Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vương Gia Ta Muốn Về Thế Kỉ 21

xuyên kông

chương 1 _xuyên không_ lưu vân y là một cô gái có tính cách mạnh mẽ ngoại hình cân đối ưa nhìn biệt tài của lưu vân y là đàn ca múa hát .cô từng đoạt giải quán quân trong cuộc thi tiếng hát truyền hình được nhiều người ái mộ .vào một hôm trên đường đi diễn về khi láy xe sang đường , không mai xe cô va phải 1 chiếc xe khác, cú va chạm mạnh ,khiến đầu cô đập thẳng vào vô lăng máu tuôn ra và ngất đi khi nào không biết.. mơ hồ trong cơn đau.lưu vân y thấy mình đang đứng trong hang tối.rất tối.cố ra sức gào thét kêu cứu nhưng mãi không ai trả lời.1 chút ý thức sót lại hiện lên trong đầu ..lẽ nào mình đã.............k được lưu vân y ta chưa muốn chết ta còn nhiều việc phải làm còn mẹ ta nữa mẹ đang chờ ta trở về, không được...@ sao 1 hồi gào thét trong tuyệt vọng, bỗng có một luồng sáng vàng chói, chiếu vào lưu vân y luồng sáng như có lực hút kéo cô vào hố sâu bắt đầu rơi chưa biết đích dừng....... .. chợt nghe có tiếng khóc hù hụ bên tai không phải là một hình như là rất nhiều, tiếng tạp âm ồn ào đến khó tả , lưu vân y dần dần mở mắt lên, một cảnh tượng thật là xa lạ ập vào mắt chưa kịp hoàng hồn ..thì một thân ảnh mảnh mai khắp người tỏa ra khí chất cao quý. gương mặt dịu hiền cùng vơi ánh mắt ướt lem vội chạy đến cạnh giường...khẽ gọi trong sự vui mừng tột độ..tỉnh rồi ... vân y tỉnh rồi ... dứt lời vội vã ôm trầm lấy lưu vân y..một cái ôm tuy xa lạ nhưng rất ấm áp..ánh mắt lưu vân y lúc này nhìn khắp nơi ..căn phòng thì rộng lớn trang trí rất đẹp từng chi tiết nhỏ như rèm cửa cũng được làm họa tiết rất tỉ mỉ đồ vật trong phòng nhìn sơ qua là biết ngây đồ quý ...xoây người lại nhìn những thân ảnh trước mắt trên dưới gần 10 người ăn mặc phong cách cổ đại..theo bản năng miệng liền hỏi nè..vị đại thẩm này , cho ta hỏi ở đây là ở đâu. mọi người ở đây đang làm gì vậy...vân nhi đây là phủ thừa tướng những người kia là gia nô của phủ ta..lưu vân y với ánh mắt ngạc nhiên chuyển qua ngớ ngẩn..vậy vị đại thẩm đây là ai...ta là mẫu thân của con..con là lưu vân y nhị tiểu thư của phủ thừa tướng ..lời nói vừa dứt như sét đánh qua tai, bao nhiêu dấu chấm hỏi rồi chấm phẩy không kịp tả.....@@@! ta thật sự đã xuyên không ròi sao.....
