Cưới Chồng Ma
chương 1 : Một Đám cưới bất ngờ
Ánh trăng non mờ ảo nhẹ nhàng rắc lên những ngôi nhà cổ kính lác đác, sắc trời u ám soi rọi lên những mái ngói làm cả thôn xóm tăng thêm phần lạnh lẽo 🥶
Bên trong căn nhà gỗ lụp xụp, Thanh ngồi trước bàn, dựa lưng vào cửa sổ, trong tay thản nhiên cầm một cốc trà xanh, trước mặt là một quyển truyện kí đã cũ nát, đôi mắt long lanh ngấn lệ dõi qua khung cửa nhìn lấy khung cảnh bên ngoài
Đột nhiên, từ phía ngoài phòng vang lên tiếng bước chân điềm tĩnh. Lan theo bản năng nhìn về phía cửa
Lan từ từ bước đến lại gần
Một người phụ nữ trung niên ở trước cửa gấp gáp xông vào nhà, bà ta bước nhanh đến
Lan kinh ngạc nhìn người phụ nữ đầy mồ hôi này gấp gáp hỏi
Tô Ý Lan
Mẹ.. Mẹ sao vậy.. Cha lại làm gì sao vậy
Dáng người bà không cao lắm, thể trạng bình thường, mặc một bộ quần áo lao động màu nâu. Lúc này, mồ hôi trên người bà đã tuôn liên hồi, khuôn mặt đỏ bừng, càng không ngừng thở hổn hển, trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi 😨
Tô Ý Lan
Đã xảy ra chuyện gì vậy Cha lại gây ra chuyện gì nữa đúng không !
Bà vẫn không nói lời nào, miệng há hốc, đột nhiên toàn thân run rẩy, dường như lạnh đến phát run.
Lan bắt lấy cánh tay mẹ, kéo bà ngồi xuống cạnh giường, từ từ hỏi bà
Tô Ý Lan
Rốt cục là thế nào Mẹ nói đi
Bà run rẩy uống một hơi hết sạch cốc nước đặt trên bàn, sau đó bà quay ra nhìn lan không chớp mắt , một lúc sau dương như bà đã bình tĩnh lại và mở miệng nói
Mẹ Lan
Cha cha .... cha con giết người rồi
Lan ngiêng đâu nhìn bà cô như chết lặng đi không nói được lời nào
Dương như cô đã rất sốc 😨 cô không tin lời mẹ nói cô hỏi mẹ
Bà sợ hãi bịt miệng cô lại
Mẹ Lan
Nói khẽ thôi thu dọn đồ đạc rồi chúng ta rời khỏi đây . Nếu không người ta biết được sẽ đưa cha con lên quan rồi chém đầu
Tô Ý Lan
Giết ai có thật mẹ nhìn thấy cha giết người không
Bà vừa nói vừa thu dọn mọi thứ cần thiết cho vào trong một bọc vải gấp gáp vô cùng. Đúng lúc này tiếng gõ cửa bỗng vang lên, hai mẹ con lập tức giật mình hoảng hốt, họ im lặng không dám hé nửa lời thì tiếng nói của một người phụ nữ bên ngoài vọng vào bên trong
Bà tám
Chị ba mở của là em đây nhanh lên có chuyện gấp lắm rồi
Mẹ Lan im lặng rồi đáp lại
Mẹ Lan
Khuya rồi cô tám xin về cái Lan nha tôi nó còn ngủ 💤
Bà tám nghe vậy lại tiếp lời..
Bà tám
Chị dấu tôi làm gì anh bình giết người rồi
Bà tám
Mở cửa nhanh nếu không chồng chị bị bắt mất
mọi người đọc rồi cho mình nhận xét và đợi mình đã tiếp chương 2 nha cảm ơn mọi người
___________hết chương___________
Chương 2
Hai người nghe vậy trong lòng càng trở nên hỗn loạn, không ngờ bà ta lại biết chuyện nhanh như thế.. Lan không nghĩ nhiều liền lập tức mở cửa, bà tám bước vào nhìn ngó xung quanh một lát rồi đóng cửa lại.
