Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lục Quốc Chi Tranh

Chương 1: Xuyên Không

Tác phẩm: Lục Quốc Chi Tranh

Tác giả: Thuần Dã

Thể loại: Bách hợp, Np (1x8), cổ đại, cường cường, gianh hồ tranh đấu, nữ tử sinh tử

Thị giác tác phẩm: Chủ công

Phong cách tác phẩm: Chính kịch, tình cảm

Nội dung chính: Cổ đại tranh quyền

Giới thiệu vắn tắt:

Chấp nhận số phận của mình, Lạc Nhạn trở thành vương gia quyền lực tối cao nắm giữ trọng binh Lạc Thịnh Quốc.

Nhưng những âm mưu đã ấp ủ từ lâu luôn là cơn sóng ngầm đang chờ cơ hội để đánh đổ tất cả, liệu Lạc Bắc Thần cũng là Lạc Nhạn sau khi xuyên không có thể ngăn cản việc đẫm máu tranh quyền đoạt vị này không? Hay là chính bản thân nàng một lần dẹp loạn thống nhất Lục Quốc?.

Tưởng đâu bản thân sẽ không sa vào tình ái, nhưng đã là thiên ý, ngươi cũng phải rơi vào trầm mê...

Và những chuyện trong quá khứ ngày càng được phơi bày, thân thế cũng dần dần được hé lộ, một hồi phong vân huyết vũ, một hồi Lục Quốc phân tranh, một hồi nguy hiểm bao quanh, một lần suýt nữa âm dương cách biệt, rồi kết cục...

Sẽ là như thế nào?

Mỹ mãn?

Hay là không được trọn vẹn?

Đôi lời của tác giả: Khụ khụ, mọi người cứ yên tâm nhảy nhố, nếu đọc cảm thấy có gì không rõ hay khó chịu cái gì thì cứ bình luận bên dưới, Dã sẽ vui mừng tiếp thu, bộ này là NP, nữ chủ có bàn tay vàng, mỗi một lão bà sẽ có một tính cách khác nhau, không trùng lặp, nhân vật trong truyện đều xây dựng có cơ sở có ẩn ý riêng...

Bộ này văn rộng, nhiều thể loại khác nhau, có huyền huyễn, có tà công ma thuật, có chính đạo pháp bảo, có giang hồ tranh đấu, nói chung có rất nhiều, ai yêu thích thì ủng hộ Dã.

Đính chính một chút, truyện này có yếu tố khoa học viễn tưởng nên các bạn không thích ảo thì có thể không cần đọc nha, thân yêu ❤

*********************

"Đã khôi phục dữ liệu...tút tút.."Trong máy vi tính truyền ra một giọng nói, Lạc Nhạn ngồi đối diện gõ "Enter" một cái, thỏa mãn vươn vai.

"Rốt cuộc đã xong."

Di động cùng lúc sáng lên, có một dãy số gọi đến.

"Tiểu Nhạn cậu xong công việc chưa?."Bên kia một nữ nhân giọng vang lên.

"Mới vừa xử lý xong, có chuyện gì sao?."Lạc Nhạn dựa vào ghế, ánh mắt hiện lên tia tò mò, nữ nhân này một là có chuyện hot hai là ăn uống mới gọi cho mình thôi.

"Có nha! Tần Thị hôm nay lễ kỷ niệm 90 năm Thành Lập bị người vô xả súng, chết rất nhiều người..."Nữ nhân bên kia giọng điệu như mình chứng kiến sự việc kể lại.

"Thật sao? Gan ai lớn thế mà chọc ngay ổ kiến lửa Tần Gia?."Lạc Nhạn bất ngờ hứng thú hỏi.

"Sao mình biết được! Chắc là thù oán sâu đậm lắm đây.."Bên kia nữ nhân cũng hiếu kỳ nguyên nhân và ai là người đứng sau, cả Tần Gia cũng dám đụng chắc tới đường cùng rồi.

"Thôi được rồi cậu bớt hóng hớt chuyện nhà người ta đi, còn chuyện gì không nói luôn."Lạc Nhạn bất đắc dĩ nói.

"Mời mình đi ăn đi, mình biết chắc cậu cũng đói rồi."Bên kia nữ nhân giọng nịu nịnh nọt quan tâm.

"Cậu a! Chỉ có ăn và hóng, còn cái gì tài giỏi hơn không?."Lạc Nhạn trên trán hiện lên ba đường hắc tuyến nhấn giọng.

"Có a~ mà mình chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra mình nói cho cậu nha."Nữ nhân bên kia cười trả lời.

"Được mình cũng muốn xem cậu ngoài hai thứ đó ra còn thứ gì tài giỏi nữa!."Lạc Nhạn từng chữ chậm rãi nói vào di động.

"Hừ! Mình đang ở phía dưới nhà cậu này, cậu nhanh ra đấy."Nữ nhân hừ một cái nói một mạch rồi tắt máy.

Lạc Nhạn ôm mặt không biết nói gì cả, tìm tận nhà kêu mình dẫn đi ăn, thật không hiểu nổi mình thiếu nợ gì nữ nhân kia.

"Tiểu Nhạn mình đây!."Thấy Lạc Nhạn bước ra thì nàng vui vẻ vẫy tay hô.

"Mình không có mù nha! Với lại Tuệ Trữ cậu ăn mặc như vậy không muốn thấy cũng phải thấy."Lạc Nhạn bước ra đánh giá nữ nhân giữa trời nắng thế này mà khoát lên bộ váy đỏ rực, hít một hơi rồi nói.

"Đi thôi."Tuệ Trữ bĩu môi, khoát lấy tay nàng kéo đi.

Hai người không có đi xe, đi bộ trên lề đường tìm một quán bình dân để ăn thôi.

"Bà...cẩn thận.."Lạc Nhạn phía xa nhìn thấy bà cụ chống gậy qua đường, mà đằng xa một chiếc xe đang tăng tốc cực nhanh lao tới.

Lạc Nhạn chạy thật nhanh đến, đẩy bà lão ra một bên, bản thân tính nhún người nhảy lên mui xe, nhưng chân như bị kìm lại, chỉ có thể trợn mắt nhìn xe đang đến gần trong gang tấc.

"Tiểu Nhạn~~."

Rầm.....

"Phịch"

Két..Rầm...

Lạc Nhạn bị tống đến mấy chục thước, nàng có thể cảm nhận được xương mình như bị nghiền nát gãy vụn, đầu óc dần dần mất đi ý thức.

-----------------------------------

Lạc Nhạn lần nữa mở mắt, nhìn cảnh xa lạ xung quanh, bố trí cổ đại phòng, đồ đạc đều hàng đắt đỏ, nàng mở to đảo mắt khắp chỗ, lăng lăng thất thần mà nhìn, qua lâu một lát nàng hoàn hồn, trong lòng lập tức giật mình cả kinh, mình không phải đã chết rồi sao? Đây là ở đâu? Nơi này thật xa lạ, đồ vật xung quanh đều được nạm vàng...A..đầu đau quá, nàng cảm nhận được lúc này có thứ ký ức nào đó đang chạy vào não mình, thật xa lạ, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Thật không phải chứ...Xuyên không!!

"Ngươi là đang ở trong cơ thể vốn thuộc về ngươi, ký ức đó là ta thay thế ngươi hoàn thành, bây giờ ta trả lại, nên nhớ ngươi là Lạc Bắc Thần - Lạc Vương nắm trong tay trọng binh quyền lực Lạc Thịnh Quốc, là người có thể dẹp loạn âm mưu soán ngôi đoạt vị sau này, Lục Quốc thái bình hay không còn phải xem vào năng lực của ngươi! Ngươi không cần hỏi gì cả cứ bình thường như đây là cuộc sống mới của mình, trên người ngươi có một cỗ nội lực rất thâm hậu, đây là cuốn sách giúp ngươi có thể nắm học võ công và sử dụng nội lực của mình."

"Nên nhớ không thể để cho ai biết rõ thân phận của ngươi, ai đã biết trong ký ức ngươi đã tận rồi, bây giờ ta phải đi, nhớ kỹ lời ta nói, Thống Nhất Lục Quốc Thiên Hạ mới thái bình."

"Lạc Bắc Thần....!."Lạc Nhạn lúc đầu giật mình không nhẹ, sau khi nghe hết thì lẩm bẩm cái tên này, lời nói khi nãy rất đúng với ký ức đã có, nàng cười khổ...thật khó tin, nàng một lúc ngồi mới bình ổn lại tâm tình, hít vài hơi thật sâu chấp nhận sự thật không thể tin này, nếu như đây là đúng thân thể mình thì bản thân phải có trách nhiệm thôi.

