Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Dear, Doctor !

Chạp 1: Giới Thiệu

PHẦN 1:
BÁO CÁO VIẾT CHO BÁC SĨ
Em đã chờ đợi Em đã tìm kiếm Một người tuyệt vời như anh
NovelToon
Chương 1
Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Bạn mãi mãi không thể biết được giây tiếp theo của cuộc đời sẽ xảy ra chuyện gì, và mình sẽ gặp gỡ ai.
Ngày 28 tháng 2 năm 2009
Tôi vui đầu trong đống sổ sách tài liệu trên mặt bàn để tính toán lợi nhuận lũy tiến của quyền chọn trong chứng khoán.
Mặt bàn hơi rung, tôi bớt tung đống giấy tờ lên mới lôi được điện thoại di động ra, là cuộc gọi của mẹ.
Mẹ Lâm
Mẹ Lâm
Có kết quả xét nghiệm của bố con rồi đấy. Phải phẫu thuật cắt bỏ khoảng 2/3 dạ dày.
Tôi khựng bút lại
Lâm Chi Hiệu
Lâm Chi Hiệu
Giáo sư Luật Kế toán của bọn con bị ung thư dạ dày mới chỉ cắt đi 1/2, vậy mà thầy Lâm chỉ bị loét dạ dày lại phải cắt tận 2/3 sao?
Mặc dù đầu óc tôi đã bị đóng số má kia làm cho xoắn hết cả lại, nhưng tôi vẫn vô cùng nhạy bén với con số mới xuất hiện này.
Mẹ Lâm
Mẹ Lâm
Lịch phẫu thuật vào thứ 2. Ngày mai con về nhà trước đã, cần mang những gì lát nữa mẹ sẽ nhắn tin cho con. Sáng thứ 2 cơ quan của bố con sẽ phái xe đến, con đi theo xe tới đây.
trong lúc tôi "vâng" một cách lưỡng lự thì mẫu thân đã cúp điện thoại rất gọn gàng và dứt khoát.
Giây phút ấy, tôi cũng giống như tất cả các sinh viên năm cuối đang phải sửa luận văn tốt nghiệp, trùm áo lông kín mít, ánh mắt bi phẫn, vẻ mặt hoang mang.
Thầy Lâm là bố của tôi - một công chức lâu năm, rất được lòng đồng nghiệp - trải qua 25 năm chiến đấu với căn bệnh dạ dày, tết nhất cũng phải ăn uống kiêng khem, bị mẹ tôi ép đến thành phố X để khám và xét nghiệm. Thông qua những cuộc điện thoại lúc có lúc không trước đây, thông tin mà tôi nhận được là bố tôi bị bệnh viêm loét dạ dày, có ổn loét còn bị thủng.
Con người luôn có trực giác bản năng trước những sự việc, tình huống xấu. Ví dụ như bây giờ, con số 2/3 kia như một mũi kim, nhanh chóng vạch ra những điểm bất thường trước kia của bố mẹ mà tôi nhớ được.

