Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

GIAO LỘ

Chương 1

GIAO LỘ Chap 1 : Tôi ở đây Tác giả : Vọng Nguyệt Chi Miêu Edit ảnh : Vọng Nguyệt Chi Miêu ……………………………………………………… Ánh nắng dịu dàng bắt đầu say mình với cảnh đẹp của nhân giang mà có lẽ vì thế nên hình như mỗi ngày nắng đều đẹp hơn rực rỡ hơn và ấm áp hơn Đông tàn nhường chỗ cho xuân đến cỏ cây hoa lá cũng bắt đầu khoe những chồi non mới nhú dưới lớp băng mỏng lạnh giá đang dần tan ra vì sự ấm áp của mùa xuân Khí trời ấm hơn nên những phiên chợ cũng được tụ họp nhiều hơn và thường xuyên hơn, Tiêu Chiến tranh thủ đến chợ thật sớm để tìm cho mình một vị trí thật đẹp mà bày biện gian hàng Tiêu Chiến đang say xưa trưng bày những chiếc lắc tay, dây chuyền và nhẫn bằng bạc được anh tự tay làm thủ công rất tỉ mỉ và tinh xảo vào thủ trang sức thì từ đằng xa có một nhóm người rượt đuổi nhau kẻ hò người hét _ Cướp ... cướp.... bắt hắn ta lại ... bắt tên cướp lại ... Một đám người rượt đuổi nhau loạn xạ khiến Tiêu Chiến không thể nào phân biệt được ai là cướp ai người bắt cướp cho đến khi " Rầm " một tiếng thật lớn có một tên thanh niên va vào gian hàng của anh làm chiếc tủ trang sức rơi xuống đất vỡ hết những tấm kính, Tiêu Chiến nhanh tay chạy đến ôm chặt lấy hắn ta mà hét _ Này thì cướp này ... cướp này .... Tiêu Chiến vừa giữ chặt người lại vừa đánh vừa mắng nhưng người thanh niên kia không đánh trả lại anh mà chỉ né đòn, hắn ta vừa né vừa hét vào mặt anh _ Yah ! ... tôi không phải cướp ... hiểu lằm rồi _ Có gan làm ăn cướp sao không có gan nhận hả ? đã vậy còn đập vỡ cả chén cơm của ông đây _ Này anh kia ! dừng tay lại đi . Tôi nói là hiểu lầm mà _ Hiểu lầm hả ... hiểu lầm nè ... Tiêu Chiến miệng vừa nói tay thì liên tục đánh người chỉ đến khi Nhất Bác đưa tay giữ chặt hai cánh tay anh đến mức anh không phản kháng được thì lúc đó Tiêu Chiến mới chịu im lặng mà đưa ánh mắt có chút sờ sợ nhìn Nhất Bác Nhất Bác cứ im lặng giữ chặt tay Tiêu Chiến, cả hai nhìn chầm chầm vào mắt nhau nhưng mỗi người một tâm trạng Tiêu Chiến vì đã ra tay liên tục với Nhất Bác nên lúc bị anh ta khống chế thì có chút sợ còn Nhất Bác vì vừa bị đau lại vừa bị hiểu lầm bởi con người hồ đồ trước mặt mà có chút bực dọc nhìn anh Cuộc chiến bằng mắt chỉ dừng lại khi có một bác gái trung niên chạy đến bên cạnh Nhất Bác rồi lập tức cất tiếng hỏi _ Cậu trai trẻ à cậu có bị thương ở đâu không vậy ? Vừa nói bà vừa đưa tay sờ vào cánh tay rồi thân hình Nhất Bác như để kiểm tra xem cậu có bị gì không, Nhất Bác khéo léo chặn cánh tay bà lại mà cất tiếng _ Cháu không sao ... không sao _ Hắn ta đã trả lại túi cho tôi rồi cậu đuổi theo làm gì nửa ? nguy hiểm lắm _ Không bắt được hắn thì lần sau vẫn sẽ có người khác bị hắn giựt túi, nhưng đâu phải lần nào cũng may mắn lấy lại được _ Haiz ... cũng biết là vậy, nhưng cậu cũng không nên liều mạng với chúng như vậy _ Bác xem lại xem có mất thứ gì không ? Bác ấy cẩn thận kiểm tra lại túi xách của mình sau đó thở ra một hơi nhẹ nhõm mà nói _ Cũng may không mất thứ gì . Hôm nay thật cảm ơn cậu nhưng mà ... sao hắn lại ra tay nặng tay với cậu như vậy ? Vừa nói bà vừa đưa tay sờ vào vết thương trên môi Nhất Bác, Nhất Bác nhẹ né người tránh cái chạm tay của bà rồi tự đưa tay sờ sờ vào vết rách trên môi rồi nén ánh mắt trách móc về phía Tiêu Chiến mà nói _ Đúng là cũng nặng tay thật Tiêu Chiến nảy giờ đã nghe rõ câu chuyện cũng biết mình đã đánh lầm mắng lầm Nhất Bác nên có chút áy náy, anh đưa tay sờ sờ sau gáy hơi lấp bấp cất lời _ Cậu có sao không ? Chỉ tại ... tôi nghĩ là ... mà tại lúc đó mọi người la hét dữ quá tôi không phân biệt được ai là cướp ai là người bắt cướp... tôi ... _ Vậy rồi anh tự mình cho rằng tôi là cướp mà ra tay như vậy sao ? _ Cũng không phải tôi cố ý mà _ Cũng may là anh không cố ý _ Gặp cướp thì ai cũng ra tay vậy thôi Tiêu Chiến vừa nói vừa đưa tay chạm vào vết thương của Nhất Bác, khi tay Tiêu Chiến vừa chạm vào môi Nhất Bác lập tức anh ấy "A" lên một tiếng rồi hét _ Đau ! anh đánh một lần chưa đủ sao ? giờ lại muốn ra tay lần nửa à ? _ Không phải ... không phải ... xin lỗi anh... tôi chỉ muốn kiểm tra vết thương giúp anh thôi _ Không cần Bác gái đứng bên cạnh nãy giờ đã nghe rõ câu chuyện và biết rõ nguyên nhận dẫn đến vết thương trên môi Nhất Bác nên nhìn Tiêu Chiến mà nói _ Cậu trai trẻ này cậu ra tay với cậu ấy nặng quá rồi đó. Cậu ấy là người tốt mà Tiêu Chiến nhìn Nhất Bác rồi nhìn Bác ấy mà trả lời _ Cháu cũng đâu có cố tình đâu. chỉ tại ... chỉ tại ... cháu lỡ tay... Bà thở ra một tiếng nhìn Tiêu Chiến lắc đầu rồi xoay qua Nhất Bác mà nói _ Cậu ấy cũng chỉ là hiểu lầm nên mới nặng tay với cậu như vậy cậu cũng đừng trách cậu ấy, cả hai cậu ai cũng vì tầm lòng tốt nên mới như vậy Vừa nói bà vừa đưa về phía Nhất Bác một ít tiền mặt mà tiếp lời _ Cậu hãy giữ lấy mà đến bác sĩ xem như tôi đền ơn cho cậu Nhất Bác đưa tay chặn lại bàn tay bà rồi đẩy nhẹ về phía bà trả lại những tờ tiền bà vừa đưa mà nói _ Không cần đâu cháu không sao. Nếu Bác không mất thứ gì vậy cháu xin phép đi trước đây _ Cậu không nhận tôi thật sự rất áy náy _ Không cần thật mà. Cháu thấy chuyện bất bình thì ra tay thôi bác không cần để bụng đâu _ Người tốt như cậu sẽ được ông trời phù hộ. Cám ơn cậu rất nhiều chàng trai trẻ . Vậy tôi cũng đi đây Nói xong họ tạm biệt nhau, người phụ nữ xoay