Tối hôm đó, trong một quán par lớn, nơi ánh đèn xanh, đỏ, tím, vàng chiếu khắp nơi, tiếng nhạc đùng đùng náo nhiệt, có một người đàn ông mặc trên người một bộ vest đen lịch lãm, trưởng thành ngồi trong phòng VIP hưởng thụ. Tay cầm một điếu thuốc kéo dài một hơi, phà ra làn khói trắng, điên cuồng cầm ly rượu uống liên tục
"Nhật Nam, Cậu đừng uống nữa!"
Người đàn ông từ xa đi tới chặn tay hắn lại, không cho uống thêm rượu
"Cậu cứ mặc kệ tôi." Nhật Nam lạnh nhạt gầm một tiếng, hất cánh tay người đó ra
"Cậu bình tĩnh lại đi! cô ấy đã đi lâu rồi. Cậu định suốt ngày cứ uống rượu hoài sao?"
Cậu ấy là bạn thân nhất của Lương Nhật Nam từ thời cấp 3. Khương Anh Hào, một chàng trai đã lập gia đình, tinh tế và biết suy nghĩ cho người khác.
"Nhưng mỗi lần uống rượu, tôi lại nhớ tới cô ấy. Cậu nói xem, tại sao người dễ thương như cô ấy lại ra đi như vậy! Tôi thật sự...thật sự không cam tâm!" cậu nói có chút đau lòng
"Chuyện qua lâu rồi! Cậu cũng quên người đó đi!"
"Tôi không muốn! Làm sao mà quên được, cô ấy đặc biệt tới vậy. Đều tại tôi hại cô ấy, tại tôi cả.." Hắn la lớn, cầm ly rượu trên tay đập xuống đất, mãnh thủy vinh văng tung tóe
Từ xa có một người phụ nữ xinh đẹp đi tới đẩy cửa phòng VIP bước vào. Hai người họ đều nhìn cô.
"Cậu thôi đi, muốn hành hạ mình tới bao giờ. Mạc Tinh Thanh, cô ấy đã đi từ 5 năm trước rồi!" Cô gái đi tới chửi vào mặt Nhật Nam
"Vợ à! mặc kệ cậu ấy đi." Khương Anh Hào đi tới nắm lấy tay cô
"Anh không cản cậu ta sao?" Cô hét vào. mặt chồng mình, cô ấy là Mộc Tiểu Xuyên trước đây là bạn thân nhất của...Tinh Thanh. Kể từ ngày Tinh Thanh mất, ai cũng dần thay đổi, Tiểu Xuyên của trước đây rất nghe lời, hiền lành và đáng yêu, còn bây giờ thì hung dữ và khó tính. Chỉ có Nhật Nam là không thay đổi, vẫn lạnh lùng hơn trước, bắt đầu tìm tới rượu bia và thuốc lá
"Tinh Thanh mất rồi, các người không đau lòng sao? Cô ấy... là bạn thân nhất của cô đó!" Nhật Nam đưa tay chỉ vào mặt Tiểu Xuyên
"Đương nhiên là đau lòng, nhưng thời gian qua lâu như vậy, cậu đừng làm khổ bản thân nữa. Đường đường là chủ tịch của tập đoàn AUG chẳng lẽ cứ ôm mãi hình bóng của một người đã không tồn tại trên đời mãi sao?"
"Không nói chuyện với các người nữa!" Hắn tức giận quay mặt bỏ đi, bóng dáng cao gầy thoắt ẩn, thoắt hiện
...----------------...
Một mình hắn vào con hẻm nhỏ, đi tới nghĩa trang, đứng trước bia mộ được khắc tên [Mạc Tinh Thanh, hưởng dương 17tuổi. Ngày mất....] Hắn ngồi xuống đất, đưa tay chòm tới phần bia mộ mà đau lòng, lấy ra sợi dây chuyền nằm trong cổ áo, được Tinh Thanh tặng từ lâu.
"Tôi ở đây rồi! Cậu đang ở đâu? Làm ơn trở về đi... đừng dày vò tôi nữa! Nếu không bọn họ sẽ kêu tôi tìm người khác thay cậu mất."
