Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Longfic/Edit] Hận.....Và......Yêu (Bác Chiến)

GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU: Cậu cùng anh bắt đầu ở trên giường. Vì thay anh trai chuộc tội, 18 tuổi, cậu đã ký vào khế ước của anh. Thân thể của cậu thuộc về anh, cho đến khi anh cảm thấy chán thì cậu được tự do. Đối với sự chiếm đoạt mạnh mẽ của anh, cậu không dám chống lại, cũng không có sức để phản kháng. Bởi vì cậu chỉ là một người chuộc tội mà thôi... Không biết vì sao, cậu càng lùi bước, thì anh càng tiến một bước. Anh muốn bức cậu, bức đến cực hạn. Anh muốn nhìn xem, cậu mở miệng nói vì anh trai mình chuộc tội, chuyện gì cũng có thể nhịn, sẽ chịu đưng được đến đâu. Một viên đạn, cậu cho rằng cuối cùng cũng kết thúc quan hệ tình nhân của bọn họ. Nhìn máu từ lồng ngực anh chảy ra, nhưng anh lại cười : "Em thắng, từ nay về sau em được tự do". Ác mộng tựa hồ miên mải không bao giờ kết thúc. Cậu cho rằng, sau tiếng súng đó, anh và cậu sẽ không còn bất cứ quan hệ gì. Thế nhưng anh lại một lần nữa xuất hiện tại trước mặt cậu, cười đến vô cùng nhẹ nhàng:"Sao vậy? Có cam đảm bỏ trốn lại không dám đối diện với tôi sao?". Cậu không còn là một chàng trai khôngbiết gì hết : "Thật xin lỗi, tôi không phải loại người như anh" "Không phải loại người như tôi?. Em có ngại hay không nếu tôi hôn em lần nữa?" Lời đối thoại vô sỉ dĩ nhiên vang lên từ miệng của kẻ đang làm mê hoặc các cô gái ở trên đường. Trích đoạn 1: "Quá mức? Cái gì gọi là quá mức?". Anh cúi xuống nói ở bên tai cậu: "Em nói thử xem, nếu như tôi ở trước mộ của Bồi Hâm muốn em, anh ta sẽ cảm thấy thế nào?". Tà ác như vậy, cậu không chịu nổi. Khẽ liếm lên gò má của cậu đã lộ ra tơ máu: "Hắn có thể bò từ trong mộ ra hay không?" "Tôi sẽ hận anh" Cậu yên lặng nhìn anh, trên khuôn mặt lạnh lùng, cắn răng từng chữ nói, nếu như anh ta đối với cậu như vậy, cậu thật sự, thật sự sẽ hận anh!. Trước đây cho dù khó chịu đến đâu cậu cũng sẽ không bao giờ nói ra từ này. Nhưng hôm nay anh ta đã bức cậu đến cực hạn. Anh dừng lại, cùng tầm mắt cậu giao nhau, một hồi lâu, tựa hồ như đã quyết định, khóe miệng cong lên: "Để tôi nhìn xem, em có bao nhiêu hận?". Một vật cứng rắn mà lạnh lẽo đặt tại hông của anh. Con ngươi luôn luôn sắc bén, hơi nheo lại, ánh mắt anh lưu chuyển, anh không cần cúi đầu, cũng biết giờ phút này, thứ ghim vào hông anh là thứ gì. "Em cầm không đúng" Chỉ một ngón tay là có thể đẩy tay của cậu ra, điều chỉnh vị trí, sau đó đem súng trong tay của cậu dời đến trái tim mình: "Nhớ, nếu muốn tôi chết nhanh một chút, thì phải nhắm vào nơi này". Trích đoạn 2: "Vương Nhất Bác, tại sao anh lại không buông tha cho tôi?" "Buông tha cho em? Ai tới buông tha cho tôi?" "Tôi không yêu anh". "Tôi yêu em là được rồi" "Tôi hận anh" "Vậy em cứ hận đi" "Anh muốn như thế nào mới bỏ qua cho tôi?" "Trừ phi anh chết, lại đây, anh dạy em cần súng, nhắm vào đây, chỉ cần anh chết, là em có thể tự do"

Chap 1: Nhà giam không có cửa

Nửa đêm, trong phòng ngủ to lớn, chỉ có ánh đèn đầu giường đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt, sau một màn kích tình mãnh liệt như bạo phong vũ, Tiêu Chiến thở gấp. Khi anh đã dời thân thể nặng nề khỏi người cậu, sau đó ôm cậu vào trong ngực để cậu gối đầu trên cánh tay rắn chắc của anh, cậu lấy hết dũng khí, nhỏ giọng hỏi, câu hỏi đã cẩn thận cất giấu ở trong lòng rất lâu. Biết rõ cậu không nên cũng không thể hỏi, nhưng cậu vẫn không nhịn được vẫn muốn hỏi. 6 năm qua, từ lúc cậu 18 tuổi đã dây dưa với anh đến năm 24 tuổi, nhiều năm tuổi xuân như vậy, tất cả đều tuổi xuân đều cho anh. Mà anh, ngoại trừ nhu cầu trên giường, đối xử với cậu giống như người xa lạ, không có trao đổi, chỉ có hoan ái kịch liệt, giống như động vật đến mùa giao phối cần tìm bạn tình. Nếu như chỉ là trả nợ, thì cũng nên kết thúc rồi chứ? Lúc đầu, cậu cho rằng cả đời cậu sẽ vĩnh viễn phải sống trong bóng tối, nhưng nửa năm trước, anh của cậu, vì không chịu được sự cắn rứt lương tâm trong nhiều năm, đã tự sát, mà cha mẹ của cậu vì lớn tuổi. Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đau lòng quá độ nên cũng lần lượt qua đời, trên thế giới này chỉ còn một mình cậu. Ba mạng người, cộng thêm 6 năm qua, cậu không có tôn nghiêm, hèn mọn ở bên cạnh anh, mặc cho anh làm xằng làm bậy vẫn chưa đủ sao? Khoảng khắc cậu vén màn lên, cậu cảm thấy thế giới bên ngoài thật xa lạ, ánh mặt trời quá chói mắt. Nhưng, cậu không muốn sống trong bóng tối cả đời. Chỉ có điều, khi cậu nói xong, người đàn ông đang hôn lên trán của cậu, toàn thân cứng đờ, cánh tay siết chặt, lật người một cái, đem thân hình trắng hồng của cậu đặt ở dưới thân.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Để tôi rời khỏi có được không?
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Em nói cái gì?
Đôi mắt hẹp dài vốn đang nhắm lại, bỗng nhiên trợn to, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén bắn về phía cậu, giọng điệu trầm thấp, mang theo thô bạo. Cậu có biết mình đang nói gì không? Rời khỏi? 2 từ này cậu cũng nói được sao? Lúc đầu, khi cậu đồng ý ký vào khế ước, cậu không được quyền hủy bỏ khế ước, trừ phi anh chủ động buông tay, bằng không, cả đời này cậu đừng mơ rời xa anh. Cho dù những người không nên chết cũng đã chết rồi, nhưng cũng không thể thay đổi được ước định ban đầu của bọn họ. Bị khí thế của anh làm cho giật mình, Tiêu Chiến chỉ có thể lặng người nhìn người đàn ông đẹp trai ở phía trên đang nổi trận lôi đình. 2 tay chống đỡ ở trước ngực anh. Cậu có nên tiếp tục đề tài này hay không? Nếu như chọc anh nổi giận, cậu không gánh nổi hậu quả. Nhưng nếu như đã lên tiếng, sao có thể bỏ qua cơ hội khó có được này? Nếu như hôm nay không nói, có lẽ sau này cậu không dám mở lời nữa?
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Tôi muốn rời đi, được không?
Sợ hãi nhìn anh. Tiêu Chiến, mày đừng sợ, đây là cơ hội duy nhất của mày.
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Muốn rời đi?. Phải không?
Giọng nói của người đàn ông ôn nhu, dịu dàng vang lên bên tai cậu, ngược lại lại làm cho toàn thân Tiêu Chiến lạnh run.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Tôi không dám...
Lời nói từ trong miệng phát ra, đã mang theo thanh âm run rẩy. Đây là điều Tiêu Chiến cảm thấy hối hận nhất đêm nay, vì đã tùy tiện nói ra như vậy. Làm sao cậu có thể cùng ma quỷ đàm phán điều kiện, đó không phải tự tìm đường chết sao?
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Không dám?
Đưa tay xoa nhẹ lên chiếc cổ trắng noãn, nhẵn nhụi của cậu, chậm rãi, không chút để ý nói
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Nói một lần nữa
Da thịt toàn thân đều cảm thấy khó chịu, lòng điên cuồng bức bách, Tiêu Chiến cố gắng tự nói với mình, nhất định phải bình tĩnh, không nên hốt hoảng, nếu không sẽ vạn kiếp bất phục.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Tôi không dám, sau này không dám nữa
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Tiêu Chiến, em nhớ rõ cho tôi, nếu sau này còn dám nói những điều này ở trước mặt tôi, thì em cứ liệu hồn đấy.