người rời đi , Nhất Bác cũng xoay người bước đi nhưng đã bị bàn tay của Tiêu Chiến giữ chặt cổ tay anh, Nhất Bác đưa mắt nhìn Tiêu Chiến rồi hỏi _ Lại sao nửa đây ? đánh bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ sao ? Tiêu Chiến tay vẫn giữ chặt tay Nhất Bác nhìn cậu ấy có chút áy náy rồi nói _ Đánh anh là tui sai nhưng mà ... anh nhìn xem tôi còn chưa kịp dọn xong hàng chứ đừng nói đến buôn bán gì thì đã bị anh làm cho ra nông nổi này rồi Bây giờ Nhất Bác mới đưa mắt nhìn bãi chiến trường mình vừa gây ra mà thầm nghĩ " thảo nào cái tên này lại ra tay với mình nặng như vậy" Nhất Bác cử động cánh tay ra hiệu cho Tiêu Chiến rồi cất lời _ Thả tay ra Tiêu Chiến có một chút bối rối thả tay Nhất Bác ra rồi đưa bàn tay lên áo lau lau chùi chùi mà cười cười nói với Nhất Bác _ Tôi quên . Mà anh làm gì khó chịu dữ vậy tôi nắm tay chứ có phải chặt tay anh đâu Nhất Bác lườm Tiêu Chiến một cái thay cho câu trả lời rồi hỏi _ Giờ anh tính sao ? _ Tôi cũng không biết phải tính sao nửa . Anh cũng là vì giúp người với lại ... tôi còn làm anh bị thương , nhưng mà ... bể hết rồi ... tôi ... tôi ... _ Tôi sửa lại đền anh là được chứ gì ? _ Anh biết sửa sao ? _ Không . _ Không vậy sửa bằng cách nào ? _ Thử sẽ biết . Chưa từng làm qua nhưng tôi nghĩ mình làm được _ Có đáng tin không vậy ? _ Anh có thể không tin _ Không ... tôi tin anh ... tin mà... Tiêu Chiến dù muốn dù không cũng nên để Nhất Bác thử một lần bởi vì chiếc xe chưng bày sản phẩm này là anh mới mua đến tiền vẫn còn chưa góp hết, thế nên chọn lựa để Nhất Bác sửa chính là chọn lựa duy nhất của anh bởi nếu không để cậu ta sửa anh lại phải mất một khoản tiền lớn để ra tiệm sửa lại Cả hai cùng thu dọn bãi chiến rồi gom những thứ dùng được cùng nhau đi về nhà Tiêu Chiến Nhất Bác sau một lúc nghiên cứu suy nghĩ thì tự mình đi mua thêm một ít vật tư còn Tiêu Chiến vì thấy có lỗi nên sau khi đưa Nhất Bác về nhà đã vội đến nhà thuốc mua dụng cụ sơ cứu vết thương cho cậu nhưng khi quay lại đã không nhìn thấy Nhất Bác đâu, Tiêu Chiến đưa mắt nhìn quanh tìm Nhất Bác rồi tự nói với chính mình "quả thật anh ta đi rồi" Nhất Bác từ phía sau nghe được câu nói của anh nên đã hắng giọng rồi cất tiếng _ Tôi ở đây Tiêu Chiến có một chút ngại ngùng khi bị Nhất Bác phát hiện nên cười giả lả rồi đưa gói dụng cụ y tế lên mà nói với cậu ta _ Tôi ... anh có cần chăm sóc vết thương không ? ... tôi nghĩ là anh cần nên mới đi mua những thứ này Tiêu Chiến sau khi lấp bấp nói thì phát hiện ánh mắt Nhất Bác đang nhìn mình một cách khó hiểu vì sợ Nhất Bác hiểu lầm nên anh càng rối hơn mà nói _ Tôi ... chỉ tại tôi làm anh bị thương nên muốn chuộc lỗi anh đừng nghĩ gì nha ... tôi ... tôi không có ý gì đâu Nhất Bác quả thật là có chút khó hiểu trước thái độ của Tiêu Chiến nhưng anh vẫn giữ nét mặt bình thản nhìn anh ấy rồi nhếch nhẹ mép vẽ một nụ cười nửa miệng mà hỏi _ Anh đang có ý gì với tôi sao ? _ Tôi đâu có ... anh nghĩ gì vậy ? _ Người đang nghĩ gì là anh đó _ Này ! tôi có lòng tốt muốn chăm sóc vết thương cho anh lại bị anh nói thành ra như vậy, anh nghĩ lại xem mình có quá đang không ? _ Tôi nói gì anh sao ? từ đầu đến giờ chỉ có mỗi mình anh tự nghĩ rồi tự nói. _ Uh . Cho là vậy đi. Giờ anh có vệ sinh vết thương không thì bảo ? _ Có Nhất Bác bước đến ngồi cạnh Tiêu Chiến để anh ta chăm sóc vết thương giúp anh, Tiêu Chiến cẩn thận từng chút một vệ sinh sạch sẽ rồi nhẹ nhàng thoa thuốc cho Nhất Bác sau đó còn cẩn thân đưa anh tuýp thuốc và nói _ Mỗi ngày bôi hai lần, tránh được nước thì càng tốt nếu không sẽ để lại sẹo đó _ Cám ơn anh _ Không cần cám ơn , là do tôi đánh anh bị thương mà _ Anh biết vậy là tốt rồi, sau này nếu chưa biết rõ sự việc thì bớt đánh người mắng người lại đi _ Tôi cũng không phải cố ý anh có cần nói đến như vậy không ? _ Cần Sau khi buông ra một chữ " Cần" cộc lốc Nhất Bác đứng dậy bước đến bên cạnh chiếc xe của Tiêu Chiến và bắt đầu bắt tay vào sửa chữa chiếc xe Tiêu Chiến ngồi bện cạnh theo dõi Nhất Bác làm việc, một lúc sau cũng cảm thấy có hứng thú nên cũng bắt chước anh ta mà làm và kết quả là sau khi tháo chiếc bánh xe ra để vệ sinh và lặp ngược vào thì dư một con ốc vít Tiêu Chiến có chút ngại ngùng vì dẫu sao mình cũng là nam nhi nhưng mà những chuyện này quả thật anh không biết làm nên dù có quê mấy đi nửa cũng phải thành thật với Nhất Bác nếu không sau khi anh ta sửa xong rồi rời đi người chịu hậu quả sẽ là anh Nghĩ là làm Tiêu Chiến cầm chiếc mỏ lết mở ốc trên tay đẩy đẩy nhẹ vào người Nhất Bác, Nhất Bác theo hướng mà Tiêu Chiến chạm vào người anh xoay lại đưa ánh mắt với dấu chẩm hỏi thật lớn nhìn anh ta rồi nói _ Có chuyện gì ? Tiêu Chiến cả khuôn mặt cười thật tười nịnh nọt nhìn Nhất Bác rồi xòe lòng bàn ta ra bên trên là một con ốc vít, Nhất Bác nhìn thấy con ốc là đã hiểu vấn đề nhưng anh vẫn hỏi _ Sao ? Tiêu Chiến đưa tay chỉ vào chiếc bánh xe rồi nói _ Hình như nó ở trong này _ Vậy thì anh lắp vào đi _ Tôi ... tôi ... _ Không biết làm sao ? _ Tôi chỉ muốn giúp anh thôi mà _ Như vậy gọi là giúp sao ? Tiêu Chiến chu chiếc mỏ nhỏ ra rồi nhếch nhẹ môi mà dùng nửa mắt nhìn Nhất Bác nhưng tay vẫn giữ chặt con ốc còn dư hướng về anh ta Nhất Bác đưa tay lấy con ốc vít, anh không nhìn Tiêu Chiến mà nói _ Tôi không nhờ thì tốt nhất đừng làm _ Tôi biết rồi, thưa anh !. Nhất Bác tiếp tục công việc của