Chiêm La Châu thuộc Cửa Chân Lục Địa.
Chiêm La Châu là một trong năm châu của Cửu Chân lục địa, bên trong mỗi một châu này bao gồm có hơn mấy nghìn tông môn đại phái và các quốc gia cường thịnh cùng tồn tại. Lúc này tại một góc nhỏ ở phía bắc của Chiêm La Châu, nơi này gọi là Sơn La, là một vùng cao hoang vu hẻo lánh, các hộ dân cư ở nơi này cũng thưa thớt không có đến ba trăm hộ, nhìn nhà cửa đơn sơ nhưng lại nằm cheo leo trên các đỉnh núi, quả thật tạo cho người một cảm giác lạ lẫm cùng kỳ thú.
Khung cảnh rừng núi bình thường rất êm ái dễ chịu làm xoa dịu lòng người muốn hòa mình vào với thiên nhiên, từ bỏ hết mọi tạp niệm trần thế mà sống cuộc sống thanh nhàn chốn non xanh nước biết này. Thế nhưng hôm nay lại không giống thường lệ, bầu trời Sơn La hôm nay thay vì một màu xanh thẳm tươi đẹp lại bị phủ lên bởi một màu đỏ rực như máu, gió vũ mây vần len lỏi chen chúc nhau ào ào xô tạc qua các đỉnh núi, bầu không khí trong phút chốc lại biến Sơn La trở nên âm u rét lạnh dị thường, ở đâu đó xa xa trong núi rừng vang lên từng tiếng chim kêu vượn hú tựa như chúng đang thi nhau tán loạn bỏ chạy.
Bầu trời xuất hiện dị tượng khiến cho khung cảnh trở nên thê lương đáng sợ như có thứ gì đó chuẩn bị xuất thế, và đây sẽ là màn chào đón lạnh lẽo nhân tâm nhất để cho người người phải nơm nớp lo sợ.
Ầm một tiếng, tất cả người dân trong làng đều có thể nhìn thấy, từ nơi vực thẳm sâu không thấy đáy trào lên một cột huyết hồng sắc to lớn xông thẳng lên chân trời, kèm theo đó là một chuỗi âm thanh cười tà ác tựa như ma quỷ vang vọng khắp núi rừng Sơn La, khiến cho những con dân trần tục nơi đây không khỏi sắc mặt đại biến trở nên sợ hãi và run rẩy ở trong nhà.
" Xong rồi xong rồi, ác ma sắp hiện thân rồi…! " Có một người đàn ông đã khóa chặt cửa ở trong nhà ôm lấy vợ đang mang bụng bầu mà sợ hãi kêu lên thất thanh.
" Á không được rồi phu quân, hình như ta sắp sinh rồi. Con của chúng ta sắp chào đời rồi…! "
" Không được Hi nhi, nàng phải cố lên, con của chúng ta mà sinh tại thời điểm này thì sẽ bị cho là ma vật, nhất định cũng sẽ không có cuộc sống yên ổn…"
" Nhưng mà ta, ta đau quá…! "
" Không, ta biết nàng rất đau, rất khó chịu, nhưng ta xin nàng nhất định phải chịu đựng… Vì còn của chúng ta…! "
Người nữ nhân nghe vậy thì khuôn mặt đang nhăn nhó đau đớn cố giảng ra nở một nụ cười hòa hoãn xuống cơn đau chuyển dạ, hai vợ chồng nắm chặt lấy tay nhau mà cùng cố gắng đợi cho thứ tà ác bên ngoài kia lắng xuống. Cùng lúc đó sáu đôi vợ chồng khác ở bên trong làng cũng là hoàn cảnh sắp chuyển dạ sinh con y hệt như vậy, bọn họ cũng đang cố gắng chống chọi để cho con của mình khi ra đời sẽ là một người bình thường an toàn nhất.
" Hé he he ta rốt cuộc sắp được đầu thai chuyển thế rồi… Những đứa trẻ này, những thân thể này là của ta he hè hè…! " Âm thanh hung lệ liên tục gào thét cười quái dị để cho không ít người phải thót cả tim gan, tâm tình như treo trên cán cân, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, vừa nghe thôi cũng đủ biết đây là âm thanh của một nữ quỷ hồn.