Thân hình thiếu niên cao lớn, tóc hai mái 7/3, đôi chân mày đậm, lông mi dài, đôi mắt hút hồn luôn chứa nỗi u buồn, cái mũi cao. Bờ vai rộng lớn có chút run
Đột nhiên có cơn gió lớn thổi qua dữ dội, sợi dây chuyền tự sáng lên. Một âm thanh lạ lẫm phát ra từ viên ngọc
"Nếu được du hành thời gian trở về quá khứ để tìm người đó! Bạn có muốn không?"
"Có!" Nhật Nam vô thức mà lên tiếng chạm vào viên ngọc, gió thổi lên ào ạt, Một luồng sáng bùng lên, bao trùm cả người cậu
......................
Sáng hôm ấy, Cậu đang ngủ trên giường. Kế bên có một cô gái xinh đẹp, người nhỏ nhắn, mái tóc xõa dài tới lưng, khuôn mặt nhỏ, cặp chân mày thanh thoát, đôi mắt phượng dài lã lướt, mũi hơi nhỏ, cái miệng quyến rũ, mỗi lần nở nụ cười đều khiến người khác xao xuyến. Đang ngồi bắt chéo chân ngay bàn làm việc của cậu đợi thức dậy.
Thanh niên ngủ trên giường đột nhiên tĩnh dậy! Trên người chỉ mặt mỗi cái quần thun ngắn, không mặt áo, làm lộ ra body 6 múi của mình. Ngạc nhiên nhìn người con gái trước mặt mà chạy tới ôm lấy
"Nhìn nam thần của chúng ta kìa, hôm nay lại ngủ quên sao?"
"Cô là ai" Hắn liền đẩy người đó ra
"Cậu ngủ tới nổi mất trí rồi hả? Tôi là Mạc Tinh Thanh đây! Còn giả vờ." Cô ôm lấy mặt Nhật Nam mà hỏi
"Cậu là Tinh Thanh, không thể nào, cô ấy..."
"Cậu nói gì vậy? Có mau đi học không"
Là giọng nói, dáng vẻ này, khuôn mặt ấy không hề thay đổi, cô mặc trên người bộ đồng phục trường, áo sơ mi trắng kèm theo chiếc váy đen đứng trước mặt cậu
"Đi học sao? Tôi tốt nghiệp lâu rồi!"
"Cậu điên à? mới học lớp 11 mà tốt nghiệp cái gì, mau thay đồ đi! Tôi không kiên nhẫn đợi cậu đâu!"
Chẳng lẽ trở về rồi sao? bởi vì sợ dây chuyền đó. Và rồi người con gái ấy lại xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nữa. Hàng vạn câu hỏi đặt ra, sao lại có điều kỳ diệu đến vậy! Nhật Nam dang hai tay ôm lấy cô vào lòng thật lâu, niềm vui và khao khát bấy lâu cũng đã thành sự thật. Nếu là mơ hắn nguyện mình không tĩnh lại, để được ngắm nhìn cô lâu hơn một chút
"Sao...sao vậy?"
Cô đột nhiên sờ lên vai người đàn ông ấy mà an ủi, chẳng phải trước đây cậu ấy hay ăn hiếp mình lắm à
...****************...
Đêm hôm ấy, giữa bầu trời tối đen như mực lại ẩn hiện một màu đỏ rực của lửa, một màu cháy sáng khắp biệt thự đứng đầu trong thành phố. Nhiều người tự hỏi, vì sau lửa cháy lớn thế này trong khi căn nhà đã được bảo vệ rất nghiêm ngặt
Tiếng la hét đua nhau chạy trốn, một người đàn ông tầm 50 đứng trước bài vị, vừa lúc cô con gái chạy vào nhìn thấy
"Bố..."
"Tinh Thanh, con phải chạy trốn khỏi Lương Nhật Nam!" Giọng nói ông rì rào như sắp không chịu nổi
"Quả báo... cậu ấy muốn trả thù con, trả thù thay cho mẹ của mình." giọng cô đầy sợ hãi và tự trách
"Không phải lỗi của con, đều là do người lớn như chúng ta phải gánh chịu, con mau tĩnh táo để còn sống sót…"
"Bố ơi con sợ lắm, đi với con được không?"
