Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Đn Kami-sama) Ta Xuyên Vào Thổ Thần Tập Sự

1.WTF Mỵ xuyên rồi

1.WTF Mỵ xuyên rồi
Hôm nay vẫn là buổi sáng vô cùng bình thường ~.~ ngoài việc ta đây đập chết vài con ruồi nho nhỏ ra thì chẳng có gì khác lạ mấy. ( hừm, ý chị đó là giết người ạ - . -). Ta đang đi trên đường về nhà thì vô tình ghé qua 1 hiệu sách nhỏ, ta tuy thế nhưng có giết chết ta, ta cũng sẽ không tự thú rằng ta đường đường là một otaku chính hiệu nên ta mới nói là vô tình ghé qua một hiệu sách nho nhỏ nhé. Và đương nhiên, khi ta vào hiệu sách này, bộ manga đầu tiên ta chú ý đến sẽ là "thổ thần tập sự".
Đây là lần đầu tiên ta phá lệ không đọc đam mỹ đó, phải biết nó hay đến mức ta không đọc đam yêu dấu, cúc cúc dưa chuột của ta. Và điều mà làm ta muốn đọc bộ manga này chính là ta ghen tị với con nhỏ nữ chính. Tại sao khi gia đình nó bỏ rơi nó thì nó lại tìm được gia đình mới? Không chỉ vậy nó còn rất hạnh phúc? Còn ta, tại sao lại ko được như nó? Ta hoàn mĩ, tài giỏi, ta cố gắng giết người để "ông ta" chấp nhận ta như 1 gia đình nhưng tại sao lại ko được? Ta, mất người thân năm 4 tuổi, sống cô nhi. Ngoài ngày ngày móc rác ăn qua bữa thì ta luôn luôn bị đánh đập dã man.
Khuôn mặt ta ko xinh đẹp nhưng ta biết cách làm đẹp cho bản thân, vì chỉ mong sẽ có một ngày một gia đình nào đó nhận ta làm con nuôi. Nhưng bọn trong cô nhi vô cùng ghen tị với ngoại hình của ta nên khi có gia đình nào đến nhận nuôi thì bọn nó lại nhốt ta trong kho rồi đánh đập chửi mắng. Nhưng con người, ai chẳng có giới hạn? Phải, ta cũng vậy, trong một ngày mưa nào đó ta đã giết hết bọn họ, ta tắm trong máu, đôi mắt ta rất lãnh huyết. Bốp... bốp... bốp... Từ trong hẻm tối, một người đàn ông đi đến chỗ ta. Ông ta nhìn ta rồi cười đến quái dị, ông ta nói nhận nuôi ta. !!!!!!!
Ta vô cùng hạnh phúc, ta theo ông ta trở về cái nơi mà ta nghĩ là 'gia đình'. Nhưng không, ta chỉ là con nuôi trên danh nghĩa. Thực chất là làm bia đỡ đạn cho con gái ruột của ông ta. Ha ha ... phải, từ lúc ta biết chuyện này ta điên mất. Ta đã cố gắng bao nhiêu? Ha ha... chỉ để cho ông ta khen lấy một câu... Hiện tại ta đang là một sát thủ cấp SSS. Mang cái tên " tu la huyết dạ cô hồn"được cả thế giới truy lùng. Thật nực cười... Từ lúc ta có biệt danh đó, rất nhiều người nguyện đi theo ta. Họ tôn ta lên làm bang chủ, người ngoài thì nghĩ ta sung sướng hạnh phúc như vậy, nhưng họ đâu có nghĩ ta được như thế này thì đã phải hy sinh cho bản thân một quá khứ nào có hạnh phúc? Mà kể cả băng đẳng riêng của ta, niềm tự hào duy nhất của bản thân
cũng phản bội ta. Bọn họ cứ nghĩ ta là con gái của "ông ta", nhân lúc ta ko chú ý mà ám sát ta. Cũng may ta chạy thoát, và người cứu ta là bà chủ hiệu sách nọ... Từ lúc đó ta luôn đi theo trông coi, giúp đỡ bà chủ hàng sách. Như thường lệ, ta lại vô tình ghé thăm tiệm sách của bà và đọc cuốn chuyện ta ưa thích ở đây. - Bà già !! có nhà ko thế. Ta hét lên - Bà già!!! Quái lạ, ta thầm nghĩ bà đã ra ngoài. Ta đành phải vào giúp bả dọn dẹp vậy. Hơ? Tại sao?! Tại sao sàn nhà nhiều máu thế? - Bà già, bà có nhà ko vậy. Ta hoang mang, bà là người duy nhất và cuối cùng ta coi là người thân khi ta sống trong thế giới này.