Bầu trời nổi gió mỗi lúc càng mạnh, tiếng cười chói tai của ma quỷ vẫn còn loanh đâu đó ở bên ngoài, lúc này ở trên bầu trời, giữa một mảnh tinh không màu đỏ rực đó đột nhiên lôi điện không biết từ đâu phủ xuống rệp kín một mảnh trời, lôi điện dày đặc càn quét bên trên từng ngọn núi, những nơi đi qua đều là cây xanh trơ trụi bị đánh nát, đất đá vỡ tan rồi ầm ầm rơi xuống vực thẳm, nếu không phải có cái thứ âm thanh và dị tượng rợn người kia thì có lẽ mọi người sẽ cho đây là thảm họa do thiên nhiên mang lại, nhưng không, sự thực không phải vậy, ác ma kia đang muốn hồi sinh, đang muốn chiếm cứ lấy thân xác của con bọn họ mà phục sinh.
Bỗng dưng một tiếng thét dài thê lương của nữ quỷ vang lên giữa chốn rừng sâu núi thẳm, trong tiếng hét chói tai còn mang theo sự bi phẫn cùng không cam lòng. " Không, thân thể của, ta muốn có thân thể, ta muốn được sống lại, ngươi không được cướp của ta…! " nhưng mặt kệ cho âm thanh kia la hét rồi dần nhỏ lại cho đến khi biến mất, giữa tinh không bao la lại đột nhiên hé mở ra một lỗ hổng màu đen đặc kỳ dị, từ bên trong đó bay ra một tia sáng màu bạc bắn nhập vào một ngôi nhà nhỏ gần đó. Trong thôn trang nhỏ này cùng lúc đó lại vang lên tiếng khóc của trẻ sơ sinh mới chào đời, kỳ lạ là không chỉ có một đứa mà có đến bảy tiếng khóc đầu đời của trẻ con đồng thời vang lên, trong khoảnh khắc đó toàn bộ dị tượng trên bầu trời cũng đột nhiên tan biến không còn một mảnh, cảnh sắc u ám điêu tàn cũng biến mất, bầu trời Sơn La lại trở nên yên ắng tĩnh lặng như thường ngày, chỉ có điều lúc này bầu không khí bên trong dân làng đã không còn vui vẻ như trước nữa.
Bảy đứa trẻ ra đời cùng một lúc, dị tượng liền biến mất, nữ quỷ cũng biến mất, trưởng làng Khắc Nghiêm mang theo mọi ùng ùng kéo nhau đến những nơi vừa mới sinh hài tử, trên tay của những thôn dân này còn mang theo cào cuốc và gậy, đây rõ ràng là muốn làm chuyện mà bọn họ kiêng kỵ sợ hãi nhất, đó là muốn bắt lấy những đứa trẻ sơ sinh kia để diệt trừ mầm họa, bọn họ cho đó là hiện thân của ma quỷ, những đứa trẻ này là do ma quỷ diệt hồn đoạt xác để sống lại.
" Triệu Thanh Sơn đâu, mau ra ngoài này nói chuyện…" Trưởng làng Khắc Nghiêm đứng trước nhà của Triệu Thanh Sơn quát lớn.
Ở những nơi khác, sáu đứa trẻ kia cũng rất nhanh đã bị người cưỡng ép mang đến trước mặt Khắc Nghiêm, lúc này mọi người chỉ chăm chăm nhìn vào căn nhà của Triệu Thanh Sơn trước mặt.
" Trưởng làng vì sao bắt con ta, con của ta không có bị ác quỷ đoạt thân thể, mau trả con lại cho ta…" Một mỹ phụ chừng ba mươi tuổi trong mắt tràng đầy hoa lệ, khuôn mặt trắng bệch, hai chân để trần chạy đến trước mặt trưởng làng gào khóc nức nở, dưới thân của người này còn có vết máu và nước ố loang lổ, cơ thể lung lay suy nhược vô cùng, hiển nhiên là vừa mới sinh con xong còn chưa kịp vui mừng thì đã gặp cảnh ly tán khổ sở này.
" Đúng thế trưởng làng, con của chúng ta sinh ra không có gì bất thường, ngài cũng không nên quá đáng như vậy…! " Lại một nam trung niên khác cũng mặt đầy tức giận đang đỡ lấy vợ mình vẫn còn suy yếu cũng lên tiếng muốn đòi lại công đạo.