"Con nghe đây, từ bây giờ con không còn là tiểu thư nhà họ Diệp nữa, sẽ không ai có thể chống lưng khi con làm ra việc tày trời giống như trước đây con đối xử với Nhật Nam, cứ lẳng lặng mà sống."
"Sao có thể chứ, những thứ này vốn là của chúng ta mà..."
"Chuyện bố buôn hàng cấm đã bị Nhật Nam giao nộp bằng chứng cho công an rồi, bọn họ sẽ tới đây nhanh thôi, đây là chiếc thẻ tín dụng phòng hờ xảy ra sự cố, con hãy giữ thứ này và tìm Hữu Phong. Nó đã sống từ bé ở bên ngoài, chắc chắn sẽ tìm được đường sống."
"Mình cùng đi nhé!"
"Sẽ chết hết đấy, bố chỉ có thể tiễn con tới đây thôi."
Những lời trăng trối từ miệng người đàn ông khiến cô không thể cầm được giọt nước mắt "Đừng mà...."
"Đi mau đi!" Một giọng hét đầy uy lực, ông xách tay cô ra khỏi phòng rồi khóa cửa từ bên trong, mặc cho cô gái có gào khóc bao nhiêu lần thì ông vẫn không đáp trả. Đấy chẳng phải là cam tâm chịu chết hay sao?
Khói ngày càng dày đặc, Tinh Thanh bắt đầu tìm đường thoát thân. Cô cũng như những người khác tham sống sợ chết mà thôi. Ông ngoại thì bị mẹ của Nhật Nam hằng ngày cho uống thuốc độc mà chết.
Bố thì giam giữ bà ấy, thời gian đó Nhật Nam đang công tác ở nước ngoài nên không biết chuyện, sau này chỉ kịp về làm đám tang
Hắn đã từng khuyên nhủ mẹ của mình rời khỏi địa ngục này, hắn không thể gọi kẻ đã giết cha mình là anh, càng không chấp nhận người đã lên kế hoạch tàn nhẫn đó là cha dượng. Mối thù giết cha giết mẹ sao hắn lại chịu để yên cho bọn họ.
Gương mặt xinh đẹp thuần khiết như chưa từng vấy bẩn bụi trần, nhưng chính cô còn ghê tởm bản thân mình, đều là do cô cứng đầu mới chọc giận cậu nhỏ
Năm đó bạn thân của mẹ được gả vào làm vợ bé của ông ngoại khiến mọi người trong nhà đều phải khinh thường, đến mẹ cũng chán ghét không nhìn đến dì ấy một lần
Lúc đó bà ngoại nhỏ đã có một đứa con trai đang du học ở nước ngoài, hắn lớn hơn cô 6 tuổi, mặc dù không cùng huyết thống nhưng cô vẫn gọi Nhật Nam một tiếng cậu nhỏ. Lúc còn tuổi nổi loạn cô đã muốn lên giường với hắn, một việc kinh tởm mà lúc nào cô cũng đem ra uy hiếp hắn
Hắn chịu đựng những việc đó vì muốn mẹ của mình được sống trong yên ổn, nhưng bà ngoại nhỏ cũng bỏ hắn mà đi, người gặp bà ấy lần cuối và nói những chuyện đó lại là Tinh Thanh
Đến cả đám tang của bà cũng không ai để ý tới, cô còn cùng đám bạn tụ tập trong quán bar hát hò đến 2, 3h sáng. Cũng như chưa từng nghĩ đến cảm xúc của cậu nhỏ, cô chỉ vì mê đắm sắc đẹp của hắn nên có ý trêu đùa, không nghĩ sẽ nhận kết quả như thế này.
...****************...
Ở bên ngoài truyền ra một giọng nam trầm lạnh nhạt "Tất cả những người ở đây đều phải chết, ngoại trừ Diệp Tinh Thanh, cô ta không được xảy ra chuyện gì, nếu không tôi sẽ tính sổ với các người!"
Chính anh cũng tự chạy vào biển lửa tìm cô, những chuyện trước đây cô làm dù anh có chán ghét đi chăng nữa, thì anh vẫn muốn chừa cho cô một con đường sống.
"Chúng tôi đã tìm từng ngóc ngách trong ngôi nhà nhưng vẫn không thấy, nơi đây hỗn loạn, nói không chừng đã..."