!!!!!!!!!!! - Trời ơi!!! Ta vừa vào trong phòng khách, thấy bà chủ hàng sách vẫn nằm trên giường. Nhưng đáng tiếc, đó chỉ là một cỗ thi thể... Người bà ta toàn máu. - Huhu bà già, có lẽ tôi ko nên sống ở đây nếu ko bà cũng ko chết, là do tôi!!! Do tôi!! Huhu... PHANH!!!!! - Á!!! Đau quá. Ta khẽ rên lên...
Máu? Ta quay người lại. - Là ông?! Đó ko phải câu hỏi. Đúng, là khẳng định, quả thật ta đã nhìn nhầm ông ta. Ông ta chỉ luôn nhòm ngó đống tài sản mà ta kiếm được, giết ta đi cũng ko có gì là lạ. - Tao nghĩ mày nên chết đi. Tao ko có đứa con nào như mày. ĐỒ QUÁI VẬT. Ông ta quát lớn, nhấn mạnh 3 từ ghê tởm rồi cắm con dao sắc bén vào sau lưng ta. Ko phải ta ko biết, ta biết nhưng ta muốn được chết. Ta muốn giải thoát khỏi thế giới này. - Cảm ơn! Ta đối mặt với ông ta, mỉm cười nhẹ. Ta ko biết rằng nụ cười đó là nụ cười thật lòng nhất của ta. Haha, ta thực được giải thoát rồi.

2.WTF mỵ xuyên ko rồi

2.WTF mỵ xuyên ko rồi
Nếu có kiếp sau, ta muốn bản thân ta hiểu được hạnh phúc là gì. Điểm phân cách........................................................... ..... Hơ??? Ko đau nữa??? Thật tối???? Đây là nơi nào??? !!!!!!!! 1 khoảng ko?! Ha ha quên mất... Ta chết rồi... chết... đã chết rồi... ....................... " ngươi có muốn chuyển sinh ko? " một giọng nói máy móc, băng lạnh bỗng xuất hiện, vang vọng trong đầu ta. - được. Ta muốn... ta vô thức trả lời, quả thật ta chết rồi...
VỤT!!!!!!!! Hơ??? Đầu ta bỗng dưng đau nhói rồi ta bị hút vào một khoảng ko nào đó. - Hư... ta mở mắt ra. Ta cảm nhận được từng làn gió mát lạnh đang lùa vào cơ thể. - Hả? Ta chết rồi mà??? Người chết còn có thể cảm nhận được cái lạnh sao??? Nhưng điều quan trọng là hiện tại... Ta đang ở đâu vậy ??lạnh quá!!mùa thu sao? Ta đang ngồi trên chiếc ghế công viên quen thuộc, trời đang chợp tối và thực tế hơn thì tiếng chó sủa inh ỏi làm ta bực mình. Ta quay sang chỗ ồn ào đó, có ý định tuôn ra 1 tràng tục dài nhưng khi nhìn thấy một thằng đàn ông đang... yêu thiên nhiên ( là đụ cột nhỉ😂😂 ) thì ta lại vô thức ngậm mỏ lại...
