Nhất Thế Hồng Trần
quẹt thẻ hai lần
trên đường đua tại Tây ban Nha
một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi đang cưỡi ngựa
Bá tước Ames, quý tộc Tây Ban Nha, là quán quân giải đua ngựa của Tây Ban Nha năm năm liên tục!
Khi mọi người đều nghĩ chắc chắn Ames sẽ thắng, thì một con ngựa đen tuyền đuổi tới và vượt qua anh ta nhanh như chớp. Trên lưng ngựa là một người phụ nữ, đầu đội mũ sắt dành riêng cho những kiếm sĩ chỉ mang khi quyết đấu, trang phục cưỡi ngựa ôm sát người, làm tôn lên đường cong hoàn mỹ của cơ thể phụ nữ.
những người xem
“Ai biết được! Oh My God! Look! Tốc độ càng nhanh rồi, sắp vượt qua bá tước rồi!” Trời ạ, suốt năm năm liên tục bá tước Ames đều là quán quân giải đua ngựa của Tây Ban Nha, chẳng lẽ hôm nay sẽ bị đánh bại dưới tay một người vô danh tiểu tốt, lại còn là phụ nữ sao?
Cây roi trong tay người phụ nữ nhanh chóng vung ra, cuốn một vòng trên không rồi quấn vào cổ người đàn ông kia! Theo quán tính, cây roi tung về phía trước, cơ thể người đàn ông đó cũng bay văng ra ngoài như một con diều đứt dây!
Tô Cẩm Nguyệt
ha ( cười lạnh)
người phụ nữ đã biến mất sau đám bụi
“Oh! No!” Tiếng kêu sợ hãi vang lên, mọi người đều quay sang nhìn, vị bá tước vừa rồi còn rong ruổi trên đường đua, giờ phút này đã tắt thở hoàn toàn
Lẩn trong đám người hỗn loạn, có một cô gái mang nụ cười tà ác trên môi, mái tóc dài cuộn sóng buông xoã xuống bờ vai, một chiếc kính râm to che đi ánh mắt, lấp đi vẻ kiều diễm, rực rỡ nơi đáy mắt.
Ngay sau đó, một đám lính chạy vào bao vây trường đua ngựa. Bốn cánh cửa của trường đua cũng bị đóng lại, chỉ mở một cái. Trước cửa là hai hàng lính, còn có hai sĩ quan đứng ở cửa, cầm khẩu AK47 đời mới đen ngòm, có vẻ như họ muốn kiểm tra từng người một.
Cô gái kia thầm chửi thề một tiếng
Tô Cẩm Nguyệt
( nhìn thấy)
Tô Cẩm Nguyệt
( cười, bước về phía hắn) “Nice to meet you!” (Rất vui khi được gặp anh!)
người lạ
" cô là người trung Quốc à?"
Tô Cẩm Nguyệt
“Vâng!” , ( nhìn trái nhìn phải , buồn rầu)
người lạ
“Sao thế? Tôi có thể giúp gì cho cô không?"
Tô Cẩm Nguyệt
“Tôi đi cùng bạn, nhưng lại lạc mất nhau."
người lạ
“Ồ! Có thể sau khi ra ngoài cô sẽ liên lạc được với họ. Dù sao ở trong này cũng không có tín hiệu."
vì chuyện của bá tước , nên toàn bộ trường đua ngựa bị chặn sóng
Tô Cẩm Nguyệt
“Có điều, tôi là người Trung Quốc, ở trong này không quen ai, nếu bọn họ nghi ngờ tôi thì làm sao bây giờ?”( bực bội)
người lạ
"Một tiểu thư xinh đẹp như cô làm sao có thể là hung thủ giết người được, đừng lo, tôi sẽ đưa cô ra ngoài!”
Tô Cẩm Nguyệt
cảm kích, “Vậy thật sự cảm ơn anh nhiều lắm!” Cô
người lạ
“Đừng khách sáo!”
canh cổng
( chặn lại , hỏi) What’s your name?” (Cô tên gì?)
Tô Cẩm Nguyệt
“My name is…” (Tên tôi là…)
người lạ
( cắt lời) “She’s my friend!” (Cô ấy là bạn tôi!)
canh cổng
( kiêng dè, )Please!” (Xin mời!)
Tô Cẩm Nguyệt
Tôi phải chờ bạn, hy vọng lần sau sẽ được gặp lại anh!”
người lạ
“Có thể cho tôi số điện thoại của cô không?”