"Câm miệng!" Anh nắm chặt tay thành nắm đấm, sao có thể để cô ta đến gặp diêm vương sớm như vậy
Anh đột nhiên nhớ tới chuyện mẹ từng nói, biệt thự nhà bọn họ có tần hầm thông ra đường quốc lộ gần đây. Có lẽ anh nên chạy một vòng xem thử
...----------------...
3 Tháng trước
Sau khi phát hiện Mạnh Yến (Mẹ của Nhật Nam) hạ độc Diệp Lão Gia (Ông ngoại của Tinh Thanh). Ba của cô đã dứt khoát giam giữ bà ta trong phòng vì lúc này Nhật Nam có giao tình rất thân thiết với đám người cảnh sát. Ông ấy thì làm chuyện phi pháp, Nhật Nam cũng biết rõ chuyện đó nên trong lòng luôn cảnh giác
Cũng đã hơn 2 tháng anh không về biệt thự từ lúc xảy ra chuyện ngoài ý muốn với Tinh Thanh. Cô cũng chưa từng đòi hỏi hắn sẽ chịu trách nhiệm, nhưng cô vẫn muốn hắn phải khó xử khi đứng trước mặt cô, muốn chết không được, sống cũng không xong.
Đêm đó Tinh Thanh mạo muội bước vào phòng Mạnh Yến, bà ta vẫn giữ tâm trạng bình thản và khinh thường. Người ta thường đồn phụ nữ trong nhà họ Diệp luôn có một phong thái rất là đặc biệt, mỗi người đều có sự uy lực và cao quý khác nhau.
"Nữa đêm đến đây, đừng nói là muốn giết tôi nhé." Mạnh Yến lên tiếng khiêu khích
Tinh Thanh lạnh nhạt cảnh cáo bà ta, cô cũng không biết từ lúc nào một người ngoài lại muốn dạy dỗ mình, trong mắt cô.. bọn họ luôn là người ngoài "Bà giết ông tôi thì đừng mong sẽ sống yên ổn, tôi hỏi bà... Nhật Nam đã bắt đầu phản bội người họ Diệp rồi đúng không?"
"Nó vốn không liên quan tới chuyện này, nhưng với thế lực của nó hiện giờ cộng thêm việc ba vợ tương lai của nó là cục trưởng cục cảnh sát thì các người nghĩ mình sẽ sống sung sướng tới khi nào? Nếu không may tôi chết ở đây, từng người, từng người một đều sẽ bị tống vào tù, bố cô... chắc chắn sẽ không thoát khỏi bị tử hình." Mạnh Yến quay sang cảnh cáo ngược lại, bà ta còn nở một nụ cười tự mãn
"Thế mới nói bố của tôi chưa bao giờ yên tâm về cậu nhỏ, bà mà còn khoe khoang nữa thì mạng của người đó tôi cũng không giữ nổi đâu."
"Tôi sẽ không cho phép các người làm hại tới Nhật Nam!" Bà ta rút ra 1 con dao nhỏ trong người, trực tiếp dùng võ thuật tấn công Tinh Thanh
Cô cũng là con của nhà danh tiếng, từng học qua vài chiêu thức nên cũng tránh được nhát dao đó, nhưng so với Mạnh Yến cô đúng là không phải đối thủ của bà
"Chỉ cần cậu nhỏ chịu trách nhiệm với tôi, tôi sẽ để anh ta sống yên ổn một đời. Cũng sẽ để bà sống..."
Cô biết bố đã bắt đầu cho người giám sát Nhật Nam, nếu bà ấy chết thì anh cũng không còn lý do gì để tồn tại, cô chỉ muốn anh sống cho dù người bên cạnh anh không phải cô. Chỉ là vì cô không muốn phải hối hận...
Bà nghe xong liền tức giận tím người, không nghĩ đứa trẻ này lại có suy nghĩ quái đản với con trai mình "Cô không có liêm sỉ hả, sao dám thốt ra những điều trái với luân thường đạo lý như vậy!"
"Chúng tôi đã quan hệ với nhau rồi, hơn nữa vị hôn phu của tôi là do bà chọn, bà muốn tôi phải nói với tất cả người trong tộc biết chuyện này, sau đó đợi họ xé xác Nhật Nam đi!"