lưu vân y
lưu vân y
chương 2.hòa nhập một giọng nói trầm nhẹ, bẩm phu nhân, Tiểu Thư, do lúc ngã đập đầu vào đá ,,cộng thêm, hôn mê thời gian dài ,nên rất có thể bị mất trí,, vậy con ta,, thần đã kê thuốc cho tiểu thư,, tạm thời .phu nhân cứ cho tiểu thư uống thuốc thần kê trước.. được rồi ...ngươi lui đi ..thái y Vừa rời khỏi.. lý nương cầm chiếc khăn tay lặng người ,lao lao nước mắt.. một tháng trước, kinh thành chiếu cáo tuyển Phi ,cho Đại Hoàng Tử, Dân Võ Bá quan trong triều. ai có con gái ,đều được ứng tuyển ,Thừa Tướng Lưu út Khanh , có hai cô con gái tên là Lưu Hạ và Lưu vân Y ..lưu Út Khanh là một trung thần được hoàng thượng xem trọng nên đã Ân chuẩn .một ngôi vị trắc Phi cho phủ Thừa Tướng.. trong hai cô con gái sẽ có một người được chọn làm trắc phi. nói về hai cô con gái của Lưu Út Khanh .thì một từ tuyệt Mỹ.. cô con gái lớn là đại tiểu thư tên thường gọi là lưu Hạ tính cách ôn hòa nhan sắc diễm lệ ..nhị tiểu thư là Lưu vân Y .nhan sắc cũng tuyệt trần có điều tính tình cao có .thường ức hiếp người khác. cộng thêm hậu đậu ,vụng về ,,,*,,,*,,,thế mà lại được thừa tướng và Lý nương Yêu Thương cưng chiều, hết mực.. hay tin cha mình ứng cử muội muội. làm trắc phi.. lưu Hạ, bề ngoài ôn nhu chúc mừng cho muội muội, nhưng sâu thẳm bên trong, lại sanh lòng đố kị..tỏ vẽ không cam lòng..!.liền nảy ra chủ ý..hẹn muội muội, ra hoa viên tảng bộ.. nhân lúc, lưu vân y không để ý, lưu hạ ,đã cố tình đẩy muội muội của mình xuống dốc bậc thang .lực đẩy khá mạnh.khiến lưu vân y .ngã nhào xuống.đầu đập vào tảng đá.chiềm vào hôn mê sâu...gần một tháng lưu vân y .vẫn chưa tỉnh lại.. lưu Úc Khanh đành đề cử lưu hạ.làm trắc phi .lưu hạ. vui mừng miệng cười Thành Tiếng .bỗng trong đầu lóe lên điều lo sợ.. sợ lưu vân y tỉnh lại.. sẽ tố tội cô .lúc này. ánh mắt lưu hạ hiện lên sự toan tính ...Tối đến lưu hạ. lẽn vào phòng Lưu Vân Y.. dùng tay .đè muội mình đến tắc thở. rồi rời đi.. trên gương mặt. lộ rõ sự tuyệt tình....vì ngôi vị... ở một diễn biến khác, tiếng bước chân, càng lúc, càng gần một giọng nói ,nhẹ nhàng cất lên,, tiểu thư,, lưu vân y, nghe tiếng gọi,, liền bật dậy.. ngước lên nhìn. trước mắt lưu vân y .lúc này. là một tiểu cô nương khoảng ảnh 14 15 tuổi .tay cầm Khây điểm tâm .Đặt lên bàn. giọng nhẹ nhàng nói .Tú sương mời tiểu thư, dùng điểm tâm , thấy lưu vân y vẫn im lặng, Tú Sương, Tiến lại gần, tay cầm đĩa bánh.. Tiểu Thư ,đây là món bánh quế hoa ngũ sắc ..thường ngày ,Tiểu Thư ,thích nhất.. (*Tú Sương là nha Hoàng cận thân của khổ chủ lưu vân Y*) nghe tiếng gọi tiểu thư..lưu vân y, mới nhớ lại, lời của vị Đại thẩm Hôm trước..( gọi là lý nương mẫu thân của thân thể này)..