Tô Cẩm Nguyệt
cười , đọc sđt
đến sân bay , đã có hai người chờ ở đó
Nàng, là đệ nhất sát thủ của thế kỷ 21, có một biệt hiệu kỳ quái – “Yêu Nghiệt”! Khiến cho người ta sợ hãi kêu than không phải vì kỹ xảo giết người của nàng, mà là dù bất cứ nơi nào, nàng cũng có thể ra tay và đều có thể tìm được cách rút lui an toàn, lại còn có thể ung dung đi ra mà không hề bị tình nghi, đường đường chính chính về nước. Thậm chí, cho tới bây giờ nàng cũng chưa bao giờ cần đến sự hỗ trợ của công nghệ cao, tất cả những thứ nàng dùng đều là vũ khí lạnh!
Chưa từng có ai dám khiêu chiến với nàng, nếu không thì nàng sẽ cho người đó biết khi sức mạnh đạt đến một trình độ nhất định nào đó thì tốc độ phóng vũ khí lạnh còn nhanh hơn tốc độ bay của đạn! Sự tồn tại của nàng, giống như một sát thủ của thần giới! Tính cách quái đản, chỉ yêu tiền, chỉ cần ra giá cao, thì dù nhiệm vụ nguy hiểm thế nào nàng cũng nhận!
Đương nhiên, nàng còn có một đặc điểm khiến người ta câm nín, đó là… keo kiệt!
Tô Cẩm Nguyệt
lạnh lùng “Vé máy bay đâu?”
Một người đàn ông cung kính đưa vé máy bay tới trước mặt nàng, đây là quy củ của “Yêu Nghiệt” – khi xuất ngoại thực hiện nhiệm vụ, bên đối tác phải chi trả phí đi lại. Nói cách khác, là cô sẽ không bao giờ tự bỏ tiền ra mua vé máy bay!
Máy bay hạ cánh, đôi giày cao gót lại bước từng bước đến bến xe công cộng, nhỏ giọng chửi thầm, sao lại quên mất không bắt bọn họ trả tiền taxi chứ, giờ phải khổ sở mà đi xe buýt thế này. FUCK!
Một chiếc xe buýt dừng trước mặt, nàng nhanh chóng rút thẻ ra, quẹt thẻ, “Tít!” một tiếng, chiếc máy vang lên báo hiệu đã quẹt thẻ xong, đang định rụt tay lại thì đám người đằng sau ùn ùn kéo lên xe. Bị người phía sau đẩy, chiếc máy quẹt thẻ lại vang lên âm thanh quen thuộc!
“Tít!”
Tô Cẩm Nguyệt
( choáng váng , muốn bật khóc , đau lòng)..
NV quần chúng
“Còn đứng chắn ở đó làm gì?”
NV quần chúng
( bực bội) “Quẹt thẻ xong rồi thì mời cô đi xuống phía sau đi!”
Tô Cẩm Nguyệt
hét vào mà lái xe" Anh không thấy là ông đây vừa không cẩn thận bị quẹt thẻ hai lần à? Ông đây đau lòng một chút cũng không được hả?”
không phải chỉ có sáu tệ thôi sao? Có cần thiết phải đau lòng đứng chặn cửa lâu như vậy không?
Tô Cẩm Nguyệt
ủ rũ lùi về sau
hai người định cùng ngồi xuống một chiếc ghế
Tô Cẩm Nguyệt
( nắm cổ tay người lạ) “Bà đây quẹt thẻ hai lần, tức là trả tiền cho hai người. Chỗ này là chỗ của bà!”
NV quần chúng
trơ mắt nhìn
Tô Cẩm Nguyệt
(dựa vào ghế, mũi không ngừng sụt sịt, càng lúc càng muốn khóc. Con mẹ nó, sao lại quẹt thẻ hai lần cơ chứ, thế này thì sống làm sao đây!!!)
Tô Cẩm Nguyệt
( nhìn thấy)
Tô Cẩm Nguyệt
( chạy lại ôm)
Tô Cẩm Nguyệt
khóc “Hu hu hu… tiếc chết mất thôi, Yêu Vật, hôm nay tôi lên xe buýt mà quẹt thẻ những hai lần, quẹt hai lần đấy! Tôi không muốn sống nữa! Không muốn sống nữa!”