"Được, Lục Quốc Thái Bình cứ giao cho Lạc Bắc Thần ta!."

Cất đi quyển sách người kia để lại trên bàn vào vạt áo, nhếch môi cười một cái, đổi lại bộ dáng yêu nghiệt được đồn đãi, không bao lâu đã hiện ra trong nháy mắt.

Lạc Bắc Thần đi đến soi gương, không ngờ mình mặc cổ trang dung mạo lại yêu tinh như thế, như vậy thì không biết bao nhiêu thiếu nữ muốn xà vào lòng đây.

Lạc Bắc Thần nằm nghiên trên giường, tay chống lấy đầu, đôi mắt khẽ nhắm lại, nên làm việc gì đầu tiên đây? Một lúc nghĩ nàng mở mắt ra bước xuống giường đi đến cái bàn gỗ, nàng ngồi xuống dùng bút viết ra ba tờ giấy, ghi rất nhiều chữ, tới nữa đêm mới hoàn thành và bản thân mới có thể ngủ, tốt rồi bước đầu nên làm như thế.

Phượng Vân Cung

"Hoàng Hậu người nên nghỉ ngơi."Một tỳ nữ phía sau nhìn Vũ Hậu còn đang khoát áo long cừu ngắm trăng ngoài cửa sổ, nàng tiến lên cung kính nhắc nhở.

"Ân."Vũ Hậu xoay người lại nhẹ gật đầu, nhìn đến dung mạo của nàng, băng thanh ngọc khiết như tiên nữ hạ phàm, phượng bào bao trùm thân thể mảnh mảnh hoàn mỹ đến một tấc một li, trên người toát ra một cỗ uy nghiêm của Mẫu Nghi Thiên Hạ, khi chất thanh lệ thoát tục cao cao tại thượng khiến người người cung kính.

"Linh Nhạc chưa trở về sao? ."Vũ Hậu hai tay dang ra cho Linh Ly cởi bỏ ngoại bào, môi mấp máy nhẹ hỏi.

"Bẩm nương nương, nàng vẫn chưa về."Linh Ly tay cầm ngoại sam của nàng, cung kính lắc đầu đáp.

"Khi nào nàng về thì gọi đến gặp ta."Vũ Hậu ngồi trước gương cho nàng gỡ ra trâm gài mọi thứ rồi phân phó, ở đây nàng không tự xưng bản cung vì nàng xem Linh Ly là người nhà, hai tỷ muội họ đã đi theo nàng từ nhỏ, sớm ba người đã như tỷ muội tình thâm.

"Sau này không có người ngoài không cần lễ nghĩa như vậy làm gì, bộ ta không xứng làm tỷ muội với ngươi sao?."

"Nô tỳ mới không xứng cùng làm tỷ muội với người!."Linh Ly nghe đến thì vội quỳ xuống lắc đầu nói, người luôn rất tốt với các nàng, sao nàng có thể không biết lễ nghĩa cùng người xưng tỷ muội chứ.

"Đối với nô tỳ, người là ân nhân, người đã cứu hai tỷ muội ta ra khỏi cảnh cơ cực khó khăn, được hầu hạ người là ân sủng lớn nhất rồi, không cần gì hơn."Linh Ly nhớ lại đỏ mắt nói ra.

"Được rồi, tùy ngươi vậy, mau đứng lên đi."Vũ Hậu thở dài, nhìn nàng cười nhẹ nói.

"Đa tạ nương nương!."Linh Ly đứng dậy tiếp tục công việc của mình.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa lên cao kinh thành đã tấp nập người buôn kẻ bán.

"Màn thầu đây..."

"Kẹo hồ lô...Kẹo hồ lô.."

"Mì gõ..mì gõ.."

Hàng loạt những món ăn vật được rao bán khắp nơi.

"Mẹ con muốn ăn kẹo hồ lô.."Giọng một nam hài tử non nớt vang lên.

"Được mẫu thân mua cho con.."Lần này là giọng vị đại thẩm thương yêu đáp lại.

Lạc Vương Phủ

Lạc Vương Phủ tấm bảng được nạm vàng, chữ rồng bay phượng múa phía trên, nhìn vào thì biết thế nào là uy quyền cao quý.

Vào bên trong đúng là mỹ cảnh, hành lang kéo dài, tỳ nữ cùng thị vệ hàng hàng mà đi nối tiếp nhau, mỗi cây cột lớn được thiết kế sơn lên lớp vàng dày, tạo nên sự tối cao quyền lực của Vương Giả.

Vào sâu nữa Hướng Tây, có thể chiêm ngưỡng được thác nước huyền diệu đổ xuống, dưới ao nước trong lắng động, nhiều loại cá như vũ khúc cho người xem, những loài hoa được trồng xung quanh nở rộ đua nhau sắc, những cánh bướm nhẹ đậu rồi rời đi trên những cánh hoa phiến lá, tiếng chim ríu rít trên mái ngói hòa vào âm thanh thác chảy, đôi lúc mãnh liệt rầm rộ, đôi lúc dịu êm nhẹ nhàng.

Bên trong Tây Phòng, nơi nguy nga lộng lẫy nhất, một hàng tỳ nữ thị vệ đang xếp hàng đứng trước cửa phòng một người, đứng đầu là một nữ tử mặc võ phục thanh sắc, nàng đứng nghiêm chỉnh một cử động cũng không có, không nói cũng biết phòng này ai có thể tọa chấn ngoài Lạc Vương.

Lạc Bắc Thần nhẹ nhíu mi, đôi mắt phượng hẹp dài chậm rãi mở ra, đồng tử màu lam sắc nhẹ chuyển động, ngồi dậy nhìn ra phía cửa.

"Vào đi."

"Thỉnh an Vương Gia!."Bọn tỳ nữ mở cửa bước vào quỳ xuống cung kính hành lễ.

"Đứng lên đi."Lạc Bắc Thần nhìn bọn họ đứng dậy phất tay.

Lạc Bắc Thần được tỳ nữ thay y phục rửa mặt hết thảy, nàng mới bắt đầu dùng bửa.

Người trong phủ Lạc Vương ai cũng tỏ thân phận của nàng và tuyệt đối trung thành giữ bí mất, nhưng vì sao như thế sao này sẽ có lời giải đáp...

Nhìn những món sơn hào mỹ vị phía trước, Lạc Bắc Thần trong lòng không khỏi nhớ kiếp trước mình cũng là một dạng ăn những món thịnh soạn thế này, lòng lại nghĩ đến nữ nhân kia, chắc nàng mà ở đây chắc sẽ cười tít mắt quá, một dạng cuồng ăn tính tình.

"Các ngươi lui xuống đi."Lạc Bắc Thần nhìn bốn cung nữ xung quanh phất tay lạnh nhạt nói.

"Nô tỳ cáo lui."Bốn người hành lễ một cái rồi lui xuống.

"Lệnh Quân, Lưu Trúc."Lạc Bắc Thần thấy không còn ai, thì mấp máy môi gọi hai cái tên.

"Có thuộc hạ!."Từ trong không khí xuất hiện hai người hắc y, một nam một nữ quỳ xuống cung kính với người phía trước.

Lạc Bắc Thần từ vạt áo lấy ra hai tờ giấy, đưa cho hai người mỗi người một tờ."Thuận theo hành sự."

Hai người cầm lấy không vội mở ra xem, cất vào vạt áo, chắp tay hướng nàng."Tuân mệnh."

"Còn một việc nữa sau này có truyền tin thì cứ như thế mà viết."Lạc Bắc Thần lấy ra thêm một tờ giấy mở ra chỉ ra từng ký hiệu viết truyền tin ở Hiện Đại và chỉ hai người cách viết theo hàng ngang chứ không phải hàng dọc nữa.

Viết theo nàng dù cho Gia Cát Lượng hay Lưu Bá Ôn sống lại có nghĩ nát óc cũng không ra!!.

"Rõ."Hai người rất thông minh nên nàng chỉ điểm một chút liền hiểu, nhìn nàng gật đầu đáp.

"Lui đi."Lạc Bắc Thần gật đầu phất tay nói.

Hai người gật đầu trong nháy mắt hòa vào cơn gió biến mất không dấu vết.

"Khinh công đúng là lợi! Nhưng vẫn còn kém Lăng Ba Vi Bộ của Kim Dung, bửa nào mình phải hảo hảo nhớ lại mà học mới được, nó giúp ít rất nhiều đây."Lạc Bắc Thần lẩm bẩm trong lòng nói.

Những món ăn này dù mỹ vị tới đâu nàng vẫn thấy thật vô vị, bỏ bát xuống nghĩ ăn.