Bà tám
Được cứu rồi yên tâm không phải quan huyện bắt mà nhà họ trương cứu về
Mẹ Lan
Tại sao lại như vậy Ông ấy bảo cười mẹ con tôi ra rồi cùng trốn đi cơ mà
Bà tám
Ông ấy giết người hầu nhà họ Trương làng Thượng, ngay lúc chị về đây đã bị bắt lại rồi, nghe đâu chưa giải lên quan. Tôi biết là chạy đến chỗ chị liền đây
Hai mẹ con nghe vậy chút nữa ngã quỵ xuống, thấy mẹ như vậy Lan liền đỡ lại giường ngồi, bà Tám nói
Bà tám
Hai người muốn cứu anh ý không
Nghe bà ta nói như vậy hi vọng vốn đã vụt tắt lần nữa lại được nhen nhóm trong lòng hai mẹ con, Lan không do dự mà trả lời.
Tô Ý Lan
Muốn.. Cô có cách gì sao.. Chỉ cần cứu cha bảo con làm gì con cũng nghe theo hết
Bà tám
Chị Ba à. Hoàn cảnh nhà chị làng trên xóm dưới ai cũng rõ hết à. Còn chồng chị á, suốt ngày rượu chè cờ bạc nợ nần chồng chất nay lại lỡ tay giết người, hai mẹ con suốt ngày quần quật làm việc ai mà hổng thương. Cô Lan nhà này lại ngoan hiền hiếu thảo như một nụ hoa vậy đó, phải tìm nơi nương tựa chứ. Còn cậu Trương mà tôi giới thiệu đó tiền muôn bạc vạn, kẻ hầu người hạ đầy nhà, tôi đảm bảo cô Lan một bước lên bà. Còn chần chờ gì nữa, vừa cứu cha vừa đổi đời. Là tôi tôi cũng chọn.
Lan nhìn mẹ nước mắt lưng tròng, cô không nói khiến mẹ càng đau lòng hơn.. Lan muốn tự tìm hạnh phúc riêng cho mình nên đã cự tuyệt rất nhiều mối, mẹ cũng không muốn ép con nhưng cha thì lại tham lam muốn cô gả nhà giàu khiến Lan rất phiền lòng. Mẹ ngồi tựa góc giường khóc theo con gái.
Mẹ Lan
Nhưng mà nó ngặt một cái là gia đình người ta giàu sang, con gái tui nó quen cảnh bần hàn rồi người ta đối xử làm sao với nó đây
Bà tám
Em biết. Nhưng chị cứ yên tâm đi, cậu Trương là một người rất là tốt, cha cậu ta muốn tìm cho con trai một người vợ trẻ trung, xinh đẹp, ngoan hiền lại con nhà gia giáo mà dễ thương như cô Lan nhà này nè. Tôi đi cả cái huyện này chỉ lựa được mỗi cô Lan thôi à, thế nên người ta mới chấp nhận thả anh Hạ ra đó, chứ người khác là họ đưa thẳng lên quan rồi.
Mẹ lan vừa khóc vừa lắc đầu.
Mẹ Lan
Nhưng mà.. Nhưng mà nó còn nhỏ lắm. Tôi không có gả đâu
Tô Ý Lan
Mẹ à. Nãy giờ mẹ nghe hết mọi chuyện rồi đó, con bất hiếu không làm gì để giúp cha mẹ được. Bây giờ có cơ hội này thì may ra, may ra cứu được cha..
Tô Ý Lan
Con.. Mẹ sinh con ra không phải để gả cho người khác sao
Bỗng nhiên mẹ lan như nhớ ra điều gì liền nói ngay..
Mẹ Lan
Nhưng mà.. Có phải nhà họ Trương buôn gấm phải không.. Hình như cậu Trương gì đó, tôi nghe nói chết rồi.. Tại sao lại..
Bà Tám nghe vậy mặt có chút biến sắc vội vàng cắt lời.
Bà tám
Ấy.. Ấy.. Chị nói gì thế, chết là chết thế nào.. Họ nghe được họ lôi cả nhà chị đi bây giờ. Với lại gả con cho nhà giàu đâu phải là cái tội. Họ đưa sính lễ là chuyện đương nhiên rồi, nhưng phải xứng với công lao dưỡng dục sinh thành ra cô này đẹp như vậy đó.