Yêu Vật” – là kẻ vô dụng nhất trong giới sát thủ. Chưa lần nào thực hiện nhiệm vụ thành công, nhưng cũng không có ai dám khinh thường cô, đơn giản là vì có “Yêu Nghiệt” bảo vệ! Vì sao hai người lại ở cùng với nhau? Là bởi vì “Yêu Vật” chưa từng thực hiện nhiệm vụ thành công, cho nên không có tiền chỉ có thể ở khu dân nghèo.
Còn “Yêu Nghiệt” nhiều tiền đến mức không đếm được nhưng lại tiếc không dám dùng, vì thế liền thuê nhà ở khu dân nghèo chung với “Yêu Vật”.
yêu Vật
đầy vạch đen trên đầu , ăn ủi Bình tĩnh, bình tĩnh nào, không phải chỉ là quẹt thẻ hai lần thôi sao. Cũng đâu đáng bao nhiêu tiền!”
Tô Cẩm Nguyệt
đẩy yêu vật ra , "tâm trạng của tôi chứ. Cậu không thể hiểu được! Làm sao cậu có thể hiểu được… Hu hu ..."
xuyên
Tô Cẩm Nguyệt
“Yêu Vật, Yêu Vật!”
Tô Cẩm Nguyệt
Hôm nay tôi quẹt thẻ hai lần, hu hu hu…”
yêu Vật
“Biết rồi! Biết rồi!” ( bực bội)
Tô Cẩm Nguyệt
“Yêu Vật! Tôi mà lại đi quẹt thẻ hai lần! Á a a a…
yêu Vật
đập gối , hét“Ngủ ngay cho ông!”
Tô Cẩm Nguyệt
than thở,“Yêu Vật, tôi có một linh cảm xấu. Tôi cứ cảm giác nếu tôi ngủ rồi thì sẽ không tỉnh dậy nữa.”
yêu Vật
sợ hãi , khó hiểu , Hả? Vì sao?”
Tô Cẩm Nguyệt
( khóc) “Hu hu, vì hôm nay tôi quẹt thẻ hai lần!”
yêu Vật
( xoay người , không để ý)“Fuck! Ông nói cho mà biết, còn kêu nữa thì đi chết luôn đi cho ông!
Tô Cẩm Nguyệt
“Yêu Vật, Yêu Vật…”
nàng đành quay người nằm ngủ, trong mơ vẫn còn nói thầm, sao mình lại đi quẹt thẻ hai lần cơ chứ…
chợt có cảm giác toàn thân rất đau đớn. Nàng cắn chặt răng, đôi mắt phượng khẽ mở, mắt cũng lạnh đi, sao lại thế này? Chẳng lẽ Yêu Vật thừa lúc nửa đêm đánh lén mình sao?
cung nữ
( khóc) Nương nương, cuối cùng người cũng tỉnh rồi, làm nô tỳ sợ chết mất! Vừa tiến cung ngày đầu tiên đã có chuyện này, nếu người có mệnh hệ gì thì nô tỳ biết ăn nói thế nào với phu nhân đã khuất đây!”
Gì thế này? Suy nghĩ của nàng hơi hỗn loạn. Nàng đưa mắt nhìn một vòng quanh phòng, bài trí theo phong cách cổ xưa, chiếc giường khung thép cũng biến thành giường gỗ, mép giường còn có tấm màn màu hồng nhạt. Cũng nữ bên cạnh còn đang ngoạc mồm khóc, ồn ào khiến đầu óc nàng càng loạn thêm!
Tô Cẩm Nguyệt
quát ) “Im ngay!”
Tô Cẩm Nguyệt
( suy nghĩ) Đây… lẽ nào là thứ mà người ta gọi là xuyên không trong truyền thuyết? Quẹt thẻ hai lần mà xuyên không được sao? Đùa à?!
Tô Cẩm Nguyệt
“Nói cho ta biết, đây là đâu? Ngươi là ai? Còn ta là ai? Nếu nói dối một câu, thì coi chừng mạng của ngươi!” ( sắc bén)
cung nữ
Nương nương, người là Lục tiểu thư nhà Thừa tướng, là con thiếp thất, hôm nay vừa tiến cung, nhưng lại không cẩn thận va chạm với Hoàng hậu, nên Hoàng hậu liền sai người đánh nương nương thành thế này!”
Tô Cẩm Nguyệt
nhướng mày) Va chạm Hoàng hậu?”
cung nữ
( lo lắng)" Va chạm cái gì chứ, rõ ràng là tâm địa xấu xa, chỉ vì Hoàng thượng khen người một câu, nên ngài ấy mới ghen tị! Nương nương, người phải để ý, chắc chắn họ sẽ không dễ dàng buông tha cho người đâu!”