Rót một ly rượu chán miệng, đúng là hảo tửu, không nồng lắm, đưa xuống cổ họng rất dễ chịu, mùi vị vẫn còn giữ trong miệng khó hòa tan.

Nhớ tới cuốn võ công tối qua, Lạc Bắc Thần đứng dậy từ trong vạt áo lấy mở xem, tất cả đều là tuyệt học võ công, mỗi trang nàng nhìn vào thì trong đầu nàng đồng thời hiện lên một người dùng kiếm xuất ra từng chiêu, điêu luyện, thuần túy thấy rõ, Lạc Bắc Thần chỉ cần nhìn qua một lần tất cả điều ghi nhớ, thần thức lạc vào trong mộng cảnh, bên ngoài thì nàng theo phản xạ múa theo từng chiêu thức bên trong.

Lạc Bắc Thần năm ngày năm đêm ngồi dưới thác luyện công, từng chiêu thức được tung ra đầy uy lực, nội công tâm pháp nàng cũng tường tận thập phần, nàng ở dưới thác đứng trên nước bay qua bay lại vẽ vài đường kiếm, đôi khi tung chưởng, tiếng nổ vang lên "Ầm ầm" vang vọng Tây Viện.

Nước bắn tung tóe nhưng người Lạc Bắc Thần một giọt nước cũng không dính lên, rất huyền diệu có phải không?.

Quyển võ công đấy mỗi trang điều là một bộ kiếp pháp huyền ảo khác nhau, Lạc Bắc Thần chỉ cần năm ngày tất cả điều phát huy tới cảnh giới cao nhất, Lăng Ba Vi Bộ nàng cũng phát huy được tám phần.

Dung nhan tuyệt mỹ động lòng người, một bộ huyết y càng thêm tăng lên vài phần yêu nghiệt, những loài hoa kế bên cũng phải ủ rũ trước Lạc Vương Gia nàng.

Người Lạc Vương phủ thấy Vương gia của mình luyện công thì không ai dám làm phiền, chỉ chờ ở phía ngoài để nàng tiện có ý phân phó, khi nghe âm thanh nổ ầm ầm thì họ sợ hãi vội chạy vào.

Nhìn đến nàng bộ dạng thì mọi người ngốc lăng, ánh mắt say mê mà nhìn, Vương Gia mới có mấy ngày không gặp càng thêm mỹ a, khiến họ thất thố mà trố mắt ngắm vị Chủ tử vừa trích tiên lại vừa yêu nghiệt này.

"Ầm."Lạc Bắc Thần tung một chưởng xuống thác, tạo nên âm thanh chấn động, nước văng cao mười thước rồi đổ xuống, Lạc Bắc Thần ở bên trong thân ảnh bỗng nhiên biến mất.

Chưa đầy một hơi thở thì nàng đã xuất hiện đứng trước mặt mọi người, nàng nhìn bọn họ lạnh nhạt hỏi.

"Có chuyện gì?."

"A!...Vương gia tha mạng, bọn thuộc hạ nghe tiếng nổ thì sợ Vương gia bị gì nên chạy vào, chứ không cố ý mạo phạm ngài."Bọn thị vệ tùy nữ giật mình, hoảng sợ vội quỳ xuống dập đầu lia lại nói.

"Đứng lên đi, bản Vương không hỏi tội các ngươi."Lạc Bắc Thần nhẹ nhíu mi tâm, lạnh lùng nói.

"Đa tạ Vương gia!."Mọi người dập đầu nói đa tạ rồi đứng dậy.

"Cầm lấy, tập hợp mọi người mà tiến hành, ta không muốn phủ Lạc Vương có người vô dụng."Lạc Bắc Thần lấy ra một tờ giấy đưa cho bọn họ rồi phất tay áo rời đi bỏ lại một câu.

"Thuộc hạ tuân mệnh!."Mọi người đồng thanh bắt đầu tiến hành những gì ghi trong tờ giấy.

Lạc Bắc Thần chậm rãi đi đến thư phòng, bước vào ngồi xuống ghế tìm tòi vài quyển sách nhìn xem, võ công người kia đưa thật lợi hại, càng luyện lên cao người càng thoải mái, cảm giác mệt mỏi hay đói cũng chưa từng cảm nhận qua.

Nàng không biết rằng quyển bí kiếp võ công đó là tuyệt học "Kiếm Tông" của Nhạc Nhất Danh xuân bá thiên hạ lúc trước chế tác, khi luyện hoàn thành thì người bách độc bất xâm, nhưng muốn luyện nó người đó phải đủ những cốt cách tuyệt nhất mới hòa hợp được 69 loại kiếm pháp này, Lạc Bắc Thần vừa đủ tiêu chuẩn nên nàng luyện mới nhanh như thế, phải nói nàng là một thiên tài võ học ngàn năm có một...

Lạc Bắc Thần chán nản, lấy đại mà trúng ngay một quyển độc dược, nàng hiếu ký mở ra xem, lật qua nhìn từng trang, toàn là đệ nhất độc không, mà cách giải không thể ngờ là rất dễ, nàng không thấy hứng thú nên gấp lại, dù thấy vậy nhưng nàng chỉ cần nhìn qua là tất điều sẽ lưu vào não dù mình không muốn đi nữa.

"Nên vào cung thăm vị ca ca ở trên trời rớt xuống thôi..."Lạc Bắc Thần dọn dẹp cho ngăn nắp rồi đứng dậy bước ra ngoài, ánh mắt đăm chiêu miệng lẩm bẩm nói.

"Chuẩn bị tiến cung..."Lạc Bắc Thần đi tới chính sảnh nhìn thị vệ phân phó, nói xong rồi ngừng bổ sung thêm một câu.

"Không cần chuẩn bị xe, chúng ta đi bộ."

Thị vệ nghe đến thì kinh hách một trận, trong lòng ôm nghi hoặc khó lý giải, Vương Gia mấy ngày nay hơi lạ, mà lạ chỗ nào thì họ nói ra không được a.

Trên đường cái rộng lớn đi đến Hoàng Cung, một đội quân khoảng chừng ba mươi người đang đi, đi chính giữa là một huyết y nam tử cầm chiết phiến, dung nhan tinh xảo, tuyệt luân như họa bất nhân phàm , khí chất cao quý vương giả, thân thể ẩn chứa bí ẩn mị lực hấp dẫn câu người, chỉ cần nàng liếc nhìn đến một cái, thiếu nữ xung quanh không ngất xỉu thì cũng ôm tim tự kỷ một hồi.

Một nữ nhân đeo lụa mỏng đang đứng trên lầu các phía xa, dù có thứ đó trên mặt nhưng cũng không thể nào che nổi mỹ mạo của nàng, ánh mắt yêu mị nhưng đầy sắc bén, nàng từ trên lầu cao nhìn xuống nam tử phía dưới, con ngươi tử sắc lóe lên vài tia khác thường.

Lạc Bắc Thần nhíu nhẹ mi tâm, nàng cảm nhận được một đạo hàn quang nhắm tới mình, ngẩng đầu lên tìm kiếm, hận thù? Sát khí? Tìm xung quanh một lúc nhưng không thấy ai, nàng mới đành thu hồi suy nghĩ, trong lòng dân lên một loại cảm giác chờ mong, rất nhanh liền có thể lý giải.

******************

Chương 2: Tiến Cung

Lạc Bắc Thần nhướng mày một cái, trong lòng lại vạn phần mong chờ.

Mà một cái biến hóa nhỏ trên mặt nàng đều bị những nữ tử xung quanh thu vào mắt, ai ai cũng ôm tim than thở.

"...Ngài ấy thật mỹ..."Giọng nữ nhân cảm thán trong đám nữ tử vang lên.

"Không chỉ mỹ mà còn khí chất thượng thừa! Aaa."Một nữ nhân khác điên cuồng, trên mặt đủ loại biểu cảm.

"...Mỗi cái nhếch môi, nhướng mày, Aa! Chắc ta chết mất, chỉ mong có cơ hội được làm tiểu thiếp của ngài..."Một nữ nhân tự kỷ mặt si mê nói.

"Ngươi bị bệnh tự kỷ a? Tiểu thiếp? Chúng ta cũng không mơ cao tới như ngươi...làm thị nữ cũng mãn nguyện rồi!."Một nữ nhân khác liếc nữ nhân mới nói châm chọc.

Tiếng nữ nhân nghị luận ồn ào hai bên lề đường không dứt, đôi khi còn cãi lộn như muốn đánh nhau.