Mẹ Lan
Nhưng mà.. Nhưng mà nhà chồng xa quá .. Phải đi tới một ngày đường lận. Con à. Hôn sự là cả một đời người, con nên suy nghĩ cho thật kĩ. Đừng vì cha đã giết người mà đánh đổi cả cuộc đời.
Tô Ý Lan
Mẹ à. Mẹ yên tâm đi, con sẽ về thăm cha mẹ thường xuyên.. Bà tám , bà có hứa chắc họ sẽ thả cha ra không.
Bà tám
Ta bảo đảm.. Bọn họ còn giam cha con ở gần đây, chỉ cần xe hoa đến là sẽ thả ra, còn tiền đặt cưới là 50 lượng vàng đủ hai ông bà sống sung sướng đến cuối đời.
Nước mắt Lan lăn dài như suối, cô lặng lẽ gật đầu
_______Hết chương 2_______
Chapter 3
Hai ngày sau, mẹ cũng ở bên cạnh cô mấy ngày này không rời nửa bước, không hiểu sao bà vẫn có dự cảm gì đó không lành giống như sợ con gái mình sẽ đi mất không bao giờ trở lại nữa, nhưng Lan đã quyết định, vì cứu cha nên cho dù mẹ có khuyên ngăn như thế nào cô vẫn không thay đổi ý định.
Trời tắt nắng, trăng cũng đã qua nửa đỉnh đầu,lan ngồi trong nhà trên người mặc bộ váy cưới màu đỏ, tóc dài óng ánh bối ngược phía sau. Dưới ánh đèn dầu hưu hắt ánh lên người Lan càng khiến cô xinh đẹp lạ thường, những giọt nước mắt còn đọng lại trên hàng mi cong dài khiến cô trông thánh khiết vô cùng. Trắng trăng nhàn nhạt chiếu qua cửa sổ chiếu thẳng xuống khiến nó óng ánh như những hạt trân châu quý giá. Mặt cô đẹp như ngọc, ngón tay thon thon, phảng phất như thần tiên hạ phàm khiến ai nhìn cũng phải tới mê mẩn.
Mẹ cô đứng sau vuốt lấy lưng áo, bà nhìn lấy con gái đang ngấn lệ than thở
Mẹ Lan
Con tôi rõ khổ.. Đến ngày cưới đi rồi mà người ta giờ này cũng không đến, ông trời ơi là ông trời ơi, ông có mắt hay không..
Lan mím chặt môi không nói, cô cũng cảm thấy kì lạ, bà tám đã hẹn cô là hôm nay nhà trai sẽ tới thế nhưng lại nỗi là đã qua nửa đêm rồi vẫn không thấy người đâu.
Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi qua làm cửa sổ đóng sầm lại một tiếng, then cửa đã cài bỗng rung lắc dữ dội, ánh đèn dầu trong phòng cũng theo đó mà vụt tắt, tất cả căn phòng lại chìm vào đêm đen tĩnh lặng. Lan lạnh người, cô có cảm giác gì đó không đúng, toàn cơ thể run lên từng trận từng trận mà ngay cả cô cũng không biết tại sao
Đúng lúc này, từ phía đường chính dẫn vào nhà cô, tiếng trống tiếng kèn bất ngờ vang lên, nhưng âm điệu lại có chút kì lạ, nó mang hơi hướng vừa kiểu nhạc đám cưới lại giống như nhạc đám ma. Điều này làm cho hai người cũng có chút khó hiểu, mẹ cô cài cửa cận thận thắp lại đèn dầu, nhanh chóng choàng lên đầu cô một tấm khăn lụa mỏng màu đỏ. Bà khẽ thở dài.
Họ đến rồi.. Không biết vì sao ban ngày ban mặt không đến mà lại đến nửa đêm thế này.. Có ai rước dâu buổi đêm đâu à.