Đột nhiên, trong đầu như có ánh chớp loé qua, nàng nhớ tới một chuyện vô cùng chua xót! Nàng xuyên không rồi, vậy thì… vậy thì… số tiền nàng để trong ngân hàng phải làm sao bây giờ?! Tiền… tiền… tiền… Nàng trợn trắng mắt, tiếp tục hôn mê!
ngự dụng
Tô Cẩm Nguyệt
" các tiểu Bảo bối của ta , đọc xong nhớ thả tym cho ta đó "!
Tô Cẩm Nguyệt
( bi thương)
cung nữ
Nương nương, người không sao chứ?”
Cung nữ nọ đứng bên cạnh, nhìn người con gái mặt đầy bi thương kia, trong lòng thấy hơi khó hiểu, không biết vì sao đang yên đang lành mà người lại hôn mê, rồi sau khi tỉnh lại thì chỉ ngẩn người ngồi đó.
Tô Cẩm Nguyệt
"Ừ.” ( yếu ớt)
Tô Cẩm Nguyệt
“Ta tên là gì?”
cung nữ
“Hả? Nương nương, sao ngay cả tên mình mà người cũng không nhớ? Không phải là người bị đánh đến mất trí nhớ đấy chứ? Có cần nô tỳ đi mời ngự y tới xem bệnh cho người không?”
Tô Cẩm Nguyệt
“Ta bảo ngươi trả lời thì trả lời đi, nói mấy câu vô nghĩa đó làm gì!” ( tâm trạng không tốt-))
cung nữ
run rẩy , quỳ sụp xuống"Nương nương, khuê danh của người là Tô Cẩm Nguyệt
cung nữ
vì là con của thiếp, nên lúc ở phủ Thừa tướng cũng thường xuyên bị các tiểu thư khác bắt nạt, giờ vào hoàng cung cũng bị ức hiếp, hu hu…”
Tô Cẩm Nguyệt
“Thân phận của ta là gì?
cung nữ
“Hồi bẩm nương nương, người được đích thân Hoàng thượng phong làm Cẩm Tài nhân, hàm ngũ phẩm!
Tô Cẩm Nguyệt
( cười lạnh)
Dùng nước rửa sạch miệng vết thương, cũng thuận tiện rửa sạch mấy thứ thuốc bẩn thỉu đó, rồi xé vạt áo, băng kỹ vết thương lại, mở cửa bước ra ngoài.
cung nữ
đuổi theo“Nương nương, người đi đâu thế?”
Tô Cẩm Nguyệt
“Ngắm trăng! Đừng theo ta!”
Ngắm trăng cái lông gì, vì tâm trạng của nàng không tốt, vô cùng bi thương, nên muốn ra ngoài hít thở không khí một chút. Cứ nhớ tới kiếp trước nhiều tiền như vậy là nàng chỉ muốn chết, không muốn sống nữa! Chỉ là một Tài nhân ngũ phẩm thì có thể có bao nhiêu tiền chứ? Hay là lập một tổ chức sát thủ ở cổ đại, tiếp tục theo nghề cũ nhỉ?
Cảnh đêm trong hoàng cung cũng không tệ, hành lang chạm trổ, bậc thềm bằng ngọc, đèn đuốc sáng trưng, thoáng nghe như có tiếng sáo trúc truyền đến. Hương hoa hải đường nhè nhẹ vấn vít khiến tâm trạng bi thương cũng giảm đi nhiều.
Mặt Tô Cẩm Bình cứng lại, hình như nàng cần phải đi toilet. Có điều, vì quá buồn bã nên không khống chế được, lại để đánh rắm thành tiếng! Thật quá nhục nhã! Quá nhục nhã!
Hoàng Phủ Dạ
“Phụt… Ha ha ha…" ( cười to)
Hoàng Phủ Dạ
“Không ngờ lần này hoàng huynh chọn phụ nữ cũng có tiến bộ, còn chọn một cô nàng đánh rắm nữa chứ! Ha ha ha…”
Tô Cẩm Nguyệt
( lạnh lùng)Ngươi thì không đánh rắm à?”
Hoàng Phủ Dạ
sặc , họ khan“Khụ… Khụ khụ…”
Hoàng Phủ Dạ
phe phẩy cây quạt
Hoàng Phủ Dạ
“Cô muốn đi nhà xí đúng không? Đi thẳng ba trăm thước, quẹo trái, sau đó đi tiếp tầm một trăm bước nữa!”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play