mình còn Tiêu Chiến thì xích ra xa cậu ta một chút rồi tự mình trút giận _ Anh tưởng anh hay lắm sao ? ừ thì giỏi hơn tôi chỗ sửa chữa này đó thì sao chứ ? dư có con ốc thôi có cần nói khó nghe đến vậy không ? xe nhiều ốc như vậy tôi lắp vào dư một con là giỏi lắm rồi, sao chứ ? đồ khó ưa ... đồ đáng ghét ... Cộc ... cộc ... cộc... tiếng của cái mỏ lết gõ vào sườn xe vang lên làm Tiêu Chiến giật mình quay lại nhìn Nhất Bác rồi hỏi _ Sao thế ? _ Nếu anh rảnh ngồi đó mắng người thì có thể đi rót cho tôi ly nước ? _ Tôi mắng người khi nào chứ ? khát nước chứ gì , được rồi đợi đi, tôi rót nước cho anh Tuy miệng nói vậy nhưng Tiêu Chiến vẫn ngồi đó mà lẩm bẩm _ Anh ta là quỷ sao ? mình nói nhỏ như vậy mà cũng có thể nghe được hay anh ta có ba cái lỗi tai? hay là anh ta có con mắt phía sau ... Cộc ... cộc ... cộc nghe tiếng gõ của Nhất Bác Tiêu Chiến giật mình quay lại chưa kịp nói gì đã bị câu nói của anh ta chặn ngang miệng _ Tôi không phải quỷ càng không có ba tai bốn mắt như anh nói mà là chiếc xe của anh có cái này , còn nửa ... anh nói không hề nhỏ Nhất bác đưa tay chỉ vào chiếc kính trên tủ trang sức của Tiêu Chiến, thì ra nó phản chủ nó tố cáo anh với Nhất Bác Tiêu Chiến lập tức đứng dậy rồi nói _ Anh uống nước gì để tôi lấy ? Tiêu Chiến vừa hỏi xong liền nhanh chân chạy mất mà không đợi Nhất Bác trả lời, Nhất Bác nhìn theo bóng lưng của Tiêu Chiến lắc nhẹ đầu mà nở một nụ cười rồi tiếp tục công việc của mình. Cuối cùng chiếc xe cũng được Nhất Bác sửa xong tuy không giống hoàn toàn với lúc đầu nhưng nhìn vẫn rất đẹp, Tiêu Chiến nhấn nhá cho nó thêm một chút theo đúng phong cách của anh rồi cất tiếng khen ngợi Nhất Bác _ Wooh... anh tài thật đó ! là lần đầu của anh thật sao ? lần đầu tiên làm đó hả ? thật vậy sao ? trước đây chưa từng làm qua sao ? Đáp lại một loạt những cậu hỏi của Tiêu Chiến là một cái gật nhẹ đầu và nụ cười tự đắc trên môi của Nhất Bác, Tiêu Chiến thấy cái gật đầu của anh thì lập tức đứa ngón tay cái lên mà nói _ Lợi hại ... quá lợi hại rồi ... thật sự là anh rất là lợi hại _ Nếu đã hài lòng như vậy thì tôi đi được rồi có phải không ? _ À ... Ừ .... Nhưng mà ... anh không đói sao ? hay tôi mời anh bữa cơm xem như cám ơn anh đã giúp tôi sửa lại chiếc xe có được không _ Không cần phiền phức vậy đâu. Tôi đi đây _ Này .... Hay là vậy đi, phía trước con hẻm có một tiệm mì rất ngon anh có muốn dùng thử không ? Nhất Bác nhìn thấy ánh mắt tha thiết và chân thành của Tiêu Chiến nên không nở từ chối mà gật nhẹ đầu, Tiêu Chiến môi lập tức nở nụ cười rồi nói _Vậy chúng ta đi thôi Họ sánh bước bên nhau kẻ trước người sau cùng sải bước trên con đường trải đầy nắng xuân, khoản cách và sự khó chịu dành cho nhau vô hình đã bị cái dịu dàng của tiết trời mùa xuân xua tan mất Tiêu Chiến bây giờ trong lòng có một sự ngưỡng mộ dành Nhất Bác nên trong lúc ăn mì còn cố tình nhường cậu ta một quả trứng kho, Nhất Bác nhìn cái bộ dạng của Tiêu Chiến mà cười thầm rồi tự nghĩ " đúng là người lớn chẳng ra người lớn mà trẻ nhỏ thì lại quá tinh ranh rồi" Tiêu Chiến cứ ngây ngốc cười cười nói nói và nụ cười đó vô tình làm cho khuôn miệng của Nhất Bác cũng nở theo một nụ dịu dàng đáp trả Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến rồi bất ngờ cất tiếng hỏi _ Trang sức đó đều là do anh tự làm sao ? _ Đúng rồi ! Anh thấy có đẹp không ? _ Tất cả mẩu mã đều do anh tự nghĩ ra sao ? _ Dĩ nhiên rồi ! Anh thấy tôi lợi hại không ? Nhất Bác môi nở một nụ cười mà cũng như không cười rồi gật nhẹ đầu thay cho câu trả lời , Tiêu Chiến thì cười rất tươi tiếp tục hỏi cậu ta _ Anh thích mẫu nào tôi sẽ tặng cho anh _ Không cần _ Anh không cần khách khí với tôi, cứ chọn đi tôi sẽ tặng cho anh _ Không cần đâu anh giữ lại mà bán đi _ Anh không thích sao ? Cũng đúng thôi người như anh sao có thể thích những thứ dịu dàng như thế này chứ _ Này ! cái anh kia _ Ah ! ... Tôi biết rồi ... biết rồi ... chỉ là anh không thích thôi _ Ăn no chưa ? _ Rồi _ Vậy tính tiền nhanh rồi về _ À ... Ôh.... tôi biết rồi Tiêu Chiến lập tức gọi ông chủ đến để tính tiền sau đó cả hai cùng rời đi, Nhất Bác tạm biệt Tiêu Chiến rồi xoay người bước đi, Tiêu Chiến nhìn theo bóng lưng của anh mà nói _ Lần sau gặp lại tôi nhất định sẽ thiết kế một mẩu thật đẹp dành riêng cho anh Nhất Bác dừng lại bước chân nhưng không xoay người lại mà trả lời Tiêu Chiến _ Tùy anh _ Xem như chúng ta có giao hẹn với nhau rồi nhé Nhất Bác đưa bàn tay ra dấu Ok về phía Tiêu Chiến như chấp nhận lời hứa với anh rồi tiếp tục bước đi, môi vẽ một nụ cười mà tự nghĩ " Cái con người này thật phiền phức nhưng cũng rất thú vị " Nhất Bác giữ nụ cười trên môi với những suy nghĩ của mình Tiêu Chiến đứng từ phía sau nhìn theo bóng lưng của Nhất Bác rồi cũng tự mình xoay người lại vui vẻ đi về nhà, anh vừa đi vừa tự nói với chính mình _ Mình nhất định phải thiết kế ra một sợi dây chuyền thật xuất sắc để anh ta nể mình mới được, không thể để anh ta xem thường mình được, mình lắp dư mỗi một con ốc thôi mà đã mắng mình như vậy rồi , Cái tên ... kia ... chết mất mình quên hỏi tên anh ta, thôi kệ lần sau mình sẽ hỏi , Cái tên kia hãy đợi đấy Tiêu Chiến tôi xuất chiêu đây . Tiêu Chiến là thế lúc nào cũng tràn đầy năng lượng tích cực lạc quan yêu đời như thế, tuy cái miệng nhỏ nói hơi nhiều hơn người khác một chút nhưng lại rất được lòng người.