"Cô tưởng tôi không biết đêm nào cô cũng mặc đồ ngủ gợi cảm lượn lờ trước mặt nó hay sao, tôi cứ nghĩ cô sẽ nhìn lại thân phận của mình với nó mà dừng lại ở mức lớn nhỏ, đáng ra tôi nên loại bỏ cô từ đầu"
Bà ta cầm con dao chém thẳng vào cổ Tinh Thanh, cũng may cô dùng tay nắm chặt lưỡi dao mới thoát được một mạng, cảm giác đau đớn tới tận xương tủy, cứ như cô không còn cảm nhận được bàn tay của mình
"Ưa..." Nàng đau đớn chóng cự, gương mặt trở nên biến sắc
"Tôi vốn từ bỏ rồi, đáng lẽ đêm đó cậu nhỏ nên ở bên cạnh bạn gái, sao lại tìm tôi chứ..."
Mạnh Yến đưa tay nắm đầu Tinh Thanh kéo thẳng ra ban công trên tầng 4, dùng sức nhấn nữa người cô ra bên ngoài, hai tay dùng lực bóp cổ nàng, chân cô cũng không còn chạm đất
"Bà điên rồi... tôi.. tôi đang có thai đấy." Nàng dùng móng tay cào mạnh vào tay Mạnh Yến, ấy vậy mà cũng không có động tĩnh
"Mày nghe đây, dù tao có phải trả giá thì Nhật Nam cũng không thể yêu mày, dòng máu nghiệt chủng đó tao không cần, mày nghe rõ chưa! Mày tự câu dẫn nó thì đừng có hối hận, mày có biết bố mày là người đã giết bố nó không hả? Cũng là vì ông ngoại mày ra lệnh đấy, tao chịu đựng tủi nhục mới lấy ông ta. Tụi mày đợi con trai tao đến trả thù đi!"
Vừa lúc bố của Tinh Thanh nghe vài âm thanh kỳ lạ trong phòng của Mạnh Yến nên vào xem thử, thấy con gái sắp bị giết ông liền chạy đến đẩy thẳng bà ta ngã nhào từ lan can rơi xuống đất, lúc đó nàng cũng sắp ngã theo thì bố đã nắm tay kịp thời
Một tiếng động rất lớn khiến người làm trong nhà đều biết chuyện mà chạy ra xem thử, nhiều người không khỏi la hét
"Bố... giết người rồi!" Nàng sợ hãi, dù sao đó cũng là mẹ ruột của Nhật Nam, nếu anh ta biết chuyện thì làm sao chứ
"Con không sao là tốt rồi, về xử lý cái tay đi kẻo bị nhiễm trùng, chuyện này để bố lo liệu."
"Bố thật sự giết bố của Nhật Nam...?"
Ông liền ngập ngừng rồi trả lời "Người phụ nữ đó đã nói với con."
"Có nhiều cách để ngăn cản mà, sao bố lại ra tay với bà ấy..."
"Còn không phải nữa đêm con tìm bà ấy, nếu bố không đến... có lẽ người nằm dưới đó là con rồi!"
"Nếu bố thật sự muốn ra tay với Nhật Nam... có thể giữ mạng anh ấy lại cho con không..."
"Con tĩnh táo lên đi, ai lại muốn giữ quả bom bên cạnh chứ!" Nói xong ông liền dứt khoát đi xuống lầu
Vào đêm diễn ra đám tang, Nhật Nam không xuất hiện mà thay vào đó, anh đã về biệt thự vào lúc 10h khuya. Tinh Thanh mệt mỏi xoa bụng vì đói, một phần vì suy nghĩ quá nhiều về việc cô có thai vẫn chưa có ai biết, hơn nữa Nhật Nam cũng sắp cưới vợ nên vẫn không tiện mở miệng.
Cô lạnh nhạt ra lệnh cho giúp việc: "Giúp tôi nấu một chén cháo đừng bỏ gì hết." Giọng nói của cô yếu ớt và mệt mỏi, thể hiện sự căng thẳng và lo lắng mà cô đang trải qua.