WTF ?! Ông giời??? Ông có cần phải đưa đẩy ta vào 1 tình huống khó sử như vậy ko hả?? Ông muốn ta phải đối xử với thằng cha biến thái, yêu thiên nhiên này như thế nào đây?? Than xong, ko tự chủ liền đưa nửa con mắt liếc lấy liếc để thằng cha nào đó... Ác. Trùng hợp thay... Khung cảnh quen quen này ta từng gặp ở đâu rồi nhỉ??. A!! nhớ rồi, chẳng phải là cảnh đầu tiên trong bộ manga thổ thần tập sự sao? Phải chăng ta xuyên ko rồi??? Lạy chúa trên cao.
Năm nay người người nhà nhà xuyên ko. Ta đây cũng hoa hoa lệ lệ vinh hạnh mà xuyên luôn theo các đàn anh đàn chị cho khỏi lỗi với thời đại??? Mà xuyên gì ko xuyên, xuyên vào nữ chính đại nhân nữa!! Ôi trời!! Ta ko muốn làm bánh bèo đâu!!!! Ko nguyện làm Mari Sure đâu!!!!!!!!!!! 😣😣😣😣😂😂😂 Ta đang suy nghĩ liên miên thì người đàn ông đó nhìn ta và hét lên:
Này, cô kia !!! Cô thấy chết mà ko cứu à?! Hả?? Giờ ta càng bực hơn, ai như ông ta? Nhờ vả người khác mà hét toáng như thế à? Ta nhìn lại ông ta, ờ thì ông ta ăn mặc chùm kín mít ko rõ dung mạo. Nếu như mà ko biết cốt chuyện thì ta đã tưởng ông ta là tên vừa biến thái vừa thần kinh mà cho ăn vài cái tát rồi. Ta thầm nghĩ như vậy... - Tôi cứu ông nhưng ko phải ko có điều kiện được chứ? Ta cố kiềm chế lại cơn bực tức hỏi ông ta. - được, cô mau cứu tôi!! Ông ta hét lên. Như trong cốt truyện, ta đành phải giúp ông ta thôi, nhưng đấy là chuyện trước đó
hừ, ông ko cần diễn nữa đâu, tôi sẽ cứu cậu ta để cậu ta ko yêu con người nữa. Ta lên tiếng. Hả? Ông ta kinh ngạc nhìn ta. Quả thật thì ta xuyên vào thành thánh nữ, Mary Sue trong truyện. Khi thấy ông ta - ta ko thể nhịn được cái tình huống diễn kịch nhạt hơn nước ốc, rất kinh dị nên mới nói toẹt ra. - ko có gì ngạc nhiên đâu, tôi chỉ biết một ít về tương lai thôi. Ông để lại cho tôi dấu ấn thổ thần với ngôi đền là được, khi nào xong thì tôi sẽ trả cho ông, ko mất đâu mà lo. Ông chỉ cần ngồi xem kịch thôi. Ta bình thản lên tiếng, để giải đáp điều thắc mắc của ông thần nào đó.
à, ờ... nhờ cô!!! Ông ta vội vã lên tiếng rồi thầm nghĩ ' con người này thực ko hề đơn giản như vẻ bề ngoài'. - Vậy ông kết ấn vào cánh tay đi, lên chán khó che giấu ấn thần lắm Mikage-sama!! Ta nói xong thì cái vẻ mặt ngây ngô vốn ngạc nhiên của ông ta giờ lại càng ngạc nhiên hơn. Sau khi kết ấn thần xong thì ta hướng theo phía ngôi đền mà đi mà ko biết người đàn ông đó vẫn đang nhìn ta, câu trên môi là 1 đường cong, tuy rất nhạt như ko khó để nhận biết. - Thú vị lắm cô bé loài người. Người đàn ông vừa nói, vừa biến mất dưới lớp xương mờ ảo. Hiện tại nữ chính của chúng ta... - Híc, ông ta vẽ xấu kinh dị. Mình đọc chẳng hiểu con mẹ gì cả!! Ta vừa đi vừa vò nát tờ giấy rồi ném vào sọt rác.