chương 2

Nắng xuân dịu dàng vuốt ve cảm xúc của từng người nên cái không khí chợ đầu xuân cũng tươi vui và đầy năng lượng hơn Tiêu Chiến miệng vừa nói tay vừa đưa những mẫu trang sức mới cho khách xem, gian hàng của Tiêu Chiến đặc biệt đắc hàng bởi trang sức của anh từ mẫu mã mới lạ độc đáo mà lại không đại trà như những gian hàng khác và đặc biệt hơn hết là anh chủ rất điểm trai và có tài ăn nói vì thế mà không khi nào là không có khách ghé thăm cả Tiêu Chiến đang say xưa bán hàng thì lại luôn có cảm giác có ai đó nhìn mình nên anh đưa mắt tìm một vòng những chẳng phát hiện ra ai rồi lại quay lại với công việc nhưng cái giác có ánh mắt ai đó dán chặt vào sau gáy đúng là làm anh không dằn được lòng mà đặt chiếc nhẫn trên tay xuống rồi đưa mắt cố tìm thật kĩ khắp mọi ngóc ngách và khi ánh mắt anh chạm vào khuôn mặt của Nhất Bác môi Tiêu Chiến lập tức nở một nụ cười tươi tắn mà vẫy vẫy tay rồi chạy thật nhanh về phía anh ta mà hỏi _ Anh đi ...tham quan... chợ... hả ... Câu nói của Tiêu Chiến ngập ngừng rồi dừng hẳn lại khi đôi mắt anh kịp nhìn thấy bộ trang phục của Nhất Bác, Tiêu Chiến đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên chạy đến bên cạnh Nhất Bác rồi đọc to bảng tên trên áo anh ấy _ Vương Nhất Bác ! ... à ...cảnh sát Vương chào anh Tiêu Chiến cười tươi đến đôi mắt vẽ hình cầu vòng nhìn Nhất Bác Nhất Bác không hiểu vì sao đôi chân lại lạc bước đến nơi này nhưng từ lúc nhìn thấy dáng vẻ nói nói cười cười của Tiêu Chiến thì anh lại không rời đi được nên khi bị Tiêu Chiến phát hiện mình nhìn anh ta thì Nhất Bác có chút bối rối nhưng bầu không khí ấy lại bị Tiêu Chiến làm loãng đi và thay vào đó là sự nồng nhiệt hiện tại của anh ấy, Nhất Bác nhìn anh cười cười rồi hỏi _ Sao thế ? chưa thấy cảnh sát bao giờ sao ? _ Không phải . Chỉ là chưa thấy cảnh sát nào bị lầm là cướp như anh thôi _ Anh còn dám nói _ Được rồi .. không dám ... không dám . Mà anh đến đây tìm tôi sao ? _ Anh là tội phạm sao ? Nét mặt Tiêu Chiến từ vui chuyển sang ghét bỏ nhìn Nhất Bác, anh nhếch chiếc môi mình lên rồi đốp chát lại Nhất Bác _ Anh chỉ có thể gặp mỗi tội phạm thôi sao ? xem ra cuộc sống anh thật thê thảm Nhất Bác nghiêm mặt trả lời Tiêu Chiến _ Trong giờ làm việc của tôi thì đối tượng tôi gặp chỉ có tội phạm thôi _ Thật là mất hứng . Vậy anh đi gặp tôi phạm của anh đi Nói xong Tiêu Chiến xoay người bước đi mà không thèm chào tạm biệt Nhất Bác lấy một tiếng, Nhất Bác đứng đó xụ mặt xuống nhìn theo bóng lưng của anh Tiêu Chiến đi chưa được ba bước đã bị tiếng gọi phía sau khơi dậy sự tò mò mà quay lại nhìn _ Cảnh sát Vương anh đến chợ tuần tra sao ? Không nghe thấy tiếng Nhất Bác trả lời Mạn Na lại tiếp tục lên tiếng _ Cảnh sát Vương tôi có mua giầy tặng anh nè anh xem thử xem có thích không ? Nhất Bác đưa tay đẩy trả lại hộp giầy mà Mạn Na vừa đưa cho anh rồi đâu hai đầu chân mày lại mà nghiêm giọng nói _ Cô Cố Mạn Na tôi đã nói không nhận cô đừng làm như vậy nửa được không ? Tiêu Chiến thấy rõ phản ứng vừa khó chịu vừa khó xử của Nhất Bác nên lập tức ra tay nghĩa hiệp, anh bước đến bên cạnh Mạn Na rồi đưa tay giựt lấy chiếc hộp giầy trên tay cô sau đó mở ra xem rồi nhanh nhẹn cất lời _ Wooh ... là Nike mẩu mới nhe ! đắt tiền lắm phải không ? cô đang hối lộ anh ta hả ? có chuyện cần nhờ anh ta giúp sao ? cô gọi anh ta là gì nhỉ ? cảnh sát Vương sao  ? anh ta đã nhận của cô những thứ gì rồi ? mau nói cho tôi nghe với Tiêu Chiến vừa đối đáp với Mạn Na vừa nháy mắt ra hiệu cho Nhất Bác rời đi, Nhất Bác hiểu ý Tiêu Chiến nên cũng nhanh chân lẫn vào đám đông mà mất dạng Mạn Na đưa tay giựt mạnh lại hộp giầy rồi cất tiếng _ Này ! cái anh kia ai cho anh tự tiện xem đồ của người khác vậy chứ hả ? anh có biết lịch sự là gì không ? _ Lịch sự gì chứ ? cô dám đưa hối lộ cho cảnh sát trước bàn dân thiên hạ vậy mà còn lớn mồm lớn miệng được sao ? _ Tôi đưa hối lộ khi nào chứ ? anh bị điên sao ? là tôi tặng quà cho anh ấy không liên quan gì đến nghề nghiệp của anh ấy hết, anh cẩn thận lời nói của mình đó _ Có quỷ mới tin hai người là bạn bè tặng quà cho nhau đó _ Anh tin hay không là tùy anh, tôi và cảnh sát Vương vốn dĩ là đối tượng tìm hiểu lẫn nhau ... Cảnh sát Vương ... cảnh sát Vương anh ấy đâu rồi ? Mạn Na vừa nói đôi mắt vừa dõi tìm Nhất Bác còn Tiêu Chiến đã biết rõ Nhất Bác đã rời đi nên hất nhẹ vai trề đôi môi nhỏ rồi nhướng mày trả lời cô ấy _ Không biết Sau khi trả lời cô anh cũng mau chóng rời đi bỏ mặc Mạn Na tự mình đứng đó bực dọc khó chịu Phiên chợ sáng cũng nhanh chóng trôi qua khi mặt trời đứng bóng , Tiêu Chiến sau khi thu dọn mọi thứ thì cùng Vu Bân Tử Nghĩa và Trác Thành dọn hàng tan chợ trở về nhà Bốn người bọn họ từ nhỏ đã chơi cùng nhau lớn lên