Cô chỉ mong có một chút gì đó để ăn và có thể nghỉ ngơi sau một ngày dài đầy suy nghĩ và lo lắng.
"Dạ tiểu thư!"
"Bố tôi đã ăn gì chưa?"
"Ông chủ đã ăn cơm từ chiều rồi đến tang lễ trực rồi ạ!"
Nhật Nam từ cửa bước vào, anh nghe có một giọng nữ ra lệnh cho giúp việc liền đoán được người đó là ai, tâm trạng anh vô cùng mệt mỏi nếu gặp thêm người phụ nữ đó sẽ càng khiến anh chán ghét
"Cậu chủ mới về!"
"Ừm!"
Tinh Thanh hít một hơi âm thầm nuốt nước bọt trước sự xuất hiện của Nhật Nam, anh lạnh lùng nhìn cô rồi hỏi một câu xanh rờn "Mẹ tôi tự sát thật sao?"
Câu hỏi của anh như một quả bom nổ giữa không gian yên tĩnh, khiến Tinh Thanh cảm thấy bất ngờ và lo lắng. Cô không biết làm thế nào để trả lời anh, và cũng không biết anh sẽ phản ứng thế nào khi biết sự thật.
Cô giả vờ không để ý tới lời anh nói, bàn tay lã lướt trên tay anh cố ý trêu chọc "Không phải trên giấy đã ghi như vậy à, cậu nhỏ còn muốn hỏi tôi điều gì?"
Anh nắm chặt chiếc cằm nhỏ của cô gái, dáng vẻ không còn e sợ khi làm những điều đó trong căn nhà này nữa. "Ý tôi là con có liên quan đến chuyện của mẹ tôi không?" Giọng nói của anh sắc lạnh và nghi ngờ.
Tinh Thanh dùng ánh mắt kiên định, chế giễu nhìn anh. "Đến tôi mà cậu nhỏ cũng nghi ngờ, người khác nghe được không chừng nghĩ cậu chán sống rồi..." Cô nói với giọng điệu mỉa mai, không hề sợ hãi trước sự nghi ngờ của anh.
Dù sao gia thế nhà họ Diệp vốn không tầm thường, cô từ bé đã được ông ngoại và bố nuông chiều, tính cách có chút kiêu ngạo nên cho dù xảy ra chuyện long trời lỡ đất cô cũng có thể đối phó
Anh nhìn cô như muốn bóp chết, mỗi lời anh thốt ra đều muốn cảnh cáo. "Bố con dạy nói những lời đó với người lớn à, con muốn nói tôi hay là bản thân mình, người chán sống luôn là con mà không phải sao?" Giọng nói của anh đầy sự đe dọa và căm ghét.
Tinh Thanh không hề sợ hãi, ngược lại còn nhìn anh với sự khinh thường. "Lương Nhật Nam, anh cũng chỉ là người ngoài không phải là cậu ruột của tôi, dùng kính ngữ không thấy ngượng mồm à?" Câu nói của cô như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào lòng tự trọng của anh.
"Vậy cô ba lần bảy lượt câu dẫn tôi, không thấy vô liêm sỉ à?"
"Chuyện đó kết thúc thôi, tôi hối hận rồi... Không đúng, là tôi quyết định buông tha cậu nhỏ đấy, nhường lại cơ hội cho người khác!" Nàng chỉ nhẹ nhàng nhìn hắn và nói, không có ý cho nhiều người biết chuyện, dù sao cô cũng dùng dáng vẻ tích cực để nói với hắn
Gương mặt Nhật Nam đỏ ngầu tức giận, hôm nay anh mặt chiếc áo sơ mi phi lụa màu đen trông rất ngầu và quyến rũ, phía cúc áo ngay ngực bị hở nên thấy được cổ anh cũng đỏ rần
"Lúc tôi kêu dừng thì cô cố chấp, bây giờ la hối hận? Cô nói không thấy nực cười sao? " Nhật Nam quát lớn, vung tay hất mạnh chiếc bình ở trên bàn rơi xuống nền, âm thanh chói tai liền khiến cô và người giúp việc liền hoảng hồn
"Anh mau cút đi!" Càng nhường nhịn thì hắn càng làm tới, Tinh Thanh tức giận dùng tay đánh vào mặt anh thì bị nắm giữ
"Cô còn chưa hiểu tình hình à, căn nhà này và công ty của các người bây giờ thuộc quyền sở hữu của tôi. Tôi sẽ quyết định thái độ của 2 cha con cô để tống ra khỏi nơi này, ông ta khôn hồn thì đừng có giở trò tiểu nhân. Còn cô, cũng không có quyền ra lệnh cho tôi!"