Theo đó những người còn lại cũng nhao nhao tức giận đứng trước mặt Khắc Nghiêm đòi lão trả lại con của mình. Khắc nghiêm đang định há mồm phản bác vì chính nghĩa, bỗng nhiên cạch một tiếng, cửa nhà Triệu Thanh Sơn mở ra, y một tay bế đứa con nhỏ vừa mới ra đời được quấn gọn trong chiếc khăn trắng, một tay thì dìu thân thể vợ mình đang suy yếu đi ra, sau lưng còn mang theo hành lý. Đứng trước mặt trưởng làng y hơi khom người một cái mới nói. " Trưởng làng Khắc Nghiêm, ta biết mọi người là vì muốn tốt cho cả làng, thế nhưng ta không thể nhẫn tâm đem con mình giết đi, vì thế để mọi người được yên bình ta xin mang theo vợ con rời khỏi nơi này…!
Nghe Triệu Thanh Sơn nói như vậy, những người khác cũng là cắng răng gật đầu hùa theo. " Đúng vậy trưởng làng xin hãy trả con lại cho chúng ta, chúng ta hứa là sẽ đi thật xa khỏi nơi này…!
" Thanh Sơn, Diệp nha đầu, Phương Dật Chi các ngươi… Hai dà, các ngươi đây là đang muốn ép ta sao, sự tình trước đó ma quỷ kia nói các ngươi không phải là nghe thấy cả rồi sao… Lở như…"
" Trưởng làng ta hiện tại đã không còn người thân nào bên cạnh, cuộc đời sau này chỉ trông vào đứa nhỏ này để bầu bạn. Ta thật không cam tâm…" Diệp Thiên Hoa vừa khóc tê tâm phế liệt vừa cầu xin, nàng chỉ hi vọng trưởng làng sẽ trả lại con cho mình rồi nàng cũng sẽ mang đứa nhỏ rời đi.
" Trưởng trưởng làng, Hoa tỷ tỷ khóc thật thương tâm, tiểu Bảo không muốn lấy tiểu oa oa của tỷ tỷ nữa… Tỷ tỷ tiểu Bảo trả lại tiểu oa oa cho tỷ đây, tỷ đừng khóc nữa nha…" Đứng phía sau trưởng làng một tên thanh niên để đầu tóc ngố, vẻ mặt ngây ngô nhìn Diệp Thiên Hoa khóc nức nở tội nghiệp lên tiếng.
" Ài thôi bỏ đi, các ngươi mau trả con lại cho bọn họ đi…" Lão trưởng làng thở dài một tiếng hơi nhìn những sinh mệnh mới chào đời kia rồi nói tiếp. " Mấy người các ngươi cũng không cần phải đi đâu cả, về sau những hài tử này cứ để chúng lớn lên ở đây, nhưng mà ta nói trước, chỉ cần sau này trong số chúng nếu như có biểu hiện bất thường thì ta cũng sẽ không nương tay đâu…"
" Vậy đa tạ trưởng làng, cảm tạ trưởng làng đã khai ân…"
Triệu Thanh Sơn cũng thở phào một hơi dẫn vợ mình quay trở vào nhà. Diệp Thiên Hoa cũng được tên ngốc tiểu Bảo dìu trở về, trên mặt nàng còn mang đầy lệ nóng vui mừng mà ôm chặt đứa trẻ trong lòng như lại sợ bị người cướp mất.
Triệu Thanh Sơn để vợ nằm trở lại trên giường tĩnh dưỡng, hai vợ chồng nhìn đứa con trai bụ bẫm quấn bên trong khăn trắng mà thở dài không thôi, bởi vì lúc này đôi mắt của đứa nhỏ này không có trong sáng ngây thơ như bao đứa trẻ khác, mà ngược lại ánh mắt nó mang vẻ khó hiểu cùng u buồn tựa như một người trưởng thành. Ban nảy Triệu Thanh Sơn vốn đã cương quyết rời đi, thế nhưng không ngờ lão trưởng làng lại đổi ý để cho bọn họ ở lại, nếu như lúc đó hắn còn khăn khăn muốn mang con đi thì chỉ sợ mọi người sẽ nghi ngờ cho nên đành quay trở lại nhà mà sầu muộn.
" Phu quân, nói thế nào thì nó cũng là con của chúng ta, ta tin con của chúng ta sẽ không phải là thứ gì tà ma ngoại đạo…"
" Ừ nàng không cần lo lắng, chỉ cần con của chúng ta lớn lên khỏe mạnh không có cái gì bất thường thì không sao cả…"
" Vậy huynh tính đặt tên con thế nào?."
Triệu Thanh Sơn hơi suy nghĩ một chút sau đó lông mày giãn ra nói. " Vậy thì sau này gọi nó là Tử Hoan đi… Triệu Tử Hoan…"