lại cùng buôn bán chung trong một chợ nên thân lại càng thêm thân, bốn người bọn họ hợp nhau từ quan điểm sống cách sống và cả môi trường sống, thế nên tình cảm của bọn họ thân thiết không khác gì là tình thân gia đình của nhau Cả bốn người cùng đi bộ về nhà họ vừa đi vừa nói cười vui vẻ, Tiêu Chiến bất ngờ đẩy mạnh Tử Nghĩa một cái đến mức cô chao đảo mà ngả vào người Trác Thành rồi cất tiếng _ Này ! khi nảy đứa nào phá chén cơm của anh đây vậy hả ? Tử Nghĩa cũng chanh chua không kém cô lao vào Tiêu Chiến vừa đánh vừa đốp chát với anh _ Ai hả ? Con mẹ đó chằn như vậy là tui giúp anh đuổi khéo ả ta đi thôi anh có cần ra tay không tình nghĩa với tui vậy không hả ? Tiêu Chiến vì bị Tử Nghĩa đánh nên co người lại miệng thì liên tục kiêu " A ... A ... A ... " mà đáp trả lời cô _ Này ! em đánh đá như vậy sao này ở vậy một mình thì đừng có tìm đến tụi anh mà ăn vạ nha Tử Nghĩa nghe Tiêu Chiến nói vậy lại càng ra tay mạnh hơn _ Ở vậy hả ... ở vậy nè ... mấy anh cũng đừng có mà mơ đến lão nương đây nha ! Lúc này thì cả Vu Bân và Trác Thành đều phá lên cười mà đồng thanh cất lời _ Tụi anh tuyệt đối không dám nghĩ đến cơn ác mộng này đâu Rồi cả ba cùng co chân mà chạy Tử Nghĩa một mình ấm ức vừa đuổi vừa đánh cả ba người, Tiêu Chiến vừa chạy cái miệng nhỏ vừa cười vừa nói _ Tiểu tân nương à chẳng hay tân lang của nàng ở đâu đấy thế ? _ Ở đâu cũng không liên quan đến anh cái tên chết bầm kia Tiếng cười của họ vang cả một khoản trời xuân, Tiêu Chiến vừa chạy vừa cười tươi trong niềm hạnh phúc bình dị cho đến khi chạm phải cái dáng vẻ nghiêm nghị của cảnh sát Vương anh mới dừng lại rồi ra vẻ nghiêm túc nhìn Nhất Bác, Mọi người cũng vừa đuổi theo kịp bước chạy của anh nên nhìn thấy Tiêu Chiến tần ngần đứng nhìn liền cất tiếng hỏi _ Sao vậy Tiêu Chiến ? ai vậy ? mầy quen hả Tiêu Chiến cười cười rồi nhanh chân chạy đến bên cạnh Nhất Bác sau đó đưa tay choàng qua vai anh ta mà hất mặt lên với ba người còn lại rồi nói _ Bạn mới của anh đây đó ! sao nào ? thấy anh đây có oai phong không ? Trác Thành nhìn Tiêu Chiến rồi cười nửa miệng với anh mà nói _ Không ! anh ấy làm cảnh sát liên quan gì đến mầy mà mầy đòi oai phong Tiêu Chiến vẫn giữ nét mặt đó mà dầy mặt cất lời _ Nhìn xem ! nhìn xem ! tụi anh đứng cạnh nhau oai phong biết mấy ! ... Sau đó đưa mắt đá nhẹ bờ mi với Nhất Bác một cái rồi nói tiếp câu nói của anh _ Phải không cảnh sát Vương Chưa kịp để mọi người phản ứng Nhất Bác đã lạnh giọng đáp lời Tiêu Chiến _ Không ! Tiêu Chiến lần này thật sự là quê độ rồi nhưng vẫn dầy mặt thả tay ra khỏi người Nhất Bác rồi nói _ Oai phong tui đây tự mình cũng có không cần đến anh Rồi xoay qua hỏi ba người còn lại _ Phải không tụi bây? Vu Bân Tử Nghĩa và Trác Thành cũng lúc lắc đầu rồi bơ Tiêu Chiến đi mà không thèm nói gì, Tiêu Chiến lập tức phản kháng mạnh mẽ lại họ _ Này ! Chúng ta có phải là huynh đệ vào sinh ra tử không vậy ? có cần cư xử thiếu nghĩa khí giang hồ như vậy với tui không vậy ? Lúc này Vu Bân mới đáp lời Tiêu Chiến _ Cần ! rất cần là đã khác . Ai vừa thấy cảnh sát Vương đã vội vàng bỏ lại tụi tao đây hả ? Tiêu Chiến vì bị tất cả mọi người cùng bỏ rơi nên liền đổi chiến thuật vừa cười vừa nói, Tiêu Chiến đưa tay nắm lấy cổ tay của Nhất Bác rồi kéo mạnh về phía mình mà nói _ Giới thiệu với tụi mầy đây là cảnh sát Vương bạn mới quen của tao Sau đó đưa nhìn Nhất Bác mà nói _ Giới thiệu với anh đây là bạn của tôi Tiêu Chiến đưa tay về phía từng người mà giới thiệu tên của họ _ Vu Bân _ Trác Thành _Tử Nghĩa Nhất Bác và ba người bọn họ vui vẻ chào hỏi lẫn nhau sau đó anh hòa theo không khí của mọi người mà bỏ rơi Tiêu Chiến bằng một câu hỏi vô cùng tuyệt tình _ Ai là bạn của anh hả ? Nghe Nhất Bác hỏi vậy làm cả đám phá lên cười còn Tiêu Chiến thì lập tức xừng xỏ đáp lại lời Nhất Bác _ Này ! nước nhà tôi anh cũng đã uống , mì tôi mua anh cũng đã ăn như vậy không gọi là bạn bè thì nên gọi là gì hả ? Nhất Bác chưa kịp đáp lời Tiêu Chiến thì Vu Bân và Trác Thành đã nhanh miệng nói thay anh _ Tiêu Chiến nếu hôm nay mầy cũng mua mì vậy thì bọn tao và anh ấy có thể suy nghĩ lại về mối quan hệ với mầy đó Sau đó Vu Bân đưa mắt về phía Nhất Bác mà cất tiếng hỏi _ Cảnh sát Vương có phải anh cũng đến giờ ăn trưa rồi phải không ? Nhất Bác dùng nụ cười đầy ẩn ý để đáp lời Vu Bân Tiêu Chiến đưa mắt nhìn bốn người bọn họ nét mặt dửng dưng lạnh lùng đang nhòm ngó ví tiền của anh mà bất mãn lên tiếng _ Được rồi . Mọi người cứ ăn thoải mái xem như hôm nay tui gặp vận xui vậy _ Mầy nói như vậy ai dám ăn hả mậy ? _ Được rồi mấy anh mấy chị là em can tâm tình nguyện mời . Được chưa ? _ Vậy thì được Cả đám người vui vẻ cùng kéo nhau ra quán mì , Nhất Bác không biết tự khi nào cứ mỗi lần bên