Đầu ngón tay thon dài chợt dùng sức, bóp cổ họng nho nhỏ của cậu.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Ưmh. . . . . .
Thật khó chịu, cậu sắp không thể hít thở. ở trên giường liều mạng giãy giụa, 2 tay nhỏ bé múa máy ở trong không trung, nhưng không bắt được thứ gì. Cậu yếu ớt như vậy, sao có thể là đối thủ của anh. Cần cổ truyền đến lửa nóng đau đớn, đôi mắt đã đỏ bừng, muốn hít thở một chút không khí. Anh muốn giết cậu! Giờ phút này, Tiêu Chiến thật sự tin tưởng anh muốn giết cậu, ác độc tàn bạo như vậy, sức lực trên tay không chút dư thừa. Chỉ cần một giây nữa thôi, một giây ngắn ngủi nữa thôi, cậu có thể chết rồi, thật sự được giải thoát..... Cũng tốt, như vậy cũng tốt. Như vậy, cậu có thể đi theo bố mẹ, và anh, không phải sao. Cậu không còn phải sống cậu độc lẻ loi trên thế giới này nữa, cứ như vậy đi. Tâm tựa hồ như đã nghĩ thông suốt, cậu từ từ nhắm 2 mắt lại, mặc cho anh xử trí. Dù sao anh giữ cậu bên người, không phải muốn trả thù anh trai đã làm ra những chuyện không thể cứu vãn được sao?. Bây giờ anh trai của cậu đã không còn trên thế gian này rồi, vậy anh hành hạ cậu để cho ai xem?. Ai sẽ đau lòng vì cậu? Nhưng, ông trời hình như không muốn để cho cậu được giải thoát, sức lực trên cần cổ chợt nới lỏng, không khí liên tục tràn vào phổi, cậu gần như tham lam hít toàn bộ không khí vào trong phổi, nhưng một giây tiếp theo, môi của cậu đã bị ngăn lại. Bị đôi môi mỏng chặn lại. Không có thương tiếc, không có dịu dàng, lúc này anh tựa như mãnh thú, muốn phát tiết ở trên người cậu. Cậu bị buộc phải hé mở đôi môi nhỏ, chiếc lưỡi xông thẳng vào môi của cậu. Bờ môi của anh rất mỏng, dùng hết sức lực để hôn. Mặc kệ đầu của cậu có chuyển động như thế nào, môi của anh vẫn có cách kiềm chế được môi cậu, không để cậu trốn Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Tiêu Chiến, đời này, em chỉ có thể ở trên giường của tôi, đừng mong rời khỏi đây. Đừng tưởng rằng Tiêu Bồi Hâm chết rồi là có thể bù đắp được những tội ác mà anh ta đã gây ra. Một mạng đổi một mạng sao đủ?. Vĩnh viễn không bao giờ đủ. Nếu em dám lặp lại lời này một lần nữa, em có tin dù hắn đã chết, tôi cũng khiến hắn cũng không được yên giấc.
Mang theo khí thế cường hãn, nặng nề nói bên tai cậu tin, cậu tin! Cậu làm sao sẽ không tin. Ác ma như anh ta có chuyện gì sẽ không làm được? Nhưng, vừa rồi, anh ta nói một mạng trả một mạng, chẳng qua là như vậy sao?. Cậu không còn anh trai, không còn ba mẹ, Mà anh thì sao?. Dám nói một mạng đổi một mạng còn chưa đủ. Nhưng cậu ko nói được, không dám nói, những giọt lệ bi thương cũng nhịn không được rơi xuống.
Vương Nhất Bác
Vương Nhất Bác
Tiêu Chiến, cậu khóc cái gì?. Đừng rơi nước mắt rẻ tiền đó trước mặt tôi.
Giọt nước mắt của cậu rơi trên mặt anh, khiến cho lòng của anh càng thêm nóng. Thật ra cậu rất ít khóc, ít nhất rất ít khóc ở trước mặt anh. Ngoại trừ đau đớn vì lần đầu tiên, còn có lúc bố mẹ cậu qua đời, ngoài ra, thời gian khác chưa từng thấy thấy cậu khóc. Ai ngờ uy hiếp như vậy lại không có tác dụng, tiếng nghẹn ngào lại vang lên trong màn đêm yên tĩnh, càng thêm rõ ràng.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Không, thật là đau...