Lạc Bắc Thần có thể nghe hết những gì họ nói, khóe môi không khỏi giật giật, chuyện này là nên vui hay nên buồn đây, mà nhìn kỹ nhan sắc nữ tử cổ đại nhỉnh hơn hiện đại một chút đi.

Thu hồi suy nghĩ, nhìn về phía trước chậm rãi đi đến cửa cung, may là Hoàng Cung với Lạc Vương Phủ rất gần nhau, đi hai khắc liền có thể đến.

"Tham kiến Vương Gia!."Binh lính cửa cung thấy Lạc Vương đến thì vội vàng hàng cung kính hành lễ.

"Đứng lên đi."Lạc Bắc Thần phất tay quay sang căn dặn người của mình xong rồi bước vào Hoàng Cung.

Hoàng Cung nguy nga rộng lớn, phía xa rất nhiều ngã rẽ, những cung viện cột được sơn màu đỏ sậm, mái ngói lưu ly màu vàng ánh kim lấp lánh, hành lang kéo thật dài nối lại tất tả với nhau, mỗi một nơi đều rất xa hoa lộng lẫy.

"Vương Gia!."Một hàng thái giám cung nữ thấy Lạc Vương thì vội cung kính hành lễ, các tiểu thái giám thì ngượng ngùng mà đỏ mặt, cung nữ càng phô trương hơn.

Lạc Vương quá mức yêu nghiệt!

Lời này bọn họ chỉ dám nói trong lòng chứ ai dám mở miệng nói ra ngoài nếu ngươi sợ gia tộc mình mệnh dài a.

Lạc Bắc Thần phất tay rồi lướt qua bọn họ, đi một chút lại có người hành lễ, đúng là trong phim không phô trương, ba ngàn giai lệ đúng là thiên chân vạn xác.

"Thần tham kiến Vương Gia."Phía trước một vị trung niên mặc võ phục cùng mấy người thị vệ đi tới thấy Lạc Vương thì cũng hành lễ.

"Vũ tướng quân."Lạc Bắc Thần vội tiến đến đỡ ông đứng dậy, nàng cũng cười nhẹ gật đầu chào hỏi.

"Vậy Thần xin cáo lui trước."Vũ Hình Trác chắp tay xin cáo lui.

Lạc Bắc Thần nhìn xung quanh đánh giá, mọi thứ đều đắt đỏ, mỗi loài hoa đều là cống phẩm từ Tây Vực, đúng là Hoàng Gia có khác, khác ở đây là khác rất lớn a, một đường đi đến Long Lân Điện, cũng chính là nơi Hoàng Thượng tọa trấn.

"Tham kiến Vương Gia!."Một công công giọng ẻo lả trước điện quỳ xuống hành lễ, theo sau là binh lính canh gác.

"Bản Vương muốn diện kiến Hoàng Thượng."Lạc Bắc Thần gật đầu, ý bảo mọi người đứng dậy, giọng không lạnh không nhạt nhìn công công nói.

"Bẩm Vương Gia, Bệ hạ vừa mới bãi giá đến Phượng Vân Cung dùng thiện cùng Hoàng Hậu nương nương."Vị công công được cho phép đứng dậy cúi đầu chậm rãi cung kính đáp.

"Ân, được rồi."Lạc Bắc Thần nhàn nhạt phất tay, sau đó xoay người rời đi.

Lạc Bắc Thần hướng Phượng Vân Cung đi đến, thật ra Lạc Vương chưa bao giờ theo quy tắc Hoàng Cung, muốn đi đâu cứ đi, muốn đến đâu cứ đến, khi gặp hoàng huynh mình nàng liền không cần thông báo, muốn gặp là đến thẳng Long Lân Điện, Hoàng Đế cũng ngầm cho phép vị hoàng muội này của mình, ai bảo huynh muội hắn cùng một mẫu thân sinh ra chứ.

Nàng cầm chiết phiến phe phẩy chậm rãi vừa ngắm cảnh vừa đi, cung nữ thái giám đi ngang đều cung kính chào một tiếng.

Lạc Bắc Thần vận huyết y đi lướt qua ngự hoa viên, những bông hoa xung quanh cũng phải ảm đạm thất sắc khi thấy nàng.

Phương Vân Cung

Vào bên trong, trên một chiếc bàn tròn, xung quanh là cung nữ cùng thái giám đứng cung kính chờ mệnh, Hoàng Đế, Vũ Hậu cùng vài tuấn nam mỹ nữ thì đang ngồi ăn uống.

Nói đến Hoàng Đế Lạc Bắc Khanh thì có mười một người con, có bảy vị Hoàng Tử, Đại Hoàng Tử - Lạc Bắc Diệu Nhân con của Lâm Phi, Nhị Hoàng Tử - Lạc Bắc Khuynh con của Liễu Quý phi cũng là phi tử hoàng đế sủng ái nhất, Tam Hoàng Tử - Lạc Bắc Nhạc Danh con của Lý Phi, Tứ Hoàng Tử - Lạc Bắc Nghiêm cũng là con của Liễu quý phi, hai huynh đệ tính tình tương đối giống nhau một mưu một dũng, Ngũ Hoàng Tử - Lạc Bắc Dạ con của Trình Quý phi, cùng với hoàng hậu là tỷ muội tốt, Lục Hoàng Tử - Lạc Bắc Minh con của Tề Phi, Thất Hoàng Tử - Lạc Bắc Diễn con của Dư Phi, bốn công chúa gồm, Trưởng Công chúa - Lạc Bắc Nguyệt con của Trình Quý phi, Nhị Công Chúa - Lạc Bắc Uyển con của Túc quý phi, Tam Công Chúa - Lạc Bắc Vũ Tình con của Trình quý phi, Tứ Công Chúa - Lạc Bắc Thuần Vân cũng là con của Trình Quý phi, tam tứ Công Chúa là song sinh thai, dù thế dung mạo mỗi người một vẽ khác biệt.

Hoàng Hậu của hắn cũng là sư muội của hắn Vũ Dạ Ca, nàng là nữ nhi độc nhất của Vũ Tướng Quân, người nắm binh quyền dưới tay muội muội của hắn, nàng là nữ tử mà trong thiên hạ lấy làm gương noi theo, cầm kỳ thi họa tất cả đều tinh thông được xem là Lạc Thịnh đệ nhất tài nữ, hoàng đế còn phải đau đầu khi đấu cờ với nàng, tính tình trầm ổn, phân xử công bằng, hậu cung được nàng quản lý đều đâu vào đó, các phi tử khác dù có được hoàng thượng sủng ái tới đâu trước mặt nàng cũng không tỏa thái độ nói chi làm càn, khí chất hay phong thái của nàng đều chuẩn mực một nhất quốc chi mẫu, dân chúng luôn miệng ca tụng tài lẫn mạo của vị hoàng hậu này, nhưng có một đều là dù cùng hoàng đế thành thân mười sáu năm nhưng nàng vẫn chưa một lần có hỉ mạch, mọi người không dám suy đoán bừa nên ít ai nhắc tới việc này, nhưng mọi chuyện nội tình cũng chỉ có người trong cuộc mới rõ.

Liễu Quý phi là nữ nhi của Liễu Thừa Tướng - Liễu Nghị, dung mạo sắc xảo, khuynh quốc khuynh thành nổi trội nhất trong đám phi tần, lời nói hơi thở đều có lực sát thương chí mạng, có dũng có mưu, là người thông tuệ nhất Liễu Gia.

Trình Quý Phi gia thế cũng không cao, là nữ nhi của Trình Dũng Binh Bộ Thị Lang, là một nữ tử hiểu chuyện, thông tuệ trong mọi hành động, nàng điệu thấp, đối với tranh đấu trong hậu cung không hề có hứng thú, thường ngày cùng Hoàng Hậu tán gẫu giải sầu.

Lâm Phi xuất thân một nhà Quan tứ phẩm, Lý Phi, Dư Phi là tú nữ xuất sắc được hoàng đế nhìn chúng, Tề Phi thì được hoàng đế mang từ bên ngoài về, không rõ lai lịch, hoàng đế thấy không đáng nhắc cũng lười quan tâm, hắn chỉ cần mỹ nhân là được.

Hoàng Đế còn có hai ca ca là Viễn Vương và Huyền Vương, hai người này cùng phụ khác mẫu với hắn, sau khi phụ hoàng ý chỉ đưa hắn lên làm thái tử thì cùng lúc phong Vương và cấp đất phong cho hai người.

Trên bàn tròn là Hoàng Đế, Vũ Hậu và Ngũ, Lục Hoàng Tử và Tam, Tứ Công Chúa.