Hắn ta dùng ngón cái nhấn mạnh vào lòng bàn tay của nàng mà dày vò, nơi mà cô đã đỡ con dao chí mạng của Mạnh Yến. Vết thương của cô vẫn còn sâu chưa lành, bị anh tra tấn khiến máu chảy nhiều còn trở nên nặng thêm
"Á....a" Nàng đau đớn ngã khụy trước chân hắn khóc nức nở "Những thứ đó vốn là của chúng tôi, di chúc của ông ngoại chắc chắn có vấn đề!"
"Từ khi nào đồ của bố tôi lại thành tài sản của nhà cô, nếu không phải bố cô giết bố tôi thì mẹ của tôi cũng không gả vào nhà của các người, các người cũng không trắng trợn giành hết những thứ này là của mình, nó chỉ trở về với chủ mà thôi!"
"A...Tôi khó chịu quá...Nhật Nam!" Nàng ôm lấy tay anh cầu xin
Nghe thấy anh liền dứt khoát buông tay Tinh Thanh khiến cô mất đà ngã xuống đống thủy tinh bể nát, cô không dể khóc, chỉ vì vết thương không chịu được nên mới dùng khổ nhục kế, cô không nghĩ sẽ có một ngày anh sẽ quay qua cắn ngược lại cô.
Tinh Thanh cố gắng đứng dậy từ bãi chiến trường mà anh đã gây ra, cô thông cảm việc hắn mất mẹ nên cảm xúc có hơi mãnh liệt, cô chỉ chán ghét nhìn anh một cái sau đó liền nhếch nhác trở về phòng, tới trước cửa chỉ có thể dùng bắp tay để mở khóa
Ánh mắt Nhật Nam dõi theo có chút tiếc nuối, đến cuối cùng vẫn không bám dính lấy anh, sống từ bé đến lớn đây có lẽ là vết thương nặng nhất mà Tinh Thanh phải gánh chịu, hơn nữa anh còn cố ý khiến cô phải năng nỉ anh tha mạng, nhưng làm cô té xuống đống thủy tinh đó anh lại muốn nhanh chóng kéo cô đứng dậy
Nhật Nam đã moi móc được vài thông tin, cũng biết rằng mẹ bị ai sát hại, anh chỉ muốn xác nhận Tinh Thanh có thật sự liên quan những chuyện này hay không, những người biết về cái chết của mẹ anh mà làm ngơ như không có chuyện gì, anh cũng sẽ kéo bọn họ cùng xuống địa ngục
Từ đêm đó Tinh Thanh rời khỏi nhà đến hộp đêm đến 2, 3 giờ sáng, hơn nữa hai ba ngày liền cũng không thấy bóng dáng đâu, đám tang của bà ngoại nhỏ cũng chưa đến viếng 1 lần, khiến hắn ngày càng ghim cô
Dạo gần đây anh có hơi thường xuyên ở lại biệt thự, cũng muốn đến tìm Tinh Thanh hỏi rõ mọi chuyện, nhưng vẫn không thấy cô lú mặt ra bên ngoài, cũng không thấy gọi bác sĩ đến khám. Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ở trong phòng rồi chứ?
Sau 1 thời gian cho người tìm kiếm mới biết cô ta còn có tâm trạng để ăn chơi trác táng bên ngoài, đêm hôm đó anh liền chạy đến hộp đêm tìm cô về, cùng lúc đó Sa Ly ở bên cạnh nên cũng muốn đi theo, cô ấy chỉ đơn thuần nghĩ họ là cậu cháu, cũng không biết gia đình họ đang căng thẳng tới mức nào.
Tinh Thanh uống rượu nhiều vô kể, gương mặt có chút ngờ nghệch nhưng cô vẫn còn lý trí và sự tỉnh táo, cô mặc chiếc đầm cúp ôm body màu đen làm hiện ra một làn da trắng mịn của một tiểu thư chỉ biết ở nhà hưởng phúc, bên cạnh là cô bạn thân gia cảnh cũng nhất nhì trong thành phố.