Sau khi thét lên một tiếng, hành hạ không có chừng mực lại bắt đầu nữa rồi. Động tác của anh càng ngày càng nặng nề, mỗi một lần đụng đều giống như muốn khảm cậu vào trong người anh. Anh muốn kéo cậu cùng nhau xuống địa ngục. Thân thể thật là đau, đầu càng thêm choáng váng, lòng cũng rất mệt. Cuộc sống như thế này đến bao giờ mới kết thúc? Cậu không dám nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ nữa.Tiết tấu quá nhanh khiến cho ý thức của cậu trở nên mơ hồ. Cậu thật sự rất mệt mỏi. Mệt mỏi muốn ngủ, nhưng lại không ngủ được. Một giấc ngủ này, Tiêu Chiến hình như ngủ rất lâu, lâu đến mức cậu mơ thấy rất nhiều chuyện cũ, mơ thấy bố mẹ thương yêu cậu, khuôn mặt luôn luôn ôn hòa tươi cười của anh, sau đó là anh xảy ra chuyện, nước mắt của bố mẹ, lời cầu xin của anh..... Cùng với người đàn ông luôn muốn dùng thủ đoạn để ép buộc cậu. Có một số việc gần như vậy, rồi lại xa đến thế, gần như mới xảy ra ngày hôm qua, xa như vậy vì cậu biết, có một số người không trở về được, cũng có một số việc không thay đổi được.
Hết chap 1.

Chap 2: Sai lầm không thể cứu

6 năm trước
Tháng 7, mùa hoa phượng đua nở. Mặc kệ thành tích tốt hay xấu, có thể lên đại học hay không, hay tiếp tục bôn ba trong hành trình cuộc đời vẫn còn dang dở của mỗi người. Thì vẫn phải nói hẹn gặp lại với ngôi trường mà mình đã gắn bó suốt 3 năm, cả những tháng năm vùi đầu miệt mài học hành cực khổ trên ghế nhà trường. Buổi trưa, sau khi liên hoan kết thúc, một đám thiếu nam thiếu nữ trẻ tụ tập trung một chỗ thương lượng xem buổi tối đến chỗ nào chơi. Mà người luôn bị anh trai quản giáo nghiêm ngặt - Vương Phồn Tinh, lại kéo tay bạn tốt của mình, đi dạo trong sân trường, nơi mà có lẽ sau này họ sẽ không có dịp trở về thăm nữa. 2 chàng trai được mênh danh là xinh đẹp 18 tuổi, da thịt trắng như tuyết, môi anh đào đỏ tươi, lông mi tinh tế. Đều dịu dàng đáng yêu giống nhau, khiến cho người khác yêu thích, không muốn buông tay.
Vương Phồn Tinh
Vương Phồn Tinh
Tiêu Chiến, tớ rất muốn đi chơi với bọn họ. Nhưng buổi tối, anh trai tớ lại không cho tớ ra ngoài. Ai, sau này lên đại học rồi, cũng rất ít có cơ hội gặp lại bạn học cũ.
Vương Phồn Tinh thở dài một tiếng.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Phồn Tinh, thật ra, ra ngoài chơi cũng không có gì vui. Bọn con trai thì uống rượu, hút thuốc, còn mấy đứa con gái thì hát hò, uống nước.
Tiêu Chiến an ủi bạn tốt đang không vui. Từ lớp 10, bọn họ đã cùng ban, 3 năm nay tình cảm rất tốt. Điều đáng mừng hơn là, cả 2 cậu đều thi đậu chung trường đại học.
Vương Phồn Tinh
Vương Phồn Tinh
Nhưng Tiêu Chiến, tớ chưa từng uống rượu. Nhưng tớ thấy có vài người phụ nữ uống rượu dáng vẻ rất tao nhã, trong khi mình là đàn ông con trai, chẳng lẽ lại thua cả phụ nữ.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Phồn Tinh, nếu không chúng ta ăn mừng một chút. Hay là đến nhà tớ đi. Bố mẹ của tớ đi ra ngoài du lịch vẫn chưa về, còn anh trai của tớ đang đi làm.
Cậu nhớ trong nhà vẫn còn một chai rượu vang hảo hạng, bố nói là do học sinh của ông tặng nhưng ông không nỡ uống.
Vương Phồn Tinh
Vương Phồn Tinh
Tiêu Chiến, trong nhà cậu có rượu không?