"Hôm nay sao có nhã hứng mà dùng bửa cùng mẫu hậu đây."Vũ Dạ Ca ưu nhã cười hỏi bốn người đối diện.

"Là nhớ mẫu hậu nha."Hai vị công chúa tâm linh tương thông cùng nũng nịu nói một câu.

"Một thời gian không đến thăm mẫu hậu với lại Dạ nhi muốn bồi người tán gẫu a!?"Lạc Bắc Dạ lễ phép nhẹ cười nhìn nàng đáp.

"Con cũng vậy, ở chỗ mẫu phi nhàm chán lắm."Lạc Bắc Minh cũng gật đầu đáp.

"Các con chỉ nhớ mẫu hậu của mình thôi, Còn trẫm thì sao?."Hoàng Đế không hài lòng nhìn bốn đứa con của mình ai oán.

"Dạ nhi ngày nào cũng gặp phụ hoàng mà."Lạc Bắc Dạ cười đáp, ngày nào hắn không thượng triều đâu.

"Con cũng vậy mà, sáng hôm nay mới gặp phụ hoàng."Lạc Bắc Minh gật đầu, gắp cho mình một miếng cải ăn rồi nói.

"Con thấy phụ hoàng bận công vụ, sợ người mệt nhọc nên không đến để người nghỉ ngơi!."Lạc Bắc Thuần Vân nhìn phụ hoàng mình nhẹ cười đáp, Lạc Bắc Vũ Tình cũng gật đầu phụ họa muội muội câu nói.

"Thôi được rồi, nói không lại mấy đứa, giỏi biện lý do!."Lạc Bắc Khanh nghe câu trả lời của họ thì không thể phản bác, đành liếc qua từng người nói.

"Không có nha!."Cả bốn đồng thanh lắc đầu nói.

"Không khí đúng là thật náo nhiệt!."Bỗng lúc này, phía ngoài truyền vào một giọng nói đầy cảm khái, người đi vào mặt huyết y bào, trên mặt nở nụ cười ôn hòa nho nhã, trong tay chiết phiến phe phẩy chậm rãi đi đến.

"Tham kiến Lạc Vương."Tỳ nữ cùng thái giám tiến lên quỳ xuống hành lễ.

"Hoàng nhi tham kiến hoàng thúc."Bốn người nhìn đến thì vội đứng dậy nghiêm túc trở lại mà hành lễ.

"Hoàng đệ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng Hậu."Lạc Bắc Thần nhìn chất nhi của mình thì cười nhẹ phất tay bảo không cần, sau đó quay sang hai người chủ vị khom người.

"Thần nhi không cần đa lễ, mau lại đây ngồi với hoàng huynh."Lạc Bắc Khanh thấy nàng đến thì vui vẻ thập phần, lập tức đứng dậy đi đến cầm tay nàng kéo lại bàn ngồi.

"Không cần đâu, đệ chỉ đến đây chào hỏi một chút, bây giờ đệ phải đi thỉnh an mẫu hậu."Lạc Bắc Thần lắc đầu nhẹ giọng nói.

"Không phải đệ đến tìm hoàng huynh sao?."Hoàng Thượng nhìn nàng không vui nhíu nhẹ mi tâm hỏi.

"Cũng không có gì trọng yếu, muốn cùng hoàng huynh đánh vài ván cờ thôi."Lạc Bắc Thần nhún vai, thản nhiên nói.

"Vậy đệ đến thăm mẫu hậu trước đi, khi xong nhớ đến Long Lân Điện tìm ca ca."Hoàng Thượng suy tư một lúc rồi đưa ra quyết định, ai nói thì kệ đi, hắn có bệnh cuồng muội muội, nên từ nhỏ nàng muốn làm gì hắn đều vui vẻ gật đầu cho phép không quản chuyện to hay lớn vì hắn biết nàng có chừng mực.

"Được, vậy hoàng đệ cáo lui."Lạc Bắc Thần rất có thiện cảm với vị ca ca này, nên cũng vui vẻ gật đầu đồng ý.

"Hoàng thúc! Cho hoàng thúc này, đây là bánh do chính tay mẫu hậu làm, mùi vị rất tuyệt, không thử thì uổn phí lắm."Lạc Bắc Thuần Vân vội lấy một miếng bánh hoa quế chạy đến đưa cho nàng, luôn miệng nói và khen ngợi.

"Đạ tạ Thuần nhi."Lạc Bắc Thần đưa tay nhận lấy, nói cảm tạ xong thì đưa lên miệng cắn nhẹ một cái, bánh vừa vào miệng liền tan, mùi vị hương thơm đều lan tỏa trong miệng khó mà tan rã, đúng là mỹ vị.

"Hoàng thúc thế nào?."Lạc Bắc Thuần Văn nhìn biến hóa trên khuôn mặt tuấn mỹ tò mò hỏi.

"Rất ngon, mỹ vị, Hoàng Hậu đúng là trù nghệ bất phàm, hôm nay bản Vương thật vinh hạnh."Lạc Bắc Thần nhìn nàng đáp rồi mỉm cười quay sang Vũ Hậu khen ngợi.

"Đạ tạ Vương Gia."Vũ Dạ Ca không nóng không lạnh mà đáp, dù nàng đã nghe vô số lời khen nịnh nọt nhưng lời của Lạc Vương lại có hương vị khác, từ lúc hắn ở ngoài thì nàng đã biết, nhưng vẫn thản nhiên, với hành vi không có quy tắc đó nàng rất chán ghét, nhưng ai làm được gì hắn đây khi hoàng thượng đã ngầm cho phép.

Lạc Bắc Thần ánh mắt khi nhìn đến Vũ Dạ Ca thì có một tia dao động, nhan sắc này, khí chất này, không phải người thường có được, nàng như tiên nữ ngồi nơi đó, nhàn nhã mà ăn, mỗi động tác giơ tay nhấc tay đều toát ra một cỗ mê người, làm nàng muốn hãm sâu vào trong, lòng cũng nhẹ tê rần, nhưng lý trí còn sót lại kéo nàng ra khỏi si mê, lắc đầu bỏ đi suy nghĩ, nàng coi đây là thưởng thức, chứ ai thấy cái đẹp mà không thích đâu, nói chi nàng lại hoàn hảo mỹ mạo như thế...

Nàng tặng cho Vũ Dạ Ca một nụ cười, sau đó phất tay áo xoay người ly khai.

Vũ Dạ Ca nhìn đến nụ cười yêu nghiệt của nàng dị thường chói mắt, lòng lại mất đi thiện cảm với nàng thêm vài phần.

"Hoàng thúc càng ngày càng mỹ nha!."Lạc Bắc Dạ nhìn bống lưng của Lạc Bắc Thần cảm khái một câu.

"Đúng đó! Hoàng thúc mỹ mạo tuấn lãng, khí chất đều thượng thừa!."Lạc Bắc Vũ Tình gật đầu phụ họa thêm.

"Hoàng Thúc đường đường là Lạc Vương quyền thế còn được ca tụng là Đệ Nhất mỹ nam Lạc Thịnh a..."Lạc Bắc Thuần Vân khoe khoang nói.

"Nữ nhân kinh thành ai ai cũng mơ mộng chèo lên vị trí Lạc Vương Phi."Lạc Bắc Minh gật đầu nói thêm, thật luôn mỗi lần hắn xuất cung, kinh thành nữ nhân toàn là nói bàn tán về hoàng thúc mà mê mẩn.

"Hừ con không nghĩ xem hoàng thúc con là đệ đệ của ai!."Hoàng Thượng nghẹ mọi người ca tụng thì đắc ý kiêu ngạo nói.

"Tất nhiên là đệ đệ của phụ hoàng!."Bốn người nhìn phụ hoàng mình vẻ mặt thì đồng loạt sẵn tiện cấp thang cho ngài leo lên trời mà nói.

"Ha ha đệ đệ của trẫm đâu phải người thường có thể sánh được!."Hoàng Thượng nghe đến thì vui vẻ cười lớn vang vọng Phượng Vân Cung.

Lạc Bắc Thần một đường rẻ trái rẻ phải chậm rãi đi đến Vạn Ninh Cung, không biết gương mặt của mẫu hậu thế nào, nàng cũng thật hiếu kỳ, lòng cũng dâng một cảm xúc khó tả, kiếp trước là cô nhi không cha không mẹ được chính phủ từ cô nhi viện mà đem nàng đi nuôi lớn huấn luyện thành đặc chủng tinh anh, từ đó nàng chỉ sống với vũ khí, chưa từng một lần cảm nhận được tình thân nhất là tình mẫu tử nàng ao ước bấy lâu.