lưu vân y
lưu vân y
để xâu chuỗi lại sự việc ,lưu vân y, nắm lấy cánh tay của Tú Sương ,vờ giọng nói, Tú sương đầu ta đau quá. dường như ta không nhớ gì hết. muội Mau kể lại những chuyện trước đây cho ta nghe ...sau khi nghe Tú Sương kể lại mọi chuyện .lưu vân y trầm ngâm .sâu chuỗi lại câu chuyện. hóa ra. vị tiểu thư kia đã mất .và cô đã xuyên vào cơ thể này .điều đáng nói, thân thể này là người thời cổ đại. lúc này lưu vân y như muốn gào thét .cứ đi đi .lại lại .trong đầu đang nghĩ cách trở về ..bỗng cô lóe lên suy nghĩ .. ném lao thì phải theo lao. chứ giờ có nói ra chuyện cô đã xuyên không ..cô là người ở thế kỷ 21.. thì cũng chẳng ai tin.. chi bằng cứ ở đây.. dạo chơi một thời gian sau đó sẽ tìm cách trở về hiện đại ..suy nghĩ chấm dứt ..Lưu vân y ..Gọi Tú Sương đến gần .nói nhỏ. sắc mặt Tú Sương biến dạng.. tiểu thư.. vừa mới tỉnh lại, cần phải nghỉ ngơi ,lão gia và phu nhân ,đã căn dặn Tú Sương ,phải chăm sóc cho người .cắt ngang lời Tú Sương.. muội nhìn xem ,chẳng phải ta đang rất khỏe hay sao ..ta chỉ dẫn muội đi dạo một vòng.. Sẽ Về ngay .. thấy tiểu thư kiên định.. Tú Sương. hết cách đành gật đầu. hôm sau , lưu vân y, dáng người thanh mảnh, làn da, trắng mịn, thân diện bộ y phục ,màu hồng nhạt, gương mặt, trái xoan, đôi môi, đỏ mọng ,mắt hai mí, to tròn, hàng mi ,dài cong vuốt ,tóc bế cao, có cài trâm Ngọc, hình hoa mai trắng ,cách ăn mặc tuy đơn giản, Nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp, hoa mị mê hoặc lòng người, cách ăn mặc thế này này rất khác với vị tiểu thư quá cố kia..( tiểu Thư lưu vân y trước kia hay ăn mặc lòe loẹt lố lăng ) còn lưu vân y của hiện tại ,chỉ ăn mặc đơn giản, nho nhã . Khiến người khác phải ngắm nhìn.. Tú Sương cứ đứng ngớ ngẩn. nhìn lưu Vân y .không rời mắt .một âm thanh vang lên ..Tú Sương.. ta đi thôi.. phía Nam Ngoại Thành _hôm nay rất náo nhiệt, người qua lại rất đông đúc, dưới ánh nắng bình minh, có hai thân ảnh, đang chen lấn, Dưới dòng người, rồi sau đó, dừng chân hết quầy hàng này, đến quầy hàng khác tay luôn nghịch phá, thân ảnh nhanh nhẹn đi trước, là lưu vân y thân ảnh hổn hểnh.. chạy theo sau là Tú Sương.. tiểu thư ..người đi chậm thôi.. Tú Sương.. hoa tay này đẹp quá .ta tặng muội.. tiểu thư Tú sương. không dám nhận .ầy Tú Sương Muội cứ nhận lấy ..Đừng khách sáo.. ông chủ.. của ta bao nhiêu tiền... hai thân ảnh. mãi rông rủi khắp nơi vui chơi .. mà quên mất thời gian.. trời ngã chiều.. hoàng hôn Dần xuống. lưu vân y .Bụng Đói cồn cào ..kéo tay Tú sương lại một tửu quán. Tú Sương muội thích ăn gì ..cứ gọi .hôm nay ta đãi muội.. đang chờ tiểu nhị.. lưu vân y thoáng nhìn thấy bên kia đường.. Đèn Lồng treo dài khắp phố.. phía trước hồ.. nhiều người đang chen lắng.. Tú Sương bên kia họ đang làm gì vậy.. Tiểu Thư hôm nay là ngày hội hoa đăng.. mọi người đang thả đèn cầu phúc.. muội ngồi đây. chờ ta một chút .ta sẽ quay lại ngay ..lưu vân y. hiếu kỳ chen lắng vào xem hội ..*nè tiểu đệ* đệ có thể. bán lại cho tỷ. chiếc đèn này được không.. cậu bé gật đầu.. tiền trao tay ..Nhận ngay chiếc đèn ..Lưu vân y bước đến bên hồ.. ngồi xuống định thả đèn ước nguyện... bỗng 1 cánh tay giật lấy túi tiền của Lưu vân y. theo phản xạ. lưu vân y xoay người giật lại.. liền Bị hắn đẩy ngã về sau.. Lưu vân Y. lúc này ..câu mặt lại... máu nóng lên tới não ... tay nắm chặt lại.. thủ thế... trong lòng bắt đầu lẩm bẩm... Dám giật đồ của bà... còn dám đẩy bà té... xem bà đây... vừa định nhất chân đá tên móc túi.. bỗng phát hiện. hơi nóng dưới chân. ngó xuống nhìn AAA cháy rồi.. ta đang bốc cháy.. lưu vân y. múa Mai lung tung.. sau đó phóng ngay xuống hồ ..ngọn lửa được dập tắt.. chưa kịp thở phào ..thì sợt nhớ mình không biết bơi... Tú sương.. Mau cứu ta ta không biết bơi.. Lưu vân y Đang vùng vẫy, sắp ngạt nước một nam tử, mặc bộ y phục xanh lam nhảy xuống ..cứu nàng Lưu vân Y. vừa được cứu lên liền ho sặc sụa.. ngước lên nhìn Ôi chà chà là một nam tử.. gương mặt thon dài ,có đôi mắt phượng, sống mũi, cao thẳng lông mày kiếm, làn da mịn ,trắng tinh, đôi môi ,hình trái ấu, thân hình cường tráng, khí khái cao quý, nhìn sơ qua không phải người tầm thường,, không ngờ thời cổ đại như thế này,, lại có một đại mỹ nam,,( soái ca ),,như vậy đúng là hàng siêu phẩm...nàng nhìn chàng mông lung nhiều suy nghĩ...chàng cũng nhìn nàng ...với ánh mắt hút hồn...đứng hình mất 5 ..giây...