Tinh Thanh cũng vừa chi ra một số tiền lớn để mua một loại thuốc thần dược, khiến người ta có cảm giác thoải mái như ở bồng lai tiên cảnh.
Cô dùng gói thuốc đó bỏ vào ly rượu mới rót rồi chờ tới thời cơ chín mùi, sau đó cùng cô bạn luyên thuyên cả tối
Có một chàng trai phong lưu bước ra từ sân khấu tiến đến chổ bọn họ, cơ thể cao lớn và quyến rũ kèm theo gương mặt phong lưu điển trai, có thể thả thính bất kỳ ai
"Lần này trăm sự nhờ cậu đấy Tinh Thanh!"
"Cậu cứ yên tâm, chỉ cần tôi ra tay bất kể đàn ông nào cũng không thoát được!"
Tinh Thanh liền cầm ly rượu đến chổ chàng trai thì từ xa đã có bóng dáng khí thế đi đến trước mặt nàng, bên cạnh còn có thêm một nữ nhân xa lạ
Hắn lạnh lùng nhìn cô ra lệnh "Đi về thôi, tôi có chuyện muốn hỏi cô!"
Nụ cười nàng dần biến mất, sao anh ta dám vác mặt đến tận nơi này tìm cô "Anh về trước đi, tôi sẽ đi ngay."
"Bây giờ không được à?"
"Tôi còn có việc quan trọng phải làm!" Nàng gằng giọng, cũng không thích anh ta dẫn nữ nhân khác đến trước mặt cô
"Tinh Thanh!" Giọng chàng trai từ sân khấu bước ra cắt ngang bầu không khí, hắn đã vốn thấy cô có ý bắt chuyện với mình thì bị người này từ đâu lại xuất hiện
Nàng cũng lơ đi Nhật Nam, nở ra một nụ cười mê người đưa ly rượu cho thanh niên đó uống, cô đã bỏ rất nhiều tiền bạc và công sức, đợi hắn uống xong cô sẽ theo bọn họ về
"Hôm nay anh thể hiện tốt lắm, bọn tôi thưởng cho anh."
Nhật Nam thấy vậy liền nhanh tay hơn người đó một bước, cầm lấy ly rượu nốc hết một lượt khiến mọi người xung quanh phải ngơ ngác
Mộc Tiểu Xuyên (Bạn thân của Tinh Thanh) thấy vậy liền tức giận há hốc miệng, đó là thuốc cô dành cho bạn tình của mình, sao người đàn ông của Tinh Thanh lại giành uống hết như vậy chứ?
Tinh Thanh liền giật lấy ly rượu rồi mắng Nhật Nam "Anh bị điên à, thứ này vốn không phải dành cho anh mà!"
"Tôi không có nhiều thời gian để nhìn cô làm những chuyện vặt vãnh này, về nhà để xem những thứ hay ho mà cô đã làm đi!"
Ánh mắt hắn nhìn cô đầy sự chán ghét, cũng không đúng, là đối với gia đình này đều như vậy. Đối với Nhật Nam cô cũng chỉ là một hạt cát muốn thu hút sự chú ý của hắn, nếu cả hai ở bối cảnh khác liệu hắn sẽ chọn cô không...
"Những thứ đó vô dụng đó đối với anh, nhưng lại là sự nâng niu đối với người khác. Anh tự rước quạ thì đừng có đổ lỗi cho tôi."
Nếu Nhật Nam đã biết chuyện cô giết mẹ hắn thì sao, thứ cô đang lo sợ là hắn uống phải xuân dược, coi như đây là món quà cô tặng hắn và vợ tương lai, chỉ cần tìm cách cho hắn và Sa Ly ở cạnh nhau cả đêm thì cô sẽ tìm cách trốn đi thành phố khác.
Bố cô là người có quyền thế trong thành nên sẽ không ai dám làm hại ông ấy, chỉ có cô vô dụng nên mới sợ Nhật Nam, đợi mọi chuyện lắng xuống thì cô lại trở về. Ông trời cũng muốn giúp cô!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play