Vạn Ninh Cung

"Tham kiến Lạc Vương."Cung nữ cùng thị vệ Vạn Ninh Cung thấy Lạc Vương đi đến thì theo lễ nghi mà quỳ xuống.

Lạc Bắc Thần nghe âm thanh thì trở về thực tại, xếp lại chiết phiến, hít một hơi thật sâu bình ổn cảm xúc hồi hộp, nhìn bọn họ phất tay một cái rồi lướt qua bọn họ đi vào bên trong.

"Đạ tạ Vương Gia!."Bọn họ đứng lên cảm tạ xong về vị trí, họ chỉ cúi đầu chứ không dám ngẩng đầu, sợ bị ma ma bắt gặp thì sẽ bị phạt ngay.

"Thái Hậu người mệt mỏi sao? Để nô tỳ đốt một miếng hương an thần."Vị lão bà này cũng độ tuổi khoảng ngũ tuần, bà nhìn lão nhân gia Thái Hậu đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần thì chu đáo nói.

"Nhờ Trương ma ma."Thái Hậu Đồ Nha Tề - Túc Sa vẫn nhắm mắt, bà nhẹ gật đầu trầm thấp nói.

Người được gọi Trương ma ma vào trong đem ra một hủ hương, mở nắp lấy một khúc nhỏ để vào trụ hương trên bàn, vừa để vào mùi hương liền nhả ra, mùi thơm nhẹ, dễ ngửi, rất dễ chịu, làm đầu óc giảm bớt mệt nhọc,  thoải mái thả lỏng hơn một ít.

"Đây là?."Thái Hậu cảm nhận xong thì mở mắt ra, nhìn Trương ma ma.

"Bẩm Thái Hậu, đây là loại hương cống phẩm Tây Vực do nước láng giềng đưa đến."Trương ma ma cung kính đáp.

"Ân! Loại hương này quả thật không sai."Thái Hậu gật đầu nói, lại nhìn Trương ma ma nhẹ phân phó.

"Đem đến Phủ Lạc Vương một ít, đối với Thần nhi rất có ích."

"Một lát lão nô sẽ cho người mang đến cho Vương gia."Trương ma ma gật đầu đáp.

"Mẫu hậu!."Lời Trương ma ma vừa dứt, một thanh âm trong trẻo ôn hòa ẩn chứa tình cảm vang lên, Lạc Bắc Thần từ bên ngoài điện dần dần đi tới.

"Thần nhi, đến thăm mẫu hậu sao?."Thái Hậu thấy nữ nhi thì vui vẻ ngồi thẳng người, nhìn nàng sủng nịch hỏi.

"Đúng nhi thần thật nhớ mẫu hậu."Lạc Bắc Thần đỏ mắt như hài tử nhào vào lòng bà nhẹ giọng nỉ non.

Lạc Bắc Thần khóc lên, từ khi nhìn đến bà lòng nàng đều dân lên một cảm xúc nhớ nhung mãnh liệt, đây là cảm xúc của tình thân, trong mắt bà chứa tran đầy sự yêu thương sủng nịch đối với nàng, mỗi một hành động đều vô cùng ôn nhu mềm mại.

"Ngoan, lớn như vậy còn khóc...."Thái Hậu nghe tiếng khóc như hài tử của nàng thì không hiểu gì, đành nhè nhẹ vỗ lưng dỗ dành.

"Ai chọc giận nữ nhi của mẫu thân sao?."Thái Hậu ôn nhu nhẹ hỏi, ở đây bà không dùng nhi tử vì Trương ma ma cũng biết từ lâu và không dùng mẫu hậu ở đây mà dùng mẫu thân là nói lên tình mẫu tử bình dị, gạt bỏ thân phận của hai người, giống như lời nói dịu dàng của một nữ tử hỏi hài tử của mình.

********************

Chương 3: Bị Phục Kích Trên Đường

"Ai có thể chọc nữ nhi! Tại nữ nhi nhớ mẫu hậu."Lạc Bắc Thần bây giờ là hình dáng của một nữ hài nũng nịu với mẫu thân mình.

"Mới có vài ngày không gặp miệng lưỡi lại trơn tru hơn rồi."Thái Hậu đẩy nhẹ nàng ra, ngón tay chỉ vào trán nàng một cái rồi nói.

"Nữ nhi nào có như mẫu hậu nói, con là nhớ người thật nha."Lạc Bắc Thần bĩu môi, cầm tay mẫu thân mình phản bác.

"Thôi được rồi, bớt làm bộ dáng hài tử đi!."Thái Hậu liếc nàng một cái, nhìn bộ dạng yêu nghiệt mà còn làm nũng ủy khuất thật sự nổi da gà, tính cách thì lúc nắng lúc mưa lúc nghiêm lúc ngoạn, nhưng với bà tính tình lại như hài tử không khác là bao.

"...Mùi này thật dễ chịu!."Lạc Bắc Thần nhìn bà cười ngọt ngào một cái, mũi ngửi ngửi, hương gì đây? Thật thơm thật dễ chịu.

"Đây là hương đến từ Tây Vực, Nhạc Tề mới tiến cống từ hôm qua, chỉ có một ít."Thái Hậu nhìn nữ nhi mình vẻ mặt thì minh bạch.

"Mùi hương này rất hữu ít cho mẫu hậu."Lạc Bắc Thần gật đầu, mùi hương này ngửi vào có thể làm cho đầu óc minh mẫn thoải mái thả lỏng hơn, hiệu quả rất nhanh nữa.

"Mẫu hậu có chuẩn bị một ít cho con, một lát sẵn tiện đem về."Thái Hậu cười nhẹ vuốt khuôn mặt nàng ôn nhu nói.

"Đa tạ mẫu hậu!."Lạc Bắc Thần gật đầu nhìn bà cảm ơn, mẫu hậu tính tình là không thể từ chối, nên nàng phải nhận, cái này có lợi chứ không hại nha.

"Thần nhi!?."Thái Hậu trầm ngâm một lúc thì nhìn đến nàng.

"Ân mẫu hậu?."Lạc Bắc Thần nhìn Thái Hậu.

"Thời thế bây giờ, các thế lực có ý đồ đã chuẩn bị rụt rịch, con phải hết sức cẩn thận!."Thái Hậu dặn dò.

"Mẫu hậu xin yên tâm, nữ nhi đã an bày hết thảy."Lạc Bắc Thần vỗ nhẹ tay bà bảo không cần lo lắng, nếu là người lúc trước thì có thể, nhưng nàng thì không, cao thủ không bằng tranh thủ, tiên hạ thủ vi cường.

"Con nên chú ý Liễu Thừa Tướng cùng Liễu Quý phi."Thái Hậu nghe nàng nói thì trong lòng lo lắng tất cả đều tiêu tan, bà nhìn nàng nhắc nhở thêm.

"Vâng mẫu hậu."Lạc Bắc Thần gật đầu, hình như nàng chưa từng gặp qua Liễu Quý phi gì đó, mà nghe đồn đãi nàng không khác Tô Đắt Kỷ gì mấy, nói chung là yêu nữ đi.

Liễu Thừa Tướng ông ta tính tình trầm ổn, là một con cáo già lão luyện, gặp chuyện bất loạn, gặp nguy bất hoảng, nói chung người này cần phải chặt chẽ chú ý, với lại năm nay ông ta thường xuyên thêm bè kết cánh bên Quan Văn lẫn Quan Võ.

"Mẫu hậu muốn ngủ, Thần nhi đến Long Lân Điện chơi cùng Hoàng huynh con đi."Thái Hậu mệt mỏi phất tay nói, bà muốn nghỉ ngơi một lát.

"Vậy nhi thần cáo xin lui."Lạc Bắc Thần đứng dậy khom người cung kính nói.

"Vương gia!."Trương ma ma cầm một hủ nhỏ bằng sứ cung kính cúi người dâng lên cho nàng.

"Đa tạ ma ma."Lạc Bắc Thần cầm lấy, tay đỡ tay bà nói lời đa tạ.

"Cung tiễn Vương Gia!."Trương ma ma nhìn bóng lưng của nàng đi thì hô lên, tất cả tỳ nữ thái giám trên đường đều hành lễ khom người.