gieo duyên

chương 3. gió lạnh thoáng qua, lưu vân y , vội đứng lên, tránh né ánh mắt nam tử kia ,,nam nhân kia lúc này cũng đứng lên ,,,lưu vân y,,đang định mở môi nói gì , thì một giọng nam nhân trẻ, trầm ấm, vang lên: rất gần..cô nương , túi tiền của cô đây..lưu vân y há hốc mồm ,,lại là một mỹ nam(thân vận, y phục thượng hạn ,thanh lịch khí khái cao quý) ,,,không phải chứ!!!!!!!!!!!!!!! tú sương "lúc này cũng chạy đến , tiểu thư , người có sao không,,quay lại lưu vân y..ta không sao chỉ bị ướt chút thôi,,muội mao tìm cho ta một y phục khác ,,dạ tiểu thư,,nam tử kia tiếng lại gần,đưa túi tiền cho lưu vân y..đa tạ. hai vị công tử đã cứu ta..nam tử kia lại hỏi? không biết,cao danh của cô nương đây là..nghe nam tử kia hỏi tên ,, lưu vân y, thầm nói*(thân thể này là con gái của thừa tướng, xuất hiện ở đây là không hợp lý ,đã vậy ta còn không biết bơi,,phải chờ người khác cứu,nói ra uy danh sẽ rất mất mặt,,dẫu sao thừa tướng và mẫu nương, cũng rất tốt với ta,ta không thể làm họ mất mặt đươc)*ho ho nhẹ một cái..ta là khuê,,à cứ gọi ta là khuê nhi..hóa ra là khuê tiểu thư..tại hạ là vũ thượng..vị cứu khuê nhi tiểu thư là ca của ta , vũ văn nguyệt..tiếng cồn cào phát ra từ bụng lưu vân y..vũ văn nguyệt nắm lấy cơ hội ..nếu khuê nhi cô nương , không chê, hãy vào tửu quán bên kia dùng bửa với vũ văn nguyệt ta có được không,,? lưu vân y bụng đói cồn cào,tất nhiên là không từ chối..liền gật gật đầu..sao khi thay y phục xong ,lưu vân y bước ra ,, với vẻ ngoài xinh xắn , tinh nghịch ,môi khẽ cười ....cảnh đẹp này,, được hai nam tử kia ,thu trọn hết vào mắt...đúng là một nữ tử hiếm thấy,,,lưu vân y, tay vỗ nhẹ lên bàn,,,ông chủ ở đây, có món nào ngon,cứ đem hết lên đây,,$,,để đền ơn cứu mạng, hai huynh cứ dùng thoải mái hôm nay ta mời...là huynh đệ ta mời cô nương dùng bữa, sao có thể để cô nương trả tiền được chứ _ấy hai huynh cứ tự nhiên hôm nay cứ để ta mời ..hôm khác có diệp hai huynh mời lại ta...tiểu nhị bưng lên ..gần hai mươi món..lưu vân y..tính cách mạnh mẽ đương nhiên là không khách sáo..vội gấp ngay một chiếc đuồi gà lớn vào chén.sau đó cũng không quên mời hai người đối diện...! vì quá đói nên lưu vân y ăn rất nhiệt tình..quên mất mình là ai..phía đối diện hai huynh đệ chỉ ngồi rót rượu vào ly nhâm nhi chậm rãi ..ánh mắt như bị hút hồn mãi nhìn chầm vào , lưu vân y, thấy bụng đã no căn...lưu vân y lúc này cảm thấy thoải mái...buông đủa xuống và dương vai một cái,,,,lúc này mới thấy gì đó sai sai...những đĩa thức ăn trên bàn , dường như, một mình lưu vân y ăn gần hết...lưu vân y, ngó nhìn hai thân ảnh kia..với ánh mắt to tròn.ngượn ngùng ra vẻ vô tội..hai má cũng ửng hồng lên vì xấu hổ, trong rất đáng yêu...lưu thượng ..mở lời để cắt đi bầu không khí ái ngại...lưu vân y cũng bắt lời nói theo..,không biết , ba thân ảnh nói gì mà cười ríu rít..như rất hiểu ý...tú sương lúc này bước vào...nhìn lưu vân y..tiểu thư ..cũng trễ rồi, chúng ta về thôi..tú sương muội chờ ta một chút....lưu vân y ...