cạnh Tiêu Chiến anh lại tự mình trút bỏ cái vẻ nghiêm nghị thường ngày mà hòa theo nhịp sống bịnh dị tươi vui của Tiêu Chiến Sau khi đến quán mì ai nấy đều chọn món mắc tiền nhất mà gọi, Nhất Bác cũng không ngoại lệ làm Tiêu Chiến ăn trong nổi xót xa cho ví tiền của mình Khi mì được mang lên mọi người đều chuẩn bị ăn chỉ có Nhất Bác cứ loay hoay tìm thứ gì đó làm Vu Bân phải lên tiếng _ Cảnh sát Vương anh tìm gì thế ? _ Tôi muốn ăn dấm Vu Bân liền đưa mắt tìm xung quanh và phát hiện phía sau cậu có một lo dấm nên liền cầm lên đưa Nhất Bác và không quên buông lời trêu chọc Tử Nghĩa _ Cảnh sát Vương à ! ở đây chúng tôi cái gì cũng có chỉ mỗi tân lang là thiếu thôi nên cần gì anh cứ nói với tôi Câu nói của Vu Bân làm Nhất Bác tròn to đôi mắt ngơ ngác không hiểu gì nhưng cả đám còn lại thì phá lên cười khoái chí Tử Nghĩa đang ăn bỗng nhiên dính đạn nên đưa ánh mắt hỏa tiển nhìn Vu Bân rồi gắp một quả trứng kho bỏ vào tô mì của anh mà nói _ Bân ca mời huynh ăn mì và bớt nói lại dùm mụi Câu nói của Tử Nghĩa càng làm cho bọn họ cười nhiều hơn nửa, trong khi cả đám đang nghiên ngã cười thì Trác Thành bắt gặp nét mặt ngờ ngác của Nhất Bác mà nhất thời kéo anh vào câu chuyện _ Cảnh sát Vương anh sao thế ? hay muốn làm tân làng của nhà chúng tôi ? Nhất Bác không hiểu gì về câu chuyện nên không vội trả lời mà chỉ đâu hai đầu chân mày lại ra vẻ khó hiểu câu chuyện của bọn họ Tiêu Chiến vừa nghe Trác Thành hỏi Nhất Bác anh liền phản ứng lại với cậu ta _ Không được, cảnh sát Vương là của tôi không được gả anh ấy cho ai hết _ Này ! Anh ấy còn chưa ý kiến mầy lên tiếng làm gì _ Anh ấy là bạn tao thì tao có quyền _ Nhưng đáng tiếc anh ấy cần tân nương chứ không phải tân lang nên mầy bớt quản chuyện không thể quản lại đi _ Tao cứ quản đó thì sao . Dù sao cũng không thể gả cho bà chằn nhà chúng ta được Tuy là cãi nhau nhưng nụ cười vẫn không tắc trên môi bọn họ làm Tử Nghĩa ức đến nuốt mì cũng khó khăn Nhất Bác sau một lúc nghe họ cãi nhau thì đã hiểu được câu chuyện nên chỉ lắc đầu cười rồi cuối xuống ăn phần mì của mình Trước khi họ tạm biệt nhau để ra về Tiêu Chiến còn cố tình kéo Nhất Bác vào cuộc hẹn của bốn người bọn họ vào cuối tuần này, lúc đầu Nhất Bác từ chối nhưng cái miệng nhỏ của Tiêu Chiến cứ không muốn anh đi cùng nên Nhất Bác đành gật đầu đồng ý. Sau khi tạm biệt Nhất Bác ba người bọn họ lại truy vấn Tiêu Chiến là vì sao lại quen biết Nhất Bác, đã biết nhau bao lâu rồi ? tại sao có bạn mới mà không nói với cả bọn ? kẻ thì hỏi người thì quyết không trả lời thế là cứ đuổi nhau suốt dọc đường về.

Chương 3

Nhất Bác tan ca trở về nhà sau một ngày làm việc vô cùng mệt mỏi anh ghé siêu thị mua một ít thức ăn nhanh trên đường trở về nhà, vì hôm nay có một nhóm côn đồ thanh toán ân oán với nhau nên cảnh sát khá mệt khi truy bắt và không chế bọn họ Trong quá trình truy bắt nhóm côn đồ Nhất Bác không may đã bị thương ở cánh tay nên hôm nay cậu tan ca khá sớm, Nhất Bác mang theo mệt mỏi về nhà với ý định sẽ ngủ một giấc thật sâu nhưng vừa về đến trước cửa đã bắt gặp Mạn Na ở đó, cô vừa thấy Nhất Bác liền ríu rít cất lời _ Cảnh sát Vương anh tan ca rồi sao em đợi anh nảy giờ đó Nhất Bác đưa khuôn mặt vừa mệt mỏi vừa lạnh lùng nhìn cô rồi nói _ Cô đến đây làm gì ? Về đi . Hôm nay tôi mệt lắm hôm khác nói chuyện. _ Anh mệt sao ? bệnh ở đâu sao ? thấy không khỏe chỗ nào nói với em đi _ Tôi không sao. Cô về đi Mạn Na không đáp lại lời của Nhất Bác mà đưa mắt nhìn túi thức ăn nhanh trên tay anh rồi cất tiếng _ Tại sao là ăn thức ăn nhanh ? mau mở cửa đi em sẽ nấu cái gì đó ngon ngon cho anh ăn có được không ? Nhất Bác giữ nét mặt lạnh lùng của mình rồi nói _ Cô đừng phiền nửa . Tôi vào nhà trước đây Nói xong Nhất Bác một mình bước vào nhà bỏ mặc tiếng gọi của Mạn Na, một phần do anh mệt một phần do cô quá phiền phức nên lần nào gặp mặt Nhất Bác cũng luôn tìm cách tránh đi Sau khi vào nhà Nhất Bác đặt túi thức ăn xuống bàn liền thả mình xuống sô pha mà nhắm mắt nghỉ ngơi, vết thương tuy không quá nặng nhưng cũng đủ sức làm khó anh Nhất Bác đang thiêm thiếp ngủ thì tiếng chuông điện thoại vang lên , anh vừa nhắm mắt vừa khó nhọc nhắc máy _ Alo Nghe giọng nói khác lạ của Nhất Bác Tiêu Chiến liền cất tiếng hỏi _ Anh đang ngủ sao ? tại sao lại ngủ vào giờ này ? bệnh rồi sao ? Nhất Bác sao khi nghe một tràng câu hỏi của Tiêu Chiến thì chỉ hỏi lại một câu _ Ai vậy ? _ Tôi nè ! Tiêu Chiến nè ! _ Sao lại gọi cho tôi ? _ Ngày mai chúng ta có hẹn anh còn nhớ không vậy ? _ Nhớ . Nhưng tôi có việc đột xuất nên không thể đến được mong anh thông cảm _ Tôi không thông cảm . Anh nhất định phải đến đó Nhất Bác chưa kịp trả lời Tiêu Chiến thì đã tự mình chạm vào vết thương khiến anh đau đến