Chạp 2: Gặp Gỡ

Ngày 1 tháng 3 năm 2009
Còn chưa ăn hết mẫu bánh mì, bên ngoài đã có tiếng gọi.
Y tá
Y tá
Giường số 39, khoa ngoại, bệnh nhân Lâm XX.
Tôi liền chạy tới.
Ngoài hành lang trước cửa phòng phẫu thuật, một vị bác sĩ mặc đồ phẫu thuật đang bưng chiếc chậu inox trong tay.
Cố Ngụy
Cố Ngụy
Đây là phần bị cắt bỏ.
Mẹ tôi bước theo sau, nhìn thấy thứ trong chậu chỉ "ừm" một tiếng rồi nhắm mắt quay đi.
Tôi chăm chú nhìn vật thể trong chiếc chậu inox. Phần bị cắt bỏ to hơn cả bàn tay tôi kia vừa mới được lấy từ trong cơ thể của thầy Lâm. Bỗng nhiên tôi thấy một cảm giác thân thuộc và đau xót khó tả. Tôi ghé sát vào, không hề có mùi máu tanh như trong tưởng tượng, chỉ có mùi thuốc khử trùng nhè nhẹ.
Cố Ngụy
Cố Ngụy
Vị trí bị loét hơi cao nên phải cắt bỏ nhiều hơn so với dự kiến ban đầu. Dạ dày chỉ còn giữ lại được khoảng 20%.
Tôi gật đầu, đối phương liền xoay người đi vào trong.
Đó là lần gặp mặt đầu tiên giữa tôi và bác sĩ Cố. Xin hãy thứ lỗi cho tôi không tài nào có được chút ấn tượng gì với một người bị bộ đồ phẫu thuật che kính là anh lúc đó.
12 giời, thầy Lâm được đấy về phòng bệnh. Lúc chuẩn bị khiêng từ xe cáng sang giường bệnh, cô y tá đi cùng vội ngăn hai mẹ con tôi lại.
Y tá
Y tá
Để 2 người đàn ông khiêng đi, 2 người không nhấc nổi đâu.
Tôi và mẹ đưa mắt nhìn nhau. Ở đây chỉ có mỗi hai mẹ con tôi mà thôi. Chú tôi có việc ở công ty nên quay về rồi. Tìm đâu ra hai người đàn ông cơ chứ?
Y tá nhìn hai mẹ con tôi, bất đắc dĩ nói.
Y tá
Y tá
Thôi để tôi phụ giúp một tay. Hai người cố tìm thêm một thanh niên nữa đi. Xem xem phòng bệnh bên cạnh có con trai người bệnh hay ai đó không?
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng và lạnh lùng của cô y tá, tôi thở dài bất lực, đành đi ra ngoài tìm sự trợ giúp.
Đúng lúc này, vị bác sĩ kia vừa mới từ trong phòng phẫu thuật đi ra, còn chưa kịp bỏ khẩu trang xuống. Chắc anh đang chuẩn bị thay đồ để đi ăn cơm, lúc đi ngang qua cửa phòng bệnh liền đụng phải tôi, bèn ngẩng đầu lên nhìn số phòng.
Cố Ngụy
Cố Ngụy
Giường 39? Có chuyện gì thế?
Tôi nói
Lâm Chi Hiệu
Lâm Chi Hiệu
Bác sĩ, có thể phiền anh giúp tôi một chút không?
Bác sĩ Cố nói rằng, nghiệt duyên đã bắt đầu từ đây.
BÁC SĨ CỐ BÌNH LUẬN
Cố Ngụy
Cố Ngụy
Bây giờ nhớ lại, sao lúc đó em còn gí mũi ngửi làm gì? Làm anh suýt tưởng rằng em định đóng dấu đấy.