Bất đắc dĩ, ta lác cái đầu nhỏ, đành phải nhảy lên một cành cây nào đó rồi quan sát thôi... Vì là một sát thủ nên có thể nói, đối với ta việc quan sát là ko hề kém, nữa chi mục tiêu lại là một ngôi đền xấu xấu bẩn bẩn. Xác định được mục tiêu! Hả??? Âm thầm chảy 3 vạch hắc tuyến. Ta thầm nghĩ " quả thật xấu như nguyên tác nói". Ko nghĩ nhiều, ta liền"bay"đến chỗ cổng đền. Thể lực của thân thể này rất yếu nên ta chỉ vận động một ít đã mệt phờ cả người.( Dạ, chị " bay" như chim mà còn bảo cơ thể của người ta yếu.............😅😅😅).
Rất giống trong nguyên tác, vừa đứng một lúc mà trong đền vọng ra những tiếng gọi rên, ờ thì mikage gì gì đó... rồi kết hợp với ngọn lửa màu lam, nói chung là ta ko quan tâm cho lắm. Ta chọn đại một cánh cửa nhỏ rồi đi vào. Đen cho ta làm sao!! Ta vào đúng phòng của Tomoe, một linh thần cáo... zai ta muốn chửi tục và cảm thán một câu: phận nữ chính có khác à nha. - đã lâu ko gặp...mikage. Suốt thời gian qua ông ở đâu vậy? Để một mình tôi trông coi nơi này suốt 20 năm nay!- hắn ta vừa nói vừa tỏa sát khí ngùn ngụt. Ờ, thì trời khá tối nên ta chỉ biết cậu ta là một con cáo, nói chung ta ko thấy mặt. Nhưng thôi, ta vẫn phải lên tiếng giải thích. - tôi ko phải... Đang nói dở thì hắn ta lấy móng vuốt tấn công ta.- Đồ khốn khiếp tôi sẽ giết chết ông!!
Chưa nói hết đã bị ngắt câu là 1 trong những điều cấm kị của một sát thủ như ta. Ta điên lên cầm tay hắn, quật ngã hắn rồi gằn giọng lên: - Ta ko phải mikage mà ngươi tìm!! Yên lặng đi, thật ồn ào!! Ta lạnh lùng nhìn hắn, cố gắng nói chậm rãi để hắn thông não ra. -Ngươi... Hắn ta đang định lên tiếng thì ta ngắt giọng hắn: - Ta sẽ ở nhờ đây một thời gian, cảm ơn. Ta vừa nói vừa "khoe" dấu ấn thổ thần ra. Mà ta cũng chẳng ưa gì hắn, lần đầu tiên gặp mặt trong nguyên tác, hắn đối xử với nữ chính cũng rất ngược đãi. - Oni-kiri!! Ko-tetsu!! Từ nay ta là thổ thần của nơi này, các ngươi chuẩn bị cho ta phòng nghỉ đi. Ta quay lại đằng sau để nhìn hai tinh thần nhỏ. - Dạ!! thưa thổ thần. 2 tinh thần nhỏ hốt hoảng dẫn đường. - tomoe
ta biết ngươi ko ưa gì ta, nên ta cũng ko ép ngươi phục vụ ta. Cũng Có thể ta sẽ dùng vài con chó đi lạc để thay chỗ ngươi đó. Ta vừa nói, vừa biến mất trước mặt hắn. Ha ha, hắn từng nói câu này với nữ chính, giờ ta trả lại!!!

3. Đi đến thế giới bên kia

3. Đi đến thế giới bên kia
uhm, ngủ ngon thật. Tâm tình hiện tại của ta vô cùng tốt, biết nói sao nhỉ? Có lẽ, đây là giấc ngủ đầu tiên ta cảm thấy ngon giấc nhất. Hử?? Có hơi thở lạ phát ra từ phòng của ta😑😑😐 - Hai ngươi đi ra đi, tôi biết hai ngươi đứng đằng sau đó rồi. Ta nhẹ giọng lên tiếng. - vâng. - Chào buổi sáng, nanami-sama. - đến giờ làm việc rồi..... ách ..........😮😮😮 căn phòng trở nên im ắng đến dị thường...... Mỗ nữ9 ngồi ngu -Hở....??? Nhìn ta làm gì vậy, chẳng lẽ mình xinh thế à??? ............. .............