không cố nhịn được mà ôm lấy cánh tay kiêu lên đau đớn, Tiêu Chiến bên kia đầu dây nghe rõ tiếng kiêu đau của Nhất Bác mà vôi vã cất tiếng hỏi _ Anh bị thương hả ? bị thương rồi sao ? là trong lúc làm nhiệm vụ sao ? anh đang ở đâu vậy ? bị thương nặng lắm không ? alo ... alo ... alo.... anh còn nghe máy không vậy ? anh đâu rồi ? cảnh sát Vương... cảnh sát Vương... Nhất Bác ôm lấy cánh tay rồi nhặt điện thoại lên trả lời Tiêu Chiến để ngăn lại cái miệng nhỏ đang ồn ào của anh _ Tôi đây . Chưa chết nên anh đừng có mà làm quá vấn đề lên như vậy _ Là tôi lo lắng cho anh thôi, sao anh nói khó nghe như vậy chứ ? anh đang ở bệnh viện sao ? _ Ở nhà _ Nhà anh ở đâu vậy ? _ Anh làm việc của mình đi tui ngủ đây _ Nè ! tôi hỏi nhà anh ở đâu mà _ Cúp máy đây. Nhất Bác mặc kệ Tiêu Chiến mà tắt máy rồi tiện tay ném chiếc điện thoại lên bàn sau đó khép nhẹ đôi mắt mà nghỉ ngơi Nhất Bác chưa kịp ngủ thì tiếng chuông điện thoại của Tiêu Chiến đã liên tục đỗ làm anh phải bật dậy mà nghe máy _ Lại cái gì nửa đây đại ca ? _ Tôi hỏi nhà anh ở đâu sao không trả lời mà tắt máy ? _ Cho anh địa chỉ nhà để anh làm phiền chết tôi hay sao ? _ Là tôi quan tâm anh mà đổi lại anh cư xử như vậy với tôi sao ? _ Được rồi ... xin lỗi anh ! giờ tôi ngủ được chưa ? _ Chưa . _ Lại gì nửa đây ? _ Địa chỉ nhà ? Nhất Bác không trả lời Tiêu Chiến mà trực tiếp tắt điện thoại nhưng Tiêu Chiến vẫn không chịu bỏ cuộc anh cứ liên tục gọi đến khi Nhất Bác không trốn được mà đọc địa chỉ nhà cho anh Tính cách Nhất Bác xưa nay thích một mình cái gì anh cũng tự mình làm tự mình chịu đựng không thích san sẻ với ai nhưng không hiểu vì sao lại nhượng bộ trước sự ồn ào của Tiêu Chiến Tiêu Chiến sau khi biết được địa chỉ nhà Nhất Bác thì liền lao đến nhà anh ấy, nếu Nhất Bác không nhanh chân ra mở cửa thì có lẽ chuông cửa nhà anh cũng bị Tiêu Chiến ấn đến hỏng mất, nhà Nhất Bác xưa nay ít có khách đến mà cũng chẳng ai dám ấn chuông như vậy nên Nhất Bác không cần nhìn cũng biết vị khách đó là ai Nhất Bác sửa lại quần áo rồi làm mặt lạnh ra mở cửa cho Tiêu Chiến, sau khi mở cửa anh bỏ mặc Tiêu Chiến mà xoay người bước vào nhà rồi ngã mình xuống sô pha mà khép nhẹ đôi mắt mặc kệ Tiêu Chiến muốn làm gì thì làm Tiêu Chiến đưa mắt nhìn Nhất Bác từ trên xuống dưới một lượt mà không hề phát hiện dấu tích nào của việc vừa bị thương nên lập tức tức giận mà nói _ Này anh không bị thương tại sao lại không nói cho tôi biết hả ? làm tui chạy bán mạng qua đây Nhất Bác đôi mắt vẫn nhắm chặt mà trả lời Tiêu Chiến _ Tôi nói với anh tôi bị thương khi nào ? Tiêu Chiến nghe câu trả lời của Nhất Bác liền không dằn được sự ấm ức trong lòng mà bước đến bên cạnh lôi anh ta dậy để nói chuyện nhưng lực kéo quá mạnh lại chạm vào vết thương được giấu dưới tay áo của Nhất Bác khiến anh ấy kiêu lên một tiếng " Ah " rồi ôm chặt cánh tay mà cố chịu đến nổi trán lấm tấm mồi hôi Tiêu Chiến biết mình trách lầm Nhất Bác nên ríu rít xin lỗi anh _ Xin lỗi ... xin lỗi ... tại sao anh bị thương lại không chịu nói với tôi . Đau lắm phải không ? tôi xin lỗi Tiêu Chiến vừa nói chiếc mỏ nhỏ cũng liên tục thổi thổi rồi xoa xoa vết thương cho Nhất Bác Nhất Bác bị cơn đau làm cho sự bực tức trỗi dậy nhưng khi nhìn thấy hành động của Tiêu Chiến thì anh lại không nở nặng lời nên cọc lóc nói _ Tôi có nói mình không bị thương không ? _ Anh cái gì cũng không nói thì làm sao người khác biết được chứ _ Tôi cần người khác biết để làm gì ? _ Đồ ấu trĩ _ Nói gì vậy ? _ Không có gì . Tôi có nói gì đâu. Tiêu Chiến vì né tránh ánh mắt tóe lửa của Nhất Bác mà đưa mắt nhìn xung quanh nhà rồi dừng lại ngay túi thức ăn nhanh của anh ấy mà cất lời _ Anh bị thương như vậy mà vẫn ăn thức ăn nhanh sao ? tôi cái gì cũng biết nấu anh thích ăn gì nói đi tôi nấu cho _ Món gì ... cũng ... được Nhất Bác vốn dĩ định trả lời là " món gì cũng không ăn " nhưng nhìn thấy ánh mắt ấm áp quan tâm mà Tiêu Chiến dành cho mình lại khiến anh không nở nói ra câu nói làm tổn thương Tiêu Chiến Tiêu Chiến sau khi nghe được câu trả lời của Nhất Bác thì liền vui vẻ xoay người đi xuống bếp mà bắt tay vào nấu nướng, Tiêu Chiến không biết Nhất Bác thích ăn gì nên anh nấu những món sở trường của mình mà cũng là những món khoái khẩu của chính mình Sau khi Tiêu Chiến Tiêu Chiến xuống bếp nấu ăn Nhất Bác thả mình trên sô pha không bao lâu sau anh đã thiêm thiếp ngủ Tiêu Chiến sau khi nấu ăn xong quay lại phòng khách gọi Nhất Bác thì phát hiện anh đã ngủ, Tiêu Chiến trong vô thức cứ đứng đấy ngắm cái vẻ say ngủ của Nhất Bác ngắm cái nét đẹp ma mị của anh ta mà chỉ có lúc ngủ mới có thể thấy được vì khi ấy anh ta tự mình bỏ sự lạnh lùng xuống và thay vào đó là một nét mặt hiền hòa đầy nam tính nhưng cũng phản