Lạc Bắc Thần bung chiết phiến, phe phẩy mà đi, muốn đi đến Long Lân Điện phải đi qua Phượng Vân Cung của Hoàng Hậu, Lạc Bắc Thần nhớ đến khi nãy nàng thấy Vũ Hậu đôi mắt có chút mệt mỏi, chắc là xử lý cung vụ nên ít nghỉ ngơi, nhìn hủ hương trong tay, chiết phiến đánh vào tay vài cái, lòng nổi lên do dự, có nên cho nàng không? Mà tại sao mình phải cho nàng, đây là mẫu hậu cho mình mà, lòng tự nhiên dâng lên một chút xót, không hiểu nổi một nữ tử mới gặp lại cho nàng dâng lên cảm quái quỷ này rồi, đừng nói đây là nhất kiến chung tình trong truyền thuyết nha...bậy bậy...dù mình ở Hiện Đại là gei chúa nhưng đây là cổ đại, nữ tử cùng nhau là đại cấm kỵ vì không thể khai chi tán nghiệp, lắc đầu bỏ đi hình ảnh nàng, bỏ đi suy nghĩ, bình ổn tâm trạng bước đi tiếp, không nhìn đến là sẽ quên thôi, cứ như vậy đi.

Lạc Bắc Thần cất đi hủ hương vào tay áo, chậm rãi mà đi, Hoàng Gia đúng là Hoàng Gia tất cả đều nguy nga lộng lẫy cộng thêm uy nghiệm quyền thế.

Bước qua Phượng Vân Cung, binh lính canh gác vội vàng hành lễ, Lạc Bắc Thần dư quang nhìn vào sâu bên trong, không thấy gì cả, phất tay đi tiếp.

Long Lân Điện

"Tham kiến Vương Gia."Thị vệ bên ngoài gặp Lạc Vương thì quỳ xuống hành lễ.

"Đứng lên đi!."Lạc Bắc Thần phất phất tay xong một mạch chạy vào trong, không quản quy củ phiền phức này nọ.

"Tham kiến Vương gia."Tên công công bên cạnh thấy nàng đến thì hành lễ.

"Thần nhi tới rồi!."Hoàng Thượng đang phê tấu chương thì gấp lại bỏ sáng một bên, nhìn nàng cười ôn nhu nói.

"Hoàng huynh đang bận sao?."Lạc Bắc Thần đúng là Lạc Bắc Thần, nàng phất tay thái giám một cái rồi đi đến long ỷ chỗ Hoàng Đế đẩy ông ra rồi bản thân ngồi kế bên.

Thái giám kế bên liên tục đổ mồ hôi lạnh, lúc trước Vương Gia không có càn rỡ như hiện tại, dù được hoàng thượng sủng ái cũng có chút chừng mực nha.

"Chỉ vài tấu chương không mấy trọng yếu."Hoàng Đế nhìn hành động này chỉ cười cho qua, nhìn lại tấu chương thì đáp.

"Huynh cùng muội chơi cờ đi, ai thua cuộc sẽ cho người kia một điều muốn làm."Lạc Bắc Thần bộ dáng vuốt vuốt râu suy nghĩ, mà có râu đâu mà vuốt, hành động này rơi vào mắt Hoàng Đế cùng thái giám, bộ dáng này đúng khả ái không còn là Lạc Vương yêu nghiệt nữa rồi, thái giám nhịn cười còn Hoàng Đế thì cười lớn, nàng nghe thì quay sang liếc ông một cái, tay đưa tới bức cọng râu của ông nói.

"Đau..."Hoàng Đế thấy thủ nàng định đưa tới, thật nhanh đứng dậy, tay che lại râu của mình la lên.

"Mộ Công Công dâng cờ."Lạc Bắc Thần ngồi trên long ỷ quay sang công công kế bên đang nhịn cười ra lệnh.

"Nô tài tuân lệnh."Mộ Công Công lấy lại nghiêm túc, nhưng giọng ẻo lả vẫn là ẻo lả không sửa được, khom người bước vào bên trong.

"Huynh có ý kiến không?."Lạc Bắc Thần nhìn ca ca mình đang đứng ai oán nhìn mình thì hỏi.

"Ý kiến gì? Ta làm sao dám ý kiến, không muội bức sạch chùm râu của ta thì sao?."Hoàng Đế khuôn mặt trung niên uất ức tay xoa xoa trùm râu liếc muội muội mình nói.

"Hoàng huynh đúng là hiểu muội nha!."Lạc Bắc Thần gật đầu cho là đúng nhìn ông bộ mặt thâm tình nói.

"Bệ hạ, Vương gia."Mộ Công Công hai tay bưng một bàn cờ đi đến khom người.

"Được rồi, lui đi."Lạc Bắc Thần lấy bàn cơ rồi phất tay.

"Nô tài xin cáo lui."Mộ Công Công chậm rãi lui rồi xoay người bước ra ngoài.

"Huynh tự kiếm ghế đi, đằng kia kìa."Lạc Bắc Thần nhìn ca ca mình cười cười nói.

"Không biết ta là ca ca hay muội là tỷ tỷ nữa!."Hoàng Đế hừ nhẹ một tiếng rồi lấy ghế cho mình.

"Thì ai bảo huynh là ca ca."Lạc Bắc Thần nhướng mày đáp.

"Muội cờ đen, vậy đi bắt đầu!."Lạc Bắc Thần thấy ca ca mình đã tọa vị đối diện thì tay hạ xuống một quân đen.

"Huynh sẽ thắng muội cho xem!."Hoàng Đế chắc chắn nói, tay đồng thời hạ xuống một quân trắng.

"Muội chờ."Lạc Bắc Thần bắt đầu nghiêm túc, tiến nhập chuyên môn, ở Hiện Đại nàng được xem là vua của các loại cờ nha, chưa một ai có thể đánh bại nàng đâu, môi nhếch lên phun ra hai chữ đầy thách thức.

Hai người một vàng một đỏ ngồi đối diện nhau, tiến hạ cờ liên tiếp vang lên âm thanh "Cộc cộc" giữa bầu không khí im lặng.

"Huynh thua."Một tiếng nói hưng phấn vang lên.

"Chơi tiếp!."Giọng nói khác lại vang lên.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mặt trời cũng sắp lặn, Hoàng Đế mặt càng lúc càng khó coi đến cực điểm, trên trán tầng lớp mồ hôi, cau chặt mày nhìn phía dưới quân trắng bị bao vậy không có kẻ hở.

Lạc Bắc Thần vươn vai một cái, thật nhàm chán, hoàng huynh toàn thua không thú vị gì cả.

"Ta nhận thua, thật là đánh không lại muội."Hoàng Đế bực mình buông cờ đáp, đánh mấy canh giờ nhưng chưa bao giờ thắng được một bàn.

"Vậy huynh thiếu muội năm lời hứa."Lạc Bắc Thần nhìn ca ca mình cười đưa lên bàn tay năm ngón nói.

"Biết biết rồi."Hoàng Đế trừng mắt nàng trả lời, sao hắn lại có một muội muội tinh ranh như thế này chứ, dáng vẻ Vương Gia của muội đâu rồi!

"Huynh có biết ai kỳ nghệ siêu phàm giống muội không?."Lạc Bắc Thần suy nghĩ một lát thì nâng đầu tự luyến hỏi.

"Liễu Quý phi kỳ nghệ rất tốt, Sư muội Hoàng Hậu cũng một dạng."Hoàng Đế lập tức trả lời.

"Liễu Quý Phi? Hoàng Hậu? Được khi rảnh muội đến tìm hai người này so tài."Lạc Bắc Thần lẩm bẩm hai cái danh xưng, gật gật đầu.

"Còn ta thì sao?."Hoàng Đế nghe thì lập tức không vui hỏi.

"Thì huynh khi nào muốn thì cho người gọi muội là được."Lạc Bắc Thần thản nhiên thả người tựa nào long ỷ nói.

"Tốt!."Hoàng Đế cười ha ha nói tốt.

"Cũng trễ rồi, muội về đây."Lạc Bắc Thần đứng dậy, nhìn ca ca mình nói xong rồi bước xuống điện ly khai.

"Không ở đây thêm một lát sao?."Hoàng Đế nhìn bóng lưng nàng hỏi.

"Đã trễ rồi, huynh xử lý công vụ đi."Lạc Bắc Thần đáp, nhưng không có quay đầu lại.

"Cung tiễn Vương gia."Đến ngoài điện thì Mộ Công Công khom người hô lớn, mọi người có ở đó đều cung kính hành lễ.

Lạc Bắc Thần đi một lúc thì dừng bước tại Ngự Hoa Viên đầy cảnh sắc, nàng nhìn những bông hoa đang nở rộ tỏa hương thì cảm thán, thật thơm, thật đẹp.

Ánh nắng chiều tà rọi thẳng vào người nàng tạo nên một mỹ cảnh ma mị mê đảo người chiêm ngưỡng.