Lan lật tâm khăn che mặt lên nói
Tô Ý Lan
Con cũng không biết, nhưng họ đến là may rồi mẹ, ngày mai cha sẽ được thả về. Sau này không có con bên cạnh, mẹ nhớ chăm sóc cha chu đáo đừng để cha rượu chè cờ bạc nữa. Con gái sắp đi rồi.
Bà gật đầu thì tiếng bà tám từ ngoài cửa hớt hải chạy vào.
Bà tám
Nhà trai đến rồi. Cô nhanh lên họ đợi kia kìa..
Tô Ý Lan
Bọn họ không vào nhà sao.
Bà tám
Nhà họ có phong tục riêng, cô nhanh đi, chỉ chậm một chút là họ sẽ quay về đấy. Sướng nha, giờ làm bà lớn rồi đừng có quên bà tám này đấy…
Mẹ Lan nghe vậy càng buồn bã, bà ôm lấy cô bịn rịn không buông, bà mối đành dùng sức gỡ tay hai mẹ con họ ra rồi kéo Lan ra khỏi nhà.. Mẹ thấy vậy chỉ biết bất lực mà ngồi bệt xuống đất.
Tô Ý Lan
Mẹ.. Đừng lo cho con.. Con sẽ về thăm.. Con..
Bà tám
Nhanh lên không trễ giờ nhà trai bây giờ
Lan đành ngậm ngùi bước đi, cô được bà ta dắt lên kiệu hoa, mấy người kia cũng dọn lụa là gấm vóc cùng năm mươi lượng vàng vào rồi rời khỏi..
Họ đi đến đâu kèn trống lại tưng bừng đến đó, điều này làm cho các hộ dân xung quanh không khỏi thức giấc mà cùng ùa ra đường xem chuyện lạ..
Bà tư
Cái lan . Cái Lan con chị Ba lấy chồng rồi, chắc lấy con nhà giàu có nào đấy nhìn đoàn kiệu hoa thế kia cơ mà. Quả này lão Hạ chắc nhận sính lễ cũng không ít đây.. Mà sao lại đưa dâu buổi đêm nhỉ, lạ thật
Bà tư
Ơ mấy bà nhìn xem. Kia có phải là con Phương không
Hàng xóm
Đúng nó đấy còn gì. Nó làm người hầu ở nhà họ Trương làng Thượng đấy. Chả lẽ cái Lan, ôi trời lần này thì đổi đời rồi, nhà họ giàu nhất nhì cái huyện này đấy. Lan nó sướng rồi nha, cũng mừng cho nó, dễ đâu kiếm được đứa như nó
Bà tư
Chưa chắc đâu. Cưới cái lão già làm chồng thì sướng gì..
Hàng xóm
Sao lại lão già. Nhà họ có đứa con trai mà..
Bà tư
Cậu ta nghe đâu bị bệnh chết rồi. Tôi có ông họ hàng trên đấy, hôm trước ghé chơi có nói, mình lại ở xa không biết gì cũng không lạ. Chết làm sao cưới vợ được, nên chỉ có thể là cha cậu ta cưới vợ lẽ.. Kiểu này về đấy bà cả lại không ghen cho..
Những lời bàn tán tiếp tục vang lên không ngớt, cũng bởi tiếng kèn quá to nên Lan cũng chẳng nghe thấy. Nhưng bà Tám thì lại khác, bà ta bước ra bên ngoài hai tay chống nạnh chỉ từng người rồi cất giọng chửi.
Bà tám
Mả cha chúng mày không có gì làm à. Ở đấy mà bàn với chả tán, cút về ngủ hết đi không bà đây kêu người đánh gãy răng giờ..
Mọi người tức giận muốn chửi lại lắm nhưng mà nhìn hàng trăm người nối đuôi nhau lên xuống, mặt kẻ nào cũng hằm hằm nên đành nhịn. Chỉ lặng lẽ nhổ vài bãi nước bọt rồi quay người rời đi.
Đoàn dâu cứ vậy đi tiếp, đã gần hai ngày trôi qua bọn họ cũng đã trở về làng Thượng, tiếng bàn tán lại càng nhiều. Nhưng dân ở đây không như làng dưới, bọn họ biết cô được gả cho ai.
Đó là cậu Trương một người đã chết..!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play