phất sự mệt mỏi và ưu uất Nhất Bác khẽ cựa quậy cơ thể làm Tiêu Chiến giật mình mà lấp bấp lên tiếng _ Anh ... anh thức ... rồi sao ? à !... anh mau dậy đi... ăn cơm ... được rồi ... tôi nấu xong hết rồi . Nhất Bác nheo nheo đôi mắt rồi mở hẳn ra nhìn cái vẻ lúng túng của Tiêu Chiến không hiểu vấn đề là gì nên hỏi khó lại anh ta _ Tôi ăn cơm chứ có ăn anh đâu anh làm gì căng thẳng dữ vậy ? _ Ăn cái đầu anh á . Nhanh lên không tôi ăn hết bây giờ Nói xong Tiêu Chiến lập tức xoay người đi xuống bếp để tránh đối diện với ánh mắt của Nhất Bác bởi vì không hiểu sao cái giây phút anh nhìn trộm Nhất Bác bị anh ta phát hiện đã làm tim anh loạn nhịp đến hơi thở cũng dồn dập hơn Nhất Bác cũng nhanh chóng nối bước theo Tiêu Chiến, anh khá ngạt nhiên khi nhìn một bàn thức ăn gọn gàng đẹp mắt mà Tiêu Chiến cố công nấu cho anh, tuy Tiêu Chiến không phải là một người nấu ăn giỏi như những chef ở nhà hàng nhưng khẩu vị quả thật rất ngon, có lẽ đây là bữa cơm ấm áp và ngon miệng nhất đối với Nhất Bác vì từ rất lâu rồi bản thân anh không còn được trông thấy một bữa cơm gia đình như vậy Mẹ anh qua đời vì một cơn bạo bệnh còn cha anh là quân nhận nên ít khi ở nhà vì thế mà Nhất Bác đã tự lập từ rất sớm cũng có lẽ chính đều đó mà tính cách của anh hướng nội hơn sức chịu đựng cũng cao hơn người khác rất nhiều Tiêu Chiến nhìn thấy nét mặt tràn đầy cảm xúc của Nhất Bác mà cười thật tươi rồi nói _ Chỉ là một bữa cơm thôi mà anh đã ăn đến cảm động như rồi vậy sao ? Câu hỏi của Tiêu Chiến chạm vào những tâm tư giấu kín của Nhất Bác nên khiến anh lập tức xù lông nhím lên rồi lạnh nét mặt trả lời Tiêu Chiến _ Anh còn nói thêm một câu nào nửa tôi sẽ vứt anh ra đường đó. _ Tôi nói gì sai chứ ? Nhất Bác lập tức buông đũa xuống đưa ánh mắt nghiêm nghị đây uy lực nhìn Tiêu Chiến làm Tiêu Chiến sợ mà đưa tay làm động khóa miệng lại rồi lí nhí _ Được rồi ... được rồi ... không nói chuyện chứ gì ? chỉ cần không nói là được chứ gì ? Cái miệng nhỏ của anh vẫn liên tục nói không ngừng khiến Nhất Bác thở ra một hơi dài bất lực rồi đanh mặt lại với anh, Tiêu Chiến lần này thật sự sợ nên trả lời Nhất Bác đúng một câu " Tôi biết rồi " rồi ngoan ngoãn im lặng ăn cơm. Nhưng chỉ một lúc sau Tiêu Chiến lại cất tiếng hỏi _ Cảnh sát Vương năm nay anh bao nhiêu tuổi vậy ? Nhất Bác không trả lời mà chỉ đưa ánh mắt nghiêm khắc nhìn Tiêu Chiến để áp chế không cho anh nói nửa nhưng càng như vậy Tiêu Chiến lại càng nói nhiều hơn _ Chỉ là tôi muốn biết anh bao nhiêu tuổi để tiện xưng hô thôi. Tôi cũng có nói gì làm anh khó chịu đâu Nhất Bác đưa ánh mắt bất lực nhìn Tiêu Chiến rồi hỏi lại anh _ Hiện tại cách xưng hô của chúng ta có gì làm anh không vừa lòng sao ? _ Không phải là không vừa lòng , nhưng mà nếu lỡ như ... tôi nói lỡ như thôi nha ! lỡ như tôi lớn tuổi hơn thì anh phải dùng kính ngữ với tôi chứ , đằng này cứ mở miệng ra là nói trổng không với tôi. _ 29 Sau khi nghe được con số Nhất Bác vừa nói Tiêu Chiến lập tức đổi thái độ _ Anh muốn nói sao cũng được mà .. hi ..hi... chúng ta là bạn bè không cần câu nệ mấy tiểu tiết đó đâu. _ Bao nhiêu tuổi ? _ Tôi sao ? Nhất Bác dùng ánh mắt thay cho câu trả lời, Tiêu Chiến liền giả lả cười rồi đáp lời anh _ Nhỏ hơn anh một chút _ Là mấy tuổi ? _ 23 _ Nhóc con có chút tuổi đầu đã đòi người khác kính ngữ rồi sao ? _ Tại ... tại ... thì anh nhìn anh xem ... nhìn cũng đâu có lớn hơn tôi đâu nên.. nên tôi nghĩ mình bằng tuổi Nhất Bác lắc lắc đầu rồi thở ra một hơi dài mà nói _ Ăn nhanh lên cơm canh nguội hết rồi _ Ăn thì ăn Tiêu Chiến bây giờ là can tâm ngoan ngoãn mà im lặng ăn hết bữa cơm Sau khi ăn xong Tiêu Chiến cẩn thân dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp còn giúp Nhất Bác kiểm tra lại vết thương và cuối cùng là đưa đến trước mặt anh ta một liều thuốc rồi nói _ Uống đi . uống xong tôi sẽ về không làm phiền anh nửa Nhất Bác đưa tay nhận lấy liều thuốc sau đó nhanh chóng uống, Tiêu Chiến như lời đã hứa sau khi nhìn Nhất Bác uống thuốc xong thì cũng đứng dậy ra về, nhưng trước khi về anh cũng không quên hỏi Nhất Bác _ Ngày mai anh có đi làm không ? _ Không _ Ngày mốt _ không _ Ngày ... Chưa đợi Tiêu Chiến hỏi hết câu Nhất Bác đã tự mình ngoan ngoãn trả lời anh để ngăn cái miệng nhỏ thích hỏi của anh lại _ Ba ngày không cần đi làm Tiêu Chiến cười vui vẻ rồi nói _ Vậy mai tôi lại đến _ Đến làm gì ? _ Thì rước anh chứ làm gì ! tay anh bị thương sao lái xe được _ Tôi đi đâu mà cần anh rước ? _ Chúng ta có hẹn mà _ Xin lỗi ... nhưng tôi không muốn đi _ Tôi không nhận lời xin lỗi của anh. Tôi về đây mai 6 giờ tôi lại đến Nói xong Tiêu Chiến tự mình rời đi mặc kệ Nhất Bác có đồng ý hay không .

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play