Phía đằng xa, một nữ nhân cũng vận huyết y dung mạo yêu mị, dáng người nhu nhuyễn mềm mại đang vẻ mặc si mê nhìn một màn phía trước, cung nữ thái giám phía sau không thấy chủ tử đi tiếp thì ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt người.

"Thật mỹ!."Bọn người phía sao âm thầm trong lòng mói một cậu.

Do nàng xoay người nên bọn họ không thấy được khuôn mặt, nên không biết là ai.

Lạc Bắc Thần đang nhắm mắt hưởng thụ mỹ cảnh thì cảm giác có một đoàn người phía sau, nàng thấy không có ác ý nên cũng không quan tâm.

Nữ nhân bất tri bất giác đi đến gần bóng lưng mỹ nam tử phía trước, cung nữ phía sau vẫn giữ vị trí không dám bước theo.

"Đúng là mỹ cảnh!."

Lạc Bắc Thần mở mắt ra, xoay người lại, phút giây đó cả hai đều bất động, hai ánh mắt chạm nhau, đồng tử nàng nhẹ dao động, nữ nhân này không khác gì Tô Đắt Kỷ tái thế, dung nhan chỉ hơn chứ không kém, từ dung mạo đến dáng dóc đều không sai biệt, vòng eo uyển chuyển nhìn thôi là muốn ôm lấy, đây là lý luận đối với kẻ háo sắc thôi, nàng tuyệt đối không có không có.

Liễu Linh Nhã thu hồi ánh mắt mê mẩn thành tiếu ý, nàng nhẹ nhàng bước gần đến bên nàng, tay nhẹ đặt lên vai, môi hướng tai nàng thổi nhiệt khí.

"Ta đẹp không?."

"Đẹp."Lạc Bắc Thần được mùi hương trên người Liễu Linh Nhã xông vào mũi, mùi này rất dễ chịu pha thêm một chút gì đó làm người ta say mê, theo phản xạ gật đầu đáp, tay nàng cùng lúc siết chặt vòng eo nhỏ nhắn mềm mại kia ôm nàng vào lòng.

Cung nữ thái giám cúi đầu nên không thấy hành động của hai người.

"Thật thơm!."Lạc Bắc Thần cảm thấy thật thoải mái, mũi ở hõm cổ nàng tham luyến hương thơm.

Liễu Linh Nhã bị hành động của nàng làm kinh hách, mặt cũng đã ửng đỏ lên càng thêm yêu dã, cắn cắn môi dưới nhu thuận nằm trong lòng nàng nhẹ lên tiếng.

"Ngươi thật ấm áp."

"Ngươi cũng vậy."Lạc Bắc Thần nghe nàng nói thì cũng mê man nói ra lời thật lòng.

"Ta là phi tử của Hoàng Thượng, ngươi ôm như vậy không sợ mất đầu sao?."Liễu Linh Nhã cười nhẹ một tiếng, nâng mi lên hỏi.

"Ngươi biết bản thân là phi tử của Hoàng Thượng nhưng lại nhu thuận trong lòng một nam nhân như vậy không sợ mất đầu cả gia tộc?."Lạc Bắc Thần ôm nàng chặt hơn, thì ra là phi tử của ca ca, nàng ôm một cái cũng đâu có sao, nàng liền không tin ca ca trị tội nàng, nghĩ như vậy ngữ điệu liền chứa tiếu ý mà ôn nhu hỏi ngược lại.

Liễu Linh Nhã nghe xong thì nhướng mày, không có trả lời nàng, người này hảo thú vị nha.

Hai người ôm nhau cùng nhau ngắm cảnh, như một đôi tình lữ tiên đồng ngọc nữ.

"Ta phải về, hữu duyên tương phùng."Lạc Bắc Thần ôm một lúc thấy trời đã ngã vàng thì cúi đầu nhẹ giọng nói.

"Ân."Liễu Linh Nhã luyến tiếc rời khỏi cái ôm, nhìn nàng đáp.

Lạc Bắc Thần định xoay người rời đi thì một bàn tay kéo lại.

Liễu Linh Nhã hai tay vòng qua cổ nàng kéo xuống, đến khi bốn cánh môi thật sự chạm vào nhau.

Lạc Bắc Thần trợn mắt, đại não nháy mắt trống rỗng, nhưng mùi vị thật ngọt, môi nữ nhân này thật mềm mại...

Liễu Linh Nhã định dứt khỏi thì có một bàn tay trụ gáy nàng lại, hai người bắt đầu dây dưa, môi lưỡi quấn lấy nhau không rời.

Lạc Bắc Thần không biết bản thân bị sao, chỉ biết mình thật thích mùi vị này, mút nhẹ hai cánh môi đỏ mộng kia, lưỡi tách ra đi vào cạy mở hàm răng, thành công đi vào lướt qua cuốn lấy tất cả mật ngọt.

"Ưm..."Liễu Linh Nhã khẽ rên một tiếng, đẩy nhẹ nàng ra, hai người cùng nhau thở.

"Không phải muốn về sao?."Liễu Linh Nhã lấy lại bộ dáng điềm nhiên, nhưng hai cánh môi vẫn còn ướt ướt quyến rũ mê người, nhìn nàng hỏi.

"Ân vậy ta về."Lạc Bắc Thần ánh mắt còn mơ màng, hít một hơi thật sâu, chiết phiến đánh nhẹ vào ót một cái gật đầu nói rồi xoay người nhanh ly khai.

Lắc đầu bỏ đi suy nghĩ không nên đó, xem như chưa chuyện gì xảy ra mà bước ra khỏi Hoàng Cung.

Nhưng nàng không biết nàng và nữ nhân kia tại đây chính thức bắt đầu một đoạn duyên phận, dây dưa không dứt về sau.

"Tham kiến Vương gia."Binh lính cửa cung đồng loạt quỳ xuống.

"Hồi phủ."Lạc Bắc Thần phất tay nói với người của mình.

Sắc trời cỡ nửa canh giờ sẽ sập tối, Lạc Bắc Thần cùng đoàn người hồi phủ, trên đường người cũng tách ra mà đứng hai bên, thiếu nữ nhìn nàng mà thẹn thùng đỏ mặt không ngớt.

Qua con hẻm phía trước là tới Vương phủ, không khí xung quanh lạnh lẽo quỷ dị, những bóng đen núp trên mái nhà ánh mắt sắc bén nhìn đoàn người, một nữ nhân đeo mặt nạ bạc ở phía xa cách bốn con đường nhìn đến có thể bao quát rõ cảnh phía dưới.

"Chờ bản Vương đã lâu đi."Lạc Bắc Thần dừng bước, ngữ điệu thản nhiên.

Xẹt xẹt...

Binh lính vương phủ đồng loạt rút kiếm lấy Lạc Vương làm trung tâm, ngưng trọng cảnh giác nhìn xung quanh.

Không có nghe thấy tiếng đáp lại nhưng thay bằng một hồi sáo sắc bén truyền vào không khí...

Sưu..sưu..vút...

Hàng chục mũi tên xé không như mưa lao vút xuống, tâm điểm chính là nàng.

"Keng..keng.."Thị vệ dùng đao chém loạn xạ trên không trung ngăn chặn tên tạo ra âm thanh.

"Bảo vệ Vương Gia."Một tên thị vệ hét lớn, mấy tên còn lại xông lên phía trước cùng nhau chặn tên.

"Aa!...."Vài tên thị vệ trúng tên hét lên, nhưng biến hóa kế tiếp làm mọi người kinh hoảng, những tên đó cả người đều biến xanh, môi tím đậm, nhìn rất dị.

Thị vệ còn lại run lên, cố gắng trấn định bản thân tránh những mũi tên tiến tới."Keng..."

Lạc Bắc Thần vẻ mặt không tốt lắm, thật sự là muốn lấy mạng nàng, sử dụng độc thật ngoan tuyệt.

Vút vút vút....

Mưa tên vừa dứt, từ trên mái nhà phóng xuống hơn ba mươi bóng đen, tất cả đều đeo mặt nạ, chỉ có ánh mắt đầy sát khí hiện ra.

Ba mươi người bao vậy Lạc Bắc Thần đám người, trên tay họ không cầm kiếm hay đao mà dùng sợi hắc xích, đầu xích gắn với bàn tay sắt được đút rèn điêu luyện, năm ngón sắc bén dị thường.

"Bản Vương không nhớ mình đắc tội với kẻ nào."Lạc Bắc Thần ngữ điệu đầy hiếu kỳ vang lên, dửng dưng cầm chiết phiến phe phẩy.

"Xuống dưới mà hỏi Diêm Vương."Một tên trong đó trầm âm phun ra một câu, hắc xích từ tay hắn không cánh mà bay đánh tới nàng.

******************

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play