Chạp 3: Nuông Chiều

Ngày 3 tháng 3 năm 2009
Tôi trông chừng bên cạnh thầy Lâm suốt 48 tiếng đồng hồ sau phẫu thuật, chưa hề chợp mắt một giây. Ông vẫn nằm yên chưa hề tỉnh lại. Tôi chỉ có thể dựa vào từng cái nhíu mày khe khẽ để phán đoán tình trạng của ông. Chờ mãi, chờ tới khi ông khỏe lay lay tay tôi, mở miệng than "Đau".
Thuốc mê đã hết tác dụng, cuối cùng thì tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Tôi khẽ hôn lên trán ông.
Lâm Chi Hiệu
Lâm Chi Hiệu
Rất nhanh thôi là sẽ hết đau ngay ạ.
Thầy Lâm nhà chúng tôi là một người khá tốt số.
Khi còn nhỏ, ông lớn lên trong đại viện quân khu, mặc dù ông bà nội đều bận rộn nhưng cuộc sống hàng ngày lại được một chú lính cần vụ chăm lo, nên thầy Lâm chưa từng phải lo lắng về cuộc sống.
Sau này, khi ông đi học xa nhà, cũng được coi là một "soái ca" ưu tú trong trường, cứ đến cuối tuần là chăn gối của ông đều được các bạn học nữ "hổ báo" nhưng ra vẻ dịu dàng tranh nhau đi giặt, chẳng cần phải động tay động chân làm việc gì. Lịch sử huy hoàng ấy khiến ông tự hào cho đến tận bây giờ.
Về sau đi làm, ông lại được phân cho căn hộ trong ký túc xá dành cho nhân viên. Một căn hộ tầm 20 mét vuông, hai người độc thân ở chung, sống như người một nhà. Những kí túc xá kiểu này luôn luôn có những nhân vật "chị hàng xóm" điển hình, tuy hơi nhiều chuyện nhưng thường rất hay chăm lo giúp đỡ các thanh niên trẻ tuổi. Người ở chung nhà với thầy Lâm là dân bản địa nên thường xuyên được mẹ mang đồ ăn tẩm bổ tới cho. Mẹ của người đó là người hiền hậu, thấy thầy Lâm gầy như que củi nên thường xuyên mang thêm cả đồ tẩm bổ cho ông.
Tiếp đó, thầy Lâm và mẹ tôi bắt đầu yêu nhau. Vừa hay, mẹ tôi lại là người ưa sạch sẽ, tới nỗi rèm cửa sổ cũng phải giặt ít nhất một tuần một lần. Cứ như vậy, ngay cả quần áo, chăn gối thầy Lâm cũng không phải giặt giũ nữa, bởi vì mẹ tôi thường chê ông giặt không sạch.
Sau khi kết hôn, hai người được cấp một căn nhà, lại cùng một khu nhà với ông bà ngoại tôi. Hai cụ già thấy đôi vợ chồng trẻ bận rộn công việc, bèn đảm nhận luôn cảm bữa trưa và bữa tối. Thầy Lâm và mẹ tôi chỉ cần thay phiên nhau làm bữa sáng là được rồi.
Rồi sau đó, tôi ra đời. Từ nhỏ, mẹ tôi đã dốc toàn tâm sức để đào tạo đủ loại kỹ năng sống cho tôi, thêm vào đó là lòng hâm mộ mù quáng mà tôi dành cho thầy Lâm, nhiệm vụ làm bữa sáng, chọn quần áo được giao cho tôi, thậm chí còn cả những việc lặt vặt hơn như rót nước pha trà. Kể từ đó, thầy Lâm đã chẳng bao giờ phải lo lắng gì tới cuộc sống hàng ngày nữa, vô tư sống như vậy suốt hơn 20 năm qua.
Mẹ tôi nói, tất cả lòng nhẫn nại của cả cuộc đời bà đều đã dùng hết cho thầy Lâm mất rồi.
Nói nhiều như vậy, Tôi chỉ muốn giãi bài một điều, thầy Lâm đã bị chúng tôi chiều hư mất rồi, mà chúng tôi cũng quen với việc nuông chiều ông ấy như vậy...
Lần này ông phải phẫu thuật, từ việc xuống giường đi lại, cho tới thay quần áo súc miệng, hai mẹ con tôi đều ôm đồm hết.
Tôi và bác sĩ Cố chính thức chạm mặt nhau là vào đúng lúc tôi đang dỗ thầy Lâm ngủ đêm thứ ba kể từ sau khi phẫu thuật. Khi đó, tôi đang khom người bên giường bệnh, tư thế "xoắn quẩy" không khác gì Phù Dung tỷ tỷ, khủyu tay phải tì xuống giường, cánh tay nhỏ nhắn năng cổ và vai thầy Lâm để ông gối đầu lên cánh tay tôi, tay trái sẽ khàng vỗ lên lưng ông.
Trước đó, thâỳ Lâm vừa bị khó thở, nên trên người vẫn còn đang cấm đủ bốn loại ống, ống thông dạ dày, ống thông hỗng tràn qua mũi, catheter tiết niệu, ống dẫn lưu. Mặc dù vẫn có thể xoay người nhẹ nhàng nhưng vết mổ rất đau, lại thêm việc bị đầy hơi, khiến nữa đêm ông cứ mơ màng không thể sâu giấc được. Nữa tỉnh nữa mê như thế, nhưng ông vẫn có thể dựa vào lòng tôi một cách chuẩn xác khi tôi nâng cổ ông nên mát xa, rồi dần chìm vào giấc ngủ. Tôi vô cùng vui mừng đồng thời cũng vô cùng ngượng ngùng, gượng gạo nhưng đành chấp nhận số phận.
Đúng lúc tôi đang khom người với tư thế không mấy đẹp mắt ấy, cánh cửa bị người ta đẩy ra. Trong vòng 3 ngày sau khi phẫu thuật, cứ cách hai tiếng, bác sĩ sẽ lại tới kiểm tra phòng bệnh một lần. Bác sĩ trực đêm cầm chiếc đèn pin nhỏ bước vào. Sau khi ánh đèn chiếu rọi tới tư thế của tôi, rõ ràng anh đã sửng sốt mất mấy giây. Tôi cảm thấy mình nên giải thích một chút, vì vậy bèn nói nhỏ.
Lâm Chi Hiệu
Lâm Chi Hiệu
Vết mổ đau nên không ngủ được.
Bác sĩ Cố cong môi cười.
Cố Ngụy
Cố Ngụy
Có cần giúp gì không?
Lâm Chi Hiệu
Lâm Chi Hiệu
Không cần đâu, cảm ơn.
Anh gật đầu rời đi.
Khi đó, ánh đèn quá tối, hơn nữa, tất cả mọi tâm tư của tôi đều dồn vào thầy Lâm. Ấn tượng đầu tiên mà bác sĩ Cố để lại cho tôi chỉ là một bóng lưng cao gầy, không còn gì khác nữa.
BÁC SĨ CỐ BÌNH LUẬN
Cố Ngụy
Cố Ngụy
Em vừa mới nhờ vả anh xong, quay người đi đã quên luôn rồi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play