Aaaaaaa!!!! Vị thần của bọn nó đâu rồi??? - ngươi là ai!!!!Bọn nó hét lên. - phập!! (Tiếng ném dao). Ồn ào!!! Ta nói lớn: - Có tin tôi chém chết 2 ngươi ko hả💢💢?Ta lạnh lùng lên tiếng. Tốn công ta suy tư!!!😠😡😡 - Dạ... dạ... 2 linh thần nhỏ run sợ, nói lắp ba lắp bắp. Cho dù là bọn nó rất hoang mang về diện mạo của vị thần mới này nhưng😵😵 bọn nó vẫn còn yêu đời chán!! Đành phải vâng dạ mà cho qua... ko thì cái mạng nhỏ của bọn nó cũng chẳng còn😱😱😨😨😨. Zai... Có vẻ như ta dọa bọn nó sợ rồi... đành phải giải thích thôi. Chậc...
Tôi chỉ là thay đổi ít về ngoại hình thôi, ko cần phải ngạc nhiên thế đâu, mà vừa nãy các ngươi bảo ta làm việc gì thế? Ta ko nhạt- mặn nói. thật phiền phức, ta ghét ồn ào .😫😫... ...... ...... à..... và cả chuyện bọn nó ko có khen ta xinh nha??? - dạ thưa thổ thần, ngài có thể đi theo chúng tôi ạ ko? Bọn nó lên tiếng. .............................................. .............................................. .............................................. Trong sân sau đền, 1 cỗ sát khí bừng bừng đe dọa mọi người.
Hừ, ai bảo các ngươi bắt tôi làm thứ công việc này? Sát khí của ta lan ra tứ phía. Ta tức giận, vừa hét vừa bẻ gẫy cái chổi trong tay. - ko... thưa ngài... Tomoe-dono bảo chúng tôi nói với ngài là phải lau chùi tất cả những thứ dơ bẩn để xua đuổi những linh hồn xấu. - hừ, tôi ko ngu, các ngươi nghĩ tôi tin sao? Đây mà là công việc của 1 vị thần hả? Ta nhổ vào. - này, Tomoe, ngươi đừng đứng ở một bên xem kịch được ko hả - ngươi nghĩ sao khi ngươi bắt 1 vị thần lại đi làm công việc của 1 linh thần là sao hả?hả hả hả hả????????😡😡😡😠😠😠😠 Ta điên mất, ta thầm chửi 18 đời tổ tông của con cáo chết tiệt kia. - Bùm!! Hắn xuất hiện ở đằng sau ta.
- Đúng là vô tích sự, đến việc lau dọn mà cũng ko làm xong. Hắn cầm cây quạt hua đi hua lại rồi nói mấy từ vô cùng khó nghe. Á á!!! Nhìn hắn, hiện tại ta vô cùng ngứa mắt, rất gợi đòn, nếu có thể ta rất muốn xông lên chém hắn ra thành từng mảnh nho nhỏ xinh xinh nha!!! Bình tĩnh!! Bình tĩnh!! Hít hà!!! Ta âm thầm khuyên nhủ bản thân Ta mà đánh hắn thì người ta bảo ta ngược đãi xúc vật mất. Á á kiềm chế nào!!💢 - Nhìn từ góc độ nào cũng ko thấy cô giống thổ thần( ảnh đang dối lòng đấy ạ, mấy chế đừng có tin nhé). Cô đã bỏ nhà đi đúng ko? Sao ko mau trở về nhà trước khi phải tự nhận rằng mình bỏ cuộc chứ? Hắn cười đểu nhìn ta hỏi.