đứng lên gọi chưởng quầy...ông chủ tính tiền..giọng ông lão cất lên ..của cô nương ..hết thẩy là 50 lượng..lưu vân y ..đứng đơ người ..sao mất quá vậy..ngó nhình vào túi, thấy mình chỉ còn 30 lượng...lưu vân y ngó sang tú sương ..như muốn cầu cứu ..tú sương hiểu ý...nhưng vẫn bất lực lắc đầu (* miệng muốn nói thành tiếng, tiểu thư , tú sương không có tiền *) ..mặt lưu vân y lúc này tối sầm lại...*...( lúc nãy còn mạnh miệng mời người ta ăn ,, giờ lại không đủ tiền trả....thật là xấu hổ...nội tâm như muốn gào thét..tú sương muội mau đào giúp ta cái hố..*) vũ thượng nhìn ra được sự việc , tay móc vào túi định lấy ngân lượng ra trả...vũ văn nguyệt giữ tay ...vũ thượng lại..vũ văn nguyệt thấy lưu vân y bối rối..hắn cảm thấy thú vị..muốn để xem..lưu vân y sẽ làm gì...

chổ tài

chương 4 . lưu vân y kéo tay chủ quãn sang nơi khác ,, không quên ra dấu cho tú sương đứng đợi,,( lòng thầm mắn hai tên này không ra lăng xíu nào..biết ta không đủ tiền trả ,, vậy mà vẫn ngồi thản nhiên ..thật là đáng ghét.....) giọng nói khẽ nhỏ..ông chủ có thể giảm giá cho ta không..ta chỉ còn ba mươi lượng....ông chủ đang ..khó sử....lưu vân y..rối lên tìm cách.(*nhớ không lầm thì những cuốn tiếu thuyết trước đây ta đọc..nữ chính đi ăn không đủ tiền trả, liền dùng chiêu, hiến nghệ*) nè cô nương ..hôm nay ..tửu quán ta có cuộc thi tài ...hay..^*^ cô nương có tài năng gì,, cứ ghi danh ..thi thử...nếu thắng cuộc sẽ được miễn phí bữa ăn hôm nay....(*** đó đó ta đang chờ câu nói này, miệng cười khổ,phải công nhận một điều,, khúc này rất gióng tiểu thuyết****) được ta đồng ý....vậy cô nương cứ đi thẳng vào trong ghi danh..lưu vân y vừa bước đi..vũ văn nguyệt gọi chủ quán lại , móc ra từ trong tay áo tấm ngân phiếu một trăm lượng..ra dấu khỏi thói...ông chủ vẻ mặt hớn hở ..đa tạ...bên trong lúc này , là một ma ma có tuổi .đang ngồi trên chiếc bàn gỗ ..tay cầm một cây bút..miệng hỏi ..*.* cô nương tên gì...ta tên khuê nhi..vậy cô nương muốn thi tài gì..người cứ cho ta một cây piano...ma ma nhìn cô chầm chầm ..(nhầm rồi nhầm rồi thời này làm gì có piano)..à ý ta là một cây cổ cầm....ma ma gật đầu..tay cầm bút mày mực liền ghi vào giấy..có một vị cô nương trẻ dẫn lưu vân y đến phòng hóa trang chuẩn bị..bên ngoài lúc này những tràn pháo tay cũng vang lên ..người thì thi múa..người thì thi thơ...bỗng im lặng 5 giây ..một tràn pháo tay rầm rộ cùng tiếng hò hét ..cái này ở thế kỉ 21 người ta gọi là fan hâm mộ..lưu vân y ..hé mắt nhìn.trên đại sảnh ( gọi là sân