Vừa nghe bản thân có thể phóng túng một chút, Vương Phồn Tinh đã hưng phấn lôi kéo tay của Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Dĩ nhiên, nếu không chúng ta ăn mừng như thế nào?. Nhưng không biết cậu đến nhà của tớ có được không.
Đi ra khỏi cổng trường, Tiêu Chiến thấy một chiếc xe thể thao màu đen tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đó không phải là xe thường xuyên đưa đón Phồn Tinh sao?. Là anh trai của cậu ấy tới.
Vương Phồn Tinh
Vương Phồn Tinh
Tiêu Chiến, không sao. Tớ sẽ bảo anh của tớ chở đến nhà cậu, anh nhất định sẽ đồng ý.
Bởi vì sức khỏe mẹ không tốt, nên quanh năm thường xuyên không có ở trong nước, anh trai luôn yêu thương cậu, cậu xin gì được nấy. Huống chi, trước đây, cậu cũng thường đến nhà của Tiêu Chiến để học nhóm.
Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Được rồi, vậy cậu thử xem sao.
Tiêu Chiến chỉ gặp anh của Phồn Tinh mấy lần, mỗi lần đều đứng xa xa nhìn, không dám đến gần. Trên người anh toát lên hơi thở lạnh lẽo, cộng thêm vóc người cao lớn, làm cho người khác sợ hãi. Vương Nhất Bác ngồi ở trong xe, trên mặt đeo kính, vẫn không tháo suốt, ngăn lại ánh mắt sắc bén của anh. Nhìn em trai của anh đi cùng với một cậu bé, thoạt nhìn là một cậu bé ngọt ngào, mi nhỏ cong cong, đôi môi nhỏ mềm mại, đôi mắt vừa sáng vừa tròn, tựa hồ như 2 vòng xoáy hút lòng người vào đó. Đáng tiếc, cậu chỉ là bạn học và là bạn tốt của em trai, không phải là người anh có thể tùy tiện đụng vào. Chàng trai như vậy, không thích hợp với cuộc sống của anh. Mà Vương Nhất Bác luôn không có cách nào cự tuyệt trước sự làm nũng của em trai, cho nên lái xe đưa cậu đến dưới nhà của Tiêu Chiến, dặn dò lần nữa, buổi tối phải đợi anh đến đón sau đó mới lái xe rời khỏi.... Rượu đỏ lâu năm ngọt thuần, khiến cho 2 cậu nam sinh vừa uống rượu vừa hát..... Tan làm về đến nhà, tình cảnh Tiêu Bồi Hâm nhìn thấy chính là: em của anh cầm cái ly vẫn còn vương vãi rượu vang trên đất đang lảm nhảm, và bạn học của thằng bé cũng giống như vậy, nằm ở trên ghế salon bên cạnh. Mặc đồng phục thể dục, vì nằm không ngay ngắn mà một phần áo bị kéo lên trên, lộ ra phần eo thon trắng noãn, non mềm khiến người ta muốn véo một cái. Thanh niên tuổi còn trẻ luôn không khống chế được dục vọng mãnh liệt của bản thân, Tiêu Bồi Hâm gắt gao nhắm mắt lại, đi vào trong phòng cả mình.
Tiêu Bồi Hâm
Tiêu Bồi Hâm
Tiêu Chiến, đi về phòng ngủ nào.
Cuối cùng vẫn không yên lòng, khi nhìn thấy 2 chàng trai nhỏ ngủ trên mặt đất, Tiêu Bồi Hâm từ trong phòng đi đến chỗ của em trai, vỗ nhẹ vào mặt của cậu, nhưng em trai không có phản ứng. Cúi người bế em trai trở về phòng sau đó anh ra ngoài, anh nhắm mắt lại, đem cậu bé ở dưới đất bế lên. Muốn bế cậu ấy đến phòng của em trai, nhưng chàng trai nhỏ trong lòng đã tỉnh lại, mở cặp mắt mông lung nhìn anh, tay nhỏ bé mảnh khảnh chủ động vòng qua cổ của anh.
Vương Phồn Tinh
Vương Phồn Tinh
Anh, sao anh lại đến nhanh như vậy?
Thì ra, cậu cho là anh trai của cậu đến. Hương thơm của cậu bé nhỏ mê hoặc lòng của chàng trai trẻ, để cho anh phạm phải sai lầm mà cả đời này không thể cứu vãn được, anh bế cậu trở về phòng của mình......
Hết chap 2

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play