haha??? Nhà hả!? Tôi ko có nhà... sẽ ko có nhà nào chịu chứa loài quái vật như tôi đâu. Ta cười lạnh, trên mặt ko hiểu sao bản thân lại tỏa ra cỗ bi thương kì lạ. Ta quay lại nhìn hắn: - Haha... tôi nghĩ ngươi cũng hiểu loại cảm giác bị con người xua đuổi giống ta đấy... chỉ vì ta giống quái vật thôi hả... Ta vô thức nói ra những câu nói mà ta đã cố gắng vùi lấp nó, khi ta nhận ra ta nói cái gì thì cũng đã quá muộn rồi. ....................... - Coi như tôi chưa nói cái gì đi. Ta chỉnh sửa lại giọng nói, phất tay rồi rời khỏi chỗ đó. Khi ta rời khỏi, hắn vẫn luôn nhìn theo, vô thức nhắc lại những điều ta vừa nói... rồi biến mất dưới lớp khói mỏng
chúng ta giống nhau sao?? Con người.... ....................... Ta trở về phòng của mình, vùi đầu vào chiếc gối nhỏ. Ta khóc,... haha... Nước mắt ta làm ướt đẫm một góc gối. - Tôi nào có muốn liên tưởng lại cuộc sống khi tôi sống trong địa ngục đó nữa chứ? Ta bất lực lên tiếng... Phải, khi ta sống ở nơi đó, ko ngày nào là ta ko phải tắm trong vũng máu... thử vô số loại thuốc phiện... rồi làm mẫu thí nghiệm cho những nhà bác học điên, chỉ nằm trên bàn giải phẫu mà sống qua ngày... axit!! Phải, axit!! Đó cũng là 1 loại thuốc mà "ông ta" tưới vào ta mỗi ngày... thật kinh khủng...
Ta đã cố gắng cầu xin ko biết là đến bao nhiêu lần nhưng ông ta bảo mỗi ngày tưới axit lên người ta làm ông ta vui vẻ, ta đành cắn răng chịu đựng để làm ông ta "vui", nực cười nhỉ?? Giờ thì ông ta lại đâm cho ta một phát chỉ để chiếm số tiền nho nhỏ mà ta kiếm được. Ta thiếp đi đi từ lúc nào ko hay, lúc ta thức dậy thì ngoài trời đã chợp tối. Ta đành phải ra ngoài kiếm gì đó để nhét vào bụng vậy... Ta mở cửa ra thì thấy hai tinh thần nhỏ đang đứng trước mặt ta mà gào khóc. Hơ ?? Ta ko hiểu gì cả, bất giác lên tiếng hỏi. - 2 ngươi sao thế? Ta hỏi bọn họ đầy quan tâm.💨 - huhu... Ngài có sao ko ạ?? 😢😢😭😭😭
hả? Đừng bảo với tôi là các ngươi ở ngoài này từ sáng đến tối đấy nhé??? Ta cảm thấy ấm áp, đây là lần đầu tiên có người quan tâm ta trừ bà già ở kiếp trước. Bọn nó ko lên tiếng, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt muốn nói lại thôi. Zai... ta đáng sợ vậy sao?? Thôi ta đành lên tiếng vậy: - Các ngươi có thể dẫn tôi sang thế giới bên kia ko? Ta đã đói thì ko chịu được, đành nhờ bọn họ dẫn sang bên kia vậy, ta ko biết đường. - Sao người biết?? Mà sang đó làm gì vậy?? Bọn họ nhìn ta đầy thắc mắc. - Ko gì cả, tôi đói!! Ở bên kia nghe nói có nhiều món ngon nên tôi muốn sang ăn. Ta bình tĩnh lên tiếng. ..............
thế hả???😅😅😅😅 chúng thần lại tưởng có việc gì quan trọng..... ...... ..... ............. nói chung, hiện tại đang có bầu ko khí rất ư là 3 chấm...........

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play