khấu) lúc này là một cô nương trẻ dáng người nhỏ nhắn uyển chuyển ..gương mặt xuất thần ..theo đánh giá là một đại mỹ nhân... ngồi cạnh chiếc đàn tay rãy lên từng khúc nhạc...khán đài lúc này mọi người cũng im lặng mà thưởng thức..tiếng đàn du dương nghe rất im tai..khiến người nghe cảm thấy thoải mái..khúc nhạc vừa chấm dứt..mọi người hò reo..hay lắm..cao ngọc tiểu thư..hướng bên phải một nam nhân dáng người hơi gầy miệng nói..là cao ngọc tiểu thư ...năm nay cao ngọc tiểu thư trắc lại dành giải nữa rồi..(* cao ngọc là trưởng nữ của đại quan hình bộ ,, diện mạo xinh đẹp ..tài nghệ hơn người..khắp kinh thành không ai sánh bằng)..nghe chủ quản giới thiệu đến lượt khuê nhi cô nương..lưu vân y nhẹ nhàng bước lên sân khấu..gương mặt trái xoan đôi mắt to tròn.mi dài cong vuốt..làn da trắng mịn ..đôi môi anh đào .thân vận y phục màu trắng có thiêu hình chim én nhỏ...tóc buối hai bên...toát lên vẻ đẹp mê hoặc tinh khiết...thu hút nhiều ánh nhìn.....tú sương ở phía dưới, ngó thấy lưu vân y...tú sương...lo lắng ..miệng thầm nói..tiểu thư ..cái gì cũng không biết..vốn dụng dề làm đâu hư đó...tiểu thư người đang làm gì vậy ..)tú sương lo đến mức toát mồ hôi..hai tay đang chặc vào nhau..lưu vân y bước lại bàn đặt chiếc cổ cầm xuống..bỗng nhớ về hiện đại..đã lâu rồi cô chưa được hát...cô thật sự rất nhớ nhà..nhớ sân khấu thân yêu.các ngón tay của lưu vân y bất đầu chuyển động..đầu ngón tay dạo nhẹ một khúc trói tay để tét đàn...đúng là đàn cổ có khác..lưu vân y nhập tâm rãi đàn khúc nhạc du dưa trầm ấm có lúc lại vang cao rồi nhỏ xuống..giai điệu thật lạ..khiến mọi người bên dưới hào hứng...chú tâm thưởng thức..sao đó là một giọng ca ngọt ngào trong trẻo cao vút nổi lên. .ánh trăng lạc lối cũng như tôi một mối tình lang bị ngăn cách đêm rơi lệ gửi nhớ vê ai. mượn khúc đàn nói lên tâm trạng ( bài hát này là bài hát nổi tiếng của lưu vân y ở thế kỉ 21..*(_!!_)*tiếng đàn kết thúc ..phía dưới hò reo vỗ tay dòn dã.....mọi người phấn khích.. ..bài hát này rất hay ..nghe thật lạ..khuê nhi cô nương đúng là tiên nữ hạ phàm..một âm thanh đồng loạt ..ta bình chọn cho cô nương..ta cũng vậy..những cành hoa đỏ thấm được để vào giỏ bình chọn lưu vân y...vũ văn nguyệt bên dưới ..cũng bị tài nghệ .. lưu vân y thu hút.....chợt nhớ điều gì lưu vân y vội tìm đường đi xuống.không mai chượt chân ngã..một nam tử thân thủ nhanh nhẹn tay choàn qua eo đỡ lấy lưu vân y vào lòng..nam tử đó là vũ văn nguyệt...vũ văn nguyệt và lưu vân y..mặt kề sát vào nhau ..ánh mắt như phóng điện..lưu vân y e ngại đẩy vũ văn nguyệt ra..đa tạ huynh..ta phải về đây..hôm khác găp lại .lưu vân y với bộ dạng lúng túng ..vội kéo tay tú sương ...tú sương ta về thôi..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play