đứng ở quân đội.

“Tôi không biết em nghĩ thế nào, nhưng hôn nhân chính là sự ràng buộc giữa em và tôi. Không phải trò đùa, đương nhiên nếu tôi đã muốn kết hôn với em. Thì tôi sẽ chung thuỷ mà đối tốt! Chỉ một mình em”

Rồi có nên đau khổ hay không?

Vương Thần Kiêu ở trong xe mở máy tính xử lí công việc, lại như như tới gì đó.

“Về biệt thự nhà tổ trước.”

Chiếc xe lại chuyển hướng đi về phía biệt thự. Vương Thần Kiêu cũng tạm gác lại công việc của mình. Bình ổn nhấc chân bước vào biệt thự nhà tổ họ Vương. Đây là biệt thự chính của Vương gia

Quản gia Lý nhìn thấy anh trở về, sự việc hiếm có làm cho ông bất ngờ. Nhanh chóng đi thông báo cho phu nhân và ông chủ

Ông Vương từ thư phòng đi ra, khuôn mặt nghiêm nghị nay hiện lên một chút tươi sáng.

“Về rồi đấy à?”

Nghe thấy chồng mình và con trai chào hỏi. Người nào đấy trong bếp dừng công việc của mình lại.

“Về rồi à. Ngồi xuống đi, vừa hay mẹ mới nấu canh xong, thử tài nấu ăn của mẹ chứ?”

Nói thật ra thì đã lâu rồi bà chưa xuống bếp vừa hay có dịp nên cũng không biết là có được như trước không

Vương Thần Kiêu công việc bộn bề, bình thường lúc làm việc xong. Anh cũng không có trở lại nhà tổ mà ở nơi của mình. Cho nên việc trở về cũng khiến cho mọi người cảm thấy vui vẻ hơn bình thường

Không phụ lòng mẹ mình, anh nhận lấy bát canh sau đó nghiêm túc uống. Một lúc sau mới chậm rải mỉm cười.

Phu nhân Vương đắn đo mãi, cuối cùng cũng không thể cưỡng lại sự tò mò trong lòng, khẽ hỏi anh.

“Chuyện hôn ước thế nào rồi?”

Hai hôm trước khi nói chuyện với phu nhân Triệu, sau khi trở về bà đã nhắc nhở anh. Hôm nay đây nhìn thấy anh đột ngột về nhà tổ. Đương nhiên bà biết có liên quan đến chuyện này

Vương Thần Kiêu không mặn không nhạt nói: “Bên kia nói sẽ tìm thời gian để nói chuyện với nhau”

Lời anh nói như gió thoảng bên tai khiến cho bà Vương nghĩ là vừa rồi mình nghe lầm

Nghe anh nói như vậy, ông Vương cũng nghiêm túc lên tiếng

“Vậy thì ngày mai mời họ đến nhà mình để chọn ngày tốt luôn đi.“

Hai người câu trước câu sau đều khuyên nhủ anh ngủ lại hôm nay. Ngày mai bên kia tới có thể trực tiếp nói chuyện cùng nhau

Vương Thần Kiêu cũng không từ chối nữa, anh trở về phòng. Lại tiếp tục mở máy tính ra xử lí công việc. Gần đây, anh đang liên lạc với người em trai đang ở nước ngoài của mình bàn giao một số thủ tục

Công việc bận rộn khiến cho anh cảm thấy không có thời gian nghỉ ngơi. Vừa hay, ngày mai là cuối tuần, liền đóng máy tính lại. Sau đó mở tủ lấy đồ bước vào nhà tắm

......................

Triệu Minh Vi quay lại nơi ở của nhóm bạn, nhưng quái lạ là hôm nay không một người nào ở nhà. Bình thường mà nói, nếu như rời đi sẽ không đi cả bốn người chứ?

Cô vừa đặt mông xuống sofa liền nhìn thấy Minh Ngọc đang ôm máy tính từ bên ngoài bước vào. Sau lưng là một thùng cao đến vai cô ấy. Nhìn thấy cô đang ngồi đó, liền mở to mắt như thấy tiền

“Lại đây giúp tớ một tay, nhanh lên”

Triệu Minh Vi cũng không nói nhiều, tiến tới đỡ lấy máy tính trên tay cô. Sau đó liền quay lưng đẹp mắt.

Minh Ngọc cạn lời, bực tức quay người lật cái thùng đi vào nhà

“Cậu sao lại ác như thế cơ chứ, nếu không phải tớ tốt tính chắc chắn sẽ đánh cho cậu no nê luôn rồi đấy”

Vừa nói xong cô liền với tay lấy một chai nước trong tủ lạnh. Uống ực ực không có chút thục nữ nào.

Triệu Minh Vi cười tươi, đặc biệt câu hồn: “Tốt tính? Đừng đùa nha. Mấy người con lại đi đâu rồi, thứ đó là gì?”

Nhìn hộp to trước phòng khách cô thấy tò mò, cất công lôi nó vào như vậy. Hẳn là thứ gì có lợi ích đi...

Minh Ngọc lười biếng, vừa đi vừa đấm vai tiến lại sofa ngồi

“Là thiết bị mới của họ gửi tới, tợ phải đích thân xuống kiểm tra. Lại quên gọi người giúp tớ đem lên nhà.” Vừa rồi kéo vào đến nhà cũng mất hết sức lực.

“Thiết bị mới sao? Cậu bảo họ đưa tới?”

Minh Ngọc nhận thức được gì đó, cũng nhăn mày nhạt nhẽo nói: “Không có, họ cho rằng tớ cần nó sao? Không có nó tớ vẫn là một hacker chuyên nghiệp cơ mà..”

Triệu Minh Vi khinh bỉ nhìn cô sau đó liếc mắt sang chiếc hộp. Như định nói gì đó lại thở dài không nói nữa

Cô nằm dài trên ghế, tiện tay cầm điện thoại lướt vài vòng. Lại như nhớ đến, liền bật dậy nhìn Minh Ngọc đang khui hộp

“Bích Vân cũng đã nói với các cậu chuyện Lương Yến Dung rồi đúng không?”

Minh Ngọc cũng ngước mặt lên cười rõ tươi, nhìn cô bằng ánh mắt đau lòng

“Gái yêu! Cậu bị cắm sừng còn chụp ảnh lại. Tớ chưa xem được hình đâu nha. Đợi một lát, tớ khui xong cậu cho tớ xem”

Cô cười nhìn cô ấy, đột ngột hỏi: “Cậu có cảm thấy tớ nên tỏ ra đau khổ chật vật cho đúng kịch bản không?”

Nói gì thì nói, bọn họ vẫn là thi nhau làm mất mặt cô. Nhưng thân là người trong cuộc thì lại không có cảm xúc nào khác ngoài việc thư giãn và đang tràn đầy sức sống.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bọn họ phản bội cô. Trên bài đăng của diễn đàn trường có rất nhiều bình luận bênh vực cho cô. Lại có người cho rằng với tính cách nhạt nhẽo và ít nói của cô. Có khi bọn cô đã chia tay từ đời nào mà mọi người không chú ý ấy chứ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play